Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 19
Căn phòng nhỏ tối tăm dưới tầng hầm không có cửa sổ, không gian nhỏ hẹp, chưa kể những thứ khác, không khí vẩn đục chưa bao giờ lọt qua cũng đủ khiến người ta khó chịu!
Phỉ Lạc Ti dặn dò Bố Lai Tư xong thì rời đi giữa tiếng la hét đầy hoài nghi và tiếng kêu đau đớn không thể chịu đựng nổi của Cát Tư.
Giết người là phạm pháp, mặc kệ ở nơi khác như thế nào, trong lãnh thổ của Phỉ Lạc Ti thì y quy định như vậy.
Mặc dù y đã sử dụng thuật hồi sinh để cứu những người chết sống lại, nhưng việc Cát Tư giết người lại là sự thật không có gì thay đổi được.
Tuy Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ kỳ vọng vào cái gọi là lòng nhân đạo của giới quý tộc, nhưng khi thấy Cát Tư coi mạng sống của người khác như vật phẩm tiêu hao để mua vui cho mình, y nhất thời bị cơn giận làm cho mất bình tĩnh.
Y muốn trói người ở trong thành rồi lặp đi lặp lại hành động trước đó của Cát Tư lên chính người hắn ta, nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu y, cuối cùng lại bị sự bình tĩnh đè nén lại.
Vô cớ xuất binh đem mọi người bắt lại hành quyết sẽ ảnh hưởng đến sự triển khai các nhiệm vụ tiếp theo, tuy y không cần lương thực và nước uống, nhưng người dân ở đây thì cần phải sống.
Nhưng mà, để đối phó với đám người nói một câu phải vòng mười vòng rồi tự cho mình là người thanh lịch thì đúng là rất lao lực.
Phỉ Lạc Ti không có nhiều kiên nhẫn như vậy.
Y thích “Thu hậu vấn trảm*” hơn, vì muốn uy h**p nên chúng ta hãy làm một nghi thức lớn “Giết gà dọa khỉ” trước mặt mọi người một lần đi. Đó là một ý tưởng hay, nhưng kế hoạch cụ thể thì….. Long đầu trảm vẫn chưa có, mà trước mắt thì Phỉ Lạc Ti cũng không có nhiều thời gian để lãng phí, vậy nên y cũng chỉ có thể ném Cát Tư xuống hầm trước.
*Chú thích: Thu hậu vấn trảm hay còn được gọi là “Thu quyết”, thể hiện việc thi hành án tử hình trong mùa thu vào thời phong kiến ở Trung Quốc. “Thu quyết” bắt đầu xuất hiện ngay từ thời Tây Chu, hình thành một chế độ vào thời Tây Hán, được các triều đại kế thừa.
Bây giờ những việc ở nhà máy đường mới là ưu tiên quan trọng nhất.
Công việc, khẩu phần ăn và quần áo mùa đông.
1000 công nhân thu gom nguyên vật liệu từ 4 đến12 tuổi;
1.000 công nhân nhóm lửa từ 13 đến 18 tuổi;
500 công nhân khuân vác trên 18 tuổi.
Ba vị trí này được Phỉ Lạc Ti kết hợp với tình hình thực tế ở Lan Tư Duy Lợi mà đưa ra quyết định.
Trẻ em 4 tuổi không thể được tính là lao động trẻ em, phải nói rằng ở lục địa này, hầu hết trẻ em con nhà bình thường đều bắt đầu “Đi làm” từ lúc 4 tuổi, khi đó chỉ mới là học việc, không có lương, được bao ăn một hoặc hai bữa, làm việc đến năm 12 tuổi thì được nhận một nửa mức lương làm công chính thức, sau đó phải đợi đến năm 18 tuổi – nếu sống được đến 18 tuổi thì mới được xem là lao động chính thức.
Ngoài trừ công nhân khuân vác, công nhân thu gom nguyên liệu và công nhân đốt lửa lớn hơn rất nhiều so với số lượng nhân lực hiện tại.
Mặc dù hiện tại dân số thành Lan Tư Duy Lợi có 8.246 người thường trú và 1.394 trẻ em từ 0-3 tuổi, nhưng số trẻ em từ 4-12 tuổi chỉ có 821 người, thậm chí số trẻ em từ 13-18 tuổi còn ít hơn, chỉ có 531 người.
Mật độ ma lực ở lục địa này không hề thấp, dù là con người hay những con non của những chủng tộc khác gì cũng vậy, sức sống của bọn họ rất mạnh mẽ.
Ngay cả khi điều kiện sống vô cùng đơn giản, bọn họ vẫn có thể phát triển bền bỉ như cỏ dại.
Nhưng phúc lành của đại địa cũng không thể làm chậm cái chết của trẻ em lại, “Tiền lương ít ỏi”, công việc nặng nhọc, bọn họ có thể trở thành nô lệ bất cứ lúc nào, sau khi thành nô lệ, cuộc sống lao động còn cực nhọc hơn, cả ngày cũng không có nổi một, hai bữa ăn.
Số lượng lao động cần tuyển dụng lớn hơn số lượng lao động hiện có, mà Phỉ Lạc Ti thì đang chuẩn bị một lưới tóm hết toàn bộ số lao động trẻ em này.
Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, thể lực và hiệu suất làm việc của trẻ em có hơi thấp, thời gian làm việc cũng không thể quá dài, vậy nên việc ném trẻ em nô lệ vào nhà máy cũng là chuyện bình thường.
Cũng không biết khi nào quá trình tuyển dụng mới hoàn tất.
Suy cho cùng thì đây cũng là một thế giới thần kỳ, có Pháp sư vong linh, có Vu Yêu, có Tà Thần, có Ác ma, có Huyết tộc, có rất nhiều trường hợp người ta lấy số lượng lớn tài liệu thí nghiệm miễn phí là trẻ em dưới danh nghĩa chiêu mộ người làm, đó là chuyện hết sức bình thường, vậy nên có một số người sợ hãi cũng không lạ.
Nhưng mà, thực tế lại hoàn toàn khác với tưởng tượng của Phỉ Lạc Ti, tin tức y vừa cho Bố Lai Tư tuyển nhân công đã lan truyền trong đám đông trên đường phố nhanh hơn gió.
“Ba bữa?! Bao ăn ba bữa?!” Cả người lớn và trẻ em đều hét lên.
“Uy Lợi, Uy Lợi, nhanh về nhà lấy tiền đi! Đến tiệm hoa quả mua những trái ngon nhất gửi cho quản gia. Con phải đến nhà máy của Chủ Lĩnh đại nhân làm việc, phải làm thật tốt cho ngài ấy!”
“Ta đã mười tám tuổi rồi! Ta rất khỏe mạnh, ta có thể làm người khuân vác! Ta sẽ làm thật tốt!”
“Lỵ Lỵ, nghe này, từ nay con đã bốn tuổi, cha con nhất định sẽ tìm cách cho con vào nhà máy. Con phải làm việc chăm chỉ cho Lĩnh chủ đại nhân, biết không?”
“…”
Lương cao nhất của người học việc là một hoặc hai bữa cơm, ở thời đại này không có khái niệm nuôi con, cho một miếng cơm ăn rồi nuôi đến bốn tuổi thì phải ra ngoài kiếm tiền. Tự mình kiếm cái ăn, trả tiền một bữa ăn thôi cũng là gánh nặng cho gia đình, có thể sống sót đến mười hai tuổi là tốt rồi, mặc dù lương ít nhưng cũng có thể xem là mang lại thu nhập cho gia đình.
Trường hợp của Lỵ Lỵ Ti đã được xem là vô cùng may mắn khi cô bé có thể kiếm được ba đồng mỗi tháng khi mới 7 tuổi. Những người chủ như Lão Mạch Khắc, vừa tốt bụng vừa hào phóng là rất hiếm có!
Công nhân nhóm lửa từ 13 đến 18 tuổi có mức lương là 100 đồng mỗi tháng, công nhân thu gom nguyên vật liệu từ 18 tuổi trở lên thì lương một tháng là 300 đồng, đó là một chuyện tốt không thể tưởng tượng nổi!
Trước khi cha của Lỵ Lỵ Ti bị thương, ông làm công nhân dỡ hàng, đó là công việc mệt mỏi và khó khăn nhất, nhưng mức lương hàng tháng cũng chỉ có 60 đồng, đó là mức lương cao và là thu nhập chính của gia đình.
Tất cả mọi người ai nấy đều điên cuồng.
Về việc đó có phải là bẫy hay không thì cũng không có ai cân nhắc đến vấn đề này, hoặc cũng có thể là họ cố tình bỏ qua.
Công nhân nhóm lửa lương 100 đồng, công nhân khuân vác lương 300 đồng, đó là công việc tử tế hiếm có ở thành Lan Tư Duy Lợi.
“Tôi có đáng giá 100 đồng, 300 đồng không?”
Câu trả lời tất nhiên là không đáng giá.
Ở chỗ chủ nô, những người già là rẻ mạt nhất, bọn họ chỉ có giá 10 đồng; thiếu niên choai choai thì ăn nhiều, nhưng sức lực thì có hạn, có giá 30 đồng; một người phụ nữ bình thường có thể làm một số công việc và sinh con có giá 40 đồng; trẻ con có giá “Đổ hài tử”, giá cả đắt hơn một chút là 50 đồng; thanh niên khỏe mạnh có thể làm việc có giá 80 đồng; còn những thiếu nữ xinh đẹp thì có giá đắt nhất, bọn họ có thể bán được hơn 1 đồng bạc.
Một công nhân nhóm lửa chỉ cần chăm chỉ làm việc thì có thể kiếm được 1 đồng bạc mỗi tháng, bản thân nhiều người thậm chí còn không xứng đáng với mức giá này, huống chi là một người khuân vác kiếm được 3 đồng bạc một tháng.
Phần trăm hoa hồng và tiền thưởng cho những nhân viên xuất sắc thậm chí còn không được coi là miếng bánh ngon, với số tiền lương được trả cho họ, dù chỉ làm trong một tháng họ cũng có thể kiếm được rất nhiều!
Những người ở dưới đáy xã hội sợ nghèo, vậy nên họ sẽ không suy nghĩ nhiều.
Sự sống còn đã là một ngọn núi lớn có thể đè bẹp bọn họ bất cứ lúc nào.
*****
“Ngươi lặp lại lần nữa xem! Cát Tư bị làm sao?!” Khi Ba Khắc nghe tin lính canh về báo, tay ông ta run lên, chiếc bình trị giá năm mươi nghìn đồng vàng định tặng cho Tư Tháp Na Tử tước cũng vỡ nát.
Chiếc bình được khảm rất nhiều loại đá quý vô cùng mỏng manh, chủ thể chiếc bình được cấu tạo từ một loại thực vật ma pháp có tên là “Hàm Tu hoa”, tuy là ma thực trung cấp, nhưng tính cách của nó rất nhút nhát và cần được chăm sóc rất cẩn thận mới có thể lớn lên được. Khi nó lớn lên sẽ cho hoa, hoa của nó giúp gia tăng tinh thần lực cho người Thi pháp.
Nhưng hiệu quả của nó chỉ giới hạn ở những Siêu phàm giả đang trong giai đoạn kiến tập, có thể nói giá tiền rất cao, nhưng giới quý tộc lại rất thích.
Nó sang quý chính là vì nó mỏng manh, càng mỏng manh thì càng phản ánh sự “Sang chảnh” của tầng lớp quý tộc, chỉ có tầng lớp quý tộc cường đại mới có thể bảo vệ được nó, mới có nhiều tinh lực và tài nguyên để nuôi nó nở hoa.
Thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á không phải là sân nhà của gia tộc Kỳ Đế, lúc này Ba Khắc lại đang hạ thấp phong thái của mình xuống, vơ vét quà cáp mang đi lấy lòng Lĩnh chủ thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á.
Chiếc bình cực kỳ lộng lẫy được trang trí bằng đá quý này thực chất là một bông hoa xấu hổ sắp nở.
Khi bông hoa xấu hổ trưởng thành, một bông hoa xinh đẹp, rạng rỡ và tản ra tinh thần lực sẽ nở ra từ giữa, đến thời điểm đó chiếc bình và bông hoa khép kín được đưa ra ngoài không những có thể làm hài lòng Lĩnh chủ đối phương, mà còn giúp ông ta bộc lộ bản thân mình cường đại một cách hết sức tinh tế, vậy cho đên đây là món quà tuyệt vời nhất.
Nhưng mà, bông hoa xấu hổ ông ta tốn cả đống tiền và tài nguyên để mua về đã vỡ nát.
Hoa, lá và nụ hoa nhanh chóng khô héo, những viên đá quý cũng mất đi chỗ bám víu, rơi vãi khắp nơi trên mặt đất.
Sắc mặt Ba Khắc khó coi đến mức muốn lao ra ngoài đánh chết Phỉ Lạc Ti, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn: “Y cấp mấy?” Nếu là Siêu phàm giả cấp cao thì dù thế nào cũng chỉ có thể chịu đựng. Nhưng nếu y không phải…..
Bây giờ hộ vệ nhớ lại cảnh tượng đó mà vẫn còn sợ hãi: “Hình….. Hình như lĩnh chủ là Mục sư.”
Đã nhiều năm nay thành Đạt Nhã Khắc không có Mục sư.
Mục sư gần như chỉ có ở Quang Minh thần điện, bị thần điện lũng đoạn, chỉ có ở đó mới có ma pháp hệ Quang Minh hoàn thiện nhất.
Vì bị Quang Minh thần điện độc chiếm nên Mục sư ở đại lục này là người bất khả xâm phạm, dù sao thì ai có thể đảm bảo được mình sẽ không bao giờ bị thương hay bị bệnh?
Nghe nói Giáo hoàng còn nắm giữ được cấm thuật có thể khiến người chết sống lại, ngay cả vua chúa của các đế quốc cũng ra sức lấy lòng Giáo hoàng.
Nếu Phỉ Lạc Ti thật sự là người của Quang Minh thần điện…… Lúc này tên hộ vệ rất muốn quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nói là hộ vệ, nhưng công việc thực sự của hắn ta là một thành viên của quân thủ thành, tiền lương hắn ta nhận cũng và tài nguyên hắn ta dùng đều lấy từ chỗ “Lĩnh chủ đại nhân”.
Nếu Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ không truy cứu thì không sao, nhưng một khi đã truy cứu…..
“Ngươi nói y là Mục sư?!” Trái ngược với tên hộ vệ nhát gan, trong mắt Ba Khắc tràn đầy kinh hỉ và đắc ý.
“Không thể sai được, chính mắt ta đã nhìn thấy vết thương của những dân thường đó lành lại dưới Thánh Quang.”
“Được được được! Hay lắm!” Ba Khắc không giấu được sự vui mừng.
Tên hộ vệ không hiểu ông ta đang vui mừng vì điều gì, đó là Mục sư! Là Mục sư đó!
Vì Mục sư ở Quang Minh thần giáo chiếm tỷ lệ tương đối lớn, nhưng sức chiến đấu thì lại không mạnh bằng các chức nghiệp khác, vậy nên bọn họ cực kỳ đoàn kết và bảo che khuyết điểm cho nhau, nếu bị phát hiện mình chọc phải người của bọn họ…….
Ba Khắc cười khẩy: “Mục sư? Ta nghĩ y chỉ là một tên trộm lén học pháp thuật Quang minh mà thôi!”
Quang Minh thần điện và một đám người của thần điện sơ tán khỏi thành Đạt Nhã Khắc này cách đây bao lâu? Mười lăm năm trước.
Tòa thành này đã mười lăm năm rồi không có Mục sư thường trú, chỉ vào ngày sinh của thần Quang Minh giáo mội mới cử hai mục sư đến xua đuổi bệnh tật trong thành.
Hai mục sư đến thì có thể làm gì? Đến để ban phước cho các quý tộc, quan chức và quân thủ thành. Để tượng trưng cho việc chữa lành một số thường dân trông có vẻ nghiêm trọng trước mặt mọi người, nhưng thực ra chỉ có vết thương ngoài da. Để chứng tỏ rằng ánh sáng Quang Minh chiếu rọi đến mọi ngóc ngách trên đại lục này, như thế đã tốt lắm rồi, ngươi còn muốn một Mục sư cao quý ban thánh quang chữa bệnh cho từng người một à?!
Người dân ở đây chỉ có những tưởng tượng phiến diện về Mục sư như: “Thánh Quang toàn năng” và “Mục sư có thể xua đuổi cái chết”.
Tên hộ vệ tuổi không lớn lắm, vậy cho nên hắn ta không rõ ràng cũng là lẽ bình thường.
“Nếu là Mục sư thật thì sao có thể nghèo túng đến mức không có hộ vệ?”
Quang Minh thần điện có rất nhiều Mục sư, con đường tiến thân cũng khó hơn so với người Thi pháp bình thường, nếu có thể trở nên “Độc lập” với Quang Minh thần điện thì ít nhất cũng là một đại nhân vật ở cấp Nghi trượng. Một nhân vật như thế mà ra ngoài không có đoàn kỵ sĩ hộ tống, y không biết xấu hổ là gì hay sao mà còn ra ngoài gặp người khác?!
“Mang giấy da và bút lông đến cho ta!” Chỉ cần đem chuyện này đến Quang Minh thần điện thì ngày Phỉ Lạc Ti chết sẽ không xa! Cho dù ông có đoán sai thật sự thì cũng có sao đâu, dù sao thì ông ta cũng chỉ viết một “Bức thư ân cần thăm hỏi” người bạn cũ thôi mà.
Và trong bức thư đó, ông ta chỉ “Vô tình” nhắc đến Lĩnh chủ mới đến biết pháp thuật chữa bệnh, pháp thuật mà Quang Minh thần điện đã rất cố gắng để độc chiếm.
Quang Minh thần điện có thể trở thành một con quái vật như ngày nay thì tất nhiên là không hiền lành như tưởng tượng, khả năng chữa lành của Quang minh ma pháp rất mạnh, mà sức tấn công của nó cũng không thấp hơn bao nhiêu.
Các Hiệp sĩ Thánh Quang là một trong những thực thể mạnh mẽ và đáng sợ nhất trên lục địa này!
“Không, không, không, thế này không được đâu, quá có lợi cho y!” Ba Khắc cảm thấy đứa con trai duy nhất của mình bị đối xử như vậy mà y thì chỉ bị bọn hiệp sĩ Quang Minh thần điện bắt đi thôi, thế thì còn lâu mới xả được cơn giận trong lòng.
“Ta muốn thú triều đến cho ngươi vui vẻ một chút, nhưng ngươi lại đẩy ta đến bước đường này, vậy ngươi cũng đừng trách ta độc ác.”
Ba Khắc lại viết một lá thư khác, nhưng lần này, ông ta viết bằng tay trái không thuận, còn thêm cả pháp thuật mã hóa vào tờ giấy da.
Không phải là người rèn luyên cơ thể không thể sử dụng pháp thuật, chỉ là thuộc tính tinh thần và trí tuệ của họ không bằng người Thi pháp mà thôi, hơn nữa tài năng về nguyên tố ma thuật của họ cũng không tốt, nhưng sử dụng một số pháp thuật đơn giản thì không thành vấn đề.
Hơn nữa, kỹ năng của kiếm sĩ cũng đòi hỏi phải có sức mạnh tinh thần và sức mạnh ma pháp.
“Chuyển lá thư này đến phố Dương Giác.”
Tên hộ vệ nghe thấy cái tên “Dương Giác” thì có chút sửng sốt, sau đó sắc mặt hắn ta bỗng trở nên tái nhợt: “Kỳ Đế lão gia…..”
Phố Dương Giác là trung tâm hắc ám của tòa thành này.
Nới này chỉ có vài nghìn người dân thường thì làm sao có thể mang lại đủ nguồn thu cho được, thứ giúp Ba Khắc có thể nuôi sống một đám thuộc hạ chính là những hoạt động kinh doanh mờ ám đó.
Buôn người, buôn lậu, ám sát…… và cướp bóc.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
