Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 58

Trên đường về ngày hôm đó, tiểu Ước Hàn ôm lấy vòng tay ma pháp, cả một đường đi vô cùng cẩn thận.

Đây là số tiền lớn nhất nó từng bỏ ra trong đời, nó c*̃ng không biết mình làm như vậy có chính xác không, nhưng nó muốn mua lại đại tỷ về nên chỉ có thể làm như thế.

Cuộc đời của một nô lệ rất ngắn ngủi, mùa đông sắp đến rồi, nó nhất định phải kiếm đủ tiền trước khi mùa đông đến.

Nhất định phải kiếm đủ tiền.

Trong nhà nó không có Siêu Phàm Giả, theo lý thuyết thì không có tư cách mua nô lệ, nhưng chỉ cần tiền đủ nhiều thì sẽ có biện pháp.


Trên thế giới này, chỉ có người nghèo mới phải sống cuộc sống khốn khổ như thế.

“Ca ca, sao hôm nay anh về sớm thế?!” Tiền tiết kiệm trong nhà đã bắt đầu tăng lên, nhưng mẫu thân vẫn làm ba phần công việc như cũ.

Mười hai đồng bạc tiền tiết kiệm không có cách nào giúp bọn họ cả một đời cơm áo không lo, vậy nên bà phải làm việc kiếm tiền.

Hơn nữa… Bà cũng muốn dùng khoản tiền đó để mua lại nữ nhi của mình về.

“An Ny, em đi gọi mẹ về đi.”

Ước Hàn không dám rời khỏi những chiếc vòng tay ma pháp này, vậy nên công việc gọi người đương nhiên phải để An Ny đi làm.


Đương nhiên, Ước Hàn đã mua mười một cái vòng tay, nếu như chỉ có nó, An Ny và mẹ thì không dùng được nhiều vòng tay như vậy, thời gian cũng không kịp.

Ước Hàn gõ cửa nhà hàng xóm bên cạnh, chọn ra hai đứa trẻ thông minh nhất, lại để cho bọn nó đi tìm những đồng nghiệp cũ của nó lúc trước ở quặng mỏ.

 Ước Hàn bây giờ đã không còn là tiểu Ước Hàn ngày xưa nữa, lần trước đi theo nó kiếm được nhiều kẹo như vậy, sau khi bán đi thu đồng bạc về, thái độ của bọn họ đối với nó cũng trở nên có chút cung kính.

“Đừng ăn nữa, nhanh đi làm việc đi!”

Một bên thúc giục nhi tử đi làm chân chạy việc tìm người, một bên nhiệt tình chào hỏi Ước Hàn: “Ước Hàn, vừa tan tầm còn chưa ăn cơm phải không? Mau tới đây ăn một chút đi. Đừng khách sáo với ta, chúng ta đều là hàng xóm mà!”


Ước Hàn từ chối nhã nhặn: “Ta còn phải làm việc nên phải tranh thủ thời gian.”

Đôi mắt người phụ nữ lóe lên, bà muốn tìm hiểu thêm một chút nhưng Ước Hàn đã bỏ chạy như một làn khói.

Nó cũng không phải là thuần túy nói dối để từ chối, hôm nay khách hàng thuê nó cày game vừa nhiều lại vừa vội, mặc dù nó có ý định “Thuê” những người khác, nhưng hiệu suất làm việc của tân thủ và kỳ cựu như nó lại hoàn toàn không giống nhau. Nếu nó có thể làm nhiều hơn một chút thì đương nhiên sẽ làm rồi.

Nghe nói đến đại sự là muốn cùng nhau kiếm tiền, những người hay được tin lập tức chạy đến nhà Ước Hàn nhanh nhất có thể.

Khi bọn hắn đến, Ước Hàn đang đánh Ma quỷ đằng, tinh linh của nó là Miên Miên Điểu, dưới sự chỉ huy của nó, con chim nhẹ nhàng và xinh đẹp không ngừng tấn công ma quỷ đằng to lớn, mà khi đối phó với đòn tấn công của Ma quỷ đằng, nó linh hoạt trái tránh phải tránh, rất nhanh đã đánh cho thanh máu trên đầu Ma quỷ đằng chỉ còn lại một vệt máu.


“Miên Miên Điểu cẩn thận! Nó sắp cuồng bạo rồi! Bay lên, bay nhanh lên!” Tim Ước Hàn như muốn nhảy lên cổ họng, nó hét ra mệnh lệnh, ” Đừng chống cự với Boss thuộc tính hỏa, dùng vòi rồng cuốn đất xung quanh lên!”

Kỹ năng cuồng bạo liệt diễm của BOSS Ma quỷ đằng cấp 15 như núi lửa phun trào, long trời lở đất, chẳng khác nào như tận thế.

Tất cả những người đã nhìn thấy một màn này trong nhà Ước Hàn đều bị dọa cho nhũn cả chân, bọn họ thét chói tai chạy ra bên ngoài.

Nhưng mà Ước Hàn vẫn bình tĩnh như cũ: “Miên Miên Điểu, Phong Bạo một lần nữa đi!”

Tiếng chim hót vang lên, bụi đất bị cuốn lại càng nhiều hơn, ép cho hỏa diễm cũng dập tắt, Miên Miên Điểu lại tiếp tục bay về phía đại BOSS giữa khói bụi mù trời, rồi mổ liên tục lên người nó.


“Rầm —— “

BOSS đã thất thủ.

Ước Hàn thở phào nhẹ nhõm, thanh mana trên người Miên Miên Điểu cũng dùng hết, thanh máu cũng chỉ còn lại 120 điểm, nếu như liệt diễm của Ma quỷ đằng vừa rồi phản kháng thêm một chút nữa chắc Miên Miên Điểu sẽ thua.

Nếu thua thì phải chơi lại, rất mất công.

“Miên Miên Điểu, ngươi giỏi lắm —— “

Ước Hàn kích động không thôi, ngay cả những trang bị rơi xuống cũng không đi nhặt, cứ ôm lấy Miên Miên Điểu hôn lấy hôn để, ôm rồi lại ôm.


Mà khi những người chạy trốn nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều có chút ngây ngốc, sự kinh ngạc trong mắt họ không đủ để diễn tả sự rung động trong lòng.

“Ước Hàn đại nhân….. Ngài trở thành Siêu Phàm Giả từ lúc nào thế?” Xem đi, ngay cả xưng hô cũng được thay đổi, kính cẩn và thận trọng từng li từng tí như thế.

Ước Hàn rất hưởng thụ sự sùng bái này, nhưng nó cũng rất rõ ràng, sùng bái này không thuộc về mình.

“Không phải ta, là Miên Miên Điểu.” Ước Hàn nói một cách đơn giản, “Đây là trò chơi, cũng chính là thứ tốt sau này ta sẽ mang các ngươi theo để kiếm tiền.”

Xung quanh cửa hàng độc quyền có rất nhiều tiểu thư thiếu gia quý tộc tụ tập, những người nghèo như họ không dám đến gần, sợ bọn hắn cảm thấy mình làm ô nhiễm bầu không khí, hoặc lỡ mình làm gì đó khiến bọn hắn chướng mắt, rất có sẽ bị đánh cho mất mạng.


Bởi vậy, khu vực đó đã bị bọn họ cố ý lách qua.

Ước Hàn nhặt trang bị lên, lấy một phần nguyên tương cho Miên Miên Điểu ăn, phần còn lại cho vào ba lô không gian của mình.

Miên Miên Điểu rất thích uống nguyên tương ngọt ngào của Ma quỷ đằng, đương nhiên nó còn thích ăn những thứ khác nữa, nhưng Ước Hàn không có tiền, nó c*̃ng không nỡ đi mua gói thẻ về mở, vậy nên chỉ có thể cho con chim ăn những thứ miễn phí và nguyên tương của Ma quỷ đằng.

Sau trận chiến, Ước Hàn nhìn thấy mọi người đều đã đến đông đủ nên cũng rời khỏi trò chơi.

Mọi người đều cảm thấy cảnh tượng trước mắt biến mất như bọt biển, gôi nhà quen thuộc của Ước Hàn lại hiện ra trước mặt bọn họ.


“!!!”

“Vừa rồi, chỗ vừa nãy đâu??!”

Lúc này bọn nó mới ý thức được, cảnh tượng vừa nhìn thấy không phải là nhà của Ước Hàn, thậm chí ánh sáng cũng sáng hơn bây giờ rất nhiều.

Chạng vạng 6 giờ ngày cuối thu, trời đã tối đen, Ước Hàn mở cửa ra, ánh trăng chiếu vào, nghe giọng nói của Ước Hàn, lúc này mọi người mới chậm rãi từ trong hoảng hốt trở về hiện thực.

“Đây là vòng tay ma pháp, là một sản phẩm của cửa hàng độc quyền.” Ước Hàn nói không chút dè dặt hay cường điệu, “Một đồng bạc một cái.”


Mức giá cao như vậy khiến mọi người phải hít vào một hơi thật sâu!

Ước Hàn không có ý đợi bọn hắn bình tĩnh lại, nó rất phối hợp, nói: “Ta mua mười một cái.”

Ở đây có tổng cộng mười một người, bao gồm cả Ước Hàn, nó có ý tứ gì, đám người này cũng không ngốc, nghe là lập tức hiểu.

Mẫu thân Ước Hàn cũng nghe hiểu, bà quả thật rất sợ hãi trước sự dũng cảm tiêu tiền của Ước Hàn, bàn tay thô ráp giơ lên, bà hận không thể lập tức đập nó một cái, nhưng ngay sau đó, bà nhớ lại ý tưởng kiếm tiền của Ước Hàn lần trước, lại nhịn xuống.

Mười một đồng bạc! Mười một đồng đó! Trong lòng bà tiếc tiền đến mức muốn rỉ máu, hai cánh tay bị bà nhéo sắp chảy máu.

Những người khác cũng há hốc mồm vì sốc trước mức giá này.

Cửa hàng trang trí quá mức sạch sẽ cao cấp, những đứa trẻ như chúng ngay cả nhìn cũng không dám ngước lên mà nhìn, bọn nó không dám ngẩng đầu, không dám nhìn nhiều, lĩnh kẹo xong thì nhét ngay vào miệng mới an tâm vì sợ bị đoạt mất.

Bởi vậy, mặc dù mọi người cũng đang thảo luận rốt cuộc thì cửa hàng độc quyền đang bán thứ gì, nhưng họ chỉ có thể nói về những thứ như kim hồ hồ gì đó dựa trên trí tưởng tượng nông cạn và nghèo nàn của mình.

“Ma pháp, vòng tay ma pháp?! Đó có phải là cái vừa rồi không, là cái đó phải không?”

Những đứa trẻ chưa từng đến trường đi học, ngay cả chữ c*̃ng không biết, thậm chí ngay cả kiến thức về “Ma pháp” cũng chỉ nửa vời, vậy nên bọn trẻ có chấn kinh cũng không đến mức choáng váng.

“Đúng vậy.” Ước Hàn lấy ra một cái vòng tay ma pháp còn chưa mở niêm phong, nó lắc lắc trước mặt mọi người rồi nói: “Chính là nó, vòng tay ma pháp, chỉ cần đeo lên là có thể khế ước ma thú, học ma pháp và chiến đấu với ma thú!”

Lời này của Ước Hàn dọa cho đám người sợ hết hồn, bọn họ cùng nhau lui lại mấy bước, ngay cả giọng nói cũng run rẩy: “Ước, Ước Hàn, sao ngươi lại làm chuyện như thế……”

Ngay cả mẫu thân Ước Hàn cũng không thể chịu đựng được nữa, bà xông lên đập lên lưng nó một cái rồi mắng: “Con không muốn sống nữa à?! Sao lại làm chuyện nguy hiểm như vậy?!”

Ước Hàn bình tĩnh nói: “Một ngày 3 đồng.”

“Cái gì?” Bàn tay của mẫu thân Ước Hàn bị câu nói này chặn lại, những người khác cũng đều trợn tròn hai mắt, trong mắt tràn đầy kích động và khát vọng kim tiền.

Ước Hàn nói: “Ta đã giao dịch cùng với những thiếu gia tiểu thư có tiền kia, vừa rồi có nhìn thấy ta chiến đấu với quái vật không? Sau khi g**t ch*t chúng, ta có thể thu hoạch được rất nhiều thứ, đem những thứ này bán cho những thiếu gia tiểu thư kia là có thể kiếm được tiền.”

“Đương nhiên, không chỉ có một con quái vật như vậy, ngày nào ta cũng phải chiến đấu với rất nhiều quái vật như thế, nhưng ít ra ta có thể kiếm được 30 đồng.”

Hôm nay tất cả mọi người đều bị số tiền “30 đồng” này hù cho hết hồn, nghe mà như lôi điện nổ ra bên tai.

Là 30 đồng đó! Đại tỷ Ước Hàn bán mình cũng chỉ có 20 đồng, cả nhà bọn họ cũng chỉ có thể cầm được 20 đồng, nhưng mà Ước Hàn lại nói, bây giờ nó có thể kiếm được 30 đồng một ngày?!

Cái này, cái này, cái này. . ..

“Nhưng mà.” Ước Hàn cho bọn nó thời gian để tưởng tượng và khiếp sợ, nhưng nó chỉ đợi một lúc rồi lại nói tiếp: “Các ngươi có tiền mua vòng tay không? Có thể liên hệ được với khách hàng không? Có dám đi ra ngoài làm ăn không?”

Đám người nhìn thân thể đầy vết sẹo, bụi bẩn, quần áo rách rưới, bọn nó vừa run rẩy bất an vừa khiếp đảm giật giật ngón chân.

Tất nhiên là bọn nó không có tiền mua, thậm chí còn không dám đến gần, chứ đừng nói gì đến chuyện đi tìm những thiếu gia tiểu thư tính tình không tốt lắm đó nói chuyện làm ăn.

Ước Hàn đưa ra phương án giải quyết: “Cái giá ta thương lượng với bọn họ là 3 đồng một ngày, vòng tay ma pháp ta mua, các ngươi chỉ cần mỗi ngày chiến đấu đánh quái, mấy loại chuyện như giao dịch này ta làm, nhưng ta chỉ trả cho các ngươi hai đồng một ngày, có thể chấp nhận được không?”

Cái giá như thế sao mà không chấp nhận được, giá 2 đồng một người là đã cực kỳ cao so với công việc hiện tại của bọn nó rồi.

Bọn nó hận không thể dành toàn bộ thời gian để làm việc đó hàng ngày, và làm việc đó mãi mãi!

Ước Hàn c*̃ng không lãng phí thời gian, nó nhấn mạnh lần nữa: “Nếu không muốn làm thì cứ nói với ta, đem vòng tay ma pháp trả lại là được.”

Nói không sợ bọn nó mang theo vòng tay ma pháp giá 1 đồng bạc chạy trốn là giả.

Mặc dù Ước Hàn đã chọn những người mà nó cho là đáng tin cậy nhất, nhưng không thể cưỡng lại sự cám dỗ của 1 đồng bạc cũng rất bình thường.

Nó chỉ có thể lợi dụng sự cám dỗ của việc “Một ngày có thể kiếm được 20 đồng” để giảm bớt khả năng mang theo vòng tay ma pháp chạy trốn của bọn hắn.

Đó là đánh cược.

Ước Hàn biết rất rõ rằng mình có thể thua rất nhiều tiền trong lần đánh cược này, nhưng nếu như có thể thành công, nó c*̃ng có thể kiếm được một số tiền lớn!

Phí hàng tháng là 1 đồng bạc, lương nó đưa cho họ là 2 đồng mỗi ngày, cứ như vậy, một người có thể kiếm được 40 đồng một tháng.

Mười người là 400 đồng!

Một trăm người là 4.000 đồng! 

Sau khi làm việc ở cửa hàng độc quyền, khả năng tinh toán của Ước Hàn cũng khá hơn rất nhiều, nó càng nghĩ càng kích động, kích động đến mức muốn nhảy dựng lên gào thét như điên.

Mà những người khác cũng bắt đầu hưng phấn gào thét.

Ước Hàn nhịn một chút, nhưng cuối cùng vẫn gia nhập cùng bọn hắn.

Động tĩnh ở nơi này có chút lớn, dẫn tới một vài người chú ý, nhưng trong khu ổ chuột này, nơi mọi người đã bị cuộc sống giày vò tra tấn mỗi ngày, bọn họ có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, vậy nên nếu có phát điên cũng không phải là chuyện gì hiếm thấy, thế nên dù có thu hút sự chú ý của người khác nhưng cũng nhanh chóng trở lại bình tĩnh.

Ước Hàn phát điên một hồi rồi bình tĩnh lại, nó phải chạy đua với thời gian để dạy bọn họ cách chơi trò chơi.

Mới bắt đầu chơi « Ma Pháp Thiếu Niên —— » cũng không khó, nhưng muốn hiệu suất hoàn thành nhiệm vụ mỗi ngày cao thì vẫn cần một chút thời gian.

Mặc dù Ước Hàn không biết chữ, nhưng nó rất nhạy cảm với thời gian, khi nó chơi thử trên máy trải nghiệm ở cửa hàng, mặc dù Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ đều nói với nó rằng có thể chơi tùy thích, nhưng thỉnh thoảng nó cũng phải đi kiểm tra một chút xem có nơi nào bẩn không, thùng rác chỗ nào đầy, chỗ nào cần bổ sung khăn tay và bình nước.

Với khoảng thời gian rảnh rỗi như vậy, nó cũng dần dần tìm ra quy luật —— trình tự nào có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất.

Cả đám người loay hoay mãi nên cơm tối cũng chưa ăn, nhưng bọn nó là những đứa trẻ ở đưới đáy xã hội, đã quen với việc chịu đói, chỉ cần nghĩ đến làm xong nhiệm vụ này là có thể kiếm được tiền, bọn nó hoàn toàn không cảm thấy đói chút nào.

Chơi đến sau nửa đêm, Ước Hàn có chút chịu không nổi, nó ngẩng đầu nhìn những người khác, ai cũng đều đang nghiến răng nghiến lợi kiên trì, ngay cả An Ny nhỏ nhất cũng đang cố gắng chống đỡ mí mắt nặng trĩu.

Mặc dù nó đang cố gắng, nhưng tất nhiên là hiệu suất rất thấp, với tốc độ này thì gần như không thể hoàn thành tất cả các đơn hàng trước khi đi làm vào ngày mai được.

Ước Hàn đau lòng lấy ra mười một cái kẹo phân cho mọi người: “Tất cả là để kiếm nhiều tiền hơn, tất cả đều là để kiếm nhiều tiền hơn.”

Nó lẩm bẩm, mặc dù miệng thì nói lời tự an ủi, nhưng lòng thì lại đang rỉ máu.

430 cái kẹo bán đi được 12 đồng bạc, Ước Hàn phải mất ba ngày mới tính ra được một cái kẹo có giá gần 3 đồng, còn một chút xíu nữa là được 3 đồng.

Ít hơn bao nhiêu thì nó tính không ra, nhưng tóm lại là kẹo rất đắt.

Thế nhưng để sáng sớm ngày mai có thể “Hoàn thành lời hứa”, Ước Hàn cũng không thể quan tâm nhiều đến thế.

Trong mắt mọi người đều hiện lên vẻ đau lòng, nhưng cũng chính sự đau lòng đó đã khôi phục lại hiệu suất của bọn hắn.

Lúc nào cũng nhớ kỹ, sự tỉnh táo của mình bây giờ được đổi bằng 1 cái kẹo có giá 3 đồng, nếu không cố gắng thì thật có lỗi với 3 đồng!

Với tâm tình như vậy dưới, Ước Hàn đã hoàn thành toàn bộ nhiệm vụ trước 7 giờ.

“Các ngươi ăn một chút gì đó rồi ngủ đi, sau đó lại bắt đầu hoàn thành nhiệm vụ ngày mai.” Còn về phần Ước Hàn, nó phải vội vàng đi đến cửa hàng.

Công việc quét rác trước mắt hiện tại tưởng chừng như không đáng giá, nhưng Ước Hàn lại cảm thấy công việc này mới là chìa khóa giúp nó có thể tiếp tục kiếm tiền.

Mặc dù chỉ là công nhân vệ sinh, nhưng c*̃ng nhờ đó mà nó có thể ở chung trong cùng một không gian với những thiếu gia tiểu thư kia.

Ước Hàn vẫn như thường lệ, nó chạy đến bờ sông tắm rửa trước, sau đó về nhà thay quần áo đi làm rồi chạy đến cửa hàng độc quyền.

Nhìn bóng lưng gầy gò yếu ớt, thậm chí có chút lay động của con trai, Bối Tây – mẫu thân của Ước Hàn cắn răng, bà căn dặn An Ny trông nhà, còn mình thì chạy đi mua mấy cân bột lúa mì.

Gần đây nhà bọn họ chỉ ăn cháo cỏ dại, mặc dù vỏ khoai tây có nhiều hơn cỏ dại, cháo được nấu đặc đặc dinh dính ăn cũng có cảm giác chắc bụng, nhưng loại cháo này vẫn không thể cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho bọn trẻ được.

Bối Tây biết rất rõ, cũng không phải là bà cố ý khắt khe với hai đứa bé, thậm chí bà còn ăn tệ hơn bọn nó, nhưng Bối Tây vẫn luôn cảm thấy, những đồng bạc đó chỉ là “may mắn” nhất thời mà thôi.

Khang La La là một tòa thành nhỏ, nhưng lại có rất nhiều loại thuế.

Thuế thân, thuế tạ ơn Lĩnh Chủ, thuế tạ ơn Quốc Vương, thuế bội thu, thuế sinh hoạt, thuế chuộc tội….. Mười hai đồng bạc nghe thì có vẻ không ít, nhưng dù dùng toàn bộ để nộp mấy loại thuế lung tung ngổn ngang này thì c*̃ng chèo chống không được bao lâu.

Đến bây giờ nỗi sợ hãi khi đại nữ nhi rời đi vẫn còn đang giày vò bà, bà không dám tưởng tượng nếu Ước Hàn và An Ny lại rời bỏ bà nữa thì bà sống như thế nào. Bởi vậy, vốn là dự định để lại khoản tiền kia cho An Ny và Ước Hàn, dù bà có mình chết đói cũng phải để lại cho hai đứa nhỏ.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã khác.

Ước Hàn có tiền đồ, nhà bọn họ đã có nguồn thu nhập ổn định.

Bối Tây không chỉ mua bột lúa mì, mà còn mua rau cải trắng, loại rau “Dễ hỏng” này bà chỉ mua qua một lần khi chồng và con trai lớn của mình còn sống, lần cuối cùng bà ăn bắp cải trắng dường như đã là một ký ức rất xa xôi.

 Ngoại trừ rau cải trắng, Bối Tây còn thấy trứng gà cô cô, bà nuốt một ngụm nước bọt, khẩn trương hỏi giá cả, khi nghe giá 5 đồng một quả trứng, lông tóc trên người bà như muốn dựng thẳng lên.

Bà do dự thật lâu, nhưng cuối cùng vẫn rời đi.

Bột lúa mì 25 đồng một cân, bà mua một cân, lại mua thêm 2 cân mạch khang (cám gạo) giá 10 đồng, rau cải trắng 2 đồng một cái, khoảng chừng 5 cân.

Bối Tây tính, một nhiệm vụ 3 đồng, hôm qua bà, Ước Hàn và An Ny kiếm được tổng cọng 120 đồng, nhưng mua đồ ăn đã tiêu hết 37 đồng.

Tuy rằng không tiêu vượt quá số tiền kiếm được, nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy có chút đau lòng.

Nếu đổi lại là mấy tháng trước, một nhà 6 miệng ngày đêm làm không ngớt cũng chỉ kiếm được 7 đồng, bà đây là một ngày tiêu hết hết 5 ngày rưỡi làm việc vất vả của cả 6 người trong gia đình!

Đó là nỗi bi ai của người nghèo.

Ngay cả khi họ đột nhiên trở nên giàu có, trong tiềm thức vẫn sẽ so sánh bản thân với quá khứ, khi điều kiện vẫn còn khó khăn hơn, cảm thấy tiếc tiền và tự trách mình thật nhiều.

Bối Tây mua đồ xong thì vội vã đi về, bà không đi làm công nữa, công việc của phụ nữ lúc nào cũng bị ép giá, khí lực của bà không thể so được với những nam nhân kia, nhưng vì ông chủ muốn tiết kiệm tiền, sẽ lấy lý do bà là phụ nữ nên trả ít tiền công hơn.

Thế giới này chỗ nào cũng vậy, Bối Tây đã sớm tập mãi thành quen, bà sẽ không phẫn nộ, c*̃ng sẽ không bi ai.

Sự quyết đoán của Ước Hàn có lẽ là ảnh hưởng từ Bối Tây, người khác có thể lo lắng công việc này sẽ không tồn tại được lâu, không muốn bỏ những công việc “ổn định” khác, nhưng Bối Tây lại mười phần quả quyết —— không đi làm công, bà muốn ở nhà an tâm đánh quái thu trang bị!

“An Ny, mau dậy đi, dậy ăn chút gì đó rồi mới ngủ tiếp.”

An Ny rất buồn ngủ, nhưng sau khi bị đánh thức rồi ngửi thấy mùi thơm, cô bé lập tức tỉnh táo.

“Mẹ, đó là cái gì?”

Cháo trong bát không giống với cháo thường ngày nó thấy, không có màu xanh hoặc màu nâu.

Canh cỏ dại thường có màu xanh, nhưng c*̃ng có màu vàng nâu của cỏ khô.

Cháo cỏ dại có màu nâu nhiều hơn, vì trong đó có thêm vỏ khoai tây, khiến chén cháo sẽ trở nên đặc hơn, vỏ khoai tây nấu cùng với cỏ dại cho đến khi chỉ còn lại một màu nâu, nhưng cũng còn có thể nhìn ra được một chút màu xanh, màu sắc rất kỳ quái, nhưng đối với An Ny thì, cháo cỏ dại đã là món ăn rất ngon rồi!

Nhưng từ giờ trở đi, An Ny cảm thấy món cháo trước mắt mới là món ăn ngon nhất!

“Đây là cháo cải trắng, An Ny, con đến nếm thử đi.”

Cháo có thêm bột lúa mì đặc hơn nhiều so với cháo cỏ dại, trong bát của An Ny chỉ có lá bắp cải giòn và mọng nước cùng với bột lúa mì, mùi thơm của ngũ cốc và rau củ quả thật có thể khiến cho người ta choáng váng.

“Mẹ, mẹ cũng ăn đi.” An Ny nuốt nước bọt rồi chia sẻ đồ ăn với Bối Tây.

Bối Tây v**t v* khuôn mặt gầy gò của nó, nói: “Mẹ ăn rồi, còn sờ bụng của mẹ xem, no căng.”

An Ny đúng là đi sờ thật, sau khi xác nhận bụng của mẹ có căng lên, lúc này nó mới cúi đầu uống từng ngụm cháo lớn.

“Ngon quá!” Chỉ thêm một chút xíu muối ăn vào hỗn hợp bột lúa mì và cải trắng thôi, nhưng đối với An Ny thì đó đã là món ngon trên đời rồi, nó bưng lấy cái bát húp xì xụp như một bé heo con, sau khi uống xong lại dùng lưỡi l**m bát, trên khuôn mặt gầy gò đến mức chỉ còn lại một đôi mắt to bỗng hiện lên chút sắc hồng, vẻ mặt hết sức thỏa mãn.

Nó sờ sờ bụng nhỏ của mình, lần đầu tiên có cảm giác “No bụng”, đó không phải là cảm giác trống rỗng khi dùng nước rót đầy bụng, mà là cảm giác càng thêm “no nê” chắc chắn hơn.

“Mẹ ơi, ngon quá.” Nó lại hào hứng nói.

Bối Tây cũng cười thỏa mãn: “Chờ tối nay ca ca con về mẹ lại nấu cho các con ăn nữa.”

An Ny ăn no lại cảm thấy cơn buồn ngủ dâng lên, Bối Tây tranh thủ thời gian dỗ nó tiếp tục ngủ.

An Ny thực sự còn quá nhỏ, Bối Tây cảm thấy rất có lỗi với nó, nhưng hiện thực lại khiến bà rất bất lực, chỉ có thể sử dụng An Ny ba tuổi xem như một nửa sức lao động.

An Ny ghé vào trên đùi Bối Tây ngủ, nhưng Bối Tây không ngủ, bà đã ăn một bát cháo cải trắng nấu với cám gạo, tố chất thân thể của người lớn tốt hơn nhiều so với trẻ nhỏ, bà còn có thể tiếp tục đánh quái nhặt trang bị rơi ra.

*****

Ước Hàn đến cửa hàng sớm và hoàn tất giao dịch với khách hàng, thấy mọi người không có biểu hiện gì tức giận, lúc này nó mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thành thật mà nói, Ước Hàn rất sợ việc kinh doanh này sẽ không tiếp tục được nữa, có thể bỏ ra 10.000 đồng vàng để mua một chiếc vòng tay ma pháp phiên bản cao cấp, thì làm sao không có người hầu và hộ vệ được, một tháng 1 đồng bạc, nhiêu đó cũng đủ để bọn họ mua một cái vòng tay đưa cho người hầu hộ vệ của mình, để bọn họ chuyên tâm dành thời gian cả ngày đánh quái nhặt trang bị cho mình.

Nhưng những lo lắng của nó tựa hồ có chút dư thừa.

Các quý tộc rất sĩ diện, những đứa trẻ từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất, vậy nên lớn lên càng sĩ diện hơn.

Người hầu mặc dù chỉ là nô lệ, nhưng chúng cũng đại diện cho phẩm giá của mình.

Làm sao có thể để cho người của mình dùng đồ giá rẻ chỉ có 1 đồng bạc được?!

Nhưng mấy đứa này chỉ là những đứa trẻ dựa vào tiền tiêu vặt của người lớn mà thôi, có tiền tiêu vặt trong tay, mua được trang bị cao cấp và rút thẻ cho mình thì tương đối dễ dàng, nhưng mua cho người hầu và hộ vệ thì lại không đủ!

Mà nếu người hầu đã dùng bản cao cấp rồi thì làm sao người làm chủ nhân như bọn hắn có thể chỉ dùng bản cao cấp?! Lại xem xét phiên bản cao cấp nhất, 100 vạn kim tệ, a, không có việc gì.

Những người có thể bỏ ra một trăm vạn để mua vòng tay ma pháp chơi trò chơi, không phải là người tự mình có thể kiếm tiền thì cũng là những thiên tài nhỏ được các gia đình quý tộc hàng đầu sủng ái, trong những khách hàng của Ước Hàn chủ yếu là hài tử của những tiểu quý tộc, thậm chí còn có những người phùng má giả làm người mập mua phiên bản cao cấp nhất để có thể gia nhập vào nhóm người này.

Ước Hàn đối với mấy vấn đề cong cong quẹo quẹo này không rõ lắm, nhưng ngày hôm đó nó thu được rất nhiều đơn đặt hàng, nụ cười trên môi nó một khắc c*̃ng chưa dừng lại.

“Ngươi đã thức suốt đêm à?” Tây Lí Nhĩ liếc mắt đã nhận thấy có gì đó không ổn từ trạng thái dường như tràn đầy năng lượng của nó.

“Thật, thật xin lỗi!” Ước Hàn kéo căng thân thể, sợ hãi nói, “Ta nhất định sẽ làm việc thật tốt, sẽ không làm chậm trễ công việc, xin ngài, xin ngài…”

Tây Lí Nhĩ và Ngải Nhã trả lương cho nó rất cao, c*̃ng chưa từng đánh chửi nó, thậm chí lúc nhờ nó làm việc vặt cũng sẽ cho nó kẹo, cửa hàng trưởng và cửa hàng phó tốt như vậy, không bao giờ nó có thể tìm được người thứ hai.

Nhưng mà nó lại bỏ bê công việc, thậm chí Ước Hàn không còn mặt mũi nào để cầu xin tha thứ nữa.

“Không sao, không sao, không phải vấn đề gì lớn.” Tây Lí Nhĩ nhanh chóng nói, “Chỉ là thức suốt đêm thôi mà, có gì lớn đâu.”

Tây Lí Nhĩ đưa cho nó một chút cà phê: “Ta không thích uống cà phê đen, quá đắng.”

Ước Hàn nào dám cầm, nó lập tức đỏ mặt nói: “Ta sẽ hoàn thành thật tốt công việc của mình!”

“Ngươi đã làm rất tốt rồi!” Tây Lí Nhĩ dúi cà phê đen vào trong tay nó, thuận tiện nhắc nhở.

“Gần đây ngươi phải chơi nhiều trận xếp hạng hơn, sau mùa giải, điểm tích lũy có thể đổi được không ít thứ tốt.”

Ước Hàn sững sờ: “Điểm tích lũy?”

Tây Lí Nhĩ uống một ngụm Tuyết Đỉnh cà phê 1 phần đắng 9 phần ngọt: “Đúng vậy, không phải ngươi cho rằng điểm tích lũy chỉ là những con số thôi chứ?”

Ước Hàn rất ít khi đối chiến, khách hàng trong cửa hàng đều là những Kryptonian và Can Đế, nó hoàn toàn không đánh lại, cũng không dám dùng toàn lực đánh.

Bởi vậy nên Miên Miên Điểu của Ước Hàn cũng chỉ mới cấp 16, còn điểm tích lũy thì vẫn là 0.

“Điểm tích lũy có tác dụng rất lớn, cũng vì ở Khang La La có rất ít người chơi, chứ ở Lan Tư Duy Lợi thì ai cũng muốn phát điên vì điểm tích lũy.”

Sự tò mò của Ước Hàn không thể kìm nén được nữa, nó tò mò hỏi: “Điểm tích lũy có thể đổi được cái gì?”

Khách nhân của nó c*̃ng lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai.

Tây Lí Nhĩ c*̃ng không có ý giấu diếm bất cứ điều gì: “Skin bản giới hạn, thời trang giới hạn, vé vui chơi miễn phí, ăn không giới hạn trong vòng 1 giờ, trang bị, dược tề, thư thông báo trúng tuyển, còn có các loại cấm chú gì đó.”

Skin và thời trang phiên bản giới hạn là mới ra mắt, vừa có thông tin đã khơi dậy sự quan tâm của những Krypton, sức sát thương của phiên bản giới hạn rất mạnh mẽ!

Vé vui chơi miễn phí, ăn một giờ không giới hạn và những thứ đồ vật sau thì bọn hắn không quá quan tâm, có thể nhận được phần thưởng là tốt rồi!

Nhưng ngay khi từ cấm chú vừa vang lên, cả cửa hàng lập tức rơi vào sự im lặng chết chóc.

 “Có phải đó là điều ta đang nghĩ đến —— là cấm chú đó sao?”

Phải qua một lúc thật lâu mới có người căng thẳng lên tiếng.

“Nếu như các ngươi đang nghĩ đến cấm chú cấp 100 trở lên thì chắc là không phải.”

Mấy tiểu quý tộc kia lập tức thất vọng, nhưng lại thoải mái nở nụ cười: “Sao lại nói đùa như vậy chứ?!”

“Bởi vì đó là cấm chú cấp 199.”

“Rầm —— “

Trong cửa hàng độc quyền nho nhỏ này, vì một câu nói đó mà khiến người ngã ngựa đổ.

“Đùa, đùa cái gì vậy chứ!”

“Đúng vậy, đừng có đùa kiểu đó!”

Ngải Nhã ngáp một cái, rõ ràng cô đã thức cả đêm, nghe được tiếng cười của bọn hắn không biết là sợ hãi hay là hưng phấn nữa, Ngải Nhã dùng giọng điệu hết sức bình tĩnh, nói: “Các ngươi cũng không biết gì à? Cốt Long thường xuyên đưa hàng tới đây là cấp 199 Truyền Kỳ đỉnh phong đó.”

“???”

Cấp 199?! Đỉnh phong truyền kỳ?! Là con Cốt Long tính tình không tốt mỗi ngày hùng hùng hổ hổ, nhưng lại rất đúng giờ xuất hiện rồi rời đi đó á?!

Có chuyện gì xảy ra với thế giới này vậy? Là bọn hắn có vấn đề hay là thế giới này có vấn đề?

“Ông chủ của Ban khắc Lão đại chính là ông chủ thật sự của cửa tiệm này, cũng chính là Lĩnh Chủ của Lan Tư Duy Lợi, ta chưa nói qua cho các ngươi biết à?” Ngải Nhã thản nhiên nói, “Có thể là ta không cẩn thận quên mất.”

“Nghe nói lần này Lĩnh Chủ sẽ lấy ra ba cuốn sách kỹ năng cấm chú cấp 199, hiệu quả cũng tương tự như việc các ngươi rút thẻ kỹ năng cho khế ước thú học tập vậy đó.”

“Bản thân ngài ấy thì không tham dự, chẳng qua ngài ấy chính là người đứng đầu bảng xếp hạng toàn server –  ‘Ta thấy tức ta biết’, cũng không biết làm sao ngài ấy làm việc 24 giờ mỗi ngày mà vẫn có thể dành thời gian để chơi!”

Nói đến đây cái, Ngải Nhã rất muốn phàn nàn: “Chẳng lẽ tất cả mọi người trong văn phòng chấp chính đều có tinh lực vô hạn sao?! Lĩnh Chủ đã cái dạng này rồi, thư ký c*̃ng không thua kém! Không phải lúc trước Ước Thư Á nói không thích chơi game sao? Vậy mà vẫn chiếm lấy vị trí thứ hai!”

Ngải Nhã chắc chắn mình không thể cạnh tranh được cấm chú, không cần nghĩ cũng biết để đổi được cấm chú nhất định phải cần một số điểm cao ngất ngưỡng, nhưng cô lại muốn có được Tường Vi chi kiếm!

Truyền kỳ chi kiếm cấp 100 không chỉ có thuộc tính hiếu sát, lực tổn thương mạnh, mà có hình thức rất đẹp.

Hoàn mỹ đâm trúng vào trái tim cô!

Sợ chỉ dựa vào điểm của mình không đủ, cô còn cố ý về nhà mình một chuyến, kéo cả cha mẹ mình vào hố, để bọn họ giúp đỡ cô.

“Vũ khí cấp 1, 100?!”

Các thiếu gia, tiểu thư vốn luôn cho rằng người khác là những kẻ nhà quê, lúc này đã vô cùng bàng hoàng.

Lĩnh chủ của thành Khang La La cũng chỉ mới cấp 73, cấp bậc của những quý tộc khác thậm chí còn thấp hơn.

Đừng nói đến vũ khí truyền kỳ cấp 100, bình thường muốn mua trang bị cao cấp cấp 50 cũng phải tìm người tặng lễ để xây dựng mối quan hệ.

Thậm chí, ngay cả khi có tiền c*̃ng chưa chắc gì đã mua được.

Vũ khí cấp 100 hay thứ gì đó… Ngay cả khi chỉ nghĩ thôi trong lòng bọn họ cũng sinh ra khiếp đảm.

Nhưng đồ vật cao không thể chạm tới đó qua giọng điệu bình tĩnh của Ngải Nhã lại trở nên hết sức bình thường, như thể đó là món đồ có thể mua ở bất kỳ đâu trong các cửa hàng trên phố.

“c*̃ng không hẳn…. Đi.” Ngải Nhã cũng dừng lại, sờ sờ lên cằm suy tư một chút,

Mặc dù cô là một tiểu thư xinh đẹp giàu có không lo lắng về vấn đề tiền bạc, nhưng ngày xưa muốn cầm vũ khí truyền kỳ cấp 100 tới tay cũng phải phí rất nhiều tâm tư.

Rốt cuộc thì khi nào mới bắt đầu đây?

“A! Tất cả đều là vũ khí trên kệ hàng ở Lan Tư Duy Lợi!”

Khác với những cửa hàng khác, yêu cầu khách hàng phải tự chuẩn bị nguyên liệu, kéo nhân tình cầu quan hệ, thương lượng lịch đấu giá, rồi chờ thợ rèn khi nào làm xong sẽ giao. Cửa hàng bán vũ khí ở Lan Tư Duy Lợi lúc nào cũng có hàng trước, dù không tốt c*̃ng có hình ảnh thành phẩm, sau đó mới bắt đầu bán.

Có bao nhiêu mặt hàng, tiêu bao hàng tồn kho, nếu khách hàng mua đi một món, dự định đặt thêm một món nữa, vậy hàng tồn kho sẽ giảm bớt một món.

Vũ khí và trang bị cấp thấp đã được sản xuất bán đại trà, giá cả ngang bằng với giá thị trường, nhưng được bảo hành một tháng và sửa chữa nếu bị hư hỏng trong một năm, giảm giá 20%.

Giá của vũ khí và trang bị cấp cao sẽ cao hơn một chút so với giá thị trường, nhưng hàng có sẵn, chỉ cần đưa tiền là có thể nhận được hàng, thời gian giao hàng chậm nhất là bảy ngày, nhìn giá bán thì có vẻ cao, nhưng sau khi loại bỏ mọi phiền phức về nhân tình và quà tặng thì thấy thế nào cũng là đồ mua ở cửa hàng Lan Tư Duy Lợi rẻ!

Điều quan trọng nhất chính là —— có rất nhiều thứ tinh mỹ được bày ở trên kệ hàng, ngoài ra còn được giới thiệu kỹ càng và trải nghiệm thử, những trang bị vốn là thứ có cũng được mà không có cũng không sao, bỗng nhiên trở nên cực kỳ được ưa chuộng!

Đó chính là lý do vì sao Ngải Nhã lại thích Tường Vi chi kiếm như vậy.

Bảng danh sách trao đổi điểm tích lũy mỗi ngày thả ra một vài phần thưởng, Tường Vi chi kiếm là chi tiết giải thưởng mới được công bố ngày hôm qua.

Tường Vi chi kiếm (cấp 100)

Thuộc tính (-).

Sức mạnh: 100.

Trí lực: 60.

Kỹ năng 1: Khát máu ( + )

Kỹ năng 2: Táng hoa ( + )

Kỹ năng 3: Tường vi pha lê ( + )

Đặc tính: Có debuff 10% khả năng gây choáng cho kẻ địch dưới cấp 120.

Nói là vũ khí truyền kỳ cơ bản cấp 100, nhưng phần thưởng thuộc tính quá tốt!

Vũ khí của Ngải Nhã là quà sinh nhật phụ thân tặng cho cô, một cây mộc thương cấp 120 làm từ một nhánh cây hoa hồng cấp thánh, mặc dù bổ sung hai kỹ năng và một đặc tính 5% bạo kích, nhưng vẫn kém xa Tường Vi chi kiếm, lại càng không cần phải nói nó đến việc có thể thêm 160 điểm thuộc tính nữa.

Cứ 1 cấp tăng thêm 5 điểm thuộc tính, 160 điểm thuộc tính chẳng phải tương đương với việc tăng thêm 32 cấp sao?!

Phải biết là phụ thân Ngải Nhã là đại công tước Huyết tộc đó, tước vị của Huyết tộc tương đương với thực lực, lễ vật ông tặng thì chỉ có tuyệt phẩm.

Nhưng ngay cả một tinh phẩm cấp 120 vẫn bị Tường Vi chi kiếm cấp 100 này hạ thấp.

Đừng nói Ngải Nhã đối với nó vừa thấy đã yêu, không ít nhân vật cấp Truyền Kỳ cũng đều khát vọng nó!

Sau khi Ngải Nhã về Lan Tư Duy Lợi nhìn thấy nó ngày hôm qua, ngay cả đồ nướng cũng chỉ vội vàng ăn có hơn sáu trăm xiên đã bắt đầu thăng cấp.

Sau khi thức suốt đêm, cuối cùng cô cũng có mặt trên bảng xếp hạng điểm tích lũy!

Toàn bộ Lan Tư Duy Lợi gần như rơi vào tình trạng như vậy, đám người vốn đã nghiện net nay còn bị bảng hối đoái k*ch th*ch, hận không thể kéo dài thời gian một ngày lên đến 72 giờ!

Dù Phỉ Lạc Ti có nhấn mạnh nhiều lần, nhắc nhở nhiều lần, ở trên danh sách trao đổi còn có thêm hàng chữ “Chơi game vừa phải, xin chớ trầm mê” và “Điểm tích lũy để đổi được Cấm Chú tương đối cao, có thể qua mấy mùa giải vẫn không thể đạt được”, nhưng lời khuyên đó hoàn toàn không có hiệu quả, ngược lại còn khiến nhiệt tình của các Gan đế tăng lên vùn vụt.

Đột nhiên Ngải Nhã chợt nhớ tới: “Đúng rồi, ta quên dán áp phích lên.”

Khi đến những tòa thành khác mở tiệm, nhân viên sẽ có phụ cấp nhà ở, nhưng Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ đều không chọn thuê hoặc mua nhà ở thành Khang La La, trợ cấp nhà ở và trợ cấp đi lại của bọn họ đều được dùng để đả cốt*.

Thành Khang La La cách Lan Tư Duy Lợi tương đối xa, không chỉ có phim chưa vào thành chiếu, mà ngay cả tiến độ xây dựng đoàn tàu Phong huyền phù cũng bị đẩy lùi rất xa.

Vòng tay ma pháp và thẻ bài có thể tích không lớn, không cần đến Cốt Long tốc hành qua lại mỗi ngày, cũng may công việc huấn luyện đám chim vong linh đã kết thúc.

Cấp bậc trung bình của đám chim vong linh phi hành từ 30 đến 70, sau khi trải qua quá trình chồng buff và học tập kỹ năng, có thể đạt tốc độ bay tối thiểu hơn 600 km một giờ.

Thành Khang La La ở khá xa, Ngải Nhã và Tây Lí Nhĩ đi chung xe qua lại mỗi ngày, chim vong linh cấp 70 có thể vừa đi vừa về trong vòng nửa giờ, nếu hai người đi chung xe, phí đi lại hàng ngày chỉ mất 1,5 đồng vàng, trợ cấp đi lại và nhà ở vừa vặn có thể trả được.

Cuộc sống về đêm ở Lan Tư Duy Lợi quá phong phú, công việc cũng càng ngày càng nhiều, vậy nên cô cũng không nhớ đến áp phích tuyên truyền ngay.

“Không có việc gì không có việc gì, dán lên là được rồi.” Ngải Nhã nhanh chóng dán tấm áp phích ba chiều có thể chuyển động lên tường, đồng thời cũng đề cập đến một vấn đề sẽ được công bố chính thức vào ngày mai.

“Ngày mai diễn đàn thảo luận trao đổi dành cho Ma Pháp Sư sẽ chính thức ra mắt, mọi người có thể chú ý một chút.”

Trong game cũng có kênh trò chuyện toàn server, nhưng thông tin cuộn quá nhanh, hơn nữa cũng không có tin tức gì hữu dụng.

Sau khi diễn đàn trực tuyến, các loại thảo luận, công lược, giao lưu sẽ có nền tảng tốt hơn, đây là một tính năng mà Phỉ Lạc Ti ký thác rất nhiều kỳ vọng.

Nhưng đối với tất cả mọi người bây giờ thì, có diễn đàn hay không có diễn đàn đâu có quan trọng bằng thắng trận đấu và nhận được điểm tích lũy, phải nâng cao thứ hạng của mình mới là điều quan trọng nhất.

“Ước Hàn, ta lại muốn gia hạn từ 1 tháng lên 1 năm.”

“Ước Hàn, ta cũng bao nguyên 1 tháng!”

“…..”

Trong khoảnh khắc đó, vô số người chơi vọt tới bên người Ước Hàn, mạnh mẽ nhét tiền vào trong tay nó.

Ước Hàn vẫn còn có chút mờ mịt, trong số những người có mặt ở đây, nó là người duy nhất thực sự không hiểu gì cả, đối với tầm quan trọng của điểm tích lũy mờ mịt tới cực điểm.

Nhưng nhìn dáng vẻ đám người này vừa kích động vừa khẩn trương như vậy, nó c*̃ng đại khái đoán ra được, điểm tích lũy nhất định là một thứ vô cùng quan trọng.

Đột nhiên có thật nhiều thật nhiều tiền xuất hiện trước mặt nó, hô hấp của Ước Hàn cũng trở nên gấp gáp khẩn trương, nhưng nó không nhận lấy hết toàn bộ, mà nói: “Nhiệm vụ hàng ngày sẽ thay đổi theo cấp bậc, trước mắt ta chỉ nhận nhiệm vụ một tháng đầu tiên, giá cả bao tháng sau chưa xác định được.”

Ước Hàn rất kiên định, nhóm Krypton c*̃ng không nhất định phải quấn quít buộc nó phải đồng ý.

“Vậy được, sau này lại tính đi.”

Mặc dù Ước Hàn chỉ thu phí hàng tháng từ những khách hàng mới, nhưng tràn đầy một túi lớn chứa toàn đồng bạc cũng khiến cho hô hấp của nó bỗng trở nên hỗn loạn.

Ngải Nhã đã giúp nó đổi thành đồng vàng để giảm bớt gánh nặng, nhưng cầm đồng vàng trên tay Ước Hàn càng thêm phấn khởi, qua một hồi lâu nó mới bình tĩnh lại.

“Ngải Nhã đại nhân, xin hỏi đây là cái gì?” Ước Hàn nhìn vào cuộn giấy trên tấm áp phích hỏi.

Ánh mắt Ngải Nhã có chút phức tạp: “Thông báo trúng tuyển Căn Cứ Huấn Luyện Kỹ Năng.”

Trước đó trường học vẫn còn nằm dưới lớp ngụy trang “Căn Cứ Huấn Luyện Trước Khi Làm Việc”, bây giờ Phỉ Lạc Ti cũng chẳng còn buồn ngụy trang nữa, toàn bộ Lan Tư Duy Lợi ai mà không biết chương trình giáo dục bắt buộc trong « Vương Tử Biển Cả » là sự thật.

Nhưng đối ngoại thì vẫn bịa một cái tên để lừa người.

“Huấn luyện kỹ năng? “

Tây Lí Nhĩ giải thích rất đơn giản nhưng cũng rất thật: “Chính là nơi đào tạo kỹ năng nghề nghiệp, sao cho người ta tốt nghiệp rồi có thể đi làm lương mỗi ngày 100 đồng vàng đó!”

Lương mỗi ngày 100 đồng vàng?!!!!

Ước Hàn không có kiến thức há hốc miệng kinh ngạc.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 58
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...