Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 35
Sau khi Phỉ Lạc Ti mua trà sữa xong thì báo cho Nặc Y biết chuyện ngày mai đi quay phim Vương Tử Biển Cả, dặn Nặc Y đừng quên, nhân tiện còn nhắc Nhân Ngư tộc là ngày mai sẽ bắt đầu khởi công xây dựng công trình.
Nhưng nhìn vẻ mặt chiếu lệ của hai cha con, y cũng hiểu tâm bọn họ đã bị đồ ăn vặt ở đây cướp mất từ lâu rồi, vậy nên y cũng đành buông tay, để cho hai cha con họ tự do.
“Bố Lai Tư, ông có trách nhiệm chiêu đãi bọn họ, đưa kịch bản và nhắc nhở bọn họ lịch trình đã an bài cho ngày mai.”
Sự thật chứng minh, những gì Phỉ Lạc Ti đoán rất có tính tiên tri.
Các nhân ngư này đã ăn thâu đêm, sáng hôm sau khi đến làm việc, Nặc Y còn đang ôm một thùng trà sữa phô mai và khoai môn khổng lồ, hắn ta vội vàng bước chạy nhanh đến chỗ làm cho kịp thời gian.
“Ta không đến muộn phải không? Lĩnh chủ…. ợ….” Nặc Y ợ một tiếng thật to, dù có là cấp 125 đi nữa nhưng nếu ăn suốt đêm không ngừng nghỉ thì vẫn no.
Nhưng dạ dày chứa trà sữa phô mai và khoai môn lại không cùng không gian với những dạ dày khác, vậy nên hắn ta cảm thấy uống trà sữa phô mai và khoai môn cũng không có vấn đề gì lớn.
Hơn nữa, chị phô mai, em khoai môn, anh sữa bò và em trà đen đã hy sinh cho hắn ta rồi, nếu hắn ta không uống hết thì chẳng phải là quá đáng lắm sao?!
Không, tuyệt đối không được, tuyệt đối không được phép để bọn họ hi sinh lãng phí!
“Xì xụp…..” Nặc Y hít sâu một hơi, hóp bụng uống cho hết xô trà sữa có thật nhiều topping.
“Cái này….” “Nhiếp ảnh gia” Thác Ni nhìn hào quang xung quanh nhân ngư vỡ tan tành trên mặt đất, nhân ngư xinh đẹp (và giàu có) trong truyền thuyết lại có bộ dáng không đáng tiền như vậy. Hắn ta, hắn ta…..
“Ngươi có chụp được không?” Phỉ Lạc Ti không hề tức giận mà còn vui vẻ, làm vẻ mặt đe dọa nhìn Thác Ni “Nếu ngươi dám bỏ lỡ như vừa rồi nữa thì ta sẽ tiêu diệt ngươi.”
Thác Ni nào dám nói không được? Là một Pháp sư Phong hệ cấp cao, Thác Ni là ứng cử viên phù hợp nhất cho vị trí nhiếp ảnh gia (Cameraman).
Trong bộ phim (quảng cáo) này, Phỉ Lạc Ti đã cố ý để cho hắn ta trở về cơ thể của mình, bây giờ Thác Ni vẫn là một xác sống, nhưng ở một khía cạnh nào đó thì hắn ta giống Vu Yêu hơn.
Tuy đã mất đi tự do, nhưng ở trạng thái hợp thể hắn ta đã có tiến hóa!
“Vâng vâng vâng thưa lĩnh….. Đạo diễn đại nhân, ta vẫn đang làm việc!”
Phỉ Lạc Ti lập tức mở xem qua những bức ảnh mà Thác Ni vừa chụp.
Nặc Y trong độ tuổi thiếu niên đang bước đi dưới ánh nắng vàng nhẹ nhàng của buổi sớm mai, gió mát thổi tung mái tóc dài của hắn ta, càng đến gần, vẻ đẹp rực rỡ của hắn ta dường như có thể xuyên qua màn hình bước ra ngoài, sau đó hắn ta nhẹ nhàng cười, nụ cười có chút ngượng ngùng, ngay khoảnh khắc người đó hơi cúi đầu, vẻ đẹp của mỹ nhân khiến cho người ta phải đầu óc choáng váng tâm hồn điên đảo.
Ngay sau đó, thiếu niên lo lắng và cẩn thận ngậm ống hút trong miệng, nắng, gió và hàng mi dài khẽ run bỗng trở thành một bức tranh tuyệt đẹp khiến người ta không đành lòng khuấy động.
Nhưng sau đó, tốc độ hút trà sữa như thể đã được tăng tốc gấp mười lần, tốc độ trà sữa biến mất nhanh đến mức khiến cho người ta phải trợn tròn mắt ngạc nhiên.
Hai má phúng phính đáng yêu khẽ động, hắn ta đã uống hết một thùng trà sữa to bằng đầu người đàn ông trưởng thành.
Uống xong thì…..
Có lẽ người cầm máy quay đã bị sốc, tiêu điểm vẫn còn nằm ở thùng trà sữa lớn vài giây, sau đó mới chụp cận cảnh phía trước.
Trong truyền thuyết Nhân Ngư rất xa hoa, bọn họ giàu có đến mức trải giường bằng ngọc trai, làm bát cơm bằng vàng, nhưng chỉ một thùng trà sữa thôi cũng có thể khiến bọn họ nở nụ cười sung sướng và mãn nguyện.
Nơi khóe miệng còn dính một chút sữa phô mai, thậm chí hắn ta còn lè lưỡi ra l**m sạch!
“Rất tốt!” Phỉ Lạc Ti vui vẻ tuyên bố hôm nay bữa trưa của Nặc Y sẽ có thêm nón mới, “Thêm chân gà rán vào hộp cơm trưa của Nặc Y”. Một sản phẩm đình đám đã ra đời! Khi phim ra mắt, trà sữa phô mai và khoai môn này chắc chắn sẽ trở thành món hot!
Nặc Y: “!!!”
Thác Ni: “!!!”
Cả hai người bọn họ đều mở to hai mắt vì kinh ngạc, nhưng nội dung của sự kinh ngạc đó lại hoàn toàn khác nhau.
Nặc Y: Ôi mẹ ơi! Thế mà còn có thể thêm chân gà! Ta thích nó, ta có thể làm thêm 10.000 bộ phim nữa!
Thác Ni: Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Người quản lý lập tức ghi nhớ mệnh lệnh của lĩnh chủ đại nhân.
Thấy vẻ mặt Thác Ni vẫn còn có vẻ bối rối mờ mịt, Phỉ Lạc Ti hiếm khi tốt bụng giải thích cho hắn ta hiểu: “Xem video này đi, Nặc Y đẹp và ấn tượng quá phải không?”
Thác Ni điên cuồng gật đầu, Nhân Ngư không hổ là một trong tứ đại chủng tộc có khuôn mặt dễ khiến cho người khác phạm tội, bốn chủng tộc đó là Tinh Linh, Thiên Sứ, Nhân Ngư và Mị Ma, ngay cả Thác Ni tự hào rằng mình đã thấy qua rất nhiều người đẹp cũng bị Nặc Y thu hút khi hắn ta vừa xuất hiện.
Thác Ni là một anh chàng thô kệch với gu thẩm mỹ như mấy tên nhà giàu mới nổi, nhưng trong video vừa rồi thì bố cục, màu sắc và Nặc Y cực kỳ bắt mắt đều được quay rất đẹp và ấn tượng.
Đây không phải là Thác Ni đột nhiên ngộ ra, mà là hắn ta đã hoàn toàn bị Nặc Y đưa vào thế giới nghệ thuật đó, máy ảnh chính là hắn ta, chấn động do máy ảnh ghi lại chính là chấn động của hắn ta!
“Vậy sau khi xem xong ngươi thấy cảm giác của mình như thế nào?”
Cảm giác?
Trước câu hỏi của Phỉ Lạc Ti, Thác Ni không dám nói dối, nhưng cũng không dám nói bậy, chỉ có thể thành thật nói: “Ta choáng váng, hắn ta là Nhân Ngư, sao hắn ta có thể lộ ra biểu cảm như vậy được chứ?”
“Trông có đẹp không?”
Thác Ni xấu hổ gãi gãi mặt: “Đẹp!” Nặc Y đang uống trà sữa, nhưng không vì quản lý biểu cảm trên khuôn mặt kém mà làm giảm đi sự đẹp trai của hắn ta. Thay vào đó, vì hắn ta quá tập trung mới khiến cho người ta sinh ra cảm giác tò mò “Cái gì đã khiến hắn ta tập trung đến thế? Nếu mình cũng uống cái cốc đó thì liệu mình có thể đến gần hắn ta hơn một chút không?” Đó chính là tâm lý tò mò (l**m cẩu*).
*l**m cẩu: là một từ thông dụng trên Internet tương đối phổ biến, dùng để chỉ loại người không từ thủ đoạn để tiếp cận và lấy lòng người khác, đeo bám, tâng bốc nịnh nọt…. Hết chú thích…..
Quả thực rất sốc khi uống một cốc trà sữa 3 lít trong vòng ba giây, nhưng chính vì sự tương phản quá lớn cùng với sự hài lòng, thỏa mãn hạnh phúc đã khiến cho người ta nghĩ: “Thứ có thể khiến cho một nhân ngư thích như vậy chắc là ngon lắm. Bà nó, ta cũng muốn thử.”
Cách phối màu của trà sữa phô mai và khoai môn trông rất cao cấp, màu của hồng trà khiến cho toàn bộ ly trà có một chút màu xám của Morandi, gam màu trầm làm nổi bật khí chất riêng của Nặc Y, không có giọng khách át giọng chủ mà còn có cảm giác hiện diện mạnh mẽ.
Hướng của cốc trà sữa cũng vừa khéo, tên cửa hàng và logo cũng được hé lộ toàn bộ.
“Vương Tử Biển Cả” thực chất là một clip quảng cáo, đoạn đầu tiên có thể đạt được chất lượng như vậy thì Phỉ Lạc Ti hài lòng rồi!
Nặc Y có nền tảng rất tốt, đã là nhân vật cấp 125 trong truyền thuyết. Đối với hắn ta thì thức suốt đêm chẳng là gì cả, thậm chí vì mới trải qua một đêm vui vẻ nên tình trạng tinh thần và làn da của hắn ta đều rất tốt!
Hiệu quả làm việc của chuyên viên trang điểm rất hạn chế, vậy nên sau đó Phỉ Lạc Ti đã dành thời gian nói cho hắn ta nghe về kịch bản.
Việc quay “Vương Tử Biển Cả” cũng không khó lắm, về mặt thiết bị thì chỉ cần sửa đổi máy ảnh ma pháp hiện có, cộng thêm một số lưu ý ma pháp là có để tạo ra một chiếc camera cấp 50 tích hợp chụp ảnh, âm thanh và cả hình ảnh ba chiều.
Mà máy chiếu thì lại còn dễ hơn, vẫn là Phỉ Lạc Ti bổ sung thêm một vài chương trình trọng điểm để nâng cấp thành phẩm luyện kim lên cấp 40.
“Ta cũng biết hôm qua ngươi hoàn toàn không đọc kịch bản, nhưng bây giờ có đọc cũng không kịp.”
Phỉ Lạc Ti nói thẳng ra khiến Nặc Y cảm thấy chột dạ gãi gãi đầu, sau đó hắn ta mới dành thời gian đọc lướt qua kịch bản.
“Phim trường vẫn chưa dựng lên, những cảnh quay dưới nước đợi đến cuối cùng mới quay bổ sung. Bây giờ thứ chúng ta cần quay là đoạn giữa.”
Cốt truyện của Vương Tử Biển cũng không phức tạp lắm, có thể tóm tắt ngắn gọn nội dung chính như sau:
Có một Vương Tử Nhân Ngư tôn quý sống dưới đáy biển sâu, anh ta vẫn luôn nghe mẹ mình kể về những câu chuyện phiêu lưu ở thế giới loài người, nhưng mà anh ta là một tiểu nhân ngư nên không thể rời khỏi đại dương, bởi vậy chỉ có thể chờ cho đến khi trưởng thành rồi mới đến thế giới loài người khám phá.
Ngày đó cũng như bao ngày khác, lúc anh ta đang chơi đùa với đàn cá heo Ánh Nguyệt trên biển thì đột nhiên có hàng trăm đợt ma lực ập đến.
Đó là Cự Long tấn công thuyền Vương Tử của con người.
Các kỵ sĩ đã anh anh dũng chiến đấu kịch liệt với Cự Long, nhưng dù có 100 chọi 1 thì lợi thế áp đảo vẫn nghiêng về phía Cự Long.
Nhìn thấy con tàu khổng lồ sắp chìm, trong đầu Vương Tử Nhân Ngư bỗng hiện lên rất nhiều câu chuyện phiêu lưu mà mẹ đã kể cho mình nghe, trong đó có chuyện dũng sĩ đã chiến đấu với Ác Long như thế nào để giành lại công chúa, và cuối cùng chàng dũng sĩ đó và công chúa đã kết hôn với nhau, sống hạnh phúc bên nhau cả đời.
Vương Tử Nhân Ngư nhiệt huyết xông lên phía trước đánh nhau với Cự Long ba ngày ba đêm, cuối cùng Cự Long cũng chìm xuống đáy biển, Vương Tử Nhân Ngư đã giành được chiến thắng.
Nhưng Vương Tử Nhân Ngư suýt nhờ vào lợi thế sân nhà chiến thắng nên cũng không khá hơn là bao, anh ta bị thương rất nặng.
Dưới sự bảo vệ của nhiều Kỵ Sĩ Hoàng gia nên Vương Tử nhân loại là người bị thương nhẹ nhất, chờ cho đến khi được giải cứu và thành công thoát khỏi vùng biển nguy hiểm, Vương Tử nhân loại đã yêu Nhân Ngư sâu sắc, biết mình mãi mãi sẽ không bao giờ có được Nhân Ngư thích tự do, nhưng dù chỉ trong chốc lát thôi hắn ta cũng vui mừng hạnh phúc lắm rồi!
Vương Tử nhân loại ngày ngày bày tỏ tình yêu mãnh liệt của mình với Nhân Ngư đang hôn mê, đồng thời còn trả một số tiền lớn để nhờ Giáo hoàng của Quang Minh thần điện chữa trị cho người mình yêu. Giáo hoàng bị tấm chân tình của Vương Tử nhân loại làm cho cảm động, vậy nên đã sai thánh nữ Quang Minh đến chữa bệnh cho Nhân Ngư.
Lúc này, vị hôn thê của Vương Tử nhân loại biết chồng sắp cưới của mình mang về một Nhân Ngư xa lạ, thế là lập tức vào cung làm ầm ĩ.
Trong lúc hai người cãi vã, Nhân Ngư được Quang Minh thánh nữ điều trị đã từ từ mở mắt ra.
Đôi mắt xanh trong veo của anh ta có chút mờ mịt mông lung, nhẹ nhàng nhìn Quang Minh thánh nữ: “Xin chào, cô là ai?”
“Chào anh, ta tên là Trinh Đức, 19 tuổi, Mục Sư cấp 66, tiền tiết kiệm….. Chúng ta cưới nhau nhé!” Ngay khoảnh khắc đó, thậm chí Trinh Đức còn nghĩ đến đứa con thứ 100 của họ sẽ tên là gì.
Vương Tử nghe được động tĩnh thì bỏ mặc vị hôn thê ở đó, hắn ta vội vàng lao tới, còn chưa kịp vui mừng thì đã tức giận đến mức mặt mày méo mó, hắn ta ném găng tay ra tuyên chiến với Thánh nữ.
“Ngươi chính là Tiểu……” Vị hôn thê của Vương tử nhân loại muốn đến gặp hồ ly tinh muốn cướp chồng mình, cuối cùng khi vừa thấy khuôn mặt của Vương Tử Nhân Ngư thì chân tay mềm nhũn, nhưng cô ta cảm thấy mình yêu đối phương ngay từ cái nhìn đầu tiên sẽ khiến mình không được rụt rè dè dặt lắm, thế là cô ta quyết định ở đó đợi một chút rồi mới yêu người kia.
Vương Tử nhân loại, Quang Minh thánh nữ, người thừa kế của Đại công tước, Chỉ huy Hiệp sĩ Hoàng gia….. Thậm chí ngay cả Cự Long lúc đầu cũng muốn gia nhập vào con đường tương ái tương sát kia.
Sau khi trải qua hàng loạt chuyện, Vương Tử Nhân Ngư bị hãm sâu vào Tu La tràng, trong ngày sinh nhật mừng anh ta thành niên, vương tử đã nói: “Nhà ta lớn lắm, nếu không thì mọi người cùng ta về nhà đi!”
Thế là từ đó về sau mọi người sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau.
Đáng mừng, thật đáng mừng mà!
Phỉ Lạc Ti xem xét giữa phim chính kịch và phim hài, cuối cùng y lại chọn phim tình cảm tay ba tay tư, phục vụ cho mọi đối tượng người xem.
Tất nhiên, những phim tình cảm như thế là một chủ đề có tác dụng gây xôn xao dư luận.
Tổng cộng có 8 nhân vật chính, Vương Tử nhân loại u sầu và tình cảm, Quang Minh thánh nữ thánh khiết phổ độ chúng sinh, cô con gái kiêu ngạo và tùy hứng của Đại công tước, đội trưởng đội kỵ sĩ luôn trầm mặc nhưng lúc nào cũng cho người ta cảm giác an toàn……
Nhiều vệ tinh như vậy nhưng chắc phải có một vệ tinh tốt nhất được thích nhất và là chân ái chứ!
Vì có “thứ tốt nhất” nên mới khao khát chiến thắng, mới có thể duy trì được độ hot không giảm chứ.
Cận cảnh nhiều nét đặc sắc của Lan Tư Duy Lợi như thế, nếu không đi thì sao mà chịu được?!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
