Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 87

Phỉ Lạc Ti hùng hùng hổ hổ cưỡi Cốt Long đến gây sự, mọi người đều nghĩ y đến gây khó dễ cho Giáo hoàng, bản thân Giáo hoàng hiển nhiên cũng nghĩ như vậy.

 

Nhưng Giáo hoàng không trốn tránh, ông ta cố gắng giải thích với Phỉ Lạc Ti, muốn ngồi xuống thương lượng một cách hòa bình.

 

Thật đáng tiếc, từ đầu đến cuối Phỉ Lạc Ti không hề có ý định thương lượng với ông ta.


 

Cơ hội thương lượng hòa bình đã không còn từ khi Hồng y giáo chủ nói ra câu “Uy nghiêm của Thần”.

 

Sau đó, y đưa ra lựa chọn, cũng chỉ để xác nhận ý định của Quang Minh Thần Điện.

 

Không có cơ hội xoay chuyển nào, họ đã lựa chọn đứng về phía “bảo vệ Thần”.

 

Vậy thế, họ đã trở thành thế lực đối địch.


 

Phỉ Lạc Ti đánh dấu tất cả các điểm màu đỏ trên bản đồ đại diện cho phe Quang Minh Thần Điện.

 

Quái vật màu đỏ được sử dụng để luyện cấp.

 

Phỉ Lạc Ti không để Giáo hoàng vào mắt, Giáo hoàng chỉ là một con quái vật tinh nhuệ, y muốn giết boss, chứ không phải ông ta!

 

Nhưng người khác không nghĩ như vậy.


 

Nhìn thấy khoảng cách giữa Phỉ Lạc Ti và Giáo hoàng ngày càng gần, vô số Thánh Kỵ Sĩ và Mục Sư xông lên như nấm mọc sau mưa.

 

“Vì Quang Minh!”

 

“Vì Quang Minh…. “

 

Mặc dù Quang Minh Thần Điện trong mắt Phỉ Lạc Ti rất giả tạo và ích kỷ, nhưng những người này thực sự đang cố gắng tuân theo tám mỹ đức.Khiêm tốn, Trung thực, Xót thương, Dũng cảm, Công bằng, Vinh quang, Tinh thần và Hy sinh.


 

Từ quan điểm của Quang Minh Thần Điện, tất cả các Thánh Kỵ Sĩ và Mục Sư sống lâu năm ở Thánh thành đều là những tín đồ trung thành nhất của Thần Quang Minh, họ tuân thủ theo tám mỹ đức, đối xử công bằng và nhân ái với thế nhân.

 

Chỉ là “thế nhân” mà họ hiểu có hơi khác một chút so với cách mà Phỉ Lạc Ti  hiểu.

 

Nô lệ không tính là người.

 

Người dân bình thường miễn cưỡng có thể tính là nửa người.


 

Chỉ những người có thể dâng hiến lòng trung thành và tất cả cho Thần Quang Minh mới được gọi là “thế nhân”.

 

Phỉ Lạc Ti cũng lười đi uốn nắn những quan niệm của họ.

 

Mặc dù Phỉ Lạc Ti luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, nhưng điều này chẳng phải là biểu hiện của kiêu ngạo à? Trên trời dưới đất, chỉ có ta là nhất….

 

Quan niệm khác biệt? Cứ phá nát là xong!


 

“Rầm!”

 

Hết nhóm người này nối tiếp nhóm người khác, bọn họ bất chấp nguy hiểm, chắn trước mặt Giáo hoàng, Giáo hoàng không chạy trốn, ông ta biết, trước sự chênh lệch cấp bậc như thế này thì ông ta có chạy cũng không có tác dụng gì.

 

Nước mắt thương xót lăn dài trên má ông ta, không phải vì tương lai của mình, mà là vì những đứa trẻ vốn nên có tương lai tươi sáng.


 

Nhưng ông ta không thể trốn, ngay cả vì thần minh….

 

“Phỉ Lạc Ti đại nhân! Chúng ta nói chuyện được chứ? Nói về chuyện hợp tác…. “

 

Giáo hoàng mở to hai mắt, là Mạc Na Á, Thánh nữ từng cực lực thúc đẩy hợp tác với Lan Tư Duy Lợi, dựa vào Vương Tử Biển Cả để Quang Minh Thần Điện được nhiều người biết đến.

 

Giáo hội không phải là chế độ kế vị, Giáo hoàng già không có con, Giáo hoàng đương nhiệm cũng không có con, họ thực sự đã cống hiến hết mình cho Quang Minh và cho Giáo hội, sẵn sàng dâng hiến cả cuộc đời.


 

Nói Thánh tử và Thánh nữ là bùa hộ mệnh cũng không sai, chắc chắn họ là những thiên tài xuất sắc nhất trên toàn lục địa này, những người ở tầng lớp trung lưu và thượng lưu của Giáo hội luôn là những người tài giỏi, Thánh tử và Thánh nữ có thể nói là tương lai của Giáo hội!

 

Giáo hoàng Đức Khắc Tư Đặc từng là một trong những Thánh tử xuất sắc nhất, sau đó ông ta bước từng bước lên vị trí Giáo hoàng như bây giờ.

 

“Rời khỏi đây đi!”


 

Mạc Na Á giơ hai tay lên, thể hiện bản thân mình vô hại và chân thành vô cùng.

 

“Phỉ Lạc Ti đại nhân, rất xin lỗi ngài, xin lỗi vì đã bất kính với ngài, nhưng…”

 

Thân thể Mạc Na Á bay vút lên rồi ngã xuống đất bất tỉnh.

 

Phỉ Lạc Ti vẫn hướng đến mục tiêu đã định, y vẫn tiến về phía trước.

 

Giáo hoàng tức giận.

 

“Ước Sắt Qua Đức Mạn!”

 

Đội trưởng của đội Thánh Kỵ sĩ Quang Minh hét lên: “Có!”

 

“Theo ta xông lên!”

 

Bắt đầu chém giết.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, trận chiến lại biến thành cuộc đồ sát một chiều.

 

Vô số Thánh Kỵ Sĩ và Mục Sư thánh thiện lao về phía trước.

 

Bọn họ rất dũng cảm, không sợ hy sinh.

 

“Tinh thần của các ngươi rất đáng được khen ngợi.”Phỉ Lạc Ti khẳng định nỗ lực của họ, “Nhưng, chỉ vậy thôi.”

 

“Không, không …. đừng, đừng …!”

 

Mã Đinh tuyệt vọng và phẫn uất nhìn chằm chằm vào bóng đen như phát điên lao về phía trước.

 

Phía sau cậu ta có vô số tín đồ lao về phía trước.

 

Ma vương….. Có phải là Ma vương không? Ma vương đến để hủy diệt thế giới này à?!

 

Mã Đinh không biết, cậu ta không hiểu, nhưng cậu ta tuyệt đối không thể để cuộc hỗn chiến tà ác này tiếp tục hoành hành!

 

“Kẻ phạm thượng! Ngươi là kẻ phạm thượng! Ngươi sẽ bị trừng phạt! Ngươi sẽ xuống vực sâu….. “

 

Bọn họ gào thét, thống khổ gào thét, ngay cả khi biết Ma vương phía trước là kẻ mà họ không thể đánh bại, ngay cả khi biết xông lên là sẽ chết, nhưng….

 

“Thần ơi, hãy trừng phạt người đó đi! Hãy giáng thần phạt xuống trừng phạt kẻ phạm thượng đó, để kẻ đó phải chịu đau khổ mãi mãi!!!”

 

Bối Đặc Tây nắm chặt tay, lo lắng nhìn xuống.

 

“Các ngươi đang nói bậy! Lĩnh chủ đại nhân của chúng ta không phải….” Không phải cái gì? Không phải là kẻ phạm thượng? Sẽ không bị trừng phạt?

 

Đột nhiên Bối Đặc Tây không nói nên lời, trong tình thế áp đảo như vậy, ngay cả khi bộ lọc kính của cậu ta dày 8 triệu mét cũng khó có thể nói ra những lời chính nghĩa được.

 

“Rầm!” Phỉ Lạc Ti chém xuống lớp phòng thủ cuối cùng – đầu của Giáo hoàng Áo Đức Khắc Tư.

 

“A a a a…. Kẻ phạm thượng, đi chết đi…. A a a a a….”

 

Niềm tin bùng nổ của vô số tín đồ mạnh mẽ vô cùng, gần như đã hóa thành thực thể.

 

Nhưng y không dừng lại, ngay cả khi phía sau y là hàng trăm ngàn tín đồ muốn nuốt sống y.

 

Mục tiêu của Phỉ Lạc Ti vẫn luôn rất rõ ràng, không phải Giáo hoàng, mà là – tượng thần Quang Minh đứng sừng sững ở trung tâm của vị diện.

 

Tượng thần khổng lồ toát ra thánh quang dịu dàng, dung nhan của Ngài vô cùng từ bi và khoan dung, một vạn năm, hai vạn năm, ba vạn năm … Ngài đã dõi theo thế giới này bao đời nay.

 

Tượng thần Quang Minh (Thần khí) Ngài là tín vật mà Thần Quang Minh để lại nhân gian, được sức mạnh của niềm tin tẩy lễ, sở hữu sức mạnh vô cùng to lớn.

 

Hai tay Phỉ Lạc Ti cầm kiếm, dùng sức chém xuống.

 

Nhưng Thần khí khổng hổ là Thần khí, một đòn tấn công bình thường với sức mạnh của Phỉ Lạc Ti chỉ tạo ra một vết nứt nhỏ trên bức tượng.

 

Có lẽ phải 10 lần tấn công liên tiếp mới có thể phá hủy được hoàn toàn pho tượng.

 

Vì vậy, Phỉ Lạc Ti đã chọn một kỹ năng, sau đó lại vung kiếm chém xuống.

 

Dưới ánh mắt kinh hãi và khó tin của hàng trăm ngàn người, tượng thần nổ tung.

 

“……”

 

Tĩnh lặng như chết.

 

Những tín đồ vừa nãy còn gào thét muốn g**t ch*t Phỉ Lạc Ti giờ đồng loạt mất phản ứng.

 

Có vẻ như bức tượng thần tan vỡ, linh hồn của họ cũng bị xé nát.

 

Thế giới, cũng sụp đổ.

 

Phỉ Lạc Ti cố ý để lại phần đầu tượng thần nguyên vẹn, y ác liệt xấu xa kiêu ngạo giẫm lên mặt tượng, rồi ngẩng đầu lên nhìn vào hư không, nói với điều không tồn tại: “Thần phạt, đến đi!”

 

g**t ch*t một Hồng y, Quang Minh Thần Điện sẽ nuôi dưỡng thêm mười Hồng y nữa.

 

g**t ch*t một Giáo hoàng, Quang Minh Thần Điện còn hàng tỷ tín đồ.

 

Giết không hết được.

 

Vì giết không hết, vậy thì phá hủy đi!

 

Phá hủy niềm tin của họ, chứng minh cho bọn họ thấy rằng, cái gọi là Thần, chỉ có vậy!

 

Thần của các ngươi chỉ là một kẻ nhát gan! Cái gọi là “Uy nghiêm của Thần” chỉ có vậy. Có ích gì khi tin tưởng Ngài? Có ích gì khi dâng hiến tiền của cho Ngài? Ngài thậm chí còn không dám phản kháng khi bị sỉ nhục! Chỉ có vậy.

 

Thần minh, chỉ có vậy.

 

—— Hoặc là nói, trên thế giới này vốn không có Thần!

 

Mặc kệ là trước đây có hay không, nhưng ít nhất thì hiện tại không có!

 

Phỉ Lạc Ti chờ một lúc, nhưng bầu trời vẫn yên tĩnh như vậy, yên tĩnh đến mức khiến cho người ta phải nghẹt thở.

 

Cuối cùng, Phỉ Lạc Ti cử động.

 

Y hơi cúi đầu, nhìn về phía 38 vạn tín đồ ở Thánh thành, nở một nụ cười đáng sợ còn hơn cả ma vương diệt thế: “Thần của các ngươi sẽ không bao giờ đến cứu các ngươi nữa.”

 

“Dù có sùng kính đến đâu thì cũng vô dụng, Thần của các ngươi sẽ không đáp lại lời cầu cứu của các ngươi đâu, sẽ không cho các ngươi thứ có thể ăn no bụng, sẽ không giảm thuế cho các ngươi, cũng sẽ không ban phước hạnh xuống đầu các ngươi.”

 

“Cái gọi là Thần, đáng lẽ phải đáp ứng lời cầu xin của tín đồ, cứu rỗi tất cả những gì có thể cứu rỗi, coi trọng tất cả mọi sinh mệnh.”

 

“Nếu ngay cả việc mang đến hy vọng, sự giàu có và hạnh phúc cho thế giới này cũng không làm được, thì Thần này…..” Phỉ Lạc Ti nghiền nát phần đầu còn lại của bức tượng, “Không cần tồn tại nữa.”

 

Ngay sau khi Phỉ Lạc Ti nói xong…..

 

“Ầm!” Cùng với tiếng sấm gần như phá nát cả bầu trời, toàn bộ thiên không đột nhiên tối sầm lại, kéo tất cả sinh linh vào bóng tối, không còn nhìn thấy chút ánh sáng nào nữa.

 

Ánh sáng, âm thanh … tất cả đều bị bóng tối nuốt chửng, khoảnh khắc này, thời gian như ngừng trôi.

 

“Tuân theo lời dạy của ngài, ta sẽ mãi mãi công bằng, khiêm tốn, dũng cảm, trung thực, từ bi… Phụ thần vĩ đại, xin cho ánh sáng của ngài bất diệt muôn đời.”

 

Đùa à …

 

Từ trong bóng tối, thiên sứ tóc vàng mười hai cánh đang hạ phàm.

 

Mái tóc vàng của hắn ta rực rỡ như ánh mặt trời, đôi mắt xanh thẳm vô cùng phẫn nộ, khí chất thần thánh tỏa ra khắp nơi.

 

Những chiếc lông vũ trắng muốt bay lượn, sự xuất hiện của hắn ta đã khiến những tín đồ tan vỡ được kết nối lại.

 

Sự sùng kính và hy vọng lại lần nữa xuất hiện trong mắt họ.

 

“Đó là Thần Quang Minh! Là Thần Quang Minh vĩ đại đã phái sứ thần giáng trần trừng phạt kẻ phạm thượng tà ác!”

 

Thiên sứ tóc vàng quỳ nửa gối đọc lời cầu nguyện, sau đó đứng dậy, vô số ánh sáng tỏa ra từ người hắn ta, ánh sáng xé tan bóng tối, soi sáng cho hàng trăm triệu sinh linh.

 

Quang Minh chiếu rọi lên người bọn họ, nhưng không có ấm áp và chữa lành như thường ngày, vô số sinh linh sợ hãi muốn chạy trốn theo bản năng, nhưng phạm vi ánh sáng vô tận lại khiến họ không có lối thoát.

 

Trung tâm của “Mặt trời”, da thịt trên người thiên sứ tóc vàng xuất hiện những đường vân màu vàng, những đường vân đó giống như dung nham chảy xiết, lan rộng ra tứ chi, cổ, mũi, mắt … năng lượng khổng lồ bao phủ l*n đ*nh đầu, cả thế giới như bị ánh sáng nuốt chửng.

 

Quang Minh vô tận thanh tẩy bóng tối, lan tỏa ra xung quanh.

 

Vô số nhà cửa, đường sá, cây cối, hồ nước khi tiếp xúc với ánh sáng lập tức hóa thành tro bụi, những con ma thú mạnh mẽ bị bản năng cầu sinh áp đảo cơn đói, chúng dùng mọi cách để chạy trốn, cố gắng chạy thật xa, nhưng điều đó cũng chỉ kéo dài thêm được mấy giây vô nghĩa, cái chết cuối cùng vẫn đến.

 

Trong sự kinh hoàng và hỗn loạn, hàng tỷ sinh linh cùng với vùng đất này đã bị hủy diệt.

 

Thiên sứ tóc vàng hóa thành mặt trời, rõ ràng giống như mặt trời, nhưng lại không hề có ấm áp, chỉ có áp lực kinh hoàng vô tận.

 

Cấm thuật · Luân chuyển

 

Dưới ánh sáng, mọi thứ đều hóa thành hư vô.

 

Hàng trăm triệu sinh linh biến mất dưới ánh sáng, vì có cấm thuật nên mặt đất trở nên nứt nẻ, dung nham màu vàng đỏ tràn ra từ những khe nứt như mạng nhện.

 

Vùng đất bị cấm thuật đánh trúng phát ra những âm thanh rung chấn vang dội, mãi một lúc lâu vẫn chưa ngừng.

 

Kén ánh sáng biến mất, để lộ thiên sứ nhợt nhạt và yếu đuối bên trong, đôi mắt xanh lóe lên, hắn ta thu đôi cánh lại, chuẩn bị đọc cho xong tội danh của kẻ phạm thượng rồi trở lại giấc ngủ say, nhưng bụi đất tan đi, vô số sinh mệnh vẫn nguyên vẹn bay lơ lửng giữa không trung, bất kể là con người hay ma thú gì cũng đều mang vẻ mặt trống rỗng không một chút biểu lộ.

 

Thiên sứ tóc vàng giật mình, sau đó, một lưỡi dao băng lãnh xuyên qua người hắn ta.

 

Hắn ta ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy một đôi mắt đen như mực.

 

“Uy nghiêm của Thần?” Phỉ Lạc Ti nở một nụ cười kiêu ngạo, “Làm ơn đi, ta đã chờ đến mất cả kiên nhẫn mà chỉ phái một người như vậy đến đánh đuổi ta thôi à?”

 

Thiên sứ tóc vàng xé rách không gian, muốn giữ khoảng cách với Phỉ Lạc Ti, vết thương bị đâm xuyên qua cơ thể thì không đáng ngại, dù sao hắn ta cũng chỉ là….

 

“Xoẹt!” Một tiếng xé rách vang lên, hắn ta mất cân bằng rơi xuống, lúc này hắn ta mới phát hiện, cánh của mình đã bị xé rách.

 

Hắn ta giơ tay lên, vô thức muốn tấn công, tấn công là cách phòng thủ tốt nhất, nhưng hành động của Phỉ Lạc Ti còn nhanh hơn hắn ta một bước, y đã đoán được hành động của hắn ta, vặn rớt cổ hắn ta luôn.

 

Bất quá, cái gọi là thiên sứ cũng chỉ là hình thái mẫu của sức mạnh, bị vặn cổ cũng không sao, cứ chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu thôi….

 

Mã Đinh ngây ngốc nhìn cuộc chiến trên trời.

 

Cậu ta không biết nên có phản ứng gì, nên thể hiện biểu cảm gì.

 

Chỉ trong một ngày, thế giới của cậu ta đã trở thành một đống đổ nát.

 

Không đúng, phải nói là, chỉ trong vòng năm phút, cậu ta đã bị sốc đến mức không nói nên lời.

 

Cốt Long xuất hiện ở Thánh thành – không sao, các Thánh Kỵ Sĩ sẽ giải quyết nó!

 

Các Thánh Kỵ Sĩ bị đánh cho không còn một chút sức phản kháng nào, Thánh thành sắp đổ nát – không sao, chúng ta sẽ dùng những gì mình có để ngăn chặn điều đó xảy ra!! Dù phải dùng chính thi thể của mình để ngăn cản cũng được!

 

Giáo hoàng chết rồi – Thần Quang Minh vĩ đại toàn năng, ngài hãy giáng thần phạt xuống kẻ phạm thượng đi!!!

 

Tượng thần Quang Minh bị phá hủy – Các tín đồ: …..

 

Đầu óc họ trống rỗng, còn không bằng để họ chết luôn đi!

 

Nhưng 38 vạn tín đồ của Thánh thành, ngay cả khi bị chém đầu, vậy cũng rất đáng tiếc, tất cả bọn họ đều đã bị Phỉ Lạc Ti  kích hoạt cơ chế khóa máu, khi thanh máu 1 điểm không biến mất thì thật sự không chết được.

 

Tên ma vương kia, kẻ phạm thượng tàn bạo thích tra tấn người khác như vậy, là y cố ý! Cố ý muốn hủy diệt tín ngưỡng của họ!

 

Nhưng tín ngưỡng của họ đâu phải là thứ yếu đuối như vậy!

 

Bọn họ sùng bái và tôn kính Thần Quang Minh, đó là những thứ đã khắc sâu vào linh hồn họ rồi!

 

Họ cầu nguyện, không ngừng cầu nguyện, cầu nguyện Thần Quang Minh giáng thần phạt xuống đầu ma vương.

 

Đó là điều quan trọng còn hơn cả cái chết! Nếu kẻ phạm thượng này không bị Thần trừng phạt, thì dù linh hồn họ có tiêu vong cũng sẽ không nhắm mắt được!

 

Cuối cùng, dưới sự thành tâm cầu nguyện của 38 vạn tín đồ, những người được Thần Quang Minh ưu ái – Thiên sứ đã xuất hiện! Hơn nữa còn là Thiên sứ mười hai cánh, Á thần trong truyền thuyết!

 

Trong khoảnh khắc Thiên sứ tóc vàng xuất hiện, vô số sức mạnh niềm tin tuôn trào, gần như hóa thành thực thể.

 

Trừng phạt giáng xuống dưới ánh mắt mong đợi của những tín đồ, nhưng …

 

Đau quá, đau quá……

 

Mã Đinh ôm chặt lấy mình, nỗi đau như bị xé nát và thiêu đốt từng tế bào trên cơ thể dường như vẫn còn trên người.

 

Đây là vì Thần vĩ đại.

 

Mã Đinh đã tự nhủ với mình như vậy.

 

Bọn họ đã nhìn thấy những gì không nên nhìn thấy, điều đó nên là như vậy.

 

Nên như vậy….

 

Nhưng mà, đau quá.

 

Mã Đinh chưa phải là tín đồ cuồng tín, chưa thể dựa vào sự sùng kính của mình để có được tư cách vào Thánh thành, đòn tấn công không phân biệt đối tượng của thiên sứ đã làm lung lay niềm tin của cậu ta.

 

Đau quá……

 

Mã Đinh tưởng rằng mình sẽ chết như vậy.

 

Nhưng khi nỗi đau lên đến đỉnh điểm, cơ thể hóa thành tro bụi của nó lại như được bật nút lùi lại, phục hồi từng chút một về hình dạng ban đầu.

 

Là kẻ phạm thượng đáng ghét kia đã cứu cậu ta.

 

Cái đầu nhỏ bé của Mã Đinh không thể xử lý được những thứ phức tạp như vậy, gần như muốn bốc khói.

 

Thiên sứ được Thần Quang Minh ưu ái đã giết cậu ta, còn kẻ phạm thượng thì lại cứu cậu ta.

 

Không thể hiểu, không thể hiểu, hoàn toàn không thể… hiểu nổi! Cái đầu nhỏ bé của cậu ta như sắp bị thiêu cháy!

 

“Rầm!”

 

Tiếng động lớn đó đã giúp cái đầu đang sôi sục của Mã Đinh nguội đi.

 

Mọi ánh mắt đều hướng về trung tâm của trận chiến, bọn họ nín thở, không biết đang suy nghĩ cái gì trong đầu.

 

Cuộc chiến của những người có cấp bậc cao như vậy, đừng nói đến Mã Đinh, ngay cả Giáo hoàng có cấp bậc cao nhất ở đây cũng không hiểu.

 

Nhưng cuộc chiến đã kết thúc, kết giới bao quanh đó đã biến mất, có lẽ là đã kết thúc rồi.

 

Nếu kết giới biến mất vì Thi Pháp Giả chết, thì Thiên sứ đã thắng; Nhưng nếu là Thi Pháp Giả tự giải trừ, vậy có nghĩa là Phỉ Lạc Ti đã thắng.

 

Từ góc nhìn của những tín đồ Thần Quang Minh, bất kể là chuyện gì đã xảy ra thì họ vẫn hy vọng Thiên sứ sẽ giành được chiến thắng.

 

Cho dù niềm tin có lung lay, cho dù….

 

Thôi, không cần ‘cho dù’ cái gì nữa, Phỉ Lạc Ti đang đi về phía bọn họ rồi.

 

Phỉ Lạc Ti đấu với Thiên sứ mười hai cánh, thậm chí ngay cả y phục của Phỉ Lạc Ti còn không rách lấy một miếng.

 

Bối Đặc Tây thở phào nhẹ nhõm, lập tức lấy ly trà sữa mà Phỉ Lạc Ti thường gọi nhất dâng lên.

 

Ước Thư Á im lặng thật lâu không nói gì.

 

Nhưng khi Phỉ Lạc Ti đi đến, đột nhiên hắn lại ôm chặt lấy y.

 

“Cảm ơn ngươi, Phỉ Lạc Ti, cảm ơn ngươi!”

 

Cho dù hắn đang mang trên mình thần phạt của Kẻ phạm thượng, nhưng kẻ “phạm thượng” Ước Thư Á hắn vẫn làm việc không xứng chức lắm, bởi vì hắn chưa bao giờ nghĩ đến việc hủy diệt tín ngưỡng của thần minh.

 

Rõ ràng hắn rất căm ghét Thần, nhưng hắn chỉ làm những hành động chữa cháy nhất thời chứ không giải quyết được gốc rễ.

 

Mà trận đánh vừa rồi của Phỉ Lạc Ti, không chỉ phá hủy tượng thần của Quang Minh Thần Điện, mà còn làm lung lay nền tảng của các vị thần trên cả vị diện!

 

Thần, chỉ có vậy.

 

Tượng thần bị phá hủy, nhưng kẻ phạm thượng lại không hề hấn gì.

 

Thần, thực sự có quyền năng vô hạn như vậy sao?

 

Với năng lực tẩy não mạnh mẽ của tín ngưỡng, muốn khiến Quang Minh Thần Điện biến mất trong một đêm là điều không khả thi, nhưng tượng thần bị phá hủy, ngay cả Thiên sứ được phái đến để giáng thần phạt của Thần Quang Minh cũng bị g**t ch*t, thì hình như Thần cũng không phải là toàn năng.

 

Phỉ Lạc Ti đã gieo một hạt giống nghi ngờ vào lòng mọi người.

 

Ước Thư Á rất phấn khích, nói đúng hơn là cực kỳ phấn khích!

 

Hắn tưởng mình là một kẻ dị biệt, nhưng không ngờ lại tìm thấy một kẻ còn cực đoan hơn mình, vì phấn khích quá nên não của hắn bắt đầu run rẩy điên cuồng.

 

Ước Thư Á chỉ có thể thể hiện sự phấn khích của mình bằng cách ôm lấy Phỉ Lạc Ti thật chặt.

 

Phỉ Lạc Ti  đang kiểm tra những thứ rơi xuống, cơ thể cứng đờ một chút, nhưng sau đó vẫn kiểm tra cho xong những thứ rơi ra trước.

 

“Thiên sứ” này không phải là thiên sứ thật sự.

 

Thiên sứ thuần chủng đã tuyệt chủng từ lâu, những thiên sứ hỗn huyết ở trên vị diện này cũng ít đến đáng thương, đừng nói gì là thuần chủng.

 

Cái gọi là “Thiên sứ mười hai cánh” chỉ là vỏ bọc được tạo ra bởi thần cách thông qua sức mạnh của tín ngưỡng.

 

Đúng vậy, thần cách.

 

Trong tượng thần Quang Minh có giấu mảnh vỡ thần cách của Thần Quang Minh.

 

Thần minh đã ngủ say, nhưng Ngài ấy cần sức mạnh để thức tỉnh một lần nữa.

 

Vì vậy, Ngài đã chia một phần nhỏ thần cách quyền năng của Quang Minh ra, rồi giấu vào trong tượng thần.

 

Nó là vật trung gian để thu thập sức mạnh tín ngưỡng cho Ngài, sau đó truyền sức mạnh tín ngưỡng đó lại cho Ngài.

 

Khi sức mạnh tín ngưỡng được thu thập đầy đủ, Ngài ấy sẽ thức tỉnh từ trong giấc ngủ say.

 

Bây giờ Phỉ Lạc Ti rất phấn khích.

 

Y muốn diệt sạch tất cả các đền thờ!

 

Tất nhiên, không phải là đền thờ của Thần Quang Minh.

 

Chỉ có tượng thần ở trung tâm của Thánh thành mới giấu mảnh vỡ thần cách, Thần Quang Minh cũng không ngốc đến mức chia thần cách thành vài vạn mảnh để làm suy yếu sức mạnh của mình.

 

Chỉ có một mảnh này.

 

Mặc dù thần cách của thần Quang Minh chỉ có một mảnh, nhưng vẫn còn Thần Nông, Thần Chiến tranh…. những vị thần này ấy mà! Cộng thêm các vị thần lớn lớn nhỏ nhỏ khác nữa, có khi lên đến cả trăm vị ấy chứ!

 

Muốn! Muốn! Muốn!

 

Mặc dù chỉ là mảnh vỡ, không thể so sánh được với thần cách hoàn chỉnh trong tay Phỉ Lạc Ti, nhưng nó lại là một sự tồn tại hiếm hoi, còn hiếm hơn cả Truyền Kỳ hoàng kim! Có game thủ nào từ chối được sự cám dỗ này?!

 

Nếu không phải Ước Thư Á ôm lấy y, có lẽ giờ Phỉ Lạc Ti đã chạy đi săn lùng thần cách của Nông Thần gần nhất rồi.

 

Nhưng bị Ước Thư Á ôm lại, Phỉ Lạc Ti cũng bình tĩnh hơn một chút.

 

Hình như y không có thù oán gì với Nông Thần, người ta vẫn khá hòa nhã với y.

 

Ừm, chuyện trồng trọt trong nhà kính vào mùa đông có lẽ còn cần Nông Thần giúp đỡ, giờ vô duyên vô cớ đi phá tượng thần của người ta, có vẻ không hay lắm.

 

Nông Thần Điện không biết mình vẫn là đối tác tốt trong ấn tượng của Phỉ Lạc Ti, bọn họ đang trốn trong thần điện run rẩy sợ hãi.

 

Loại chuyện “Quăng vỡ cốc làm hiệu” kiểu này, bọn họ đã sớm hẹn trước với nhau rồi, kế hoạch ban đầu là Quang Minh Thần Điện dụ Phỉ Lạc Ti đến Thánh thành của Quang Minh Thần Điện, còn các thế lực khác thì đến bao vây, đánh nhanh thắng nhanh.

 

Bình thường Nông Thần Điện và Quang Minh Thần Điện vẫn luôn tranh giành tín đồ của nhau, nhưng vào lúc quan trọng thì họ vẫn rất đáng tin cậy.

 

Thánh thành của Nông Thần và Thánh thành của Quang Minh gần nhau nhất, họ là những người đầu tiên xé rách khe nứt không gian, vừa vào đã nhìn thấy Cốt Long che khuất cả bầu trời và cấp 199 hoàn toàn không liên quan gì đến nhau.

 

Nông Thần Điện: Xin lỗi, chúng ta đi nhầm chỗ rồi.

 

Sau đó mau chóng trượt về nhà!

 

Phỉ Lạc Ti không biết những điều này, ngay cả khi lúc ban đầu có cảm nhận được dao động không gian, nhưng y cũng không để ý lắm.

 

Chỉ cần không phải là kẻ thù của y là được, những ai là kẻ thù đều bị y đổi thành màu đỏ, không phải màu đỏ thì tất nhiên là không cần phải chú ý nhiều.

 

Phỉ Lạc Ti có chút tiếc nuối thu dấu hiệu màu vàng của Nông Thần Điện lại, y khẽ thở dài một tiếng, Ước Thư Á lại hiểu nhầm, vội vàng buông tay ra: “Lĩnh chủ đại nhân, việc tiếp theo là ký kết hợp đồng với họ phải không?”

 

Ước Thư Á làm việc rất hiệu quả, hắn đã bắt đầu bước vào trạng thái làm việc.

 

Lan Tư Duy Lợi thiếu người, hiện tại rất thiếu người.

 

Giết hết 8 vạn người thuộc hệ Quang Minh và 30 vạn người dự bị thì thật sự quá đáng tiếc.

 

Phỉ Lạc Ti sợ mình đánh quá hăng, không kiểm soát được lực, vậy nên đã chủ động thêm buff khóa máu cho tất cả mọi người trong thành.

 

Phỉ Lạc Ti gật đầu: “Hợp đồng sửa lại một chút, thời hạn làm việc kéo dài thêm một chút nữa.”

 

Mặc dù Phỉ Lạc Ti đã thêm buff khóa máu cho họ, nhưng cứ để mặc như vậy thì họ chỉ có thể duy trì trạng thái này mãi mãi.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti lúc nào cũng là một Lĩnh chủ tốt bụng, khi tinh thần y bình tĩnh thì rất dễ nói chuyện.

 

Mặc dù họ thua, nhưng y cũng không phải là ác quỷ.

 

Phỉ Lạc Ti nhân từ khoan dung độ lượng, nói: “Chỉ cần làm việc năm trăm năm là được, tất nhiên, không có lương.”

 

Năm trăm năm, đối với những người cấp Truyền Kỳ thì chỉ là một phần của cuộc đời, huống chi Truyền Kỳ thuộc hệ Quang Minh, không nói đến những thứ khác, chỉ xét về khía cạnh dưỡng nhan thì không ai có thể so sánh được!

 

“Nếu không có vấn đề gì thì ký tên đi.” Ước Thư Á cầm cây trượng pháp sư, cười hiền lành dịu dàng hết sức, “Nếu có vấn đề gì, vậy cũng chỉ có thể phiền các ngươi đi chết đi.”

 

Trở thành Vong Linh thì vẫn phải làm việc như thường.

 

Phỉ Lạc Ti không biến tất cả bọn họ thành Vong Linh, không phải là vì y thiếu ma lực, mà là vì quá phiền phức.

 

8 vạn tinh anh và cao tầng của Thần Điện đều biến thành Vong Linh, này chẳng phải bảo Phỉ Lạc Ti y tiếp quản thế lực khổng lồ của Quang Minh Thần Điện hả?!

 

Đùa à! Chỉ một Lan Tư Duy Lợi thôi mà y còn chưa chơi đến max cấp, lại nhét thêm cho y một bản đồ lớn như vậy nữa, dù cho y có cái gan đó đi nữa, nhưng không bột đố gột được hồ!

 

Một Lan Tư Duy Lợi còn thiếu người muốn chết, huống hồ chi Quang Minh Thần Điện trải khắp khắp các đế quốc nhân loại?!

 

Vì địa vị đặc biệt của Mực Sư, vậy nên không cần nghi ngờ làm chi, Quang Minh Thần Điện chắc chắn là thế lực Thần Điện lớn nhất ở vị diện này.

 

Lễ ký kết hợp đồng diễn ra rất suôn sẻ, mặc dù những người này đều có tín ngưỡng vô cùng kiên định và sự sùng kính vô biên đối với Thần Quang Minh, nhưng hành động phá hủy tượng thần, hủy diệt thần phạt, g**t ch*t thiên sứ vẫn khiến tâm hồn họ bị tổn thương sâu sắc, não bị thiêu cháy, trở thành cái xác không hồn, vậy nên tất nhiên là Ước Thư Á nói gì họ sẽ làm cái nấy.

 

CPU của họ bị thiêu rụi, nhưng rõ ràng đoàn người của Phỉ Lạc Ti thì không bị gì.

 

Bối Đặc Tây phụ trách xử lý những con ma thú kia – những con ma thú này vẫn còn bị hoảng sợ, đều muốn nhận Phỉ Lạc Ti làm lão đại, Phỉ Lạc Ti thấy cấp bậc của chúng cũng cao, đã có trí thông minh, có thể hiểu được mệnh lệnh, vậy nên đã đồng ý đưa chúng về cùng.

 

Tiểu Quai không vui, nhưng Phỉ Lạc Ti nói là tìm thêm đàn em cho nó, vậy nên Tiểu Quai cũng ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, nó muốn đi khoe khoang với bọn Vượng Tài, Lai Phúc về chuyện mình mới có thêm mấy đàn em!

 

Ước Thư Á đi ký kết hợp đồng với các Mục Sư và Thánh Kỵ Sĩ.

 

Phỉ Lạc Ti thì suy nghĩ nên xử lý mấy nhóc con này như thế nào.

 

Nói là được thần minh chọn, nhưng kỳ thật bản thân những đứa trẻ này hoàn toàn không có một chút thiên phú Quang Minh nào, bọn nó được mang đến Thánh thành để bồi dưỡng tín ngưỡng mà thôi.

 

Mặc dù lúc Phỉ Lạc Ti điên lên không quan tâm gì, nhưng bọn nhóc này chạy chậm quá, lúc chạy đến trước mặt y thì y đã đạp nát bức tượng rồi.

 

Bọn nhóc này không bị thương, không cần trị liệu, bởi vậy cũng không cần ký hợp đồng.

 

Phỉ Lạc Ti đang lo lắng nghĩ đường đi cho bọn nó.

 

Thánh thành này y không có ý định sửa chữa.

 

Đùa à, đây không phải là thành phố của y, nếu sửa không phải là dùng tiền của y à? Thậm chí còn không phải do y phá hủy, dựa vào cái j bảo y phải bỏ công bỏ sức?! Đó lại là cái giá khác.

 

Nhưng 8 vạn nhân viên của Thần Điện sẽ phải đi làm việc, để những đứa trẻ này ở lại đây thực sự rất phiền phức.

 

Phỉ Lạc Ti đối xử với trẻ con vẫn khá rộng lượng.

 

Mang hết đi là chuyện không thực tế, dù Lan Tư Duy Lợi mới thu hoạch được một lượng lương thực trước khi mùa đông đến, nhưng lương thực đó đều phải làm công tác cứu trợ.

 

Thêm 30 vạn người ăn uống, dù 20 vạn chỉ là trẻ con, nhưng lượng lương thực cần có vẫn là một con số không nhỏ.

 

“Kẻ phạm, phạm thượng, ngươi sẽ bị trừng phạt!”

 

Sau những gì đã xảy ra, những đứa trẻ nhìn Phỉ Lạc Ti đầy sợ hãi, bởi vì từ góc nhìn và quan điểm của chúng, Phỉ Lạc Ti chính là một tên phản diện đại ác ma cực kỳ tàn bạo!

 

Nhưng niềm tin đối với Thần Quang Minh đã ban cho bọn nó sức mạnh.

 

Mã Đinh hét lớn: “Kẻ phạm thượng, ngươi sẽ vào vực sâu!”

 

Giọng nói nhỏ bé run rẩy không ngừng vang lên, nhưng lời nói của cậu ta lại khuấy động sự đồng tình của những đứa trẻ khác.

 

“Kẻ phạm thượng, ngươi sẽ bị trừng phạt!”

 

Những đứa trẻ dám lên tiếng không nhiều, giọng nói nhỏ bé như suối nhỏ sắp cạn, nhưng dù ánh mắt có né tránh thì chúng nhìn Phỉ Lạc Ti cũng đầy vẻ căm thù.

 

Đặc biệt là Mã Đinh, một người dân bình thường.

 

Họ đã từng bị lạnh giá, đói khát và bị khinh thường bao vây, cuối cùng cũng nhận được cơ hội ăn no ngủ kĩ ở Quang Minh Thần Điện, thậm chí có thể thoát kiếp dân thường trở thành người thượng đẳng, họ vô cùng biết ơn Thần Quang Minh.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti đã hủy diệt tất cả!!

 

Không còn khoai tây nghiền thơm ngon để ăn no, không còn quần áo sạch, không còn chăn ấm dày, không còn…. khả năng trở thành siêu phàm.

 

Họ căm thù Phỉ Lạc Ti!

 

Phỉ Lạc Ti không quan tâm, nhưng đối mặt với biết bao ánh mắt chứa đầy thù hận….

 

Rất tốt, Phỉ Lạc Ti đã quyết định!

 

“Vậy thì để Thần Quang Minh toàn năng của các ngươi chuộc các ngươi đi! Một đứa trẻ một sợi tóc, ta rất mong đợi ngày Thần Quang Minh của các ngươi trở thành kẻ trọc đầu.”

 

Còn trước khi Thần Quang Minh trả tiền chuộc, vậy thì “xin” cha mẹ của chúng một chút vậy!

 

Không thu phí nuôi dưỡng đã là Phỉ Lạc Ti nhân từ lắm rồi!

 

Phỉ Lạc Ti nở nụ cười, khóe môi y cong lên ba pixel, tổng cộng ba pixel đó! Đủ để chứng minh tâm trạng của y bây giờ thực sự rất tốt.

 

Nhưng trong mắt những đứa trẻ, đây rõ ràng là một biểu cảm tà ác tỏa ra khí chất phản diện diệt thế.

 

“Oa…. ” Những đứa trẻ bị y hù cho sợ phát khóc.

 

Tiếng khóc rất vang dội, rất đồng đều, còn hay hơn khi chúng hô khẩu hiệu!

 

*****

 

“Nghe, nghe nói chưa? Ma vương thức tỉnh rồi, việc đầu tiên y làm sau khi thức tỉnh là đến Thánh thành của Thần Quang Minh tìm Thiên sứ gây chuyện, cả Thánh thành đều trở thành vật hy sinh cho cuộc chiến của họ.”

 

“Hả? Không phải là kẻ phạm thượng đã hủy diệt Thánh thành sao?”

 

“Làm sao có thể! Thần Quang Minh làm sao có thể tha thứ cho y?! Chắc chắn sẽ giáng thần phạt xuống!”

 

“Thần phạt? Tiếng động vừa rồi có phải là thần phạt không? Kẻ phạm thượng chết chưa?”

 

“Chắc chắn là đã chết rồi! Phạm thượng với uy nghiêm của Thần, nhất định là đã chết trong tình trạng thảm thương nhất!”

 

Hắn ta vừa nói xong, bóng đen khổng lồ đã xuất hiện trên bầu trời.

 

“Oa….”

 

Ba mươi vạn đứa trẻ khóc vô cùng đau thương.

 

Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, rõ ràng là trên cao hàng nghìn mét, nhưng không biết tại sao lại rõ ràng như thể đang ở ngay trước mắt mọi người.

 

“Các bậc phụ huynh đã đưa con mình đến Thánh thành A Gia Mạn Đức nghe cho rõ! Con của các ngươi hiện đang trong tay chúng ta! Nếu muốn chuộc con của mình về, hãy dùng tóc của Thần Quang Minh để đổi! Một sợi tóc một đứa trẻ!”

 

Tất cả mọi người: “!!!” Tỉnh dậy, sao họ lại nghe thấy có người muốn mình dùng tóc của Thần Quang Minh để đổi con về nhỉ?!

 

“Bốp!” Có người tự tát vào mặt mình một cái thật mạnh, rất đau, không có mơ, rất tốt, mình không mơ.

 

Giọng nói dễ nghe kia vẫn tiếp tục vang lên: “Những người của Quang Minh Thần Điện nghe rõ! Giáo hoàng và mười hai Hồng y của các ngươi đều đang trong tay chúng ta, nếu muốn họ trở về, hãy dùng Mục Sư để đổi! Giáo hoàng hai vạn, Hồng y một vạn! Mục Sư Truyền Kỳ có thể đổi một lấy ba!”

 

Mọi người: “!!!” Tỉnh dậy, sao họ lại nhìn thấy Giáo hoàng và Hồng y toàn thân đầy thương tích, còn bị niêm yết giá cả?

 

“Bốp bốp bốp bốp bốp bốp!” Có người liên tiếp tát vào mặt mình mười mấy cái, rất đau, không có mơ.

 

“Gục!” Có tín đồ không chịu nổi sự k*ch th*ch này, trợn tròn mắt ngất xỉu.

 

Cũng có người đoán ra được điều gì đó, đỏ hoe mắt, gục ngã, nguyền rủa: “Kẻ phạm thượng, ngươi sẽ xuống vực sâu!”

 

Nhưng những lời nguyền rủa này cũng giống như những lời cầu nguyện lặp đi lặp lại vô số lần – chỉ là những lời vô dụng để tự an ủi bản thân.

 

Bối Đặc Tây ngồi trước thiết bị khuếch đại âm thanh, đọc bảng giá một cách hết sức rõ ràng, còn Ước Thư Á thì cố nén cười.

 

Quá ác, Phỉ Lạc Ti thực sự quá ác!

 

Cảnh tượng đập vỡ tượng thần, g**t ch*t thiên sứ không được phát trực tiếp, nhưng những đền thờ khác để ổn định niềm tin của tín đồ, chắc chắn họ sẽ tìm cách bóp méo sự việc Thánh thành A Gia Mạn Đức bị hủy diệt thành một chuyện “hợp lý”.

 

Nhưng Phỉ Lạc Ti có chiều lòng họ đâu?

 

Mục sư và Thánh Kỵ Sĩ được đóng gói trước rồi ném về Lan Tư Duy Lợi, chia đội đi cứu trợ.

 

Nhưng những đứa trẻ và những người cấp cao thì không cần vội.

 

Tiểu Quai khi đi đến Thánh thành A Gia Mạn Đức nhanh như thế nào, thì khi về – đặc biệt là khi đi qua các tòa thành chậm như thế ấy.

 

30 vạn tín đồ được chọn, bao gồm 20 vạn trẻ em và 10 vạn người lớn, nếu bấy nhiêu đó vẫn chưa nói lên điều gì, thì Giáo hoàng và Hồng y thì sao?

 

Tín ngưỡng đối với Thần Quang Minh là tín ngưỡng lớn nhất trên vị diện này, đối với sứ giả của Thần Quang Minh – Giáo hoàng và Hồng y, dù không quen mặt, nhưng bộ trang phục chỉ dành riêng cho Giáo hoàng và Hồng y thì họ sẽ không bao giờ nhầm lẫn.

 

Bất kỳ “tin đồn” nào không phải sự thật mười ba người có địa vị cao nhất trong Thần Điện bị bắt làm tù binh, đều vô dụng.

 

Thậm chí giáo hoàng đã nghĩ đến việc tự sát để không khiến Thần Quang Minh xấu hổ nữa, nhưng Ước Thư Á đang kích động đã dập tắt ý định của ông ta.

 

Nếu ông ta tự sát, chắc chắn Ước Thư Á sẽ biến ông ta thành Vong Linh ngay lập tức.

 

Một Vong Linh mặc trang phục Giáo hoàng Quang Minh!

 

Họ không thể tưởng tượng được đó sẽ là điều khủng khiếp như thế nào!

 

“Hãy vui vẻ lên!” Ước Thư Á nói, “Đây là cơ hội tốt nhất để thử thách lòng tin của các tín đồ! Hãy nghĩ xem, nếu sau chuyện này mà họ vẫn có thể kiên định niềm tin vào Thần Quang Minh, đó sẽ là lòng trung thành khiến thần linh phải rung động!”

 

Tuy Ước Thư Á đang cười, nhưng trong mắt chỉ có chế giễu: “Hoặc là, ngươi hãy cầu nguyện nhiều hơn, cầu xin Thần Quang Minh đến cứu ngươi đi!”

 

“Không phải ngươi là Giáo hoàng à? Ngươi không phải là sứ giả của thần sao? Chẳng lẽ —— Thần Quang Minh không đến cứu ngươi là do tín ngưỡng của ngươi vẫn chưa không đủ thành kính?!”

Giọng nói của Ước Thư Á qua thiết bị khuếch đại, truyền đến tai tất cả mọi người trong thành hết sức rõ ràng.

 

Giáo hoàng nhắm mắt lại: “Đúng vậy, là ta không đủ thành tâm.”

 

Cuộc đối thoại này, ông ta cũng không xa lạ gì.

 

Quang Minh Thần Điện có rất nhiều Mục Sư, thường xuyên có nhiều tín đồ đến cầu cứu.

 

Để phát triển tín đồ, mỗi chi nhánh đều có hạn mức chữa trị miễn phí. Nhưng những hạn mức miễn phí đó không nhất thiết cứ phải dành cho những người nghèo đến mức không đủ ăn.

 

Bọn hắn chỉ làm tượng trưng cho có, một câu thần chú chữa trị sơ cấp tốn ít sức nhất, có thể làm giảm bớt tình trạng bệnh, nhưng không chắc có thể sống sót.

 

Nếu có thể vượt qua, Mục Sư sẽ nói: “Thần Quang Minh nhân từ yêu thương tất cả các tín đồ của Ngài, từ nay về sau, hãy thành tâm hơn cầu nguyện van xin Thần thương xót.”

Nếu chết, Mục Sư sẽ nói: “Đứa con của ngài không có niềm tin vào Thần Quang Minh, không đủ thành tâm nên mới bị Ngài từ chối.”

 

Không phải thần minh vô năng, mà là tín ngưỡng ngươi không đủ.

 

Đã vô số lần họ nói những lời như vậy, nhưng hôm nay người chủ đạo đã thay đổi.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 87
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...