Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 79

Giáo dục bắt buộc….

 

Giáo dục bắt buộc, rốt cuộc là cái gì…?

 

Từ này nghe có vẻ rất bình thường, nhưng với An Na thì thật khó hiểu.

 

Bắt buộc, rất dễ hiểu.


 

Giáo dục, cũng rất đơn giản.

 

Hai từ này đều là từ ngữ thông dụng, nhưng khi kết hợp lại thì An Na lại không hiểu.

 

Làm sao có thể có loại giáo dục này được?

 

Kiến thức, kiến thức, thứ này đắt đỏ vô cùng!


 

“Nặc Y, em đi dạo cùng tôi đến hồ Vô Danh được không?”

 

Hình ảnh trong phim vẫn đẹp như vậy, Nặc Y và các vệ tinh của hắn ta vẫn thật hấp dẫn, các quý tộc tiểu thư xung quanh thậm chí còn che miệng lại để kìm nén tiếng hú hét đầy phấn khích.

 

Nhưng An Na lại rất khó tập trung.

 

Cô đang nghĩ về 14 năm cuộc đời túng quẫn và tương lai u ám của mình.


 

Cô sinh ra trong một gia đình bình dân bình thường – còn được gọi là nhà nghèo ở khu ổ chuột, nhưng khác với các gia đình bình thường khác, là mẹ cô là gái đ**m.

 

Cha cô là công nhân bốc xếp ở bến cảng, nhưng ông ta nghiện rượu, chút tiền lương kiếm được chẳng đủ để uống say, huống chi là nuôi ba đứa con trong nhà.

 

Vì vậy, ông ta bắt mẹ cô đi tiếp khách.


 

An Na được sinh ra trong hoàn cảnh như vậy.

 

Mẹ tiếp khách, cha thu tiền, tiền đến tay, ông ta sẽ dùng hết để mua rượu uống.

 

Mẹ cô rất xinh đẹp, vậy nên khách của bà rất nhiều, rượu mà cha cô uống được cũng ngày càng nhiều, dần dần, ông bắt đầu đánh người.

 

Đánh vợ, đánh con.


 

Sau đó, mẹ cô mang thai.

 

Không biết là con của ai.

 

Không biết do cô là đứa con hoang, hay là sau khi mang thai thì bà không thể đi tiếp khách kiếm tiền được nữa mà cha cô đã ép mẹ cô phải bỏ đứa bé đi.

 

Mẹ cô chống cự, giống như đã vô số lần chống cự lại việc bị ép đi tiếp khách, sự chống cự của bà cũng dừng lại sau khi bị đánh đến mức hấp hối.


 

Bà quyết định bỏ đứa con chưa thành hình trong bụng mình.

 

Quá khổ, thế giới này quá khổ rồi, không cần phải sinh ra trên thế giới như thế này.

 

Nhưng An Na vẫn ngoan cường sống sót.

 

Tầng lớp thấp kém là một sản phẩm tiêu hao, tuy thấp kém thật, nhưng luật pháp không cho phép phá thai, muốn phá thai chỉ có thể dùng lý do “tai nạn”.


 

Vấp ngã, đấm đá, đạp mạnh….

 

An Na vẫn được sinh ra, trải qua nhiều lần “tai nạn” như vậy nhưng An Na vẫn được sinh ra trên thế giới u ám này.

 

Cha cô rất ghét cô, bởi vì An Na không chỉ là con hoang, mà còn vì cô khiến ông không uống được rượu!

 

Có lẽ là sự ngoan cường khi còn trong bụng mẹ đã khiến cha cô có chút lo lắng, sợ cô là hiện thân của ác quỷ nên không dám b*p ch*t cô, chỉ có thể vứt cô đi.


 

An Na không có thiên phú quang minh, vậy nên không được đưa đến Quan Minh Thần Điện, chỉ có thể tùy tiện tìm một chỗ nào đó vứt bỏ cô.

 

Nhưng anh chị em của cô lại tìm cô về hết lần này đến lần khác.

 

Cha cô ghét bỏ cô, còn mẹ cô thì luôn mang trong mình cảm giác tội lỗi, buồn bã và sợ hãi.

 

An Na là một con quái vật, những “tai nạn” khủng khiếp như vậy cũng không thể g**t ch*t cô, rốt cuộc thì cô là một tồn tại đáng sợ đến mức nào!


 

Nhưng anh chị em cô lại rất yêu thương cô, họ chăm sóc cô, cố gắng tiết kiệm thức ăn cho cô.

 

Bảy năm đầu đời của An Na không có gì tốt đẹp, đói khát, lạnh lẽo, đau đớn và mệt mỏi luôn đeo bám cô như hình với bóng.

 

Khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời cô có lẽ là khi nhận được thư thông báo trúng tuyển vào Học viện Ma pháp Hoàng gia.

 

Cô vui mừng khôn xiết, như thể cuộc đời u ám của cô cuối cùng cũng đã xuất hiện ánh sáng.

 

Điều quan trọng hơn nữa là – cô không phải là ác quỷ, cô không phải là ác quỷ không thể g**t ch*t!

 

Cô chỉ là có thiên phú hơn người một chút, không, thiên phú của cô cực kỳ xuất sắc!!!

 

Nhưng hạnh phúc và vui vẻ của cô cũng chỉ kéo dài trong thời gian ngắn ngủi.

 

Cuối cùng cô cũng có thể no bụng, nhưng cha cô càng ngày càng quá đáng hơn khi đối xử với cô, không ngừng gia tăng đòi hỏi.

 

Một thùng lại một thùng đồng vàng được đưa đến trước mặt cô, rồi bị cha cô lấy đi.

 

Ông uống nhiều rượu đắt tiền, nhưng cuộc sống của các anh chị em và mẹ cô thì dường như không có gì thay đổi cả.

 

Họ vẫn phải làm những công việc nặng nhọc, kiếm những đồng tiền ít ỏi để sinh sống, tuy không phải đóng thuế nữa, nhưng chỉ đủ ăn no.

 

Vậy là đủ rồi.

 

An Na tự an ủi mình, những người như họ, có thể no bụng đã là ước mơ lớn nhất rồi, giờ đã thực hiện được, còn mong muốn gì nữa?

 

An Na cố gắng để thỏa mãn, nhưng chi phí cao ngất khiến cô sợ hãi và lo lắng.

 

Tiền này… rồi sẽ đến lúc phải trả.

 

Nhưng cô có thể trả được không?

 

An Na không biết.

 

Từ khi đi học, An Na rất ít khi về nhà.

 

Anh chị em cô lần lượt kết hôn, An Na tuy rất giỏi giang nhưng anh chị em cô không có thiên phú gì, người kết hôn cũng chỉ là những người bình thường thuộc tầng lớp trung lưu.

 

– Nhưng ít nhất cũng tốt hơn cuộc sống trước đây rất nhiều, mẹ không cần phải đi tiếp khách nữa, họ có thể ăn no, mặc ấm, và có thể sống trong những ngôi nhà an toàn, không bị dột, không bị thấm nước, không có gì hạnh phúc hơn những điều đó!

 

Nhưng đôi khi An Na vẫn cảm thấy bàng hoàng, đây có phải là cuộc sống mà cô mong muốn không?

 

An Na không biết, nhưng cô cảm thấy mình không hề vui vẻ.

 

Tại sao?

 

Có lẽ…..

 

Mọi thứ cô có được hiện tại đều như phù vân ảo ảnh, có thể biến mất bất cứ lúc nào.

 

Tiền vàng không phải do cô tự kiếm, địa vị không phải do cô tự nỗ lực giành được.

 

An Na chỉ từ một cô gái nghèo khổ luôn khiêm tốn ở khu ổ chuột biến thành An Na ở tầng lớp thấp kém nhất trong Học viện Ma pháp Hoàng gia mà thôi.

 

Thay đổi môi trường khác, dường như có được tất cả mọi thứ, nhưng thực tế cô vẫn là An Na đó, thậm chí ở trong môi trường này, cô còn không có anh chị em yêu thương và chăm sóc mình nữa.

 

“Giáo dục bắt buộc…” Nếu năm đó cô học tiểu học giáo dục bắt buộc, thay vì Học viện Ma pháp Hoàng gia, thì bây giờ cô sẽ như thế nào?

 

Nhưng cô chỉ nghĩ đến đó, không suy nghĩ sâu hơn nữa.

 

Học mà không cần tốn tiền, cô sẽ học rất chăm chỉ, dần dần trở thành người hữu dụng. Có thể sẽ không tiến bộ thần tốc như ở Học viện Ma pháp Hoàng gia, nhưng nỗ lực sẽ không phụ lòng người!

 

Vào kỳ nghỉ hè và nghỉ đông, cô sẽ cố gắng kiếm tiền, có thể sẽ không kiếm được nhiều đồng vàng đến mức không đếm xuể, nhưng cũng có thể kiếm được một ít.

 

Không có những chi phí lớn, từ từ lên kế hoạch tiết kiệm tiền, tích góp tiền. Dù tiền kiếm được là đồng, nhưng chỉ cần tiêu bằng đồng, và không cần những mối quan hệ xã giao giả tạo thì vẫn ổn.

 

Hàng tuần cô sẽ về nhà, có thể gặp anh chị em, có mẹ chải tóc cho cô, khi cha say rượu đánh người, cô cũng có sức mạnh để ngăn cản ông ta.

 

Chỉ là “Tùy tiện nghĩ vậy” thôi, nhưng bỗng chốc lại trở thành dòng nước lũ cuốn trôi đê điều.

 

Nhưng An Na đã kiểm soát được cảm xúc của mình trước khi đê vỡ.

 

Không cần thiết.

 

Không cần thiết phải giả định những điều không thể tồn tại.

 

Tuy không rõ “phim ảnh” là gì, nhưng có lẽ những điều này đều là giả.

 

Giáo dục bắt buộc, 1 đồng vàng có thể ăn uống no nê trên cả một con phố, con đường sạch sẽ như thể phát sáng….. có lẽ đều là tưởng tượng.

 

“Sột soạt…”

 

Túi nilon trong tay phát ra tiếng động, An Na sờ mó một lúc lâu, mới phát hiện ra mình đã vô tình ăn hết cả một thùng bắp rang bơ đầy ắp.

 

Cô cúi đầu, vốn định ngạc nhiên vì sự say mê của mình, nhưng những con số “30 đồng” lại lần nữa lọt vào tầm mắt cô.

 

Chờ đã, nếu những thứ đó đều là giả, thì thùng bắp rang bơ 30 đồng trong tay cô lại là gì?

 

Lúc này, trên màn ảnh, địa điểm hẹn hò của Nặc Y và Mạc Na Á được ấn định là rạp chiếu phim, tình cờ gặp được Ái Đức Hoa“đang đi ngang qua”, Tu La Tràng lại oanh liệt bắt đầu.

 

Các tiểu thư quý tộc nắm chặt tay, chăm chú nhìn, cảm xúc như bị cuốn theo, muốn lao vào chiến đấu để ủng hộ vệ tinh mà mình đang ủng hộ.

 

An Na cũng nắm chặt tay, khuôn mặt ửng hồng vì kích động, các khớp ngón tay nắm chặt lại trắng bệch, trông rất kích động và khó nhịn được.

 

Nhưng điều khiến cô kích động không phải là bầu không khí căng thẳng khi cuộc chiến sắp bắt đầu, mà là bảng giá xuất hiện trong bối cảnh.

 

Hotdog (Vị nguyên bản 15 đồng/cây).

 

Hotdog (Vị bắp ngô 15 đồng/cây).

 

Hotdog (Xương sườn kiểu Orleans 20 đồng/cây).

 

Hotdog (Vị tiêu đen 20 đồng/cây).

 

Bắp rang bơ (Nhỏ) 15 đồng/thùng.

 

Bắp rang bơ (Lớn) 30 đồng/thùng.

 

Coca cola 15 đồng/chai.

 

Cà phê mocha 60 đồng/ly.

 

….

 

Không thể không nói, phần lớn lợi nhuận của rạp chiếu phim đều đến từ bảng giá như thể cướp tiền này.

 

Vì là bối cảnh nên nó không mấy nổi bật, sự chú ý của khán giả chủ yếu là Tu La Tràng kia, một phần nhỏ còn lại là chú ý đến thức ăn, còn bảng giá thì – không ai để ý.

 

Nhưng An Na lại chú ý.

 

Trong một loạt chữ, khi nhìn thấy Bắp rang bơ vị caramel (Loại lớn) 30 đồng/thùng, cô kích động đến mức toàn thân run rẩy.

 

Nếu thùng bắp rang bơ 30 đồng là có thật, thì – Giáo dục bắt buộc có phải cũng là thật không?!

 

Thật rồi, quả nhiên là có thật, thế giới này thực sự có sự tồn tại một nơi tên là Lan Tư Duy Lợi!

 

An Na kích động đến mức che miệng bật khóc.

 

Cô không biết vì sao mình lại khóc, chỉ là, cô mất kiểm soát tuyến lệ, những giọt nước mắt lớn nhỏ cứ thi nhau rơi xuống.

 

Cô biết phản ứng của mình có phần khoa trương.

 

Cho dù thế giới này thực sự có một Lan Tư Duy Lợi và giáo dục bắt buộc tồn tại, nhưng với cô thì liên quan gì?

 

Cô đâu thể bỏ học ở Học viện Ma pháp Hoàng gia để chuyển sang trường học ở Lan Tư Duy Lợi?

 

Nói cho cùng, chất lượng giáo dục của Lan Tư Duy Lợi như thế nào, cô vẫn chưa biết.

 

Nhưng Học viện Ma pháp Hoàng gia thì chắc chắn là trường học tốt nhất thế giới.

 

Ngay cả những vị Thánh tử Thánh nữ được chính Thần Điện đào tạo cũng không chắc có thể sánh bằng những học sinh tốt nghiệp từ Học viện Ma pháp Hoàng gia!

 

Từ ngày nhập học, số phận của An Na đã gắn liền với Học viện Ma pháp Hoàng gia rồi.

 

Hơn nữa, dù là bảy năm tăm tối của cuộc đời, hay là bảy năm đầy ức chế và mù mịt sau đó, cô cũng chưa bao giờ là một đứa trẻ có chủ kiến, kiên cường và có hành động.

 

Yếu đuối, nhút nhát, nhẫn nhịn, tự ti… tất cả những phẩm chất đó của cô đều thể hiện rõ ràng gen thấp hèn đến từ khu ổ chuột.

 

“Ừm – Dù xem bao nhiêu lần thì Nặc Y vẫn đẹp trai như vậy!”

 

Phim chiếu xong, Vi Nhược Lạp đầy kiêu ngạo nhìn Nặc Y, trong giọng nói ngập tràn tình cảm và yêu thích.

 

Nhưng rất nhanh, cô nhớ đến cô bạn thân A Cách Ni Ti không thích Nặc Y cho lắm, vậy nên đã vội vàng tìm cách bù đắp: “Cũng chỉ là ‘đẹp trai’ ở mức bình thường thôi, Ái Đức Hoa còn quyến rũ hơn hắn ta nhiều!”

 

Vi Nhược Lạp từng là fan duy nhất, bây giờ đã học được cách nói lời hay ý đẹp.

 

Nhưng cũng không hẳn là lời nói suông, Vi Nhược Lạp có ý kiến với Ái Đức Hoa ở trong phim “Vương Tử Biển Cả”, chứ không có ý kiến với đội trưởng Ái Đức Hoa giàu có, mạnh mẽ và hào phóng ở ngoài đời.

 

Là đội trưởng, Ái Đức Hoa hoàn hảo đến mức không thể chê vào đâu được, Vi Nhược Lạp rất thích hắn ta!

 

“Ngươi đang nói gì vậy!” A Cách Ni Ti không mắng Nặc Y như mọi khi, mà hét lên, giọng nói đầy vẻ không thể tin được.

 

A Cách Ni Ti, sáng nay còn quả quyết nói rằng chỉ cần nhìn thấy “Vương Tử Biển Cả” là sẽ khó chịu, giờ lại lớn tiếng nói: “Nặc Y là người đẹp trai nhất, không chấp nhận phản bác!”

 

Vi Nhược Lạp gật đầu như một phản xạ có điều kiện: “Đúng đúng đúng! Tất cả những nam nhân ông hôi hám kia cộng lại cũng không bằng vợ ta!”

 

“Bảo vệ Nặc Y, người tốt nhất thế giới! Hắn ta không có lỗi gì, hắn ta chỉ muốn mang lại một mái ấm cho mọi người mà thôi!”

 

Hai cô bạn thân rất ăn ý mà nói ra suy nghĩ trong lòng, nhưng không phải là sự ăn ý đồng thanh khiến cả hai người im lặng cùng một lúc.

 

Khác với tính cách fan duy nhất của Vi Nhược Lạp, A Cách Ni Ti rõ ràng là fan đa tình, cô thích tất cả các vệ tinh, ai có thể ship đều ship hết! Vì vậy – ngủ chung giường là tuyệt nhất!

 

Nhưng rõ ràng là Vi Nhược Lạp không nghĩ như vậy.

 

Bầu không khí vốn đã ngột ngạt lan tỏa khắp nơi trong không gian nhỏ bé này.

 

Các tiểu thư quý tộc khác trong nhóm nhìn nhau, cố gắng xoa dịu bầu không khí này.

 

“Ái Đức Hoa đại nhân——” Đây là là fan cứng của Ái Đức Hoa. Cô vừa mở miệng đã vô tình tiết lộ suy nghĩ thật trong lòng.

 

Bầu không khí vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên kỳ quặc hơn.

 

“Rút kiếm ra!” A Cách Ni Ti nói, “Dùng đấu kiếm để chứng minh mọi thứ một cách minh bạch!”

 

A Cách Ni Ti nhiệt tình hô to.

 

Vi Nhược Lạp cũng hô: “Dùng chiến thắng để chứng minh mọi thứ!”

 

Xung quanh hai người như thể bốc lên ngọn lửa cháy hừng hực.

 

Những người khác lo lắng, chưa kể A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp đều là Pháp Sư, nếu dùng kiếm quyết đấu mà bất cẩn rất có thể sẽ bị thương, chỉ nói riêng về lý do chính của việc này, hình như cũng không cần thiết phải quyết đấu mà?!

 

“Cái gì? Chuyện này nghiêm trọng lắm đấy!”

 

Khác với những nô lệ hay dân thường thiếu hiểu biết, thức ăn của quý tộc thì món nào cũng tinh tế, bất kể hương vị như thế nào, chỉ nhìn bề ngoài, thức ăn của quý tộc đã thắng rất nhiều rồi.

 

Vì vậy, “Vương Tử Biển Cả” trong thế giới của những tiểu thư quý tộc này, việc tranh giành xem vệ tinh nào thắng quan trọng hơn thức ăn nhiều!

 

“Cho dù Ái Đức Hoa có đứng trước mặt ta, ta vẫn phải nói – Hạ Lạc Khắc là nhất!”

 

“Nói bậy! Mạc Na Á mới là tốt nhất! Cô ấy là thánh nữ của Quang Minh Thần Điện! Nhân Ngư với thánh nữ Quan Minh Thần Điện là chân ái, thần linh cũng sẽ ban phước cho cặp đôi hoàn hảo này!”

 

“…”

 

An Na: “…”

 

An Na không chú ý đến Tu La Tràng ở trong phim, lúc cô lấy lại tinh thần thì thấy những tiểu thư quý tộc kia gần như đang đánh nhau.

 

Phép lịch sự, thanh lịch, điềm tĩnh hay gì đó là những thứ không đáng nhắc đến trước mặt việc tranh giành, fan duy nhất, fan chung giường ngủ, fan 3p, fan 4p, fan cuồng nhân vật hỗn chiến thành một đoàn.

 

Lúc đầu chỉ là cãi vã bằng miệng, sau đó không biết ai quá kích động mà va phải cốc trà, tiếng động khi cốc trà rơi xuống đất quá lớn, im lặng một giây rồi chuyển thành hỗn chiến.

 

“Đừng, đừng đánh nữa…” An Na tội nghiệp, yếu đuối và bất lực, run rẩy nhìn mọi thứ trước mắt, cố gắng phát ra tiếng để cứu vãn một chút: “Đừng đánh nữa, muốn đánh, muốn đánh thì lên võ đài đánh đi!”

 

“???”

 

Cảnh tượng hỗn loạn bỗng im bặc, như thể bị ai đó nhấn nút tạm dừng, mọi người đều dừng động tác lại nhìn về phía An Na.

 

An Na rụt rè lùi lại một bước, yếu ớt hỏi: “Còn, còn đánh nữa không?”

 

Trường học không cho phép đánh nhau công khai, bởi vì học sinh trong trường đều là những con cháu quý tộc quan trọng, nếu có kẻ cố ý mượn cớ để quyết đấu hoặc thậm chí là chiến đấu đến chết, sẽ dẫn đến nhiều vấn đề ngoại giao rất nghiêm trọng.

 

Vì vậy, trong trường học không được phép đánh nhau, bị bắt gặp sẽ bị phạt.

 

Muốn quyết đấu? Có thể chứ, đến võ đài đi, ở đó có thầy giáo và Mực sư, nếu thực sự có “tai nạn ngoài ý muốn” gì cũng có thể giảm thiểu nguy hiểm xuống mức thấp nhất.

 

“Thứ ta nói không phải là quyết đấu đó.” A Cách Ni Ti giải thích, cô chỉ vào chiếc vòng tay trên tay mình: “Mà là cái này.”

 

Ngoài Vi Nhược Lạp ra, tất cả mọi người đều lộ ra vẻ mặt bối rối.

 

Lúc này mọi người mới chú ý, A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp lại “đụng hàng”, chuyện này quả thực không lớn lắm, nhưng cũng không thể nói là nhỏ được!

 

Các quý tộc thích “độc nhất vô nhị”, họ chuộng “đặt hàng theo ý mình”, hầu như không có khả năng vô tình “đụng hàng”, chỉ khi người đó bắt chước theo phong trào, muốn làm cho người ta tức, hoặc cố tình làm vậy để gây khó dễ cho người khác thôi.

 

Nếu gặp phải loại người không nói đạo lý như Ôn Toa, thậm chí còn bị dùng cách thức cực đoan và độc ác nhất để “dạy dỗ” đối phương.

 

Tính cách của A Cách Ni Ti tốt hơn, nhưng mọi người cũng rất tự giác mà cố ý tránh khả năng “đụng hàng” với cô.

 

A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp khẽ cười, vô cùng tự hào và khoe khoang: “Đây là sản phẩm phiên bản giới hạn của lễ hội thu hoạch!”

 

Vòng tay ma pháp phiên bản cao cấp ban đầu vốn không xấu, chỉ là nó hơi đơn giản hơn, gần như chỉ là một cái vòng tròn trơn.

 

Lại là một thủ thuật nạp tiền – muốn độc nhất vô nhị thì phải tự trang trí, hoặc đổi hoặc giống như sự kiện lần này, đạt được điều kiện mới có thể nhận được phần thưởng.

 

Phần thưởng top 10 của lễ hội thu hoạch rất phong phú, vòng tay giới hạn là một trong số đó.

 

Nhưng món đồ này giống như điện thoại, rất bền, vì vậy xét đến vấn đề lãng phí, Phỉ Lạc Ti đã đưa ra hai lựa chọn.

 

Có thể lấy cả máy, hoặc chỉ lấy “ốp lưng”, nếu chọn “ốp lưng”, để bù đắp, có thể chọn bất kỳ mảnh thẻ nào.

 

A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp đều không phải là người thiếu tiền, nhưng mảnh thẻ lại là thứ quý giá, dùng tiền cũng không nhất thiết có thể mua được! Vì vậy, cả hai đều không ngoài dự đoán mà chọn “ốp lưng” và mảnh thẻ.

 

Sản phẩm giới hạn có tổng cộng mười loại để lựa chọn, A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp có mối quan hệ tốt, đặc biệt chọn kiểu mà cả hai đều thích, chỉ là màu sắc khác nhau, nhìn kỹ một chút là có thể nhận ra hai người là “kiểu bạn thân”!

 

“Đẹp chứ!”

 

Ở Lan Tư Duy Lợi, chỉ cần họ đi đến nơi đông người, vòng tay ma pháp giới hạn trên tay họ sẽ nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ, trở lại trường học đã lâu mà vẫn không ai để ý, khiến Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti tức điên, vì vậy nên, khi nhìn thấy ai đó chú ý, họ giống như những con công xòe đuôi, khoe vòng tay cho họ xem.

 

An Na và những người khác không hiểu lắm họ tự hào vì điều gì, nhưng những người không mù đều có thể nhận ra, Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti đã tự hào như thế nào khi có những chiếc vòng tay tương tự, vậy nên tất cả đều bắt đầu khen ngợi.

 

Kiểu dáng được A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp xác nhận kép, cho dù là khách quan hay chủ quan gì cũng đều có thể được coi là đẹp tuyệt vời, nhưng họ không khen đúng chỗ khiến hai người gấp muốn chết!

 

Nhưng không sao!

 

Sau khi trải nghiệm chiến đấu toàn ảnh, làm sao có thể chịu được cảnh chiến đấu 2D trực tuyến nữa?!

 

Quán lẩu, họ muốn, nhưng họ càng muốn cửa hàng chuyên bán « Thiếu Niên Ma Pháp —— » hơn!!!

 

Vi Nhược Lạp búng tay một cái, khiến phòng khách sáng sủa trở lại.

 

Tiếp theo, Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti cùng lùi lại kéo dài khoảng cách….

 

“Ra đi, Tiểu Hỏa Long!”

 

“Ra đi, Nguyệt Quang Độc Giác thú!”

 

Theo tiếng gọi của hai người, một ngọn lửa bùng cháy rồi nổ mạnh bên cạnh Vi Nhược Lạp, cùng với tiếng gầm đầy uy lực, một con Tiểu Hỏa Long cao vài mét oai phong xuất hiện.

 

“Gào!” Không gian của phòng khách nhỏ nên hạn chế sự thể hiện của Tiểu Hỏa Long, nếu không con Tiểu Hỏa Long cấp 91 mà dang rộng đôi cánh ra cũng dài đến hàng chục mét, cảm giác áp bách tăng lên gấp bội!

 

An Na: “!!!”

 

“Cự, Cự Long.…” Các tiểu thư quý tộc đâu đã từng nhìn thấy Cự Long thật, chỉ cần nghĩ đến danh tiếng tàn bạo của Cự Long thôi là mặt mày đều trắng bệch.

 

“Ong!”

 

Tương phản rõ ràng với ngọn lửa mãnh liệt là ánh sáng trắng bạc dịu dàng và trong sáng, đối lập đến cực hạn.

 

Quả cầu ánh sáng dịu dàng như nguồn sáng duy nhất trong đêm tối, rực rỡ như vậy, nhưng lại không hề chói mắt.

 

Ánh sáng càng ngày càng lớn rồi “bùm” một tiếng, vỡ tan, Nguyệt Quang Độc Giác thú thánh thiện dịu dàng bước ra từ trong ánh sáng.

 

“Gào!”

 

“Ong!”

 

Sau khi Tiểu Hỏa Long và Nguyệt Quang Độc Giác thú xuất hiện thì cọ cọ vào chủ nhân của mình, sau đó mới tạo dáng chiến đấu.

 

Vi Nhược Lạp hất cằm: “1 với 1, một trận quyết định, không vấn đề gì chứ?”

 

A Cách Ni Ti gật đầu, rồi lấy ra một gói khoai tây chiên vị bơ mật ong: “Cược thêm một chút.”

 

Vi Nhược Lạp cũng lấy ra một gói khoai tây chiên vị thịt nướng: “Vì chiến thắng, Tiểu Hỏa Long, hãy cho họ thấy sức mạnh của con đi!”

 

“Gào!” Tiểu Hỏa Long của Vi Nhược Lạp tuy là con cái, nhưng tính tình rất hiếu chiến, nghe vậy thì ngọn lửa trên người nó càng bùng cháy dữ dội hơn.

 

A Cách Ni Ti cũng không chịu thua kém: “Nguyệt Quang Độc Giác thú, thuộc tính của chúng ta có lợi hơn, cấp bậc không đại diện cho tất cả, chúng ta phải thắng! Nhất định phải thắng!”

 

Nguyệt Quang Độc Giác thú dịu dàng nhìn cô, rồi dùng hành động thực tế để đáp lại lời cô.

 

Kỹ năng Trăng tròn được kích hoạt –

 

Vị trí vốn là trần nhà bị thay thế bằng bầu trời đêm, sao trời và mặt trăng, dưới kỹ năng này, tất cả các thuộc tính của Nguyệt Quang Độc Giác thú được tăng cường 150%.

 

Vi Nhược Lạp cười lạnh: “Tiểu Hỏa Long, bay lên rồi sử dụng lao xuống, xé xác nó!”

 

Khi bước vào trạng thái chiến đấu, Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti hoàn toàn chìm đắm, mọi thứ bên ngoài dường như không liên quan gì đến họ.

 

Những học sinh bị cuốn vào trận đấu của họ, ban đầu bị cảnh tượng trước mắt làm cho hoảng sợ, bản năng muốn rút quyển trục ra để chạy trốn, nhưng rất nhanh họ đã phát hiện, nhiệt độ xung quanh hình như không có gì thay đổi.

 

Không có lửa thiêu đốt, không có nhiệt độ nóng, thậm chí còn không có uy áp của Cự Long nên có.

 

Đây là.… chuyện gì vậy?

 

Sau khi bình tĩnh, lý trí của những cô gái cũng nhanh chóng trở lại, rồi cũng bị hấp dẫn bởi trận chiến đầy kịch tính trước mắt.

 

Dối với những trận chiến trên cấp 90+ , theo lý thuyết thì đã hoàn toàn vượt quá khả năng hiểu biết của họ, nhưng chiến đấu trong « Thiếu Niên Ma Pháp—— »  thì lại không phải như vậy.

 

Nó phải xem xét đến đối tượng và cấp bậc của khán giả, phải đủ “dễ hiểu”, nhưng để duy trì tính thẩm mỹ, Phỉ Lạc Ti sẽ không dùng cách thức quay chậm tốc độ ngu ngốc như vậy.

 

Chỉ đơn thuần làm chậm tốc độ sẽ khiến tính giải trí giảm đi, Phỉ Lạc Ti sử dụng ma pháp “hiệu chỉnh” độc quyền tiên tiến hơn, khiến người chơi và người qua đường khi chơi game hoặc xem trực tiếp gì cũng đều có thể tự động hiệu chỉnh hình ảnh, dựa theo cấp bậc của mỗi người mà điều chỉnh hình ảnh nhẹ nhàng thành hiệu quả mà họ có thể hiểu được.

 

Nhưng cũng bởi vì ma pháp hiệu chỉnh tự động này mà khả năng “quan sát học tập” kỹ năng cũng bị giảm đi rất nhiều.

 

Kỹ năng dựa trên ma pháp thật sự ở thế giới thực, có thể bị bẻ khóa và học được.

 

Có hiệu chỉnh tự động thì hiệu quả của việc xem sẽ lớn hơn việc học, nhưng bản thân trò chơi là để phục vụ cho hiệu quả giải trí thị giác và thính giác.

 

Thực sự muốn học ma pháp thì – điểm nạp tiền mới này không phải là xuất hiện rồi sao!!!

 

“Thật, thật ngầu quá đi!!!”

 

Trong trường học cũng có những thiên tài trên cấp 90+ chiến đấu trên lớp hoặc trên võ đài, nhưng những trận chiến đó không có tính giải trí.

 

Suy nghĩ và ý thức của họ hoàn toàn không theo kịp tốc độ của cấp 90+, xem một trận đấu mà toàn là đoán mò, không chính xác chút nào.

 

Nhưng chiến đấu của khế ước thú thì lại khác.

 

Tuy đều là chiến đấu trên cấp 90+, nhưng họ ngạc nhiên phát hiện ra, ngoài hiệu ứng đặc biệt đẹp mắt, họ cũng có thể hiểu được phần nào.

 

Dù sao, người thực sự chiến đấu chỉ cao hơn cấp bậc của họ một chút, kinh nghiệm chiến đấu nhiều hơn một chút, độ thành thạo kỹ năng cao hơn một chút.

 

Vì vậy, nếu nghiêm túc xem kỹ thì vẫn có thể nhìn được rõ ràng.

 

“A a a, Tiểu Hỏa Long, phía sau phía sau!”

 

“Cố lên Nguyệt Quang Độc Giác thú!”

 

“Sử dụng nước công kích đi! Thủy công! Nước!”

 

Những tiểu thư quý tộc đã vô tình đắm chìm vào trận chiến, thậm chí còn đặt mình vào đó, không màng hình tượng mà bắt đầu hò hét, gào thét như thể đang cổ vũ cho đội nhà.

 

Cấp bậc của Tiểu Hỏa Long của Vi Nhược Lạp cao hơn một chút, nhưng Nguyệt Quang Độc Giác thú của A Cách Ni Ti lại có lợi thế hơn về thuộc tính.

 

“Vi Nhược Lạp, tuy cưng rất hiểu Nguyệt Quang Độc Giác thú của ta, nhưng ta cũng hiểu Tiểu Hỏa Long của cưng như lòng bàn tay!”

 

Hai người là bạn thân, cũng là đồng đội, trong những ngày thú triều vừa qua hai người đã chiến đấu cùng nhau, cùng thảo luận về hướng phát triển sau này của khế ước thú hai bên, vì vậy cả hai đều hiểu rõ điểm yếu, điểm mạnh và kỹ năng khế ước thú của đối phương!

 

“Nguyệt Quang Độc Giác thú, đứng dậy! Đừng dừng lại ở đây, hãy cho họ thấy tình bạn của chúng ta!”

 

“Tiểu Hỏa Long, hơn cả khát vọng chiến thắng, chúng ta sẽ không thua bất kỳ ai! Chiến thắng là của chúng ta! Kiên trì thêm một chút nữa! Tiểu Hỏa Long, đứng dậy đi!”

 

Hai luồng ánh sáng tiến hóa nâng cấp cùng lúc lóe sáng trên người hai con khế ước thú, theo thiết lập “Sau khi nâng cấp, quay lại trạng thái tốt nhất” của trò chơi, trận đấu của hai người như thể lại quay về điểm xuất phát.

 

Nhưng Tiểu Hỏa Long đã thăng lên từ cấp 92 lên cấp 93, sức mạnh tăng cường mạnh hơn nhiều so với Nguyệt Quang Độc Giác thú thăng từ cấp 89 lên cấp 90, mà điều quan trọng nhất là….

 

“Hãy dồn hết sức mạnh vào đòn tấn công mạnh nhất này đi!” Vi Nhược Lạp dồn hết điểm thuộc tính tự do sau khi nâng cấp vào thuộc tính trí lực, tăng cường tấn công ma pháp cộng với tăng cường sức mạnh, Nguyệt Quang Độc Giác thú không thể thắng được.

 

A Cách Ni Ti siêu ngầu siêu phong độ rút ra tấm thẻ bí mật mà cô đã chuẩn bị sẵn: “Rất xin lỗi, kỹ năng cấp 90 Ánh trăng không sáng đã đạt điều kiện học tập, chiến thắng này thuộc về chúng ta!”

 

Thuộc tính tăng cường và kỹ năng bí mật, cả hai đều liều lĩnh đặt cược vào đòn tấn công quyết định cuối cùng, rốt cuộc ai sẽ giành được chiến thắng cuối cùng?

 

“Ầm!” Cùng với đòn tấn công cuối cùng rung trời chuyển đất, mọi người chỉ cảm thấy như thế giới sắp bị hủy diệt vì xung kích ma pháp trước mặt.

 

“Ai đang đánh nhau trong ký túc xá?”

 

Cửa lớn phòng khách ký túc xá bị đẩy mạnh ra, khuôn mặt nghiêm nghị của Hiệu phó xuất hiện trong phòng, nhưng không ai để ý đến ông ta.

 

Một đám các cô gái nhỏ ôm lấy người đứng bên cạnh mình, vừa la hét vừa nhảy nhót: “Thắng rồi, a a a a a, thắng rồi, a a a a a! Tiểu Hỏa Long, con thật tuyệt vời! Con là con rồng mạnh nhất thế giới!”

 

Phía bên kia, có mấy cô gái nhỏ mắt rơm rớm nước, dù Nguyệt Quang Độc Giác thú mà họ ủng hộ đã thua, nhưng vẫn không sụp đổ.

 

Thua rồi…..

 

A Cách Ni Ti rất không cam tâm, nhưng vẫn dịu dàng nói với Nguyệt Quang Độc Giác thú vừa ngã xuống đất: “Giảo Giảo, con đã vất vả rồi, con đã rất cố gắng.” Cô ôm lấy con Kì lân, hôn lên chiếc sừng đầy thương tích của nó, “Mẹ biết, Giảo Giảo của chúng ta đã rất giỏi! Ngủ một giấc thật ngon, khi tỉnh dậy, chúng ta sẽ tập luyện chăm chỉ hơn, để có thể trở nên mạnh mẽ hơn, được không?”

 

Nguyệt Quang Độc Giác thú trìu mến thè lưỡi l**m lên mặt cô, rồi cơ thể khổng lồ dần thu nhỏ lại, chỉ còn kích cỡ như một con mèo trưởng thành.

 

A Cách Ni Ti nhìn thấy hiệu phó, nhưng lúc này trái tim và ánh mắt cô chỉ dành cho Giảo Giảo, đứa con yêu quý của cô đã chiến đấu vì cô mà thương tích đầy mình, những tài nguyên SSR khác nhau được sử dụng không tiếc tay để phục hồi vết thương và thể lực cho Kì lân nhỏ.

 

Vi Nhược Lạp tuy thắng trận đấu, nhưng sau khi vui mừng thì điều đầu tiên là lấy ra một xấp thẻ bài SSR để phục hồi cho con Tiểu Hỏa Long của mình.

 

Dưới sức mạnh của thẻ bài SSR, không chỉ Tiểu Hỏa Long, mà Nguyệt Quang Độc Giác thú cũng nhanh chóng phục hồi lại trạng thái ban đầu.

 

Hiệu phó tận mắt nhìn thấy con rồng con và Kì lân con: “???”

 

Chức nghiệp Triệu Hoán Sư cũng không phải là chức nghiệp hiếm đến mức một đế quốc chỉ có thể xuất hiện vài người, Hiệu phó đã có nhiều năm kinh nghiệm trong ngành giáo dục, cũng đã từng dạy dỗ không ít Triệu Hoán Sư hoặc Thợ Săn.

 

Nhưng… dù sao đi nữa, Cự Long và Kì lân cũng quá mức phi lý!

 

Cự Long giống như con người, đều là sinh vật có trí tuệ, muốn ký khế ước với chúng, thậm chí là khế ước đơn giản, chủ nhân là người thú là rồng cũng là điều không thể tưởng tượng được.

 

Cốt Long thì còn có thể cân nhắc, nếu có đứa trẻ nào gan to bằng trời mà muốn trộm trứng rồng hoặc rồng con, thì sẽ bị toàn bộ Long tộc truy sát, gây ra thảm họa cho cả một quốc gia!

 

Kì lân thì càng không cần phải nói.

 

Trong thời đại Bạch Ngân, Kì lân đã được công nhận là ma thú đã bị tuyệt chủng.

 

Theo ghi chép, Kì lân từng là ma thú do Nữ thần Sinh mệnh tạo ra, chúng là hiện thân của sự thánh thiện, nó xuất hiện sẽ mang đến sức khỏe và may mắn cho những người xung quanh, còn có thể khiến ma pháp trở nên tinh khiết, tốc độ tu luyện cũng có thể tăng gấp đôi!

 

Huyết nhục của chúng thậm chí còn có thể gia tăng tỷ lệ thành công của ma dược cấp cao.

 

Thậm chí, nếu được sử dụng trong quyển trục, phụ ma và rèn đúc, cũng có thể tăng cường hiệu quả đáng kể.

 

Cũng chính vì nó “cường đại” như vậy nên khi những con Kì lân mất đi sự che chở của Nữ thần Sinh mệnh, chúng đã bị săn bắt ráo riết, đến giữa thời đại Bạch Ngân thì đã bị tuyên bố là tuyệt chủng.

 

Nhưng….. Hiệu phó kinh ngạc nhìn con Kì lân con và Tiểu Hỏa Long, đồng tử ông ta co rút!

 

Nguyệt Quang Độc Giác thú và Tiểu Hỏa Long vốn còn đánh nhau đến chết đi sống lại, sau khi thoát khỏi trạng thái chiến đấu thì vui vẻ chơi đùa với nhau.

 

A Cách Ni Ti làm như thể bây giờ mới chú ý đến Hiệu phó, cô ngạc nhiên nhướng mày: “Lão sư, sao thầy lại ở đây?”

 

Hiệu phó là một thuật sĩ, lại tinh thông nguyền rủa, tất cả mọi người trong trường đều biết tên của ông, nhưng không thể gọi tên ông.

 

Vì tên có ma lực, đặc biệt là tên của thuật sĩ tinh thông lời nguyền.

 

Hiệu phó đã đặt lời nguyền lên tên của mình.

 

Lời nguyền cụ thể như thế nào mọi người không rõ lắm, nhưng không thể gọi tên, có lẽ đó là một trong những hiệu quả đi kèm của lời nguyền.

 

Hiệu phó chỉ kinh ngạc thoáng qua trong chốc lát, với tư cách là một Truyền Kỳ trưởng thành già dặn kinh nghiệm, Hiệu phó đã nhanh chóng nhận ra hai con thú nhỏ chỉ là hai phép thuật ảo ảnh bằng cách cảm nhận dao động ma lực.

 

Có lẽ là trò chơi nhập vai của mấy cô gái nhỏ.

 

Hiệu phó không để tâm đến việc này, ông nói với Vi Nhược Lạp – chủ nhân của ký túc xá này: “Có người tố cáo ở đây có đánh nhau.”

 

Vi Nhược Lạp không cần suy nghĩ cũng biết là Ôn Toa tố cáo.

 

Cô cười lạnh trong lòng, nhưng trên mặt thì Vi Nhược Lạp vẫn nở nụ cười, cô kinh ngạc nói: “Sao có thể chứ? Chúng ta chỉ đang xem phim và chơi trò chơi thôi!”

 

Hoàn toàn không thể nhận ra đây là người vừa nãy còn hò hét ầm ĩ, tranh cãi quyết liệt với A Cách Ni Ti để giành chiến thắng, còn tức giận đến đỏ cả mắt.

 

Từ “trò chơi” không xa lạ, nhưng từ “phim” thì lại rất lạ.

 

Hiệu phó phụ trách vấn đề kỷ luật và an ninh của trường học, ông ta không phải là người thích lo chuyện bao đồng, không quan tâm đến việc tranh giành của học sinh, nhưng điều kiện tiên quyết là không được làm phiền ông ta!

 

Là một Truyền Kỳ, ông ta không cần phải hỏi thêm, vừa bước vào, dòng chảy ma lực êm dịu trong phòng đủ để giải thích mọi thứ.

 

Vi Nhược Lạp không nói dối, họ thực sự không đánh nhau, thậm chí còn không có hành vi bắt nạt.

 

Hiệu phó là một người không thích xen vào chuyện của người khác, ông ta đã già, biết rõ về những mâu thuẫn giữa các học sinh, nhưng ông ta lười quan tâm.

 

“Ta biết rồi.” Trên mặt Hiệu phó không có biểu cảm gì, nhưng Vi Nhược Lạp biết, Ôn Toa sẽ gặp rắc rối.

 

Lúc nãy cô cố ý chỉ đặt một lớp ma pháp cách âm, không hề có biện pháp nào, sao Ôn Toa có thể không mắc bẫy cho được.

 

Nhưng hội chứng sợ hỏa lực không đủ ở Lan Tư Duy Lợi cũng không thể phát tác ở đây, nhất định phải để Ôn Toa “nghe” thấy động tĩnh của họ mới được.

 

Vậy là, màn kịch tranh giành của các fan dẫn đến trận chiến của khế ước thú đã bị đối phương phát hiện, người ta tự cho là mình đã nắm được bằng chứng phạm tội của họ, thế là vội vàng chạy đi tố cáo.

 

Tất nhiên, Vi Nhược Lạp cũng biết, Ôn Toa sẽ không ngốc đến mức tự mình đi tố cáo. Nhóm nhỏ của ả ta có thứ bậc rất rõ ràng, chỉ cần bảo mấy học sinh thường dân bị bắt nạt đi tố cáo là được, bọn họ không dám không đi.

Vi Nhược Lạp biết điều này sẽ không gây ra bao nhiêu ảnh hưởng cho Ôn Toa, nhưng đây mới chỉ là bắt đầu!

“Lão sư, thầy phải đi rồi ạ?” Vi Nhược Lạp đưa cho Tiểu Hỏa Long túi khoai tây chiên vị bơ mật ong mà mình vừa thắng được, bảo Tiểu Hỏa Long mang đến cho thầy hiệu phó đứng cách đó chỉ vài bước chân.

“Gừ, gừ ~” Tiểu Hỏa Long có thể trở thành một phần của Ngự Tam Gia không chỉ vì thuộc tính tốt, mà ngoại hình cũng chiếm một phần rất lớn.

Nó không có bộ lông xù, vảy của nó dễ khiến người ta cảm thấy trơn trượt và sợ hãi.

Vì vậy nên trong thiết kế hình ảnh, Phỉ Lạc Ti đã phóng đại sự tròn trịa của nó lên, màu đỏ và vàng sữa kết hợp với nhau tạo ấn tượng vô hại nhất có thể cho nó.

Gói khoai tây chiên vị bơ mật ong 120g còn to hơn cả con rồng nhỏ, nó chật vật nâng gói khoai tây l*n đ*nh đầu, cơ thể cũng vì vậy mà trở nên mất cân bằng, tay chân ngắn cũn khiến mỗi bước đi của nó trở nên khó khăn hơn, nhưng lại vô cùng đáng yêu, chiếc đuôi nhỏ vẫy mạnh, dường như chỉ cần cố gắng hết sức cũng có thể giúp đỡ được một chút.

“Gừ ~” Cuối cùng Bé rồng lửa cũng đưa được đồ đến trước mặt hiệu phó, nó ngước mắt lên thúc giục ông nhanh chóng nhận lấy đi.

Vi Nhược Lạp chớp mắt nhìn ông ta: “Đó là quà cho thầy, thầy hiệu phó.”

Mặc dù là ma pháp ảo ảnh, nhưng điều này cũng quá khoa trương đi.

Thời kỳ ấu niên của rồng rất dài, nhưng ngay từ khi sinh ra, rồng con đã có trọng lượng từ 50 đến 100 tấn, sải cánh rộng tới mười mét, thậm chí kiếm sĩ cấp 50 cũng không thể để lại dấu vết gì trên vảy rồng.

Làm sao có thể là một sinh vật nhỏ bé yếu ớt như vậy được!

Hiệu phó cau mày, nhưng lại kỳ quái nghe thấy bản thân mình lên tiếng: “Mua ở đâu?”


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 79
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...