Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 60
Ước Thư Á rất hài lòng với thế giới hơn một vạn năm sau.
Trong thành Lan Tư Duy Lợi khắp nơi đều là người, công việc, vui chơi giải trí, cãi vã, game…. Hết thảy hết thảy đều khiến hắn cảm thấy rất thỏa mãn.
Thỏa mãn khi được sống trong một thành thị như vậy, thế nên một ngày làm việc 24 giờ cũng trở nên dễ dàng hơn, cũng chẳng phải gian nan gì.
Hết quyết định này đến quyết sách khác đều qua tay hắn, cải tiến, bác bỏ hay là thông qua gì cũng vậy, tất cả đều nhằm mục đích làm cho thành phố này và những người dân sống trong đó có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc hơn.
Thậm chí Ước Thư Á còn cảm thấy thật hạnh phúc.
Hạnh phúc và thỏa mãn.
Mặc dù thỉnh thoảng hắn c*̃ng sẽ hoài nghi, tự hỏi liệu mình có bị nguyền rủa hay không, rõ ràng bị công việc đè nặng đến mức không có thời gian đến quầy đồ nướng để ăn bữa ăn khuya, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất vui vẻ khi đồ ăn được giao đến văn phòng.
Có lẽ hắn bị bệnh thật rồi….
Nhưng phải đến khi tận mắt nhìn thấy những tòa thành khác bên ngoài Lan Tư Duy Lợi, bỗng nhiên hắn chợt hiểu ra —— mình thích Lan Tư Duy Lợi.
Thích những quầy đồ nướng tràn ngập khói lửa náo nhiệt ở ngoài trời, thích những người lạ nhiệt tình sẽ hét lên: “Hôm nay mọi người ăn ngon, uống ngon, chơi vui vẻ, ta trả tiền”, càng thích nụ cười mỏi mệt nhưng ngập tràn hạnh phúc của mọi người lúc tan tầm.
Ở Lan Tư Duy Lợi có hết thảy những mộng tưởng của hắn, và hơn thế nữa, thậm chí cả những giấc mơ mà hắn không thể tưởng tượng được cũng đã trở thành hiện thực ở Lan Tư Duy Lợi.
“Ta thật sự đã tỉnh ngủ rồi à?”
Ước Thư Á không thể nhớ lần cuối cùng mình ngủ là khi nào, nhưng lúc này, hắn thà bị nguyền rủa và mắc kẹt trong một di tích nguy hiểm nào đó còn hơn.
“Chào mừng ngươi trở về hiện thực.” Phỉ Lạc Ti vô tình tàn nhẫn phá vỡ ý nghĩ tự thôi miên của hắn.
Phỉ Lạc Ti vẫn luôn biết bên trong và bên ngoài Lan Tư Duy Lợi là hai thế giới hoàn toàn không giống nhau, nhưng phản ứng của Ước Thư Á lớn như thế, vẫn có chút vượt qua dự liệu của y.
Ước Thư Á ngơ ngác nhìn thành thị bên dưới, cố quốc một vạn năm trước dường như lại hiện lên trước mắt hắn.
Trong thời kỳ hoàng kim, đế quốc Nữu Lặc là quốc gia phụ thuộc của Thần chiến tranh, bọn hắn phải chiến đấu khắp nơi vì Thần chiến tranh, đồng thời được Thần chiến tranh ban thưởng như thần quyến, để cấp bậc và chiến lực của bọn hắn liên tục tăng lên.
Ngay cả trong thời kỳ hoàng kim của các Á thần, phụ thân Ước Thư Á cũng là một tồn tại rất không tầm thường.
Nhưng từ nhỏ Ước Thư Á đã chán ghét phụ thân của mình.
Mẹ của hắn đã không ngừng khóc từ khi hắn sinh ra, nhưng mà phụ thân lại chỉ cảm thấy mẫu thân hắn quá mức nhát gan và nhu nhược.
Thiên phú của Ước Thư Á rất cao, từ nhỏ đã bị ký thác rất nhiều kỳ vọng —— trở thành thanh kiếm sắc bén nhất trong tay Thần chiến tranh, vì hắn chiến trận bốn phương.
Ước Thư Á ghét phụ thân mình, cũng ghét sự kì vọng của ông, vậy nên hắn đã âm thầm học ma pháp hắc ám, tưởng tượng một ngày nào đó phụ thân có thể bị hắc ma pháp của hắn đánh bại, sau đó sẽ khóc lóc thú nhân lỗi lầm với mẫu thân.
Nhưng trước khi ngày đó đến, ca ca và tỷ tỷ của Ước Thư Á đã chết rồi.
Chết trên chiến trường của trận chiến tín ngưỡng.
Mẫu thân khóc nhiều đến mức gần như đã hôn mê, mãi đến hôm đó tiểu Ước Thư Á mới biết, người hắn cho là “Đại ca” và “Đại tỷ” thực chất là “Thập tam ca” và “Thập lục tỷ” .
Mẫu thân là “Trân bảo” phụ thân cướp về từ vương thất Hải Tộc, bà có thể sử dụng ma lực để thụ thai và sinh con mà không gián đoạn, chỉ cần số lượng hài tử không cao hơn 3, bà có thể tiếp tục sinh con không ngừng nghỉ.
Sau cái chết của “Đại ca” và “Đại tỷ”, mẫu thân lại mang thai, mà Ước Thư Á thì lại bị đưa ra khỏi cung điện để nuôi nấng, ông dạy hắn kiếm thuật, dạy hắn chiến đấu, dạy hắn bất cứ điều gì có thể tiêu diệt được kẻ thù.
Nhưng Ước Thư Á lại chán ghét việc giết chóc, hắn thích ngồi trong hoa viên sau giờ ngọ, ôm một quyển sách đọc, chậm rãi uống trà, cho đến khi mặt trời xuống núi mới thôi.
Nhưng những sở thích như vậy hiển nhiên là không được cho phép.
Phụ thân đã rất tức giận, ông cảm thấy mẫu thân đã nuôi dạy hắn không tốt, vậy nên đã ném hắn vào đấu thú trường, để hắn cùng những ma thú mất hết lý trí kia chém giết cho đến chết.
Nếu hắn không cầm vũ khí lên giết bọn chúng, hắn sẽ là người chết.
Ước Thư Á đã thành công từ bỏ “Thói quen xấu” của mình, nhưng điều đó cũng khiến cho hắn càng thêm chán ghét phụ thân và giết chóc.
Căm hận đơn thuần như vậy cứ tích lũy chồng chất từng ngày, mãi cho đến khi Ước Thư Á trở thành một Sử Thi.
Mặc dù thời đại hoàng kim là thời kỳ đỉnh cao, Sử Thi đầy đất, nhưng thực chất Sử Thi cũng không phải không đáng tiền như vậy.
Tóm lại, Ước Thư Á đã thuận lợi sống tiếp được, mà trong khoảng thời gian hắn lớn lên và thăng cấp đó, mẫu thân hắn đã mất thêm hai mươi người con.
Ước Thư Á không dám về nhà, hắn không dám nhìn mẫu thân mình, càng không thể nào đáp lại những giọt nước mắt của bà.
Lúc đó mộng tưởng của hắn chỉ là muốn trở thành cường giả lợi hại hơn cả phụ thân mình, hắn sẽ đánh bại ông rồi mang mẫu thân rời khỏi địa ngục trần gian này, để bà có thể thoát khỏi số phận bi thảm khi sinh con không ngừng và nhìn con mình chết đi không ngừng.
Nhưng trước khi Ước Thư Á trở thành nhân vật lợi hại hơn phụ thân mình, mẫu thân hắn đã qua đời.
Bà không còn cách nào chịu đựng được nữa, vậy nên đã dùng phương thức thảm thiết nhất chết đi, trước khi chết bà đã hạ lời nguyền rủa ác độc lên người “Trượng phu” mình.
Nhưng mẫu thân khi còn sống đã không thể giải thoát, sau khi chết chỉ có sức mạnh của một linh hồn thì bà có thể là gì được với một Á Thần? Khoảng cách chênh lệch thật sự quá lớn.
Lời nguyền ngưng tụ từ sinh mệnh và hận ý yếu ớt dễ dàng bị xóa đi.
Kể từ ngày đó, Ước Thư Á trở thành đứa con độc nhất của phụ thân, Ước Thư Á không còn bị xem như một miếng sắt vụn tùy thời có thể vứt đi thay thế cái mới nữa.
Hắn trở thành thái tử duy nhất của đế quốc, thành người thừa kế mà cha hắn đặt nhiều hy vọng, thành đối tượng đám đại thần dâng lên lòng trung thành và hi vọng, và là một trong những người phát ngôn của Thần chiến tranh.
Kể từ giây phút đó, Ước Thư Á mới hiểu. Mẫu thân là vì hắn mới chết đi.
Chỉ khi hắn trở thành “Duy nhất” thì mới có thể được quý trọng, mới có thể sống sót, mới sẽ không trở thành thứ gì đó có thể tùy thời vứt đi.
Để biến hắn thành duy nhất, bà không chỉ để cho mình nhục thể tiêu vong, mà ngay cả linh hồn của mình cũng phải trả giá.
Ngay khoảnh khắc hiểu ra mọi thứ, Ước Thư Á không bi thương, không đau đớn khổ sở, hắn chỉ đơn giản là phát hiện ra một chân tướng mà thôi.
Một sự thật ai cũng biết nhưng ai cũng nhắm mắt làm ngơ ——
Chắc chắn có điều gì đó không ổn đã xảy ra với thế giới này!
Chắc chắn thế giới này đã xảy ra sai sót ở chỗ nào đó!
Ước Thư Á chậm rãi dùng con mắt nghiêm túc hơn nhìn chăm chú vào thế giới này.
Chậm rãi, dần dần hắn cũng phát hiện, có rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều người cũng đáng thương như mẹ mình, thậm chí có người còn đáng thương hơn bà rất rất nhiều.
Người chết đói có ở khắp nơi, dù cố gắng thế nào cũng không thể lấp đầy bụng được.
Nhưng bọn hắn lại cho rằng vì họ quá lười biếng nên mới chết đói.
Người dân bị đánh cướp, bị g**t ch*t nằm đầy đất, quần áo bị l*t s*ch, thịt và nội tạng cũng bị cắt đi, dù có kêu la thảm thiết cầu cứu như thế nào cũng không có ai ra tay giúp đỡ, lại càng không có ai đồng tình. Cuối cùng, họ trở thành một đống xương tùy ý ném ở bên đường, hư thối, bốc mùi…..
Ngay cả chính bản thận bọn họ c*̃ng cho rằng do mình quá mức lười biếng, nếu như cố gắng mạnh lên thì có thể trở thành cướp bóc một phương, chứ không phải bị người khác cướp.
… …
Cường giả chi phối hết thảy, kẻ yếu chỉ có thể chấp nhận hết thảy mọi thứ.
Ước Thư Á chán ghét thế giới này, nhưng hắn vẫn kiên nhẫn tìm kiếm phương án giải quyết, cuối cùng, hắn quy hết mọi nguyên nhân tội lỗi lên trên đầu Thần.
Nếu như không phải d*c v*ng chiến tranh của Thần thì chiến tranh đã không xảy ra thường xuyên như vậy, nếu mọi người có thể an ổn sống trên mảnh đất này, thì ít nhất họ vẫn có thể ăn no được!
Nếu như người người đều có thể ăn no, vậy sẽ không có những tội ác như cướp bóc, trộm cắp, hãm h**p phát sinh, thế giới có thể trở nên tốt đẹp hơn!
Ước Thư Á lớn lên trong hỗn loạn và chiến tranh, thế giới mà hắn có thể nghĩ là tốt đẹp nhất, thịnh thế nhất, đại khái là —— người người nhà nhà đều có thể ăn no.
Tài năng kiếm thuật của Ước Thư Á rất mạnh, đồng nghĩa với vượt cấp chiến đấu, đó là đại danh của hắn, gặp kẻ mạnh sẽ mạnh mẽ hơn, đánh đâu thắng đó, hắn là người được Thần chiến tranh sủng ái nhất.
Nhưng Ước Thư Á cũng biết rất rõ, dùng sức mạnh của Thần chiến tranh ban cho sẽ không thể nào g**t ch*t được ông.
Vậy nên hắn đã vụng trộm học hắc ma pháp.
Lúc đó hắc ma pháp bị quy vào ma pháp “Tà ác”, đám vong linh pháp sư tàn sát khắp thôn trang, thành trấn, bọn chúng tiến hành những thí nghiệm vô nhân đạo trên người sống, Địa Tinh, Người Lùn… tất cả những sinh vật mà chúng có thể bắt được.
Nhân loại ở tầng dưới chót xã hội là là sinh vật dễ kiếm được nhất, bọn họ sống quần cư và cấp bậc rất thấp, thế nên bị các vong linh pháp sư đồ sát khắp nơi.
Ước Thư Á đối với việc trở thành vong linh pháp sư cũng không bài xích, hắc ma pháp thanh danh kém, nhưng khi nói đến việc giết người, không phải ai cũng giống nhau sao?
Mặc dù hắc ma pháp thanh danh xấu thật, nhưng những kẻ làm bại hoại thanh danh đều là những tên ngu xuẩn đi đường tắt.
Có lẽ là Ước Thư Á rất có thiên phú về phương diện hắc ma pháp, vậy nên cấp bậc của hắn tăng lên rất nhanh.
Nhưng như thế vẫn không đủ, vẫn chưa đủ!
Hắn đã phản bội Thần chiến tranh, gia nhập vào the Thần Vĩnh Dạ, chuyển sinh thành Vu Yêu, lại làm gián điệp hai mang, kích động cuộc chiến giữa Thần Vĩnh Dạ và Thần chiến tranh.
Cuối cùng, hắn lợi dụng cơ hội khi cả Thần chiến tranh và Thần Vĩnh Dạ đều lưỡng bại câu thương, dùng sức mạnh của Thần chiến tranh ban cho mình chém bay đầu Thần Vĩnh Dạ, sau đó lại dùng sức mạnh Thần Vĩnh Dạ ban cho mình chém rớt đầu Thần chiến tranh.
Thần là bất tử bất diệt, chỉ với trình độ này của Ước Thư Á thì việc g**t ch*t Thần minh là điều mộng tưởng, kế hoạch của hắn gần như là thất bại.
Nhưng phản ứng dây chuyền do Kẻ báng bổ thần mang lại không phải đơn giản chỉ có mỗi một mình Ước Thư Á bị lưu vong.
Ước Thư Á đã chứng minh cho mọi người thấy, không phải lúc nào Thần cũng cao cao tại thượng! Hắn đã chạm tới uy nghiêm của Thần!
Một khắc trước Thần Vĩnh Dạ và Thần chiến tranh còn là đối thủ đánh nhau đến chết đi sống lại, một giây sau đã hợp tác để mở một lối đi đến mặt sau của vị diện, đày Ước Thư Á trong đó.
Ở một mức độ nào đó, cái chết là sự giải thoát cho Ước Thư Á, tĩnh mịch vô tận và kh*ng b* với hắn mới thật sự là tra tấn!
Thần Vĩnh Dạ và Thần chiến tranh đều cảm thấy mình sẽ là người chiến thắng sau cùng, sau khi trở thành chúa tể của các vị thần, lại để cho Ước Thư Á tận mắt nhìn thấy mình vĩ đại như thế nào, để hắn chết trong đau khổ và hối hận vì đã phản bội mình, đó mới chính là trừng phạt lớn nhất đối với hắn!
Nhưng cũng chính quyết định này đã để Ước Thư Á “Tận mắt” chứng kiến cái chết nhục nhã nhất của bọn họ.
Con người được thuần hóa có thể đã bị các vị thần áp dụng những biện pháp khắc nghiệt hơn nhằm trấn áp tư tưởng nổi loạn, nhưng còn những vị thần khác thì sao?
Chẳng phải cuộc chiến giữa các vị thần chỉ để thể hiện sức mạnh và tranh giành thêm lãnh thổ và đức tin sao?
Có cách nào thuyết phục hơn để lay động các tín đồ của đối phương, khiến bọn họ tin vào đức tin của mình hơn việc đích thân chặt đầu đối phương để thị uy?
Đầu tiên là chặt đầu xuống, sau đó là chém tới tứ chi…. Tình thế dần dần trở nên không thể khống chế được.
Mặt sau vị diện là hỗn độn và hư vô, Ước Thư Á chỉ chống đỡ được đến khi đầu của Thần Vĩnh Dạ bị Thần chiến tranh biến thành chén rượu, niềm vui sau khi giành được chiến thắng của Thần chiến tranh đã bị lấy đi, sau khi thành quả thắng lợi bị Nữ thần Bình Minh lấy mất, hắn cũng mất đi ý thức chìm vào giấc ngủ dài.
Hắn không thể xem được kết cục của các chư thần, đó là điều Ước Thư Á tiếc nuối nhất.
Bởi vậy, ngay khi tỉnh dậy, hắn đã bí mật chạy đến lãnh thổ của Tinh Linh để tìm kiếm những bản ghi chép lịch sử.
Ngày tàn của các chư thần là bí mật mà tất cả các bộ tộc không thể nhắc đến, Ước Thư Á không thể tìm thấy bất kỳ ghi chép liên quan nào trong tài liệu —— loại chuyện này c*̃ng không có khả năng được ghi chép lại.
Nhưng từ những ghi chép mơ hồ đó, gần như Ước Thư Á có thể tưởng tượng ra được, thời đại hoàng kim là thời kì hỗn loạn cuối cùng.
Những người ở tầng dưới cùng trong xã hội sẽ trôi qua ngày càng tồi tệ hơn, nhưng Ước Thư Á không hối hận, thời đại của Thần đã trôi qua, thế giới sẽ ngàng càng trở nên tốt đẹp hơn!
Hắn tin chắc chắn là như thế, sau đó hắn đi vào nơi mà các Tinh Linh không ngừng nhắc đến – Lan Tư Duy Lợi, tận mắt nhìn thấy sự thịnh vượng của Lan Tư Duy Lợi, hắn vừa kích động lại vừa thỏa mãn!
Hắn không sai! Mọi thứ trước mặt hắn đều là bằng chứng tốt nhất!
Nhưng khi Ước Thư Á luôn suy nghĩ kiên định như vậy thì lại nhìn những cái xác co quắp trong góc tường, bọn họ bị đói đến chết, thế giới của hắn bỗng chốc sụp đổ.
Làm sao lại thế? Một vạn năm, đã một vạn năm trôi qua kể từ thời các vị Thần thống trị!
Một vạn năm đã trôi qua kể từ thời các vị Thần cao cao tại thượng bắt những người phụ thuộc ông phải hi sinh hết thảy, để ông trở nên mạnh mẽ hơn!
Lan Tư Duy Lợi như thế cũng rất không tệ, rất không tệ! Nhưng tại sao, tại sao thành phố này lại có nhiều người chết đói đến vậy?
Tất nhiên, tình hình bây giờ có vẻ tốt hơn nhiều so với một vạn năm trước, mặc dù có rất nhiều người chết đói, nhưng ít nhất sẽ không có ai tụ tập lại ăn cái xác còn tươi của những người vừa chết.
Nhưng cái này thì có gì đáng để khoe khoang đâu?
Nếu như nói thế giới một vạn năm trước là kém 10 điểm, thì thế giới hiện tại là 30 điểm, nghe thì có vẻ tiến bộ rất nhiều, nhưng lấy tiêu chuẩn một trăm điểm của Lan Tư Duy Lợi thì bất kể là một vạn năm trước hay là hiện tại thì cũng đều âm điểm!
“Một vạn năm…” Ước Thư Á lẩm bẩm, ánh mắt hắn như mất đi ánh sáng.
Nói chính xác thì, chí ít cũng một vạn năm!
Vào cuối thời đại hoàng kim, các chư thần đánh nhau liên miên không dứt, thời đại đó quá mức tàn khốc và hắc ám, lịch sử không dám ghi chép, cũng không thể ghi chép, đoạn thời gian đó đã bị sự phát triển xóa đi, có lẽ là mấy chục năm, mấy trăm năm, cũng có thể là một ngàn năm, mấy ngàn năm.
Thời gian lâu như vậy, tháng năm dài đằng đẵng như thế, vì cái gì không thể thay đổi nhiều hơn một chút?
Ước Thư Á bi thương nhìn mọi thứ bên dưới..
Phỉ Lạc Ti cẩn thận mở miệng: “Ngươi đang khóc à?”
“Không.”
Phỉ Lạc Ti thở phào nhẹ nhõm, năng lực làm việc của Ước Thư Á rất mạnh, nếu như hắn có chuyện gì, vậy những công việc sau này không phải một mình y gánh hết à?!
Ước Thư Á: “……” Ước Thư Á có thể đoán ra Phỉ Lạc Ti đang nghĩ cái gì từ một tiếng thở phào nhẹ nhõm đó.
Lại nói, cấp trên của hắn không biết cảm nhận bầu không khí à?!
Từ bầu không khí này là Ước Thư Á học được từ chỗ Phỉ Lạc Ti.
So với Vu Yêu có cuộc sống trường thọ, sinh mệnh của Phỉ Lạc Ti ngắn đến mức không cần phải nhắc đến, nhưng hắn đến từ thời đại tinh tế, thế giới công khai tri thức, có mạng lưới internet phát triển, dù không ra khỏi cửa cũng có thể nhìn được toàn bộ vũ trụ.
Lịch sử hàng ngàn năm có thể không dài bằng khoảng cách thời gian giữa các thời đại hoàng kim, bạch ngân và thanh đồng, nhưng c*̃ng vì Lam Tinh không có mặt thần bí, vậy nên áp bách và phản kháng cũng càng thêm thường xuyên và kịch liệt hơn.
Dù sao thì Lam Tinh vẫn có các cuộc khởi nghĩa của nông dân, những người ở tầng dưới chót trong xã hội cũng có cơ hội phản kháng.
Nhưng ở vị diện Thản Tháp Lợi, tầng dưới chót chính là tầng dưới chót, không có cơ hội đứng lên, càng không có cách nào chuyển mình được.
Có lẽ chỉ có thể chờ đợi thời đại thanh đồng đi qua, chờ đến thời đại pha lê, thời đại huỳnh quang, thời đại đất cát….. Giới hạn cấp bậc cao nhất thấp hơn 10, để những người ở tầng dưới chót xã hội có khả năng và tư cách phản kháng.
Nhưng bây giờ ở thế giới này, tầng dưới chót mãi mãi chỉ có thể là tầng dưới chót.
Ước Thư Á mím môi, cánh môi bị mím lại trắng bệch, một sợi tóc vàng hơi xoăn trượt xuống khỏi trán hắn, ánh nắng mặt trời chiếu lên mái tóc vàng của hắn, khiến cả người hắn như đang phát ra Thánh Quang, nhưng trong đôi mắt màu xanh lam đó lại hiện lên nỗi bi thương vô bờ.
Mong manh yếu ớt.
Một từ nhìn thì như chẳng liên quan gì đến hắn lại xuất hiện ở trên người hắn.
Phỉ Lạc Ti nhìn đến sững sờ, y quả thật không nghĩ tới trên người Ước Thư Á lại có thể xuất hiện từ ngữ hình dung này.
Trí nhớ của Phỉ Lạc Ti cũng không tệ lắm, không tính trận “Thi đấu biểu diễn” lúc ban đầu, Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đã đấu với nhau ít nhất cũng 120 hiệp.
120 trận thắng, 0 hòa, 0 bại —— đó là chiến tích của Phỉ Lạc Ti, tương ứng chính là Ước Thư Á thua 120 hiệp liên tiếp.
Thua 20 trận cũng không thể đánh bại được Ước Thư Á, vậy mà một khung cảnh đường phố bình thường nhất lại làm cho hàng rào phòng ngự của Ước Thư Á sụp đổ, điều đó ít nhiều gì cũng khiến Phỉ Lạc Ti cảm thấy thật….. Thương tiếc.
À, dù sao thì bộ dáng của Ước Thư Á cũng rất đẹp, mỹ nhân “Rơi lệ” ai mà không thương tiếc chứ?!
“Muốn xuống dưới nhìn một chút không?”
Phỉ Lạc Ti “Quan tâm” hỏi hắn, vì một chút tình cảm ít ỏi nảy sinh khi thấy sắc nảy lòng tham.
Sự yếu ớt của Ước Thư Á chỉ xuất hiện trong giây lát, hắn là cường giả có nội tâm vô cùng cường đại, ngay cả khi điều gì đó lớn lao như thế giới quan có bị sụp đổ chẳng hạn, thì hắn c*̃ng có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình thật tốt.
“Không cần, chúng ta đi thôi.”
Phỉ Lạc Ti dứt khoát nói: “Tiểu Quai, đi.” Không chỉ có để Tiểu Quai tiếp tục bay, mà còn để Tiểu Quai bay càng nhanh hơn một chút, y muốn đem thời gian lãng phí vừa rồi bù lại mới được.
Ước Thư Á: “…..” Mặc dù rất phù hợp với tác phong của Phỉ Lạc Ti, nhưng ít ra y cũng nên an ủi hắn nhiều thêm một chút chứ.
Không biết là khi một người đang bị tổn thương, đó là thời điểm tốt nhất để người ta mở rộng trái tim mình à?! An ủi hắn một chút, nói một chút về chủ đề thăng cấp chẳng hạn, đến lúc đó chẳng phải hắn sẽ nói thật nhiều như một cái máy hát sao?!
Chẳng lẽ y không hiếu kỳ à? Không chút hiếu kì gì đối với một Vu Yêu cấp 299 à?!
Hả? Nhưng Phỉ Lạc Ti cấp 300? À, không có việc gì.
Điểm dừng chân đầu tiên của Phỉ Lạc Ti là tòa thành Áo Tạp Uy.
Tòa thành này là lãnh địa của đại công tước Khoa Bố Đăng, là một trong những thành phố giàu có nhất miền Trung, với dân số hơn 80 vạn người, được coi là một thành phố lớn.
Đương nhiên, con số này không bao gồm nô lệ.
Bởi vì mối quan hệ cung cấp nuôi dưỡng dị dạng của vị diện này, nguồn thu nhập chính của một thành phố không liên quan gì đến bình dân và nô lệ, nhưng nhất định phải thông qua việc nghiền ép bóc lột nô lệ và bình dân mới có thể đảm bảo được thể diện, mức sống đàng hoàng và dễ dàng.
Lâu đài của đại công tước Khoa Bố Đăng nằm ngay tại trung tâm thành Áo Tạp Uy, là tòa nhà cao nhất và bắt mắt nhất.
Đột ngột từ mặt đất mọc lên một tòa cung điện sang trọng đứng sừng sững giữa ngọn núi dốc đứng.
Đến thời gian hẹn, Phỉ Lạc Ti xuất hiện ở cổng vào giây cuối cùng.
Nhân viên phụ trách đàm phán là Hách Lý đã cùng với quản gia của lâu đài đứng ở đó đón, thấy Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á từ Cốt Long đi xuống, biểu tình có chút cứng đờ.
Đại khái là cảm thấy Phỉ Lạc Ti quá không phép tắc, lhi một quý tộc đến thăm lâu đài của một quý tộc khác, thậm chí người ta còn không ra mặt, nếu đổi lại là người khác chắc chắn sẽ bị xem như đề tài để chế nhạo trong một thời gian dài, trở thành đối tượng bị người ta đem ra bàn tán trong mười năm tiếp theo!
Nhưng Lan Tư Duy Lợi có Cốt Long cấp 199 à? À, thế thì không sao.
Nửa là e ngại, nửa là khó mà tin nổi, ông ta đi theo Hách Lý tiến lên vấn an.
“Thưa ngài Phỉ Lạc Ti, Lĩnh Chủ Lan Tư Duy Lợi tôn kính, Áo Tạp Uy hân hoan chào đón ngài đến thăm.”
Quản gia lặng lẽ đánh giá con Cốt Long một bộ nhu thuận đáng yêu, trong lòng đang nghĩ đến khả năng đó là con “Ban Khắc Lão đại” trong truyền thuyết kia.
Tiểu Quai vẫy đuôi như vật vô hại cọ cọ lên lòng bàn tay Phỉ Lạc Ti, chờ Phỉ Lạc Ti vừa quay đầu, nó liền lộ ra một nụ cười nhìn quản gia, nụ cười đó có thể dọa khóc một Sử Thi.
Nhìn cái gì, tên nhân loại đần độn kia?!
Lão quản gia bị dọa cho tim đập thình thịch, mọi tính toán đánh giá cũng dừng lại
Tất nhiên là Phỉ Lạc Ti phát hiện động tác của Tiểu Quai, nhưng y lúc nào cũng tiêu chuẩn kép, còn bao che khuyết điểm, Tiểu Quai đáng yêu như thế, làm sao có thể vô duyên vô cớ làm chuyện xấu được?
“Lĩnh Chủ của các ngươi đâu?”
Quản gia phải mất một thời gian mới định thần lại, nhìn cách ăn mặc của ông ta thì như một ông lão sáu mươi tuổi tóc bạc trắng, nhưng trên thực tế thì phải thêm một con số 3 trước 60.
Ông ta là đại quản gia bên người Lĩnh Chủ, một Áo thuật Pháp Sư cao cấp cấp 92, địa vị của ông ta trong gia tộc Khoa Bố Đăng cực kỳ cao!
Đại công tước Khoa Bố Đăng có thể phái ông ra mặt, đủ để cho thấy ông ta coi trọng Phỉ Lạc Ti.
“Lĩnh Chủ đại nhân, xin mời đi theo ta.” Quản gia ở phía trước dẫn đường, thuận tiện giới thiệu cho bọn hắn những phong cảnh đẹp trên đường đi.
Hách Lý nghe thấy thì nơm nớp lo sợ, Lĩnh Chủ của bọn họ làm việc rất chú ý đến hiệu suất, cực kỳ ghét những những thứ vô dụng làm lãng phí thời gian, nếu để Lĩnh Chủ tức giận ……
Hách Lý ngăn lão quản gia líu lo không ngừng lại: “Thật có lỗi, thời gian chúng ta hẹn trước là chính xác? Phiền ông có thể mang bọn ta đến gặp đại công tước Khoa Bố Đăng được không?”
Quản gia cảm thấy Hách Lý thực sự có chút không lễ phép, nhưng khóe mắt chợt lóe lên một cái đuôi trắng xám, quản gia lập tức sửa miệng: “Các vị, xin mời đi theo ta.”
Tòa thành rất cao, họ không đánh giá cao tính nghệ thuật, đi đường phải mất một chút thời gian, nhưng đối bọn hắn thì, nếu trực tiếp đi lên cũng chỉ cần mấy giây.
Quản gia dẫn bọn họ đến một tòa nhà mạ vàng, để các nam nữ người hầu trẻ tuổi xinh đẹp phục vụ đồ uống cho bọn họ: “Xin các vị chờ một lát, ta đi mời đại công tước tới ngay.”
Hách Lý cẩn thận từng li từng tí liếc nhìn sắc mặt Phỉ Lạc Ti, vẫn một bộ lạnh lùng vạn năm không đổi, nhưng đuôi mắt lại ép xuống một li.
Hách Lý: “!!!” Một li!!! Thôi xong rồi, xong rồi xong rồi xong rồi! Sự kiên nhẫn của Lĩnh Chủ đại nhân đã đến cực hạn!
Sự kiên nhẫn của Phỉ Lạc Ti quả thực sắp cạn.
Khi quản gia đưa tới một đám thiếu nam thiếu nữ xinh đẹp lần thứ hai…..
Y đã đứng lên kéo trọng kiếm đi tìm người.
Mũi kiếm nặng nề bị kéo lê trên mặt đất, vạch ra vết tích thật sâu, điện quang và hỏa diễm lóe lên, phát ra âm thanh kinh hãi chấn động tâm hồn.
Thành thật mà nói, Phỉ Lạc Ti thấy dùng trượng và chủy thủ thuận tay hơn, nhưng lực uy h**p của trọng kiếm thì mạnh hơn, điều đó thì không thể nghi ngờ gì.
Thanh âm của quản gia run run, mặc dù ông cũng là một cường giả hơn chín mươi cấp hiếm thấy, nhưng đối mặt với sức mạnh tuyệt đối, ông ta cũng biết sợ, cũng sẽ sợ hãi!
“Đại, đại nhân…..”
Giọng nói nhỏ bé yếu ớt như muỗi run rẩy vô ích, quản gia không ngừng liên tục xin lỗi: “Thật xin lỗi, chủ nhân của ta đang trên đường chạy tới đây, mười phút, không, năm phút! Năm phút là đủ rồi!!”
Cấp bậc của công tước Khoa Bố Đăng rất cao, hàng năm còn tiêu tốn mấy tỉ đồng vàng để nuôi một đội hộ vệ, thậm chí còn có thể bỏ ra hàng trăm triệu đồng vàng để làm “Phí danh nghĩa”, mời mấy vị Truyền Kỳ đứng dưới danh nghĩa của gia tộc Khoa Bố Đăng.
Bao gồm cả chính hắn, gia tộc Khoa Bố Đăng có tất cả 7 Truyền Kỳ.
Cùng với đội hộ vệ chuyên nghiệp cấp cao gồm 500 người, giá trị vũ lực của Khoa Bố Đăng không hề yếu so với bất kỳ thế lực nào!
Nhưng rất không khéo, mặc kệ là Phỉ Lạc Ti, Ước Thư Á hay là Tiểu Quai gì cũng vậy, bất kỳ ai trong số họ cũng có thể khiến cho bọn ông đoàn diệt.
Ước Thư Á thực hiện tố chất nghề nghiệp của một thư ký, lạnh lùng nói với quản gia: “Lịch trình của Lĩnh Chủ rất chặt chẽ, chúng ta phải đến thành phố tiếp theo vào lúc 1 giờ 30 phút.”
“Bây giờ đã là 1 giờ 25 phút rồi, ta nhớ thời gian chúng ta hẹn trước là 1 giờ đúng không? Đã qua 25 phút, đại công tước Khoa Bố Đăng đâu?” Sắc mặt Ước Thư Á c*̃ng lạnh xuống, “Không muốn gặp thì cũng có thể không gặp, loại hành vi hẹn xong rồi lại cho người khác leo cây này đúng là không thể tệ hơn được nữa!”
Mặt mũi quản gia đầy mồ hôi lạnh, cái này, chuyện gì đã xảy ra với đám người này vậy! Thời gian hẹn quả thực là 1 giờ, nhưng không phải đã mời bọn hắn vào và tiếp đãi tử tế rồi sao?
Dựa theo thủ tục và phép lịch sự bình thường, thời gian gặp mặt chính thức với đại công tước là sau hai giờ!
Đương nhiên, dù trong lòng có oán trách đám người Phỉ Lạc Ti không lễ phép, không có tu dưỡng của một quý tộc, nhưng quản gia cũng không dám thật sự phát tiết oán khí ra ngoài: “Đúng, đúng vậy, đúng là như vậy, nhưng theo phép tắc của Áo Tạp Uy chúng ta là —— “
“Lúc chúng ta hẹn trước thời gian ngươi có cố ý nhấn mạnh không?” Ước Thư Á nhìn thì như “Mềm yếu”, nhưng thực chất bên trong cường ngạnh đến mức không thể nào ẩn tàng được.
Hách Lý vội vàng nói: “Có có có, ta có nhấn mạnh, hi vọng có thể gặp mặt đại công tước Khoa Bố Đăng để thảo luận công việc vào lúc 1 giờ.”
Nghiêm túc mà nói, đại công tước Khoa Bố Đăng cũng không có thất hứa, bởi đây là mối quan tâm mà giới quý tộc đều biết rõ.
Nếu như Phỉ Lạc Ti không nổi giận, như vậy quá trình tiếp theo sẽ là vào lúc 3 giờ, sau khi đoàn người Phỉ Lạc Ti được chiêu đãi xong sẽ cùng đại công tước chính thức gặp mặt, đại công tước sẽ đưa họ đi chiêm ngưỡng cảnh quan ma pháp trong lâu đài, có quản gia ở một bên giải thích, có người hầu mỹ lệ đưa điểm tâm, nước uống và chính bản thân mình lên để bọn họ giải trí lần thứ hai.
Sau đó, khi trời tối, đại công tước sẽ tổ chức một bữa tiệc đặc biệt dành cho bọn họ, và trong buổi yến hội đó, bọn họ sẽ nói cười định ra chuyện hợp tác.
Ưu nhã, thật sự là quá ưu nhã!
Nhưng đối với Phỉ Lạc Ti mà nói, hiệu suất thấp đến loại trình độ này thì mảnh đất này không có đường cứu nữa!
Mà nếu đã không cứu được nữa, vậy thì……
“Còn có thể cứu còn có thể cứu còn có thể cứu!” Lão quản gia dùng tốc độ nhanh nhất hô lên, “Đại công tước! Rốt cuộc đại công tước cũng tới rồi!”
Cấp bậc của đại công tước Khoa Bố Đăng rất cao, cấp 152, ngay cả khi đặt trong hàng ngũ của Nhân Ngư, Huyết tộc và Tinh linh tộc, cấp bậc của ông ta c*̃ng không ở thế yếu.
Nhưng mấu chốt là —— Phỉ Lạc Ti lại cấp 199!
Y không chỉ cấp 199, y còn có hai con Cốt Long cũng cấp 199, thư ký của y cũng là cấp 199.
Cấp 199 và cấp 152 đều là Truyền Kỳ, nhưng Truyền Kỳ thì cũng có Truyền Kỳ này Truyền Kỳ nọ, chênh lệch ở giữa còn cao hơn cả chênh lệch giữa cấp 152 và cấp 1!
Chênh lệch giữa cấp 199 và cấp 199 còn lớn hơn cả chênh lệch giữa cấp 198 và cấp 1!
Đại công tước Khoa Bố Đăng đã từng nhìn thấy Ban Khắc “cấp 199” trên giấy da dê, biết nó: “Suýt chút nữa đã san bằng thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, vì muốn mua phần dê nướng nguyên con cuối cùng mà đã đánh nhau với tộc Nhân Ngư, một mình nó đánh với rất nhiều người, cuối cùng Ban Khắc giành chiến thắng tuyệt đối, giành được phần dê nướng nguyên con số lượng có hạn cuối cùng; Tiểu Quai cấp 199 đã từng ấn Ban Khắc cấp 199 trên mặt đất mà đánh; mà Tiểu Quai cấp 199 lại là tọa kỵ của Lĩnh Chủ Lan Tư Duy Lợi cấp 199.” Chỉ có mấy hàng chữ ngắn ngủn, mặc dù khó đọc, nhưng đã khiến đại công tước Khoa Bố Đăng kinh hãi mấy lần.
Khi Khoa Bố Đăng vất vả lắm mới lấy được bản tình báo bổ sung nâng cao từ tổ chức tình báo, cả người ông ta ngây ngốc, lập tức ngựa không dừng vó chạy đến nơi này.
Từ hiện trường trước mắt đến xem, hẳn là đã đuổi kịp rồi!
” Lĩnh Chủ Phỉ Lạc Ti các hạ, chào mừng ngài đến làm khách ở Áo Tạp Uy chúng ta, đây là một chút lễ vật nhỏ của ta, xin hãy nhận lấy.”
Đại công tước Khoa Bố Đăng rất biết cách làm người, trên đường đến đây, ông ta vừa chạy vừa thu dọn những thứ quý giá và tiền vàng trong không gian giới chỉ của mình bỏ vào một không gian giới chỉ hoa mỹ khác.
Dù không giao hảo c*̃ng tuyệt đối không thể đắc tội!
Đây là ranh giới cuối cùng của tất cả các thế lực khi đối đãi với cường giả.
Nếu như ngay từ đầu Khoa Bố Đăng đã biết Phỉ Lạc Ti là cấp 199, ông ta tuyệt đối sẽ không để quản gia chiêu đãi, mà là tự thân mình ra trận!
Nhưng tính mê hoặc của một tòa thành thị nhỏ bé không ai biết đến như Lan Tư Duy Lợi quá mạnh, ông còn tưởng đó là một lãnh địa nhỏ bé nghèo kiết hủ lậu nằm ở nơi thâm sơn cùng cốc nào đó chứ, có thể đồng ý gặp đối phương một lần là cho y mặt mũi lắm rồi, chẳng qua là nhân dịp ông ta ra ngoài mua được một Mị Ma cực kỳ mỹ lệ, muốn khoe khoang một chút nên mới đồng ý gặp mặt y.
Phỉ Lạc Ti không vui nhìn ông, như thể sắp nổi giận đến nơi, nhưng dường như đang cố kỵ cái gì đó mới nhịn xuống.
“Ngươi đến trễ.”
Vẻ mặt Khoa Bố Đăng cứng đờ, ông ta đã cao cao tại thượng thật nhiều năm, bỗng nhiên bị người ta dùng ngữ khí như thế “Dạy dỗ”, nói ông không có bất kỳ bất mãn gì là điều không thể, nhưng trên người ông có đức tính đẹp của một quý tộc: Co được dãn được.
Ông cũng không phản bác, mà là thuận theo lời Phỉ Lạc Ti xin lỗi y: “Các hạ, lần sau ta sẽ cố gắng chạy đến nhanh hơn nữa.” Ông ta nhanh nhẹn pha trò, nếu như là một quý tộc có lễ nghi tốt, lúc này nên thuận theo bậc thang bước xuống, đáp lại lời ông ta bằng một câu bông đùa nhẹ nhàng, nhận lấy lễ vật rồi bỏ qua chuyện này.
Nhưng trên thực tế, Khoa Bố Đăng cũng không rõ tình hình hiện tại lắm, cũng không phải ông thu được tin tức của quản gia mới chạy tới.
Mà là sau khi thu được tin tình báo, sau khoảng thời gian chấn động ngắn ngủi, Khoa Bố Đăng đã dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến gặp Phỉ Lạc Ti, nửa giây cũng không dám trễ nải, còn người chạy tới thông báo cho ông chắc giờ này mới chạy được có nửa đường, hiện chắc còn đang gắng sức chạy!
“Chúng ta ấn định thời gian là 1 giờ, hiện tại đã là 1 giờ 28 phút.” Phỉ Lạc Ti lời ít mà ý nhiều, nói: “1 giờ 30 ta phải đi gặp Lĩnh Chủ tiếp theo, như vậy chúng ta sẽ có thời gian hai phút để bàn bạc và đi đến quyết định.”
Hách Lý cơ linh lấy chồng tài liệu dày chừng hai mươi cm, tổng cộng mấy ngàn trang từ bên trong không gian ra.
Giấy các quý tộc thường dùng là da dê đắt đỏ, đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy một tờ giấy mỏng nhẹ như vậy, trong mắt ông không khỏi có chút nghi hoặc.
“Trước đó ta đã đến báo cáo qua việc xây dựng công trình đoàn tàu phong huyền phù và giấy phép bán vòng tay ma pháp.” Hách Lý không kiêu ngạo không tự ti nói.
Một tiểu nhân vật mới cấp 30 như Hách Lý, dù là đại diện cho Lĩnh Chủ của một lãnh địa đến phủ đại công tước để đàm phán, cũng sẽ không nhận được bất kỳ sự chú ý nào.
Loại chuyện này, không nghi ngờ gì nữa, mấy thứ này sẽ không bao giờ được đưa đến bàn làm việc của đại công tước Khoa Bố Đăng.
Đại công tước Khoa Bố Đăng hoàn toàn không nhận được văn kiện, đối với loại chuyện này hoàn toàn không biết gì, nhưng bây giờ nếu ông dám nói ra câu, “Ta không rõ lắm, chờ ta xem xong sẽ bàn bạc lại.” Thế thì thật không biết đầu của ông sẽ lấy dáng vẻ gì rơi xuống đất nữa.
Khoa Bố Đăng đã phát huy vô cùng tinh tế mỹ đức co được dãn được, ông vừa cười vừa nhận lấy tập văn kiện, miệng thì khen lấy khen để: “Hóa ra là hạng mục này à, trước đó lúc ta xem qua đã cảm thấy rất có triển vọng.”
Hai phút, rõ ràng đó là một uy h**p, trong lòng Khoa Bố Đăng âm thầm kêu khổ, nhưng bây giờ ông căn bản không còn cơ hội để do dự hay lựa chọn.
Sau khi kiểm tra xem trong tài liệu có điều khoản nào về việc bán linh hồn, trở thành con rối của đối phương hay kiểm soát tâm trí hay không, Khoa Bố Đăng thống khoái lưu loát ký xuống tên của mình.
Vẫn là câu nói kia, thà làm như không biết, chứ nhất quyết không thể đắc tội!
Sau khi Khoa Bố Đăng thống khoái ký tên xong, ông ta há miệng mời Phỉ Lạc Ti tham gia tiệc rượu, cũng thần thần bí bí biểu thị sẽ có kinh hỉ.
“Không cần, thời gian có hạn, chúng ta còn có việc phải hoàn thành.” Sau khi Ước Thư Á kiểm tra hợp đồng, thấy không có vấn đề gì thì lịch sự nở nụ cười với đại công tước Khoa Bố Đăng, trong đôi mắt màu xanh lam không một chút nhiệt độ, chỉ có uy nghiêm và tuân lệnh khiến ông rùng mình.
“Đi thôi.” Phỉ Lạc Ti đã thiết lập xong tọa độ, cũng đã xé mở không gian.
Tiểu Quai thấy không có chỗ cho mình phát huy thực lực, nó tức giận xông đến trước mặt đại công tước Khoa Bố Đăng, trưng biểu tình hung ác của mình ra, vẻ hung tàn đó hoàn toàn đối lập với cái tên của nó.
Nó rất hài lòng khi thấy đại công tước Khoa Bố Đăng và quản gia bị dọa cho sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, sau đó nó mới miễn cưỡng hả giận đi theo sau lưng Phỉ Lạc Ti bước vào vết nứt không gian.
Bóng lưng hai người một rồng biến mất ngay lập tức như hình ảnh phản chiếu trên mặt nước.
Hách Lý lễ phép khách khí nói lời cảm tạ rồi cáo từ đại công tước Khoa Bố Đăng.
Sau khi Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đi, sắc mặt của đại công tước Khoa Bố Đăng đột nhiên tối sầm lại, ông nhìn lễ vật mình “Tỉ mỉ chuẩn bị” và một chồng văn kiện lớn trong tay, con ngươi gần như sắp bốc hỏa.
Lửa giận của ông bỗng nhiên nện vào người lão quản gia: “Đáng chết! Đến cùng là chuyện gì đã xảy ra?!”
*****
Phỉ Lạc Ti không để chuyện đại công tước Khoa Bố Đăng ở trong lòng, bất kể là nói như thế nào thì Phỉ Lạc Ti vẫn khá khoan dung nếu có thể hoàn thành công việc mà không vi phạm tiến độ.
Nhưng tâm tình Ước Thư Á thì lại rất tệ.
Hắn dường như đã hiểu được nguyên nhân vì sao, đã một vạn năm mà vẫn không cứu vớt được thế giới này.
“Đám quý tộc đáng chết!”
Ước Thư Á hít sâu một hơi, mặc dù đang tức giận, nhưng tính chuyên nghiệp cơ bản của hắn gần như đã hình thành thói quen, hắn hít sâu một hơi rồi từ từ bình tĩnh lại.
“Không cần, cứ giữ nguyên biểu cảm như vậy là được rồi.”
Giám Định Thuật sẽ không ghi lại chi tiết tất cả những trải nghiệm trong quá khứ của Ước Thư Á, mà y cũng không quan tâm lắm đến những thứ đó lắm, làm một Can Đế phái chiến đấu, đối với cốt truyện và nhiệm vụ trong trò chơi, nếu Phỉ Lạc Ti có thể bỏ qua thì sẽ tận lực bỏ qua.
“Ta đổi chủ ý rồi, cứ đánh nhanh thắng nhanh đi.”
Phỉ Lạc Ti sắp xếp thời gian của mình rất chặt chẽ, nhưng đây cũng không phải là cố ý làm mất mặt các quý tộc, mà trái lại, đây là tính đến nhiều tình huống dự phòng khác nhau, loại bỏ những công đoạn hạ thấp hiệu suất công việc.
Vì để cho công trình đoàn tàu Phong huyền phù được thực hiện một cách dễ chấp nhận hơn, Phỉ Lạc Ti đã cho một khoảng thời gian vô cùng thoải mái, nhưng ở cái thế giới này, lòng tốt và sự bao dung dường như là những thứ vô dụng nhất.
Phỉ Lạc Ti cảm thấy phiền, chỉ cần có thể hoàn thành có hiệu quả thì dùng phương pháp nào để đạt được mục tiêu không quan trọng!
Bọn hắn nhất định phải đưa ra quyết định về dự án đoàn tàu Phong huyền phù trước lễ hội Thu hoạch —— cũng chính là ngày mai.
Bởi vì sau này sẽ không có bao nhiêu thời gian dư dả.
Lễ hội Thu hoạch hay còn gọi là sinh nhật của Nữ Thần Mùa Màng, tất cả thu hoạch ngày mùa sẽ kết thúc vào ngày này.
Ngày mùa thu hoạch ở Lan Tư Duy Lợi đã sớm kết thúc toàn bộ, nhưng là một trong những lễ hội quan trọng nhất ở thế giới này, đó là ngày nghỉ lễ!
Đúng vậy, ba ngày nghỉ kỳ.
Nếu không hoàn thành được việc này, có thể bọn họ phải làm thêm giờ trong kỳ nghỉ lễ
Cho dù là Phỉ Lạc Ti thì oán khí của y cũng sẽ rất nặng, có khi còn nặng hơn so với cả vong linh!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
