Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 189: Phiên Ngoại 17 – Chào Mừng Đến Với Thế Giới Mới
Ước Thư Á biết hôm nay sẽ có rất nhiều Thần Minh đến thành phố Lan Tư Duy Lợi, nhưng ngày nào cũng có quá nhiều người đến đây, hắn căn bản sẽ không để ý đến từng người một.
Thậm chí có thể nói là không quan tâm đến hành động của những vị Thần này.
Việc hôm nay tình cờ gặp mặt như vậy, chỉ có thể nói là do vận may – vận may của Thần Chiến Tranh và Thần Chết quá kém.
Ước Thư Á từng oán hận những vị Thần này, thậm chí có thể nói là vô cùng căm ghét.
Nhưng theo sự phát triển thịnh vượng của Lan Tư Duy Lợi, nỗi hận thù ẩn giấu trong lòng, lên men thành con quái vật đáng sợ, bỗng một ngày bị lãng quên.
Nó vẫn tồn tại, nhưng trong kho báu chất đầy châu báu, nó đã trở thành di vật lỗi thời không đáng chú ý nhất.
Cũng giống như việc từng vô số lần oán hận cha mình, muốn trả thù ông ta, muốn đập tan sự kiêu ngạo của ông ta, muốn tự hào nói với ông ta rằng, mình mới là người đúng.
Nhưng dù nỗi oán hận đó không hề phai nhạt theo thời gian, nhưng trong lòng hắn đã có thêm nhiều báu vật hơn.
Hắn thích mỗi sáng thức dậy điều đầu tiên nhìn thấy là người yêu, thích đẩy cửa sổ ra, để tiếng ồn ào của cả thành phố tràn vào tai, thích mua sữa đậu nành, xúc xích nướng, bánh bao thịt ở những quán ven đường, thích nhìn thấy từng văn kiện biến thành từng công trình, thích nụ cười mãn nguyện và tràn đầy kỳ vọng vào tương lai trên khuôn mặt những người qua đường.
Cuộc sống của hắn rất bận rộn, hắn có rất nhiều báu vật. Khi thế giới trống rỗng được lấp đầy, thì những hận thù kia cũng dần bị đẩy vào góc khuất không ai để ý.
Buông bỏ sao? Không, Ước Thư Á không có tư cách buông bỏ.
Trong thế giới tồi tệ đó, hắn không phải là nạn nhân phải trải qua mọi điều tồi tệ, không có tư cách thay những người đó tha thứ.
Nhưng không thể tha thứ, cũng không có nghĩa là dễ dàng bỏ qua như vậy.
« Thần Tạo 101 »? Không, phải là « Tạo Thần 101 » mới đúng.
Chữ “Tạo” này có thể là cải tạo, cũng có thể là sáng tạo.
Tóm lại không phải là chương trình nào để Thần Minh lên sóng rồi hưởng thụ sự sùng bái, phong quang vô hạn.
Phải biết rằng, tốc độ Internet của Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á chưa bao giờ chậm, sức nóng của kế hoạch « Thần Tạo 101 » thậm chí có thể nói là do một tay bọn họ sắp đặt.
Có bao nhiêu người được cử đi dẫn dắt, không ai biết, nhưng nhìn từ kết quả cuối cùng, « Thần Tạo 101 » cái gì chứ! Rõ ràng là hiện trường phát sóng trực tiếp công tác xóa đói giảm nghèo!
Hơn nữa còn toàn diện hơn cả công tác xóa đói giảm nghèo.
Xét cho cùng thì, nhân viên xóa đói giảm nghèo đều là người bình thường, tuy cũng là Siêu Phàm Giả, nhưng xét về sức mạnh thì cũng chỉ giới hạn ở mức độ của người bình thường.
Thần Minh thì hoàn toàn không có phiền não này, có thể giúp đỡ người dân vùng núi nghèo khó từ con số 0 để thực hiện ước mơ.
Có lẽ….. cái tên “Cỗ Máy Cầu Nguyện 100 và Nhóm Đối Chứng” này sẽ phù hợp hơn.
Nhóm đối chứng dĩ nhiên là Vi Vi An rồi, nhưng tồn tại của nhóm đối chứng Vi Vi An là để làm nổi bật sự lười biếng của những vị Thần này.
Nhìn xem, ngay cả một người bình thường cũng có thể làm người khác hài lòng như vậy, những vị Thần như các ngài nhận tín ngưỡng chẳng lẽ là để không làm việc sao?!
Cảm xúc của khán giả sau khi so sánh của Vi Vi An sẽ bị phóng đại lên vô số lần, đối với những vị Thần này sẽ yêu cầu ngày càng cao.
Kết quả cuối cùng thu được, dĩ nhiên là vừa có thể quy phạm những vị Thần này, tìm cho các ngài chút việc để làm, ngoan ngoãn phục vụ thế giới này, tạo ra nhiều giá trị hơn.
Vừa có thể tiêu hao thời gian của các vị Thần, từng giây từng phút đều bị lấp đầy bởi đủ loại mong muốn, những vị Thần này sẽ chỉ càng ngày càng tiến xa hơn trên con đường kiếm tín ngưỡng, căn bản không rảnh mà nghĩ đến chuyện đánh nhau.
Hành động trả thù tốt nhất chẳng phải là như vậy sao?
Ước Thư Á nghĩ đến cảnh tượng sau khi chương trình phát sóng, những vị Thần này sẽ bị biến thành lao động “Không công” thì nhịn không được nở nụ cười trắng hếu, trông còn đáng sợ hơn cả ác quỷ dưới vực sâu.
Thần Chiến Tranh và Thần Chết đều rùng mình một cái.
Phỉ Lạc Ti phát hiện ra điều này, nhưng một giây sau lông mày y đã nhíu lại.
Rõ ràng là y không hài lòng với kết quả chỉ là doạ nạt để gây áp lực của Ước Thư Á.
Người yêu của mình thì mình thương, cho dù Ước Thư Á không có ý định trả thù các ngài, nhưng Phỉ Lạc Ti là người biết những trải nghiệm của người yêu, không thể dễ dàng bỏ qua như vậy.
Phỉ Lạc Ti ăn xong viên kẹo hồ lô dâu tây cuối cùng, sau đó đi về phía các vị Thần.
Mặc dù đã tỉnh lại được một thời gian, nhưng đến nay các vị Thần vẫn chưa gặp Phỉ Lạc Ti.
Vì vậy, các ngài không hề liên tưởng người đàn ông đang thong thả bước tới trước mặt mình với Phỉ Lạc Ti, người khiến tai các ngài muốn mọc kén trong thời gian gần đây.
Nhưng cho dù như vậy, sự xuất hiện của Phỉ Lạc Ti vẫn gây ra một trận xôn xao giữa các vị Thần.
Lý do cũng rất đơn giản, cấp bậc của Phỉ Lạc Ti chỉ có cấp 300.
Mặc dù chỉ có cấp 300, nhưng không phải là người mà bất kỳ vị Thần nào trong số các ngài quen biết.
Cấp 300 là một ranh giới, dưới cấp 300 đều là “Người thường”, trên cấp 300 là sự tồn tại của Bán Thần và Thần Minh.
Còn cấp 300 thì thuộc vị trí tương đối xấu hổ ở giữa.
Nói là người thường, nhưng lại có thể dần tiếp xúc với quy tắc để tiến gần đến Thần Minh, nhưng lại không cùng một chiều không gian với Thần Minh.
Vào Thời đại Hoàng Kim, những Siêu Phàm Giả cấp 300 đều sẽ trung thành với một vị Thần nào đó, có được một số quyền hạn tiếp xúc với quy tắc bên lề, từ “Người thường” biến thành “Bán Thần”.
Người có thiên phú mạnh, ý chí kiên định, có thể dần dần lĩnh hội những sản phẩm bên lề này, biến nó thành của mình, cuối cùng nắm giữ toàn bộ rồi trở thành Thần Minh chân chính.
Mặc dù sự tồn tại như vậy chỉ là trạng thái lý thuyết, nhưng vẫn khiến vô số cường giả cấp 300 chạy theo như vịt.
Khuôn mặt xa lạ của Phỉ Lạc Ti khiến các ngài lập tức phấn khích.
Cấp 300 chưa từng gặp mặt hẳn là cường giả cấp 300 phát triển trong thời gian các ngài ngủ say.
Khác với việc đã ngủ say hơn 1 vạn năm, hoàn toàn thoát ly khỏi lẽ thường của thế giới này, vị Siêu Phàm Giả cấp 300 trước mắt này hẳn là hiểu biết rất rõ về thế giới này, nếu có thể thu phục y làm thuộc hạ, xét từ một góc độ nào đó, còn tốt hơn nhiều so với đám tín đồ Giáo hoàng phản nghịch bây giờ.
Ngoại trừ một số ít Thần Minh đến nay vẫn có tín đồ yêu mến, thì cuộc sống của đại đa số Thần Minh đều không tốt lắm.
Cảnh tượng lão Giáo hoàng của Thần Điện Chiến Tranh ám sát Thần Chiến Tranh, quả thực đã mang đến bóng ma to lớn cho vô số vị Thần!
Đáng sợ, thực sự quá đáng sợ mà.
Lý do Thần Chiến Tranh không hề đề phòng Lão Giáo hoàng, tất nhiên là do phán đoán về tín ngưỡng, dao động tín ngưỡng truyền đến từ người Lão Giáo hoàng chưa bao giờ suy giảm.
Ai có thể ngờ một Lão Giáo hoàng thành kính như thế lại có thể làm ra chuyện như vậy với ngài chứ, thậm chí trong tín ngưỡng của Lão Giáo hoàng, hành động ám sát Thần Chiến Tranh là một việc hoàn toàn chính xác.
Sợ rồi sợ rồi, hiện tại các vị Thần đều giữ một khoảng cách nhất định với Giáo hoàng của mình, ai biết được Giáo hoàng trông có vẻ sùng đạo trước mắt có phải là một kẻ b**n th** hay không?
Những vị Thần “Quê mùa” này không có ai có thể hoàn toàn tin tưởng trên thế giới này, nhưng sự xuất hiện của Phỉ Lạc Ti lại mang đến cho các ngài hy vọng.
Thế giới này rất thực tế, kẻ mạnh làm vua là nền tảng của quy tắc, nhưng đồng thời, việc theo đuổi sức mạnh mạnh hơn là d*c v*ng bất biến.
Chỉ cần các ngài có thể cho đủ sức mạnh, thì cho dù là cường giả cấp 300 thì đã sao, chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn nghe lời các ngài, ở cùng phe với các ngài sao.
Ánh mắt của các vị Thần lập tức trở nên nóng bỏng, ánh mắt nhìn nhau tựa hồ như muốn b*n r* tia lửa.
Đặc biệt là Thần Chiến Tranh và Thần Quang Minh.
Thậm chí Thần Chiến Tranh còn gạt chuyện Ước Thư Á xuất hiện ở đây ra sau đầu.
Tuy thời gian tỉnh lại không dài, nhưng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, Thần Chiến Tranh có thể nói là đã mất hết mặt mũi.
Ngài muốn nhanh chóng tìm lại toàn bộ mặt mũi cho mình.
Theo như lời của Tắc Tây Á thì, chỉ cần ngài chăm chỉ đọc sách, nghiêm túc học tập, rất nhanh sẽ thích ứng được với thế giới này, nhưng như thế vẫn là quá chậm, chậm lắm.
Sự thay đổi của 1 vạn năm trước không dài, nhưng sự thay đổi của 300 năm quả thực có chút nhanh quá.
Quan trọng nhất là, các ngài là những di vật lỗi thời bị thời đại bỏ rơi, rất khó thích nghi với xã hội hiện tại. Những kẻ cổ hủ đó ít nhất là bị ép buộc phải chấp nhận xã hội hiện tại từng chút một.
Nhưng đối với các vị Thần mà nói, đó chính là từ 1 biến thành 9999999999, quá đau đớn, quá khó khăn, tư duy căn bản không thể nào thay đổi được.
Muốn nắm giữ toàn bộ 300 năm này trong tay, là chuyện cực kỳ khó khăn.
Sự xuất hiện của Ước Thư Á càng khiến Thần Chiến Tranh có cảm giác nguy cơ.
Duy Nạp Nhĩ Đa cũng là sau khi trải qua vô số lần thất bại mới học được cách bình tĩnh.
Nếu không, lần đầu tiên nhìn thấy Ước Thư Á nhất định sẽ xông lên đánh nhau với hắn, đánh cho Ước Thư Á tan nát.
Có thể giả vờ bình tĩnh rời mắt, coi như không thấy sự tồn tại của Ước Thư Á, đối với Thần Chiến Tranh mà nói, đó đã là một tiến bộ rất lớn rồi.
Thần Chiến Tranh giả vờ bình tĩnh, nhưng khi quay sang Phỉ Lạc Ti, ngọn lửa trong mắt ngài lại không sao kìm nén được.
Muốn.
Thần Quang Minh cũng muốn.
Nhưng vì bản tính cẩn thận nên ngài không giống như Thần Chiến Tranh, tự hủy hình tượng nhiều lần như vậy trong thời gian ngắn ngủi sau khi thức tỉnh.
Nhưng trong lòng ngài cũng rất sốt ruột.
Thần Quang Minh là người thông minh, bởi vậy ngài càng hiểu rõ, hiện tại Thần Điện Quang Minh đã không còn là thứ mà ngài có thể tùy ý nắm giữ.
Thậm chí còn đáng sợ hơn thế – Thần Điện Quang Minh muốn khống chế ngài.
Vừa ý thức được chuyện này, Thần Quang Minh đã cố gắng an ủi bản thân, nhất định là ngài đã nghĩ sai rồi.
Nhưng thời gian càng dài, nhận thức này càng tỉnh táo.
Trong tất cả các thế lực Thần Điện, Thần Điện Quang Minh là thế lực cải cách triệt để nhất.
Thần Điện Quang Minh là thế lực đầu tiên bị nắm đấm sắt của Lan Tư Duy Lợi đánh, đồng thời cũng là thế lực đầu tiên tiếp nhận sự xâm lược văn hóa của Lan Tư Duy Lợi.
Thế hệ nắm quyền hiện tại của Thần Điện Quang Minh gần như đều có kinh nghiệm học tập và tu luyện ở Lan Tư Duy Lợi.
Thậm chí ngay cả Giáo hoàng Quang Minh – cũng là đứa trẻ đầu tiên bị đưa đến Lan Tư Duy Lợi làm con tin, học một năm ở trường Tiểu học Trang Trại.
Những đứa trẻ học ở trường Tiểu học Trang Trại kia, sau khi trở về Thần Điện Quang Minh, mọi thứ ở Thần Điện Quang Minh đều khiến bọn họ khó mà tiếp nhận.
Hai luồng tư tưởng khác nhau va chạm, không phải là một bên áp đảo một bên, thì chính là một bên thôn tính một bên.
Rõ ràng, nhìn từ hiện tại ngược về trước, là lũ học sinh trường Tiểu học Trang Trại đã dùng tinh thần học được ở Lan Tư Duy Lợi thôn tính tinh thần văn hóa Thần Điện ban đầu.
300 năm phát triển đã khiến Thần Điện Quang Minh một lần nữa hưng thịnh, nhìn từ kết quả, Thần Điện Quang Minh dường như không có đặc sắc như Thần Điện Chiến Tranh.
Nhưng Thần Điện Quang Minh lại giống như mưa dầm thấm đất, đã có bóng dáng của bọn họ trên toàn bộ đại lục.
Thần Điện Quang Minh không còn độc quyền giáo dục Mục Sư, nhưng Thánh Thành Quang Minh vẫn là thánh địa mà tất cả Mục Sư đều hướng tới.
Công chính, thành thật, lương thiện, nhân ái.
Phong bình của Thần Điện Quang Minh rất tốt, bọn họ thật sự đã làm được việc bình đẳng yêu thương mỗi một sinh linh, cứu vớt tất cả trong khả năng của mình, cứu vớt sinh mạng mà bọn họ có thể cứu vớt.
“Con cá nhỏ này quan tâm, con cá nhỏ này cũng quan tâm.”
Bọn họ không thể cứu vớt tất cả mọi người, nhưng có thể cứu vớt càng nhiều người càng tốt.
Mỗi Mục Sư từ Thần Điện Quang Minh đi ra ngoài đều sẽ định kỳ đến những vùng sâu vùng xa để khám chữa bệnh miễn phí cho mọi người.
Khả năng kiếm tiền của Thần Điện Quang Minh rất đáng sợ, nhưng khả năng tiêu tiền cũng rất kh*ng b*.
Nhưng hiện tại cho dù đi đến đâu, khi nhắc đến Thần Điện Quang Minh, trong mắt mọi người đều sẽ lộ ra vẻ tôn kính thật sự.
Nơi nào có ánh sáng soi rọi thì nơi đó sẽ có hy vọng mà Thần Điện Quang Minh mang đến, nơi không có ánh sáng, Thần Điện Quang Minh sẽ mang ánh sáng đến xua tan tuyệt vọng.
Thần Điện Quang Minh hiện tại, ngay cả Thần Quang Minh cũng không dám nhận.
Điều này so với Thần Điện Quang Minh trước khi ngài ngủ say, có thể nói là không có một chút liên quan nào.
Từ một góc độ nào đó, Thần Quang Minh còn sợ hãi thế lực tín ngưỡng của mình hơn cả Thần Chiến Tranh.
Thần Chiến Tranh là kẻ đầu óc đơn giản, có lẽ cảm thấy có chút không đúng, nhưng ngài ấy sẽ không nghĩ sâu xa như vậy.
Thần Quang Minh thì không giống vậy, ngài là người tâm tư kín đáo, trong lòng đã tưởng tượng ra vô số khả năng.
Đáng sợ hơn chuyện sắp xảy ra chính là tưởng tượng ra vô số tương lai của bản thân.
Thần Quang Minh là vị Thần khát vọng thoát khỏi “Hoàn cảnh” hiện tại nhất.
Vì vậy, vừa nhìn thấy Phỉ Lạc Ti, ngài đã lộ ra nụ cười ôn hòa nhất, thánh phụ nhất, cường đại, tự tin, thong dong chờ đợi đối phương tới gần.
Nhưng Thần Chiến Tranh lại sốt ruột tiến lên một bước, thân hình cao lớn che khuất Thần Quang Minh.
Nụ cười trên môi Thần Quang Minh cứng đờ, hung hăng trừng mắt nhìn Thần Chiến Tranh, hy vọng ngài ấy có thể thức thời tránh ra một chút.
Nhưng Thần Chiến Tranh hoàn toàn không ý thức được bản thân mình rất vướng víu.
Ước Thư Á rất khó chịu khi thấy những vị Thần đang nhìn người yêu của mình với ánh mắt thèm muốn như vậy.
Cho dù biết đối phương không có ý đó, nhưng ghen tuông trong lòng vẫn thiêu đốt lý trí của Ước Thư Á.
Phỉ Lạc Ti nắm tay hắn, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa hai vòng trên cổ tay hắn.
Khôn mặt Ước Thư Á hơi đỏ lên, rất dễ dỗ dành.
Thần Chiến Tranh hoàn toàn không chú ý tới động tác nhỏ này.
“Này, cậu trai nhỏ, thực lực của cậu cũng không tệ lắm, có muốn đến đánh một trận với ta không? Nếu đánh đến mức ta tận hứng, ta sẽ nói cho cậu biết bí quyết trở nên mạnh mẽ!”
Vì muốn có thêm một thuộc hạ, Thần Chiến Tranh cũng liều mạng, còn cố gắng dùng cách gọi “Cậu trai” đang thịnh hành.
Gân xanh trên trán Tắc Tây Á giật giật, lúc cô đang muốn lên tiếng thì đã nghe Phỉ Lạc Ti cười nói: “Được thôi.”
Phỉ Lạc Ti đến đây là có mục đích thay Ước Thư Á trút giận, còn gì hiệu quả hơn việc dùng vũ lực đánh bại đám Thần Minh này chứ?
Vừa rồi y còn đang nghĩ xem phải mở miệng như thế nào mới có thể khơi dậy tinh thần chiến đấu của các ngài ấy đây.
Về khoản nói lời khiêu khích, Phỉ Lạc Ti mang gánh nặng Lĩnh chủ quá nặng, qua nhiều năm như vậy, công lực nói lời khiêu khích đã giảm đi rất nhiều.
May mà y còn chưa kịp lên men lời khiêu khích, đã thấy đối phương còn chủ động muốn đánh nhau hơn cả y, Phỉ Lạc Ti không thể hài lòng hơn.
Tắc Tây Á và các Giáo hoàng khác thấy trên mặt Phỉ Lạc Ti không chỉ không lộ ra chút bất mãn nào, ngược lại còn cười tủm tỉm, tựa hồ có chút vui mừng, liền không nói gì nữa.
Thế giới đã thay đổi rất nhiều, không chỉ là từ góc độ phát triển của thành phố, mà nhìn từ đội ngũ Thần Minh do Giáo hoàng dẫn đầu này, cũng thấy được rất rõ ràng.
Thế hệ Giáo hoàng mới đều rất trẻ, người lớn nhất cũng chỉ mới hơn 300 tuổi, so với Giáo hoàng trước kia toàn là hơn 1000 tuổi, 2000 tuổi, quả thực là nhỏ đến đáng thương.
Nhưng tuy tuổi còn trẻ, nhưng thực lực của các Giáo hoàng lại không yếu, toàn bộ đều là cấp Sử Thi.
Cũng chính bởi vì bọn họ còn trẻ, sau khi đoạt được quyền thành lập, mới có thể nhanh chóng theo kịp dòng chảy thời đại như vậy, tiến hành cải cách triệt để thế lực tín ngưỡng cổ hủ.
Mỗi thành phố đều tuân theo quy tắc không được ẩu đả đánh nhau do Lan Tư Duy Lợi quy định.
Nhưng đấu trường là nơi có thể phát huy hết sức chiến đấu.
Không chỉ có, mà còn rất nhiều.
Dù sao thì bây giờ thi đấu đã trở thành ngành nghề hot nhất, mỗi con phố đều có thể nhìn thấy đấu trường chật kín khách, có người thi đấu bên trong, cũng có càng nhiều người vây xem bên ngoài.
Đại sảnh phát sóng trực tiếp của các đấu trường cũng được kết nối internet, có thể xem trực tiếp tại hiện trường, cũng có thể thông qua mạng lưới ma pháp, tiến hành xem trả phí bất kỳ trận đấu nào.
Một trận đấu thống nhất giá 1 đồng, một số trận đấu của tuyển thủ nổi tiếng, phí xem trực tuyến có thể thu được mấy trăm triệu đồng tiền vé, nếu như tính thêm chia sẻ quảng cáo, vậy thì càng đáng sợ hơn.
Các vị Thần kìm nén vẻ đắc ý sắp giành được thắng lợi, Phỉ Lạc Ti cũng không biểu hiện cảm xúc quá kiêu ngạo, cũng có lẽ là do bản thân y rất ít bộc lộ cảm xúc.
Nhưng biểu cảm của các Giáo hoàng lại khiến một số vị Thần bắt đầu nghi ngờ.
Hình như có chỗ nào không đúng lắm, Giáo hoàng của các ngài có ý kiến gì với người này sao? Tại sao lại cười hả hê như vậy?
Rõ ràng, các vị Thần không hề coi mục tiêu của sự hả hê là chính mình.
Dù sao Phỉ Lạc Ti cũng chỉ là một “Người thường” cấp 300 mà thôi.
Nhưng các vị Thần đâu biết, các Giáo hoàng ở đây vẫn luôn đang kìm nén, sự kích động muốn lập tức móc sổ tay ra bảo Phỉ Lạc Ti ký tên.
Bọn họ cố gắng trở thành Giáo hoàng, chẳng phải là vì có thể gặp mặt Phỉ Lạc Ti nhiều hơn, xin thêm ít chữ ký nữa sao!
Không có được chữ ký của Phỉ Lạc Ti đại nhân, vậy thì làm Giáo hoàng còn có ý nghĩa gì nữa?!
Các Giáo hoàng cũng coi như là hiểu rõ vị Thần của nhà mình, vừa nhìn thấy biểu cảm trên mặt các ngài, liền biết các ngài đang nghĩ gì, nhưng việc đó hoàn toàn không quan trọng!
Thần Minh, cái thứ đồ chơi đó, chỉ là công cụ để lợi dụng mà thôi!
Nhưng idol là sự tồn tại có thật trước mắt nha!
Còn về chuyện Phỉ Lạc Ti đại nhân sẽ thua cái gì đó….. Không thể nào! Hoàn toàn chưa từng nghĩ đến!
Thế hệ lớn lên trong thời kỳ cải cách, hoàn toàn là nghe chuyện của Phỉ Lạc Ti mà lớn lên.
Mặc dù Phỉ Lạc Ti vì lý do khiêm tốn nên không PR bản thân nhiều, nhưng cuộc sống mỗi ngày đều đang thay đổi chóng mặt, người mù cũng có thể cảm nhận được thế giới đang dần trở nên tốt đẹp hơn.
Nói mỗi một chuyện thế giới trở nên tốt đẹp hơn đều là bởi vì Phỉ Lạc Ti, vậy thì quá khoa trương.
Nhưng tất cả những điều này đều xảy ra sau khi Phỉ Lạc Ti xuất hiện, từng chuyện từng chuyện một đều là hoàn thành dưới sự lãnh đạo anh minh của Phỉ Lạc Ti đại nhân!
Chẳng phải điều này đã đủ để chứng minh tất cả sao?!
“Muốn trở nên giống như Phỉ Lạc Ti đại nhân – mang đến những điều tốt đẹp cho thế giới này, có thể khiến tất cả mọi người đều có được hạnh phúc” lý tưởng này nghe có vẻ ngây thơ, nhưng đó lại là lý tưởng đầu tiên của biết bao đứa trẻ trên đại lục này!
Tuy không có ai dẫn dắt, nhưng trẻ con có mắt, có cảm nhận, sẽ suy nghĩ. Sự ngưỡng mộ và sùng bái nảy sinh từ lý trí, xét từ một góc độ nào đó thì còn kiên định và mạnh mẽ hơn tín ngưỡng hư vô rất nhiều!
Cũng càng có động lực thúc đẩy bọn họ tiếp tục tiến về phía trước!
Y làTấm gương.
Lượng đơn xin nhập cư của Lan Tư Duy Lợi luôn ở mức cao, xét từ một góc độ nào đó, chẳng phải là vì có thể gần Phỉ Lạc Ti hơn một chút sao!
Người dân bản địa sinh sống ở Lan Tư Duy Lợi, mỗi ngày đều có thể tình cờ gặp được Phỉ Lạc Ti đại nhân trên đường, đây là chuyện hạnh phúc biết bao!
Bình thường Phỉ Lạc Ti là người rất dễ nói chuyện, nhưng hôm nay thì ngoại lệ.
“Mấy người là cùng lên hay là lên từng người một?” Câu hỏi thẳng thắn của y khiến lửa giận của các vị Thần lập tức bị khơi dậy.
Thần Chiến Tranh không ngờ đối phương lại là kẻ ngông cuồng như vậy, nhưng không sao, dùng nắm đấm cho y nhận thức rõ hiện thực, sau đó sẽ ngoan ngoãn thôi.
Còn về việc thua – Thần Chiến Tranh chưa từng nghĩ đến khả năng bản thân mình sẽ thua.
Tuy sau khi vừa tỉnh dậy ngài đã chết hai lần trong một ngày ngắn ngủi, nhưng đó là do bị mấy triệu người vây đánh và bị toàn bộ hệ thống phòng thủ của thành phố nhằm vào.
Thi đấu với một người thường ngay cả Bán Thần cũng không tính, ngài có thể thua sao?!
0.0001% khả năng cũng không có!
Thần Chiến Tranh đang muốn nói lời hung ác thì đã bị lời nói của Phỉ Lạc Ti cắt đứt.
“Vậy thì lên từng người một đi, nhưng mà mấy người đừng có chạy trốn đấy.”
Lúc Phỉ Lạc Ti nói câu này, rơi vào mắt Ước Thư Á chính là một chú mèo con đáng yêu muốn chơi đùa với đám đồ chơi thật vui vẻ.
Rơi vào mắt các Giáo hoàng chính là anh hùng khí phách hiên ngang, oai phong lẫm liệt, đẹp trai ngời ngời.
Nhưng rơi vào mắt các vị Thần, chính là một kẻ ngông cuồng tự đại, không biết sống chết mà thôi.
Thần Chiến Tranh hoạt động ngón tay: “Vậy thì để ta xem thử bản lĩnh của ngươi đi!”
Hai người bước vào đấu trường, người bên ngoài thì tìm kiếm số phòng, trả phí xem, bắt đầu xem trực tiếp tại hiện trường bên trong.
Điều khiến Thần Quang Minh có chút kinh ngạc là, số lượng người xem trực tiếp dừng lại ở con số 54, ngay sau đó con số này đã biến thành 7 chữ số, rất nhanh đã là 8 chữ số, 9 chữ số.
Các vị Thần có chút đắc ý, tuy trước đây quan hệ của các ngài với Thần Chiến Tranh không tốt lắm, nhưng khi xuất hiện “Người ngoài”, tất cả các vị Thần đều có thể đoàn kết lại, nhất trí đối ngoại. Cho dù các Giáo hoàng có hạ thấp PUA như thế nào, thì Thần Minh vẫn là một tồn tại siêu cấp cường đại mà mà!
Số lượng người xem trực tiếp trận đấu bây giờ chính là bằng chứng rõ ràng nhất!
Còn về việc nguồn gốc của sức nóng này là do người bình thường có thực lực ngang ngửa với Thần Chiến Tranh? Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Đấu trường mọc lên như nấm chỉ có một chế độ, đó chính là dùng ma lực sao chép ra một con rối có sức mạnh hoàn toàn giống với bản thân để tiến vào bản đồ không gian.
Sau đó dùng phương thức chuyển đổi linh hồn để tiến vào cơ thể của con rối, đối với Siêu Phàm Giả dưới cấp 300 mà nói, kỹ thuật như vậy đã có thể sao chép 100% toàn bộ sức mạnh của bản thân.
Đánh nhau trong bản đồ và người thật ra trận không có gì khác biệt.
Nhưng thiết bị như vậy chỉ có thể mô phỏng được sức mạnh dưới cấp 300.
Cho dù là thần lực, hay là cấp 300 vượt qua ngưỡng cửa này, thì cho dù có thể mô phỏng ra, nhưng cũng rất hạn chế.
Thần Chiến Tranh không quan tâm đến việc sức mạnh của bản thân bị hạn chế, hay nói cách khác là ngài đã rất quen rồi, dù sao thì vào Thời đại Hoàng Kim, Thần Minh cũng không thể tùy tâm sở dục làm càn trên thế giới này.
Quy tắc thế giới sẽ hạn chế sức mạnh của các ngài.
“Như vậy cũng tốt, đỡ phải để ta phải khống chế lực đạo, tránh đánh chết ngươi.”
Ngược lại là Thời đại Đồng Thau, sau khi thức tỉnh, tuy thế giới đã bị phá vỡ một lần, nhưng thế giới được ma lực nồng độ cao nuôi dưỡng, còn kiên cố hơn cả Thời đại Hoàng Kim ban đầu, vì vậy Thần Minh mới có thể tùy ý hành động trên thế giới này.
“Không cần.”
Phỉ Lạc Ti dùng quyền hạn quản trị viên để điều ra chế độ ẩn – dùng thân thể thật sự để tiến vào bản đồ chiến đấu.
Bản chất của bản đồ đấu trường là dùng ma pháp không gian để khoanh vùng không gian tồn tại thật sự bằng ma pháp, sau đó phối hợp với ma pháp dịch chuyển tức thời để thực hiện hiệu quả đăng nhập trò chơi tương tự.
Về bản chất, mọi thứ trong bản đồ đấu trường đều tồn tại thật sự.
Vì vậy chỉ cần chọn một bản đồ, hủy bỏ phương thức chỉ có thể dùng con rối ma lực để tiến vào, sau đó mở cấp bậc phòng ngự cao hơn để tránh ảnh hưởng đến không gian khác là được.
Những chức năng khác đều không cần phải sửa đổi nhiều.
Phỉ Lạc Ti sửa đổi một chút tham số, đã thiết định xong không gian chiến đấu.
“Được rồi, dùng chế độ này, có thể phát huy hết sức mạnh của ngài rồi đấy.”
Trên mặt các vị Thần thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Không ngờ kỹ thuật bây giờ đã phát triển đến mức độ này rồi.
Các ngài cũng không nghĩ đến việc Phỉ Lạc Ti là quản trị viên, thậm chí các ngài còn không biết quản trị viên là cái gì.
Chỉ cho rằng đây là chức năng cố định của đấu trường.
Chỉ có trong mắt các Giáo hoàng là lóe lên vẻ kích động và muốn thử sức.
Tuy dùng thân phận người thường để chiến thắng Thần Minh, khả năng này, ngay từ đầu nghe đã thấy khó tin rồi.
Nhưng nếu “Người thường” đó là Phỉ Lạc Ti đại nhân thì sao?
Không cần phải nói nhiều, thắng lợi nhất định thuộc về Phỉ Lạc Ti đại nhân!
Đây không chỉ là sự tin tưởng mù quáng của người hâm mộ đối với idol của mình, mà còn là phân tích lý trí sau khi đã cân nhắc thực lực của hai bên.
Phỉ Lạc Ti chưa từng thất bại, hơn nữa thân là người tạo ra hệ thống phòng thủ của thành phố, sao y có thể không có biện pháp ứng phó chứ?
Chỉ có đủ cường đại mới dám tạo ra hệ thống phòng thủ của thành phố, một tồn tại đáng sợ như vậy.
Tất cả mọi người đều tin tưởng, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì, Phỉ Lạc Ti đại nhân cũng đều có thực lực cường đại để gánh vác.
Có sự tồn tại của y, mọi người sẽ cảm thấy vô cùng an tâm và tự hào.
Y không phải là thần, bởi vì y đã sớm vượt qua cả Thần rồi.
Phỉ Lạc Ti là người đầu tiên nhấn vào nút bắt đầu, ngay sau đó thân ảnh của y đã biến mất tại chỗ.
Thần Chiến Tranh cũng vội vàng nhấn nút bắt đầu, lập tức bị dịch chuyển vào không gian bản đồ.
Đánh bại đối thủ theo hướng mà đối thủ giỏi nhất, gây ra tổn thương nặng nề nhất cho đối phương.
Đây là chuyện Phỉ Lạc Ti rất giỏi.
Nhưng cân nhắc đến việc đối phương còn phải tham gia « Thần Tạo 101 », Phỉ Lạc Ti vẫn chuẩn bị nương tay một chút.
Nhưng mà……
Thanh máu của Duy Nạp Nhĩ Đa đã sáng lên rồi.
Sáng lên rồi –
Sáng – lên – rồi!!!
Duy Nạp Nhĩ Đa muốn dùng tư thế áp đảo để gỡ gạc lại thể diện, ngay từ đầu đã dùng đại chiêu của mình…..
Càn Phong Giẫm Đạp
Trời đất đã tối sầm lại.
Ngay sau đó là cuồng phong nổi lên.
Cuồng phong nổi lên như muốn hủy diệt thế giới, không gian vô hình bị khuấy thành bột phấn.
Mang theo sức mạnh đáng sợ vô tận, khiến cho khán giả đang xem trực tiếp bên ngoài cũng vô thức siết chặt cổ họng của mình.
Muốn hít thở, nhưng không thể hít thở, muốn chết, nhưng lại sợ hãi cái chết, muốn vùng vẫy, nhưng lại không thể động đậy.
Thật đáng sợ.
Nỗi sợ hãi vô tận nhấn chìm tất cả mọi người.
Sự đáng sợ của Thần Chiến Tranh, cho dù chỉ là liếc mắt nhìn một cái thôi cũng đã đủ khiến người ta kinh hãi rồi.
Tất cả những người đang xem trực tiếp đều bị uy lực kh*ng b* này chấn nhiếp cho không thể động đậy.
Rốt cuộc thì ai mới là kẻ hề?
Các Giáo hoàng đại diện cho tầng lớp nắm quyền cao nhất của thế giới này cũng chỉ có thể cố gắng hết sức để lại cho mình một cơ hội th* d*c, cơ thể hoàn toàn không thể động đậy, sự kinh hãi khiến cơ thể bọn họ dần dần tê dại.
Cả thế giới như chìm vào tĩnh lặng.
Bọn họ thậm chí còn không có hơi sức đâu mà suy nghĩ xem Phỉ Lạc Ti ở trung tâm cơn bão sẽ là tình trạng gì.
Cường đại, sức mạnh của Thần Minh thực sự quá mức cường đại!
“Một, mười, trăm…”
Khả năng tự chủ của Phỉ Lạc Ti có thể nói là rất tốt.
Trong mắt đại đa số mọi người, Phỉ Lạc Ti là người lý trí vượt xa cảm tính, thậm chí đôi khi có thể nói là lý trí đến mức khó tin.
Nhưng đã là người thì ai cũng có điểm yếu, lý do Phỉ Lạc Ti có thể bình tĩnh như vậy, hoàn toàn là bởi vì có một số chuyện không chọc trúng điểm nhạy cảm của y.
Chuyện thanh máu này đã hoàn toàn chọc trúng điểm khiến y bốc đồng.
Duy Nạp Nhĩ Đa.
Chức nghiệp: Thần Chiến Tranh (Thượng Thần).
Cấp bậc: 412.
Thần lực: 1243634/1299999.
Thần Cách: Quyền năng chiến tranh (81%)
Quyền năng lực lượng (52%)
Thanh máu: 72 tỷ /?????
Ám Ảnh Bộ, Trường Phong Quán Nhật, Thời Gian Chi Bãi, Chuyển Di Lời Nguyền…..
Chờ đến khi Phỉ Lạc Ti lấy lại tinh thần từ cảm xúc bốc đồng, thanh máu của Duy Nạp Nhĩ Đa chỉ còn lại một chút.
Đã đến mức độ này rồi, vậy thì cứ thuận thế mà tiếp tục thôi.
Phỉ Lạc Ti không chút áp lực chém một nhát vào cổ đối phương.
Trận đấu kết thúc rất nhanh, Phỉ Lạc Ti không xác định được thực lực của bản thân rốt cuộc là ở vị trí nào.
Y đã bất bại quá lâu rồi.
Cho dù là Ước Thư Á có thể đánh được với y vài chiêu, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là không có gì hồi hộp.
Mà trừ Ước Thư Á ra thì càng không có ai có thể đánh được với y vài chiêu trong tình trạng y dốc hết sức lực.
Phỉ Lạc Ti không có nhận thức chính xác về thực lực của bản thân mình.
Mà Thần Chiến Tranh là vị Thần có thực lực chiến đấu siêu cường được công nhận.
Vì vậy, ngay từ đầu Phỉ Lạc Ti đã không hề có thái độ xem thường.
Ngay từ đầu thái độ của y đã là nghiêm túc nhất.
Nhưng đúng như Thần Chiến Tranh nghĩ, chênh lệch thực lực giữa bọn họ là một vực sâu, chỉ là, người bị động lại là – Duy Nạp Nhĩ Đa.
-567667255
Khoảnh khắc thanh máu về 0, đôi mắt xám xanh của Duy Nạp Nhĩ Đa đã không còn thần sắc, nhưng ngài vẫn duy trì tư thế nhìn chằm chằm về phía trước, không nhúc nhích.
“Sao, sao có thể như vậy?!” Các vị Thần đang xem trực tiếp bên ngoài không còn kiềm chế được sự kinh ngạc của mình nữa, ai cũng thốt lên vô cùng kinh ngạc.
Từng chút ánh sáng thoát ra từ cơ thể vĩ ngạn cường tráng của Thần Chiến Tranh, trong đôi mắt tràn đầy tử khí là cảm giác không cam lòng, chỉ đến đây thôi sao? Ngài còn chưa kịp…..
Đôi mắt xám xanh run lên bần bật, dường như là không cam lòng, nhưng cơ thể đã cạn kiệt sinh mệnh, cuối cùng cũng không chống đỡ nổi sức mạnh của đối phương, chìm vào giấc ngủ say.
Không được, uy nghiêm của Thần Minh, không thể cứ như vậy…..
Dù thế nào thì Thần Chiến Tranh cũng không tin nổi kết quả như vậy.
Nhưng hiện thực lại tàn khốc như vậy đó, hoàn toàn không có chút đường sống nào.
Ầm –
Thần Chiến Tranh vẫn lạc.
Đây là lần đầu tiên ngài thực sự ầm ĩ ồn ào mà vẫn lạc, thế giới cũng cảm nhận được sự cô độc của một vị Thần cường đại, toàn bộ đại lục đều bị mây đen và tia chớp bao phủ.
Thế giới đau buồn, phẫn nộ thay cho ngài.
Nhưng mà, tia chớp đã tích tụ từ lâu lại không dám giáng xuống, cuối cùng bầu trời lại khôi phục lại bình yên từng chút một, vạn dặm không mây.
Thời tiết như vậy rơi vào mắt các vị Thần, có chút giống như là sau khi nổi giận vô cớ thì lại nhận thua.
Các ngài lại trầm mặc.
Trái ngược hoàn toàn với tiếng hoan hô ” Phỉ Lạc Ti đại nhân muôn năm! Chiến thắng muôn năm!” vang dội khắp đấu trường, là sự trầm mặc của các vị Thần.
Ba giây sau khi trận đấu kết thúc, Phỉ Lạc Ti được dịch chuyển ra ngoài.
Cả đại lục dường như đã trở thành biển cả hoan hô.
Tiếng reo hò của mùa xuân truyền đến từ khắp mọi nơi trên thế giới.
Phỉ Lạc Ti giơ tay lên, tiếng hoan hô như sóng thần, lập tức biến thành mặt gương phẳng lặng.
“Người tiếp theo.”
Thần Quang Minh đã nói “Người tiếp theo nên đến lượt ta ra sân”, nhưng bây giờ lại sợ hãi lùi về sau một bước.
Nhưng vì quá sợ hãi mà chân mềm nhũn, cơ thể mất đi cân bằng ngã thẳng xuống.
Ngài ngã xuống giống như hiệu như hiệu ứng domino, kéo theo tất cả các vị Thần ở đây ngã xuống theo.
“Thần Minh ơi, sao có thể như vậy?”
Tuy đây không phải là lần đầu tiên Thần Chiến Tranh chết, nhưng lần này còn chấn động hơn cả mấy lần trước cộng lại!
Một người, chỉ một người đã có thể g**t ch*t Thần Minh, hơn nữa còn là Thần Chiến Tranh có thực lực chiến đấu mạnh nhất, điều này, điều này…..
Trước sức mạnh như vậy, Thần Minh dường như cũng trở thành con kiến bỏ bé yếu ớt nhất.
Các ngài nằm phục trên mặt đất, ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn về phía Phỉ Lạc Ti chỉ có hoảng loạn và kinh hãi khi thế giới quan bị đập vỡ.
Phỉ Lạc Ti mỉm cười thân thiện với các ngài: “Chào mừng các ngài đến với thế giới mới.”
“Vậy, người tiếp theo là ai?”
Thần Quang Minh tiếp theo suýt chút nữa thì kêu lên câu nói nực cười “Là Thần Chiến Tranh được hồi sinh”.
“Ta… ta nhận thua.” Ngài cúi thấp cái đầu cao cao tại thượng, thừa nhận sự yếu đuối của bản thân mình trước mặt Phỉ Lạc Ti.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
