Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 50
Hạ Lạc Khắc có chút để ý đến cô bé đó, nhưng để ý thì để ý, lại không đến mức vì cô mà đối kháng với Ban Khắc.
Còn Bố Lai Tư thì càng thêm bình tĩnh hơn, loại chuyện như thế này ông đã thấy nhiều, tâm đã sớm chết lặng.
Mặc dù có chút đáng tiếc khi tiểu cô nương xinh đẹp kia chết trong hắc ám trước tờ mờ sáng, nhưng trên thế giới này vẫn có rất nhiều người dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể sống sót được, nếu như mỗi người chết đi ông đều phải đồng tình đáng tiếc, vậy một ngày của ông sẽ chẳng còn thời gian để làm gì cả.
Kiệt Khắc không có đi theo cùng, phụ thân của hắn ta —— người cầm quyền thực sự của thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã trở về.
Mặc kệ là đứng ở lập trường của một người con, hay có tư tâm gì thì Kiệt Khắc vẫn chỉ có thể nhẫn tâm vứt bỏ bữa tiệc ướp bia vào buổi tối.
Tất cả mọi người trong xe đều rất im lặng, cấp bậc chênh lệch quá lớn, dù cho “Xã ngưu” có đến cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
*Chú thích: Xã Ngưu là chỉ những người có trình độ xã giao đỉnh của chóp. Hết chú thích….. (Nguồn: Internet)…..
Trong lúc hoàn toàn yên tĩnh đó, Hạ Lạc Khắc đột nhiên nhớ tới một việc ……
“Ài, ta không phải là truyền kỳ sao?”
Trước khi có sự xuất hiện của xe buýt tốc hành Cốt Long, những người có cấp bậc truyền kỳ đã di chuyển từ tòa thành này đến tòa thành khác như thế nào?
Hoặc là tọa kỵ, hoặc là dựa vào chính mình.
Tất nhiên Hạ Lạc Khắc chính là cái sau.
Tất cả đều là vì giao thông lập thể gần đây ở Lan Tư Duy Lợi chiều hư hắn ta!
Dù sao thì cũng không phải truyền kỳ nào đều giỏi về tốc độ, Hạ Lạc Khắc là một người ngâm thơ rong yếu đuối, về mặt thể lực và tốc độ đều không phải xuất sắc lắm.
Xe buýt Cốt Long thì lại khác, chỉ cần không ném chết hành khách, không ném mình vào chỗ chết, duy trì ổn định, tuân thủ nghiêm chỉnh thời gian xuất hành là được.
Ban Khắc có cứng đầu cứng cổ thiệt, nhưng kỹ thuật bay của nó cũng thuộc dạng nhất đẳng —— Đến đúng giờ còn tốt hơn là đến muộn.
“Ừmmm….” Lần này có chút khó xử, nếu nhận ra cô ta không lên xe, hắn ta sẽ tìm tới chỗ Y Lệ Toa Bạch rồi mang cô ta đến, thế sẽ không bỏ lỡ tiệc ướp bia, nhưng bây giờ mọi người đã ở trong xe rồi…..
Xe buýt có quy định lên xuống xe, có hành khách xuống xe thì nhất định phải dừng hẳn lại, sau đó mới mở cửa xe.
Với tính tình nôn nóng của Ban Khắc, nếu Hạ Lạc Khắc dám nói muốn xuống xe giữa đường, chắc chắn Ban Khắc sẽ xem hành vi đó là một sự khiêu khích, sẽ để cho hắn ta nếm thử phẫn nộ chi quyền của rồng khi đang làm việc là như thế nào!
Nhưng đợi đến lúc bay về thành Lan Tư Duy Lợi rồi quay trở lại đưa Y Lệ Toa Bạch đi, lúc đó chắc trời cũng đã sáng!
“Đáng ghét, tại sao mình lại gặp phải loại chuyện này kia chứ?!” Hạ Lạc Khắc cũng không biết vì sao mình lại có trái tim Thánh phụ như vậy, bị người ta nguyền rủa à?!
Nếu như là ba tháng trước, chắc chắn hắn ta sẽ ôm ly bia ngon lành và chờ mong món cua ngâm, tôm hùm ngâm, tôm pipi ngâm chua sống……
Nhưng bây giờ hắn ta cứ như thể đang bị nguyền rủa, trong đầu cứ hiện lên ánh mắt cầu cứu của Y Lệ Toa Bạch.
Hạ Lạc Khắc vuốt vuốt trán, vẻ mặt lo lắng: “Đáng ghét!”
Hạ Lạc Khắc đứng lên đi về phía phòng điều khiển, gian phòng nhỏ này giống phòng liên lạc hơn là phòng điều khiển, ở đây có đặt một quả cầu pha lê, dùng để liên lạc với “tài xế”.
Nhưng căn phòng nhỏ này gần như chỉ là vật trang trí. Tuy xác suất cần đến là rất thấp, nhưng tài xế cũng không phải là người tốt tính dễ nói chuyện, dễ tiếp thu “Ý kiến”.
Bởi vậy, đây là lần đầu tiên Hạ Lạc Khắc bước vào nơi này, trong mắt hắn ta không khỏi hiện lên sự tò mò.
“Ban Khắc các hạ, chào buổi tối, tối nay chúng ta đi ăn nhé ……”
Hạ Lạc Khắc chào theo phong cách quý tộc vừa khách sáo lại vừa dài dòng uyển chuyển, nhưng nói chưa hết câu đã trực tiếp bị Ban Khắc thô lỗ cắt ngang.
“Y Lệ Toa Bạch ở đâu?! Bà nó, tại sao cầm vé rồi lại không chịu lên xe?!”
Hạ Lạc Khắc: “!!!!!”
Hạ Lạc Khắc kinh ngạc đến ngây người, Ban Khắc thiên phú tâm linh à?! Hắn ta vẫn chưa nói gì cả, làm sao…..
“Bà nó! Đáng ghét thật! Tại sao lại trừ tiền lương của ta?! Là do cô ta bỏ lỡ chuyến xe, ta chỉ xuất phát đúng giờ thôi mà? Ta có lỗi gì chứ?!”
Quá trình Hạ Lạc Khắc phỏng đoán vẫn còn chưa kết thúc thì Ban Khắc đã gắt gỏng nói ra hết rồi.
“Tiền của ta! Điểm công của ta! A! Thịt dê nướng nguyên con của ta!!!”
Phần lớn vong linh không có vị giác, nhưng với Cốt Long có cấp bậc cao như Ban Khắc, pháp tắc của vong linh bình thường không áp dụng được với nó.
Nhưng đáng tiếc là, tiền của vong linh không thể sử dụng được ở Lan Tư Duy Lợi.
Phỉ Lạc Ti phát tiền lương cho nó là điểm công, bọn nó cũng chỉ có thể dùng điểm công để tiêu xài tại Lan Tư Duy Lợi.
Lương của tài xế xe buýt không thấp, tính tiền dựa theo đầu người và trọng lượng hàng hóa, một khách hàng là 1 điểm công, một tấn hàng là 10 điểm công.
Ban Khắc cấp bậc cao hình thể lớn, bay một chuyến có thể kiếm được hơn vạn điểm tích lũy.
Buổi sáng dê nướng nguyên con, giữa trưa ăn lẩu thịt bò, ban đêm chọn theo thực đơn, bữa ăn khuya lại đến quầy đồ nướng tản bộ một vòng, cuộc sống tốt đẹp đến thế là cùng!
Ban Khắc kiếm được nhiều tiền thật, nhưng nó tiêu cũng nhiều, nó tiêu hết tiền lương mỗi ngày chỉ để lấp đầy cái bụng, chưa kể đến việc nó còn có những sở thích khác, vậy nên các khoản nợ của nó cũng ngày một tăng lên.
Bởi vậy, sau khi nhận được âm thanh thông báo của hệ thống, “Bỏ sót một hành khách, trừ 1000 điểm công”, Ban Khắc giận.
Tính tình của nó vốn đã không tốt, làm tài xế xe buýt cũng vì cuộc đời đưa đẩy bức bách, nó đã kiềm chế bản tính của mình để làm việc chăm chỉ, như thế cũng đã đủ tức giận rồi, giờ còn bị trừ tiền lương…..
Ban Khắc không làm nữa!
Ban Khắc đã chuẩn bị tinh thần, nó không làm nữa, muốn đánh thì cứ đánh đi!
“Ban Khắc lão đại, Ban Khắc lão đại, ngài bình tĩnh một chút!”
Hạ Lạc Khắc thấy Ban Khắc nổi điên, hắn ta sợ hãi trấn an: “Ban Khắc lão đại, hãy nghĩ đến dê nướng nguyên con, nghĩ đến heo sữa quay, lại nghĩ đến gà chiên da giòn rụm, nghĩ đến chiếc bánh gatô năm mươi tầng siêu hào hoa còn chưa được ăn vào miệng, chẳng lẽ ngài không cảm thấy đáng tiếc sao?!”
Ban Khắc bị phẫn nộ làm cho choáng váng đầu óc, bỗng dưng cái đầu to đùng của nó như bị giội một bồn nước lạnh, tỉnh táo lại ngay tức khắc.
Ban Khắc không sợ chết, nhưng nó đã đặt chiếc bánh gatô sang trọng năm mươi tầng rồi, không thể để cho người khác hưởng lời được! Thậm chí nó còn trả đủ tiền rồi!
Vậy nên, cho dù có chết thì cũng phải đợi nó ăn bánh xong cái bánh lớn đó đã rồi mới chết!
Rất tốt, quyết định vậy đi, nó phải kết thúc chuyến bay này thật tốt đẹp.
Nhưng Hạ Lạc Khắc vẫn chưa chịu im miệng: “Ban Khắc lão đại, ta cảm thấy chế độ thưởng phạt này rất không hợp lý, một khách hàng chỉ có giá một điểm công, nhưng để lỡ mất một người lại phải chịu phạt một ngàn điểm công, chênh lệch này cũng quá lớn rồi!”
Ban Khắc vừa nghe nhắc tới cái này, hai hàng chân mày không tồn tại của nó cũng bị tức đến dựng thẳng đứng.
“Đáng ghét!” Nó không dám mắng Phỉ Lạc Ti, chỉ có thể hàm hồ mắng vài tiếng xem như tạm thời an ủi.
Sau khi mắng xong, tâm tình Ban Khắc cũng khôi phục không ít, thậm chí nó còn nâng cằm, cho Hạ Lạc Khắc nhìn thấy một chút sắc mặt tốt: “Ngươi, rất không tệ.”
Hạ Lạc Khắc không tranh công, ngược lại nhắc đến chuyện của Y Lệ Toa Bạch.
“Cô ấy nói ca ca của mình cũng muốn đến Lan Tư Duy Lợi, thế là đã chạy về nhà tìm ca ca. Nhưng đến tận bây giờ vẫn không xuất hiện, chắc là người trong nhà cô ấy không đồng ý rồi.”
“Không đồng ý?” Giọng Ban Khắc lập tức cất cao, “Tại sao họ lại không đồng ý?! Có thể ngồi trên xe buýt Ban Khắc vĩ đại, đó là việc bao nhiêu người cầu mà không được! Tại sao bọn hắn lại không đồng ý!”
Ban Khắc bị chọc cho tức muốn chết, chính là bọn ngu xuẩn này đã hại nó bị trừ một ngàn điểm công đúng không?!
“Nhà của Y Lệ Toa Bạch ở đâu?”
Hạ Lạc Khắc buồn rầu, nói: “Ta c*̃ng không rõ lắm.” Lời này là thật, Hạ Lạc Khắc cũng mới tới tòa thành này mấy ngày trước, tòa thành nảy vô cùng bẩn, còn thối nữa chứ, không có gì thú vị để chơi, nếu như không phải vì thực đơn ẩn dành cho nhân viên, hắn ta sẽ không bao giờ nguyện ý đến cái nơi rách nát này chịu khổ chịu tội như vậy!
Ban Khắc bị hại cho trừ tiền lương, nó nhất định sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy.
“Hỏi một chút là biết ấy mà!”
Khu vực xây dựng khoang xe buýt nằm trong bụng rồng, trong toa xe được khắc rất nhiều ma văn giảm xóc, nhưng việc quay ngoắt 180 độ như thế thì dù có được giảm xóc bao nhiêu cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Những người dân bình thường và kẻ lưu lạc trong xe có chút nghi hoặc, bọn họ ghé vào cửa sổ nhìn ra phía ngoài, nhưng mười giờ tối bầu trời đã tối đen như mực, cái gì c*̃ng không nhìn thấy.
“Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Bố Lai Tư đã mơ hồ đoán được điều gì đó, trong lòng thầm kêu không tốt, nhưng ông còn chưa kịp vọt tới phòng điều khiển thì tiếng rồng gầm giận dữ của Ban Khắc đã nổ tung ngay bên tai.
“Gào…… “
Tiếng gầm này không còn “nhẹ nhàng” như lời nhắc nhở khi hạ cánh nữa, mà là ẩn chứa cơn phẫn nộ của một con Cốt Long cấp 199 truyền kỳ.
“Ôn Đốn…. Ôn Đốn nam tước đáng chết ở đâu?! Mau cút ra đây! Cút ngay ra đây cho ta!”
Động tĩnh quá lớn khiến toàn bộ người trong thành đều bị làm cho tỉnh ngủ.
Lĩnh chủ Tư Tháp Na vừa ngâm mình trong sữa bò và hoa xong, đang đong đưa chén rượu thưởng thức cảnh đêm thì cảm thấy một cỗ uy áp nặng hơn cả núi xuất hiện giữa không trung.
Uy áp bất ngờ xuất hiện khiến lão ta bị đè bẹp trên mặt đất, ly rượu đắt tiền vẩy hết lên người lão ta, trông chật vật đến mức nói không nên lời.
Xong đời….. Trong đầu lĩnh chủ Tư Tháp Na bây giờ chỉ còn lại hai chữ “Xong đời”, hoàn toàn không thể động đậy được, một chút khả năng chạy trốn c*̃ng không có.
Giờ khắc này lão ta mới hiểu được lời Kiệt Khắc nói —— “Thành chủ Phỉ Lạc Ti không có ác ý, mấy con Cốt Long kia đều là những tài xế xe buýt rất có trách nhiệm” , câu nói này đúng là có tính chân thực rất cao.
Nếu như đối phương muốn đồ sát cả tòa thành, chỉ cần dùng một cái cấm chú là đủ.
Cấp 199 truyền kỳ, thật đáng sợ!
Kiệt Khắc lập tức đi tìm phụ thân của mình: “Không có chuyện gì, phụ thân đừng sợ, tính tình Ban Khắc các hạ có chút không tốt, bây giờ chỉ cần cho ăn mười con dê nướng nguyên con thì sẽ bình tĩnh lại ngay.”
Kiệt Khắc run rẩy lấy tiền ra, một con dê nướng nguyên con có giá 560 đồng vàng, mười con cũng chỉ có 5600 đồng vàng, cũng không đắt, nhưng chờ hắn ta đếm đồng vàng xong mới ý thức được nơi này là thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á chứ không phải thành Lan Tư Duy Lợi!
“Aaaa không xong rồi!!!!” Kiệt Khắc còn tỏ ra vô dụng hơn cả lão lãnh chủ, tứ chi tê liệt nằm trên mặt đất, sau đó bò ra ngoài bằng tư thế hết sức quái dị.
Lão lãnh chúa chuyển động chiếc nhẫn, muốn xé mở không gian chạy trốn, nhưng lão ta lại tuyệt vọng phát hiện, toàn bộ không gian ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã bị khóa lại.
“Ôn Đốn!!! Đáng chết! Ôn Đốn ở đâu?!!!”
Ban Khắc vẫn còn đang gào thét, dáng vẻ phẫn nộ của nó giống như đang tuyên bố quyết tâm của mình —— nếu không tìm được Ôn Đốn thì để thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á chôn cùng ông ta đi!
Ôn Đốn nam tước vốn đã ngốc rồi, ông ta chỉ là một siêu phàm giả chưa tới cấp 50, có tài đức gì mà lại được một con Cốt Long cấp 199 nhớ thương như thế!
Ông ta bị dọa sợ đến mức mất kiểm soát, quay người muốn bỏ chạy, nhưng lại bị sứ giả của “Chính nghĩa” bắt lấy: “Cốt Long vĩ đại các hạ, ông ta ở đây! Ôn Đốn nam tước ở chỗ này!”
Ôn Đốn không dám tin nhìn người đã bắt mình, hoặc là nói “Đám người đó” đều là những hộ vệ ông ta đã bỏ ra rất nhiều tiền để bồi dưỡng.
Những tên hộ vệ đang bao vây ngăn ông ta bỏ chạy không những không cảm thấy tội lỗi, mà vẻ mặt còn vô cùng chính trực.
“Lão già ngươi chính là Ôn Đốn nam tước đúng không?!” Ban Khắc dừng ở trên phủ đệ của Ôn Đốn nam tước, đó là vị trí tốt nhất để Ban Khắc gây áp lực lên người ông ta mà không làm hư hại tòa nhà.
Hạ Lạc Khắc mở cửa phòng điều khiển, thò đầu ra khỏi cái đầu lâu to lớn của Ban Khắc: “Y Lệ Toa Bạch? Y Lệ Toa Bạch có ở đây không? Sao cô lại không có chút khái niệm gì về thời gian hết vậy?! Cô có biết mình tội lớn thế nào khi làm chậm trễ thời gian tan ca của Ban Khắc Lão đại nhà chúng ta không?!”
Y Lệ Toa Bạch……
Ôn Đốn cũng ngốc luôn rồi, ông ta không ngờ “Thủ phạm” dẫn con Cốt Long này tới lại chính là Y Lệ Toa Bạch mình không để vào mắt.
Ôn Đốn nam tước cuống cuồng xin lỗi: “Đại nhân tôn kính vĩ đại, thật ra ta và Y Lệ Toa Bạch đã sớm đoạn tuyệt quan hệ cha con, nó là một đứa ngang bướng không chịu nổi, khiến ta rất đau đầu, nếu như nó đắc tội ngài, xin ngài xử lý nó, đừng để ý đến ta, dù ngài dùng hình phạt gì với nó ta cũng sẽ ủng hộ quyết định của ngài.”
Ban Khắc lười nghe ông ta nói nhảm: “Y Lệ Toa Bạch đâu?!”
Ôn Đốn nam tước vừa ân cần lấy lòng vừa nhiệt tình chỉ đường, khi Ban Khắc nhìn thấy Y Lệ Toa Bạch trọng thương hộc máu, Linh Hồn Chi Hỏa bỗng nhiên dâng cao.
“Đáng chết! Một ngàn điểm công của ta!!!” Ban Khắc k** r*n một tiếng, sau đó là vô số lời nguyền rủa bay về phía Ôn Đốn nam tước, “Ta đâu có giết cả nhà ngươi, tại sao ngươi lại nhất quyết sống mái với ta như thế?!”
“Lão già đáng ghét này! Ta nhất định sẽ không tha cho ngươi!!!”
“A a a…..” Trong nháy mắt khí tức màu đen của lời nguyền bao phủ toàn thân Ôn Đốn nam tước, ông ta bắt đầu la hét rồi lăn lộn trên mặt đất như thể vừa phải đựng chịu sự tra tấn khủng khiếp nhất trên đời.
Bối Đặc Tây không nhìn thấy, nhưng cậu ta theo bản năng bảo vệ Y Lệ Toa Bạch ở sau lưng mình, Ban Khắc không phân biệt được ai với ai, nó chỉ biết trong hai người đó có một người là Y Lệ Toa Bạch, vậy nên đã hạ bạch cốt trảo thô to xuống, cẩn thận dùng đầu ngón tay mình xách hai người kia lên, Ban Khắc hét lên như quỷ rống: “Hạ Lạc Khắc! Hạ Lạc Khắc! Mau cứu một ngàn điểm công của ta đi…..”
Một ngàn điểm công, lại thêm 120 điểm nữa là có thể ăn được hai con dê nướng nguyên con! Hai con! Đó là hai con dê nướng nguyên con á!
Tính tình Ban Khắc vừa kém lại lại vừa tham ăn, suýt chút nữa nó đã chôn cả tòa thành này rồi!
Lúc Kiệt Khắc chạy đến, Ban Khắc đang định nổi khùng, Hạ Lạc Khắc đang dùng ma pháp Thủy hệ dịu dàng trấn an nó, xoa dịu nó, cố gắng để nó bình tĩnh lại, nhưng Ban Khắc cảm thấy mình tủi thân quá thể, không bình tĩnh lại nổi.
Kiệt Khắc hô to: “Ban Khắc lão đại, một trăm con dê nướng nguyên con, ta đã đặt trước một trăm con dê nướng cho ngài rồi, Ban Khắc lão đại mau trở về ăn đi!”
Ban Khắc chả thèm nghe, Cốt Long không bao giờ làm nô! Chỉ một trăm con dê nướng nguyên con thì làm sao có thể mua chuộc được nó! Nó là Cốt Long, vừa sinh ra đã là một con Cốt Long tự do, nó muốn nổi điên lúc nào là nổi điên lúc đó, nó muốn…..
“Tinh…. Thông báo của hệ thống: Tài xế Ban Khắc chủ động mang những hành khách bị lỡ chuyến xe về, hành khách Y…. đánh giá thái độ phục vụ của ngài 5 sao, ngài được thưởng 2000 điểm công.”
Hai ngàn điểm công có thể mua được một con trâu về nấu nồi lẩu thịt!
Trái tim tự do của Ban Khắc lập tức tìm được nhà.
Nhưng một trăm con dê nướng nguyên con c*̃ng tuyệt đối không bỏ, phúc lợi lớn như thế mà, bỏ tiếc lắm! Ban Khắc làm như vừa nghĩ tới cái gì, sau đó thận trọng mở miệng, nói: “Ừm, nếu ngươi đã nói như vậy rồi, một trăm con dê nướng nguyên con thì một trăm con đi.”
Vở kịch cứ như thế hạ màn.
Hạ Lạc Khắc lấy lọ thuốc hồi phục ra cho Y Lệ Toa Bạch uống.
Thuốc hồi phục (Cấp10) : Sau khi uống, lượng máu sẽ tăng +1000, ma lực tăng + 300.
Thi pháp giả cấp thấp thanh máu ngắn, chỉ một bình là có thể lấp đầy thanh máu của Y Lệ Toa Bạch ngay lập tức, hiệu quả còn tốt hơn cả phép thuật trị liệu của Mục Sư!
Chủ yếu vẫn là Y Lệ Toa Bạch chỉ bị ngoại thương, nếu như bị nội thương nghiêm trọng giống như Nick thì vẫn phải tìm Mục Sư trị liệu.
“Ca ca…” Sau khi uống một lọ thuốc hồi phục, Y Lệ Toa Bạch liền mở mắt, trong ánh mắt còn mang theo vẻ mờ mịt.
“Y Lệ Toa Bạch!” Bối Đặc Tây ngạc nhiên giữ tay cô, nhưng vẫn không dám dùng sức.
Kiệt Khắc nhìn thấy Y Lệ Toa Bạch mở mắt ra thì tham vọng trong mắt hắn ta càng thêm rõ ràng, mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, hắn ta vẫn thấy lọ thuốc trị giá 10 đồng bạc kia quá rẻ, khiến tim hắn ta đập rộn lên.
Đối với siêu phàm giả cấp thấp mà nói, lọ thuốc này cũng tương đương với sinh mệnh mới, thứ tốt này không chỉ có thể cứu mạng mà còn có thể phản sát, vậy mà chỉ bán có 10 đồng bạc! Nếu như không phải hắn ta tự mình mua và dùng qua, có lẽ sẽ cho rằng người nói lời này đầu óc có vấn đề!
Nhưng sự thật chính là như thế —— lọ thuốc chỉ có giá 10 đồng bạc này được bày bán la liệt trong cửa hàng ma dược ở thành Lan Tư Duy Lợi, ai cũng có thể mua, nhưng một ngày mỗi người chỉ được mua 5 lọ.
Thuốc cầm máu thì không có hạn mức mua, bởi vì thuốc cầm máu đã bị “Đào thải”, sản lượng quá nhiều, hơn nữa còn có lựa chọn tốt hơn —— thuốc hồi phục.
Nhưng dù là thuốc hồi phục có giới hạn hạn mức mua hay thuốc cầm máu mua không giới hạn gì cũng vậy, những thứ này rẻ đến mức ai cũng có thể mua được ở Lan Tư Duy Lợi, còn ở bên ngoài thì nó lại là “Bảo vật” mà những người dân bình thường ở dưới đáy xã hội không thể chạm tới.
Bối Đặc Tây không bị tổn thương gì, mắt của cậu ta mù là do debuff, ảnh hướng của việc tiêu hao sinh mệnh, có uống thuốc hồi phục bình thường c*̃ng trị không hết.
Hạ Lạc Khắc không cho cậu ta, nhưng nhìn tình huống của Y Lệ Toa Bạch cũng có thể đoán được đó là đồ tốt, Bối Đặc Tây không biết làm sao để báo đáp ân tình này.
“Đừng để ý, cái này rất rẻ.”
Bối Đặc Tây tiếp nhận lời nói dối có thiện ý của Hạ Lạc Khắc, cậu ta đứng dậy, trịnh trọng cúi đầu: “Tạ ơn Ban Khắc lão đại và vương tử điện hạ đã ra tay giúp đỡ, ta sẽ luôn ghi nhớ ơn cứu mạng của mọi người trong lòng.”
Dùng tên thật tham gia đóng phim còn phiền phức hơn hắn ta tưởng tượng nhiều, nhưng Hạ Lạc Khắc cũng lười đi sửa lại.
Ban Khắc đối với xưng hô “Ban Khắc Lão đại” hết sức hài lòng, cùng với một trăm con dê nướng nguyên con được hiếu kính và 2000 điểm công, niềm vui bất ngờ khiến tâm tình nó rất tốt, c*̃ng không thúc giục mọi người nhanh lên xe nữa.
Hạ Lạc Khắc nhìn thời gian, nhắc nhở: “Y Lệ Toa Bạch, đã đến lúc phải đi rồi.”
Tốc độ của Ban Khắc rất nhanh, có trễ một chút c*̃ng không sao, nhưng tốc độ nhanh quá vẫn sẽ khiến cho hành khách khó chịu.
Y Lệ Toa Bạch sững sờ, kinh hỉ vì sống sót sau tai nạn đã bị thay thế bằng nỗi cô đơn buồn bã: “Ca ca…”
Bối Đặc Tây không có sức chiến đấu, còn có cái kỹ năng bị động của hỗn huyết Mị Ma phiền phức….
Y Lệ Toa Bạch nhìn Ôn Đốn nam tước vừa tru lên vừa lăn lộn trên mặt đất, sợ hãi nắm lấy tay Bối Đặc Tây.
Ban Khắc ngang ngược thì ngang ngược, nhưng nó vẫn rất sợ Phỉ Lạc Ti, công việc lái xe buýt có một cuốn sổ tay rất dày, nhưng nó lười không đọc! Có lẽ loại tình huống này có thể gây ra cái gì và phải làm như sao có ở trong cuốn sổ tay công việc đó, nhưng nó không có đọc! Vậy nên Ban Khắc trực tiếp tuân thủ theo ranh giới cuối cùng —— không cho phép làm chết người.
Chỉ là thực hiện mấy cái nguyền rủa thôi, đâu có ai chết, đối phương cũng không nói gì, vậy cho nên nó cũng đâu có làm trái quy củ!
Đúng là Ôn Đốn nam tước không chết, lời nguyền thối rữa, lời nguyền gãy xương và lời nguyền tái sinh khiến toàn thân ông ta phải vật lộn trong đau đớn tuần hoàn.
Chết làm sao được, da thịt bị thối rửa một nửa sẽ được hồi sinh, xương cốt dập nát rồi nhanh chóng liền lại như cũ, nhưng sẽ đau lắm nha!
Vừa đau vừa ngứa, lại chết không được, đau đớn khiến ông ta chưa bao giờ có khát vọng được chết như lúc này.
” Giết ta, giết ta, giết ta đi…… A a a….” Cổ họng ông ta bị thịt thối chặn lại, vừa mơ hồ hét lên hai chữ “Giết ta” lại vừa muốn phun máu thịt thối rữa ra.
Cảnh tượng buồn nôn vô cùng, tràn ngập phong cách nghệ thuật vong linh.
Nhưng xét theo thẩm mỹ của nhân loại thì, khung cảnh trước mắt quả thật kinh tởm và buồn nôn.
Y Lệ Toa Bạch yên lặng nhìn, tựa hồ như muốn ghim chặt cảnh tượng này vào tâm trí mình.
“Đại nhân……” Y Lệ Toa Bạch khẩn cầu nhìn về phía Hạ Lạc Khắc, “Ta sẽ chăm chỉ làm việc, ca ca ta c*̃ng rất cố gắng, có thể cho huynh ấy một cơ hội phỏng vấn được không? Huynh ấy sẽ hoàn thành công việc của mình và không gây cản trở cho bất kỳ ai!”
Bối Đặc Tây không thể ở lại, tuyệt đối không thể ở lại! Ôn Đốn nam tước không chết, ông ta có tiền, miễn là còn sống thì vẫn có thể tiếp tục cao cao tại thượng, nếu như Bối Đặc Tây ở lại, nhất định sẽ bị trả thù!
Không thể, tuyệt đối không thể!
Bối Đặc Tây kéo Y Lệ Toa Bạch, cố gắng trấn tĩnh cô, đừng nói nữa, Y Lệ Toa Bạch, đừng như vậy, đừng tạo thêm rắc rối không đáng có cho tương lai tươi sáng của muội.
Bối Đặc Tây biết rất rõ năng lực của mình, cậu ta không có khả năng trở thành siêu phàm giả, lời nguyền mà Ôn Đốn nam tước đã hạ xuống người cậu hoàn toàn không thể nghịch chuyển.
Thay vì nói nó là nguyền rủa, không bằng nói nó là một kiểu “Đột biến”, kích phát huyết thống Mị Ma trong cơ thể cậu ta.
Huyết thống Mị Ma trong cơ thể cậu ta rất ít, nhưng sau khi thức tỉnh, cậu ta lại vội vàng muốn ma lực mạnh lên.
Cho đến khi nó được lấp đầy, không có ma lực nào có thể thuộc về cậu ta.
Ngay cả khi cậu ta làm công việc chân tay hao tốn thể lực, cũng chỉ mang đến phiền phức và hại nhiều hơn lợi.
Vậy thì có quý tộc nào lại nguyện ý lãng phí tiền bạc lên người cậu ta?
Cũng giống như Ôn Đốn nam tước nói vậy, kết cục đời này của cậu ta đã định sẵn —— hoặc là làm công cụ phát tiết cho người ta đến chết, hoặc là chết ở một nơi hẻo lánh không ai biết tới.
“Cậu đủ điều kiện, ký tên đi.”
Một tấm tấm da dê được đưa tới trước mắt Bối Đặc Tây.
Bối Đặc Tây không dám tin ngẩng đầu lên nhìn, lắp bắp nói: “Ngài, ta, cái này….”
Bố Lai Tư lại dùng giọng điệu giải quyết việc chung, nói: “Ta chỉ dựa theo mệnh lệnh của Lĩnh chủ đại nhân tuyển nhân công thôi.”
“Ca ca, ký tên nhanh đi!” Y Lệ Toa Bạch nhịn không được thúc giục, hận không thể cầm bút thay cậu ta viết tên lên khế ước.
Bối Đặc Tây sờ lên những đường vân trên tấm da dê, sau đó cắn răng viết tên mình lên.
Cậu ta không muốn gây rắc rối cho người khác, càng không muốn trở thành gánh nặng cho Y Lệ Toa Bạch, nhưng cậu ta cũng không muốn ở lại nơi này.
Nói không chừng…. Nói không chừng sẽ có kỳ tích xảy ra thì sao? Nói không chừng….. Có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn khác với cuộc sống bây giờ thì sao?
Bối Đặc Tây nhịn không được ước mơ về điều đó.
Dù chỉ là ước mơ c*̃ng tốt, dù chỉ là một chút ảo tưởng trong mộng cũng được, cũng vẫn tốt hơn hiện thực đau đớn lúc này!
Hai người cũng không có gì để thu dọn, khi họ bước lên xe buýt thì đã 10 giờ 15 phút tối rồi.
15 phút đồng hồ, nói chính xác hơn là 10 phút.
Trong thời gian 10 phút đó, vận mệnh của bọn họ đã được thay đổi.
Ngồi ở trên những chiếc ghế sạch sẽ, huynh muội hai người đã có hiểu biết hơn về hai từ “Cường đại”.
“Gào….. “
Theo tiếng rồng gầm vang lên, thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á nhanh chóng bị bỏ lại phía sau.
Ban Khắc vỗ đôi cánh xương của mình, dùng tốc độ nhanh nhất bay trở về thành Lan Tư Duy Lợi, rồng đi làm công mà không được ra về đúng giờ, nó thật sự rất bực mình!
Không giống như thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á chìm trong bóng tối, chỉ có khu quý tộc mới có ánh đèn lộng lẫy chiếu sáng, từ rất xa đã có thể nhìn thấy Lan Tư Duy Lợi đèn đuốc sáng trưng.
Đèn đường ma pháp dùng “Năng lượng mặt trời”, ban ngày hấp thu đủ các nguyên tố ánh sáng, ban đêm có thể phát ra ánh sáng rực rỡ nhưng không chói mắt.
Hai bên đường rộng rãi, cứ cách mười mét lại có một cây đèn đường, khi không có người trên đường, nó sẽ tản ra ánh sáng ổn định như đom đóm, một khi có người tiến vào phạm vi trăm mét, nó có thể chiếu sáng mọi ngóc ngách trên đường, hoàn toàn không có một góc chết nào, như thể đang nói —— hết thảy mọi tội ác đều không chỗ dung thân!
Thành Lan Tư Duy Lợi về đêm chỗ nào cũng thấy người, bởi vậy cả tòa thành cũng không khác ban ngày là bao.
….. Thậm chí còn náo nhiệt hơn cả ban ngày!
“Trời ạ! Thật đẹp!”
Từ trên trời nhìn xuống xa xa bên dưới đã cảm thấy chấn động vô cùng, nhưng khi thật sự đáp xuống, chân đạp lên mặt đất và trở thành một bộ phận của thành phố này, Y Lệ Toa Bạch càng cảm thấy choáng váng và hạnh phúc hơn.
Từ giờ trở đi…. Cô sẽ sống ở thành phố này sao?
Nghĩ tới đây, khóe mắt Y Lệ Toa Bạch nhịn không được cảm thấy cay cay.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
