Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 55
Giá cả của vòng tay trò chơi « Ma Pháp Thiếu Niên —— » cũng không cao, về bản chất thì nó là một tổ hợp giữa một khối sắt và một con chip ma pháp.
Rào cản độc quyền rất cao, nhưng chi phí lại thấp.
Nguyên tắc cốt lõi của nó là internet.
Hoặc nói nó là hệ thống ma pháp cục bộ khu vực.
Thứ đóng vai trò Server chính là một đống trái tim Cự Long cấp 200 trở lên, trong ba lô không gian của Phỉ Lạc Ti, mấy thứ như trái tim Cự Long có rất nhiều.
Lấy 100 trái tim Cự Long cấp 200 làm Server chính, ma lực chính là internet, ở đâu có ma lực ở đó có tín hiệu, mà con chip ma pháp chính là mỏ neo*.
Lại kết hợp với huyễn cảnh ma pháp và tổ hợp của mấy trăm loại ma pháp khác, khung chức năng (chương trình trò chơi) đã được thiết lập xong.
Tất cả các con chip ma pháp đều không phải là hạch tâm kỹ thuật chân chính, mà chúng chỉ là hình chiếu, là một cái Kính Tượng nên không cần quá nhiều công nghệ kỹ thuật.
Trọng tâm là 100 trái tim Cự Long cấp Sử Thi và mấy trăm loại ma pháp làm khung thiết kế phương án.
Chưa nói đến việc có thể mua được 100 trái tim Cự Long cấp Sử Thi bản lậu bình thường hay không, chỉ nói đến mấy trăm loại ma pháp thôi cũng là một cánh cửa to lớn khó mà vượt qua được.
Kẻ có thể làm đạo nhái cũng chướng mắt số tiền này, muốn làm bản sao cũng không có năng lực, và thế là một sản phẩm hàng đầu không thể đạo nhái đã ra mắt hoành tráng như vậy!!!
Chơi game thì phải có thiết bị, « Ma Pháp Thiếu Niên —— » cũng không ngoại lệ, nhưng ma lực lại chính là một thứ tiện lợi đến mức nó có ở khắp mọi nơi.
Ngay cả việc kéo sợi cáp quang phiền phức cũng được giảm bớt.
Mặc dù xét về mặt chi phí, các mạng truyền thống yêu cầu cáp quang tiết kiệm hơn nhiều so với trái tim rồng, nhưng trong ba lô không gian của Phỉ Lạc Ti lại có rất nhiều trái tim Cự Long!
100 trái tim Cự Long cấp Sử Thi đại khái có thể cho phép 50 vạn người chơi mãn cấp mà không bị lag, đồng thời còn có thể thu được sức mạnh ma pháp khổng lồ.
Đúng vậy, cũng giống như các máy chủ bên công nghệ cần điện để chạy, Server ma pháp trái tim Cự Long cũng cần có ma lực mới có thể vận hành được.
Bản thân 100 trái tim Cự Long cấp Sử Thi đã trong mình sức mạnh ma lực, nhưng vì Cự Long có “sức sống ngoan cường” nên sau khi chết thanh máu và thanh lam của trái tim Cự Long vẫn như cũ, đồng thời còn có thể tự bổ sung ma lực.
Phỉ Lạc Ti cho rằng tốc độ này quá chậm, vậy nên y đã dứt khoát thêm một cái ma pháp hấp thu ma lực.
Khi chơi game, người chơi cũng trở thành một “tổ phát điện”.
Trong quy luật ở thế giới này, cho dù là sinh vật cấp 0 cũng có thanh mana, chỉ là thanh mana đó hoặc dài hoặc ngắn mà thôi.
Thanh mana cấp 0 chỉ có một chữ số, theo nhịp thở của bọn họ, ma lực sẽ đi vào thân thể bọn họ, nhưng vì không rõ ràng nên khi trạng thái các thanh mana có ma lực đầy sẽ rời khỏi cơ thể theo hơi thở của họ.
« Thiếu niên ma pháp —— » sẽ hấp thụ lượng ma lực lãng phí này.
Chỉ cần người chơi chơi trò chơi thì bản thân họ có thể trở thành một cái máy phát điện nhỏ.
Cho dù chỉ là cấp 0, nhưng chỉ cần số lượng đủ nhiều, cấp bậc dần dần tăng lên, đừng nói trò chơi có thể tự cấp tự túc, Phỉ Lạc Ti còn xây dựng một cái nhà kho khổng lồ để chứa những ma lực kết tinh, mà những người chơi cũng chính là kho chứa ma lực kết tinh to lớn!
Trong ba lô không gian của Phỉ Lạc Ti còn có rất nhiều trái tim Cự Long, cái này là nhờ có địa đồ Long Đảo trong trò chơi.
Long Đảo là một bản đồ trò chơi khổng lồ, Cự Long từ cấp 100 đến cấp 300 đều có, cách chơi c*̃ng rất phong phú, Phỉ Lạc Ti rất thích ngâm mình ở nơi này.
Tỉ lệ rớt ra trái tim Cự Long không cao, nhưng đối với một Gan Đế thì, chỉ cần đánh quái đủ nhiều, xui xẻo hay may mắn có gì khác nhau đâu!
Rất không khéo, Phỉ Lạc Ti lại chính là một Gan Đế có vận khí tạm được, trong ba lô của y trái tim Cự Long cấp 200 trở lên cũng chỉ có mấy vạn cái thôi.
Nhưng mà —— y lại có một trái tim Cự Long cấp bậc BOSS thế giới.
Trái tim Cự Long (Thần thoại) Trái tim Cự Long cấp 300.
Giới thiệu thì rất ngắn gọn đơn giản, nhưng thanh máu và thanh mana lại tuyệt đối không ngắn chút nào.
Thanh máu 1 tỷ, thanh mana 500 triệu.
Một chuỗi dài các con số gần như vô tận.
Thanh máu khủng khiếp như vậy, dù cho Phỉ Lạc Ti có chồng toàn bộ thần trang của mình lên c*̃ng không đạt được, chẳng qua y có thể nghiền nát nó từ từ cho đến chết.
BOSS Thế giới là một plug-in được công ty game thiết lập, cho phép hàng chục nghìn người tham gia các nhóm, sau khi xuất hiện, nó đã trở thành một thứ rất hữu ích.
Phỉ Lạc Ti định sử dụng nó là Server chủ, lại bổ sung vào một ít trái tim Cự Long cấp sử thi, để cho tất cả các chủng tộc có trí tuệ trên vị diện này đều trở thành người làm công trả tiền cho y c*̃ng không có vấn đề gì!
Bởi vậy nên khi mở rộng, Phỉ Lạc Ti đã không có dự định kiếm tiền —— chủ yếu là trang bị cơ bản nhất.
100 đồng một cái vòng tay ma pháp, sau khi trừ bỏ tất cả chi phí, lợi nhuận đại khái còn lại mấy đồng, nhưng không sao, tiếp theo sẽ là trang bị cơ bản, lợi nhuận đến từ những khoản khác như gói thẻ bài và vòng tay ma pháp.
Vòng tay ma pháp bản cao cấp có giá 1 vạn đồng vàng, phiên bản cao cấp nhất có giá 100 vạn đồng vàng, hơn nữa còn có các khoản liên danh, tài khoản giới hạn mùa xuân, tài khoản giới hạn mùa hè…. Chi phí lưu động chỉ mấy đồng, nhưng tỷ suất lợi nhuận lại lớn hơn mấy trăm vạn lần! Đi cướp cũng không kiếm được nhiều như vậy!
Ngoài ra, thăng cấp đánh quái kiểu Gan Đế không thể nâng cấp, nhưng lối chơi card pack cải mệnh của Krypton Man cũng là một cổ máy kiếm tiền siêu đỉnh.
Chi phí lớn nhất của gói thẻ là giấy, in ấn và vận chuyển, cái gọi là R, SR và SSR chẳng qua là một chuỗi số liệu, chi phí chỉ có một đồng, còn lại tất cả đều là kiếm được.
Vòng tay ma pháp chỉ là một công cụ lấy tiền! Gói thẻ cho phép người chơi gửi tiền liên tục, đồng thời còn thu được độ trung thành.
Rẻ nhất là bộ thẻ màu trắng, 10 đồng một gói có thể kiếm được 9 đồng, thẻ có phẩm chất màu đỏ giá 1 đồng bạc một gói, có thể kiếm được 99 đồng, thẻ có phẩm chất màu cam có giá 1 đồng vàng, thẻ có phẩm chất màu vàng có giá 10 đồng vàng một gói, mà chi phí thì cũng chỉ có mấy đồng.
Chỉ cần một chút thay đổi về mức độ tinh mỹ thì giá cả đã có thể tăng lên đến n lần, nhưng đây không phải là chuyện tính một lần! Mua một lần sẽ có lần thứ 1000, Gan Đế đỉnh cấp nhiều lắm, Vip thì ít, nhưng nhiều nhất vẫn là vừa Gan Đế vừa Kryton.
Bộ thẻ rẻ nhất là 10 đồng, chỉ có 10 đồng… Mỗi khi chơi game, ác ma cứ thì thầm nói nhỏ bên tai mọi lúc mọi nơi như thế.
Lộ Dịch là người chịu trách nhiệm tính toán chi phí và lợi nhuận, khi hắn ta làm xong bảng biểu thì cũng ngây ngốc.
Lộ Dịch và Thác Ni không giống nhau, là hắn ta tự mình lựa chọn con đường làm sơn tặc này.
Phương hướng phát triển của chức nghiệp Thích khách và Đạo Tặc rất giống nhau, xét từ một góc độ nào đó thì có thể nói họ chuyển đổi liền mạch với nhau không một chút khe hở.
Sát thủ cấp bậc thấp có rất ít HP và mana, da cũng rất mỏng, hắn ta chỉ có thể nhận một số nhiệm vụ nhỏ trong Công hội Mạo Hiểm Giả để kiếm vài đồng tiền, sau khi bị thương không trả nổi tiền trị liệu, hắn ta gần như đã bị tuyên án tử hình.
Hắn ta không cam tâm nằm chết mốc meo thối rữa ở trên giường, thế là dứt khoát lựa chọn, một là không làm gì cả nằm chờ chết, hai là thừa dịp Dược tề sư bên cạnh đi vắng lấy trộm thuốc của ông ta, thế là từ đó hắn ta chuyển qua làm Đạo Tặc, sau khi đổi nghề rồi cuộc sống của Lộ Dịch cũng trở nên dễ dàng hơn một chút.
Thế là từ đó hắn ta không thể làm cách nào ngừng trộm cắp được, cuối cùng, cũng không có gì ngạc nhiên khi hắn ta chọc phải một “Nhân vật lớn”, Lộ Dịch đã suy nghĩ cả một đêm, cuối cùng đưa ra quyết định quay đầu gia nhập vào đám sơn tặc, bắt đầu con đường kiếm tiền còn nhanh hơn cả Đạo Tặc.
Khi bị Phỉ Lạc Ti biến thành vong linh, một mình hắn ta phải làm công việc của cả hai người, Lộ Dịch cũng không cảm thấy mình sai ở chỗ nào, càng không cảm thấy Phỉ Lạc Ti tàn bạo, vì pháp tắc của thế giới này đúng là như thế mà.
Nhưng khi nhìn thấy chi phí và giá bán của «Ma Pháp Thiếu Niên — », Lộ Dịch đã trầm mặc thật lâu, hiếm khi thấy hắn ta đứng yên trong trạng thái ngây ngốc như vậy.
Lộ Dịch đã từng tin tưởng rằng, trở thành sơn tặc chính là con đường kiếm tiền tốt nhất cho những người ở dưới đáy xã hội như mình, và hắn ta vẫn luôn tin tưởng vững chắc vào điều này.
Nhưng bây giờ, thế giới quan của Lộ Dịch đã bị dao động
Không, nói chính xác hơn thì cũng không phải tới bây giờ mới dao động, mà phải nói « Thiếu Niên Ma Pháp—— » là con dao cắt đứt cọng rơm cuối cùng hắn ta bám víu.
—— Hóa ra trên thế giới này còn có rất nhiều cách để tồn tại lương thiện thông qua nỗ lực của bản thân, mà không cần phải dùng đến bạo lực, huyết tinh hay giết chóc.
Hắn ta là thư ký của Phỉ Lạc Ti, mặc dù hắn ta không phải là người xuất sắc, được chọn vì không có người nào tốt hơn, nhưng đi theo Phỉ Lạc Ti lâu như vậy, đã xử lý rất nhiều việc bên cạnh Phỉ Lạc Ti, ở một mức độ nào đó có thể nói, hắn ta chính là là người hiểu Lan Tư Duy Lợi rõ nhất.
Tòa thành thị này đang thay đổi qua từng ngày, từ cửa sổ văn phòng nhìn ra bên ngoài, mỗi ngày là một hình ảnh mới mẻ.
Phồn thịnh và hi vọng, đó là những gì Lộ Dịch có thể nhìn thấy trong tòa thành này, là thứ gần như có thể định lượng được.
Lạ lẫm, nhưng tự dưng lại khiến cho người ta sinh lòng cảm mến.
Nghe một tên sơn tặc cường đạo tàn nhẫn nói về sự “Cảm mến” và “Hi vọng”, quả thực như một trò cười!
Nhưng không biết từ khi nào mà Lộ Dịch đã bắt đầu tiến về phía trước khi không có ai đốc thúc, kể từ khi bắt đầu làm thư ký, lúc nào hắn ta cũng sẽ bị phạt giật điện vì phạm đủ loại quy định khác nhau, nhưng bây giờ Lộ Dịch lại không nhớ lần cuối mình bị điện giật là từ khi nào.
Một tháng trước? Hai tháng trước? Nghĩ không ra.
Thật kỳ quái, rõ ràng cấp bậc của hắn ta cao như vậy, tinh thần lực mạnh như vậy, nhưng vì sao lại nghĩ không ra?
“Lộ Dịch đại nhân, ta đã chép xong bảng báo cáo rồi, ngài có muốn trực tiếp gửi đến nhà máy không?” Bối Đặc Tây mặc bộ đồng phục hành chính văn phòng, trông cao lớn thẳng tắp và rất giỏi giang, cậu ta ôm một chồng văn kiện thật cao tới xin chỉ thị.
Thiên phú của Bối Đặc Tây rất tốt, loại thiên phú này không chỉ thể hiện ở việc thăng cấp nhanh chóng, mà điều càng khiến Lộ Dịch ao ước đố kị hơn đó chính là, năng lực làm việc của cậu ta.
Bối Đặc Tây chịu cực chịu khổ rất giỏi, thậm chí cậu ta còn luôn mang theo một ly nước ma pháp có dung lượng lên đến 6 lít bên cạnh mình, ngay sau khi cậu ta được phát tiền lương đã lập tức tìm người làm theo thiết kế, nhìn thì cũng không lớn hơn những cái cốc bình thường là bao, nhưng bên trong lại có tới ba cái không gian, mỗi cái có thể chứa được 2 lít nước.
Hồng trà, trà xanh và cà phê, mỗi loại hai lít, hàng ngày dù có đi đến đâu cậu ta cũng đều mang theo, lúc mệt mỏi buồn ngủ thì uống một ngụm để đề cao tinh thần, giúp đầu óc tỉnh táo, tóm lại là cậu ta tranh thủ mọi lúc mọi nơi để học tập, minh tưởng và làm việc, thậm chí ngay cả việc ăn cơm cũng phải rút ngắn hết mức có thể.
Cậu ta đã đến Lan Tư Duy Lợi làm việc được một tuần rồi, nhưng vẫn chưa có thời gian đi gặp em gái Y Lệ Toa Bạch một lần nào.
Nhưng Y Lệ Toa Bạch cũng là một Quyển vương, nếu đã là huynh muội, bọn họ cũng không cần phải gặp mặt hay hẹn nhau ăn cơm để duy trì tình cảm, chỉ cần biết đối phương hết thảy mọi việc đều ổn là có thể an tâm được rồi.
“Lộ Dịch?” Mãi một hồi lâu mà Bối Đặc Tây vẫn chưa nghe được câu trả lời, cậu ta nhịn không được hỏi lại lần nữa.
Ánh mắt Lộ Dịch có chút phức tạp nhìn cậu ta, từ khi Bối Đặc Tây đến làm việc, thời gian Lộ Dịch ngơ ngác ngây ngốc càng ngày càng nhiều.
Trước đây những cảm xúc đó có thể che đậy, nhưng từ khi có Bối Đặc Tây xuất hiện để hắn ta so sánh thì đã không còn nhẫn nại được nữa.
Cùng là người vùng vẫy từ trong vũng bùn, nhưng vì sao Bối Đặc Tây lại có tương lai sáng sủa, mà hắn ta thì chỉ có thể mục rữa bốc mùi?
Lộ Dịch nhịn không được đố kị, nhưng lại nhịn không được cảm thấy thật may mắn.
Vong linh không có nước mắt, nhưng Lộ Dịch vẫn chớp chớp mắt: “Lần này ngươi đến ký tên đi.”
Lộ Dịch nghĩ, mình không thể tiếp tục ở đây chờ đợi thêm nữa.
Những đố kị âm u đã nảy mầm mọc rễ, hắn ta là một kẻ thối nát, sợ mình nhịn không được phát tiết nỗi bất mãn và đố kị trong lòng mình —— hủy hoại Bối Đặc Tây!
“Đại nhân?” Bối Đặc Tây mờ mịt nhìn hắn ta.
Lộ Dịch không giải thích gì, chỉ bắt đầu dạy bảo hết thảy mọi thứ mình biết mà không giữ lại chút gì.
Công việc của một thư ký cũng không khó lắm, khó khăn lớn nhất là khối lượng công việc quá lớn lệ thuộc trực tiếp vào cấp trên là Phỉ Lạc Ti, quả thực là không cho người ta có cơ hội th* d*c.
Cấp bậc của Bối Đặc Tây đã bò lên đến cấp 10, nhưng cậu ta vẫn không thể làm việc liên tục 24 giờ mà không mỏi mệt không đột tử giống như Lộ Dịch được.
Đây là vấn đề lớn nhất, nhưng cũng may là vấn đề này có thể quyết này bằng cách tuyển dụng thêm thư ký mới.
Lộ Dịch đã dạy Bối Đặc Tây tất cả những gì mình có thể nghĩ ra, tiếp theo hắn ta đã lấy hết dũng khí mở miệng sau khi đã báo cáo xong công việc, “Cái đó…”
Phỉ Lạc Ti ngước mắt lên, trong tay y vẫn còn cầm bút, ánh trăng từ ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi trên mái tóc và khuôn mặt y, khiến y càng thêm lãnh khốc.
Lộ Dịch lấy lòng, hỏi: “Ngài có muốn ăn khuya không?”
Hắn ta không dám từ chức, một chút cũng không dám! Hắn ta muốn được điều đi quét đường, để làm những công việc máy móc lặp đi lặp lại —— nhưng hắn ta không dám nhắc tới việc từ chức!
Phỉ Lạc Ti tính toán lượng công việc, cúi đầu tiếp tục làm việc của mình, tranh thủ thời gian mở miệng nói: “Lấy một ít cá luộc đi, thêm một phần mì lạnh nướng nữa.”
Lộ Dịch nhanh chóng ghi lại, lúc đang chuẩn bị ra cửa thì lại bị Phỉ Lạc Ti hỏi.
“Trong thời gian này Bối Đặc Tây học hành thế nào?”
Lộ Dịch cung kính ngoan ngoãn thành thật nói: “Năng lực học tập của cậu ta rất tốt, gần như có thể làm chủ tất cả mọi việc một cách suôn sẻ.”
Công việc thư ký nói khó cũng không khó, người đưa ra quyết sách chính là Phỉ Lạc Ti, bọn hắn chỉ cần truyền mệnh lệnh đó đến những bộ phận liên quan là được.
Phỉ Lạc Ti khẽ gật đầu, sau đó nói: “Ngày mai ngươi phát thông báo tuyển dụng, tuyển thêm một thư ký mới, yêu cầu cấp bậc phải từ cấp 100 trở lên.” Năng lực làm việc và khả năng thích của Bối Đặc Tây cũng không tệ, nhưng cấp bậc của cậu ta quá thấp, không thể làm việc 24 giờ một ngày được.
Lộ Dịch móc cuốn sổ ghi chép công việc ra ghi lại, tiếp theo lại nghe thấy Phỉ Lạc Ti nói: “Chuyện phỏng vấn thư ký mới ngươi phụ trách, tốt nhất là phải tuyển được người trong buổi sáng, đến giữa trưa thì bàn giao công việc lại cho Bối Đặc Tây.”
Ngay khi từ “bàn giao” xuất hiện, lập tức khiến Lộ Dịch sửng sốt.
Mặc dù trong lòng hắn ta đã từng thực sự nghĩ đến việc từ bỏ công việc thư ký này, nhưng khi hai từ đó thốt ra từ trong miệng Phỉ Lạc Ti, cảm giác hoảng loạn lại bao trùm cả người hắn ta.
“Lĩnh Chủ đại nhân, ta —— “
“Ngươi là người theo «Thiếu Niên Ma Pháp—— » từ đầu đến cuối, về sau hạng mục này sẽ do ngươi phụ trách.”
Chỉ một câu nói vô cùng đơn giản đã giúp Lộ Dịch bay từ Địa Ngục lên Thiên đường.
Hắn ta mở to hai mắt, một hồi lâu vẫn không nói nên lời.
“À phải rồi, thân thể mới của ngươi c*̃ng làm tốt rồi, sau khi công nhân nhà máy luyện kim đi làm, ngươi đến đó lấy một cái đi.”
“Cộp!”
Tiếng động không nhỏ rốt cục cũng khiến Phỉ Lạc Ti dành chút thời gian ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Lộ Dịch đang quỳ trên mặt đất, hắn ta vừa quỳ rạp trên mặt đất vừa dập đầu cộp cộp xuống nền nhà, cái đầu gỗ đơn sơ nhỏ bé vừa khóc vừa nói: “Lĩnh Chủ đại nhân, ta lấy linh hồn mình thề, ta nhất định sẽ làm thật tốt công việc ngài giao cho ta, ta sẽ cố gắng làm việc chăm chỉ và nỗ lực vì tương lai của Lan Tư Duy Lợi!”
Lộ Dịch chưa bao giờ nghĩ tới, một thứ giống bùn nhão như mình cũng sẽ có một ngày như vậy.
Sáng sủa, loá mắt, rực rỡ.…. Tương lai như vậy…. Thế mà lại có một ngày có liên quan đến hắn ta.
*****
“Còn bao lâu nữa mới đến?! Phiền chết ta, sao Lan Tư Duy Lợi lại xa như thế?!”
Các quý tộc có rất nhiều phương thức đi lại, trong đó truyền tống trận chắc chắn là nhanh nhất và thuận tiện nhất, nhưng nó cũng có rất nhiều hạn chế.
Vi Nhược Lạp chính là cô con gái nhỏ mà lão công tước Kiều Lạp Nhĩ yêu thương và cưng chiều nhất, lúc cô xuất hành tất nhiên phải mang theo thật nhiều hộ vệ và hầu gái mình quen dùng, bởi vậy nên phương án truyền tống trận này đã vô tình bị từ chối.
Xe buýt Cốt Long tốc hành cũng có bán vé cho người bên ngoài, nhưng vẫn là nguyên nhân kia, lão công tước không muốn con gái mình tiếp xúc với một chút nguy hiểm nào —— mặc dù quyết định đến Lan Tư Duy Lợi trước và sau lễ hội thu hoạch cũng đủ nguy hiểm.
Những quy tắc và quy định không được thế này cũng không được thế kia, vẫn không thể nào ngăn cản được quyết tâm của tiểu công chúa Vi Nhược Lạp tiến về phía Lan Tư Duy Lợi theo đuổi thần tượng!
Sau một thời gian dài làm nũng và khoe mẽ, rốt cục Vi Nhược Lạp cũng giành được quyền lợi ra ngoài.
Lão công tước còn đặc biệt bao một chiếc phi thuyền ma pháp đắt đỏ cho cô.
Vi Nhược Lạp thích náo nhiệt, thế là lần này xuất hành trừ hộ vệ và hầu gái, cô còn gửi lời mời đến các thiếu gia và tiểu thư khác.
Vi Nhược Lạp không chỉ là con gái út của lão công tước, mà còn là người có thiên phú nhất trong số rất nhiều đứa con của lão công tước, là một thiên tài mới mười lăm tuổi đã thăng lên cấp 60!
Vốn các thiếu gia tiểu thư đã rất tò mò về thành Lan Tư Duy Lợi trong « Vương Tử Biển Cả », vậy nên bọn họ đã nhao nhao đồng ý lời mời của cô, phân phó người hầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị chờ xuất phát.
500 tên hộ vệ và 50 người hầu chăm sóc cho các vị thiếu gia tiểu thư rất tốt, nhưng không gian của phi thuyền ma pháp quá nhỏ, buổi sáng tiệc trà, buổi chiều tiệc trà, buổi tối tiệc trà, thời gian trôi qua thực sự rất nhàm chán, Vi Nhược Lạp đã sắp không nhịn nổi nữa, cô bắt đầu phát cáu!
Hầu gái mặc bộ lễ phục hoa lệ cho cô, đeo ma pháp bảo thạch đắt đỏ lên cho cô, trấn an cô: ” Sắp đến rồi, sẽ đến nhanh thôi.”
Vi Nhược Lạp nhịn không được phàn nàn: “Năm ngày trước ngươi cũng nói như vậy!”
Ròng rã suốt năm ngày, Vi Nhược Lạp đã ở trên chiếc phi thuyền ma pháp này năm ngày rồi!
Tốc độ của phi thuyền ma pháp cũng không chậm, mặc dù tính theo đường chim bay thì khoảng cách giữa thành Mông Tư Duy Lạp và Lan Tư Duy Lợi chỉ có một vạn ba ngàn cây số, theo lý thuyết thì chỉ cần ba ngày là có thể đến nơi.
Nhưng hiện thực và lý thuyết không phải lúc nào cũng đúng.
Di chuyển bằng đường hàng không ít nguy hiểm hơn 90% so với di chuyển bằng đường bộ, nhưng nếu vận khí không tốt cũng có khi sẽ gặp phải ma thú phi hành.
Tránh giao chiến, giao chiến, sửa chữa, nếu như không cẩn thận để phi thuyền ma pháp bị hư hỏng thì phải tiến hành sửa chữa và bảo dưỡng nó.
Ngẫm lại như thế, năm ngày bay được nửa quãng đường cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
“Oa! Đây là cái gì vậy?!”
Tiếng ồn ào bên ngoài căn phòng lọt vào qua cửa sổ đang mở, Vi Nhược Lạp có nhu cầu cấp bách tìm việc vui nên đã vội vàng chạy ra ngoài.
Hầu gái cầm một bên khuyên tai chạy theo ở phía sau: “Tiểu thư! Vi Nhược Lạp tiểu thư!”
Vi Nhược Lạp mắt điếc tai ngơ, trên người cô, ngoài cấp bậc ra thì khuôn mặt là thứ đẹp nhất, việc cô có đeo khuyên tai hay không cũng không ảnh hưởng gì đến vẻ đẹp của cô.
Có lẽ đây là lần đầu tiên những thiếu gia và tiểu thư trên phi thuyền này đi xa nhà như vậy, bị kìm nén quá mức trong một thời gian dài cho nên khi phát hiện có thứ gì đó thú vị để xem thì lập tức như ong vỡ tổ tuôn ra ngoài.
“Cái gì cái gì? Xảy ra chuyện gì?!”
Vi Nhược Lạp nhìn ra bên ngoài thì thấy một con Cốt Long đang dỡ hàng.
Bạch cốt lạnh lẽo dưới ánh mặt trời tản ra khí chất âm lãnh không cách nào xua tan được, những chiếc gai xương âm u tĩnh mịch tản ra khí tức nguy hiểm đáng sợ, uy áp cường đại như muốn ép cho người ta tắt thở, miệng nó rộng mở như cậu máu, hàm răng sắc bén đến mức có thể cắn nứt cả mặt trăng tràn ngập sát khí ——
“Đám tiểu côn trùng các ngươi xong chưa?!”
Ban Khắc không kiên nhẫn quát.
Đốc công mỉm cười lấy lòng, giơ một xiên thịt dê nướng còn to hơn cả người mình lên, ông lấy lòng đút tới bên miệng Ban Khắc: “Ban Khắc lão đại, ngài nếm thử giúp ta thịt nướng của nhà hàng mới mở này có hương vị thế nào?”
Ban Khắc là con rồng dễ dàng bị thịt dê nướng mua chuộc như vậy sao?!
“Cũng bình thường thôi! Địa chỉ nhà hàng này ở đâu? Sau khi ta tan làm sẽ đi khảo sát thử xem thế nào.” Ban Khắc cầm xiên thịt đối với nó mà nói còn nhỏ hơn cả cây tăm, hàm răng to lớn cẩn thận từng li từng tí cắn thịt dê nướng, mùi sữa thơm thuận kèm với nước sốt tràn vào thân thể, chất thịt đàn hồi, ăn một miếng là biết thịt tươi, bên ngoài mấy cạnh bị nướng có chút cháy, nhưng đại hỏa nhanh chóng phong bế sáu mặt khối thịt, nước thịt bị khóa chặt ở bên trong, mùi thơm của thì là và các nguyên liệu nướng khác đậm đà vô cùng, càng làm tăng thêm vị ngon của thịt.
“Tí tách, tí tách, tí tách…”
Sự ưu nhã của quý tộc đã khắc sâu vào tận xương tủy nên không cho phép bọn họ làm ra hành động như ch** n**c miếng, nhưng bụng kêu ùng ục lại không thể to và rõ ràng hơn được nữa.
Đốc công thuận theo âm thanh nhìn sang, một chiếc phi thuyền ma pháp vàng son lộng lẫy hiện ra trong tầm mắt ông.
Ánh mắt đốc công lóe lên sự kinh ngạc, nhưng cũng không ao ước gì, sau khi trấn an được Ban Khắc gắt gỏng, đốc công lập tức tiến vào trạng thái công việc.
Khi Ban Khắc ăn xong xiên thịt dê nướng, gió cũng đưa mùi hương đi xa, mùi thơm cũng loãng đi rất nhiều, lúc này Vi Nhược Lạp và những người khác mới chuyển dời lực chú ý của mình từ thịt dê nướng sang thứ trước mặt.
Thần sắc đốc công rất tự nhiên, nhưng Vi Nhược Lạp và những người khác lại không khỏi khiếp sợ.
Không chỉ là sự xuất hiện của Ban Khắc, mà còn là vì công trình trước mặt bọn họ.
Đây là một đường ray phong huyền phù mới xây được một nửa, các công nhân phải mặc trang bị phi hành bảo đảm an toàn, nếu xảy ra tai nạn ngoài ý muốn rơi xuống đất, trang bị an toàn bọn họ mặc trên người sẽ đưa bọn họ bay lên, mãi cho đến khi xác định được trạng thái an toàn mới dừng lại được.
Nhưng đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là biển hoa nổi bồng bềnh giữa không trung trống rỗng.
Đúng vậy, kế hoạch thi công phong huyền phù hiện tại đã là phiên bản Phỉ Lạc Ti cải tiến lần thứ ba.
Các học sinh làm ruộng tích cực hơn rất nhiều so y tưởng tượng, sự xuất hiện của Tinh Thần Tiên tử c*̃ng đẩy nhanh sự phát triển của các loài thực vật ma pháp.
Thế là Phỉ Lạc Ti đã thẳng tay loại bỏ kế hoạch chuyển tiếp từ cáp treo Phong Tức, trực tiếp đặt đường ray cho đoàn tàu Phong huyền phù, đồng thời cũng khai phá tối đa giá trị sử dụng của đường ray.
Ma Thực có tác dụng quyết định vẫn là Phong Tức thảo, nhưng Phỉ Lạc Ti đã tăng thêm mấy loại Ma Thực nữa để phối hợp với Phong Tức thảo, để biến đường ray của đoàn tàu Phong huyền phù trở thành thảm hoa ma pháp.
Phong Linh hoa có thể ca hát theo gió, loài hoa này có thể thay đổi màu sắc theo thời tiết, có thể xoa dịu cảm xúc của con người…..
Sức “Nâng đỡ” của Phong Tức thảo vẫn có khá mạnh, nếu lấp bên trên nó một chút đất, đào những Ma Thực ngoan cường từ nơi hoang dã mang về, lại trồng xuống rồi chăm sóc một thời gian, chúng sẽ hết ương ngạnh và trở nên hài hòa có trật tự hơn.
Thậm chí Phỉ Lạc Ti còn cố ý chọn những loại Ma Thực có thể “Bổ sung” cho nhau, để chúng có thể sống hòa hợp với nhau lâu dài, đồng thời cũng giảm bớt áp lực cho công việc bảo trì bảo dưỡng.
Trang trí ở những nhà ga còn càng thêm xinh đẹp hơn —— giống như một căn nhà ma pháp mang đầy màu sắc cổ tích, đó chính là chủ đề do Phỉ Lạc Ti đặt ra.
Bản thân một đoàn tàu lửng lơ trong gió đã tạo thành một cảnh tượng tuyệt đẹp.
Mà vì trồng các loại Ma Thực cấp thấp nên bộ phận xe buýt cũng có thể kiếm được lợi nhuận thông qua việc “Thu hoạch Ma Thực”, thế nên giá vé cũng được hạ xuống còn 1 đồng mỗi người!
Các công nhân của đội xây dựng đường tàu đều đã trải qua quá trình đào tạo huấn luyện, khi làm việc trên cao phải đặt an toàn lên hàng đầu, tố chất tâm lý của bọn họ cũng trải qua huấn luyện chuyên môn, lúc làm việc phải hết sức chú tâm vào công việc, tuyệt đối không nhìn vào những thứ râu ria hoặc người ở xung quanh.
Bởi vậy, một đám thiếu gia tiểu thư cứ tụ tập xung quanh để xem quá trình những công nhân có tay nghề cao hoàn thành đường tàu ma pháp trên cao.
Cả đám người Vi Nhược Lạp đều mở to hai mắt nhìn.
“Đây chính là đường tàu riêng của Lan Tư Duy Lợi à?!” Là đứa con cưng của lão công tước, lúc trước Vi Nhược Lạp cũng đã nghe chuyện hợp tác với Lan Tư Duy Lợi làm dự án đoàn tàu Phong huyền phù lúc cô ở trong thư phòng của cha.
Nhưng thay vì nói đó là “Hợp tác”, không bằng nói là Lĩnh Chủ của Lan Tư Duy Lợi đã uy h**p bắt công tước Kiều Lạp Nhĩ lui bước.
Ngày nào cũng có Cốt Long cấp Truyền Kỳ bay trên trời, dù cho ông cũng là Truyền Kỳ, nhưng vẫn không chịu nổi mỗi ngày một con Cốt Long khác nhau bay đến bay đi như vậy!
Trước sự phô trương vũ lực (đe dọa) như vậy, lão công tước không chỉ phải mỉm cười chào đón, mà còn phải đưa lễ vật lên, cái gì mà phân chia, tuyệt đối là không được!
Thái độ của lão công tước rất kiên định, giống như hoàn toàn không bị lợi ích đả động, chỉ muốn kết giao bạn bè cùng với thành chủ Lan Tư Duy Lợi.
Nhưng giá vé 1 đồng thì có thể kiếm được lợi nhuận à? Có quỷ mới tin! Ông mới không muốn bị lợi dụng! Nhưng nghệ thuật nói chuyện sở dĩ được gọi là nghệ thuật đều có lý hết đó.
Lời thật lòng thường gây tổn thương người ta, dễ khiến đôi bên không còn đường lui trở mặt thành thù, thế là lão công tước chỉ có thể dùng lễ vật đắt đỏ để mỹ hóa lời từ chối nhã nhặn này.
Lễ vật có giá trị trăm vạn mặc dù đắt đỏ, nhưng nghĩ đến về sau không phải lấp cái hố sâu không đáy thì hình như cũng không đến nỗi đau thịt lắm!
Vi Nhược Lạp đã nghe phụ thân phân tích qua cái vụ “làm ăn thua lỗ” này, nhưng khi nhìn thấy đường tàu lơ lững trên cao vô cùng mỹ lệ trước mắt, trong đầu cô nhịn không được nảy ra một ý nghĩ —— hao phí nguồn nhân lực tài lực khổng lồ như thế chỉ để thua lỗ thôi sao? Cái này có khả năng xảy ra không?
Vi Nhược Lạp có chút hoài nghi với phán đoán của phụ thân mình, nhưng dù cho có suy nghĩ nát óc cũng nghĩ không ra hạng mục “Bán vé 1 đồng” thì làm sao có thể thu được lợi nhuận.
Quả thật Phỉ Lạc Ti hoàn toàn không chuẩn bị thu lợi nhận từ khoang hành khách có giá vé 1 đồng, đây là một vụ làm ăn thua lỗ, dù cho có tính toán thế nào cũng không thể có lời.
Nhưng việc trồng Ma Thực, đoàn tàu vận chuyển hàng hoá và đoàn tàu xa hoa sang trọng đều có thể sinh lời!
Lợi nhuận từ ba hạng mục này thừa để bù lỗ cho những đoàn tàu bình thường!
“Gào…..!”
Trong lúc suy tư, Ban Khắc duỗi lưng một cái rồi đứng lên, nó lắc cánh, chuẩn bị đi ăn thịt dê nướng sau khi tan làm!
“Xin chờ một chút, Ban Khắc Lão đại!” Sau khi Vi Nhược Lạp lấy lại tinh thần, cô gọi Ban Khắc lại dưới ánh mắt hoảng sợ và bội phục của mọi người.
Ban Khắc không kiên nhẫn nhe răng nhìn cô, khó chịu hỏi lại: “Chuyện gì?!” Mặc dù vẫn hung dữ khiến cho người ta khiếp sợ, nhưng lại không có bao nhiêu khuynh hướng công kích.
Vi Nhược Lạp mở miệng ra là một tiếng Lão đại hai tiếng Lão đại: “Ban Khắc Lão đại, ta thật sự rất sùng bái ngài, ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ngài thì ta đã cảm thấy ngài không giống những Cốt Long khác, ngài bay nhanh như vậy, dáng người còn mạnh mẽ như thế, ngay cả xương cốt cũng sáng bóng, hoàn toàn không giống những con rồng khác!”
Ban Khắc dần dần chìm đắm trong những lời khen của cô, nó ngạo nghễ ngẩng cái cằm xương lên, thận trọng nói: “Đối với Ban Khắc ta nịnh nọt cũng vô dụng! Ta cũng không phải những tiểu Cốt Long ham hư vinh kia!”
Nó phun ra hai luồng khí cuồng bạo, khó chịu nói: “Chẳng qua nhân dịp bản đại gia tâm tình tốt, ngươi có nguyện vọng gì thì nói ra, bản đại gia sẽ xem tâm tình mình thế nào rồi mới giúp ngươi hoàn thành một chút!”
Những người khác: “!!!!”
Vi Nhược Lạp không chút do dự, trực tiếp nói: “Chúng ta muốn đến Lan Tư Duy Lợi chơi, nhưng phi thuyền bay không nhanh bằng một phần triệu của ngài, chúng ta sắp sầu muốn chết rồi, Ban Khắc Lão đại tôn kính, ngài có thể giúp chúng ta một tay không?”
Vi Nhược Lạp đáng thương nhìn nó: “Xin ngài đó Ban Khắc Lão đại, trừ ngài ra, ta không biết Cốt Long nào khác có thể thỉnh cầu.”
Ban Khắc giận dữ: “Cái gì?! Ngươi còn muốn cầu xin con Cốt Long khác?! Có con Cốt Long nào lợi hại như ta?!”
Ban Khắc không nói lời nào ngậm phi thuyền ma pháp trong miệng: “Ta sẽ cho các ngươi cảm nhận sự khác nhau giữa Ban Khắc lão Đại ta với những con rồng khác!”
Nếu tính toán cẩn thận thì, lộ trình còn ít nhất phải năm ngày tra tấn nữa, nhưng sau đó đã kết thúc trong vòng năm phút.
Ban Khắc đáp xuống bãi hạ cánh, đắc ý cho Vi Nhược Lạp một ánh mắt khiêu khích: “Thế nào? Tốc độ của bản đại gia có phải là nhanh nhất không?!”
Vi Nhược Lạp giơ ngón tay cái lên: “Ban Khắc Lão đại, ngài thật sự quá lợi hại! Ta chưa bao giờ nghĩ chuyến bay dài dằng dặc tra tấn này lại kết thúc nhanh như vậy, tất cả là nhờ có Ban Khắc Lão đại ngài hỗ trợ!”
Ban Khắc Lão đại cười ha ha: “Ai bảo ngươi là đàn em của ta! Ngươi đã cầu xin ta như thế, ta làm Lão đại cũng nên giúp đỡ ngươi một chút mà ha ha ha…!”
Vi Nhược Lạp lại tiếp tục nịnh nọt tâng bốc, làm cho Ban Khắc được khen đến mức lâng lâng, như muốn bay lên tận chín tầng mây, sau đó còn vui vẻ cho bọn họ địa chỉ một đống cửa hàng.
“Các ngươi phải tin tưởng vào độ nhạy cảm của vị giác Cốt Long cấp 199 như ta! Đồ nướng của những nhà hàng này chắc chắn đạt điểm tuyệt đối là 100, đó là những nhà hàng có thể đạt đến 120 điểm đánh giá đó!”
Cả đám người: “!!!” 1, 199?!
Tất cả mọi người đều bị cấp bậc của Ban Khắc hù cho hết hồn, chỉ có Vi Nhược Lạp là bình tĩnh tự nhiên nhếch khóe môi, ngọt ngào nói: “Tạ ơn Ban Khắc Lão đại!”
Khi Vi Nhược Lạp mang theo một đoàn người ra khỏi trạm xe buýt, đối diện với những ánh mắt khiếp sợ và sùng bái.
Vi Nhược Lạp là thiên chi kiêu nữ, vẫn luôn là “Con nhà người ta” trong miệng người khác, nhưng vì từ nhỏ Vi Nhược Lạp đã được đưa đến Học viện Ma Pháp Hoàng Gia để học tập, vậy nên rất hiếm khi tiếp xúc với những quý tộc khác trong lãnh địa.
Đây là lần đầu tiên mọi người được tận mắt chứng kiến một Vi Nhược Lạp thiên chi kiêu nữ lợi hại như thế nào.
“Đi thôi.” Vi Nhược Lạp cũng không vì thu được ánh mắt sùng bái của một đám người mà đắc ý, sau khi nhận được sách minh họa và hướng dẫn du lịch từ chỗ trung tâm du khách ở cổng thành, Vi Nhược Lạp đề nghị mọi người tản ra các khu vui chơi.
Nhưng gần như tất cả mọi người đều lựa chọn đi cùng Vi Nhược Lạp, thế là Vi Nhược Lạp chỉ có thể đuổi tất cả bọn họ đi.
Sách hướng dẫn du lịch đã giới thiệu không ít điểm tham quan đặc sắc, thậm chí còn bao gồm cả những hướng dẫn cơ bản dành cho những người gặp khó khăn trong việc lựa chọn, nhưng Vi Nhược Lạp lại không đọc bất kỳ cuốn nào trong số đó, cô mang theo thị nữ thiếp thân của mình chạy tới phim trường.
“Ta đến đây là vì Nặc Y Vương Tử! Đương nhiên phải đi tìm Nặc Y Vương Tử trước rồi!”
Gần đây, mọi chủ đề xã giao được bàn tán trong giới tiểu thư quý tộc đều là « Vương Tử Biển Cả » bị tám vệ tinh làm cho tối mắt tối mũi, tình cảm huynh đệ tỷ muội mong manh, lộng lẫy nhưng dễ vỡ đã trải qua quá trình gắn bó – tan vỡ – nối lại một chút rồi lại – tan vỡ – lại hàn gắn – một vòng tuần hoàn vô hạn cứ tan vỡ rồi cố hàn gắn lại.
Vi Nhược Lạp không gia nhập chiến trường, bởi vì cô là người duy nhất của Nặc Y!
Vệ tinh cái gì mà vệ tinh! Nặc Y là của cô!
Trước ngày sinh nhật của Nữ Thần Mùa Màng, trường học ma pháp sẽ tổ chức cho học sinh đến các nơi vây quét ma thú, dù là một chút cũng tốt, trước mùa thu hoạch giết nhiều ma thú một chút, khi thú triều đến sẽ đối phó với ma thú ít hơn một chút.
Nhưng một tuần trước Lễ hội Thu hoạch, trường học sẽ nghỉ lễ, không cần phải đến lớp hay thực hiện nhiệm vụ tiêu diệt ma thú.
Bởi vì học sinh của Học viện Ma Pháp Hoàng Gia là tương lai của quốc gia này! Những người có thiên phú và có địa vị cao nhất đều ở trong trường, vậy nên không thể xuất hiện bất cứ điều gì ngoài ý muốn cả!
Vi Nhược Lạp đã nhìn thấy « Vương Tử Biển Cả » khi cô về thăm nhà trong kỳ nghỉ, mặc dù chỉ là hình ảnh ma pháp, nhưng tình yêu ấy mà, không phải chỉ cần thế thôi à, thấy sắc khởi ý, nhất kiến chung tình.
Vi Nhược Lạp đã yêu Nặc Y thật sâu sắc.
Vì Nặc Y, cô bất chấp thú triều nguy hiểm đến Lan Tư Duy Lợi tìm kiếm chân ái của mình!
Không thể không nói, Vi Nhược Lạp thật sự rất may mắn, cô còn chưa đến căn cứ phim truyền hình và điện ảnh thì đã nhìn thấy Nặc Y ở trong đám đông trên đường.
Nặc Y đang xếp hàng.
Hôm nay là ngày ra mắt « Thiếu Niên Ma Pháp—— », Nặc Y và những nhân ngư trong tộc Lưu Kim Nhân Ngư đã tới cửa hàng xếp hàng từ sớm.
Với may mắn của tộc Nhân Ngư, không cần phải suy nghĩ về hạn ngạch rút thăm trúng thưởng cho phiên bản sưu tầm giới hạn, nhưng đối với phiên bản cao cấp nhất thì cũng không có yêu cầu gì cả, hắn ta mua phiên bản cao nhất cũng vậy! Nặc Y tập trung hết sức nhìn chằm chằm vào cửa hàng, chỉ chờ cửa tiệm vừa mở, hắn ta sẽ dùng tốc độ nhanh nhất xông vào, đi theo khách nhân phía trước văn minh lễ phép xếp hàng tiến vào.
“Nặc Y vương —— “
“Xếp hàng xếp hàng xếp hàng, không được chen ngang!”
Vi Nhược Lạp đang hưng phấn bừng bừng thì bị những người xếp hàng khác chặn lại, Nặc Y đang chăm chú nhìn vào cửa hàng chờ thời gian mở cửa, trong đầu đang xoắn xuýt nghĩ xem nếu mình rút trúng SSR Ngự Tam Gia thì nên nuôi dưỡng con nào trước, một bên thì nhét bánh kẹp thịt và sữa đậu nành vào miệng, vậy nên hắn ta không chú ý tới có người gọi tên mình.
Vi Nhược Lạp si ngốc nhìn khuôn mặt Nặc Y, nghĩ thầm đây là thứ Nặc Y Vương Tử thích, vậy nên cô cũng muốn mua!
Thế là cô cũng đi xếp hàng!
“Ục ục ục …..” Vi Nhược Lạp che cái bụng không ngừng kêu của mình, cả khuôn mặt đỏ bừng, cô vô ý thức nhìn về phía Nặc Y, lại chỉ nhìn thấy Nặc Y vẫn còn đang chăm chú nhìn vào cửa hàng, cũng không để ý đến cô.
Vi Nhược Lạp thở dài một hơi, đồng thời cũng cảm giác được cơn đói đang càng ngày càng tra tấn bụng mình.
Cô nhìn bốn phía xung quanh, gần như tất cả mọi người bên cạnh cô đều cầm bữa sáng vừa ăn vừa xếp hàng, ăn ở nơi công cộng như vậy thật đúng là không ưu nhã chút nào.
Nhưng đủ loại mùi thơm cứ chui vào mũi cô, khiến cơn đói bụng bị phóng đại vô số lần.
“Trác Phỉ Á, đi mua giúp ta một ít đồ ăn.” Trước ưu nhã và đói bụng, Vi Nhược Lạp chọn cúi đầu trước cơn đói.
Trác Phỉ Á ngoan ngoãn nghe lời chuẩn bị đi mua bữa sáng, mặc dù bên ngoài chỉ có một mình Vi Nhược Lạp đứng xếp hàng, nhưng trong chỗ tối còn có một người bảo hộ cấp truyền kỳ, vậy cho nên cô cũng ….
“Ngươi lén lén lút lút nghĩ muốn chen ngang à?!” Một ông lão gầy gò mặc áo choàng đen đột nhiên bị kéo ra từ trong không khí.
Lão nhân cấp Truyền kỳ bối rối nhìn nam nhân trước mặt, như thể ông ta không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng người có thể nhìn thấu được nơi ông ta ẩn nấp, còn lôi được ông ra khỏi bóng tối thì nhất định không phải là tiểu nhân vật.
“Ta cho ngươi biết, có chen ngang cũng vô dụng! Nhìn cái gì?! Cho dù có gọi Siri tới thì đó cũng là lỗi của ngươi!”
Trác Phỉ Á vội vàng chạy đến giải vây: “Thật có lỗi thật có lỗi, chúng ta đi cùng nhau.”
Nam nhân cau mày: “Dù có đi cùng nhau cũng không thể chen ngang được!”
Lão nhân gầy còm không còn tỏ vẻ kiêu hãnh của một cao thủ thần bí nữa, ông ta hơi cúi đầu: “Thật xin lỗi, thưa ngài, là ta không hiểu quy củ, xin hỏi ta phải xếp hàng ở đâu?”
Nam nhân cũng không phải là người cố tình gây sự, nghe ông ta chịu nhận lỗi thì sắc mặt c*̃ng hòa hoãn hơn một chút, còn tốt bụng chỉ cho ông ta một phương hướng: “Ngay tại đó.” Chỉ ngắn ngũi trong vòng hai phút mà đội ngũ xếp hàng đã dài thêm mấy trăm người.
Lão giả chỉ có thể thấp giọng nói: “Tạ ơn.”
Ông ta đi xếp hàng, Trác Phỉ Á có chút không yên lòng, nhưng cô đã rời khỏi vị trí của mình, điều đó cũng đồng nghĩa với việc cô bỏ cuộc, lúc này đội ngũ xếp hàng lại dài ra mấy chục người, cô chỉ có thể đi mua bữa sáng cho Vi Nhược Lạp trước.
Vi Nhược Lạp không để ý đến tình tiết nhỏ này, trong mắt cô tất cả đều là Nặc Y, Nặc Y c*̃ng không chú ý tới Vi Nhược Lạp, ánh mắt của hắn ta chỉ có cửa hàng và bánh kẹp thịt.
Hu hu hu…., cái bánh kẹp thịt này ăn ngon quá đi, vỏ bánh bên ngoài được chiên rất giòn, nhưng bên trong thì lại rất mềm, ăn ngon ăn ngon ăn quá ngon! Thịt c*̃ng thật nhiều, thêm nước sốt đậm đà, thơm ngon không gì sánh được! Ngày mai cũng phải mua cái này làm bữa sáng! Bà nó, sao cửa hàng còn chưa mở cửa, đã 9 giờ 0 phút 01 giây rồi! Các người đã trễ một giây đồng hồ rồi đó biết không?!
“Mở cửa rồi!”
Sau tiếng nhắc nhở vui mừng hạnh phúc vừa rồi, đám người lập tức lao về phía trước giống như thủy triều.
“Chờ, chờ chút, đừng đẩy đừng đẩy đừng đẩy!” Vi Nhược Lạp còn muốn duy trì một chút ưu nhã nên không kịp đề phòng, suýt chút nữa đã thành hạt cát nhỏ bé bất lực giữa làn sóng ngày một dâng cao.
“Đáng ghét! Đến cùng thì thứ này có gì tốt chứ! Đừng đẩy! Ta vì muốn đi gặp nam thần mới vất vả chuẩn bị một phen…..Hu hu hu…..”
Trái ngược với tiếng khóc yếu ớt bất lực phàn nàn chính là —— sự giằng co hung mãnh của Vi Nhược Lạp, khí thế đó tuyệt đối không thua bất luận kẻ nào!
Khi đến lượt mình, Vi Nhược Lạp bị khơi dậy khao khát chiến thắng đã thay đổi thái độ “Đẩy cho ta” thành tò mò về trò chơi mang tên « Thiếu Niên Ma Pháp—— »: “Cho ta phiên bản cao cấp nhất!”
Phỉ Lạc Ti đã đoán trước được mức độ bùng nổ trong ngày phát hành, quá trình tự phục vụ mua bán rất hoàn thiện, bởi vậy nên không bao lâu sau Vi Nhược Lạp đã có thể chơi trò chơi.
Cô là một người mới hoàn toàn, nhưng hướng dẫn dành cho người mới bắt đầu rất đơn giản, không bao lâu sau Vi Nhược Lạp đã lên tay, cùng người ta pk một ván.
Nhưng vì đối thủ của cô đã trải nghiệm ở cửa hàng độc quyền một thời gian, ỷ vào sự hiểu biết của mình đối với trò chơi, cho Vi Nhược Lạp trải nghiệm cảm giác thất bại thảm hại là như thế nào.
“Đáng ghét!” Lòng háo thắng mạnh mẽ khiến Vi Nhược Lạp nhanh chóng mở ra kiếp sống khắc kim, “Cho ta mười gói thẻ vàng!” Đã tiêu hết một trăm vạn rồi, cô còn tiếc một trăm đồng vàng sao?
“Xin ngài nhường đường một chút, ta thật sự không đến để mua hàng, ta không đến để mua hàng, ta chỉ đi tìm người!” Trác Phỉ Á áy náy vừa xin lỗi vừa xác nhận đi xác nhận lại, vừa dựa vào ấn ký ma pháp chen chúc giữa đám người chạy tới chỗ Vi Nhược Lạp.
“Vi Nhược Lạp tiểu thư, bánh kẹp thịt của ngài ——” Bỗng nhiên Trác Phỉ Á che miệng lại, bởi vì lúc này Vi Nhược Lạp đang bị đám người vây quanh, mà Nặc Y được Vi Nhược Lạp tâm tâm niệm niệm c*̃ng ở trong đám người chen chúc xung quanh cô.
“Oa! Trời ạ, lại là SSR!!!”
“Đúng là như vậy! Hậu kỳ hệ Vong linh chắc chắn cực kỳ mạnh!”
“Xin vía xin vía, xin vía may mắn đi!”
Dù không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng Trác Phỉ Á thật sự rất vui vì tiểu thư nhà cô có thể đạt được ước muốn của mình.
Nhưng mà vào lúc này lại có một giọng nói vang lên ——
“Vi Nhược Lạp, đừng tìm Nặc Y xui xẻo tổ đội, đến đội của chúng ta đi! Đội của chúng ta toàn người may mắn!”
Trác Phỉ Á quay đầu nhìn lại thì thấy Ái Đức Hoa đứng bên cạnh người vừa mới lên tiếng, phải biết là tiểu thư nhà cô cực kỳ chán ghét Ái Đức Hoa, hoặc là nói tám vệ tinh vây quanh Nặc Y người nào cũng đều bị cô ghét!
Làm sao tiểu thư của cô có thể vứt bỏ Nặc Y mình yêu thích nhất để theo Ái Đức Hoa chơi cùng nhau được?!
“Được.” Vi Nhược Lạp nói xong cũng không để ý đến Nặc Y “Ta và người khác đều là giả, chỉ có chơi với ngươi mới là thật, Vi Nhược Lạp ngươi đừng bỏ ta mà.” Vứt Nặc Y đang khổ sở cầu xin đừng bỏ rơi khiến cho người ta vô cùng thương tiếc, cô không chút do dự chọn Ái Đức Hoa.
“Nặc Y, nếu ngươi không thay đổi thì không được, tổ đội cùng với ngươi vận may của ta cũng bay đi sạch, ba đội trước đó ta còn có thể mở được một lần, sau khi tổ đội cùng với ngươi thì mười lần mới có thể mở ra được một lần, không phải ta không muốn cùng ngươi chơi, nhưng tay ngươi thực sự quá thối!”
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
