Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 23

Vị ngọt là một loại có thể khiến cho con người cảm thấy hạnh phúc và thỏa mãn, chỉ cần ngửi thôi cũng thấy vui vẻ lắm rồi.

“Mẹ ơi, đây là mùi gì vậy?” Người hỏi là một cô bé nô lệ.

Người mẹ cũng chưa từng nếm qua đường, nhưng vừa ngửi thấy, cảnh tượng hiện lên trong đầu bà chính là hương vị mà bà nội mình đã miêu tả khi bà còn rất nhỏ.

Bà nội của bà từng là nô lệ của một Tử Tước đại nhân, mỗi lần đi qua nhà ăn bà đều ngửi thấy mùi này bay ra từ bếp, bà lão kể đi kể lại mùi hương đó cho bà nghe, khiến cho bà chảy cả nước miếng ngay cả trong mơ.

Nhưng khi thực sự ngửi thấy mùi hương đó bà mới nhận ra, thứ gọi là vị ngọt kia ngon đến thế nào.


Bà cố gắng nói với đứa trẻ: “Đó là vị ngọt, bảo bối à, lát nữa con sẽ được ăn!” Lúc này, nước mắt bà tuôn rơi không thể khống chế được.

Trong những ngày có hoạt động “Tặng quà”, người dân bình thường sẽ được nhận hai bánh mì mật ong mỗi ngày, bọn họ đã nếm được vị ngọt, đã biết được mùi hương của vị ngọt là gì, nhưng nô lệ thì khác.

Phỉ Lạc Ti không thách thức chế độ nô lệ ở thế giới này ngay lập tức, mà y chỉ cho các nô lệ được ăn no, còn bánh mì mật ong là “món quà” chỉ dành cho dân thường.

Đường là một loại hàng hóa cao cấp xa xỉ, đừng nói đến nô lệ, phần lớn dân thường cả đời cũng chưa chắc gì được nếm qua vị ngọt.

Việc đột ngột nâng mức sống của nô lệ lên cao giống như thường dân sẽ khiến tất cả các quý tộc bao vây công kích y.


Phỉ Lạc Ti không sợ, nhưng y ngại phiền.

“Rầm rầm rầm…..”

Mùi thơm của bí ngô dưới sự hỗ trợ của đường khiến độ ngọt của nó tăng lên mấy lần, mùi thơm của lúa mì làm tăng thêm hương vị dịu êm, chỉ cần ngửi thôi cũng có thể cảm nhận được vị ngọt trên đầu lưỡi.

 Hơi nóng bốc lên từ nồi chè mang theo mùi thơm khiến ai nấy đều ch** n**c miếng.

Bí đỏ nấu mềm nhũn, bản thân nó đã mang theo một vị ngọt rất đặc trưng, vị ngọt độc đáo nhưng không ngấy, hòa quyện với nước canh nấu trong thời gian dài, khiến cả nồi chè vừa dẻo vừa thơm, hương vị khiến cho người ta có cảm giác như canh, nhưng nó đậm đà hơn so với canh bình thường.


Chè bí ngô cho thêm bột gạo nếp thích hợp hơn bột mì, những viên gạo nếp làm thành những viên nhỏ vừa mềm vừa dẻo, rất hợp với loại chè cần thời gian nấu lâu này.

Nhưng bánh trôi nhỏ làm từ bột mì cũng rất ngon, ngon hơn nhiều so với bánh trôi bình thường, sau khi nấu một hồi lâu thì mềm xốp thơm ngon, chúng mềm như mây, ăn chè mà như ăn những đám mây bồng bềnh ngọt ngào.

“Thật ngọt……”

“Ngon quá đi……”

 “Mẹ ơi, con đang mơ phải không?”

“Đứa nhỏ ngốc này, trong mơ con có thể ăn được đồ ăn ngon như vậy à?!”


Các nô lệ ăn vô cùng quý trọng, ánh mắt bọn họ ngập tràn hạnh phúc, nhưng hành động vẫn ngấu nghiến nuốt chửng như trước.

Còn những người dân bình thường thì vốn nghĩ, mình là người đã được ăn bánh mật rồi, đã biết vị ngọt là gì rồi, phải dè dặt một chút, đừng làm như người chưa trải sự đời cái gì cũng không biết, như vậy sẽ khiến cho Lãnh rất mất mặt. Nhưng khi đưa món chè bí đỏ lên môi, cái gì nhẹ nhàng rụt rè khắc chế đều không còn nữa.

Sau khi chết đi sống lại được ăn một bát chè ngọt nóng hổi ​​thơm phức như thế này thì còn gì hạnh phúc hơn!

“Ngon quá, thơm quá……” Vì quá đông nên bọn thổ phỉ bị nhốt trong viên đá không ngừng chen chúc, lúc chúng đang mổ nhau trong viên đá thì bị mùi thơm hấp dẫn, vô thức dừng bàn tay đen đúa của mình lại, chỉ đứng yên bên trong viên đá, nhìn chằm chằm nơi phát ra mùi hương thơm lừng mà ch** n**c miếng.


Bọn cướp đều là siêu phàm giả, linh hồn của bọn chúng mạnh hơn người bình thường rất nhiều, vẫn có thể ngửi được một ít mùi hương, nếu muốn ăn thì chỉ cần nỗ lực một chút là có thể lấy được.

Nhưng Phỉ Lạc Ti không cho phép bọn chúng thoát ra khỏi hòn đá, hòn đá bình thường này đối với bọn chúng là “Khu vực thần thánh”, bọn chúng không thể nào thoát ra được!

 “Ta sẽ trả một ngàn đồng vàng, cho ta một phần đi!” Thác Ni là người đầu tiên mở miệng.

“Ta sẽ trả hai nghìn!”

“Ba nghìn!”

“Sáu nghìn!”


“Ừm…… Các ngươi đã quên mất những gì của mình đều thuộc về chủ nhân à?”

Giọng nói yếu ớt vang lên khiến cho không khí trong hòn đá đá trầm mặc một lúc lâu, sau đó mấy chục linh hồn lập tức tranh giành: “Ta muốn đứng ở chỗ này, đây là chỗ ngửi được nhiều mùi thơm nhất, ta là người đầu tiên đoạt được! Ngươi dựa vào cái gì mà đoạt với ta!”

“Ta là Lão đại, là cựu lão đại, tất cả mọi người phải nghe ta!”

“Hừ! Bây giờ chúng ta đều như nhau, có thực lực thì dựa vào nắm đấm nói chuyện đi!”

“……”

Vì một vị trí có thể ngửi được mùi thơm nhiều nhất mà các huynh đệ ngày xưa quay sang đánh nhau, đánh đến gà bay chó sủa!


Phỉ Lạc Ti không cố gắng đi ngăn cản, linh hồn mà thôi, có đánh cho rách nát thì cuối cùng cũng lại dính vào nhau thôi, chỉ cần không phải vết thương chí mạng thì bây giờ cơ thể bọn họ chẳng khác nào như nam châm.

Những công nhân đang ăn uống bên ngoài không hề hay biết gì về cuộc chiến giữa các linh hồn của bọn thổ phỉ bên trong hòn đá. Bọn họ cầm bát trên tay sột soạt ăn chè, ngậm miếng chè trong miệng với vẻ vui mừng và hạnh phúc, như thể đây là món ăn ngon lành nhất trên thế giới này vậy.

99 quả bí ngô lớn trông như một ngọn núi nhỏ, nhưng nếu chia cho hơn 2.000 người thì cũng không nhiều lắm.

Dù có thêm nước và bột mì cũng chỉ đủ cho mọi người ăn thôi.

Phỉ Lạc Ti kiên nhẫn đợi mọi người ăn xong mới ra lệnh: “Trẻ con và người già ở lại đây để phân loại đồ đạc, những người khác đi theo ta.” Lần này y đã có kinh nghiệm, để ma ngư ở lại làm vệ sĩ, sau đó mang theo những người khác dịch chuyển tức thời.


Hàng nghìn người biến mất chỉ trong chớp mắt là điều khiến mọi người không thể tưởng tượng được, nhưng nghĩ đến việc Lĩnh chủ đại nhân còn có thể hồi sinh người chết thì biến mất cũng chẳng là gì.

Ma pháp không gian quả thực là ma pháp tiện lợi nhất, dù khoảng cách có xa mấy trăm km, nhưng sau khi xác định tọa độ rồi thì chỉ cần xé một vết nứt không gian ra là được, nhưng xét đến việc y còn phải mang theo một đám người bình thường “yếu đuối”, vậy nên y đã cường hóa bên trong không gian bị xé rách, sau đó dẫn một nhóm người bước vào khe nứt rồi bước ra chỗ chân núi – hang ổ của Thác Ni.

Cái này không phải là Thác Ni dùng mánh lới, hay là Phỉ Lạc Ti định vị không chính xác, mà là những tên cướp này không may trở thành trại luyện binh của y.

“Các người đã chết và được sống lại một lần, vậy nên không còn nghi ngờ gì về khả năng chữa lành của ta.” Phỉ Lạc Ti nhìn đội ngũ khổng lồ hơn hai nghìn thanh niên này, “Đừng sợ chết, ta ở đây vì các người. Ta có thể kéo các ngươi trở về từ cõi chết một trăm lần, hai trăm lần, thậm chí một nghìn lần.”


Đám thanh niên không dám thở mạnh, bọn họ chấn động đến mức quên mất mình cần hô hấp.

Phỉ Lạc Ti không để cho bọn họ có thời gian chần chừ, y chỉ vào sườn đồi trông bình thường phía trước: “Các ngươi có hai ngàn người, nhưng ở đó chỉ có 61 người. Dù là kiến, hai ngàn con kiến ​​cũng có thể hợp lực lại cắn chết một con ếch xanh. Chưa kể đàn kiến đó ​​có thể hồi sinh vô hạn.”

 “Xẻng và cuốc trong tay các ngươi được làm bằng ma quỷ đằng trên cấp 20. Chúng mạnh hơn các công cụ bình thường rất nhiều, nó còn có một công dụng nữa là hút máu.” Phỉ Lạc Ti bình tĩnh nói: “Lấy chúng làm vũ khí, hãy g**t ch*t bọn cướp đó và báo thù cho chính bản thân mình.”

Phỉ Lạc Ti có rất nhiều lam, nhiều đến mức dùng không hết, vậy nên việc quay ngược thời gian về lại thời điểm chưa có chuyện gì xảy ra là điều hoàn toàn có thể và rất đơn giản.

Nhưng y đã không làm điều đó.

Thành Đạt Nhã Khắc dưới sự cai trị của gia tộc Kỳ Đế đã bị “thuần hóa”, dốt nát và rất ngoan ngoãn nghe lời, đối với những quý tộc khác thì bọn họ như vậy rất dễ bị cai trị, bị bóc lột, nhưng đối với Phỉ Lạc Ti thì lại không.

Phỉ Lạc Ti xách linh hồn Thác Ni ra, bảo hắn ta dùng ngôn ngữ thông dụng và chuẩn mực nhất để kiểm kê những món đồ có trong “Bảo khố”.

Thác Ni thực sự rất muốn thể hiện sự hữu dụng của mình, vậy nên hắn ta rất cố gắng: “Trong bảo khố của ta có rất nhiều bảo vật quý giá, bao gồm quyền trượng, chủy thủ… và hơn 125.000 đồng vàng.”

Cướp bóc kiếm tiền rất nhanh, nhưng chi phí cũng không hề nhỏ, để duy trì một cuộc sống xa hoa cũng không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, hầu hết tiền vàng đều được dùng để đổi lấy hàng hóa xa xỉ và tài nguyên. Vì đó là “Tài sản chung”, vậy nên không có nhiều tiền trong bảo khố chung.

Nhưng đối với những người bình thường thì họ lại không hiểu được giá trị đồ vật của những siêu phàm giả, ngược lại, số lượng tiền vàng lại khiến bọn họ thở gấp.

Một trăm hai mươi lăm nghìn đồng vàng…… Nhiều đến mức nào chứ?

Họ kiếm tiền đồng, tiêu tiền đồng, tiết kiệm tiền đồng, thậm chí còn rất hiếm khi sở hữu được đồng bạc, vậy nên họ không tưởng tượng được khái niệm 125.000 đồng vàng là như thế nào, ngay cả khi họ có dùng hết số ngón tay và ngón chân mình để đếm thì vẫn không thể tưởng tượng được số tiền đó lớn đến cỡ nào.

Phỉ Lạc Ti lấy túi tiền ra để làm ví dụ trực quan hơn.

Cái túi tiền nhỏ đó chỉ lớn hơn nắm tay y một chút, nhìn như chỉ chứa được mười mấy đồng vàng, nhưng khi Phỉ Lạc Ti mở miệng túi ra rồi nhấc đáy lên để những đồng vàng rơi ra thì……

“Leng keng, leng keng……”

Thác vàng xuất hiện trước mặt mọi người với hình dáng đẹp nhất, âm thanh hay nhất trên đời.

Những đồng tiền vàng không ngừng rơi ra từ chiếc túi cỡ nắm tay, tiếng đồng vàng va chạm nhau và tiếng đồng vàng chạm đất nghe vô cùng chấn động.

Đồng tiền vàng của Phỉ Lạc Ti có hoa văn của hệ thống trò chơi, không phải kiểu tiền vàng của đế quốc Vu Na Lợi Á, nhưng bản thân vàng lại là vật liệu ma pháp, người dân ở đế quốc nào có quan tâm đến hoa văn trên đó làm chi, miễn trọng lượng chính xác là được.

Một đồng tiền vàng tiêu chuẩn nặng 100 gram, vậy nên 125.000 đồng vàng nặng hơn 25.000 kg vàng.

Mặc dù vàng có mật độ khá cao, nhưng giữa các đồng vàng vẫn có khoảng cách, một trăm hai mươi lăm nghìn đồng vàng có thể chất thành một ngọn núi nhỏ trên mặt đất.

Ngọn núi vàng rực rỡ này còn chấn động hơn cả số đồng vàng không thể đếm xuể kia!

Lúc này, giọng nói của Phỉ Lạc Ti còn dụ hoặc hơn cả ma quỷ đến từ địa ngục.

  “Hãy đi tiêu diệt bọn cướp đó báo thù cho bản thân mình, tất cả số vàng trong bảo khố của bọn cướp sẽ là của các ngươi.”

Mặc dù không có ma pháp, nhưng hai nghìn người đó đều nắm chặt xẻng và dụng cụ trong tay, đỏ mắt lao về phía sào huyệt của bọn cướp.

Giờ khắc này, mọi lý trí và sự do dự đều bị ngọn núi vàng trước mắt quét sạch không còn bóng dáng, như thể bọn họ do dự một giây thôi cũng là bất kính với ngọn núi vàng nọ vậy!

Những người bình thường, thậm chí còn không phải là siêu phàm giả đang cầm cuốc xẻng lao về phía tòa nhà lộng lẫy và rực rỡ đó!

“Tiến lên! Vì tiền vàng! Vì Lĩnh chủ! Vì trả thù!”

“Vì tiền vàng! Vì Lĩnh chủ! Giết…..”

Nghe ồn ào, bọn cướp còn tưởng là Lĩnh chủ dẫn quân truy quét ổ cướp, vậy nên đã vội vàng chạy ra ngoài, ra rồi mới phát hiện chỉ là một đám người bình thường, bọn cướp sửng sốt một chút rồi ôm bụng cười lớn.

“Ha ha ha….. Tửu Thần tại thượng, đây là chuyện buồn cười nhất năm nay ta gặp được!”

“Bộ não của bọn chúng bị cương thi ăn mất rồi à? Ngay cả những cương thi say rượu cũng sẽ không kể những câu chuyện cười như thế này!”

“……”

Tất nhiên là bọn sơn tặc không coi trọng hai ngàn người này, hành động duy nhất của bọn chúng là gọi đồng bọn của mình đến cùng nhau xem trò vui.

“Xông lên!”

Tiếng la hét đầy máu lửa đột nhiên bị cắt đứt, tiếp theo là tiếng thét chói tai vì bị hỏa diễm hừng hực thiêu đốt.

Thi pháp giả đã ra tay.

“Quá nhàm chán.” Pháp Sư hỏa nguyên tố ôm cây trượng chán nản ngáp dài.

Tuy chỉ là một ngọn núi nhỏ, nhưng khoảng cách từ chân núi đến hang động cũng phải hơn một nghìn mét.

Khoảng cách này chẳng là gì đối với những siêu phàm giả, nhưng với những người bình thường thì nó lại là một “đỉnh núi cao” phải nỗ lực rất nhiều và cần có thời gian mới leo lên được.

“Đừng giỡn nữa. Cứ điểm bị bại lộ là một việc hết sức nguy hiểm. Ai biết được bọn chúng có phải là nô lệ do bọn thổ phỉ khác phái đến hay không.” Pháp sư hệ hỏa trông giống như một đội trưởng thực sự, hắn ta giơ tay lên, một trận mưa sao băng khác lại b*n r*, khiến hàng chục người bị quả cầu lửa thiêu chết ngay lập tức.

Trong tình huống một người đấu với nhiều người, người sử dụng kỹ năng quần công là người có lợi thế nhất.

“Hừm.” Những tên cướp ăn không ngồi rồi chẳng có việc gì làm, muốn tự tìm vui cho mình một chút cũng không được, chúng đồng loạt phát ra những tiếng bất mãn.

Nhưng trước khi hắn ta kịp nói hết câu, tiếng cảm thán của đồng bạn hắn ta không ngừng vang lên xung quanh.

Hắn ta vô thức nhìn xuống, người đầu tiên bị thiêu chết kia không biết vì sao mà có thể đứng dậy được từ trong đống tro tàn, đáng lý ra người đó phải cháy đen thành than mới đúng chứ?!

Bọn cướp: “!!!”

“Không, không thể nào! Đây là ảo giác à?!” Bọn chúng liều mạng dụi dụi mắt, nhưng cảnh tượng hồi sinh không những không biến mất, ngược lại còn có thêm càng nhiều người nữa bò dậy từ trong tro tàn.

“Vong, vong linh?! Cương thi?! U linh?! Ác ma?! Rốt cuộc thì đây là cái quái gì thế?!”

Pháp Sư hệ hỏa hét lên, lại phóng thêm nhiều ngọn lửa ma pháp nữa, nhưng mà, trong ngọn lửa hừng hực đó vẫn có người tiếp tục đứng dậy. Dù bị thiêu chết rất nhiều, nhưng người sống lại cũng nhiều không kém.

“Chạy, chạy đi!” Đại lục Thản Tháp Lợi là một lục địa ngập tràn những điều thần bí, khi gặp phải những điều thần bí đó nếu không hiểu được thì đừng cố tìm hiểu, nếu không chết như thế nào còn không biết.

Khi gặp phải sự việc kỳ quái như vậy, kẻ cơ hội và thông minh sẽ cẩn thận lựa chọn giải pháp tốt nhất – chạy trốn trước.

“Vèo…..” Người chạy nhanh nhất là Lộ Dịch, sát thủ có cấp bậc cao nhất, nhanh nhẹn nhất hiện nay, nhưng dù có nhanh đến đâu cũng vô dụng. Một kết giới ma pháp vô hình chợt lóe lên, đụng trúng người hắn ta khi cố gắng chạy trốn, ma pháp trận phức tạp không chút hao tổn, chỉ có người đụng trúng là cảm thấy choáng váng, mặc dù bọn chúng không hiểu rõ về ma trận đó, nhưng đó chắc chắn là một ma trận cao cấp, cao hơn cả cấp bậc của chúng rất nhiều.

“Không xong rồi! Nhất định là Thi pháp giả cấp cao làm!” Một phút trước còn đang cười đùa, nhưng bây giờ cười không nổi nữa, trong ánh mắt bọn họ ngập tràn sợ hãi và hoảng loạn.

Lộ Dịch rất biết thời biết thế lên tiếng trước: “Người thi pháp tôn quý, có phải trong lúc vô tình băng cướp Thác Ni đã đắc tội với ngài không? Xin cho phép ta gởi lời xin lỗi chân thành nhất đến ngài, chúng ta sẽ tặng cho ngài món quà trân quý nhất của băng cướp chúng ta. Nếu có thể  — ta rất muốn mời ngài tham gia yến hội tổ chức riêng cho ngài, được không?”

“Chủ nhân, đừng tin lời hắn ta nói, Lộ Dịch là tên nói dối giỏi nhất trong băng cướp chúng ta, trong miệng hắn không có một chữ nào là nói thật cả!”

Thác Ni khẩn trương nói.

Thật ra hắn ta cũng không sốt ruột lắm, trước sức mạnh tuyệt đối thì mọi dối trá, âm mưu đều chẳng là gì, còn sức mạnh của Phỉ Lạc Ti thì không ai biết rõ hơn những con người tội nghiệp đã bị rút linh hồn này.

Sở dĩ hắn ta “lột mặt nạ” của Lộ Dịch là vì muốn bản thân biểu hiện tốt trước mặt chủ nhân thôi.

Giữa cướp với cướp làm gì có tình cảm chân thành, Lộ Dịch có thể tạo ra một vài cơ hội để hắn ta lấy lòng chủ nhân, đó là công dụng lớn nhất của tên kia rồi!

“Chủ nhân, lúc ta đi ra ngoài thì Lộ Dịch đang túc trực. Hắn ta là sát thủ cao cấp cấp 62, là mối đe dọa lớn nhất ở đây. Người thứ hai là Thuật sĩ Ai Nhĩ Mặc trung cấp, hắn ta sắp đột phá cấp 49. Hắn ta có một độc chiêu là di chuyển [Đầm lầy], có thể biến cả ngàn mét xung quanh thành đầm lầy kh*ng b* chứa đầy Thực Thi Quỷ…..”

Thác Ni thao thao bất tuyệt kể cho Phỉ Lạc Ti mọi thông tin mình biết, dường như hắn ta đã hoàn toàn quên mất mình là lão đại của nơi này, mà đem tất cả thông tin về sào huyệt nói hết cho Phỉ Lạc Ti biết, không chừa lại gì.

Những tên cướp rúc ở trong viên đá tức giận đến mức ước gì mình có thể thay thế hắn ta khi lão đại phản bội đồng đội của chúng theo cách này.

Chủ nhân, chủ nhân, thường ngày ta và Lộ Dịch rất thân nhau, ta biết rõ điểm yếu của hắn ta nhất, để ta nói cho ngài biết!

Chủ nhân vĩ đại, để ta nói cho ngài biết, tên Ai Nhĩ Mặc kia thực ra đã thăng lên cấp 50 rồi!

Mấy chục linh hồn sơn tặc chen chúc nhau trong một hòn đá, việc bọn chúng giỏi nhất là bắt nạt kẻ yếu, nhưng đồng thời chúng cũng là những kẻ hiểu rõ nhất nguyên tắc “Mạnh h**p yếu” và cả đạo lý “Kẻ mạnh mới là người thống trị thế giới”.

Cướp, quan, quý tộc, thần điện…… Đây là một chuỗi lợi ích rất lớn và phức tạp, bài học đầu tiên khi trở thành thổ phỉ là “Kín miệng”, nhưng trước sức mạnh tuyệt đối thì “quy tắc” của chúng làm gì còn tác dụng?

Lời nguyền [Liên minh bí mật] do các đại quý tộc để lại đã bị xóa sạch không còn một chút dấu vết, dù sao thì bây giờ linh hồn, thể xác và ý thức của bọn họ vẫn còn đang nằm trong tay Phỉ Lạc Ti.

Sau này bọn họ sẽ được coi là gì? Vật thí nghiệm? Vật nghiên cứu? hay là phân bón? Có rất nhiều thứ mà một pháp sư chiêu hồn có thể làm với linh hồn của bọn họ!

Đặc biệt là đối với những kẻ cặn bã làm đủ mọi việc ác như bọn họ thì biết càng nhiều phương pháp tra tấn hơn, vậy nên bọn họ mới càng sợ hãi – sợ rằng những phương pháp tra tấn khủng khiếp đó sẽ được áp dụng lên chính bản thân mình.

Phỉ Lạc Ti không thèm để ý đến những tiếng ồn ào náo động đó của đám “U linh” này, những linh hồn này bây giờ thậm chí còn không bằng cả u linh, chúng chỉ là một đống vật chất linh hồn mà thôi.

Còn về lý do khiến họ lấy lòng y thì…. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết.

 “Đại nhân, pháp sư đại nhân?” Sát thủ cấp cao Lộ Dịch vẫn tiếp tục ân cần chào hỏi, nhưng đợi mãi vẫn không nhận được phản hồi khiến hắn ta có chút mất kiên nhẫn.

Lúc này, đại quân cấp 0 cũng đã đến.

Không ai biết sự tồn tại của việc được hồi sinh vô hạn và thưởng tiền vàng, chỉ có “người chơi” là rõ ràng nhất.

Hải Vi cầm cuốc lao tới phía trước, tốc độ thật kinh người.

Mấy ngày trước nàng còn là kẻ lang thang có thể chết bất cứ lúc nào, cuộc đời ngắn ngủi suốt mười chín năm qua chưa từng có một bữa ăn no, nhưng từ khi có sự xuất hiện của Lĩnh chủ đại nhân thì mọi thứ đã thay đổi!

Nàng không những đủ ăn mà còn có việc làm, lần đầu tiên nàng có hy vọng vào “tương lai”, nàng có động lực để cố gắng cho mình và em trai sống một cuộc sống tốt hơn, hi vọng một ngày nào đó bọn họ có thể ăn no mỗi ngày.

Nhưng “giấc mơ” đó đã bị bọn cướp này đập tan.

La Khoa bị bắt tới làm “gà chọi” trong một cuộc đấu, thằng bé phải đấu với nhiều đứa trẻ khác, chỉ đứa nào sống sót mới đủ điều kiện để “bán cho Vương quốc Thú nhân”.

Nàng cũng mất mạng trong tuyệt vọng và đau đớn.

Cái chết hóa ra là một chuyện vô vọng như vậy.

“Đau, đau, đau, lũ khốn kiếp này!” Nàng giơ cuốc lên đập vào một tên cướp gần mình nhất….

Vốn tưởng rằng mình có thể chấp nhận cái chết từ sớm, nhưng sau khi nuôi dưỡng kỳ vọng vào tương lai, nàng lại căm ghét tất cả những tồn tại muốn mình chết!

Nàng muốn sống, muốn được sống, nàng muốn trở nên mạnh mẽ hơn!

Lĩnh chủ đại nhân đã ban cho nàng một cuộc sống mới, kỳ tích như vậy, làm sao nàng còn cho phép bản thân mình sống cuộc đời khốn khổ như trước nữa chứ!

Giết những tên cướp này! Nàng muốn có được những đồng tiền vàng này, nàng muốn sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn bây giờ với người thân duy nhất của mình là La Khoa! Nhất định phải như vậy!

Bang…..

Cái cuốc bị trọng kiếm “Thật mạnh” đánh bay, đối với kiếm sĩ cấp 22 thì đó là một chiêu vung tay rất bình thường, nhưng đối với người bình thường cấp 0 thì đó là thứ không thể coi thường.

Sức mạnh tuyệt đối.

Hải Vi cũng dần dần tỉnh táo lại sau một hồi bị những đồng tiền vàng làm cho lu mờ lý trí, nàng nhận ra “giấc mơ” mình vừa có ngu ngốc đến cỡ nào.

Làm sao nàng có thể đánh bại được một siêu phàm giả dễ dàng như vậy chứ?

“Bộp….”

Một bàn tay to lớn dễ dàng tóm lấy cái cổ gầy gò của nàng, hắn ta đang định ném thi thể mềm oặt của nàng sang một bên, nhưng mà bàn tay của thi thể đó đã vòng qua cánh tay hắn ta.

Băng cướp cực kỳ giàu có, kiếm sĩ cấp 22 cao một mét tám mươi lăm cm, nặng khoảng hai trăm cân, cánh tay của hắn ta còn to hơn cả vòng eo của Hải Vi, còn cánh tay nàng thì mỏng manh như một sợi dây, nhưng nàng lại ôm cánh tay tên cướp thật chặt, mặc cho mình bị đánh, nàng mở miệng cắn vào tay hắn ta thật mạnh.

“A!” Tên cướp kinh hãi hét lên một tiếng, sau đó hắn mới ý thức được đối phương ngay cả quần áo của mình cũng không muốn xé.

Tên cướp tức giận ném nàng xuống đất: “Bà nó, ngươi quá yếu!”

Phần gáy yếu ớt của nàng bị đập mạnh lên một hòn đá nhọn, khiến phần đầu bị móp hơn phân nửa, Hải Vi chết không kịp nhắm mắt!

Lần này tên cướp đã học khôn, hắn ta đã kịp thời mở rộng khoảng cách giữa mình và đối thủ, nhưng sau đó hắn ta lại bị hàng chục người cấp 0 mắt xanh lao tới.

“Bà nó, bà nó, bà nó! Rốt cuộc thì đây là cái quái gì vậy chứ! Chuyện gì đang xảy ra vậy, còn kinh tởm hơn cả xác sống!”

Nỗi kinh hoàng của vong linh nằm ở chỗ chúng “không biết đau đớn và sợ chết” cũng như khả năng “biến kẻ thù thành đồng bạn” của mình.

Quân đoàn bất tử là biển binh lính khô lâu cấp thấp nhiều vô tận, cấp bậc phổ biến là dưới cấp mười, nhưng số lượng nhiều đến mức không thể đếm xuể.

Đám ngu ngốc không biết tự lượng sức mình này có cấp bậc còn thấp hơn cả tiểu binh của khô lâu, nhưng tốc độ và chất lượng hồi sinh thì lại cao hơn nhiều so với tiểu binh của khô lâu!

Tùy theo mức độ tổn hại, một tiểu binh khô lâu có thể mất từ ​​2 đến 30 giờ để lắp ráp lại cơ thể.

Với tiền đề là đội quân vong linh kia được điều động theo đơn vị hàng trăm triệu, với thời gian đó cũng đã khiến cho người ta tuyệt vọng lắm rồi.

Ở đại lục Thản Tháp Lợi có rất nhiều chủng tộc nguy hiểm, nhưng thứ khiến cho người ta sợ hãi nhất vẫn là Bình nguyên vô tận!

Thời gian để khô lâu binh “hồi sinh” nhanh nhất cũng hai giờ, với thời gian đó vốn đã rất đáng sợ rồi, còn đội ngũ này có nhận thức, có khả năng đoàn kết, hợp tác, có thể hồi sinh cả một đội mà không cần thời gian chờ. Có thể nói là đội ngũ này còn đáng sợ hơn cả vong linh.

Trong vô số lần hồi sinh, Hải Vi đã lấy được mạng kẻ đầu tiên nhờ sự giúp đỡ của đồng đội.

“A a a…… Lộ Dịch đại nhân, cứu…..”

Tên sơn tặc kiếm sĩ cấp 22 chưa kịp kêu cứu hết câu thì đã bị Hải Vi mặt đầy máu dùng cuốc chém bay nửa đầu.

Lần này người ngã xuống chính là hắn ta.

 [Thông báo trên toàn máy chủ]: Các thành viên đội Hải Vi đã thành công lấy được thủ sát, đạt được “Giọt máu đầu tiên”, thưởng 10 đồng vàng; đội Hải Vi tiêu diệt thành công kiếm sĩ cấp 22, nhận được 22 đồng vàng; Dân du cư [ Hải Vi] là người chơi đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ thủ sát, được thưởng 5 đồng vàng.

[Thông báo trên toàn máy chủ]: Dân du cư……

Khi giọng nói của Thác Ni vang lên trong hang ổ của bọn cướp qua công cụ phóng đại giọng nói, tất cả bọn cướp có mặt ở đó đều choáng váng, sau đó thì nổi giận đùng đùng.

“Thác Ni, ngươi phản bội chúng ta?!” Bọn cướp không thể tin được. Mặc dù cướp không có tình bạn thực sự, nhưng Thác Ni là lão đại của bọn họ mà! Tại sao lão đại lại phản bội đồng đội của mình?! Sao có thể như thế được chứ? Bọn chúng chưa bao giờ nghĩ kẻ phản bội lại là lão đại của mình.

Thác Ni rất tận tâm trong việc nhắc lại các thông báo của hệ thống, hoàn toàn không để ý đến sự tức giận của thủ hạ.

“A a a….”

Ngay khi bọn cướp vẫn còn đang bàng hoàng vì lão đại Thác Ni đã phản bội băng cướp, thì lại có thêm vài tên cướp cấp mười nữa bị giết.

Không chỉ có bọn cướp mới bị kích động sau khi nghe hệ thống thông báo, mà ngay cả cảm xúc của những “Người chơi” cũng được khơi dậy.

Khi nghe “Thông báo trên toàn máy chủ”, bọn họ không hiểu có nghĩa là gì, nhưng những từ đơn giản và thô sơ như xxx đồng vàng cũng đã đủ tiếp thêm sức mạnh cho bọn họ.

Sau khi chết không biết bao nhiêu người, không có Mục Sư, không thể nghỉ ngơi và uống thuốc, bọn cướp dần dần rơi vào trạng thái kiệt quệ cả về thể xác lẫn tinh thần.

Thực lực của băng cướp Thác Ni không tệ, có 3 thành viên cấp cao và 90 thành viên trung cấp, lực lượng trung cấp và cao cấp cũng không ít, nhưng cũng có những người cấp bậc thấp, dưới hoặc hơn cấp 10, cấp 20, tất cả bọn họ đều là thành viên mới gia nhập.

Cướp là một nghề có lợi nhuận rất cao, nhưng tỷ lệ tử vong cũng rất cao. Tầng dưới chót của sơn tặc đổi mới rất nhanh.

Thác Ni ra ngoài đối phó với đám quý tộc, thân là một Pháp sư cao cấp, có thể khiến băng cướp của mình ngày càng lớn mạnh, hắn ta thận trọng có thừa.

Nhìn hai siêu phàm giả cấp cao ở lại trông chừng sào huyệt của bọn họ là đủ biết, gần như toàn bộ sức chiến đấu trung cấp đều được hắn ta mang đi, chênh lệch mười hay hai mươi cấp cũng không tính là lớn quá.

Mà sau khi chết rồi hồi sinh hàng chục, hàng trăm lần, cũng không phải “Người chơi” không có chút trưởng thành nào.

Ma lực tập trung ở Thản Tháp Lợi đại lục có mật độ rất cao, có thể nói ở lục địa này vạn vật đều có ma lực, chỉ khác nhau ở chỗ nhiều hoặc ít mà thôi.

Người bình thường cấp 0 cũng có thể thăng cấp, bọn họ không được ai dạy, cũng không có ai dạy đọc, dạy viết, không ai dạy họ cách trở thành siêu phàm giả, nhưng vận dụng ma lực lại là bản năng của mọi sinh vật ở lục địa này.

Cái chết và niềm tin là những thứ có khả năng tạo ra sự thay đổi nhất, nếu một lần hai lần không thành công thì trăm lần, chắc chắn sẽ có một lần thành công.

Đó là sự cộng hưởng ma lực.

Trong số hai ngàn người ở đây, Hải Vi là người có thiên phú nhất, khi nàng chết đến lần thứ ba đã tạo ra cộng hưởng ma lực, mỗi lần nàng chết, ma lực xung quanh nàng lại càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Sau khi được hồi sinh lần thứ 150, Hải Vi đã từ chỗ bị giết ngay khi vừa sống lại đến có thể cầm cự được hơn mười phút mới chết tiếp.

Cấp bậc của nàng cũng đã được nâng từ 0 lên 5.

Nếu không phải mỗi lần chết đi nàng sẽ mất một ít ma lực, có lẽ bây giờ nàng đã là Thuật sĩ sơ cấp rồi.

Nhưng mỗi lần chết lại k*ch th*ch cơ thể nàng không ngừng tạo sức ép, khiến khả năng hấp thụ thêm ma lực tăng thêm.

Vậy nên cũng không thể nói là cái chết đã kéo chân sau nàng.

“Chủ, chủ nhân…..” Thác Ni kinh ngạc nhìn hết thảy những gì diễn ra trước mắt, mọi chuyện đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn ta.

Hai nghìn người bình thường, bọn họ không phải là những “người có thiên phú” được lựa chọn, nhưng bây giờ tất cả đều đã trở thành siêu phàm giả, đây là cái khái niệm gì vậy?!

Thiên phú quyết định tất cả, số mệnh của một người đã được quyết định ngay từ khi người đó vừa sinh ra.

Đó là thế giới này, không, đó là thế giới quan mà Thác Ni đã được nhồi nhét.

Chỉ những người có thiên phú mới có thể trở thành “Siêu phàm giả.”

Siêu phàm giả là những tồn tại siêu việt vượt qua mọi chúng sinh.

Cái từ này đã phân chia con người thành những tồn tại khác nhau ngay từ đầu.

Siêu phàm giả có thiên phú thì cao cao tại thượng, còn người bình thường không có thiên phú thì ti tiện như bùn lầy, đó là quy tắc của thế giới này, không phải sao?

Phỉ Lạc Ti cũng lười giải thích với hắn ta.

Sự độc quyền về tri thức ở thế giới này rất nghiêm trọng, rào cản tri thức cao đến đáng sợ, những gì mà người ở tầng dưới của xã hội biết đều là những gì mà giai cấp thống trị phía trên muốn họ biết.

Quý tộc là một tồn tại cao quý, quý tộc càng cao quý thì thiên phú càng mạnh mẽ – nhìn xem, những quý tộc nào càng cao quý thì trong gia tộc bọn họ càng có nhiều cường giả hơn. Người nào cũng đều là siêu phàm giả, đúng là cực kỳ mạnh!

Không thể phủ nhận xác suất một đứa trẻ thiên tài trở thành thiên tài cao hơn, nhưng thứ có thể đảm bảo 100% trong hàng nghìn năm qua – chỉ có giáo dục.

Chỉ cần không xuống dốc thì có thể lợi dụng tài nguyên để tạo ra ảo tưởng về huyết thống quý tộc cao quý.

Phỉ Lạc Ti biết rất rõ chiêu này!

“Được rồi.” Sau khi thấy các chiến binh tầng áp chót chết gần hết, Phỉ Lạc Ti mới yêu cầu bọn họ dừng lại.

Khoảng cách cấp độ giữa những siêu phàm giả và người thường quá lớn, đối với siêu phàm giả cấp cao, có thể tập trung trong nhiều ngày đêm không ngủ được coi là sức chịu đựng cơ bản.

Sức chiến đấu mạnh nhất của bọn cướp này là tên sát thủ cấp 62, trong khi cấp cao nhất bên y là một “Thường dân” cấp 6 không có kỹ năng gì.

Chắc Hải Vi vẫn chưa biết mình đã là siêu phàm giả cấp 6 rồi.

Tất nhiên, siêu phàm giả cấp 6 không có kỹ năng hay kinh nghiệm chiến đấu gì vẫn cực kỳ yếu.

 “Thưa ngài, rốt cuộc thì ngài có ý gì?” Khi Lộ Dịch thấy Phỉ Lạc Ti cuối cùng cũng xuất hiện, tay trái hắn ta cầm chủy thủ lên, ánh mắt nguy hiểm và cảnh giác.

Hải Vi và những người khác không biết mình đã là người siêu phàm, nhưng Lộ Dịch và những người khác thì có thể nhìn thấy rất rõ ràng, mới đầu rõ ràng bọn họ chỉ là một đám cấp 0, còn non nớt hơn cả những tiểu binh khô lâu, nhưng dần dần bọn họ đã tiến bộ hơn với tốc độ thật đáng kinh ngạc. Quả thật là đáng sợ!

Nhưng nếu ngay từ đầu bọn họ không phải là con người thì sao?

Thế giới ma pháp ngập tràn những điều thần bí, những điều chưa biết có thể khiến bọn họ yên tâm trong một vài trường hợp.

— Nếu không phải con người mà là một thứ gì đó thì cũng rất bình thường!

Đó là sự kết hợp giữa kỹ năng hồi sinh và con người? Làm sao có thể chứ? Cho dù có mơ cũng không nên mơ những điều kỳ quặc như vậy!

 Là một sát thủ nên hắn ta luôn khắc sâu sự thận trọng vào tận linh hồn mình, Lộ Dịch dùng sự cảnh giác và tôn trọng vừa phải để thể hiện sự “vô hại” của mình, để biểu hiện mình một cách yếu đuối nhất: “Thi pháp giả đại nhân…..”

Nhưng hắn ta còn chưa kịp nói xong thì thân thể đã ngã xuống trước.

Phỉ Lạc Ti không phải là người lề mề thích lãng phí thời gian, sau khi đã quyết định số phận của băng cướp này, đã sử dụng phế vật xong rồi thì cũng không cần thiết phải phiền phức nữa.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, Lộ Dịch chỉ cảm thấy một cơn đau nhói xé nát cơ thể và linh hồn mình ra, rồi dường như mình bị nhét vào một thứ gì đó rất chật chội, rất chen chúc, chật đến mức thiếu chút nữa hắn ta đã nôn hết những gì có trong bụng mình ra.

“Ọe….” Lộ Dịch thực sự nôn khan một tiếng, cấp bậc của hắn ta rất cao, mặc dù không phải là một chức nghiệp lấy tinh thần lực tăng trưởng như pháp sư, nhưng vì cấp bậc cao nên hồn lực cũng không thấp.

Sau một thời gian ngắn thích ứng, cuối cùng Lộ Dịch cũng nhìn thấy rõ ràng mọi thứ xung quanh: “Tạ Nhĩ?! Không phải ngươi đến thành Đạt Nhã Khắc à?! Sao giờ lại ở chỗ này?! Chẳng lẽ ngươi cũng phản bội giống lão đại – Lão đại, không, tên phản bội Thác Ni đâu!!!”

Khi Lộ Dịch nhìn thấy Thác Ni, trong mắt hắn ta ngập tràn lửa giận, hận không thể xé Thác Ni ra thành từng mảnh nhỏ.

 Tạ Nhĩ ngăn cản hắn ta lại: “Lộ Dịch, đừng xúc động. Ngươi nhìn lại tình huống của mình xem.”

Mới đầu Lộ Dịch có chút sửng sốt, nhưng hắn ta cũng đã nhanh chóng ý thức được có gì đó không ổn, vẻ mặt lập tức thay đổi, hoảng loạn đến mức không biết phải làm sao.

Thác Ni hếch cằm, bộ dáng vẫn như “Tử Phong Bạo Thác Ni  Đại đương gia” nói: “Những gì ta làm đều là cứu các ngươi.”

Bàn tay cầm dao của Lộ Dịch vô thức chạm vào vị trí quen thuộc nhất, nhưng chỗ đó lại trống rỗng.

Khuôn mặt c Lộ Dịch trở nên xám xịt, mặc dù khuôn mặt của linh hồn cũng như cơ thể hắn ta vẫn còn ở trạng thái bán trong suốt, vậy nên cũng rất khó nhận ra.

Thác Ni không có thời gian để nói chuyện với hắn ta nhiều, vậy nên chỉ bước tới chỗ Phỉ Lạc Ti rồi giới thiệu hang ổ của mình.

“Chủ nhân, tuy trong công khố có ít tiền, nhưng ta hy vọng có thể đem toàn bộ tài sản của mình giao cho ngài, chủ nhân vĩ đại.” Thác Ni cố gắng kìm nén cảm giác đau đớn chảy máu trong lòng, hết sức nịnh nọt nói: “Đồ của ta được chủ nhân sử dụng là vinh dự lớn nhất đời này của ta!”

Lộ Dịch đứng trong hòn đá cực kỳ khinh thường: “Ngươi không có chút cốt khí nào của một siêu phàm giả cấp cao à?! Hừm!”

Hiện tại, người duy nhất có thể “tự do” ra vào hòn đá này chính là Thác Ni, những linh hồn khác sau khi nghe được lời này thì biểu tình hết sức vặn vẹo: “Thác Ni, đồ khốn! Hắn ta là kẻ duy nhất có thể lấy lòng chủ nhân. Hắn ta thật xảo trá!!! Ta có Ma Pháp Thạch, ta cũng muốn dâng Ma Pháp Thạch lên cho chủ nhân!”

Lộ Dịch kinh hãi nhìn Tạ Nhĩ, tuy Tạ Nhĩ chỉ là một Du Hiệp cấp 49, nhưng hắn ta lại có một chút huyết mạnh của Tinh linh, bình thường tên này là một kẻ kiêu ngạo nhất trong băng cướp, ngay cả đối với Thác Ni cũng không thèm nể mặt bao giờ.

“Tạ Nhĩ, ngươi……”

Tạ Nhĩ bình tĩnh nói: “Bây giờ ngươi chỉ là một mảnh vật chất linh hồn, muốn sống sót thì phải vứt bỏ hết mọi thứ trong quá khứ đi.”

Lộ Dịch vẫn cho rằng Phỉ Lạc Ti chỉ là một Vong linh pháp sư cấp cao hơn một chút, hay Thuật sĩ về phương diện linh hồn, vậy nên hắn ta vẫn ngạo nghễ nói: “Vật chất linh hồn thì làm sao?! Ta thà chết còn hơn!”

Anh đốt cháy linh hồn mình, chuẩn bị tinh thần thà chết còn hơn là khuất nhục ai.

Nhưng mà, lửa thì thắp đã lâu, nhưng hỏa diễm lại không hề có ý định đốt.

Tạ Nhĩ khẽ cười: “Ngươi có biết vừa rồi chủ nhân sử dụng pháp thuật gì không?”

“Hồi sinh” Hắn ta nhẹ nhàng nói, “Hồi sinh hàng loạt.”

Cuối cùng Lộ Dịch cũng không còn nói ra được câu nào nữa, chỉ có đồng tử của hắn ta là tiếp tục hứng chịu động đất hủy thiên diệt địa.

“Chủ nhân! Ta có Bụi thời gian! Ta nghĩ chỉ có ngài mới xứng đáng có được một thứ như Bụi thời gian!”

Tạ Nhĩ tóm lấy cổ Lộ Dịch: “Sao ngươi lại có được thứ quý giá như vậy chứ?!”

Lộ Dịch cười hắc hắc: “Đó là chỉ dẫn của nữ thần Ám Dạ ban cho ta, ta trộm được Bụi thời gian là để dâng lên cho chủ nhân cao quý tao nhã của chúng ta! Nó tồn tại là vì chủ nhân!”

Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, không ai hiểu rõ điều này hơn Lộ Dịch!

Toàn bộ băng cướp đều nằm trong tay Phỉ Lạc Ti, hang ổ của bọn cướp đương nhiên cũng trở thành chiến lợi phẩm của y.

Phỉ Lạc Ti không vội tìm kiếm kho báu riêng của bọn cướp.

“Keng keng keng….”

Cánh cửa kho bảo khố công được mở ra, vật đầu tiên đập vào mắt mọi người tất nhiên là một đống tiền vàng.

Hơi thở của mọi người lập tức trở nên gấp gáp.

Phỉ Lạc Ti búng ngón tay, những đồng vàng bay đi tìm “chủ nhân”, tương ứng theo đúng quy tắt đã đặt ra từ đầu.

Theo nguyên tắc làm nhiều thì thưởng nhiều, trong hai nghìn người này, người được nhận nhiều nhất khoảng hơn một trăm đồng vàng, người nhận được ít nhất là hai mươi, ba mươi đồng vàng.

Sau một hồi chiến đấu đã trực tiếp làm tăng thu nhập bình quân đầu người của toàn lãnh thổ.

 “Lĩnh, Lĩnh chủ đại nhân..…”

Hải Vi có chút bối rối nhìn Phỉ Lạc Ti, lúc giết tên cướp, trong đầu nàng hiện lên đầy những đồng tiền vàng, nhưng khi hơn trăm đồng tiền vàng đặt trước mặt nàng thì nàng lại thấy sợ hãi.

Khi hồi sinh bọn họ, Phỉ Lạc Ti đã che chắn nỗi đau của mọi người ở một mức độ nào đó, nếu không cứ chết đi sống lại nhiều như vậy sẽ hủy hoại linh hồn của bọn họ.

Hoặc có thể vì ảnh hưởng đó mà Hải Vi vẫn có cảm giác như mình đang mơ.

Với kiến ​​thức hạn hẹp của mình, nàng vẫn chưa hình dung đầy đủ và chính xác về tiền vàng, không biết nó là gì và sử dụng như thế nào để có cuộc sống tốt đẹp hơn sau khi có.

Làm sao nàng lại có một đống tiền vàng này?!

Đối với một người nghèo khổ vừa mới nếm qua cảm giác được “Ăn no” mà nói, đồng bạc đã là cao quý hiếm có lắm rồi, còn đồng vàng? Ngay cả nghĩ nàng cũng không dám nghĩ! Ngay cả mơ nàng cũng không dám mơ!

Khi một người nghèo khó bần cùng đột nhiên có tiền vàng, thứ nghênh đón nàng không phải là một cuộc sống mới giàu có và hạnh phúc, mà là – rời khỏi thế giới này bằng một phương thức đau đớn và thê thảm nhất trong đêm tối.

Hải Vi rất gầy, nói là gầy trơ xương cũng không đủ để diễn tả dáng vẻ héo hon của nàng, nhưng nàng lại là một nữ nhân.

Khi nữ nhân đối mặt với những nam nhân nghèo khổ tương tự, bọn họ sẽ trở thành những tồn tại đáng thương hơn, bị khinh khi, nhục mạ và bị dùng làm vật phát tiết.

Bộ quần áo rách nát của nàng thậm chí còn không thể mang nổi hơn một trăm đồng vàng, quần áo của nàng quá mức cũ nát, mà số vàng thì lại quá nặng, giây phút những đồng tiền vàng chạm vào quần áo nàng, quần áo của nàng đã rách vì không thể chịu nổi sức nặng.

Cô và bộ quần áo sẽ gặp phải số phận giống nhau.

“Lĩnh, Lĩnh chủ đại nhân……” Hải Vi khẩn cầu nhìn Phỉ Lạc Ti, trong mắt nàng mang theo sự cầu xin được giúp đỡ.

Đây đúng là sơ suất của Phỉ Lạc Ti.

“Được rồi, tạm thời để ta giữ những đồng tiền vàng này cho các người. Khi cần thì cầm cái này đến phủ lãnh chúa tìm Ái Lệ Ti đổi lấy tiền vàng.”

Đế quốc Vu Na Lợi Á có ngân hàng, nhưng ngân hàng chỉ phục vụ cho quý tộc và những siêu phàm giả, dù sao thì dân thường và nô lệ phải làm việc chăm chỉ lắm mới có thể sống sót được, làm gì có tiền để mà gởi.

Thành Đạt Nhã Khắc từng là một thành phố lớn nổi tiếng với các cuộc đấu giá, đã từng có một ngân hàng rất hoa lệ, thậm chí còn lộng lẫy hơn cả phủ lãnh chúa, nhưng theo thời gian, Bình nguyên vô tận càng ngày càng mở rộng, giới quý tộc và siêu phàm giả cũng không còn đặt chân đến vùng đất này nữa, tất nhiên ngân hàng cũng phải dọn đi.

Nhân tiện, “Dọn đi” ở thế giới ma pháp đúng là dọn đi theo đúng nghĩa đen, các tòa nhà cao tầng sẽ biến mất tại chỗ thông qua dịch chuyển tức thời, sau đó xuất hiện ở một thành phố khác nguyên vẹn như vậy.

Nhưng nó cũng tiêu tốn một lượng tài nguyên lớn, và chỉ những quý tộc giàu có mới có khả năng sử dụng.

Phỉ Lạc Ti sợ bọn họ không hiểu khái niệm “Ngân hàng” là cái gì nên đã dùng ma pháp đánh dấu dưới dạng con số, những dấu ấn mang theo khí tức của y thì những người có cấp bậc thấp hơn y không thể bắt chước được.

Giới quý tộc độc đoán và vô lý – người nghèo ở thế giới này vẫn chưa nhận ra điều này, nhưng giới quý tộc có thể tùy ý lật lọng với người nghèo bất cứ lúc nào.

Hải Vi sợ quý tộc, nhưng Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti thì khác!

Nàng nhìn Phỉ Lạc Ti bằng ánh mắt tin tưởng và biết ơn: “Tạ ơn Lĩnh chủ!”

Những người khác cũng nói: “Đa tạ lòng tốt của Lĩnh chủ đại nhân!”

Phỉ Lạc Ti không hề có ác ý, y mím môi đột ngột chuyển đề tài: “Trận chiến đã kết thúc, bây giờ là lúc kiểm kê chiến lợi phẩm.”

Một trăm hai mươi lăm ngàn đồng vàng đã thuộc về bọn họ, còn lại toàn bộ hang ổ của bọn cướp thuộc về Phỉ Lạc Ti.

Hai ngàn nô lệ và dân thường rất hăng hái tìm kiếm chiến lợi phẩm cho Lãnh chủ đáng kính, suýt nữa đã đào rỗng cả ngọn núi.

—Tất nhiên, mọi chuyện không cần phải phiền phức đến thế.

125 tên sơn tặc tranh nhau đưa toàn bộ số tiền mình kiếm được bao năm cho Phỉ Lạc Ti, miễn bàn đến chúng tích cực như thế nào.

Băng cướp Thác Ni đã thành lập được 70 năm, mặc dù các thành viên của băng cướp đã thay đổi rất nhiều trong bảy mươi năm qua, mặc dù tiêu xài đủ loại xa hoa phung phí, nhưng thủ lĩnh Thác Ni có cấp bậc cao nhất và sát thủ Lộ Dịch cấp cao cùng những người khác đã tích lũy được một lượng tài nguyên lớn.

Những món đồ cấp 50 trở lên gồm có – mười tám trang bị, hơn hai mươi bình thuốc, hơn ba mươi quyển trục, hơn sáu mươi loại vật liệu, tổng giá trị hơn năm mươi triệu đồng vàng.

Có rất nhiều vật phẩm cấp 50, nhưng kể cả các loại vật liệu khác nhau thì cũng chỉ có giá trị hơn 10 triệu.

Ngoài ra, trong một số hang động còn có quặng có giá trị. Đối với loại nguyên liệu thô này, Phỉ Lạc Ti cứ bỏ hết vào ba lô không gian, cấp bậc cao hay thấp gì cũng không quan trọng.

Ngoài ra còn có một số vật phẩm linh tinh màu xám khác, không thể gia tăng thêm bất kỳ thuộc tính nào, đa số là vật dụng hàng ngày chỉ có tác dụng là nhìn đẹp mắt.

Phỉ Lạc Ti lười lấy những thứ đó, những thứ dưới cấp 50 chẳng có tác dụng gì với Phỉ Lạc Ti.

Trên thực tế, hầu hết những thứ từ cấp 50 đến cấp 200 đều ít có tác dụng với Phỉ Lạc Ti, nhưng là một kẻ thích tích trữ, nhìn chiếc ba lô không gian của mình được lấp đầy, lúc nào cũng mang lại cho y cảm giác thành tựu.

“Chỉ có vậy thôi sao?” Y tìm kiếm trong kho báu của bọn cướp một hồi lâu vẫn không có gì khiến y hài lòng.

Thứ duy nhất có giá trị với y có lẽ là lọ [Bụi thời gian] do Lộ Dịch tặng.

[Bụi thời gian]: Nó được cho là bụi đất được nữ thần khống chế thời gian giẫm lên, ẩn chứa sức mạnh của thời gian.

Thứ này đối với Thác Ni là một thứ tốt, nếu thêm vào pháp trượng một chút là có thể rút ngắn thời gian niệm chú, phải biết rằng, đối với một Pháp Sư bình thường không thể sử dụng ma pháp tức thời thì vật liệu có thể rút ngắn thời gian niệm chú đúng là chân ái!

Bụi thời gian chẳng khác nào như ánh trăng sáng trong lòng pháp sư, chỉ cần nó xuất hiện ở buổi đấu giá sẽ xảy ra chiến tranh ngay! Chỉ riêng chiếc bình này đã đáng giá hơn tất cả những gì bọn cướp có! Ngay cả cây pháp trượng của Thác Ni cũng không thể sánh được!

Pháp trượng của Thác Ni chỉ có thể rút ngắn thời gian niệm chú [Tử Phong Bạo], nhưng Bụi thời gian thì có thể rút ngắn thời gian niệm chú của mọi pháp thuật!

Ngay cả phép thuật cấp 100 cũng có hiệu quả!

Nhưng điều này chẳng có tác dụng gì với Phỉ Lạc Ti, vì y là cấp 300 nên có thể thi triển ngay lập tức mọi cấm chú.

Y thản nhiên nhét lọ bụi thời gian có độ tinh khiết thấp này vào chỗ để đồ linh tinh.

“Sao ngay cả một trang bị cấp 100 cũng không có thế?”

Hơn một trăm tên cướp trong trạng thái linh hồn nghe xong thiếu điều nôn ra máu. Trang bị cấp 80 mà chỉ xem như cỏ dại ven đường thôi sao? Thác Ni chỉ dựa vào một cây pháp trượng cấp 70 đưa băng cướp bọn họ đứng vững gót chân trên lãnh thổ này. Trở thành băng cướp có lực lượng lớn mạnh nhất, nhiêu đó thôi cũng đủ cho thấy trang bị cấp 70 tuyệt đến mức nào!

Dù thu hoạch không được như mong đợi nhưng sau khi chơi cả đêm, Phỉ Lạc Ti đã tận hưởng được niềm vui trong quá trình đánh quái đó, vậy nên vẫn rất phấn chấn dù đã hai đêm rồi không ngủ.

 “Được rồi, ta sẽ giữ lời hứa thay đổi cơ thể cho ngươi.” Phỉ Lạc Ti nhặt con rối gỗ từ hang ổ của bọn cướp lên.

Trong bảo khố có hai chiếc xe đẩy búp bê lớn, chắc bọn cướp đã giết hết thương đoàn rồi vận chuyển hết hàng hóa đồ đạc về chất đống ở đây, Phỉ Lạc Ti thản nhiên nhét Thác Ni vào trong đó.

Thác Ni rất vui mừng khi nhận được “phần thưởng”, nhưng khi “mở” mắt ra và phát hiện mình thậm chí còn không thể chớp mắt, đầu hắn ta bỗng phát ngốc.

Con rối búp bê rất đơn giản, nó được làm bằng gỗ và vải, mái tóc được làm bằng cỏ khô, trên đầu đội một chiếc mũ nhà quê muốn chết, còn cột hai cái bím tóc hai bên, đôi mắt là hai vòng tròn có kích thước không đều nhau được vẽ bằng than đen, trên đó có hai chấm tròn màu đỏ. Cái miệng đỏ như máu, tứ chi thì ngắn mà kích thước lại không đồng đều, các khớp cũng rất thô ráp, giống như tùy tiện đục hai cái lỗ trên thân gỗ rồi chọc mấy khúc cây vào. Đầu còn to hơn cả thân, nhìn một phát là biết đồ rẻ tiền.

Hơn nữa, con búp bê này còn dính đầy máu, máu đông đặc khô cứng và đen kịt dính đầy oán khí, trùng hợp thế nào mà chủ nhân của vết máu đó là người đã bị Thác Ni g**t ch*t, vết máu còn sót lại có tác dụng tấn công cực kỳ mạnh mẽ đối với Thác Ni.

—— Những oán hận này đối với Thác Ni khi còn là một Pháp sư cấp cao thì không hề ảnh hưởng hay đau đớn gì, nhưng bây giờ linh hồn hắn ta chỉ vừa mới ngưng tụ được một ít, chỉ mới là một linh hồn hoàn chỉnh, cấp bậc vẫn chỉ là 0.

Trong nháy mắt, oán hận khổng lồ ập đến gần như xé nát linh hồn hắn ta thành từng mảnh.

Cũng may linh hồn Thác Ni còn đủ sức chống đỡ, để không bị đánh cho đầu váng mắt hoa.

“Chủ nhân!” Thác Ni cảm thấy thật tủi thân, thậm chí hắn ta còn có cảm giác như mình bị phản bội vậy.

Hắn ta không thể quay trở lại cơ thể mình, nhưng ít ra hắn ta còn có kế hoạch thay thế. Tên Bố Lỗ Tư đối nghịch với hắn ta hơn một trăm năm năm nay sẽ biết tay! Năm mươi năm trước hắn ta đã bị Bố Lỗ Tư ức h**p, cùng là người thi pháp, nếu không phải hắn ta giành được cây pháp trượng đó trước thì có lẽ hắn ta phải sống trong cái bóng của Bố Lỗ Tư đến hết đời.

Vậy nên hắn ta đã nói hết mọi thông tin thật chi tiết về băng cướp Bố Lỗ Tư cho Phỉ Lạc Ti nghe. Với sức mạnh của chủ nhân, việc tiêu diệt toàn bộ băng cướp Bố Lỗ Tư là việc cực kỳ dễ dàng! Khi chủ nhân có được tài phú của băng cướp Bố Lỗ Tư, hắn ta sẽ có được cơ thể của Bố Lỗ Tư. Đúng là đôi bên cùng có lợi!

Dù là kẻ thù không đội trời chung, nhưng Thác Ni vẫn công nhận tài năng của Bố Lỗ Tư, thậm chí hắn ta còn nghĩ đến việc sau khi lấy được cơ thể của Bố Lỗ Tư sẽ biến thành pháp sư hệ hỏa.

Kết quả hắn ta lại biến thành một món đồ chơi rẻ tiền và kém chất lượng như thế này – Thật đáng tiếc!

“Chủ nhân! Ngài đã hứa với ta……” Bởi vì thể chất có hạn, Thác Ni chỉ có thể nhìn thấy mũi giày của đối phương, nhưng nỗi sợ hãi thấm vào xương tủy vẫn khiến hắn ta rùng mình.

“Còn có việc gì à?” Giọng nói của Phỉ Lạc Ti không hề có chút cảm xúc nào.

“Cám ơn phần thưởng của ngài!” Thác Ni đột nhiên ý thức được, nếu mình dám đưa ra yêu cầu với chủ nhân tối cao vĩ đại thì đúng là rất không biết lượng sức!

Hắn ta cố gắng hết sức kiểm soát cơ thể không linh hoạt của mình, sau đó quỳ xuống trước mặt Phỉ Lạc Ti trong tư thế phủ phục: “Ta rất biết ơn vì chủ nhân đã ban cho ta một cơ thể mới! Thật sự rất phù hợp! Thật là một cơ thể hoàn hảo!”

 “Ngươi thích là được rồi.” Nói xong, Phỉ Lạc Ti liền dịch chuyển đi mất, những thứ trong hang ổ bọn cướp y không dùng đến, nhưng có thể đem đi cho người khác.

Sau khi không khí yên tĩnh được một lúc, sau khi xác nhận Phỉ Lạc Ti đã đi xa, một hòn đá bỗng bật cười.

“Ồ…. Cảm ơn chủ nhân đã ban thưởng….~”

“Nhìn xem, kẻ xấu xí này là ai vậy? Thì ra là đại pháp sư Tử Phong Bạo Thác Ni của chúng ta!”

“……”

Những tên cướp “dốc cạn” túi nhưng vẫn không lấy lòng được Phỉ Lạc Ti, cùng nhau lên tiếng chế nhạo Thác Ni.

Sắc mặt Thác Ni thay đổi liên tục, nhưng con búp bê đơn giản lại không thể diễn đạt được biểu tình tinh tế đó trên mặt, vậy nên hắn ta chỉ có thể hung tợn nói: “Ít nhất ta cũng có được một thân thể riêng biệt!”

Bọn cướp còn lại bị nói cho á khẩu.

Một hòn đá cỡ nắm tay có thể nhét được bao nhiêu người?

Câu trả lời là một trăm hai mươi lăm người.

Con số này không hề nhỏ! Như mọi người đã biết thì siêu phàm giả là những cái máy nuốt vàng! Mặc dù lợi ích khi trở thành một tên cướp rất cao, nhưng nguy hiểm cũng rất cao. Để có thể bồi dưỡng nhiều siêu phàm giả như vậy đã chứng minh Thác Ni là một lão đại không tồi, nếu xét theo một phương diện nào đó.

Nhưng không may là lại gặp phải Phỉ Lạc Ti.

Hang ổ của bọn chúng đã bị quét sạch, tất cả băng cướp lần lượt đều có mặt ở đây.

Linh hồn của một trăm hai mươi lăm người bị nhét vào một hòn đá to bằng nắm tay sẽ có cảm giác như thế nào?

Đau, đau quá, thật sự quá đau!

Chân hắn ta giẫm lên mắt, tay hắn ta đâm vào tim, đau quá, đau quá, đau quá!

Bà nó! Thật ghen tị! Mặc dù bộ dáng của Thác Ni bây giờ trông thật xấu xí, nhưng ít ra trong lớp vỏ bọc đó chỉ có duy nhất một linh hồn!

Lúc này người bị ghét nhất chắc chắn là Thác Ni!

Một cơ thể riêng biệt không chỉ tượng trưng cho sự “thoải mái”, mà nó còn là tín hiệu – chứng tỏ Thác Ni được chủ nhân tin tưởng!

Ít nhất thì chủ nhân cũng tin tưởng Thác Ni hơn bọn họ.

Chúng ta không thể cho phép mọi thứ tiếp tục phát triển theo hướng đó được!

Một sát thủ làm bạn với hắc ám thì cần phải có lý trí và sự bình tĩnh tuyệt đối!

Hắn ta bình tĩnh phân tích tình hình, sau đó hít vào một hơi thật sâu, cố gắng liều mạng phát ra dao động linh hồn thật mạnh mẽ, hy vọng có thể khiến Phỉ Lạc Ti chú ý tới mình.

“Chủ nhân, ta có chuyện rất quan trọng muốn bẩm báo với ngài! Đó là chuyện phản đồ ở thành Lan Tư Duy Lợi!”


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 23
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...