Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 48

Kiệt Khắc muốn kinh doanh thuốc cầm máu.

Sau khi nhìn thấy đội quân “Siri” của Lan Tư Duy Lợi, hắn ta không còn ôm bất cứ kỳ vọng gì về việc gia tộc Tư Tháp Na có thể đoạt lại được các mối làm ăn từ trong tay Phỉ Lạc Ti, thậm chí còn lo sợ.

Nhưng mà, các mối làm ăn đó là chết, chứ con người thì sống, không buôn bán cái này thì vẫn có thể buôn bán cái khác được!

Thứ Kiệt Khắc để mắt tới chính là thuốc cầm máu.

Đương nhiên, hắn ta không có lá gan đi đào góc tường nhà Phỉ Lạc Ti, hắn ta chỉ muốn xây dựng mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi với Phỉ Lạc Ti thôi.


Sau khi biết Phỉ Lạc Ti muốn tuyển công nhân ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, Kiệt Khắc không thể tích cực hơn.

Kẻ lưu lạc không tạo ra được giá trị gì, thậm chí có thể còn cản trở sự phát triển lành mạnh của thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố.

  Thậm chí lão lãnh chúa còn hạ lệnh “Thanh lý” định kỳ những kẻ lưu lạc bẩn còn hơn cả rác này.

Kiệt Khắc không rõ tại sao Phỉ Lạc Ti lại muốn chiêu mộ một đám người lưu lạc đến làm việc cho mình, thậm chí trong đầu hắn ta đã não bổ ra những kẻ lưu lạc này sẽ biến thành một thành viên trong đội quân Siri.

Nhưng thế thì có gì quan trọng đâu? Chỉ là đám lang thang thôi mà.

Kiệt Khắc rất hoan nghênh những kẻ lang thang này đến thành Lan Tư Duy Lợi làm công!


Hắn ta ra sức khoe khoang tài lực của mình, mạnh mẽ nói cho đám người đó rằng: Ta có tiền như vậy, đi lừa mấy quỷ nghèo như các ngươi làm cái gì? Lừa mấy người lười biếng các ngươi hay là lừa mấy người ở dơ không tắm rửa?

“Ta có thể đi không?”

Lục tục có không ít người dù sợ hãi vẫn ngo ngoe đi tới cẩn thận hỏi thăm.

Bố Lai Tư chỉ đơn giản quan sát hắn ta một chút rồi đưa khế ước ra.

Đối phương vui vẻ c*n v** c* tay mình.

“Ta, ta cũng muốn đi…” Lại một người đàn ông gầy gò khác chen tới.


Lần này Bố Lai Tư lại lắc đầu: “Ngươi không phù hợp yêu cầu của chúng ta.”

Đối phương sửng sốt một lát, sau đó trong mắt hiện lên sự oán hận và hung ác: “Tại sao……”

Tinh thần lực của Thuật Sĩ tuôn ra, đối phương lập tức bỏ chạy.

Nguyên bản những người lúc đầu còn có chút do dự, bây giờ lại trở nên lo lắng khi thấy đối phương bị từ chối, nguyên bản 1 phần động tâm lúc đầu lập tức hóa thành 10 phần, khiến bọn họ muốn hành động ngay, lập tức gạt đám người qua một bên rồi chạy tới báo danh.

Trong lúc nhất thời cửa, người báo danh có khi còn hơn trăm, nhưng không phải ai Bố Lai Tư cũng gật đầu đồng ý, hơn một nửa số người đến đều bị từ chối.


Nói là phỏng vấn vòng thứ nhất, nhưng kỳ thật rất ngắn gọn, chỉ cần để Bố Lai Tư nhìn một chút, thiết bị đo lường trong tay ông cũng không rung lắc nhiều là được.

Công việc mà ba người trong tiểu đội phụ trách không giống nhau. Bố Lai Tư chịu trách nhiệm việc đàm phán với thành chủ, tuyển nhân công và chiếu phim; Kiệt Khắc là người chịu trách nhiệm phân phát những thứ các diễn viên tài trợ, Hạ Lạc Khắc là lực lượng chính bảo vệ đoàn.

Ngoài thiết bị chiếu phim, trong tay Bố Lai Tư còn có một thiết bị đo lường tên màu đỏ..

Mặc dù Phỉ Lạc Ti rất thiếu người, nhưng không phải ai tới y cũng đồng ý thuê.

Thiết bị kiểm tra đo lường tên màu đỏ có ba cấp độ: xanh lá cây, cam và đỏ.


Màu xanh lá cây có nghĩa là chưa bao giờ giết ai, màu cam có nghĩa là đã giết ai đó để tự vệ, còn màu đỏ có nghĩa là đã chủ động giết ai đó rồi.

Chỉ khi đến khu vực màu đỏ thì thiết bị kiểm tra đo lường mới rung lên, độ rung càng mạnh chứng tỏ số người thiệt mạng dưới tay người này càng nhiều.

Nếu một đứa trẻ đến đăng ký, chỉ cần nó không phải loại người xấu đến cực hạn thì sẽ được nhận ngay. Tuy nhiên, khế ước đưa ra cũng có chút khác biệt.

Trẻ em bình thường được trực tiếp nhập học, còn trẻ vị thành niên có tên xuất hiện màu đỏ thì cần phải đến Đại đội cải tạo lao động thiếu nhi tiếp nhận huấn luyện ba tháng, khi nào thông qua huấn luyện mới được đến trường học, nếu huấn luyện không đạt thì tiếp tục chương trình huấn luyện kỳ nữa.


Còn về phần người trưởng thành thì đơn giản và thô bạo hơn rất nhiều, những người có tên màu đỏ thì không nhận.

Người trưởng thành và vị thành niên không giống nhau, tam quan của bọn hắn về cơ bản đã hình thành cố định, mặc dù vẫn còn có thể thông qua giáo dục tiến hành cải tạo, nhưng rất khó.

Thành Lan Tư Duy Lợi vất vả lắm mới có thể đồng tâm hiệp lực cố gắng hướng về phía trước, Phỉ Lạc Ti tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép những nhân tố bất ổn ảnh hưởng đến bầu không khí của bọn họ!

Nguồn lực tài nguyên có hạn, Phỉ Lạc Ti có nhiều lý do để đầu tư những nguồn lực này vào những người có giá trị hơn.

Vì vậy, những người trưởng thành có chữ đỏ trực tiếp bị đào thải.

Môi trường sống của những người dân ở dưới đáy xã hội rất khắc nghiệt, ngay cả ăn cũng không đủ no thì nói gì đến thiện lương và lễ phép.


 Thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á phồn hoa hơn thành Đạt Nhã Khắc rất nhiều, tình hình tất nhiên c*̃ng phức tạp hơn, việc những người vô gia cư và thường dân ở tầng dưới cùng của xã hội giết chóc, cướp bóc và phóng hỏa là chuyện hết sức bình thường.

 Lỗi là ở cái thế giới dị dạng này.

Nhưng với tư cách là Lĩnh Chủ của Lan Tư Duy Lợi, Phỉ Lạc Ti có nghĩa vụ phải phụ trách lĩnh dân của mình.

Có lẽ sau này có thể suy xét để bọn hắn đến quặng mỏ cải tạo lao động, sau khi cải tạo thành công lại cho bọn hắn cơ hội bắt đầu lại từ đầu, nhưng trước mắt thì Phỉ Lạc Ti không có ý định tiếp nhận bọn hắn.

*****

“Nhân Ngư? Nhân ngư nào?” Y Lệ Toa Bạch nghe hầu gái nói chuyện phiếm vốn định phớt lờ không để ý, nhưng từ mấu chốt “Nhân Ngư” đã thu hút sự chú ý của cô.


Giọng nói đột ngột vang lên khiến đám hầu gái vô thức quỳ xuống, tuy đã làm xong công việc của mình, nhưng ở trong mắt quản gia và các thiếu gia tiểu thư thì chỉ cần tay không làm việc thì chính là lười biếng.

Có hầu gái vụng trộm đưa mắt nhìn lên, thấy là Y Lệ Toa Bạch thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng bọn họ vẫn chưa hoàn toàn an tâm.

Y Lệ Toa Bạch không phải là người thích tra tấn người hầu để mua vui, nhưng vì ngủ không ngon giấc nên sắc mặt cô có hơi kém, nhiêu đó thôi cũng đủ để khiến các cô hầu gái nhỏ run lẩy bẩy.

Sợ bị phạt nặng vì lười biếng và nói chuyện phiếm, vậy nên các cô đã vội vàng kể hết những gì mình biết.

“Là bộ phim mới chiếu, tên là «Vương Tử Biển Cả», nghe nói nhân vật chính là một vương tử nhân ngư vô cùng đẹp trai.”


Sự xuất hiện của « Vương Tử Biển Cả» còn bùng nổ và lan nhanh hơn cả trứng nấm.

Những người dân bình thường ở thế giới này không có hoạt động giải trí nào, quả phụ nhà nào ra đường mà nói chuyện với nam nhân nhiều thêm mấy câu, sẽ trở thành đề tài bát quái suốt mấy tháng.

«Vương Tử Biển Cả» không chỉ có số lượng Tu La tràng nhiều, mà nó còn là phiên bản nghe nhìn.

Không chỉ có sự hiểu biết cụ thể về những từ ngữ trừu tượng như: “Xinh đẹp”, “Anh tuấn”, “Cường đại”, “Xa hoa”, mà họ còn có niềm khao khát cụ thể hơn về sự phồn hoa và thịnh vượng trong tương lai.

Hôm qua không phải ai cũng đến buổi chiếu phim, tất nhiên là những người hầu ở phủ Nam Tước Ôn Đốn cũng không thể đi xem được.

Nam tước, nam tước phu nhân và mấy thiếu gia cùng hộ vệ đều biến mất, mọi người trong phủ bàng hoàng hoảng loạn chống đỡ cả một đêm, không ai có thể ngủ yên được.

Mãi cho đến khi mặt trời mọc, bọn người hầu mới ra ngoài nghe ngóng tin tức có liên quan đến thiên tai vong linh, bọn họ không nghe nói có dấu hiệu nào chứng tỏ vong linh xâm lấn, lúc đó mọi người mới yên tâm trở về.

Sáng nay đám hầu gái ra ngoài nghe ngóng tin tức mới nghe nói về «Vương Tử Biển Cả».

Toàn thành cũng đang thảo luận chuyện này, ngay cả khi đám hầu gái không cố ý hỏi thăm thì tai họ vẫn tràn ngập thông tin về bộ phim.

Tò mò là bản năng của con người, đám hầu gái tất nhiên cũng rất tò mò, sau khi từ bên ngoài trở về làm xong việc của mình, vất vả lắm mới tranh thủ được một chút thời gian nghỉ ngơi, vậy nên đã tụ tập ở cửa để trao đổi thông tin với nhau.

Chỉ là không nghĩ tới, Y Lệ Toa Bạch lại xuất hiện ở đây.

Y Lệ Toa Bạch là tiểu thư nhà bá tước Ôn Đốn, nhưng cũng có thể nhìn thấy được địa vị của cô trong nhà bá tước như thế nào từ việc cô bị ném lại ở chỗ này.

Cô là con gái của bá tước và một hầu gái, tuy có thân phận “Tiểu thư”, nhưng địa vị của cô chỉ cao hơn hầu gái một chút vì cô không có thiên phú gì.

“Phim, đó là cái gì?”

Rất nhiều từ Y Lệ Toa Bạch nghe mà không thể nào hiểu được, đám hầu gái chỉ là thuật lại những tin tức bát quái mình nghe được, chính bản thân bọn họ cũng không biết đó là cái gì thì làm sao có thể giải thích cho Y Lệ Toa Bạch được?

Y Lệ Toa Bạch có chút bất lực, cô biết, chỉ hỏi mấy hầu gái này thì có thể sẽ không được bất kỳ tin tức hữu dụng nào.

“Bọn họ nói sáu giờ đêm nay sẽ chiếu «Vương Tử Biển Cả» lần nữa ở trước quảng trường Quang Minh Thần Điện, nghe nói còn được tặng kẹo bông gòn.”

Kẹo bông gòn? Lại là một từ mới khác.

Y Lệ Toa Bạch ghi nhớ những từ này trong lòng, nhưng cô cũng không nói đêm nay có đi xem phim hay không.

Đám hầu gái đang nhìn cô bằng ánh mắt đầy chờ mong lại cúi đầu thất vọng.

Dù Y Lệ Toa Bạch có không được sủng ái thì cô cũng là con của nam tước Ôn Đốn, tuy dung mạo của cô không phải khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng không đến nỗi nhìn mặt là bị dọa cho chết khiếp.

Một cô gái như vậy nuôi lớn về sau cũng chỉ để cống hiến cho gia tộc —— ví dụ như sinh con cho một vị quý tộc nào đó, hoặc đưa cho một vị quý tộc nào đó để giải tỏa nỗi cô đơn chẳng hạn….

Bởi vậy, Y Lệ Toa Bạch ở trong phủ nam tước cũng không tính là vô dụng.

Các quý tộc rất chú trọng đến mặt mũi, nếu Y Lệ Toa Bạch muốn ra ngoài thì phải có hầu gái và hộ vệ theo cùng.

Bên ngoài mọi người đều đang bàn tán về « Vương Tử Biển Cả», đám hầu gái c*̃ng ngo ngoe nảy ra ý nghĩ muốn đi xem.

Y Lệ Toa Bạch cũng đoán ra được suy nghĩ của họ, nhưng thân là một tiểu thư ưu nhã cao quý, bị một đám người hầu dẫn đi thì thật mất mặt!

Hơn nữa, Y Lệ Toa Bạch c*̃ng không có tâm trạng đó.

Đại quân vong linh không có đánh tới thành, nhưng việc cô bị bỏ rơi không chút do dự đã khiến cô bị đả kích rất nhiều.

Mặc dù cô đã sớm biết vai trò của mình ở trong cái nhà này, chỉ là một “Nữ nhân” bị đưa cho quý tộc khác.

Nhưng cô cũng là con người, cũng sẽ có chờ mong, cũng sẽ cảm thấy khó chịu.

Nếu như, ý cô là nếu như, nếu như cô có thể trở nên ưu tú hơn một chút, liệu cô có bị người ta vứt bỏ dễ dàng như vậy không?

Y Lệ Toa Bạch cảm thấy, mình nên dành nhiều thời gian hơn để minh tưởng.

Tuy thiên phú của cô không được tốt lắm, nhưng nếu cô chăm chỉ thì biết đâu điều kỳ diệu sẽ xảy ra, đúng không?!

Y Lệ Toa Bạch vứt hết “Phim” “Nhân Ngư” “Vương Tử Biển Cả” “Kẹo bông gòn” gì đó ở sau đầu, bây giờ trong đầu cô chỉ có minh tưởng minh tưởng và minh tưởng, cô phải vì mình gia tăng tăng thêm trọng lượng mới được!

“Rầm rầm …… “

Sau khi minh tưởng một ngày, cấp bậc của Y Lệ Toa Bạch cũng không có bất kỳ thay đổi gì, cô lại chuẩn bị luyện tập kỹ năng.

Y Lệ Toa Bạch lấy ra một bản chép tay mình quý trọng từ trong tủ sắt bảo bối, cuốn sách thật dày nhìn có vẻ rất “Học thức”, nhưng thực chất bên trong chỉ ghi chép năm ma pháp, theo thứ tự là “Bong bóng”, “Thủy cầu thuật”, “Chứa nước”, “Thủy tiễn thuật” và “Tường nước” .

Ma pháp bong bóng và thủy cầu thuật đều là ma pháp Thủy Nguyên Tố cấp 1, trong khi thuật chứa nước và thủy tiễn thuật lại là ma pháp cao cấp hơn một chút, đó là ma pháp cấp 5.

Cấp bậc cao nhất là “Tường nước”, nhưng Y Lệ Toa Bạch lại tự mình tìm tòi ra ma pháp Nguyên Tố nên hiệu quả cực kỳ thấp.

Không chỉ phải sử dụng hết toàn bộ ma lực của mình cùng một lúc, mà còn rất yếu.

Ôn Đốn nam tước là một quý tộc sa sút, vốn liếng đã sớm không còn lại gì, cũng chỉ có thể truyền lại cho cô bốn kỹ năng Thủy Nguyên Tố này.

Tường nước là Y Lệ Toa Bạch dựa vào ba tổ hợp ma pháp thủy cầu thuật, bong bóng và chứa nước cải tiến ra.

Trước mắt thì, hiệu quả còn tệ hơn trước khi cô cải tiến!

Chưa kể nó có thể rút khô bản thân cô chỉ trong một lần, nó cũng chỉ là một thứ trông giống như “lưỡi dao nước” nhưng cao cấp hơn một chút, có thể phân hủy nguyên tố nước cuối cùng đã cô đặc lại, kỹ năng này chẳng khác gì gân gà, chẳng chút giá trị gì.

Cô không dám luyện tập tường nước, bởi vì nó sẽ tiêu hao sạch ma lực của cô ngay lập tức, không đáng.

Cô luyện tập đi luyện tập lại kỹ năng “Bong bóng” và “Chứa nước”…. Cô luyện tập rất lâu, khi ma lực cạn kiệt lại ngồi xuống minh tưởng, sau khi ma lực được bổ sung đầy thì lại luyện tập tiếp.

 Một lần lại một lần.

Nhưng sau nhiều lần luyện tập và thiền định, dường như cũng không có gì thay đổi nhiều.

Y Lệ Toa Bạch không nhụt chí, tu luyện là một việc rất cô đơn và nhàm chán, không ai có thể thành thạo một kỹ năng chỉ trong một ngày, cũng không ai tu luyện một ngày liền thăng một cấp!

Cô tin rằng, chỉ cần mình chịu đựng được sự buồn tẻ đó, lại chăm chỉ hơn một chút nữa thì có thể thu được kết quả mong muốn!

 “Tiểu thư Y Lệ Toa Bạch, Ngải Mễ Lệ tiểu thư mời ngài đi tham gia tiệc trà nhài, ngài có muốn đi không?”

Y Lệ Toa Bạch không muốn đi lắm, cô muốn tập luyện thủy cầu thuật thêm vài lần nữa, nội dung tiệc trà xã giao của các tiểu thư quý tộc lúc nào cũng giống vậy, tới tới lui lui nói đi nói lại cô cũng thấy chán.

Nhưng Ngải Mễ Lệ lại là con gái út của lĩnh chủ Tư Tháp Na, mặc dù cô ta cũng giống cô, là con do hầu gái sinh ra, cũng không có thiên phú gì, nhưng bộ dáng cô ta lại hết sức xinh đẹp!

Đối với phụ nữ mà nói, xinh đẹp cũng là một loại vốn liếng.

Bởi vậy, địa vị của cô ta ở nhà Tư Tháp Na cao hơn Y Lệ Toa Bạch rất nhiều.

Cô ta là người ưu tú nhất trong vòng xã giao của Y Lệ Toa Bạch.

Y Lệ Toa Bạch phí không biết bao nhiêu tâm tư để dung nhập vào cái vòng xã giao đó, nhưng dù thế nào đi nữa cô cũng không dám đắc tội với Ngải Mễ Lệ.

“Ta sẽ đi, thông báo cho mã phu đi.”

 Tuy nhà Ôn Đốn đã sa sút, nhưng sau khi Y Lệ Toa Bạch phí hết tâm tư trà trộn vào vòng xã giao của Tư Tháp Na tiểu thư, phu nhân Ôn Đốn đã tặng cho cô một số bộ trang sức để nâng cao thể diện.

 Nói đúng hơn thì, những món trang sức này không thuộc về cô, là tuyệt đối không thể làm hư, làm mất hay giữ làm của riêng.

Mà các quý tộc đặc biệt không được đeo một bộ trang sức quá ba lần, nếu không trông họ sẽ kém sang.

Nhà Ôn Đốn từ lâu đã không thể duy trì được mặt mũi thể diện như vậy, nhưng họ không muốn người khác thấy sự lúng túng và nghèo khó của mình, mấy tỷ muội bọn họ không chỉ đổi cho nhau, mà còn có kỹ năng chế tác trang sức rất tốt – hay nói cách khác – kỹ năng sửa đồ trang sức rất tốt!

Y Lệ Toa Bạch thay lễ phục, đeo đầy đủ trang sức, mang theo mặt nạ là nụ cười ưu nhã và cao quý trên môi, thẳng tiến đến dinh thự nhà Tư Tháp Na như đã hẹn.

Ngải Mễ Lệ Tư Tháp Na là một cô gái xinh đẹp, nụ cười của cô cũng có thể khiến cho không khí trở nên ngọt ngào, cô chỉ mới mười một tuổi, nhưng Tư Tháp Na lĩnh chủ đã đặt trước cho cô một mối hôn sự tốt, đối phương là một vị Kỵ Sĩ truyền kỳ, mặc dù là “Tiểu thiếp”, nhưng chỉ cần có thể sinh hạ hài tử có thiên phú cao thì tương lai nàng có thể được sống cuộc sống rất tốt!

Y Lệ Toa Bạch có chút ao ước, cấp bậc truyền kỳ là nhân vật lớn! Đó là tồn tại lợi hại cỡ nào chứ?!

Phụ thân của Y Lệ Toa Bạch cũng chỉ là một Thuật Sĩ cấp 39, vậy mà đã có thể sống một cuộc sống cực kỳ xa hoa, cô không thể tưởng tượng được một truyền kỳ cấp 100 là tồn tại vĩ đại đến nhường nào.

Tham gia tiệc trà nhài có tổng cộng mười hai tiểu thư quý tộc, các nàng vây quanh Ngải Mễ Lệ như chúng tinh phủng nguyệt, nói mấy lời lấy lòng tán dương này nọ, sau đó mới nói về những tin tức mới mẻ gần đây.

“Đúng rồi, tối nay ta muốn đi xem «Vương Tử Biển Cả», các người có muốn cùng đi không? Nếu như đi, để ta sai quản gia đi bố trí chỗ ngồi một chút.”

Chủ đề này khiến bầu không khí đột nhiên yên tĩnh mấy giây, nó chứa đầy những chủ đề mà chỉ thường dân và những kẻ lang thang mới tham dự, từ trước đến nay các quý tộc luôn tránh né nếu có thể, kẻo những chủ đề đê hèn này làm bẩn miệng mình.

Nhưng người đưa ra chủ đề này lại là Ngải Mễ Lệ, vậy thì chuyện lại khác.

Y Lệ Toa Bạch khéo léo nói: “Gần đây ta cũng hay nghe những chuyện liên quan đến bộ phim, thật sự có Nhân Ngư à?”

Ngải Mễ Lệ lộ ra vẻ mặt sùng bái: “Kiệt Khắc ca ca nói, không chỉ có Nhân Ngư thôi đâu, mà còn có Quang Minh thánh nữ, Huyết tộc, Tinh Linh, Hải yêu nữa đó!”

Y Lệ Toa Bạch: “!!!”

Mấy cô nương khác : “!!!”

Bởi vì bọn họ ghét bỏ việc thảo luận những chủ đề của tầng lớp dưới đáy xã hội, vậy nên các tiểu thư quý tộc hoàn toàn không để ý đến đề tài này, bởi vậy nên bây giờ họ mới biết được tin tức nóng hổi này.

Tin tức này làm cho bọn họ chấn kinh, các cô nhất thời không thể bình tĩnh được.

“Không chỉ có thế, xem phim xong còn có thể nhờ Kiệt Khắc ca ca dẫn chúng ta đi xin chữ ký của Vương Tử Hạ Lạc Khắc! Kiệt Khắc ca ca nói hắn ta là một truyền kỳ đó!”

Hạ Lạc Khắc Vương Tử là ai, các nàng không rõ lắm, mặc dù chưa từng nghe nói qua trong vương thất có người nào là Hạ Lạc Khắc Vương Tử, nhưng cái này cũng không quan trọng! Quan trọng nhất chính là —— đối phương là Vương Tử, mà còn là cấp bậc truyền kỳ!

Truyền kỳ, vậy mà là cấp bậc truyền kỳ!!!

“Ta muốn đi ta muốn đi!” Y Lệ Toa Bạch phản ứng nhanh nhất, cô dựa vào kỹ năng chế tạo đồ trang sức của mình để gia nhập vào vòng xã giao của Ngải Mễ Lệ, thuộc diện nhân tài có kỹ thuật, có mối quan hệ thân thiết hơn với Ngải Mễ Lệ một chút, được ngồi ở bên cạnh Ngải Mễ Lệ, Y Lệ Toa Bạch thân mật ôm lấy cánh tay Ngải Mễ Lệ, hoàn toàn không có tự giác mình đã là một cô gái gần đầu hai, mềm nhũn làm nũng.

“Làm ơn đi Ngải Mễ Lệ thân yêu, đưa ta đi cùng với, ta chưa từng thấy truyền kỳ trông như thế nào cả!”

Y Lệ Toa Bạch hành động nhanh nhất, nhưng những tiểu cô nương khác tốc độ c*̃ng không chậm, vén váy lên cùng nhau tiến tới vây quanh Ngải Mễ Lệ, thanh âm dễ nghe phát ra mềm mại dễ chịu vô cùng, bị những tiểu cô nương như vậy vây quanh nịnh nọt nũng nịu, ai có thể chống cự lại được chứ!

Ngải Mễ Lệ tràn đầy tự tin nói: ” Mối quan hệ giữa Kiệt Khắc ca ca và Hạ Lạc Khắc Vương Tử rất tốt! Nhất định không có vấn đề gì!”

Thời gian còn lại trong buổi tiệc trà, các cô gái nhỏ có chút lơ đãng, hiển nhiên là nghĩ đến chuyện xem phim buổi tối.

Ngải Mễ Lệ c*̃ng có thể hiểu được, nói: “Mọi người mau trở về chuẩn bị một chút đi, Kiệt Khắc ca ca nói bốn giờ sẽ phát kẹo bông gòn, bảo chúng ta nhất định không được đến trễ.”

Kẹo bông gòn, từ ngữ nghe vừa quen vừa xa lạ lại xuất hiện một lần nữa, lần này Y Lệ Toa Bạch không vứt nó ra sau đầu nữa, mà mang theo đủ loại liên tưởng trở về thay quần áo.

Kiệt Khắc nhắc nhở Ngải Mễ Lệ ăn mặc đơn giản một chút, để cô có thể di chuyển dễ dàng hơn giữa đám đông, có rất nhiều người nên mặc váy xòe bồng bềnh sẽ khiến cô khó hoạt động khi bị người ta chen lấn xô đẩy, ngay cả khi có hộ vệ bên cạnh.

Nhưng yêu cầu như vậy quả thực là trái ngược với tính cách của một quý cô thục nữ!

Ngải Mễ Lệ sẽ không nghe theo đâu!

Y Lệ Toa Bạch vội vàng trở lại nhà, nhưng nam tước Ôn Đốn và nam tước phu nhân vẫn chưa về, bọn họ chạy trốn quá nhanh, chặt đứt hết thảy mọi manh mối có khả năng bị truy tung, vì thế, cô có muốn báo tin cho họ cũng vô cùng khó khăn.

Khi hai vị chủ nhân không có mặt, Y Lệ Toa Bạch chỉ có thể đi tìm ca ca của mình là Bối Đặc Tây.

Bối Đặc Tây là hài tử của nữ nô, trên người còn mang theo một chút huyết mạch Mị Ma, cậu ta là lực lượng quan trọng mà nam tước Ôn Đốn chuẩn bị để đông sơn tái khởi, bởi vậy đã 19 tuổi rồi mà vẫn còn chưa chịu cho ra ngoài.

Cậu ta cũng là đứa con bị vứt bỏ, nhưng trong số những đứa trẻ bị bỏ rơi, cậu ta là người có địa vị cao nhất.

Cường giả cấp truyền kỳ dù cho ở đâu cũng đều là một tồn tại vĩ đại đáng tôn kính, sau khi biết được tin tức này, Y Lệ Toa Bạch rất muốn gả cho người đó, nhưng cô c*̃ng biết rõ cơ hội của mình thật sự rất nhỏ bé.

Không bằng xem tin tình báo này như một món nợ ân tình đi.

“Ta đã biết.” Bối Đặc Tây là một thanh niên có dáng người rất mảnh khảnh, dáng người ở độ tuổi giữa thiếu niên và thanh niên rất gầy, khiến cho người ta có một loại ý nghĩ muốn bảo vệ.

Bối Đặc Tây cầm một chiếc vòng cổ khảm nạm bảo thạch thật lớn đeo cho Y Lệ Toa Bạch: “Em muốn gả và sinh hạ hài tử cho hắn ta à?”

Lời Bối Đặc Tây nói thẳng thắn quá khiến Y Lệ Toa Bạch bỗng nhiên đỏ mặt, lắp bắp nói không nên lời.

Cô nghĩ, tất nhiên là muốn như vậy rồi.

 Nhưng cô không có khuôn mặt hoàn hảo, cũng không có thân hình khiến người ta mê luyến không thôi, càng không có thiên phú xuất chúng, vậy mà cả gan ảo tưởng đến một người có cấp bậc truyền kỳ? Đó không phải là suy nghĩ hão huyền thì là gì?

Bối Đặc Tây thương tiếc chạm lên má cô: “Y Lệ Toa Bạch, nếu như em không phải con cháu nhà này, em nhất định sẽ trở thành một người rất xuất chúng.”

Y Lệ Toa Bạch sửng sốt một chút, người xuất chúng sao? Chỉ bằng thiên phú của cô? Làm sao có thể chứ!

Sắp đến sinh nhật 14 tuổi của cô rồi, nhưng cấp bậc thì chỉ mới đến 15.

Ở tuổi cô, thiên tài xuất sắc nhất thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á là Kiệt Khắc Tư Tháp Na, đã…..

“Đó là bởi vì phụ thân hắn ta là Tư Tháp Na!”

Trong mắt Bối Đặc Tây hiện lên sự chán ghét, đồng thời càng thêm đau lòng ôm lấy Y Lệ Toa Bạch: “Nếu như em c*̃ng có tài nguyên tốt như vậy, nhất định em có thể ưu tú hơn Kiệt Khắc!”

Y Lệ Toa Bạch rũ mắt, không nói tiếp nữa, Bối Đặc Tây và cô không phải cùng một mẹ sinh ra, nhưng lại không biết vì sao luôn có những kỳ vọng phi thực tế đối với cô.

Giả thiết chỉ là giả thiết, hiện thực tàn khốc hơn rất nhiều, Y Lệ Toa Bạch chỉ là một Pháp sư nguyên tố thủy hệ cấp 15 ngu dốt mà thôi.

Có lẽ là vì Bối Đặc Tây không thể tu luyện được.

Y Lệ Toa Bạch đoán.

Huyết mạch Mị Ma trên người Bối Đặc Tây rất loãng, vì để phát huy tối đa tác dụng huyết thống Mị Ma trên người cậu ta, Ôn Đốn nam tước đã thực hiện một lời nguyền lên người cậu ta.

Tất cả ma lực thu được khi cậu ta minh tưởng đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho huyết thống Mị Ma.

Cậu ta càng cố gắng, dáng dấp càng ngày càng mỹ lệ hơn, nhưng thực lực bản thân thì không có cách nào mạnh lên dù chỉ một chút.

“Em gái ngoan, em không giống ta, tương lai của em hẳn là cực kỳ xán lạn, em không nên bị trói buộc ở cái nơi nhỏ bé này.” Đồng tử màu vàng chỉ thuộc về Mị Ma dịu dàng nhìn cô, sáu cánh sao trong ma pháp trận xoay tròn trong đôi mắt đó.

Bối Đặc Tây đeo trang bị không gian lên cổ tay cô, nhỏ giọng nói: “Ngày mai bọn họ sẽ quay lại, nếu như em muốn chạy thì tối nay là cơ hội tốt nhất.”

Lệ huyết tuôn ra từ khóe mắt cậu ta, nhưng cậu ta lại không có ý định dừng lại.

“Y Lệ Toa Bạch, đi thôi. Vận mệnh của em không nên chuyển từ viện tử nhỏ hẹp này sang một cái viện tử nhỏ hẹp khác, cũng không nên rời khỏi thế giới này vì băng huyết sau sinh khi chỉ mới mười lăm tuổi.”

“Tương lai của em, cuộc sống của em, hẳn là càng thêm tươi sáng hơn, chói mắt hơn!”

Y Lệ Toa Bạch ngơ ngẩn.

Phần lớn ấn tượng mà Mị Ma cho người khác cảm nhận là mỹ mạo, mị hoặc và gợi cảm, nhưng trên thực tế, Mị Ma là chủng tộc có khả năng sinh ra nhà tiên tri cao nhất trong trong ma tộc.

Thiên phú của Bối Đặc Tây rất khủng khiếp, khủng khiếp đến mức cậu ta chỉ mất năm ngày để bước vào lĩnh vực siêu phàm giả.

Dùng phương thức đánh giá bảo thủ nhất cũng là một SSR+ .

Nhưng cậu ta đã bị hạ lời nguyền.

Mười lăm năm trước cậu ta cấp 1, mười lăm năm sau cậu ta vẫn là cấp 1, nhưng từ việc người hầu chỉ nhìn thấy bóng lưng của cậu ta thôi đã choáng váng thì biết, huyết thống Mị Ma trong người cậu ta đã phát triển đến một trình độ lợi hại như thế nào.

Cơ thể Y Lệ Toa Bạch không kìm được mà run rẩy, cô muốn nhìn thấy biểu lộ Bối Đặc Tây đang nói đùa từ trong ánh mắt đó, nhưng thứ cô thấy lại chỉ có khuôn mặt máu me đầm đìa.

“Ca ca!”

Y Lệ Toa Bạch kinh hô một tiếng, kéo tay áo định lau máu cho cậu ta, nhưng lại bị Bối Đặc Tây nắm chặt cổ tay ngăn lại.

“Y Lệ Toa Bạch, em nên trở về thay quần áo đi.”

Bối Đặc Tây nói: “Ăn mặc đẹp một chút, dù sao cũng là đi gặp một nhân vật truyền kỳ mà.”

Ánh mắt cậu ta vừa lạnh lùng vừa bình tĩnh, tâm trạng và cảm xúc ổn định c*̃ng đã tác động đến Y Lệ Toa Bạch, cô cũng đang dần dần bình tĩnh lại từ trong bối rối và sợ hãi.

“Được, ta trở về thay đồ, ca ca, anh c*̃ng ăn mặc đẹp một chút.”

Cái từ “Xinh đẹp” này đặt ở trên thân một nam nhân thì có vẻ không tốt lắm, nhưng đó lại chính là điều nam tước Ôn Đốn yêu cầu Bối Đặc Tây.

Y Lệ Toa Bạch cũng chỉ có thể khắc chế sự run rẩy trong giọng nói của mình, cố tỏ ra bình thường nhất có thể.

Khí tức Mị Ma trên người Bối Đặc Tây những năm này càng ngày càng đậm, vì bảo vệ cậu ta, những người hầu chỉ có thể vào chỗ ở của cậu ta dọn dẹp dựa theo thời gian cố định.

Vì vậy, trên đường trở về phòng, Y Lệ Toa Bạch xách váy bước đi như một quý cô, hết sức thuận lợi.

Nhưng chỉ có cô mới biết trong suốt chặng đường đó nội tâm mình đã trải qua bao nhiêu đau khổ và giãy dụa.

Y Lệ Toa Bạch đeo lên người đồ trang sức hoa lệ nhất, mặc vào bộ quần áo lộng lẫy nhất, lại lặng lẽ chuyển tiểu kim khố của mình đến trang bị không gian Bối Đặc Tây cho.

Trang bị không gian chỉ có nửa mét khối, chứa cũng không được bao nhiêu đồ, nhưng Y Lệ Toa Bạch vốn cũng không giàu có gì, thứ quý giá nhất cô có chính là cuốn sổ ma pháp bản chép tay kia.

Thêm những thứ khác, thiết bị không gian thậm chí còn không đầy nổi!

Thấy không gian vẫn còn rất nhiều chỗ, Y Lệ Toa Bạch quyết định cứng rắn, thừa dịp hầu gái đi ra ngoài, cô nhét mọi thứ trong hộp trang sức vào thiết bị không gian, sau đó rời khỏi nhà như không có chuyện gì xảy ra.

Cô không muốn chết, cho dù cô chưa từng tiếp xúc với thế giới bên ngoài, có thể cô sẽ trở thành thức ăn cho lũ ma thú nhét đầy bao tử, bị tiêu hóa rồi thải ra bên ngoài, hoặc cũng có thể sẽ bị bắt đi rồi bán như nô lệ.

Nhưng ở lại cái nhà kia thì cô chỉ có một tương lai duy nhất —— bị nam tước Ôn Đốn đưa cho một người nào đó, sau đó sẽ chết vì khó sinh và ra máu quá nhiều.

Y Lệ Toa Bạch sẽ không bao giờ chọn tương lai như thế!

“Trời ạ, sao lại có nhiều người như vậy!”

Y Lệ Toa Bạch đang “Ngẩn người” trong xe ngựa thì nghe được tiếng phu xe sợ hãi cảm thán, cô vô thức kéo rèm lên, sau đó cô cũng kinh ngạc đến ngây người.

Thục nữ thường “Đến trễ mười lăm phút”, bởi vậy cô và phu xe đã tính toán thời gian trước khi ra ngoài.

Lúc phu xe đánh xe ngựa đến gần Thần Điện là bốn giờ mười phút chiều, dựa theo kinh nghiệm phong phú của gã, bọn họ sẽ đến quảng trường Quang Minh “Đúng giờ” vào lúc bốn giờ mười lăm phút.

Nhưng giờ phút này lại rất lúng túng, bọn họ đang bị chặn lại trên con đường phía trước quảng trường.

Mấy chục cỗ xe ngựa khác cũng bị chặn lại ở nơi này, phu xe cưỡi Thanh Phong Mã đi lên lại bay cao một chút, nhưng bay một vòng c*̃ng không tìm được một chỗ nào có thể hạ xuống, xung quanh đều chật kín người, chỗ nào cũng thấy người!

Từ trên không nhìn xuống, cảnh tượng hàng vạn người trông vô cùng hùng vĩ, ngay cả khi người bên dưới có bị thu nhỏ lại chỉ bằng một con kiến thì cảnh tượng đó cũng rất ngoạn mục.

Phu xe và hộ vệ khổ não không thôi, nhưng mà Y Lệ Toa Bạch lại hai mắt tỏa sáng.

“Thật là, đang làm cái gì vậy! Thời gian ta và Ngải Mễ Lệ hẹn sắp đến rồi!” Y Lệ Toa Bạch sốt ruột phàn nàn.

Phu xe không thể dùng vó ngựa điên cuồng giẫm nát bãi đậu xe, chỉ có thể rối rít xin lỗi.

“Xin lỗi? Xin lỗi có ích gì! Ngươi đúng là một tên vô năng phế vật!” Y Lệ Toa Bạch trút giận lên người phu xe, giọng điệu thì ưu nhã, nhưng lời nói ra thì lại hết sức cay nghiệt, cuối cùng, thấy thời gian không còn nhiều, Y Lệ Toa Bạch chỉ có thể tức giận lựa chọn tự mình xuống xe đi bộ đến.

Váy xòe bồng bềnh giữa đám người đông đúc như vậy đúng là vướng víu khó di chuyển.

Y Lệ Toa Bạch được hai tên hộ vệ một trước một sau bảo vệ mà vẫn gặp khó khăn khi đi lại

“Xếp hàng văn minh! Không được phép chen ngang, không được cãi vã, không cho phép ẩu đả đánh nhau….”

“Các ngươi làm gì vậy? Đừng tiến lên phía trước nữa, Đây là cuối hàng rồi.”

 Kiệt Khắc đã trở về, tất nhiên 53 quân hộ thành tinh anh kia cũng phải theo hắn ta trở về.

Chỉ có điều, Kiệt Khắc thì ngồi xe buýt tốc hành Cốt Long trở về, còn bọn hắn thì tự mình đi về.

Khoảng cách từ thành Lan Tư Duy Lợi đến thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á có đội ngũ bảo an Siri bảo vệ, sau khi không còn hiểu lầm nữa, đội quân bảo vệ thành này cảm thấy vô cùng an tâm, đi đường vô cùng thuận lợi, vậy nên đã dùng tốc độ nhanh nhất trở về.

Kết quả là, sau khi trở về thì phát hiện phần lớn quân bảo vệ thành đều đã bỏ chạy, hiện tại bọn hắn một người phải làm công việc của mấy người, trước đó lãnh lương ra mỗi ngày nằm phơi nắng, đi ngủ, uống rượu, nhàn nhã biết bao, thời gian tốt đẹp đó đã không còn nữa, mặt bọn chúng thối đến mức như thể vừa ăn mất mười người!

Loa phát thanh vẫn không ngừng phát ra cảnh báo, lúc đầu Y Lệ Toa Bạch chỉ giả vờ tức giận, nhưng bây giờ thì cô có chút tức giận thật.

Y Lệ Toa Bạch kìm lại cơn giận, nói: “Ta đã hẹn với Ngải Mễ Lệ Tư Tháp Na, chúng ta ….. “

Viên sĩ quan hộ thành hỗ trợ duy trì trật tự nói mà không một chút biểu cảm: “Xếp hàng một cách văn minh đi.”

Xem phim không cần xếp hàng, cướp được vị trí rồi thì đứng hoặc ngồi gì cũng được, nhưng nhận kẹo bông gòn thì phải xếp hàng, Y Lệ Toa Bạch mới đến đây lần đầu tiên, không rõ lắm giữa hai bên có gì khác nhau, mặc dù quân thủ thành nhìn cách ăn mặc của cô thì biết là một tiểu thư quý tộc, nhưng khoảng thời gian ở Lan Tư Duy Lợi xếp hàng, hắn ta đã sớm muốn thể nghiệm uy phong yêu cầu người ta xếp hàng đàng hoàng một chút, thế là hoàn toàn không cho đối phương cơ hội giải thích.

“Ngươi cứ xếp hàng chờ đi, sẽ nhanh thôi.”

Máy làm kẹo bông gòn không phải là kiểu ở Lam Tinh, cầm một que nhỏ rồi quấn từng vòng từng vòng chờ cây kẹo to ra, thế thì lãng phí thời gian quá! Một ngày c*̃ng làm không được mấy cái!

Máy làm kẹo bông gòn phiên bản luyện kim là máy bán tự động, que tự bật ra, sợi đường vẫn xuất hiện từ một vòng tròn lớn, nhưng có năm mươi que tre quấn quanh vòng tròn lớn thành nhiều lớp, sau đó, khi đường bay ra, năm mươi que tre đồng loạt xoay tròn, mỗi khu vực còn có thể cho ra một kiểu dáng khác nhau.

Công đoạn cuối cùng mới cần dùng đến nhân công —— dùng tay cẩn thận gỡ kẹo bông gòn ra khỏi máy!

Một phút đồng hồ làm được một trăm cây, một giờ làm được sáu ngàn cây, kế hoạch ban đầu là “Bốn giờ chiều” c*̃ng một lần nữa sửa lại, từ hai giờ thành mười hai giờ, rồi lại thành một giờ.

Bố Lai Tư đã nộp đơn xin cấp máy mới, nhưng cho đến khi máy mới sẵn sàng thì họ chỉ có thể duy trì hiện trạng.

Dù là Y Lệ Toa Bạch, Ngải Mễ Lệ hay là những chị em khác đều phải xếp hàng.

Có mấy tiểu cô nương phát cáu khi xếp hàng nên đã vung tay bỏ đi, nhưng có củ cà rốt “Hạ Lạc Khắc Vương Tử” treo lủng lẳng trước mặt, rất nhiều tiểu thư công tử quý tộc vẫn nhịn xuống.

Y Lệ Toa Bạch đã cố gắng nhịn, nhưng cô tới quá muộn, mãi cho đến khi phim bắt đầu chiếu phim rồi mà cô vẫn chưa ăn được kẹo bông gòn.

Phim đã bắt đầu chiếu, Y Lệ Toa Bạch đứng cách đó rất xa, nhưng thiết bị chiếu phim ma pháp không để cho cô chịu ảnh hưởng vì khoảng cách, vẫn có thể xem tốt.

Đây là lần đầu tiên Y Lệ Toa Bạch nhìn thấy biển sâu, chỉ một giây, cô đã bị thế giới thần bí dưới đáy biển hấp dẫn thật sâu.

Dường như cô cũng không khác gì những người dân bình thường ở dưới đáy xã hội, ở trước mặt cảnh sắc như vậy, niềm tự hào và kiêu hãnh trong quá khứ của cô dường như không có gì đáng nhắc đến.

Trận chiến sau đó giữa Nhân Ngư và hải quái càng làm cho cô cảm thấy mình thật nhỏ bé, thậm chí còn nhỏ hơn cả hạt cát!

Nhưng rất nhanh, theo kịch bản Vương Tử đưa Nhân Ngư trở lại bờ bắt đầu, Y Lệ Toa Bạch thông minh ý thức được kịch bản ở dưới đáy biển đã kết thúc.

Cảnh dưới đáy biển rất ngắn, ngắn đến mức làm cho Y Lệ Toa Bạch tiếc hận không thôi —— tại sao đây không phải là một bộ phim diễn ra hoàn toàn dưới đáy biển?!

Cô tiếc hận không thôi, nhưng khi Noe tỉnh dậy, mấy vệ tinh mang theo hắn ta làm quen với “Thế giới loài người”, Y Lệ Toa Bạch cũng thay đổi thành Nhân Ngư chưa bao giờ rời khỏi đáy biển.

Đây không phải là “Thế giới loài người”, trong thế giới loài người không có đường phố sạch sẽ ngăn nắp như vậy, đây là một cảnh tượng thần kỳ hoàn toàn không có thật!

Các tiểu thư quý tộc khi đi ra ngoài gần như không muốn đi bộ, phần lớn nguyên nhân là do mặt đất quá bẩn!

Quá bẩn quá bẩn quá bẩn!

Thậm chí ngay cả từ “bẩn” cũng không thể diễn tả hết được những con đường trong thành.

Nước tiểu, phân, vết máu, thi thể, bạch cốt……

Mọi thứ có thể tưởng tượng và không thể tưởng tượng đều có thể xuất hiện ở mọi nơi trên đường.

Y Lệ Toa Bạch rất ghét đi ra ngoài, cho dù trên xe ngựa có dùng mùi thơm hoa cỏ, nhưng cô vẫn bị sặc vì đường phố thối hoắc.

Ngay cả khi mặt đất đã được làm sạch, nhưng chỉ cần có người vô gia cư bẩn thỉu bước vào con phố này ——  con đường lại lập tức trở nên thối hoắc!

Y Lệ Toa Bạch là một tiểu thư, những tòa thành cô đi qua cũng không nhiều, nhưng bất kể là tòa thành nào, mặc kệ là nội thành hay là ngoại thành gì cũng đều rất thối!

Nhưng đường phố trong phim lại không hề bẩn, không loạn, cũng không hôi hám.

Tất cả mọi người đều mặc quần áo tươm tất, mặc dù có một đám người mặc cùng một loại “Quần áo lao động” rẻ tiền, nhưng quần áo của họ vẫn sạch sẽ và gọn gàng, có khẩu trang, tạp dề và găng tay, kiểu dáng mặc dù có chút kỳ quái, nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác “sạch sẽ” và thoải mái.

Đường cái rất sạch sẽ, không có vết tích mấp mô của đánh nhau —— bởi vì ở đó không cho phép ẩu đả đánh nhau; hai bên đường trồng đại thụ, bụi cây và hoa cỏ, tất cả đều là Ma Thực, mặc dù chúng chỉ là Ma Thực cấp thấp, nhưng dưới sự chăm sóc của Tinh Linh hoa, tất cả Ma Thực đều phát triển vui vẻ, khỏe mạnh và tự hạn chế sinh trưởng, không đánh nhau tranh đoạt ma lực dinh dưỡng, càng không không công kích người qua đường —— bởi vì ma lực dồi dào và đất đai màu mỡ, không cần tranh đoạt cũng có thể khỏe mạnh lớn lên, đánh nhau gây thương tích cho người khác sẽ bị nhổ tận gốc đi điều chế thành dược tề, bọn chúng vẫn có thể phân biệt được sự khác nhau giữa bữa nào cũng được ăn no với ăn no một bữa rồi chết.

Có thể thấy được nhà vệ sinh công cộng và thùng rác ở khắp mọi nơi, khăn tay sạch sẽ, gương soi để chỉnh lý lại quần áo mặt mũi, có nước sạch —— chỗ nào cũng thấy sạch sẽ gọn gàng, không ai được phá hư, c*̃ng không ai dám phá hư.

Những người vô gia cư là nguồn gây ô nhiễm hoàn toàn không xuất hiện, một người c*̃ng không có! —— lực lượng lao động không đủ thì làm gì còn ai lưu lạc nhàn rỗi, tất cả bọn họ đều đi làm, công việc rất nhiều! Ở đâu cũng có nước máy sạch sẽ, vặn vòi nước một cái là có nước lạnh và nước nóng, nếu vặn vòi ra mà nước không sạch thì sẽ được sửa chữa lại ngay!

Mọi thứ trong phim đều khiến Y Lệ Toa Bạch cảm thấy rung động thật sâu, một thành phố sạch sẽ đẹp đẽ như vậy thực sự tồn tại à?!

Nếu như nói khung cảnh của thành phố khiến Y Lệ Toa Bạch khiếp sợ, thì thói quen vui chơi giải trí ăn uống thường ngày lại khiến Y Lệ Toa Bạch dại ra.

Đùi gà chiên 20 đồng một cái, gà rán nguyên con 399 đồng một con, trà sữa 2 – 60 một ly, phô mai chín một nửa 30 đồng một cái….

Đơn vị tính, tất cả đều là tiền đồng.

Có lẽ điều khiến người dân bình thường rung động nhất khi xem «Vương Tử Biển Cả» là những mỹ thực phong phú đủ kiểu kia, những thứ bọn họ đã từng nếm qua trong đời quả thật rất ít, thậm chí ngay cả ăn no cũng khó khăn, bao tử được lấp đầy chính là ước mơ lớn nhất và tốt đẹp nhất của bọn họ.

Nhưng đối với Y Lệ Toa Bạch, người đã chuyển từ nhu cầu tối thiểu là “Ăn no” sang “Muốn nhu cầu tinh thần cao hơn” thì điều khiến cô chấn động nhất vẫn là giá cả hàng hóa ở Lan Tư Duy Lợi.

Quá rẻ, thật sự là vô cùng rẻ!

Có phải là bọn họ cố tình hạ giá xuống không? Nhưng có nhiều người mua như vậy, cứ coi như chỉ là nhất thời lỗ vốn, chẳng phải vẫn là lỗ đó sao?!

Nếu như đó là giá thật —— không thể nào! Tuyệt đối không! Tuyệt đối không thể!

Y Lệ Toa Bạch vô cùng sốc!

Cô đang ở trong một tình thế hết sức khó xử —— đã từng đọc qua một vài cuốn sách, nhưng lại chưa đọc được nhiều; cô có suy nghĩ của riêng mình, nhưng lại rời rạc, không có hệ thống; dường như cô đã mơ hồ nắm bắt được điều gì đó, nhưng làm thế nào cũng không thể biến nó thành hiện thực.

Y Lệ Toa Bạch đau đớn ôm lấy đầu mình, cô cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung!

“Mùi vị này…..”

Một mùi thơm không biết từ đâu bay đến, mùi thơm mang theo ma lực bay thẳng vào mũi cô, bỗng bụng cô phát ra tiếng động cực kỳ vang dội.

Thơm quá thơm quá thơm quá…..

Muốn ăn muốn ăn muốn ăn……

Tế bào toàn thân cô như đang kêu gào, muốn ăn muốn ăn muốn ăn!

Y Lệ Toa Bạch là một tiểu thư quý tộc có đam mê về ẩm thực, có yêu cầu cao về cảm quan nghệ thuật ẩm thực, hình ảnh trong phim chỉ có thể truyền tải “màu sắc” của sắc hương vị, có thể khiến cô khát vọng, nhưng cũng chỉ ở mức 9 điểm.

Nếu nói đến sự tinh mỹ của món ăn, thì rất nhiều món ăn trên bàn ăn của quý tộc cũng không thua kém gì phim ảnh!

Sở dĩ ở Lan Tư Duy Lợi có thể tạo thành ảnh hưởng lớn như vậy là vì phần lớn người xem đã nếm qua lẩu, thịt nướng, kem ly, các cảnh phim chỉ gợi lại ký ức của họ một lần nữa, biến 9 thèm ăn thành 9000000 điểm thèm ăn.

Nhưng Y Lệ Toa Bạch chưa bao giờ nếm qua những món ăn này thì lại khác, dù cho cô có thèm ăn đến mức nào vẫn có thể chịu đựng được!

Những người chưa từng nếm thử món lẩu thì làm sao có thể tưởng tượng được?

Nhưng mùi thơm của kẹo bông gòn thì lại không giống.

Trong trường hợp này, hương thơm là một quả bom mạnh gấp chục lần bữa tiệc thị giác!

Mặc dù hình ảnh trong phim chỉ có thể phản ánh được một chút mỹ vị, nhưng bầu không khí do các diễn viên tạo ra đã làm tăng thêm hương vị này, ngay cả Y Lệ Toa Bạch luôn tự cho mình là một quý cô thục nữ thanh lịch, c*̃ng một đường nuốt nước miếng, ăn không khí.

Dạ dày và bộ não bị “tra tấn” suốt hai tiếng đồng hồ vốn đã không chịu nổi gánh nặng này, bây giờ thì tốt rồi, vừa ngửi thấy mùi thơm của kẹo bông gòn bay qua, cơn đói liền bùng nổ.

Trong suốt hai giờ chiếu phim, việc sản xuất và phân phát kẹo bông gòn vẫn không hề dừng lại, chỉ có điều, từ người xem lĩnh kẹo xong đi ra biến thành Kiệt Khắc cầm kẹo đi phát cho người ta.

Mùi thơm của kẹo bông gòn không hề nhỏ, nhưng cũng không bùng nổ như mùi thơm của món lẩu, khi Y Lệ Toa Bạch nghe được mùi thơm, phía trước cũng chỉ có hơn một trăm người.

167, 166, 165… Y Lệ Toa Bạch đếm ngược trong đầu, cô chưa bao giờ cảm thấy hai phút lại có thể dài đến thế.

Mũi Y Lệ Toa Bạch giật giật, đôi mắt cô lóe lên ánh sáng xanh biếc, thậm chí cô cảm thấy bây giờ mình có thể ăn được mười con tê giác khổng lồ!!!

Kiệt Khắc: “!!!” Kỳ quái, sao mình lại có cảm giác như đang bị ma thú nhắm tới vậy nhỉ?

Thôi bỏ đi, dù sao thì trong mấy ngày qua chuyện như thế này cũng không phải xảy ra lần đầu.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 48
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...