Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 25
Ma Tư trốn khỏi “khu quý tộc” xa hoa sang trọng nhanh nhất có thể.
Khu vực gần tòa nhà chấp chính là trung tâm của tòa thành, phe Kỳ Đế gần như tập trung toàn bộ ở đây.
Nhà của Ma Tư cũng ở đó, đại sảnh nhà hắn ta cũng giống như nhà Kỳ Đế, nơi đây cũng chứa đầy những đồng tiền vàng và các loại đá quý khác nhau sáng lấp lánh.
Phải nói là khu vực này tràn ngập ánh sáng của những đồng tiền vàng và hương khí của bảo thạch!
Hôm nay bọn họ sẽ rời đi nên mọi người đang thu dọn đồ đạc của mình.
Khi tia nắng đầu tiên của buổi sáng chiếu xuống mặt đất, lẽ ra họ phải ở trên xe ngựa chạy trên con đường chuyên dụng không một vết bẩn dành cho quý tộc.
Nhưng mà hiện thực lại là, khi mặt trời chiếu những tia sáng đầu tiên xuống mặt đất, những người dân bình thường đang mỉm cười vui vẻ giữa mùi thơm của bánh mật ong, bọn họ vui vẻ đến phủ lãnh chúa xếp hàng nhận đồ ăn ngon.
Còn con đường chuyên dụng cho giới quý tộc lẽ ra phải được người hầu dọn dẹp và bảo trì bảo dưỡng ngày đêm nay lại đầy vết máu và xác chết.
Ma Tư không về nhà, hắn ta bỏ lại con trai và con gái, chỉ lấy trang bị không gian từ tay những người bạn đã chết của mình, trong đầu hắn ta vừa tính toán khoảng cách giữa mình và Thác Ni, vừa dùng tốc độ nhanh nhất chạy về phía thành Lạp Khắc Duy Lợi Á.
Tốc độ của Kỵ Sĩ phụ thuộc rất nhiều vào khế ước của ma thú, nhưng sinh vật ma pháp có hình thể lớn, khả năng bị phát hiện quá cao, vì lý do an toàn nên hắn ta phải giữ khoảng cách khoảng mười km.
8, 9,…..10!
Ma Tư quay đầu đưa mắt nhìn lại phía sau, thị lực của hắn ta rất tốt, có thể cảm nhận được ma lực của Thác Ni vẫn đang dao động cách đó mười km.
Trong phạm vi mười km xung quanh, Phong hệ Pháp sư đang chiếm ưu thế, nhưng vượt qua phạm vi mười km đó thì chính là thiên hạ của Kỵ Sĩ!
Ma Tư không quan tâm đây là khu ổ chuột, hắn ta bắt đầu triệu hồi ma thú khế ước của mình ngay lập tức.
“Thơm quá…. Sáng nay khi thức dậy, tôi đã ngửi thấy mùi thơm của bánh mật, trong đầu tôi chợt hiện lên một câu rất hay – ‘Mỗi ngày thức dậy được ngửi thấy mùi hương ngọt ngào của đường, hôm nay ta phải sống thật tốt, ngày mai cuộc sống tốt đẹp cũng sẽ đến’.”
Ma Tư thính tai nghe xong thì thầm nghĩ, chúng đúng là bọn thấp kém và ngu dốt, những thứ vớ vẩn này mà cũng có thể gọi là “Tốt đẹp”, đúng là một lũ ngu ngốc!
“Ngân câu sư thứu, với tư cách là chủ nhân của ngươi, ta ra lệnh cho ngươi phải xuất hiện trước mặt ta ngay lập tức!” Vòng tròn ma pháp xuất hiện trước mặt Ma Tư, theo tiếng hét lớn của hắn ta, một chùm ánh sáng khổng lồ xuất hiện rồi từ từ biến thành một con ma thú có đầu đại bàng thân sư tử.
“Không, đừng..…” Cô gái đang đi ra ngoài lấy nước thì nghe thấy tiếng động, vừa quay đầu lại thấy cảnh tượng trước mắt đã lập tức hét lên cầu xin: “Trời ơi, người nhà ta vẫn còn ở trong đó, Siêu phàm giả đại nhân, cầu xin ngài hãy dừng lại, mau dừng lại!!!”
Ánh sáng của ma pháp trận không những không mờ đi mà còn có thêm vô số vòng tròn và đồ án ma pháp chuyển động không ngừng, trong mắt Ma Tư ngập tràn giễu cợt.
Những con hẻm chật hẹp và đông đúc của khu ổ chuột không thể chứa được một tồn tại khổng lồ như vậy, những bức tường thấp và đổ nát nhanh chóng phát ra âm thanh nứt vỡ đáng sợ.
“Rắc…..”
Âm thanh vụn vỡ bỗng dưng dừng lại, chùm ánh sáng sắp thành hình vào giây phút cuối cùng bỗng tan biến, biến thành những đốm sáng nhỏ tưởng chừng như chưa bao giơ xuất hiện dưới ánh mặt trời.
Nhưng đó không phải là vì Ma Tư thương hại mà dừng lại, mà là một con dao găm như bóng ma đã xuất hiện và quét qua cổ Ma Tư.
Trong đôi mắt mở to của hắn ta vẫn còn vẻ khinh thường, nhưng tóc trên cái đầu rơi xuống đất kia thì đã bị chất lỏng sền sệt như máu nhuộm đỏ, khiến khuôn mặt kiêu ngạo của hắn ta trở nên bẩn thỉu không chịu nổi, trông hắn ta chẳng khác gì như những người sống trong khu ổ chuột này cả.
Cô gái thấy người thân quan trọng nhất của mình tưởng chừng như sắp mất đi giờ tìm lại được, nàng không biết bây giờ cảm thấy biết ơn hay kích động nhiều hơn, khuôn mặt và đầu lưỡi run run không khống chế được, nàng xụi lơ ngã xuống đất và không ngừng nói: “Cảm, cảm ơn, cảm ơn ngài…..”
Phỉ Lạc Ti dừng lại, y không nhìn cô gái mà chỉ cau mày nhìn vào không khí.
Một người đàn ông mặc đồ đen bước ra từ trong bóng tối dưới mái hiên.
Lộ Dịch dừng lại một chút rồi mới nói: “Chủ nhân, hành động của ngài quả thực là người phát ngôn hoàn mỹ nhất cho Sát thủ chi Thần!”
Phỉ Lạc Ti cười lạnh, mặc dù y không đặt nhiều hy vọng vào vong linh của bọn cướp, nhưng trình độ phế vật của bọn chúng vẫn vượt quá dự kiến của y.
“Có vẻ như nếu cải tạo thành NPC thì vẫn còn một số bug cần phải sửa chữa.”
Phỉ Lạc Ti lẩm bẩm một câu rồi biến mất vào hư không, y vừa rời đi, cô gái đang khóc dường như cũng mất đi chỗ dựa, nàng ngừng khóc nhìn sinh vật áo đen đang toát ra khí chất tà ác kinh hãi, hắn ta một tay cầm đầu, một tay xách thi thể Ma Tư lên rồi bỏ đi.
“Chết, người chết….”
Lúc này, vụ thảm sát diễn ra ở khu Chấp chính cũng đã bị dân thường phát hiện, tiếng la hét đầy sợ hãi đã phá vỡ yên bình của thành phố vào buổi sớm mai.
Khi Phỉ Lạc Ti quay lại thì băng cướp của Thác Ni đã hoàn thành “lời hứa”.
Có 150 hộ vệ và 50 quan viên, tổng cộng có 200 người đều là siêu phàm giả sơ cấp và trung cấp, đối với 125 tên cướp thì bấy nhiêu người đó không đủ cho bọn họ chia nhau, nhưng theo thói quen, bọn họ chỉ bắt đầu sau khi đã cảm thấy chơi đủ rồi, giống như những gì băng cướp này đã làm với nô lệ và thường dân.
“Chủ nhân, đây là linh hồn của bọn họ, 200 phần tài liệu đều ở đây.”
Vong linh Thác Ni đã dâng linh hồn của bọn họ lên cho y.
“Chủ nhân, đây là thân thể của bọn họ, nhưng….. có thể không được lành lặn lắm.”
Hình như vong linh của Lộ Dịch bị mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, hắn ta xếp chồng sáu trăm thi thể tầng tầng giống như kim tự tháp vậy.
Chỉ có điều, hành động của bọn cướp quá thô bạo, thi thể gọn gàng, đầy đủ nhất hóa ra lại là cái xác mà Phỉ Lạc Ti ra tay.
Nhưng đối với ma pháp thì, chỉ cần có nguyên liệu là được, còn những thứ khác thì không thành vấn đề.
[Khống chế vong linh]
Sương mù màu trắng xám tràn về phía kim tự tháp bằng người kia, tiếng răng rắc vang lên nghe thật chói tai, sau đó là hàng trăm vong linh có tròng trắng mắt và màu đồng tử hoán đổi cho nhau cùng đứng dậy.
Bọn họ quỳ trên mặt đất có chút cứng ngắc, giọng nói cũng cứng ngắc: “Chủ nhân vĩ đại tối cao, cầu mong ngài luôn được hắc ám bảo vệ.”
Phỉ Lạc Ti khẽ cau mày, chất lượng của những NPC này kém hơn bọn cướp rất nhiều.
Mặc dù bọn họ cũng là rèn thể giả cấp 20, nhưng điểm thuộc tính của thổ phỉ nhìn chung cao hơn hai ba điểm, điểm thuộc tính của nhóm người này thậm chí còn thấp hơn cả mức trung bình.
Đây có phải là cấp bậc đạt được bằng cách dựa vào tài nguyên tiền vàng không?!
Phỉ Lạc Ti có chút tức giận.
Những đồng tiền vàng được đổi bằng vô số mạng người đã bị bọn họ lãng phí với thái độ thờ ơ nhất, thật đáng tiếc cho những nô lệ đã chết!
Phỉ Lạc Ti có chút tức giận nhưng y không bị cơn giận lấn át.
Sau khi dùng gậy ông đập lưng ông, việc đầu tiên Phỉ Lạc Ti làm là đi trấn an người dân đang hoảng loạn trước.
“Đêm qua có một nhóm cướp đã đến để tàn sát cả tòa thành theo thỏa thuận với phe Kỳ Đế do Ba Khắc Kỳ Đế đứng đầu, nhưng chúng đã tấn công lẫn nhau trước. Không một ai trong phe Kỳ Đế sống sót. May mắn thay, bọn cướp tham gia cùng chúng cũng nhận kết cục lưỡng bại câu thương.”
Phỉ Lạc Ti chỉ tóm tắt lại sự việc, không tô vẽ thêm cũng không chê bai gì, y chỉ nói thật đơn giản dễ hiểu: “Nguy hiểm đã được giải trừ, mọi người có thể yên tâm về nhà.”
Dưới ảnh hưởng của ma pháp khuếch đại âm thanh, giọng nói của Phỉ Lạc Ti được truyền đến tai mọi người dân trong lãnh thổ hết sức rõ ràng, dù là thường dân hay nô lệ gì cũng đều bị những lời này dọa sợ, mãi một hồi lâu mới có thể bình tĩnh trở lại.
Thậm chí bọn họ còn tự hỏi liệu mình có đang tỉnh hay không.
Bọn cướp? đã lâu lắm rồi Lan Tư Duy Lợi không bị bọn cướp ghé thăm vì quá nghèo khó, ai cũng biết bọn cướp tàn ác và đáng sợ đến mức nào.
Còn Ba Khắc Kỳ Đế thì người trong thành Đạt Nhã Khắc không ai dám nói xấu gia tộc Kỳ Đế, nhưng người bị ông ta áp bức thì nhiều vô số kể!
Trước khi họ kịp xúc động và sợ hãi trước tin “Bọn cướp và phe Kỳ Đế đang chuẩn bị tàn sát thành phố”, bọn họ đã được thông báo rằng cả hai phe đều lưỡng bại câu thương và không còn một ai.
Chuyện này, chuyện này…… tâm trạng bọn họ thay đổi nhanh chóng, tất cả mọi người đều choáng váng.
Lãnh dân vừa bối rối vừa luống cuống, không biết nên sợ hãi hay thể hiện những cảm xúc khác nữa.
Phỉ Lạc Ti giải thích ngắn gọn tình hình rồi mới đi giải quyết những việc khác, may thay, còn có hơn hai nghìn công nhân đang trở về thành có thể đưa ra lời giải thích đơn giản về tình hình hiện tại.
Nhưng người dân chỉ cảm thấy bối rối hơn sau khi nghe bọn họ nói.
Đảo ngược thời gian? Thuật sống lại?
Mặc dù mọi việc “phi lý” trên thế giới này đều có thể giải thích bằng phép thuật, nhưng dù thế nào đi nữa thì lời giải thích này cũng quá khoa trương rồi?!
“Thật đấy! Lĩnh chủ đại nhân vừa xuất hiện thì vèo một cái đã đánh bại bọn cướp, sau đó lại vèo một cái hồi sinh chúng ta! Lĩnh chủ đại nhân thật sự rất vĩ đại!”
Mấy đứa nhỏ thì sử dụng cả tay lẫn chân để phụ họa cho câu chuyện mình kể, việc sử dụng từ ngữ và từ tượng thanh để diễn tả khiến khuôn mặt của lĩnh dân đã mờ mịt nay còn mờ mịt hơn.
Nhưng có người không nắm được trọng điểm mà đưa ra tổng kết: “Thì ra là thế! Thì ra Lãnh chủ đại nhân là vong linh pháp sư!”
Khi những người khác nghe câu tổng kết “Vong linh pháp sư” kia thì cũng bày tỏ mình đã biết.
“Thì ra là thế!”
Ở Đế quốc Vu Na Lợi Á, Vong linh pháp sư cũng không phải là tội phạm bị truy nã không ai nhận ra.
Trong nhóm Chủ Thần có nữ thần Hắc Ám, trong Chính Thần có Tử Thần và Ôn Dịch chi thần, những người tin vào hai vị thần này phần lớn là Vu Yêu, Vong linh pháp sư, Huyết tộc, Ma tộc và những chủng tộc có trí tuệ khác.
Tuy bọn họ hiểu lầm danh tính của Phỉ Lạc Ti, nhưng vô tình đã mang lại cho cư dân ở đây cảm giác thật an toàn.
Dù sao thì đây cũng là một thành nhỏ vùng biên nằm gần Bình nguyên vô tận, còn ai có thể khiến mọi người cảm thấy an toàn hơn một Vong linh pháp sư chứ?
Nếu không đánh bại được chúng thì gia nhập. Cách tốt nhất để đối mặt với đám vong linh kia chính là có một vong linh pháp sư như Lĩnh chủ!
Người dân rất vui mừng ủng hộ.
Tuyết Lỵ còn nhỏ ngây thơ nhìn người lớn hoàn toàn không hiểu những gì cô bé nói, đôi mắt nhỏ đầy vẻ bối rối.
Nhưng mà mẹ cô bé đã ra hiệu cho im lặng, “suỵt”.
Mọi thứ về Lĩnh chủ đại nhân đều quá huyền bí và thâm sâu, ngay cả bà cũng không thể diễn tả chính xác được Lĩnh chủ đại nhân cường đại đến mức nào.
Trong trường hợp này thì sự cường đại giữa 10.000 điểm và 100.000.000 điểm có gì khác nhau đâu?
*****
“A…. Ta sẽ đưa tất cả cho ngươi! Đừng giết ta!!!”
Ba Khắc tỉnh dậy từ trong ác mộng, ông ta sờ vào cổ mình rồi thở hổn hển, nỗi sợ hãi và đau đớn trong giấc mơ quá chân thực, chân thực đến mức ông ta gần như tưởng rằng đó là sự thật.
May mắn thay, may mắn thay đó chỉ là một giấc mơ…..
Khuôn mặt Thác Ni hiện ra trước mặt ông ta, hàng trăm ánh mắt hung ác, oán độc như thể muốn chọc vô số lỗ trên người Ba Khắc.
Nếu Ba Khắc không “dụ” bọn họ đến thì làm sao bọn họ gặp rắc rối với người đáng sợ như Phỉ Lạc Ti chứ?!
Những tên sơn tặc kiếm sống bằng nghề cướp bóc không có khả năng suy ngẫm về vấn đề của bản thân mình, mà chúng phải tìm người nhận tội cho nỗi tuyệt vọng và đau đớn mình đang phải chịu đựng, để giảm bớt năng lượng tiêu cực.
Ngoài Ba Khắc, còn ai là ứng viên xứng đáng hơn cho vị trí này?
Bọn họ không ngại dùng Ba Khắc để trút giận bằng phương thức tàn ác nhất, dù sao thì chủ nhân cũng không nói là không thể, chỉ cần không làm “chết” linh hồn thì bọn họ dùng cách gì chẳng được.
“Không phải ông nằm mơ đâu.” Thác Ni dùng giọng điệu ác ý nhất nói với ông ta, “Ông đã chết, bây giờ ông chỉ là một mảnh vật chất linh hồn mà thôi.”
Ba Khắc Kỳ Đế: “!!!” Ba Khắc muốn thoát ra khỏi cơn ác mộng này, nhưng dù ông ta có mở mắt thế nào đi chăng nữa thì trước mặt cũng không có gì thay đổi.
“Làm sao, làm sao có thể?!” Nỗi sợ hãi quá lớn khiến đầu óc Ba Khắc trở nên linh quang hơn, “Ngươi không phải là vong linh pháp sư, sao có thể lấy linh hồn của ta được!”
Thế giới ma pháp quả thực rất kỳ diệu, nhưng thế giới ma pháp cũng có quy tắc vận hành riêng.
Thác Ni lại là người không có thiên phú làm một vong linh pháp sư, những ma pháp có liên quan đến linh hồn không phải là thứ mà hắn ta có thể nắm giữ dễ dàng như vậy.
Hắn ta đã lừa ông, nhất định là Thác Ni đã lừa ông!
Nhưng giây tiếp theo, sắc mặt Ba Khắc đột nhiên thay đổi, rốt cuộc thì ông ta cũng nhận ra cơ thể mình quá nhẹ – dường như ông thực sự đang rơi vào trạng thái linh hồn.
Bao gồm cả Thác Ni và những tên cướp khác trước mặt cũng vậy, trạng thái của bọn họ cũng không bình thường.
Giữa tiếng cười hiểm độc của bọn cướp, Ba Khắc chỉ có thể hét lên: “Làm sao, làm sao có thể!”
“Không thể nào! Việc này nhất định là có sai sót ở đâu đó rồi!!!” Khi giọng nói của Ma Tư truyền tới, vẻ hoảng sợ trên mặt Ba Khắc lập tức bị tức giận và hận ý thay thế.
“Tên Ma Tư đáng chết này! Ta phải giết ngươi!!!”
Trước khi bọn cướp trả thù Ba Khắc, ông ta và Ma Tư đã bắt đầu giao chiến với nhau.
Bất kể khi còn sống cấp độ của bọn họ là bao nhiêu, giờ đây bọn họ cũng chỉ là vật liệu linh hồn cấp 0, tất cả các thuộc tính đều bị xóa, thanh máu bằng 0, độ sát thương cũng bằng 0. Việc những linh hồn cắn xé nhau chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì.
Nhưng sự sỉ nhục sẽ tăng gấp đôi ngay sau khi thua cuộc!
Tuy không có lợi thế về cấp độ, nhưng kinh nghiệm thì Ma Tư dày dặn hơn hẳn một kiếm sĩ song hệ thủy hỏa như Ba Khắc vô số lần, dù chỉ dựa vào kinh nghiệm chiến đấu thôi cũng có thể đè Ba Khắc xuống đất mà chà đạp!
*
Phỉ Lạc Ti không để ý tới tranh chấp của bọn họ, bây giờ những người này trong mắt y là “người chết”, sở dĩ đến giờ y vẫn giữ bọn họ lại đơn giản là vì trong tay có quá ít người.
Siêu phàm giả có rất nhiều công dụng, trường học, đồn điền, công trường, đất nông nghiệp, nhà máy…… Chỗ nào cũng cần.
Có Phỉ Lạc Ti ở đây thì cũng không cần phải sợ những người này gây ra rắc rối gì.
Lúc này lợi thế của ma pháp mới phát huy, không đủ nhân thủ thì phải làm sao, một người chia làm hai.
Tách thân thể và linh hồn ra, thân thể để lại làm công việc thể chất, sau đó bố trí cho linh hồn một thân xác khác, bố trí một công việc không cần nhiều thể lực, tận dụng hết mọi khả năng có thể.
“Lãnh chủ đại nhân, tất cả mọi thứ đều đã được kiểm kê xong. Đây, đây là danh sách….” Bố Lai Tư cung kính sắp xếp chiến lợi phẩm vào một danh sách, giọng điệu ông ta không thể cung kính và khiêm tốn hơn nữa.
Khi đối mặt với Phỉ Lạc Ti, thái độ của Bố Lai Tư dù không đến mức nói là khinh thường, nhưng vẫn khác rất nhiều so với bây giờ.
— Nếu người thực sự có bản lĩnh thì ai lại đến một nơi nghèo nàn như thế này làm lãnh chúa?
Kiểu suy nghĩ đó đã vô tình ảnh hưởng đến bọn họ, và chính kiểu khinh thường này đã khiến bọn họ mắc phải những sai lầm không thể sửa chữa được!
Bố Lai Tư đã “Lưu thủ” ở thành phố này hàng chục năm, tuy thái độ rất khiêm tốn, nhưng cũng khó tránh khỏi bị ảnh hưởng bởi kiểu suy nghĩ này.
Trước khi bọn cướp ra tay, thực ra Ba Khắc đã cử người đến tìm ông, tuy ông không tham gia cùng đám người Ba Khắc, nhưng ông cũng không báo cáo chuyện quan trọng như vậy với Phỉ Lạc Ti.
Xong đời rồi.
Khi nhìn thấy biển máu ở khu vực trung tâm thành phố, Bố Lai Tư không còn có thể suy nghĩ được gì nữa, trong không gian tràn ngập sự sợ hãi, đặc biệt là khi nhìn thấy “đại quân Vong linh”, nỗi sợ hãi trong ông đã lên đến đỉnh điểm, suýt chút nữa đã tự hù chết chính mình.
Phỉ Lạc Ti không biến ông thành vong linh mà chỉ an bài cho bọn họ đi dọn dẹp chiến lợi phẩm.
Bố Lai Tư sợ hãi nhưng không dám trì hoãn mệnh lệnh của Phỉ Lạc Ti, ông ta gần như vừa lăn vừa bò đi làm nhiệm vụ.
Phe Kỳ Đế chạy trốn đã tạo điều kiện cho Phỉ Lạc Ti hành động, từng đống từng đống tiền tài chồng chất ở những nơi dễ thấy nhất, như thể bọn họ chu đáo gửi quà mừng cho y vậy.
Nhưng vì để ở nơi quá lộ liễu nên khi bọn cướp thô bạo tấn công đã làm dính rất nhiều máu lên trên.
Phỉ Lạc Ti không có thói quen thưởng thức những đồ vật có dính máu, vậy nên y đã bảo Bố Lai Tư dẫn người đi dọn dẹp từng đồ vật bằng ma pháp làm sạch.
Hầu hết những người trong phe Kỳ Đế đều là siêu phàm giả cấp thấp, nhưng tiền tài bọn họ kiếm được từ bánh bao nhuốm máu người lại không bằng bọn cướp, sau khi trừ hết những khoản chi tiêu cho cuộc sống xa hoa, bọn họ cũng thực sự tích lũy được một núi vàng lớn.
Phỉ Lạc Ti đã bảo Lộ Dịch, người tinh ý nhất trong băng cướp đi theo để phân loại đồ đạc, sau khi giảm giá toàn bộ đồ, y đã thu được tổng cộng hơn ba triệu đồ vật trong đợt “xét nhà” lần này.
“Chủ nhân, có cần ta dọn dẹp sạch sẽ không?” Thân là sát thủ, công việc Lộ Dịch thường làm nhất chính là “dọn dẹp”.
Phỉ Lạc Ti chỉ yêu cầu các vong linh đi thực hiện thỏa thuận, đó chính là g**t ch*t người trong phe Kỳ Đế, nhưng sau lưng bọn họ vẫn còn gia đình, vợ con, người yêu, quản gia, nô lệ……
Lộ Dịch rất thành thạo công việc này, cuộc chiến giữa các quý tộc rất tàn khốc, cả gia đình kẻ thua cuộc sẽ phải biến mất, chỉ cần lấy lý do “khiêu khích vong linh pháp sư” và “Hiến tế Tà Thần” để bào chữa thì cuối cùng cũng phải chấp nhận thôi……
Trên thực tế cũng khá giống vậy.
Bản thân con người cũng là một loại vật chất, những đứa trẻ có năng khiếu, những siêu phàm giả, thậm chí cả những nô lệ bình thường đều có thể được sử dụng như một loại vật tư tiêu hao nào đó.
Trên thị trường chợ đen có một loại lúa được tưới bằng máu rất đắt tiền.
Tuy có thể dùng máu của ma thú, nhưng nô lệ rẻ tiền và người dân bình thường để làm chi?
Sử dụng những người này như thế nào để phát huy tối đa hiệu quả của bọn họ? Trong đầu Lộ Dịch đã có vô số cách làm.
Phỉ Lạc Ti thản nhiên liếc mắt nhìn hắn ta một cái rồi nhẹ nhàng nói: “Ngươi muốn dạy ta cách làm việc à?”
Lời y nói vô cùng bình tĩnh, nhưng chỉ một câu vậy thôi đã khiến trán Lộ Dịch toát cả mồ hôi.
“Chủ, chủ nhân…. Xin, xin ngài hãy tha thứ!” Lộ Dịch lập tức xin lỗi với thái độ thành kính nhất, thừa nhận sai lầm của mình nhanh nhất, “Là do ta thiển cận, do ta đã tự tiện suy đoán quyết định của chủ nhân….”
Lộ Dịch huyên thuyên một hồi lâu, Phỉ Lạc Ti nghe xong cũng không biểu lộ chút cảm xúc nào.
“Ngươi đi điều tra những người này một chút, bao gồm cả con trai của Ba Khắc, xem những năm gần đây bọn họ đã làm gì vi phạm pháp luật của đế quốc?” Đế quốc Vu Na Lợi Á vẫn có thứ gọi là luật pháp, nhưng đáng tiếc, thứ đó chỉ bảo vệ lợi ích của tầng lớp quý tộc, bảo vệ quyền và lợi ích của quý tộc và những siêu phàm giả.
Nhưng xét về bản thân pháp luật thì tương đối hoàn thiện, chỉ là quý tộc và siêu phàm giả đã áp đảo và đứng trên pháp luật mà thôi.
Ví dụ như, cùng là giết người, nhưng nếu kẻ sát nhân là thường dân thì hắn ta sẽ bị kết án 20 năm tù hoặc tử hình tùy theo mức độ nghiêm trọng của hành vi phạm tội, đồng thời gia đình nạn nhân sẽ được bồi thường từ 1 đến 100 đồng vàng.
Nhưng nếu kẻ giết người là con cháu của một quý tộc nào đó thì chỉ bị phạt tiền từ 1 đến 100 vàng là xong.
Đối với thường dân thì chỉ 1 đồng vàng thôi cũng đủ để nghiền nát cả một gia đình, nhưng đối với quý tộc thì hình phạt tối đa 100 đồng vàng chẳng là gì cả.
Phỉ Lạc Ti mặc kệ luật pháp của đế quốc là gì, ở lãnh thổ của y, y là Lĩnh chủ, y là người có tiếng nói nhất, y là người quyết định về luật pháp trên lãnh địa mình! Nhưng bây giờ y không có thời gian đi bổ sung pháp luật, vậy nên trước tiên cứ dựa theo luật pháp của đế quốc đã.
Đó chỉ là một thủ thuật để bẫy những người dân bình thường thôi.
Lãnh địa thiếu người, gia đình của những quan chức đó không nói đến những thứ khác, ít nhất cũng có thể biết đọc biết viết.
“Thay thế án tử hình bằng cải cách lao động.”
Lộ Dịch là người rất có tính chuyên nghiệp, lúc đang ở trong trạng thái linh hồn lại càng ẩn sâu.
Để thể hiện bản thân, Lộ Dịch không cần ăn, không cần ngủ, không cần nghỉ ngơi hay giải trí, hắn ta chỉ mất hai ngày để điều tra hơn một nghìn người thật chi tiết theo yêu cầu của Phỉ Lạc Ti.
Có tổng cộng 1.500 người là con của hai trăm quan chức và quân thủ thành, 1.200 người trong số họ tương đối trung thực và ôn hòa, nhưng 300 “thiếu gia” còn lại, bao gồm cả Cát Tư thì đều giống cha mình, kiêu ngạo và độc đoán, trong tay bọn họ không ai là không dính đến mạng người.
“Vậy trói hết tất cả những người này lại, ngay mai sẽ tiến hành xét xử công khai.”
“Xét xử công khai?” Bố Lai Tư thực sự không hiểu ý nghĩa của những từ này, mặc dù nếu để riêng từng từ một thì ông ta biết, nếu tách riêng ra thành hai từ “công khai” và “xét xử” thì ông hiểu, nhưng khi nối chúng lại với nhau thì ông lại không hiểu.
Nhưng không hiểu thì không hiểu, Bố Lai Tư vẫn nói không chút do dự: “Tuân lệnh, thưa chủ nhân.”
Có kinh nghiệm của hai lần thông báo tuyển dụng trước, lần này Bố Lai Tư bắt đầu hành động rất nhanh.
Phỉ Lạc Ti vẫn giữ ông lại chẳng phải vì vai trò này của ông sao? Vậy ông càng phải thể hiện cho tốt!
Tin tức về việc xét xử công khai nhóm người này ngay trước cổng văn phòng chấp chính sẽ bắt đầu vào lúc 9 giờ sáng mai, đã nhanh chóng lan ra khắp thành Lan Tư Duy Lợi.
“Xét xử? Xét xử ai?”
“Cát Tư? Không phải hắn ta là thiếu gia của gia tộc Kỳ Đế sao? Điều này có vẻ không tốt lắm?”
“Gia chủ Kỳ Đế đã chết, quyết định xử lý hắn ta như thế nào chẳng lẽ Lãnh chủ đại nhân không có quyền à?!”
Người dân trong lãnh địa bàn tán hết sức sôi nổi, mặc dù hiện trường cái chết bi thảm của Kỳ Đế rất kinh hoàng, nhưng người dân bình thường chẳng có mấy ai sợ hãi.
Mạng sống của người dân bình thường chẳng có giá trị gì, chẳng khác nào như món đồ chơi mặc người giẫm đạp mua vui nằm trong tay bọn thượng đẳng đó.
Thời gian trôi qua, bọn họ dần dần trở nên chết lặng, ngay cả khi biết những người thu thuế áp bức bọn họ đều đã chết, bọn họ cũng không cps phản ứng gì nhiều.
Bọn họ đã quen với cái chết và trở nên tê liệt với cuộc sống, dù có chuyện gì xảy ra cũng không sao cả.
“Ngươi không phải đi làm à?”
“Không phải ngươi nói mình không hứng thú sao?”
“Sao ngươi cũng ở đây?”
“……”
Phủ lãnh chúa và tòa nhà chấp chính cách nhau không xa, lối vào phủ lãnh chúa vẫn tràn ngập hương thơm như thường lệ, vẫn là khung cảnh đông đúc đó, nhưng phương hướng xếp hàng của mọi người lại có chút khác so với trước đây.
“Tôi..…” Một người đàn ông trung niên gầy gò hốc hác thấp giọng nói: “Mã Lợi Á của ta đã bị Cát Tư đánh chết. Ta..… ta muốn nhìn xem Lãnh chủ sẽ xử lý Cát Tư như thế nào.”
Ba Khắc Kỳ Đế đã cấu kết với bọn cướp, ý đồ tàn sát và cướp bóc người dân trong thành, đó là tử tội.
Tin tức ngày hôm qua đã lan truyền khắp thành phố, tất cả mọi người ai cũng đều cảm thấy vô cùng kinh hãi.
Sơn tặc, đó là một sự tồn tại còn đáng sợ hơn cả vong linh.
Bị cướp bóc, hãm h**p, tra tấn và bán cho Vương quốc Thú Nhân như cừu hai chân…
Nhiều người sẽ chọn cách tự sát cùng cả gia đình trước khi bọn cướp ra tay.
Mặc dù cấu kết với bọn cướp là bí mật công khai trong giới thượng lưu, nhưng chắc chắn đó là hành động không được pháp luật cho phép!
Đặc biệt là Ba Khắc Kỳ Đế – chỗ dựa của Cát Tư, ông ta đã bị giết ngay tại chỗ, sở dĩ đó là chỗ dựa vững như núi vì khi còn sống ông ta là người mạnh mẽ và quyền lực, nhưng một người đã chết rồi thì không thể làm “Chỗ dựa” được nữa.
Ông ta vừa chết đi, con trai ông ta đã mất đi sự kiêu ngạo vốn có, nhưng dù vậy Cát Tư vẫn là siêu phàm giả cấp 32.
Người phụ nữ đó không biết Lãnh chủ sẽ làm gì con trai Kỳ Đế là Cát Tư, bà không biết chữ cũng không hiểu luật, nhưng——
Bà muốn Cát Tư chết!
Khi Mã Lợi Á qua đời, con bé đang ở độ tuổi xinh đẹp nhất đối với một người phụ nữ, dù cô bé mới mười lăm tuổi có chút gầy do thường xuyên bị đói, nhưng cô bé lại rất xinh đẹp, lúc nào con bà cũng nở nụ cười hiền lành và vui vẻ, lúc nào cô bé cũng tràn đầy sức sống.
Nhưng một cô gái xinh đẹp như hoa lại bị bắt đi và tra tấn hết sức dã man.
Sau khi bị tên khốn Cát Tư đó chơi đùa, hắn ta đã ném cô bé bên lề đường như một thứ rác rưởi.
Là một người mẹ, khi thấy da thịt trên người Mã Lợi Á không một chỗ nào còn lành lặn, bà đau đớn đến mức muốn chạy đến tòa nhà chấp chính đồng quy vu tận với Cát Tư.
Nhưng điều đáng buồn là, bà không phải là một siêu phàm giả, thậm chí bà còn chưa đến gần tòa nhà chấp chí thì đã bị lính canh đuổi đi vì chê bà bẩn thỉu như khất cái, đứng gần sẽ làm ô nhiễm bầu không khí của bọn chúng.
Bà không dám tìm cách gây rắc rối cho Cát Tư nữa, bà là mẹ của Mã Lợi Á, nhưng bà cũng là mẹ của 3 đứa con nhỏ khác.
“Cát Tư sẽ chết? Cát Tư sẽ chết thật à?” Người đàn bà thật gầy gò, chồng bà chết trẻ, một người phụ nữ có cùng thể lực với đàn ông, nhưng tiền lương nhận được lại thấp hơn, hơn nữa bà còn phải làm rất nhiều công việc để nuôi bốn đứa con. Bên dưới xương gò má nhô cao không có một chút thịt nào, nơi đó chỉ còn lại một lớp da trũng sâu.
So với vong linh mà Phỉ Lạc Ti vừa mới thu nhận, bà trông còn giống vong linh hơn, thậm chí trông bà còn gầy hơn cả những tiểu binh khô lâu cấp thấp nhất.
Thời gian dần trôi qua, cuối cùng cũng đến thời khắc được nhắc đến trong thông báo.
Bố Lai Tư và những người hầu của lâu đài đã vây quanh khu đất trống từ sáng sớm, bọn họ còn mang theo rất nhiều đạo cụ kỳ lạ, tất cả đều được Phỉ Lạc Ti yêu cầu thợ mộc gấp gáp làm trong đêm.
Ngoài những chiếc bàn và ghế đẩu thông thường, còn có một vật gì đó cực kỳ cao to được phủ vải đen xuất hiện ở trung tâm khu đất trống.
Hôm qua không thấy vật này, chắc là Lĩnh chủ đại nhân đã dùng ma lực làm ra vật thần kỳ đó.
300 người được chia thành 10 nhóm, mỗi nhóm vừa đúng 30 người.
Nhóm 30 người thứ nhất bị đẩy lên đài hết sức thô bạo, người dân cũng không rõ quá trình tiếp theo sẽ như thế nào, nhưng cũng không ai dám nói chuyện, chỉ có thể giao tiếp với nhau bằng ánh mắt, chỉ là người hơi đông, vậy nên vẫn gây ra tiếng ồn không nhỏ.
“Cộp, cộp, cộp……” Phỉ Lạc Ti xuất hiện rất đúng giờ, y vẫn mặc đồ đen, nhưng lần này lại đổi sang một đôi găng tay trắng, màu đen tuyền phối với trắng tinh khiến người y toát ra sự uy h**p nói không nên lời.
Hàng nghìn người ở hiện trường lập tức im bặt.
Phỉ Lạc Ti nhàn nhạt nhìn những lãnh dân đứng dưới đài có chút lo lắng, nhưng cũng có không ít người cảm thấy hả giận, y chuyển mắt mình đi chỗ khác, sau đó nhìn chằm chằm vào Cát Tư và đám người bên cạnh: “Ta phải nói là thật đáng tiếc khi gặp các ngươi ở đây.”
Sắc mặt của các thiếu gia do Cát Tư đứng đầu trông cực kỳ kém, đặc biệt là Cát Tư, hắn ta đã bị nhốt trong căn phòng nhỏ tối tăm không có bất cứ thứ gì trong vài ngày, không có lệnh của Phỉ Lạc Ti, quản gia không dám đưa nước và thức ăn đến. Nếu không phải siêu phàm giả có sức sống cực kỳ ngoan cường thì bây giờ hắn ta đã là một thi thể hôi thối rồi.
Người bị hạ ma pháp tĩnh âm căm hận nhìn Phỉ Lạc Ti, bọn họ đều là những “người thừa kế” được sủng ái nhất trong gia tộc, dù không thật sự tài năng nhưng vẫn có tiền vàng để thăng cấp. Tố chất thân thể của siêu phàm giả khá cao, vậy nên trông bọn chúng hoàn toàn khác với những người dân bình thường đang đứng dưới đài.
Phỉ Lạc Ti không để ý đến ánh mắt thù hận của bọn chúng: “Thành thật mà nói thì ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ giết các người sớm như vậy. Nhưng ta cũng không còn cách nào, sự kiên nhẫn của ta cũng có giới hạn.”
Y giải phóng linh hồn bị mắc kẹt trong hòn đá nhỏ.
Khi linh hồn trong suốt không giống u linh xuất hiện tại hiện trường xét xử, lập tức đưa tới hàng loạt tiếng kinh hô cảm thán.
Người dân bình thường sợ hãi kêu lên, vô thức muốn quỳ xuống, nhưng đầu gối vốn đã quen quỳ lại tựa hồ như bị một sức mạnh nào đó giữ chặt, dù làm thế nào cũng không thể uốn cong được.
Đám thiếu gia tuy không thể phát ra âm thanh, nhưng trên mặt bọn chúng vẫn không giấu được vẻ vui mừng như điên và đắc ý.
Mặc dù không thể nói, nhưng ý tứ truyền tải rất rõ ràng – Còn không mau thả chúng ta ra! Chỗ dựa của ta đang ở đây, chờ lát nữa ta sẽ cho ngươi chết!
“Chủ nhân!”
Nhưng mà, hiện thực lại hoàn toàn khác với những gì đám công tử vu ca tưởng tượng, sau khi được thả ra, Ba Khắc và những người khác quỳ rạp xuống đất, vừa quỳ vừa bò đến gần chỗ Phỉ Lạc Ti đang đứng.
“Chủ nhân vĩ đại và nhân từ của ta, người hầu trung thành của ngài xin chào đón ngài với lòng sùng kính và khiêm nhường nhất.”
Sau khi bị Thác Ni hành hạ một ngày một đêm, Ba Khắc đã biết được “sự thật” do bọn cướp “tốt bụng” cho hay.
Sau khi biết Phỉ Lạc Ti là một pháp sư huyền thoại với cấp bậc trên 100, Ba Khắc gần như phát điên!
Ông ta không ngờ mình lại gặp phải một tồn tại kh*ng b* quá mức đáng sợ như vậy, nếu không phải thanh huyết của tư liệu linh hồn bằng 0, chắc chắn ông ta sẽ tự dọa mình thành một mảnh linh hồn vô dụng.
Tại sao lại giả heo ăn thịt hổ?! Tại sao một Pháp sư cao cấp trong huyền thoại lại đến một lãnh địa nhỏ bé nghèo đói và xa xôi hẻo lánh này làm lãnh chúa? Tại sao ngay từ đầu không nói cho ông biết! Nếu như ông biết Phỉ Lạc Ti chính là Pháp sư trong huyền thoại thì chắc chắn ông sẽ dùng lưỡi l**m sạch đường cho Lĩnh chủ đại nhân đi!
Nhưng ông đã không làm thế.
Chẳng những ông không đi theo làm tùy tùng cho đại pháp sư trong huyền thoại, mà ông còn vô lễ với cả Lãnh chủ đáng kính!
Ông ta sợ hãi, thật sự sợ hãi, trong đầu chỉ có suy nghĩ phải làm sao để cầu xin chủ nhân tha thứ.
Thậm chí ông ta còn không nhận ra đứa con trai yêu quý nhất cũng là đứa con duy nhất của mình sắp bị đưa lên máy chém.
“Cha?!!!” Cát Tư không dám tin vào mắt mình khi thấy người đàn ông mình ngưỡng mộ nở nụ cười nịnh nọt kẻ sát nhân.
Cát Tư khiếp sợ đến mức còn không nhận ra rằng mình không có thể phát ra âm thanh.
Ba Khắc chỉ nghĩ phải làm sao để cứu lấy “mạng” mình, không còn tâm trí đâu mà đi nhìn thằng con trai mình: “Chủ nhân, ta là con chó trung thành nhất của ngài, có phải ngài gọi ta ra ngoài để phân phó ta làm việc không?
Phỉ Lạc Ti có chút ghét bỏ cau mày, sau đó cố định Ba Khắc ở một vị trí có góc nhìn tốt nhất: “Ngươi chỉ cần đứng nhìn là được rồi”.
Ba Khắc sững sờ, cho dù đang là linh hồn nhưng ông ta vẫn không ngừng run rẩy.
Mặc dù vong linh pháp sư cũng giống như những pháp sư khác, cũng đều là những thi pháp giả cao quý, nhưng lại là người có nhiều tiếng xấu nhất trong tất cả những chức nghiệp của siêu phàm giả.
Tàn nhẫn, bạo lực, thờ ơ, tâm tình thất thường….. Tất cả những hành động có liên quan đến hai từ “Tàn nhẫn” đều có thể áp dụng được cho Vong linh pháp sư.
“Chủ nhân……”
“Thẩm tra xét xử từng người thì phiền phức quá.” Phỉ Lạc Ti trực tiếp lấy ra một chiếc nồi lớn ngoại cỡ vẫn đang sủi bọt sôi ùng ục.
Với tình trạng thiếu nhân thủ như hiện nay ở Lan Tư Duy Lợi, việc thành lập tòa án, bồi thẩm đoàn và luật sư, để một vụ kiện tụng kéo dài vài tháng, quả thực đúng là lãng phí thời gian!
Mục đích của y khi tổ chức phiên tòa công khai ngày hôm nay không phải để thúc đẩy việc xây dựng nhà nước pháp quyền.
Lục địa này vẫn đang ở chế độ quân chủ và nô lệ, bất kỳ ý tưởng nào về dân chủ và pháp quyền đều là xa rời thực tế.
Đã đến thế giới này thì phải tuân theo quy luật của thế giới này – Cá lớn nuốt cá bé, cường giả vi tôn.
Trước mắt thì người mạnh nhất Lan Tư Duy Lợi là y, vậy cho nên những gì y nói đều là chân lý!
Phỉ Lạc Ti cử động ngón tay, chiếc thìa trong nồi tự múc đầy rồi bay đến bên miệng Cát Tư, ép hắn ta uống cạn bằng một sức mạnh hết sức tàn bạo, không cho phép hắn ta cự tuyệt.
Làm thế nào để tiến hành xét xử công khai? Đun sôi một nồi thuốc nói sự thật và để bọn họ tự thú, để bọn họ tự nói rõ ràng rằng mình đã giết ai và giết họ như thế nào trước mặt tất cả mọi người.
“Hãy nói cho mọi người biết ngươi đã làm trong những năm qua, chẳng hạn như lần đầu tiên ngươi giết ai đó là khi nào, trong những năm qua ngươi đã giết bao nhiêu người và ngươi đã giết họ như thế nào.”
Cát Tư bị nóng đến nhe răng trợn mắt, nhưng hắn ta không tự chủ được mở miệng và cử động lưỡi, dây thanh quản rung lên, từ từ phát ra âm thanh: “Ta đã giết người hầu gái của mình năm ta bảy tuổi, cô ta là người đầu tiên ta giết. Ta rất tò mò không biết khi con dao rơi khỏi bàn rồi nện vào chân người khác sẽ như thế nào, và thế là ta bảo cô ta thử cho ta xem điều gì sẽ xảy ra nếu con dao đâm vào chân cô ta, kết quả là cô ta đã chết……”
Hắn ta nói nhẹ nhàng như thể chỉ nhờ người hầu gái đưa cho mình một cốc nước, và hắn ta cũng hoàn toàn không hề hối hận khi một sinh mệnh cứ như vậy mà mất đi.
“….. Ta chỉ có thể nhớ được khoảng 132 người trong số họ. Những người này cũng đâu phải là những đại nhân vật đáng để ta nhớ. Ai đâu rảnh mà nhớ từng người một làm chi!”
Cũng giống như vụ giẫm đạp khi cưỡi ngựa lần đó, nếu không có Phỉ Lạc Ti xuất hiện thì có lẽ hắn ta sẽ tiếp tục giẫm đạp lên những người dân bình thường rồi bỏ đi không thèm ngoảnh lại, hắn ta không hề quan tâm việc mình làm sẽ gây ra bao nhiêu thương vong, vậy nên cũng sẽ không bao giờ đi dò hỏi con số……
Sau khi Cát Tư bị cho uống thuốc nói thật, hắn ta không thể kiểm soát được miệng mình, hỏi gì cũng trả lời, tự mình kể hết toàn bộ câu chuyện cho mọi người nghe.
Khi hắn ta nói, biểu cảm trên khuôn mặt của những người xem ban đầu còn tê liệt, nhưng dần dần cũng trở nên phong phú hơn.
Giận dữ, đau đớn, hận thù, bi thương……
Trên mặt mọi người hiện lên đủ loại cảm xúc khác nhau, nhưng lại không có động lực xông vào g**t ch*t hắn ta để báo thù cho người đã chết.
Đây là chuyện bình thường, bọn họ được gọi là thường dân, nhưng giữa thường dân và nô lệ thì có gì khác nhau? Ồ, dân thường phải nộp các loại thuế khác nhau, tuổi thọ của họ dài hơn một chút so với nô lệ à?
Trừ những thứ đó ra thì dân thường còn có vai trò là quân dự bị cho nô lệ.
Những thường dân được thuần hóa và tẩy não đã ngoan ngoãn chấp nhận mọi khó khăn và đau đớn.
Quý tộc và siêu phàm giả, thường dân, nô lệ, ba tầng lớp này là những tồn tại hoàn toàn khác nhau.
Dù biết ơn vì gặp được một Lĩnh chủ tốt bụng như Phỉ Lạc Ti, nhưng họ cũng không bao giờ “ngây thơ” nghĩ rằng Lĩnh chủ sẽ “phản bội” giai cấp của mình và đứng lên bảo vệ dân chúng.
Chỉ có Ba Khắc Kỳ Đế với kinh nghiệm hàng chục năm làm quan chấp chính, theo bản năng cảm thấy có điều gì đó không ổn.
“Chủ, chủ nhân……”
“Chém đi.”
Hai chữ này tuy nhẹ nhàng nhưng sức công phá lại không kém gì một trận động đất.
Chém? Chém ai?
Khi đối mặt với nguy cơ sinh tử, cuối cùng Cát Tư cũng phản ứng lại được rất nhanh: “Các người đang nói cái gì vậy?! Các người định giết ai?! Các người có biết ta là ai không?!”
Ba Khắc có rất nhiều con gái, mười? Hai mươi? Hay là bao nhiêu? Dù sao thì cũng nhiều đến mức không thể đếm hết được.
Hàng năm ông ta phải “Chúc phúc” cho nhiều nữ nô như vậy, làm sao có thể nhớ được mình có bao nhiêu con gái.
Nhưng Cát Tư thì khác, mặc dù mẹ hắn ta chỉ là con gái ngoài giá thú của một quý tộc nhỏ, nhưng hắn ta lại là một đứa bé trai, là con trai duy nhất trong gia tộc Kỳ Đế!
Lớn lên trong sự yêu thương chiều chuộng, cha hắn ta là “hoàng đế không ngai” ở tòa thành này, từ nhỏ Cát Tư đã sống một cuộc sống tốt đẹp mà người bình thường không thể tưởng tượng được, nhưng cũng vì lý do đó mà hắn ta được nuôi dạy thành một người rất “Ngây thơ”.
Nói trắng ra là – ngu ngốc.
Tên này không có khả năng sử dụng bộ não để suy nghĩ và phán đoán, Cát Tư giống như một sinh vật đơn bào chỉ hoạt động theo bản năng.
Phỉ Lạc Ti cũng lười nói nhảm với hắn ta.
Việc chủ nhân giết nô lệ của mình không phải là hành vi vi phạm pháp luật, vì vậy việc Cát Tư giết nô lệ của mình cũng không phải là trái với pháp luật.
Người siêu phàm chỉ cần bồi thường tiền cho việc giết thường dân, vì vậy Cát Tư chỉ cần bồi thường tiền cho hành vi của mình là được.
— Đó là quy định của đế quốc này!
Nhưng mà…..
Đây là quý tộc + lĩnh chủ + cấp 300, có rất nhiều buff chồng chất lên nhau, thế thì tại sao y phải nghe theo lời của Cát Tư?
“Ta là Phỉ Lạc Ti, Lĩnh chủ của lãnh địa này, và là người duy nhất có tiếng nói ở đây, hiểu chưa?”
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
