Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 81

Một trăm lọ dược tề làm đẹp?! Hơn nữa còn có một trăm lọ dược tề làm trắng da, một trăm lọ dược tề dưỡng ẩm, một trăm lọ dược tề chống nắng, một trăm lọ dược tề thủy quang, một trăm lọ dược tề làm sáng da?!

 

Cái gì, cái gì cơ?!

 

Ôn Toa chẳng còn quan tâm đến việc mình có bị phát hiện là đang nghe lén hay không, vội vàng bước đến gần thì nhìn thấy Vi Nhược Lạp đang đưa cho Lôi Lị một cái hộp.


 

Lôi Lị cũng rất ngạc nhiên, nhưng cô ấy vẫn vui vẻ mở hộp ra.

 

Cái hộp giống này cũng tương tự như hộp đựng trang sức, khi mở ra, ánh sáng quen thuộc đã làm cho Ôn Toa chói mắt.

 

Cái hộp có năm tầng, bên trong có đủ các loại dược tề khác nhau được xếp đầy cả hộp. Tầng trên cùng là các lọ dược tề làm đẹp mà Ôn Toa rất quen thuộc, còn mấy tầng bên dưới chắc là những loại dược tề mà Vi Nhược Lạp đã nói.

 

Những lọ dược tề này đã được thu nhỏ lại rồi xếp gọn gàng vào, mỗi tầng là một trăm lọ.


 

“Ha ——”

 

Ôn Toa hít một hơi thật sâu, nhưng cơ thể lại hơi nghiêng về phía trước, đôi mắt như muốn dính chặt vào cái hộp.

 

“Ngươi, ngươi lấy đâu ra nhiều dược tề như vậy?”

 

Vi Nhược Lạp nhíu mày: “Ta đâu có nghĩa vụ phải nói cho ngươi biết?”


 

Vi Nhược Lạp kiêu ngạo liếc mắt nhìn ả ta một cái, sau đó lấy ra mấy loại dược tề làm đẹp khác chia cho những người bạn của mình.

 

Đây là bộ quà tặng giới hạn mùa đông mới ra mắt ở thẩm mỹ viện.

 

Trong này có tất cả năm loại dược tề, có dược tề làm đẹp uống được, có dược tề tăng cường sức mạnh và thể chất, có dược tề dùng để bôi ngoài da, chuyên trị một số vấn đề cụ thể nào đó về da, mặc dù chỉ có một chức năng đặc biệt nổi bật, nhưng hiệu quả đơn lẻ tốt hơn nhiều so với dược tề làm đẹp.



 

Thành thật mà nói, bộ này được tung ra để kiếm tiền, bởi vì một bộ này có giá đến 6999 đồng vàng, cao hơn giá trị thực tế đến 6000 đồng vàng!

 

Cùng một loại dược tề, nếu mua ở hiệu thốc chỉ có 1000 đồng vàng, tìm học sinh (nhà sản xuất) mua thậm chí chỉ có giá 500 đồng vàng!

 

Nhưng nó là bộ quà tặng giới hạn mùa đông! Hơn nữa còn được thêm vào nhiều mùi hương rất thơm, mỗi ngày chỉ cần ngửi thôi cũng thấy tâm trạng vui lên!


 

Không chỉ cái hộp đẹp, lọ đựng dược tề cũng đẹp! Mà nó còn được phối hoa văn và màu sắc theo thứ tự bảy ngày trong tuần, 30 ngày trong tháng.

 

Làm sao có thể không động tâm? Làm sao có thể không động tâm?!!! Làm sao có thể không động tâm cho được?!!!

 

Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti không chỉ mua cho bản thân vài bộ liên danh, mà còn mua một trăm bộ gửi về nhà, lại mua một trăm bộ để trong nhẫn không gian.


 

Dùng để làm quà tặng xã giao rất phù hợp.

 

Dược tề làm đẹp có cấp bậc không hề đắt, nguyên liệu cũng không phải cao cấp gì, chỉ là thiếu nhân công.

 

Còn ở Lan Tư Duy Lợi, thứ không thiếu nhất chính là nhân công.

 

Ở đó có hàng vạn học sinh, mỗi ngày đều phải học các lớp dược tề ma pháp, đun một nồi là có thể sản xuất ra hàng ngàn lọ dược tề dùng một lần.


 

Hương liệu đã có sẵn, thêm vào một chút hương thơm mà không làm ảnh hưởng gì đến tính chất của dược tề rất đơn giản, thậm chí học sinh không cần phải tốn công, công nhân nhà máy cũng có thể làm!

 

Bao bì là sản phẩm phụ của quyển trục ma pháp, tận dụng những mảnh vụn còn lại để làm thành hộp, thậm chí chỉ cần một lượng nhỏ ma lực thôi cũng có thể khiến chiếc hộp như được hồi sinh, khiến hoa văn không chỉ là hoa văn, mà còn có thể tạo ra một số chuyển động nhỏ đáng yêu và đẹp mắt.

 

Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti đều mua bộ liên danh với  « Thiếu Niên Ma Pháp —— », có giá trị thương hiệu cộng vào, khiến mọi người đều tranh giành, 9999 đồng vàng một bộ, may mắn là họ có thẻ thành viên VIP cao cấp, phải nhờ tiệm làm đẹp đặt trước mới mua được.



 

Cái gì? Có một khuôn mặt thì làm sao dùng hết?

 

Dược tề có hạn sử dụng 100 năm! Năm nay không dùng thì năm sau dùng tiếp! Còn năm sau có bị mê hoặc bởi sản phẩm mới không – đó là chuyện của năm sau!

 

6999 đồng vàng một bộ, nghe có vẻ hơi rẻ tiền đối với giới thượng lưu, nhưng nhìn thấy bao bì này, nhìn thấy nội dung này, ai dám cho là rẻ tiền? Ghen tị còn không kịp nữa là!


 

Lôi Lị hoàn toàn không ngờ rằng nó lại có giá 6999 đồng vàng, cô yêu thương v**t v* con tuần lộc trên bao bì, con tuần lộc như sống dậy, âu yếm dụi đầu vào ngón tay cô.

 

“A a a, nó đáng yêu quá!!!”, Lôi Lị đối mặt với con tuần lộc nhỏ bằng nửa móng tay của mình, cẩn thận v**t v* cái đầu nó, muốn chạm vào sừng của nó, con tuần lộc lập tức chạy trốn vì xấu hổ.

 

Ôn Toa nhìn đến mức đỏ mắt, ả ta cũng không quan tâm đến việc mình là kẻ thù không đội trời chung với Vi Nhược Lạp, ả ngẩng đầu lên, đối mặt với Vi Nhược Lạp, nói: “Bao nhiêu tiền, ta trả gấp ba!”

 

Vi Nhược Lạp vô cùng sảng khoái, nhưng cô không cho Ôn Toa toại nguyện, thay vào đó, cô lấy ra bộ liên danh của mình.

 

Cô có năm con khế ước thú, cũng mua bộ liên danh khế ước thú của mình, nếu không phải quá khó mua, cô cũng muốn sưu tập đủ cả bộ.

 

“Gừ——”

 

Giá của bộ liên danh cao hơn, nhưng cũng xứng đáng với cái giá cao như thế – hoạt động của bộ liên danh có thể tự thiết kế.

 

Vi Nhược Lạp lấy ra bộ liên danh Tiểu Hỏa Long ấn tượng nhất, cô chọn động tác để Tiểu Hỏa Long của mình chiến đấu, sau khi chiến thắng, sẽ tặng chiếc rương cho mình.

 

Con rồng khổng lồ hung ác dữ tợn, từng đường nét, từng cái vảy đều tràn đầy vết tích của trận chiến, nó mạnh mẽ như vậy, hung dữ như vậy, nhưng khi ánh mắt chạm vào Vi Nhược Lạp, ánh mắt đó lại ngập tràn nuông chiều.

 

Những móng vuốt sắc bén cẩn thận nhấc chiếc rương nhỏ bằng móng tay của nó lên, đặt trong lòng bàn tay, đưa đến trước mặt Vi Nhược Lạp.

 

Vi Nhược Lạp giơ tay lên, ngón trỏ chạm nhẹ vào chiếc rương….

 

“Cạch” một tiếng, chiếc hộp mở ra, bên trong là một hàng những lọ dược tề được in hình Tiểu Hỏa Long vui vẻ, nũng nịu, đáng yêu, lăn lộn, ngủ.

 

Đó là nhận biết ma lực, giống như con tuần lộc nhỏ của Lôi Lị nũng nịu, “Con rồng” cũng sẽ nhận biết ma lực rồi mới để cho chiếc hộp mở ra.

 

Độ rung động ma lực chính xác, hộp mở ra, độ rung động ma lực sai, Tiểu Hỏa Long sẽ phát ra tiếng gầm giận dữ, đồng thời thông báo cho chủ nhân bằng vòng tay ma pháp là có kẻ trộm.

 

“A a a a a ——”, Lôi Lị không màng đến hình ảnh quý cô mà hét lên, “Là Tiểu Hỏa Long, a a a!!!”

 

“Làm sao mua làm sao mua làm sao mua?!”

 

Lôi Lị hâm mộ đến phát điên, cô cũng là người rất yêu thích Tiểu Hỏa Long, tối ngủ mơ toàn là những giấc mơ đẹp được chơi đùa với Tiểu Hỏa Long, nhưng hiệu phó vẫn mất tích mãi không về, Tiểu Hỏa Long của cô đã chết yểu ngay ở bước đầu tiên.

 

Làm sao cô cam tâm! Làm sao cô có thể cam tâm cho được?!

 

Không chỉ Lôi Lị phát điên, Ôn Toa cũng phát điên.

 

Tiểu Hỏa Long a! Đây là Tiểu Hỏa Long đó! Đáng ghét, ả rất thích! Yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thì phải làm sao bây giờ!

 

“Mười triệu!”, Ôn Toa cố gắng dùng sức mạnh của tiền bạc để có được thứ mà kẻ thù không đội trời chung của mình đang cầm, ả đỏ mắt, sốt ruột nói, “Ta trả mười triệu, nhường lại cho ta!”

 

Vi Nhược Lạp ôm chặt chiếc hộp đựng dược tề, cực kỳ yêu quý: “Đây là bộ liên danh giới hạn mà ta rất vất vả lắm mới mua được đó!”

 

“Ngươi có biết bộ liên danh giới hạn là gì không?” Vi Nhược Lạp cười nham hiểm như ác ma, thì thầm, “Hơn ba triệu người cố gắng giành giật, nhưng chỉ có một vạn người có thể sở hữu được thôi!”

 

Trước đây giới thượng lưu thường nói đến “đặt hàng riêng”, theo đuổi thứ gọi là “duy nhất”.

 

Nhưng trước “bộ giới hạn” thì lại không có nghĩa lý gì cả.

 

Giá 9999 đồng vàng cũng không hề đắt, cố gắng một chút là có thể mua được – ít nhất là ở Lan Tư Duy Lợi thì như vậy.

 

Nhưng nó khó mua lắm!

 

Ba triệu người đều biết nó, nhưng chỉ có một vạn người mới có thể sở hữu.

 

Người có thể giành được nó quả là may mắn trời ban!!!

 

Mang theo thứ này ra ngoài, sẽ bị 299 vạn người nhìn với ánh mắt hâm mộ ghen tị đấy!

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi đã thấy sung sướng hết cả người rồi!

 

Những thứ đặt hàng riêng, độc nhất vô nhị tuy cũng tốt, nhưng vẫn có rất nhiều người không biết thưởng thức.

 

Cái gì vậy? Ồ, cái hộp đẹp.

 

Thôi bỏ đi.

 

Nhưng đổi thành bộ quà tặng Tiểu Hỏa Long giới hạn liên danh thì sao?

 

—— Ôi trời ơi! Là bộ quà tặng Tiểu Hỏa Long đó, a a a a a, lại còn là bộ giới hạn có thể di chuyển nữa đó, a a a a a a….

 

Không chỉ nhận được chiếc hộp đẹp và đáng yêu như vậy, còn có 299 vạn người không thể sở hữu được chiếc hộp này ghen tị, cảm giác này….

 

Sung sướng chết đi được!

 

Vi Nhược Lạp dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói cho Ôn Toa biết: “Ngươi không biết à? Cái hộp này giờ đã được rao bán với giá cao gấp 100 lần bình thường rồi đấy ~, Nhưng mà, chẳng ai muốn bán đâu ~.”

 

Bộ liên danh giới hạn 9999 đồng vàng không đắt, cho dù tăng lên một trăm lẻ một lần thì cũng chỉ có một triệu đồng vàng thôi.

 

Vẫn có những người giàu có cố gắng dùng sức mạnh của tiền bạc để có được thứ mình thích.

 

Sự nổi tiếng của Tiểu Hỏa Long có thể nhìn thấy được từ cuộc bình chọn chính thức đã công bố gần đây, trong trường hợp phải dùng tiền tiêu phí mỗi ngày để nhận được một phiếu bầu, thì sự nổi tiếng của Tiểu Hỏa Long cũng vẫn dẫn đầu.

 

Dùng loại vũ khí bí mật này để đối phó với Ôn Toa, cũng là đòn tấn công hạ cấp.

 

Quả nhiên, Ôn Toa nghe thấy những lời này thì đỏ mắt vì ghen tị, cơ thể run lẩy bẩy, rõ ràng là ghen tị đến phát điên luôn rồi.

 

“Mua ở đâu?” Áo Cổ Tư Tháp Tư phải dùng sức mạnh ý chí của pháp sư Truyền Kỳ cấp 180 mới không chạy đến giành lấy đồ của một đứa trẻ mười mấy tuổi.

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư vừa xuất hiện, Lôi Lị lập tức nhảy lên, tóm chặt lấy ông ta: “Thầy thầy thầy —— vòng tay ma pháp và trà sữa của ta đâu?! Tiểu Hỏa Long của ta đâu?!”

 

Vi Nhược Lạp cũng vô cùng phấn khích, nhưng cô vẫn còn giữ được lý trí: “Thầy, trà sữa, gà rán và bánh tart trứng của ta đâu?”

 

Phương thức mua bộ quà tặng giới hạn liên danh ở Lan Tư Duy Lợi không phải là bí mật, ở những khu vực làm đẹp trong các siêu thị lớn, hiệu thuốc, thẩm mỹ viện đều có kênh đặt hàng trước.

 

Nhưng nhìn từ biểu hiện của Áo Cổ Tư Tháp Tư – Vi Nhược Lạp đoán, từ mùi hương còn sót lại trên người ông ta, rõ ràng là ông đã tập trung tất cả sự chú ý của mình vào việc rút thẻ và ăn lẩu, không chú ý gì đến khía cạnh này.

 

Cũng bình thường thôi mà, khách hàng nam nữ gì ở trong tiệm làm đẹp đều có hết, nhưng xét về tỷ lệ, con gái sẽ nhiều hơn một chút.

 

Vi Nhược Lạp quyết định tận dụng sự chênh lệch thông tin mình nắm được để kiếm lợi – ví dụ như sau này đi ăn lẩu ở thành Lan Tư Duy Lợi, cũng phải mang về cho cô một phần.

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư và Vi Nhược Lạp nhìn nhau, cuối cùng không còn cách nào, đau lòng vô cùng, đưa cho Vi Nhược Lạp toàn bộ gà rán, bánh tart trứng và trà sữa mà cô muốn, đồng thời cũng đưa vòng tay ma pháp cho Lôi Lị.

 

Lôi Lị ôm vòng tay ma pháp, vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, vui mừng là cuối cùng cô cũng có thể sở hữu Tiểu Hỏa Long rồi! Ngạc nhiên là trà sữa của cô đâu?

 

“Thầy hiệu phó, trà sữa của con đâu?” Lôi Lị không thể tin vào mắt mình mà nhìn Áo Cổ Tư Tháp Tư, hai mắt ngân ngấn lệ như sắp trào ra vì buồn.

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư mặt không đổi sắc nói: “Quán trà sữa bán hết rồi, cốc Vi Nhược Lạp cầm trên tay là cốc cuối cùng.”

 

Sự thật là gì đã không còn quan trọng, ông ta nói thế nào thì nó là thế ấy!

 

Lôi Lị chỉ cần nhìn một cái là biết ông ta đang nói dối, nhưng cô có thể làm gì được đây?

 

Lôi Lị cầu xin nhìn Vi Nhược Lạp, Vi Nhược Lạp đứng giữa việc đắc tội với Áo Cổ Tư Tháp Tư và đứng lên vì bạn bè, cô không chút do dự đã chọn bạn bè.

 

“Thầy hiệu phó, thầy có muốn lấy chiến lược giúp Tiểu Hỏa Long lên cấp nhanh không?”

 

Muốn…..

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư vô cùng muốn!

 

“Ta nhớ ra rồi. Hôm qua ta có mua thêm một cốc, đây, cho ngươi.” Trà sữa ông mua ngay cả chính bản thân ông cũng không đủ uống, đừng nói gì đến việc dùng hạn mức của mình để chia sẻ cho người khác.

 

Giúp đỡ mang theo là không thể, nhưng chiến lược giúp Tiểu Hỏa Long lên cấp nhanh… ông ta muốn.

 

Trong những ngày ở Lan Tư Duy Lợi, có thể nói là khoảng thời gian bất lực nhất của ông ta kể từ khi trở thành Truyền Kỳ đến bây giờ.

 

Ở Lan Tư Duy Lợi, 1 vạn đồng vàng không phải ai cũng có, nhưng 100 đồng đồng vàng thì rất đơn giản, ngày làm việc chăm chỉ, tối lật thùng rác, rất nhanh sẽ tích góp được.

 

Đặc biệt là khi phúc lợi đổi gà rán trà sữa bằng điểm tích lũy mỗi tháng ra đời, tất cả mọi người đều cầm trên tay một chiếc vòng tay ma pháp.

 

Có thể nói, Lan Tư Duy Lợi hiện tại là nơi tập trung người chơi sôi động nhất, nhưng đồng thời cũng là thời kỳ khắc nghiệt nhất đối với tân thủ.

 

——Cấp bậc của tân thủ quá thấp, hoàn toàn không thể hòa nhập được vào hoạt động hiện có!

 

Cấp bậc của mọi người đều cao hơn họ, họ thậm chí còn không tìm được người nào để chiến đấu cùng.

 

Chỉ có thể nhìn người khác chơi với ánh mắt ao ước.

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư hóa nỗi buồn thành sức mạnh ăn uống, những ngày này ông say sưa với cuộc sống ở phố ẩm thực Lan Tư Duy Lợi, Hiệu trưởng đến tìm ông lúc ông đang ăn thịt nướng, vì vậy Hiệu trưởng cũng ngồi xuống ăn cùng.

 

Hiệu phó Kiếm Thánh đến tìm họ, lúc đó Áo Cổ Tư Tháp Tư và Hiệu trưởng đang ăn xiên chiên, vì vậy, Kiếm Thánh hiệu phó cũng ngồi xuống.

 

Sau đó, những ngày tiếp theo đó cứ lặp đi lặp lại như vậy.

 

Ăn no rồi chơi một trận xếp hạng, chơi xong rồi đi đến quán bên cạnh ăn, ăn từng quán một, không lặp lại bao giờ, ăn hết quán này lại đến quán khác.

 

Nếu không phải ở trường học có chuyện lớn phải quay về, họ thà ở lại phố ẩm thực còn hơn!

 

Nhưng dù sao thì, Áo Cổ Tư Tháp Tư cũng đã trở về.

 

Ông ta lưu luyến đưa những thứ đó cho Lôi Lị, đồng thời đưa cho Lôi Lị 17 chiếc vòng tay ma pháp khác.

 

Nhưng những thứ như gà rán, trà sữa, khoai tây chiên, bánh tart trứng… thì ông ta chọn cách bỏ qua.

 

Phiên bản cao cấp nhất trị giá một triệu đồng vàng, rất đắt, nhưng đối với học sinh của Học viện Ma Pháp Hoàng Gia thì không là gì cả, Lôi Lị vừa vui mừng vừa thất vọng nhìn chiếc vòng tay ma pháp và một đống đồng vàng chưa tiêu hết. Buồn quá!

 

Không có lẩu, gà rán, thịt nướng, cũng không có gói thẻ, chỉ có duy nhất một chiếc vòng tay ma pháp.

 

Tất nhiên, Áo Cổ Tư Tháp Tư không tham lam những đồng vàng đó, dù sao thì Áo Cổ Tư Tháp Tư cũng là một Truyền Kỳ, số tiền này không đủ để ông ta nổi lòng tham, mà là do chính sách giới hạn số lượng được mua và không để tâm.

 

Vi Nhược Lạp nhìn thấy những thứ này cũng rất đau lòng —— đau lòng vì chỉ có những thứ này. Nhưng Áo Cổ Tư Tháp Tư hiện tại là người chạy việc duy nhất của họ, chỉ có thể tìm cách thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với ông ta.

 

“Thầy hiệu phó, chúng ta thêm bạn tốt đi, con sẽ gửi chiến lược cho thầy qua tin nhắn riêng.”

 

Trên cơ sở mạng lưới ma lực, kết bạn và trò chuyện riêng không phải là chức năng khó khăn gì, nhưng việc sử dụng ma lực như vậy vẫn khiến Áo Cổ Tư Tháp Tư hơi nhíu mày.

 

Không chuyên nghiệp!

 

Ông ta có thể nhận thấy những người tạo ra và phát triểnThiếu Niên Ma Pháp—— có kiến ​​thức về ma pháp rất thâm hậu, do thói quen, sau khi rút được Tiểu Hỏa Long, Áo Cổ Tư Tháp Tư đã tiến hành nghiên cứu vòng tay ma pháp ngay lập tức, nhưng điều ngoài dự đoán là —— ông ta hoàn toàn không hiểu được nguyên lý của nó.

 

Có một số chức năng nhỏ khiến ông ta có một vài nhận thức nhỏ, nhưng Thiếu Niên Ma Pháp—— được tạo ra như thế nào, cho đến nay ông ta vẫn không có manh mối.

 

Ban đầu Áo Cổ Tư Tháp Tư muốn gặp mặt người chế tạo ra vòng tay ma pháp, trao đổi thảo luận về lý thuyết ma pháp và việc sử dụng nó, nhưng tiếc là, quán thịt nướng bên cạnh cửa hàng độc quyền lại bắt đầu nướng lợn sữa, mùi thơm quá k*ch th*ch, khi ông ta tỉnh táo lại thì đã thấy mình đứng ở trong quán thị nướng, hít một hơi thật sâu, đối diện với con lợn sữa nhỏ trước mặt.

 

Không gặp mặt được là sự thật, nhưng không ảnh hưởng gì đến cái tính thích phê bình của người đã làm thầy giáo hàng nghìn năm như Áo Cổ Tư Tháp Tư.

 

Quá lãng phí! Kỹ thuật vận dụng ma pháp tốt như vậy, tại sao lại chỉ sử dụng cho trò chơi? Mê muội mất cả ý chí!

 

“Ting——Hệ thống nhắc nhở: Hắc Vu Sư tôn kính, ngài có một tin nhắn mới.”

 

Vi Nhược Lạp lập tức gửi chiến lược giúp Tiểu Hỏa Long thăng cấp nhanh. Đây là chiến lược mà cô đã thu thập và sắp xếp từ các bài đăng tinh hoa trên diễn đàn, còn kèm với cả liên kết, có bất kỳ câu hỏi nào, chỉ cần nhấp vào bài đăng trực tiếp đến liên kết là có thể giao lưu với người khác.

 

Áo Cổ Tư Tháp Tư nhấp vào chấm đỏ, trong nháy mắt, chiến lược dài hàng ngàn chữ xuất hiện trước mặt ông ta. Không chỉ có chiến lược giúp Tiểu Hỏa Long lên cấp nhanh, mà còn có cách đặt trước và giới hạn mua bộ quà tặng giới hạn liên danh Tiểu Hỏa Long!

 

Hoan hô ma pháp! Hoan hô nhà phát triển trò chơi! Việc ứng dụng kỹ thuật ma pháp như vậy, quả là một thiết kế thiên tài!

 

Mặt Áo Cổ Tư Tháp Tư âm trầm như vừa đặt lời nguyền độc ác cho một trăm người, miệng bay ra đầy bong bóng màu hồng rồi rời đi.

 

Tiểu Hỏa Long, hê hê hê…., Tiểu Hỏa Long, cha đây sẽ giúp con mau chóng mạnh lên!

 

Lôi Lị cũng muốn rút thẻ để rút được Tiểu Hỏa Long, nhưng cô không có gói thẻ dự phòng, hơn nữa còn có Ôn Toa ở đây.

 

Lôi Lị không muốn chơi với ả ta.

 

“Đi thôi, gọi bọn họ đến kí túc xá của A Cách Ni Ti.” Vi Nhược Lạp nháy mắt với cô, “A Cách Ni Ti mua rất rất rất nhiều gói thẻ, chúng ta đi giúp cô ấy giảm tải một chút!”

 

Mối quan hệ giữa Lôi Lị, Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti đều rất tốt, vì vậy xuất phát từ “đức tính tốt đẹp” của những người bạn thân, cả hai cười khúc khích, hoàn toàn không có chút thiện ý nào.

 

Ôn Toa nhìn thấy họ lại muốn bỏ rơi mình, làm sao chịu được, vội vàng chen vào giữa họ.

 

“Ta không phải đến phá trò chơi của các ngươi đâu, kí túc xá của công chúa A Cách Ni Ti lớn như vậy, thêm ta vào cũng không tính là nhiều mà!”

 

Vi Nhược Lạp không muốn chơi với cô ả, ý cự tuyệt hiện rõ trên khuôn mặt, nhưng Ôn Toa làm như không nhìn thấy vậy, bám chặt lấy tay Vi Nhược Lạp không buông.

 

“Buông ra!”

 

“Ta không buông!”, Ôn Toa hùng hồn nói, “Ta đã hạ mình như vậy rồi, ngươi còn không quan tâm đến mặt mũi của ta à?!”

 

Vi Nhược Lạp chỉ cảm thấy bệnh công chúa của cô ả ngày càng nặng: “Tại sao ta phải quan tâm đến mặt mũi của ngươi?”

 

Vi Nhược Lạp hất tay cô ả ra, kéo Lôi Lị chạy thật nhanh, còn làm mặt quỷ với cô ả: “Ta không muốn chơi với quỷ bắt nạt người khác đâu!”

 

Ôn Toa như sững sờ, mắt đỏ hoe: “Ngươi, sao ngươi lại như vậy?”

 

Mặc dù tất cả mọi người đều là quý tộc, nhưng giữa quý tộc và quý tộc cũng có những lý tưởng khác nhau.

 

Quan điểm dòng dõi của đế quốc Tát Phù A khiến Vi Nhược Lạp khó chịu, nhưng cô là người được lợi, trước đây tuy có cảm giác không thích, nhưng chưa bao giờ biểu hiện ra ngoài.

 

Nhưng trước đây là trước đây, ở Lan Tư Duy Lợi một thời gian, mỗi ngày đều ở cùng với đám dân thường, Vi Nhược Lạp thật sự rất phản cảm đối với cách thức thể hiện sự ưu việt của Ôn Toa, khuynh hướng phản cảm ngày càng thể hiện rất rõ ràng.

 

Lôi Lị vốn hay thương tiếc người đẹp, Ôn Toa bị bệnh công chúa, nhưng cô ả sinh ra đã rất hợp với bộ dạng yếu đuối bệnh tật đầy người, nhìn thấy cô ả nước mắt lệ nhòe, Lôi Lị vô thức nảy sinh một chút thương hại.

 

“Vi Nhược Lạp, có phải chúng ta đối xử với cô ta ác quá không?”

 

Trước mặt những kẻ yêu sắc đẹp, Vi Nhược Lạp rất có kinh nghiệm: “Ngươi nhìn xem, cô ả khóc có đẹp không?!”

 

Đúng vậy, thường ngày Ôn Toa luôn ngẩng cao đầu, kiêu ngạo như con công xòe đuôi, bướng bỉnh ngạo mạn, cao ngạo kiêu kỳ, xinh đẹp đáng yêu như con búp bê tinh xảo.

 

Nhưng nhìn mãi cũng nhàm chán, Ôn Toa “nhỏ bé đáng thương” như vậy, lần đầu tiên Lôi Lị được nhìn thấy.

 

Tiểu bạch hoa khóc cũng đẹp, nhưng công chúa kiêu ngạo bướng bỉnh hiếm khi bị làm cho khóc thì mới thực sự khiến cho người ta chết!

 

“Cạch——” Dường như một cánh cửa kỳ lạ nào đó đã mở ra trong tâm trí Lôi Lị.

 

“Ngươi nói đúng! Vậy chúng ta đi chậm lại một chút, ta nhìn thêm vài cái, xem cô ta khóc cũng thật đẹp ha!”

 

“…” Vi Nhược Lạp muốn nói nhưng lại thôi, cuối cùng chỉ biến thành tiếng thở dài.

 

Quả nhiên, ngươi không làm ta thất vọng mà!

 

Vi Nhược Lạp oán thầm cũng chỉ kéo dài trong vài giây ngắn ngủi, rất nhanh cô đã bình tĩnh trở lại.

 

Mặc dù có một chút trục trặc, nhưng bước đầu tiên của kế hoạch đã diễn ra rất suôn sẻ.

 

Chỉ cần từ từ kéo các học sinh và giáo viên vào liên minh, việc trường học cho mở cửa hàng độc quyền chẳng phải là chuyện sớm muộn thôi sao!

 

Có cửa hàng độc quyền rồi, gà rán, bánh tart trứng, trà sữa cũng sẽ có.

 

Sau đó, có thể ăn lẩu, thịt nướng, mì cay như món ăn giao hàng tận nơi, cũng không phải là điều không thể, phải không?

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi, Vi Nhược Lạp đã vui đến mức ngủ cũng có thể cười.

*****

 

Khi Vi Nhược Lạp vui vẻ vì bước đầu tiên của kế hoạch xây dựng cửa hàng độc quyền ở trường đã thành công, nhưng Phỉ Lạc Ti thì lại đang lo lắng về việc của cửa hàng độc quyền.

 

Quy định đổi điểm lấy gà rán, trà sữa và quầy bán hàng đã được chuẩn bị xong, nhưng lại có một vấn đề lớn gây cản trở giữa hiện thực và tưởng tượng.

 

Đó chính là thú triều!

 

Hiện tại Phỉ Lạc Ti không có thời gian để biến chính sách này thành hiện thực.

 

Theo dự đoán của các thế lực lớn, thú triều năm nay sẽ gây thiệt hại nặng nề, vì vậy nên có rất nhiều tòa thành sẽ bị bỏ rơi.

 

Nhưng thú triều lần này đã bị Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á chen ngang, thú triều không chỉ “an toàn” hơn so với mọi năm, mà còn kỳ lạ hơn.

 

Trong điều kiện như vậy, những người chống lại thú triều sẽ đoàn kết lại với nhau à?

 

Không thể nào.

 

Những tòa thành bị bỏ rơi dù không có ma thú cấp cao, nhưng vẫn thiệt hại nặng nề.

 

Một số người ẩn náu dưới lòng đất, chờ đợi số phận chết chóc, họ đã không còn sức lực để chạy trốn nữa, cuộc sống sau khi chạy trốn cũng giống vậy mà thôi.

 

Không bằng cứ yên tĩnh chờ đợi cái chết đến.

 

Ngày đầu tiên và ngày thứ hai khi thú triều đến, khắp nơi chỗ nào cũng có mùi máu tanh.

 

Nhưng may mắn là, sau khi trốn thoát được giai đoạn đầu, những con ma thú đó cũng đã dần dần rời đi.

 

Những người vốn định chết, khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết bên ngoài, một phần sẽ chọn kết liễu đời mình, để bản thân được ra đi một cách nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng có người bị những tiếng kêu đau đớn đó khơi dậy ý chí sinh tồn.

 

Họ bắt đầu chạy trốn.

 

Thế giới bên ngoài đầy rẫy ma thú, dường như chạy đến đâu cũng không được.

 

Nhưng họ đã bôi phân ma thú lên người, bao cơ thể mình trong lớp bùn đất thật dày, chạy về phía Bình Nguyên Vô Tận, chạy về phía vùng biển Hỗn Loạn, chạy đến đâu cũng được!

 

Có nhiều người bị bắt và bị g**t ch*t, nhưng vẫn có người sống sót.

 

Những người có thể sống sót cho đến bây giờ đều là những người có sức sống mãnh liệt, ý chí sinh tồn mạnh mẽ, may mắn cũng tốt hơn.

 

Vì vậy, họ đã “may mắn” chạy vào lãnh thổ của Lan Tư Duy Lợi.

 

Siri đã liên tục “nhặt” được rất nhiều người như vậy.

 

Lúc đầu chỉ có vài người——Siri vẫn luôn nhặt được đủ loại người kỳ quặc, có người bị sơn tặc cướp bóc trên đường, may mắn chạy thoát, có người là những kẻ lang thang trốn chạy, còn có những người giống như Kiệt Khắc trước đây, những kẻ thù tiềm ẩn muốn gây rắc rối cho Lan Tư Duy Lợi nhưng bị cạn kiệt ma lực, ngất xỉu rồi bị dọa cho choáng váng.

 

Siri không quan tâm đến những điều này, mệnh lệnh hành động mà Phỉ Lạc Ti viết cho chúng là “Cứu trợ những sinh vật có trí tuệ”.

 

Vì vậy, chúng đã nhặt những người ngất xỉu trong lãnh thổ của mình về.

 

Một trung tâm du lịch chật kín, hai trung tâm du lịch chật kín, ba trung tâm du lịch cũng chật kín… Cho đến khi tất cả các trung tâm du lịch đều đã chật kín người.

 

Công tác cứu trợ là công việc cơ bản của Siri, vì vậy về lý thuyết, việc này không cần báo cáo.

 

Nhưng hiện tại số người được đưa về có hơi nhiều quá.

 

Tất cả các trung tâm du lịch đều trong tình trạng quá tải, thậm chí còn có rất nhiều Thú Nhân.

 

Chương trình của Siri không có biện pháp ứng phó nào như vậy, chỉ có thể coi đó là lỗi và báo cáo lên văn phòng thư ký.

 

Hệ thống của Siri đã được Phỉ Lạc Ti tách ra khỏi hệ thống ma lực của mình từ rất lâu trước đây.

 

Lúc đầu Siri chỉ biết cứng nhắc làm theo lệnh, nói một câu làm một câu, cũng không có đủ ma lực để chúng kết nối lại với nhau.

 

Nhưng với sự bùng nổ của Thiếu Niên Ma Pháp——, tinh thể ma lực nhiều đến mức được tính bằng tấn, hệ thống Siri đã có nguồn năng lượng thực tế để hỗ trợ.

 

Hơn nữa, thông qua hệ thống tính toán của khế ước thú để học hỏi, bắt chước và trưởng thành, hệ thống Siri và hệ thống khế ước thú đã hỗ trợ lẫn nhau, vì vậy nên Phỉ Lạc Ti đã tận dụng dịp lễ hội thu hoạch để tách mạng lưới Siri ra khỏi mạng lưới ma lực của mình.

 

Siri không thể trực tiếp báo cáo cho Phỉ Lạc Ti, phải đến ngày hôm sau Phỉ Lạc Ti mới biết được chuyện này.

 

Gần đây công việc quá nhiều, văn phòng thư ký cũng có rất nhiều việc cần xử lý, hiệu suất làm việc của Ước Thư Á đã rất cao rồi, nhưng hệ thống Siri vẫn hoạt động bình thường, trung tâm du lịch quá tải thuộc loại việc quan trọng nhưng không khẩn cấp, thứ tự xử lý tất nhiên là phải lùi về phía sau một chút.

 

“Tôi đã sắp xếp ký túc xá và bệnh viện của nhà máy để dành ra một số không gian, nhưng số lượng người tị nạn vẫn đang tăng, tình trạng của họ dường như cũng ngày càng tệ.”

 

Số lượng nhiều, điều này không đáng sợ, Lan Tư Duy Lợi vừa mở hai nhà máy, đang thiếu công nhân, việc mở rộng trường tiểu học thứ nhất cũng đang được tiến hành, thêm vài chục vạn người cũng có thể bố trí được.

 

Nhưng nhìn tình hình tiếp nhận thương binh ở trung tâm du lịch, có vẻ như tình hình không mấy khả quan.

 

Dấu hiệu sinh tồn ngày càng yếu đi.

 

Điều này cũng rất dễ hiểu, thú triều đã kéo dài gần mười ngày, cho dù sức sống của họ giống như cỏ dại, nhưng không có đủ thức ăn, nước sạch và điều kiện an toàn để nghỉ ngơi, họ vẫn có thể sống sót cho đến bây giờ, đã là điều rất không dễ dàng rồi.

 

Ước Thư Á hỏi: “Có cần phân công nhiệm vụ cho bệnh viện và trường học không?”

 

Số lượng người tị nạn khoảng 5 vạn, lý do trung tâm du lịch quá tải là vì tổng số lượng tiếp nhận của trung tâm du lịch bình thường khoảng 1 vạn, số người lang thang có thể nhặt được chỉ khoảng một hai nghìn, phần lớn là khách du lịch mới đến trung tâm du lịch để tìm kiếm sự giúp đỡ hoặc mua hàng hóa.

 

Vì vậy, trung tâm du lịch có thêm dịch vụ cứu chữa thường chỉ thiết lập 30 giường bệnh, một nghìn trung tâm du lịch cộng lại cũng chỉ có 3 vạn giường bệnh.

 

Bỗng nhiên có 5 vạn người tị nạn đổ về, quá tải đến mức hành lang cũng không thể nhét nổi, đó cũng là chuyện rất bình thường.

 

Nhưng điều này không có nghĩa là việc tiếp nhận năm vạn người tị nạn là một nhiệm vụ khó khăn không thể hoàn thành.

 

Lúc trước, khi thu nhận 70 vạn nô lệ cùng một lúc, họ đã bối rối, trong quản lý cũng có chút rối loạn, nhưng có kinh nghiệm của lần trước, lần này dù có bao nhiêu người tị nạn nữa cũng không lo lắng.

 

Ước Thư Á im lặng chờ lệnh của Phỉ Lạc Ti.

 

Phỉ Lạc Ti suy nghĩ một chút rồi nói: “Theo tiêu chuẩn 1 triệu người nhé.”

 

“1 triệu?!” Con số này khiến Ước Thư Á vô thức tăng âm lượng.

 

Phỉ Lạc Ti cân nhắc nói: “Vậy 2 triệu.” Nhưng giọng điệu không phải là kiểu do dự.

 

Ước Thư Á há hốc mồm nhìn y.

 

Phỉ Lạc Ti nghi ngờ sờ mặt mình, rồi hỏi: “Sao vậy?”

 

Ước Thư Á cảm thấy Phỉ Lạc Ti có chút điên rồ: “Sẽ không có nhiều người tị nạn đến vậy đâu.”

 

Những người tị nạn chạy đến đây đều có cấp bậc không cao, hầu như đều là cấp 0, cao nhất cũng chỉ cấp 15, những người có cấp bậc cao hơn thì đã chạy trốn trước khi thú triều đến.

 

Có thể sống sót đến Lan Tư Duy Lợi đều là những người may mắn.

 

Còn một bộ phận Thú Nhân có tình trạng tốt hơn, nhưng cũng không mấy khả quan.

 

Nhìn chung thì thể chất của Thú Nhân tốt hơn con người, họ có sức sống mãnh liệt hơn, nhưng khi đối mặt với thú triều thì bọn họ vẫn ở vị trí yếu thế.

 

Thú Nhân chủ yếu tập trung thành bộ tộc, không có nhiều sức mạnh để chống lại thú triều, vì vậy cũng rất dễ bị thú triều tấn công.

 

Thú Nhân hỗn huyết, Thú Nhân già yếu và nô lệ nhân loại là những người bị bỏ rơi sớm nhất.

 

Lan Tư Duy Lợi có một đường biên giới dài giáp ranh với vương quốc Thú Nhân, vì vậy có rất nhiều Thú Nhân hỗn huyết đã vội vàng chạy vào lãnh thổ của Lan Tư Duy Lợi.

 

Nhưng mọi thứ đều sắp kết thúc rồi.

 

Hiện tại đã là ngày thứ mười của đợt thú triều, những tòa thành nhỏ sẽ bị quét sạch vì bị ma thú tấn công và tiêu hao do cuộc chiến, ở những tòa thành bị bỏ rơi sẽ có rất nhiều người sống sót phải nằm lại mãi mãi dưới lòng đất vì thiếu thức ăn.

 

Một ngày? Hai ngày? Hoặc ba ngày, sẽ rất khó để người tị nạn tới được đây.

 

“Tách——”

 

Phỉ Lạc Ti búng tay một cái, vô số thành phố, rừng núi, hồ nước xuất hiện giữa không trung.

 

Bản đồ 3D do ma lực tạo ra, lấy Lan Tư Duy Lợi làm trung tâm, nửa vương quốc loài người và nửa vương quốc thú nhân đều được xây dựng thành mô hình hiện ra trước mắt.

 

Đây là bản đồ do xe buýt Cốt Long và vòng tay ma pháp thu thập được.

 

Vị diện ma pháp quá lớn, bản đồ này có lẽ chỉ là một phần trăm diện tích, nhưng cũng đủ để hai triệu người chơi bận rộn.

 

“Ước Thư Á, ngươi đã từng nghe đến hoạt động phó bản chưa?”

 

Ước Thư Á sững sờ, đó là cái gì?

 

*****

 

“Ái Lệ Ti, tiết kiếm thuật tiếp theo chúng ta cùng tổ đội đi!”

 

“Lị Lị An, tan học ngươi có đến phòng thí nghiệm không, đi đánh quái cùng với chúng ta đi?”

 

“Tìm thêm một Mục Sư đi, địa đồ dung nham quá nguy hiểm, khế ước thú có thể chữa trị khế ước thú, nhưng không thể chữa trị cho chúng ta!”

 

“Lạc Duy, Y Lệ Toa Bạch cấp 30 rồi, ngươi có biết chuyện này không?”

 

“Ước Hàn, có người tìm kìa!”

 

Giờ nghỉ giải lao giữa các tiết học, khắp nơi trong trường chỗ nào cũng thấy những người bận rộn, bọn nó học bài, luyện tập, thảo luận, thậm chí là cả chuyện phiếm cũng chỉ có thể tranh thủ thời gian để thảo luận một chút.

 

Buổi học hôm nay dường như cũng không có gì khác biệt so với vô số những buổi học trước đó.

 

Nhưng trước khi tiếng chuông thông báo giờ vào học vang lên, tất cả những học sinh từ bảy tuổi trở lên, hoặc từ cấp 10 trở lên đều nhận được một thông báo.

 

“Ting —— Phiên bản lớn bổ sung “Ánh sáng và bóng tối” đã được mở.”

 

[ Phiên bản bổ sung: Thiếu Niên Ma Pháp – Ánh sáng – Bóng tối. ]

Đầu mối chính của nhiệm vụ: Này cậu thiếu niên, ngươi có tin rằng trên thế giới này có ánh sáng tồn tại không?

Mô tả nhiệm vụ: Trên đại lục này có những người đang bị bóng tối và tuyệt vọng xâm chiếm, họ đang hỗn loạn, đang tuyệt vọng, các ngươi có muốn mình trở thành tia sáng đó để mang hy vọng đến cho thế giới này không?

Yêu cầu nhiệm vụ (Có thể hoàn thành lặp lại.):

1. Cứu giúp những sinh vật có trí tuệ bị ma thú đe dọa và làm hại (0/1)
2. Cung cấp thức ăn cho những người dân đang bị đói (0/1)
3. Cung cấp nước sạch cho những người dân đang bị khát (0/1)


4. Cung cấp quần áo ấm cho những người dân đang bị lạnh (0/1)
5. Cung cấp dược tề và điều trị cho những người dân đang bị thương (0/1)
6. Giúp đỡ những người cứu hộ vất vả khi họ cần (0/1)
7. Đưa những người dân không còn nhà về nơi cứu trợ (nhiệm vụ nhóm có thể hoàn thành theo nhóm.)
8.…

……

Phần thưởng nhiệm vụ: Rất nhiều điểm tích lủy, kinh nghiệm, tiền, trang bị và kỹ năng.

Nơi đăng ký nhiệm vụ: Địa điểm số 1 (2422, 24, 536), Địa điểm số 2 (5211, 342, 4245), …

Lưu ý: Bất kỳ ai cũng có thể là ánh sáng, nhiệm vụ này không bắt buộc, độ khó của nhiệm vụ này rất lớn, nguy hiểm cao, yêu cầu người chơi cân nhắc kỹ lưỡng trước khi nhận nhiệm vụ!

Thậm chí “Nguy hiểm cao” và “cân nhắc kỹ lưỡng” là hai dòng chữ được in đậm, làm nổi bật lên trước mắt học sinh.

Các học sinh sững sờ trong chốc lát, sau đó tất cả các chủ đề thảo luận đều trở thành đề tài này.

Ước Hàn chỉ mới học được vài ngày, nó mới vừa từ cấp 0 lên cấp 1, nhưng vì nó đã 7 tuổi nên cũng nhận được thông báo này của hệ thống.

Nó nhìn thông báo, ngây ngẩn một lúc lâu, sau đó mới từ nội dung thảo luận ồn ào của các đàn anh đàn chị lớp trên mơ hồ đoán được một số điều.

Gần đây Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều người tị nạn.

Hầu hết các trung tâm du lịch đều nằm ở ngoại thành, thuận tiện cho Siri tiếp nhận những người bị thương gần đó.

Nhưng do tất cả các trung tâm du lịch đều đã quá tải, kế hoạch dự phòng đã được kích hoạt, nhiều người tị nạn đã được đưa vào nội thành.

Trường học được xem là nơi cập nhật thông tin nhanh nhất, bởi vì rất nhiều nơi cần thực tập sinh của trường hỗ trợ.

Do đó, trong thời gian này Lan Tư Duy Lợi đã đón nhận rất nhiều người tị nạn – nhiều tòa thành nhỏ đã bị xóa sổ trong thú triều, những tin tức này cũng rất dễ tìm hiểu.

Nói đến thú triều thì hầu hết các học sinh ở đây đều có bóng ma tâm lý rất mạnh – trước năm nay, rất nhiều học sinh đều mang tâm lý phải chết chắc trong kỳ nghỉ lễ hội thu hoạch, bọn nó đã mang theo hành trang và trang bị đầy đủ về nhà.

Mặc dù tụi nó đã mạnh lên, trang bị và dược tề trong tay cũng nhiều hơn, không chỉ có thể an toàn vượt qua lễ hội thu hoạch, mà còn kiếm được một khoản kha khá.

Nhưng trong thâm tâm bọn nó biết, nếu muốn thật sự an toàn thì chỉ có đưa người thân và gia đình mình đến Lan Tư Duy Lợi mới an toàn được.

Không phải ai cũng đủ can đảm để bỏ lại tất cả, rời khỏi thành phố quen thuộc đến một nơi hoàn toàn xa lạ.

Gia đình Hải Luân cũng vậy! Mặc dù hai chị em Hải Luân đều đang học tập và làm việc ở Lan Tư Duy Lợi, nhưng người nhà bọn nó vẫn rất sợ hãi và lo lắng về Lan Tư Duy Lợi.

Mãi cho đến khi hai chị em thể hiện sức mạnh “vĩ đại” trước mặt gia đình, họ mới bị thuyết phục, cả gia đình quyết định chuyển đến thành Lan Tư Duy Lợi.

Nhưng cũng chỉ có gia đình Hải Luân mà thôi.

Xung quanh có rất nhiều hàng xóm đã chứng kiến ​​núi ma thú chất đống trước nhà Hải Luân, nhưng không ai dám lấy hết can đảm để nói…..

“Hải Luân, chúng ta cũng muốn đến thành Lan Tư Duy Lợi, ngươi có thể đưa chúng ta đi cùng không?”

Khi Hải Luân rời đi, cô đã để lại trận pháp ma pháp tấn công ở nơi đó, nếu có ma thú đến gần, nó có thể chống đỡ được một lúc, nhưng không có ma lực bổ sung, không thể sử dụng lâu dài được, cũng không thể đánh bại tất cả ma thú.

Hải Luân không biết những người hàng xóm đó sẽ như thế nào, cô chỉ có thể kìm nén những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, không nghĩ đến nữa.

Nhưng cô biết.

Cô hiểu, hiểu nỗi sợ đó, hiểu nỗi sợ hãi mình và gia đình có thể bị ma thú đào lên xé làm đôi bất cứ lúc nào.

Ánh sáng? Cô là ánh sáng sao? Một người nhỏ bé như cô làm sao có thể là ánh sáng được chứ?

Đi đến những tòa thành khác để cứu giúp những người gặp nạn à? Làm sao cô có thể làm được?

“Ầm!” Vì mất tập trung, bỏ lỡ thời điểm đưa ma lực vào nồi dược tề, nồi thuốc nổ tung.

Do trong lớp học có biện pháp bảo vệ nên Hải Luân không bị thương, nhưng nồi dược tề bị nổ tung của cô giống như là một tín hiệu, trong lớp học liên tục vang lên những tiếng nổ ầm ầm.

“Xin lỗi, xin lỗi…” Các học sinh vội vàng dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn học, nhưng ngay cả giáo viên cũng không còn tâm trí đâu để dạy.

“Lão sư..…” Hải Luân đột nhiên ngẩng đầu lên, run rẩy lo lắng hỏi, “Lão sư, con có thể nhận nhiệm vụ được không?”

Cô nhỏ bé và yếu đuối như vậy, đừng nói là ánh sáng, ngay cả ánh nến cũng không bằng, nhưng……

Lúc cô được Lĩnh chủ cứu, cô đã quyết tâm, cô cũng muốn trở thành người mang lại ấm áp và ánh sáng cho người khác như Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti.

Dù cô có nhỏ bé và tầm thường thật.

Nhưng nếu không làm gì – thì sẽ mãi mãi không thể đến gần Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti được!

Cô đã không còn là người nghèo khổ trong khu ổ chuột, chỉ vì một nắm cỏ dại mà phải vật lộn cầu sinh nữa!

Cô là Hải Luân, cô đã biết ma pháp, biết kiếm thuật, có thể cưỡi chổi bay, có thể luyện kim, có thể nấu dược tề ma pháp, còn biết rất nhiều kỹ năng khác nữa, cô nhất định có thể giúp đỡ được người khác!

Chắc chắn là như vậy!

“Lão sư, con muốn đi làm nhiệm vụ!” Hải Luân lớn tiếng xin lỗi, “Rất xin lỗi, những tiết học tiếp theo, con xin phép được nghỉ ạ!”



Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 81
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...