Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 37
Mùi hương của món nước cốt lẩu mỡ bò cay đặc biệt nồng, có thể nói là rất kinh hãi.
Không phải ai cũng có thể ăn được những món cay, nhưng nếu không có vị cay thì hình như thiêu thiếu một thứ gì đó.
Chắc chắn Phỉ Lạc Ti sẽ quảng bá ớt cay ra ngoài, bắt đầu từ các quán nướng, quán xiên chiên, thêm các loại gia vị cay nhẹ, cay vừa, cay nhiều và siêu cay.
Trong hai ngày qua gia vị cay đã được bán tại các quầy BBQ ở chợ đầu mối hải sản, doanh số bán rượu cũng đột nhiên tăng lên một tầm cao mới.
Khách hàng ở Lan Tư Duy Lợi phần lớn là dân thường và nô lệ, vì sợ tạo gánh nặng cho cái dạ dày vốn đã yếu của bọn họ nên y chỉ thêm một chút gia vị gọi là “hơi cay” thôi, nhưng vì là “hương vị mới” nên hoạt động kinh doanh của quán nướng và xiên que chiên cũng tăng lên đáng kể.
Các quán ăn trên các con đường gần trường học có món mì hơi cay chưa được quảng bá, các nhân ngư sống ở khu vực này cũng đã ăn những món hơi cay đó rồi, đột nhiên ngửi thấy mùi hương từ trong quán lẩu bay ra, một nồi lẩu nấu hai cân ớt, ba cân mỡ bò, tất cả nhân ngư ở đó đều bị hương thơm làm cho mê hoặc.
Phỉ Lạc Ti hiểu được động lực của người diễn viên quan trọng như thế nào.
Buổi tối có cảnh quay được sắp xếp ở tiệm lẩu, khi quay xong cả đoàn phim sẽ cùng ăn lẩu, không phải làm thế sẽ tiện hơn sao?
Đoàn phim cũng không nhiều người lắm, nhưng tổng đạo diễn lại chính là Lĩnh chủ đại nhân!
Nhân viên ở quán lẩu không cần phải thúc ép, bọn họ rất nhiệt tình chuẩn bị mọi thứ thật hoàn hảo cho buổi tối.
Khi các nhân ngư theo mùi hương bay tới cũng là lúc nhân viên nhà hàng lẩu đang ăn tối, ăn tối để có sức làm tốt công việc phục vụ của mình.
“Thơm quá, khụ khụ khụ…..”
Mùi thơm nồng nặc bay ra ngoài, việc đầu tiên nhân ngư làm khi đẩy cửa bước vào là hít một hơi thật sâu, hận không thể hít hà hết mùi thơm có trong nhà hàng vô phổi, để cơ thể mình được mùi thơm cay nóng đó bao bọc.
Nhưng mùi nước cốt lẩu mỡ bò cay có hơi nồng quá đối với những nhân ngư sống ở biển thường có khẩu vị rất thanh đạm.
Hơn nữa vị cay nồng quá sẽ khiến cho đường hô hấp có cảm giác rất đau, vậy cho nên chỉ cần hít một hơi thôi các nhân ngư đã bị khó thở và ho sặc sụa, khiến bọn họ có chút hoài nghi về nhân sinh của mình.
Nhưng mùi hương này thật sự rất thơm, thơm đến nỗi các nhân ngư phải liên tục hít vào ngay cả khi nước mắt bọn họ cứ chảy ra.
“Đây là cái gì? Nhìn ngon quá!” Tộc trưởng Nhân Ngư không hổ là người đứng đầu Nhân Ngư tộc, nhìn mỡ ớt đỏ au đang sôi lục bục trong nồi của người khác, thậm chí ông còn có xúc động muốn bưng nồi lên húp cạn.
Màu sắc này rất giống với nước sốt thịt kho tàu, tộc trưởng Nhân Ngư suy nghĩ một lúc lâu, không biết một nồi thịt kho lớn như vậy có thể chan được bao nhiêu bát cơm, cả người cá cũng run lên vì hưng phấn.
“Xin chào quý khách….. Quý khách có muốn mua nước cốt lẫu mỡ bò cay không?”
Quán Lẩu không có nhiều khách vì mới mở thử, nhưng không gian bên trong không hề nhỏ chút nào, 29 Nhân Ngư dũng mãnh cùng nhau đi vào một lượt, nhưng hoàn toàn không hề có cảm giác chen chúc chút nào.
Người phục vụ lập tức tắt lửa rồi đứng lên.
“Quý khách, xin ngài vui lòng tìm một bàn và ngồi xuống. Ta sẽ mang thực đơn đến cho ngài.”
Các nhân ngư ngoan ngoãn ngửi mùi hương rồi đi tìm chỗ ngồi, nhưng rất nhiều người tâm cơ, bọn họ không chọn những chiếc bàn lớn nhất trong cửa hàng để ngồi cùng nhau, mà thay vào đó lại chọn bàn đơn hoặc bàn đôi, sau đó háo hức ngồi chờ đợi thực đơn.
Lẩu cũng là thứ hết sức mới lạ ở Lan Tư Duy Lợi, sau khi người phục vụ mang thực đơn ra thì giải thích: “Nước lẩu có thể uống, nhưng tốt nhất là không nên uống nước lẩu nóng cay, nếu mọi người muốn uống nước lẩu thì nên dùng loại xương bò hầm cà chua, tam tiên, nấm, nước cơm, bắp cải muối và sườn heo.
Các nhân ngư háo hức hỏi: “Vậy cái lẩu này có hương vị như thế nào?”
“Nó được làm bằng mỡ bò và ớt cay. Mùi thơm rất nồng đậm, nhưng không nên uống trực tiếp. Nếu muốn nếm thử thì chúng ta có lẩu uyên ương, lẩu tứ cung và cửu cung, quý khách có thể nếm thử nhiều hương vị khác nhau cùng một lúc.”
Giá của mỗi nồi lẩu là 99 đồng, lẩu uyên ương là 166 đồng, lẩu tứ cung là 366 đồng, lẩu cửu cung là 799 đồng.
Xét về giá thành thì một phần nước cốt mỡ bò cay 99 đồng chắc chắn sẽ lỗ, cho dù tê giác khổng lồ mua sỉ của tộc người khổng lồ có rẻ đến đâu đi nữa thì một nồi lẩu cũng phải dùng đến 2kg mỡ, các loại gia vị khác cũng không hề rẻ, giá 99 đồng cũng chỉ đủ tiền vốn.
Nhưng những thứ khác thì vẫn có thể kiếm tiền nha!
Các nhân ngư hào phóng gọi cả nồi lẩu cửu cung, sẵn sàng bỏ tiền để nếm đủ các hương vị khác nhau trong một lần.
Nụ cười của người phục vụ tươi như hoa, tiếp tục giới thiệu một số món ăn đặc trưng cho bọn họ: “Dạ vâng, quý khách vui lòng đợi vài phút ạ.”
“Các món đặc biệt mười phần, những thứ khác cho năm phần trước đã!” Các nhân ngư hít hít mùi hương căng đầy cái bụng đẹp đẽ săn chắc của mình, mạnh dạn nói rằng với sức ăn của bọn họ thì bấy nhiêu đó chưa là gì!
“Khu tự phục vụ nước sốt ở đây, nếu ngại pha trộn thì có thể chọn nước chấm đã được chuẩn bị sẵn.
Trong khu vực tự phục vụ nước sốt, các nhân ngư bị cái bát lớn như đại dương trước mặt làm cho sợ ngây người.
Khu tự phục vụ ở Lam Tinh vốn đã rất hấp dẫn, còn khu tự phục vụ ở thành Lan Tư Duy Lợi thì đã được nâng lên một tầm cao mới.
Ẩm thực hắc ám ở Thản Tháp Lợi tuy khó ăn, nhưng bản thân các loại gia vị thì không có gì khác biệt, Phỉ Lạc Ti đã từng thử, miễn là bọn họ đừng bỏ hết tất cả các gia vị lộn xộn vào một cái chén rồi trộn đều, phải để các gia vị thêm vào cho đúng số lượng và đúng cách mới có thể làm cho món ăn ngon hơn, hương vị thơm hơn nhiều lần!
Phỉ Lạc Ti đã chọn ra 20 loại gia vị tương đối phổ biến đặt vào khu vực tự phục vụ, cộng thêm 30 loại gia vị của Lam Tinh nữa là có tổng cộng 50 tô lớn, thoạt nhìn trông còn xa hoa hơn cả quốc yến của một quốc gia nào đó.
Mặc dù khu vực đồ ăn nhẹ tự phục vụ nhưng cùng không được phép lãng phí, những lời nhắc nhở ấm áp như “Thật đáng xấu hổ khi lãng phí thức ăn, cần gì lấy đó, cứ 100 gam thức ăn lãng phí sẽ bị phạt 1 đồng vàng” được dán khắp nơi.
Ưu Lợi cầm chiếc bát canh to hơn cả khuôn mặt mình, hắn ta dựa theo sức ăn của bản thân mà múc từng loại gia vị trong bát lớn ra, cuối cùng hắn ta cũng phát hiện ra bí quyết làm nên món ăn ngon của Lan Tư Duy Lợi! Có tới hơn năm mươi loại gia vị. Đợi đó, hắn ta sẽ ghi nhớ từng thành phần, khi về sẽ chép lại, sau đó nằm trên bàn ăn lẩu mỗi ngày!
Người phục vụ nhìn thấy hành động của các nhân ngư thì trên mặt hiện lên một chút do dự, nguyên liệu nhỏ tự chọn cũng có tính phí, mỗi người 10 đồng, ai lãng phí sẽ bị phạt nên không cần lo lắng bị lỗ vốn.
Nhưng điều cô lo lắng không phải là có lỗ vốn hay không, mà là – ăn không được ngon!
Những người phục vụ nhìn thấy tư thế của bọn họ thì đều có vẻ mặt do dự muốn nói lại thôi, nếu nhắc nhở thì sợ làm mất lòng các nhân ngư, có thể sẽ gây hiểu lầm không đáng có, làm vậy liệu có để lại ấn tượng xấu cho nhà hàng không?
Quản lý nhà hàng bước tới và lịch sự hỏi: “Xin chào quý khách, ta có thể giúp gì cho ngài không?”
Các nhân ngư đang chìm đắm trong niềm vui được trở thành đầu bếp vô song, nghe vậy thì lập tức căng thẳng ôm chặt chiếc bát lớn trong tay: “Ta làm được, cứ để ta làm.”
Quản lý nhà hàng thấy vậy thì chỉ có thể lịch sự mỉm cười nói: “Nếu có cần gì thì cứ gọi chúng ta.”
“Được, được, được, cứ làm việc của các người đi.”
Trong 29 nhân ngư ở đây chỉ có một mình tộc trưởng là do dự trong chốc lát, nhưng sau đó ông đã từ bỏ ý định làm một cuốn sách minh họa hoàn chỉnh gồm 50 loại nguyên liệu nhỏ để chọn bốn chiếc bát trên chiếc bàn nhỏ lẻ loi bên cạnh.
Bên trên có một vài dòng chữ giới thiệu viết bằng mực đỏ trên nền vàng:
Khuyến nghị an toàn nhất: Tương vừng cộng với bơ đậu phộng, cộng thêm dầu mè, dầu tiêu và bột ngọt (Có thể thêm đường, muối và ớt tùy theo khẩu vị. Khuyên chân thành là nên thêm một thìa đậu nành chiên nữa, như vậy sẽ rất ngon.)
Đề xuất dành cho những người thích ăn cay: dầu mè cộng với tương ớt, dầu ớt, hạt mè trắng và đường trắng (Có thể thêm rau mùi và hẹ tùy theo khẩu vị của từng người.)
Đề xuất dành cho những người yêu thích hải sản:……
Tộc trưởng nhân ngư do dự một lát rồi lựa chọn đề xuất có hương vị an toàn nhất, rồi sau đó thêm vào một thìa đậu nành chiên thật lớn.
Khu vực tự phục vụ nước sốt còn có một số món ăn nguội như dưa Lợi Áo trộn, củ cải muối, tảo bẹ chua cay, tộc trưởng là người lấy đồ nhanh nhất và đơn giản nhất, ông còn có thời gian gắp mấy đĩa đồ nguội.
Những nhân ngư chen chúc nhau tự pha nước chấm thì lại không được may mắn như vậy, vẫn còn vài món chưa hoàn thành, sau đó các món ăn cũng lần lượt được đưa ra.
“Tới rồi, tới rồi, ta xong ngay đây!” Những nhân ngư ở bàn đơn còn kịp thu thập những nguyên liệu cuối cùng, nhưng những nhân ngư ở bàn đôi thì đã hoảng đến luống cuống tay chân.
Món đầu tiên bị cướp sạch chính là thịt bò non mềm, tất cả đều đã được sơ chế làm sạch sẵn và bảo quản trong ngăn đá tủ lạnh, sau khi khách gọi món sẽ được chiên ngay trên chảo dầu nóng, thịt chiên xong vừa giòn vừa xốp, khi phục vụ miếng thịt vẫn còn nóng bốc khói, hơi nóng và hương thơm ập vào thẳng vào mũi, miệng như những đợt sóng lớn.
Nhân ngư không sợ bỏng, bọn họ dùng móng muốt vồ lấy thức ăn nhét vào trong miệng, tiếng “Rốp, rốp, rốp.” vang lên thật to và đồng đều như một bản đồng ca.
“Hô Hô…. ngon quá, thơm quá!”
Miếng thịt non giòn rụm được phục vụ trước tiên, thậm chí còn không kịp chờ đến khi hạ nồi.
Những vị khách ở bàn bên cạnh đang ra sức thuyết phục họ: “Thử đi! Ngon lắm!”
Nhân Ngư thiếu gì chứ không bao giờ thiếu tiền, bọn họ đã gọi thêm mấy đĩa thịt nữa, lần này lại nghe bàn bên cạnh đổ cả đĩa thịt non mềm vào nồi nước lẩu cà chua.
“Hai mươi giây, đúng vậy, đếm đến hai mươi giây!”
Thời gian cần thiết để bao tử bò chín là 8 giây, thời gian cần thiết để thịt bò non chín là 20 giây, giải pháp tối ưu là trong lúc đợi thịt chín thì nhúng thêm vài miếng lòng.
“Mỡ bò sốt cay! Món này phải cay mới ngon!”
“Lẩu nấm! Lấy nó ra khỏi nồi lẩu rồi cho ngay vào đĩa dầu mè – Chậc chậc chậc!”
Khách bàn bên đang tranh cãi, các nhân ngư chọn làm theo từng cách một! Cứ ăn hết một vòng là biết được cách nấu làm sao ăn ngon nhất! Chỉ có thực tiễn mới mang lại kiến thức thật sự, chỉ có cái lưỡi của mình mới không nói dối mình!
“Hô Hô Hô — cay quá! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là cảm giác gì thế? Ôi thần linh ơi, ngon quá!” Miếng lòng giòn và mềm mại cứ thế nổi lên rồi chìm xuống trong nồi súp đầy dầu đỏ, miếng thịt thấm đẫm dầu ớt cay thơm nồng vào từng thớ thịt, Ưu Lợi còn không kịp chấm miếng thịt vào nước sốt, hắn ta há cái miệng khổng lồ của mình ra nhét hết những miếng thịt bò thơm ngon đỏ vào đó.
“Sần sật.” Độ giòn của bao tử không giống như độ giòn của thịt, nó mỏng manh mềm mại nhưng giòn, giòn sần sật.
Bản thân bao tử bò không có mùi vị gì, chính nước súp mỡ bò cay đã tạo nên linh hồn cho nó. Bề mặt nó nhìn thô ráp đầy những “gai nhỏ” được bao phủ một lớp mỡ đỏ au, khi cắn vào nước súp sẽ tứa ra cay cay, cảm giác cay nóng đó k*ch th*ch vị giác đến cực điểm.
Ưu Lợi ăn ngon đến mức liên tục phát ra những âm thanh vô nghĩa, dưới tác động cực lớn, hắn ta hạnh phúc đến mức mất đi khả năng điều khiển ngôn ngữ.
“Hô Hô…. Cay quá, phù phù….. Ăn một miếng nấm vào cho đỡ cay…..”
Ưu Lợi làm theo lời khuyên của một người tốt bụng, cho bao tử với súp nấm vào đĩa chấm, gắp lên một miếng thật lớn rồi chờ mong nhét vào miệng thưởng thức……
Ưu Lợi ăn ngon đến mức tru lên như sói, hoàn toàn mất đi sự rụt rè của một nhân ngư: “Ôi thần linh ơi – đây là kiểu tra tấn gì vậy!!!”
Thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu gào than thở vang lên, cảnh tượng thảm thiết đến mức một vài nhân ngư thậm chí còn không dám chạm vào nước chấm.
Người phục vụ rất tận tình mang theo nước súc miệng và nước uống sạch sẽ đến cho mọi người.
“Quý khách, quý khách, ngài ổn chứ?”
Ưu Lợi vừa ch** n**c mắt vừa nuốt chửng miếng bao tử trong miệng mình xuống bụng, khi sự tra tấn xuyên qua cổ họng hẹp, vị cay nồng lại bùng lên, khiến cho các đường nét trên khuôn mặt ông càng trở nên méo mó.
“Vẫn, vẫn ổn……” Thực ra thì cũng không thể nói là âm 100 điểm khó ăn, so với những món ngon phổ biến trên bàn cơm của giới quý tộc nhân loại (âm 9999999) thì chắc chắn là chỉ âm 9 điểm.
Nhưng miếng bao tử bò hắn ta ăn trị giá 99.999.999.999 điểm!
Tại sao khi nhúng nó vào nước chấm lại biến thành cái dạng này!
Người phục vụ chu đáo đổi cho hắn ta loại nước chấm an toàn nhất với đậu nành chiên và mè: “Ngài có muốn thử lại không?”
Trên mặt Ưu Lợi hiện lên một chút do dự, nhưng trong lúc do dự hắn ta đã nhìn thấy ông chú thân yêu nhà mình đang ăn một miếng bao tử lớn chấm nước sốt với vẻ mặt mãn nguyện và hạnh phúc.
Với thị lực siêu phàm của nhân ngư, hắn ta có thể chắc chắn thứ mà chú mình đang ăn chính là nước chấm đậu nành chiên với mè.
Đáng ghét thật, thế mà ông ấy không nhắc mình, đúng là tệ mà!!!
“Ngon quá, ngon quá, ngon quá đi. Sao có thể ngon như vậy được chứ!”
Nước súp lẩu nấm không phải là một nồi nước trong, mà là một nồi nước dùng có vài cây nấm và cẩu kỷ giá rẻ nổi bên trên.
Nước súp này sử dụng các loại nấm thơm ngon độc đáo của Thản Tháp Lợi, phải dùng hơn chục loại nấm khác nhau mới có được hương vị thơm ngon bùng nổ như vậy!
Nước súp thanh mát nhẹ nhàng tươi mới khiến cho bao tử bò thêm thơm ngon ngọt ngào, nhưng lại không quá nồng, tuy thanh đạm nhưng lại rất đậm đà, nó giống như chất xúc tác tốt nhất khuếch đại ưu điểm của bao tử bò lên một tầm cao mới, lại được nước sốt mè đậm đà và thơm ngon bao phủ…..
Hương vị thơm ngon bùng nổ khiến vị giác và đại não như muốn ngừng hoạt động, chỉ có tay và miệng mới có thể thực hiện những động tác chuyển động máy móc – nhét thức ăn vào miệng, nhai, nuốt và sau đó phát ra một tiếng hú hưng phấn khi được ăn ngon, ngon đến mức gần như muốn rơi cả nước mắt…..
Nhìn thấy ánh mắt của Ưu Lợi, những nhân ngư khác cũng bỏ đồ trên tay mình xuống, bọn họ không có thời gian cho đậu nành chiên hay bất cứ thứ gì khác, vậy nên chỉ múc một thìa nước chấm an toàn được khuyến nghị thưởng thức trước!
Tộc trưởng ngồi ở một bàn đơn không còn đường vòng, ông không ngừng gắp thịt tẩm bột chiên giòn lên ăn, miếng thịt non mềm được nhúng vào nước súp xương bò hầm cà chua, chỉ 20 giây thôi đã chín rục mềm mại – ngon nhất là lớp da bọc bên ngoài cùng.
Nhưng chỉ 20 giây nhúng trong lẩu thì không thể gọi là thật mềm được, nó chỉ ở trạng thái tuyệt vời khi hấp thụ nước súp mà vẫn giữ được độ giòn.
Khi cắn vào một miếng, nước súp đậm đà chua ngọt sẽ trào ra, mùi thơm của thịt lan tỏa cả khoang miệng, nhưng vị giòn vẫn không mất đi mà còn khiến cho người ta kinh hỉ.
Thịt heo non mềm, bao tử bò giòn sần sật, chả tôm thơm ngon, thịt bò béo ngậy, hoàng hầu dai dai (Một nguyên liệu trong món lẩu Tứ Xuyên), lá sách bò….. Sau khi cho từng đĩa nguyên liệu vào nồi rồi gắp lên cho vào bụng, các nhân ngư vừa nếm thử hương vị của tất cả mọi thứ xong cũng không còn bộ dáng trông như ma đói nữa, nhưng với tốc độ này cũng gấp đôi người bình thường.
“Cái gì? Không phải Nặc Y phải làm việc sao? Vì sao buổi tối lại tới nơi này đóng phim?”
Lẩu và chuyện bát quái mới là cách mở đầu câu chuyện bình thường. Nhân Ngư đã ăn no mười phần, nhưng bọn họ lại dùng ma pháp gian lận để ăn thêm thật nhiều, bây giờ cuối cùng cũng có chút thời gian rảnh rỗi mà tám chuyện với nhau.
“Đó là mùi vị gì thế?”
Lúc này, bên ngoài nhà hàng lẩu cũng truyền đến tiếng nói chuyện của những người khách mới.
Các nhân ngư không để ý, bọn họ đang bận tám chuyện về chủ đề mới nghe được từ người phục vụ: “Sao làm diễn viên lại có nhiều lợi ích đến thế! Đáng giận thật đó, hình như ta cũng muốn được đi đóng phim!”
Đó là câu đầu tiên người của Quang Minh thần điện nghe thấy khi bước chân vào nhà hàng.
Lợi Áo dè dặt hạ vẻ mặt tử tế của mình xuống, nhưng yết hầu không ngừng chuyển động lại phản bội ông ta.
Mà các Thánh kỵ sĩ lại không có nhiều kỹ năng diễn xuất như mục sư, vậy nên bọn họ nhịn không được cứ nuốt nước miếng mãi.
Sự kiêu ngạo của bọn họ không cho phép bản thân thực hiện hành động thiếu giáo dục như vậy, nhưng mùi thơm quá khiến nước miếng bọn họ cứ ứa ra.
Mùi hương mê người khiến cơn đói khát của bọn họ như ma quỷ trỗi dậy từ vực thẳm.
Muốn ăn, muốn ăn, ta muốn được ăn – dưới sự tra tấn không ngừng, đầu óc bọn họ giống như đã không còn thuộc về bản thân họ nữa, thậm chí ngay cả sự tồn tại của một nhóm nhân ngư trong nhà hàng cũng bị bọn họ vô thức bỏ qua.
Lợi Áo quang minh chính đại nói: “Nếu thành chủ đã chuẩn bị buổi tiệc chiêu đãi này thì chúng ta cứ nhận lòng tốt của y đi.”
Vẻ mặt của những người phục vụ cứng đờ trong chốc lát, bọn họ không nhận được mệnh lệnh của Lĩnh chủ, buổi tối còn phải quay phim, làm sao có thể cho phép tiếp một đội ngũ quan trọng được?
Hơn nữa, quán lẩu này cũng không phải là nhà hàng khách sạn, mà chỉ mới mở thử nghiệm, tức là chưa chính thức đi vào hoạt động.
Tuy trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng những người phục vụ vẫn tuân theo yêu cầu cầu công việc, nở một nụ cười và nói chuyện một cách thân thiện nhất: “Xin chào quý khách, xin hỏi tổng cộng có bao nhiêu người ạ? Quý khách muốn ngồi bàn nhỏ hay là bàn lớn?”
Lợi Áo cau mày: “Không có phòng riêng sao?”
Ngay cả việc trang trí nhà hàng lẩu khai trương thử nghiệm cũng là sản phẩm ma pháp dùng một lần, có thể thay đổi chỉ bằng một cú nhấp chuột, vậy thì đi đâu mà tìm phòng riêng?
“Xin lỗi ngài, hiện tại nhà hàng chúng ta không có phòng riêng.”
Cả Lợi Áo và đoàn tùy tùng đều cau mày, nếu không phải món ăn ở nhà hàng này ngon như vậy thì bọn họ đã quay người rời đi rồi.
“Sao còn đứng đó thất thần làm gì? Đây là thần quan Lợi Áo của Quang Minh thần điện, đi dọn dẹp vị trí tốt nhất cho ngài ấy mau!” Người vừa lên tiếng chính là vong linh Ma Căn đang đi theo phía sau. Linh hồn của Ma Căn bị nhét vào trong búp bê gỗ và trở thành người dọn dẹp vệ sinh, đồng thời còn kiêm thêm cả chức vụ làm bạn tập (bao cát) bán thời gian ở trường, lịch làm việc hàng ngày của hắn ta có thể nói là rất dày.
Linh hồn Ma Căn hoàn toàn không thể điều khiển cơ thể của mình, nhưng cũng may, vì linh hồn hiểu rõ cơ thể của mình nhất, vậy nên hắn ta đã chủ động đề xuất một loạt hiệp ước bất bình đẳng để vong linh Ma Căn đồng ý rồi dựa theo linh hồn hành động.
Sau khi trở thành vong linh, mặc dù cơ thể cũng sẽ xuất hiện phong hóa, nhưng chỉ có máu thịt phong hóa chứ xương thì không, hơn nữa đó lại là một quá trình dài lâu kéo dài đến hàng trăm năm.
Tất cả những người quét dọn vệ sinh có phù hiệu dấu sao màu đen ở Lan Tư Duy Lợi đều là vong linh của Phỉ Lạc Ti, tất cả cư dân ở Lan Tư Duy Lợi đều nhận thức rất rõ điều này, nhưng người ngoài chỉ có thể cảm nhận được điều đó khi cấp bậc cao hơn Phỉ Lạc Ti.
Vì vậy nên người của Quang Minh thần điện vẫn không hề nhận ra Ma Căn trước mặt mình chỉ là một vong linh bất tử không có linh hồn.
“Thần quan đại nhân vĩ đại, xin hãy tha thứ cho sự ngu dốt của cô gái nhỏ bé như con kiến này.”
Người phục vụ sửng sốt, đã lâu lắm rồi mục sư của Quang Minh thần điện không xuất hiện ở Lan Tư Duy Lợi, vậy nên hầu hết mọi người đã quên mất dấu hiệu của mục sư từ lâu.
Sau khi được nhắc nhở, nhìn lại đoàn người mới đến thì thấy quả thật đối phương tràn ngập khí tức “Quang Minh thần điện”.
Dù ở bất cứ thời điểm nào thì các vú em vẫn luôn có một sự tồn tại đặc thù.
Trong các loại ma pháp, năng lực chữa bệnh của Quang Minh Hệ là mạnh nhất, chỉ xét về điểm này thôi thì mục sư đã vượt trội hơn tất cả các chức nghiệp còn lại rồi.
Mặc dù người phục vụ không biết nhiều về cấp bậc nội bộ của Quang Minh thần điện, nhưng bọn họ cũng đã từng nghe nói linh mục là một người vĩ đại!
Mục sư vốn đã là một đấng quyền năng mà người bình thường cần phải hướng tới, còn thần quan lại là một tồn tại lợi hại trong giới mục sư.
Nhưng mà ngay cả một thần quan lợi hại như vậy cũng bị đánh bại trước chảo nước lẩu mỡ bò ớt cay.
Bọn họ không đọc thực đơn mà người phục vụ mang đến, Ba Khắc cũng nắm được điểm này, nếu không ông ta cũng sẽ không dụ bọn họ đến nhà hàng lẩu này ăn chỉ với vài đồng vàng mỗi người.
Đây là ưu điểm của nhà hàng lẩu, nguyên liệu có thể được chuẩn bị trước với số lượng lớn, thời gian phục vụ cũng không lâu.
Mặc dù chỉ là hoạt động thử nghiệm, nhưng vì 90% sản nghiệp ở Lan Tư Duy Lợi này đều thuộc sở hữu của Phỉ Lạc Ti, vậy nên tòa thành này có một kho lạnh khổng lồ nằm bên dưới lòng đất, kho lạnh này thông với các cửa hàng ở đây.
Giải thích ra thì có hơi rắc rối, nhưng nói một cách đơn giản thì Phỉ Lạc Ti đã xây dựng một kho lạnh sâu dưới lòng đất khoảng ba trăm mét, diện tích tương tự như khu vực phát triển hiện nay của thành Lan Tư Duy Lợi, sau đó sử dụng ma pháp truyền tống trận và một số ma pháp nhỏ khác để tạo ra công năng của một kho hàng trong trò chơi.
Mọi cửa hàng đều có thể sử dụng, hoạt động xuất nhập hàng hóa hàng ngày đã được Toàn Tri Chi Nhãn tự động kiểm tra và ghi lại, giúp mọi việc trở nên rõ ràng hơn chỉ trong nháy mắt.
“Xin chào các vị khách quý ở bàn 66, món ăn của quý vị đã được dọn ra. Quý vị có cần hướng dẫn giới thiệu cách ăn không?”
Sau khi đồ ăn được bưng ra, sắc mặt của đám người Lợi Áo bỗng trở nên có chút khó coi.
Tất cả đồ ăn trên bàn hầu như đều là ma thú cấp thấp dưới cấp 10, sao có thể chiêu đãi các linh mục như thế chứ?! Đây không phải là sỉ nhục họ sao?!
“Lãnh chủ của các ngươi…..”
“Thật à?! Vậy ta cũng phải đi! Ta và Nặc Y đúng là đã cùng nhau lớn lên, không có ai phù hợp hơn ta cả!”
Vẻ mặt bình tĩnh của đoàn kỵ sĩ Uy Nhĩ đang chuẩn bị nổi giận, nhưng cuộc cãi vã ở bàn bên đã làm gián đoạn bọn họ phát hỏa trước.
Ưu Lợi cho biết: “Ta chỉ hơn Nặc Y 100 tuổi nên cũng gần bằng tuổi nhau! Ta biết mọi thứ về cậu ấy, không ai có thể đóng vai này hay hơn ta được!”
Các nhân ngư còn lại thì chế nhạo: “Cái Lĩnh chủ muốn là một người trưởng thành, chững chạc, lịch lãm, lại mang theo một chút dã tâm điên cuồng, còn ngươi vảy còn chưa mọc dài thì có thể diễn được một nửa nét ‘trưởng thành’ được không?”
“Được rồi, các ngươi đừng tranh cãi nữa. Đối với một thanh niên chưa từng yêu đương như ngươi sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác ‘phát cuồng vì yêu’ đâu, để ta đến làm còn hợp lý hơn.”
Ưu Lợi là người đầu tiên không đồng ý: “Tộc trưởng, ông là cha ruột của Nặc Y đó!”
“Trong phim ta không đóng vai cha ruột, hơn nữa so với ngoại hình của ta thì ngươi dám nói ta không phải là người tốt nhất à?”
Kể từ khi tình cờ nghe được người phục vụ nói có một vai nhân ngư hỗn huyết vẫn chưa tìm được người phù hợp, 29 nhân ngư ở đây lập tức trở nên phấn khích.
Không thể làm nam chính thì làm nam phụ cũng không tệ! Bọn họ sẵn sàng đến đây để xây dựng các công trình hết sức chăm chỉ. Ngoài các món lẩu, thịt nướng, xiên que chiên, bánh ngọt, trà sữa, bánh thịt bò và gà rán ra thì không phải chỉ để xuất hiện trong phim thôi sao?
Có tiền công hay thực đơn bí mật hay không không quan trọng, quan trọng là họ có thể thỏa ước mộng làm diễn viên!
Mang vẻ đẹp đẹp của mình làm sự chấn động thế giới ngu muội này, mang đến màu sắc tươi mới cho thế giới đen tối của mọi người, đó chính là mộng tưởng của bọn họ!
Chắc chắn không phải là do món lẩu cừu bọ cạp (Đó là xương sống của cừu, vì có hình dáng giống bọ cạp nên được gọi là bọ cạp cừu, người ta thường dùng xương sống của cừu để nấu lẩu vì rất ngon), thịt cừu luộc, tương đại cốt hay heo sữa quay…… Bà nó, tại sao chỉ có diễn viên mới được ăn thôi! Bọn họ đi làm diễn viên luôn còn không được sao?!
Phải đoạt! Nhất định phải đoạt tới tay! Phải cướp nhân vật này dù có phải dùng biện pháp nào đi nữa!
Quả thật là các nhân ngư chỉ vì mộng tưởng điên khùng của mình (Thực đơn bí mật), tình cảm huynh đệ đồng bào mong manh trong một khắc này nhẹ tựa mây bay.
“Đây…… là nhân ngư?!”
Đoàn người Quang Minh thần điện sửng sốt trợn tròn mắt, vẻ mặt bọn họ khoa trương đến mức nói không nên lời.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
