Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 181: Phiên Ngoại 9 – Vị Thần Của Mỗi Người
Những gì diễn ra trước mắt khiến Tạ Tư Thác Lợi Á vô cùng chấn động.
Nhưng những điều khiến Tạ Tư Thác Lợi Á không thể lý giải nổi còn nhiều lắm, đây chỉ là một khởi đầu bình thường nhất mà thôi.
Thẻ căn cước được Thần Minh chế tạo thì tất nhiên là không có vấn đề gì, Tạ Tư Thác Lợi Á thuận lợi tiến vào thánh thành Quang Minh.
Thành phố bây giờ đã hoàn toàn không còn bóng dáng của trước kia nữa.
Điều khiến Tạ Tư Thác Lợi Á phẫn nộ đó chính là – những người của thần điện vẫn chưa biến mất, cảnh tượng mà ngài tưởng tượng, tín ngưỡng Thần Quang Minh biến mất, chỉ còn lại số ít người khổ sở duy trì căn bản không tồn tại.
Trên đường toàn là thanh niên mặc đồng phục Thần Quan.
Nhưng loại đồng phục này lại có sự khác biệt rất lớn với đồng phục Thần Quan truyền thống, nói chính xác thì bọn họ chỉ đang mặc quần áo mang phong cách Thần Quan mà thôi.
Các cửa hàng hai bên đường đều sáng choang, ở đó bán rất nhiều kiểu đồng phục Thần Quan.
Tạ Tư Thác Lợi Á nhìn thấy bộ đồng phục Thần Quan vô cùng quen thuộc, nhưng điều khiến ngài phẫn nộ là lại bị người ta ghét bỏ, chẳng ai mặc!
Cuối cùng cũng có một du khách ngoại lai muốn thử trải nghiệm, kết quả nhân viên phục vụ lại nói: “Loại đồng phục Thần Quan hơn vạn năm trước này, không hề tôn dáng chút nào. Chân của ngài dài như vậy, phải mặc kiểu dáng mới nhất, thời trang, ôm sát, vậy mới tôn lên đôi chân dài của ngài mới được chứ!”
Tạ Tư Thác Lợi Á trơ mắt nhìn vị Pháp sư Quang Minh rõ ràng không phải là người của Quang Minh Thần Điện móc túi tiền mua bộ quần áo mới nhất, vui vẻ ra khỏi cửa.
Tạ Tư Thác Lợi Á đen mặt, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Những người không phải nhân viên Thần chức của Quang Minh Thần Điện mặc quần áo Thần Quan khiến ngài khó chịu, nhưng đồng phục Thần Quan kiểu dáng hơn vạn năm trước bị ghét bỏ cũng khiến ngài khó chịu.
Phải biết rằng, đồng phục Thần Quan năm đó đều phải được ngài đích thân phê duyệt, cho phép, mới có thể xuất hiện trên người các Thần Quan.
Phủ nhận đồng phục trước kia, chẳng phải là đang phủ nhận thẩm mỹ của ngài sao? Vị Thần Minh nào có thể chịu đựng được điều này?!
Tạ Tư Thác Lợi Á vừa muốn giáng thần phạt, nhưng lại nghĩ đến hiện tại đang dùng thân phận con người đi lại trên thế giới này, không thể dễ dàng sử dụng thần lực được.
Hiện tại Thần Minh đã tỉnh giấc, không chỉ có một mình ngài.
Thực lực của Tạ Tư Thác Lợi Á với tư cách là Thần Quang Minh không thể xem thường, nhưng nếu chỉ luận về sức chiến đấu thì không phải là đỉnh cao nhất.
Tình hình hiện tại rất khác so với hơn vạn năm trước, trước khi chưa rõ ràng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với thế giới này, Tạ Tư Thác Lợi Á không dám manh động.
Lý do rất đơn giản.
Tạ Tư Thác Lợi Á vừa mới tỉnh giấc, thần lực trong cơ thể còn rất ít, ngài có thể cảm nhận được mảnh thần cách bị phân chia kia đang lưu trữ rất nhiều lực lượng.
Nhưng kỳ lạ là, mảnh thần cách đó không ở thánh thành, ngài cũng không thể cảm nhận được phạm vi cụ thể.
Trước khi ngủ say, Tạ Tư Thác Lợi Á đã tách ra một mảnh thần cách nhỏ, dùng để làm “Ắc quy” thu thập lực lượng. Hầu hết các vị thần khác cũng làm như vậy.
Nếu ngài không thể tìm thấy mảnh thần cách của mình, mà các vị thần khác đều lấy được mảnh thần cách của mình, tình hình sẽ trở nên vô cùng vi diệu.
Thần Minh sẽ không chết, dù đã ngủ say hơn vạn năm, sau khi tỉnh lại cũng lập tức hoạt động như thường.
Chỉ là bị treo rất nhiều buff suy yếu, nhưng cho dù như vậy, sức chiến đấu của bọn họ cũng vượt xa “Người thường”.
Điều mà bọn họ lo lắng chính là các vị thần khác cũng tỉnh giấc.
Tín ngưỡng của Thần Minh trên thế giới này đều được thiết lập lại về số 0.
Điều này có nghĩa là cuộc tranh giành tín ngưỡng của các vị Thần tiếp theo sẽ càng thêm khốc liệt.
Sức mạnh cường đại mãi mãi là thứ mà con người theo đuổi, nếu bản thân yếu đuối bị người khác đánh bại, như vậy trong cuộc chiến tín ngưỡng tiếp theo, nhất định sẽ rơi vào thế hạ phong.
Đây là điều mà Tạ Tư Thác Lợi Á tuyệt đối không muốn nhìn thấy.
Tạ Tư Thác Lợi Á cầm giấy thông hành vào thành, tiếp tục quan sát nơi này. Nhưng càng quan sát, vẻ kinh ngạc trong mắt ngài càng không che giấu được.
Tín ngưỡng Thần Quang Minh dường như không hề biến mất như ngài nghĩ.
Nhưng tất cả lực lượng tín ngưỡng đều trôi nổi trong không trung, nuôi dưỡng mảnh đất này, chứ không hề bay về phía thần thể của ngài.
Ban đầu ngài còn cho rằng đây là do tượng Thần biến mất, nhưng bản thể của ngài đang ở chỗ này, lẽ ra tất cả lực lượng tín ngưỡng Thần Quang Minh đều phải trực tiếp truyền vào cơ thể ngài chứ.
Thế nhưng tình hình hiện tại lại không phải như vậy.
“Lực lượng tín ngưỡng Thần Quang Minh” trôi nổi trong không trung, sau khi xuyên qua cơ thể ngài, lại bay tán loạn khắp nơi trên thế giới, những nơi được lực lượng tín ngưỡng đi qua, nguyên tố Quang Minh đều được tăng cường.
Dưới sự nuôi dưỡng của lực lượng tín ngưỡng, tất cả nguyên tố Quang Minh không chỉ trở nên mạnh mẽ, mà số lượng còn ngày càng nhiều.
Tạ Tư Thác Lợi Á phải tập trung toàn bộ tinh thần để bắt lấy những lực lượng tín ngưỡng này, những lực lượng tín ngưỡng này mới miễn cưỡng chui vào cơ thể ngài, nuôi dưỡng thần thể suy yếu của ngài.
Tạ Tư Thác Lợi Á trầm mặc một hồi lâu, sau đó mới lựa chọn định cư tại thành phố này, lợi dụng lực lượng tín ngưỡng trôi nổi trong thành phố để tăng cường thực lực.
Nói chính xác thì, hiện tại Tạ Tư Thác Lợi Á không có thân thể thật sự, thân thể của ngài đã hóa thành dưỡng chất cho thế giới.
Hiện tại tồn tại chỉ là Quang Minh chi Thần – Tạ Tư Thác Lợi Á mà thôi.
Tạ Tư Thác Lợi Á là vị thần tương đối thận trọng, ngài không lập tức hành động, mà âm thầm quan sát thế giới xa lạ này.
Nhưng dự định như vậy chỉ kéo dài được nửa ngày ngắn ngủi.
Cảnh sát mặc đồng phục đặc thù lấy giấy tờ ra, nghiêm túc nói với Tạ Tư Thác Lợi Á: “ phải không? Mời đi theo chúng tôi một chuyến.”
Khi bọn họ gọi tên của Tạ Tư Thác Lợi Á, đã bị một lực lượng không thể kháng cự được xóa đi âm thanh, nhưng chính ngài cũng không phát hiện ra.
Ánh mắt Tạ Tư Thác Lợi Á lộ ra vẻ kinh ngạc, dường như không rõ tại sao mình lại bị phát hiện. Nhưng ngài cũng không cố ý chống đối những cảnh sát này.
“Đi thôi.”
Tính tình của Tạ Tư Thác Lợi Á được coi là vị thần “Tốt”, nhưng một số vị thần nóng tính thì lại không như vậy, ví dụ như Thần Chiến Tranh.
Vừa tỉnh dậy, Duy Nạp Nhĩ Đa đã trở về thánh thành của Thần Điện Chiến Tranh, muốn hấp thụ lực lượng tín ngưỡng được ký gửi trong tượng thần.
Phần lớn các vị thần đều phản ứng rất nhanh, ngay cả khi thế giới bắt đầu sụp đổ, bọn họ đã bị thế giới khống chế, nhưng vẫn kịp thời chuẩn bị.
Tách ra một phần quyền hạn nắm giữ, đặt vào trong tượng thần để làm kho chứa thu thập lực lượng tín ngưỡng, đây đều là thao tác cơ bản nhất.
Thậm chí Duy Nạp Nhĩ Đa còn ném cả thần khí của mình vào thánh thành của Thần Điện Chiến Tranh, chính là vì muốn mở rộng “Dung lượng”.
Hay nói cách khác, là muốn để các tín đồ của Thần Điện Chiến Tranh tiếp tục chinh chiến, trong khoảng thời gian ngài ngủ say, đánh hạ lãnh địa tín ngưỡng rộng lớn hơn cho ngài.
Duy Nạp Nhĩ Đa mộng tưởng về viễn cảnh tốt đẹp sau khi khôi phục sức mạnh sẽ treo cổ các vị Thần khác lên, nhưng thực tế lại hoàn toàn ngược lại.
Vừa đến thánh thành, ngài đã bị bắt.
Ngài không có thẻ căn cước ma pháp, nhưng lại cưỡng ép xuất hiện trong thành phố, lúc cảnh sát tiến hành hỏi han theo lệ thường, Duy Nạp Nhĩ Đa vừa mở miệng đã là phẫn nộ khi bị xúc phạm.
“Cút ngay! Lũ dị giáo đồ ti tiện!”
Cảnh sát nhíu mày, tuy tức giận, nhưng vẫn duy trì lễ phép cơ bản của một công chức.
“Vị tiên sinh này, xin hãy hợp tác với công việc của chúng tôi!” Giọng điệu của anh ta trở nên nghiêm nghị.
Duy Nạp Nhĩ Đa không kiên nhẫn, phẩy tay một cái đã đánh bay anh ta.
Duy Nạp Nhĩ Đa tự cho rằng mình đã rất ôn hòa rồi, đổi lại là vạn năm trước, nhất định phải để cả thành phố chôn cùng tên hỗn xược không kính thần này!
Nhưng thời đại đã khác rồi!
Cảnh sát là công chức chân chính, đánh cảnh sát chẳng khác nào đánh vào mặt thành phố Chiến Tranh.
Thần Điện Chiến Tranh sao có thể nhẫn nhịn?!
Vừa hay bên cạnh chính là trường Đại học Chiến Tranh, mấy triệu sinh viên hùng hổ cầm vũ khí xông ra.
“Xông lên! Có đánh nhau kìa!”
“Báo thù cho cảnh sát ngày ngày vất vả tuần tra duy trì trật tự!”
Náo nhiệt như vậy, sinh viên sao có thể không hóng hớt? Tin tức vừa ra, cả trường đại học đều sôi trào.
Duy Nạp Nhĩ Đa đầu tiên là sửng sờ, sau đó thì cười ha hả: “Tốt lắm, xem ra trong khoảng thời gian ta ngủ say, các ngươi đã phát dương danh hiệu của ta rất tốt!” Hành vi l* m*ng hiếu chiến như vậy, khiến Thần Chiến Tranh theo bản năng cho rằng là người của Thần Điện Chiến Tranh.
Nhưng rất nhanh sau đó, nụ cười của ngài đã cứng đờ.
Chuyện gì xảy ra? Sao người của Thần Điện Chiến Tranh lại đông như vậy?! Mấy chục vạn…… Một trăm vạn…… Hai trăm vạn…..
Duy Nạp Nhĩ Đa: “???” Ngài nhìn biển người đột nhiên tràn ra, trong mắt ngập tràn mờ mịt.
Nhưng rất nhanh, ngài liền trở nên hưng phấn.
Người đông thì tốt! Người đông như vậy, xem ra các Thần Quan trong khoảng thời gian ngài ngủ say đã làm việc rất tốt!
Tiếp đó, Thần Chiến Tranh Duy Nạp Nhĩ Đa liền phát ra lời tuyên chiến: “Đi nào, đi theo ta chinh phục đại lục này!”
Hiện tại những sinh viên đang học trong trường đại học đều là những đứa trẻ mấy chục tuổi, trên 100 tuổi đều là giáo viên rồi.
Chưa từng trải qua cuộc tẩy não tín ngưỡng cách đây hơn 300 năm, phản ứng đầu tiên chính là gặp phải tên bị bệnh trung nhị.
Còn chinh phục thế giới nữa chứ! Lời tuyên bố này thường chỉ xuất hiện trên người kẻ phản diện trong phim hoạt hình thôi.
Hiệu trưởng nghe thấy động tĩnh thì chạy tới, mặt mũi đen xì.
Phải biết rằng, hiện tại Thần Điện Chiến Tranh là một trong những thế lực khao khát hòa bình nhất.
Bây giờ bọn họ đang sống những ngày gì, trước kia bọn họ đã sống những ngày gì?
Lúc mới bắt đầu, Thần Điện Chiến Tranh chỉ có thể nghênh đón thời cơ tín ngưỡng bùng nổ, tín đồ gia tăng vào thời kỳ chiến tranh bùng nổ.
Vì vậy, vào thời điểm đại lục hòa bình, Thần Điện Chiến Tranh là thế lực mong muốn chiến tranh nhất.
Nhưng bây giờ thì khác, Thần Điện Chiến Tranh bây giờ đã hoàn toàn thoát khỏi ràng buộc “Chiến tranh”.
Hay nói cách khác, giá trị võ lực cao của Thần Điện Chiến Tranh là một trong những đặc điểm nghề nghiệp được ưa chuộng nhất, kiếm tiền nhất trong thời đại này.
– Thi đấu trò chơi.
Đúng vậy, Thần Điện Chiến Tranh bây giờ gần như đã chuyển thành thành phố trò chơi.
Vào năm thứ 2 sau khi Hiệp Định Hòa Bìnhđược ký kết, bọn họ đã xin đăng cai Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện chuyên nghiệp.
Đương nhiên, xin đăng cai thì xin đăng cai, có được quyền đăng cai hay không lại là chuyện khác.
Để có thể giành được quyền đăng cai “Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện chuyên nghiệp”, toàn bộ Thần Điện Chiến Tranh đều hành động, tiến hành xây dựng và nâng cấp cơ sở hạ tầng ở mọi mặt của thánh thành.
Hành vi xây dựng cơ bản như vậy đã được tiến hành rầm rộ trong 10 năm, cuối cùng vào lần thứ 11 xin đăng cai, bọn họ đã giành được quyền đăng cai của năm sau.
Đây cũng là thành phố đầu tiên ngoài Lan Tư Duy Lợi và lãnh địa Hân Vinh, tổ chức thành công Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện chuyên nghiệp.
Toàn bộ thánh thành Chiến Tranh đã phát triển vô cùng nhanh chóng nhờ sự tồn tại của Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện chuyên nghiệp.
Vì để tổ chức giải đấu, nên những cơ sở hạ tầng được xây dựng hoàn thiện đã thúc đẩy vô số việc làm.
Sau khi giải đấu bắt đầu, vậy thì càng không cần phải nói, cho dù là danh tiếng hay ngành du lịch gì cũng đều phát triển, quan trọng nhất là để bọn họ nhìn thấy tiềm năng to lớn của thi đấu trò chơi.
Thần Điện Chiến Tranh không giống với các thế lực đế quốc khác, bọn họ tuy có thánh thành độc lập, nhưng phần lớn các thế lực vẫn phân tán ở các đế quốc khác. Mỗi thành phố đều có phân điện của Thần Điện Chiến Tranh và các Thần Quan tương ứng.
Nhưng bởi vì tính đặc thù của Thần Điện Chiến Tranh, không thể mang đến thuật chữa trị, cũng không thể mang đến mùa màng bội thu cho con người, vậy cho nên vẫn tương đối tiêu điều.
Nhưng mà, sự thịnh vượng của ngành công nghiệp thi đấu trò chơi đã hoàn toàn thay đổi hiện trạng này.
Phát triển đến hiện tại, Thần Điện Chiến Tranh đã có thể dựa vào thi đấu trò chơi, mang đến giá trị kinh tế khổng lồ.
Đặc biệt là thánh thành Chiến Tranh, gần như đã trở thành “Thánh địa trò chơi”, mỗi năm đều phải tổ chức vô số giải đấu, thúc đẩy sự phát triển của ngành du lịch, nuôi sống vô số nhà máy phụ trợ.
Con phố sầm uất nhất ở đây thậm chí còn có hơn 100 câu lạc bộ Sử Thi liên quan đến trò chơi, câu lạc bộ Truyền Kỳ thì nhiều vô số kể!
Nói Thần Điện Chiến Tranh chán ghét chiến tranh nhất, câu này tuyệt đối không sai.
Chỉ cần hòa bình, thi đấu trò chơi mới có thể ổn định phát triển, mang đến lợi ích vô cùng to lớn cho Thần Điện Chiến Tranh.
Những chuyên ngành đại học của Thần Điện Chiến Tranh cũng rất đặc sắc, 1/3 chuyên ngành đều liên quan đến thi đấu, 1/3 chuyên ngành khác đều liên quan đến trò chơi.
1/3 còn lại lại có một nửa là liên quan đến chuỗi ngành nghề liên quan đến trò chơi.
Chỉ có một phần nhỏ là chuyên ngành thông thường.
Nhưng mà, cũng chính vì thiết lập chuyên ngành của Đại học Chiến Tranh đặc sắc như vậy nên đã khiến điểm chuẩn của Đại học Chiến Tranh ngày càng cao.
Trò chơi và thi đấu dù ở quốc gia nào cũng đều rất thịnh hành, bất kể chủng tộc nào cũng đều rất thích chơi.
Chuyên ngành thông thường, có rất nhiều trường đại học để lựa chọn, nhưng trường học chuyên về trò chơi và thi đấu như Đại học Chiến Tranh lại không nhiều.
Đại học Chiến Tranh bồi dưỡng nhân tài trò chơi và thi đấu có liên quan, những nhân tài này lại thúc đẩy sự phát triển của kinh tế trò chơi và thi đấu.
Hai bên bổ sung cho nhau, có thể nói là sự tồn tại khiến vô số thế lực không có sức cạnh tranh đặc sắc phải hâm mộ không thôi.
Đặc biệt là sau khi thế hệ “Người trẻ” cấp Sử Thi mới nổi lên do Tắc Tây Á dẫn đầu đã thành công lên nắm quyền, toàn bộ thành phố liền hoàn toàn tập trung vào sự phát triển của trò chơi và thi đấu.
Tầng lớp cao của Thần Điện Chiến Tranh từ ban đầu cái gì cũng không vừa mắt, biến thành hiện tại nhìn ai cũng vui vẻ, mở miệng chính là hòa khí sinh tài, không được cãi nhau không được đánh nhau, dám động thủ ta sẽ đập chết ngươi trước.
Dù sao thì mỗi năm chỉ riêng tiền quảng cáo giải đấu thôi bọn họ cũng đã có thể thu được cả kho vàng rồi, càng không cần phải nói đến những lợi nhuận khác.
Ai dám khiêu khích chiến tranh, vậy thì phải hỏi Thần Điện Chiến Tranh bọn họ có đồng ý hay không!
Tuy Thần Điện Chiến Tranh đã hoàn toàn phát triển thành thế lực hướng đến kim tệ và hòa bình, nhưng h*m m**n chiến đấu của những phần tử chiến đấu đâu có dễ dàng biến mất như vậy.
Bọn họ có thể hòa khí sinh tài, dựa vào cái gì, chẳng phải là nắm đấm và giá trị võ lực của bọn họ sao?
Ai cũng biết tiềm lực của thi đấu trò chơi rất lớn, khả năng kiếm tiền rất mạnh, ai mà không muốn nhúng tay vào?
Nhưng sau bao nhiêu năm như vậy, chỉ có Thần Điện Chiến Tranh phát triển ngày càng lớn mạnh, nguyên nhân ngoại trừ bọn họ chuyên tâm đi trên con đường này đến cùng. Còn nhiều hơn là bởi vì người khác không thể dùng vũ lực cướp đi bất cứ thứ gì từ tay bọn họ.
Thế giới này không phải là xã hội không tưởng hòa bình đến mức “Ngươi tốt ta tốt mọi người đều tốt”.
Có bao nhiêu thế lực sau khi phát triển được chút ít thì lại bị người ta hái quả giữa đường?
Thần Điện Chiến Tranh chưa bao giờ sợ hãi, bởi vì bọn họ có nắm đấm.
Ai dám giơ móng vuốt, không chỉ chặt đứt móng vuốt của bọn hắn, mà còn phải đánh gãy cả răng của bọn hắn nữa.
Cái tính “Bá đạo” của Thần Điện Chiến Tranh là chuyện mà cả đại lục đều biết.
Nhưng bây giờ, trước mắt lại có người dám nói ra lời phá hoại không khí hòa thuận của bọn họ trên địa bàn của Thần Điện Chiến Tranh.
Thương chiến! Nhất định là thương chiến, cuộc chiến thương mại này, thật sự là quá độc ác!
Nhất định là người của thế lực khác phái đến bôi nhọ Thần Điện Chiến Tranh bọn họ, cố ý muốn người ta hiểu lầm Thần Điện Chiến Tranh muốn khiêu khích chiến tranh. Bằng cách này hủy hoại danh tiếng của bọn họ, như vậy đối phương mới có thể dẫm lên bọn họ để thượng vị.
Độc ác, thật sự là quá độc ác, sao có thể nghĩ ra biện pháp thương chiến độc ác như vậy chứ!
Mọi người ở Thần Điện Chiến Tranh đều phẫn nộ.
Hiển nhiên là hiệu trưởng cũng tức giận đến cực điểm.
Tuổi của ông ta tương đối trẻ, năm nay mới 302 tuổi.
Vừa đúng là năm trường học Thần Điện Chiến Tranh chính thức thành lập, ông ta là tân sinh viên nhập học.
Lớn lên trong trường học, ông ta hoàn toàn là người ủng hộ hòa bình.
Tuy chưa từng trải qua những ngày tháng đen tối hơn 300 năm trước, nhưng ông ta cũng đã xem rất nhiều phim tài liệu, nghe rất nhiều người kể lại.
Ngay cả trong những năm ông ta vừa mới nhập học, toàn bộ đại lục vẫn còn rất bất ổn.
Đặc biệt là mỗi khi xuất hiện một trào lưu mới, tất cả các thế lực đều tranh giành muốn cướp đoạt phát triển.
Ám sát đối thủ, nhân lúc thế lực đối phương hỗn loạn vì mất đi người lãnh đạo, thừa cơ hái quả cũng không phải là chưa từng xảy ra, thậm chí có thể nói là vô cùng thường xuyên.
Đủ các loại thủ đoạn thương chiến tầng tầng lớp lớp.
Cũng chính là giá trị võ lực của Thần Điện Chiến Tranh cao, vậy nên mới có thể chỉ mất hơn mười năm đã hoàn thành công tác cải tạo và xây dựng cơ bản toàn bộ thánh thành dưới sự phá hoại của nhiều thế lực.
Như Thần Điện Phong Thu không có quá nhiều lực chiến đấu, bọn họ xin đăng cai Đại hội Thể thao Mùa Thu đã kéo dài suốt 50 năm, công tác xây dựng cơ bản của thánh thành vẫn cứ lặp đi lặp lại “70% – 30% – 71%…..”
“Thật là, nhìn Thần Điện Chiến Tranh chúng ta mấy năm nay im hơi lặng tiếng, nên coi chúng ta là quả hồng mềm muốn nhào nặn sao?!”
Hiệu trưởng trường Đại học Chiến Tranh bình thường nhìn lúc nào cũng ôn hòa, dù sao thì ông ta có thể lên làm hiệu trưởng, một nguyên nhân rất lớn chính là hình tượng của ông ta rất phù hợp với thẩm mỹ công tử tao nhã đang rất thịnh hành hiện nay.
Trong công việc của hiệu trưởng trường đại học có một chỉ tiêu rất quan trọng, chính là phải xây dựng hình tượng chiêu sinh tốt.
Lúc đi học, ông ta là đội trưởng đội thi đấu đoàn đội của trường Đại học Chiến Tranh, thoạt nhìn giống như một công tử tao nhã, nhưng đánh nhau lại đặc biệt hung bạo, cảm giác tương phản to lớn khiến nhân khí của ông ta tăng vọt vô cùng lớn.
Đây cũng là một nguyên nhân rất quan trọng khiến ông ta có thể làm hiệu trưởng.
Nếu không, ông ta đã chuẩn bị chuyển sang làm tuyển thủ chuyên nghiệp đi thi đấu rồi.
Hiệu trưởng trường Đại học Chiến Tranh vốn là một kẻ cuồng bạo, trừng mắt, rút trường kiếm ra, cả người tỏa ra khí tức vô cùng đáng sợ, thế nhưng lúc nhìn về phía đối phương, trong mắt vẫn mang theo ý cười.
“Vị tiên sinh này, có một số lời nói đùa là không thể tùy tiện nói ra được.”
Ông ta dùng giám định thuật cảm nhận cấp bậc của đối phương, ừm….. Không cảm nhận được, nhưng không có vấn đề gì.
Ông ta đã gửi tin cầu cứu cho Giáo Hoàng Tắc Tây Á rồi.
Hơn nữa, nhiều sinh viên của Đại học Chiến Tranh cũng không phải là ăn cơm chùa.
Chuyên ngành đặc sắc của Đại học Chiến Tranh độc nhất vô nhị trên toàn đại lục, cho dù là Lan Tư Duy Lợi nơi tập trung rất nhiều công ty nghiên cứu phát triển trò chơi, cũng không có chuỗi bồi dưỡng giáo dục chuyên ngành trò chơi – thi đấu hoàn thiện hơn bọn họ.
Vì vậy, ngoại trừ trường Đại học Lan Tư Duy Lợi, điểm chuẩn của Đại học Chiến Tranh là cao thứ hai.
Cấp bậc nhập học ban đầu là cấp 80, nhưng bây giờ đã tăng lên cấp 100, yêu cầu tốt nghiệp là trên cấp 160+.
Nhưng bởi vì sinh viên có thể thi đậu vào trường đại học này, tất cả đều là học bá, trên thực tế điểm tốt nghiệp mấy năm nay đã gần cấp 199.
Mùa tốt nghiệp năm nay, có đến một phần mười sinh viên tốt nghiệp là cấp Sử Thi!
Có nhiều học bá ưu tú như vậy, liên tục vận chuyển lực chiến đấu cấp cao vào thành phố, lực chiến đấu cấp Sử Thi của thánh thành Chiến Tranh gom góp lại, ít nhất cũng phải có. . . . . .
Hiệu trưởng thầm tính toán trong lòng, thầm kêu không tốt.
Lan Tư Duy Lợi năm nay phải tổ chức hoạt động lễ hội ẩm thực lần thứ 300, tuy thời gian chính thức bắt đầu của lễ hội ẩm thực là nửa tháng sau.
Nhưng đã có không ít người đổ về Lan Tư Duy Lợi rồi.
Lực chiến đấu cấp Sử Thi có thể điều động hiện tại ước chừng chỉ có 60 vạn người, nhân số cấp Truyền Kỳ sẽ nhiều hơn một chút, ước chừng khoảng 90 vạn người.
“Hỏng bét hỏng bét hỏng bét! Tệ quá rồi!”
Sắc mặt hiệu trưởng trở nên khó coi.
Mặc dù sự kiện bất ngờ trước mắt có khả năng là một cuộc khủng hoảng lớn, nhưng cũng có thể là một tin tức tuyên truyền khổng lồ.
Thành phố Chiến Tranh là một thành phố mạng xã hội khổng lồ, ở đây mỗi ngày có tới hàng chục nghìn người phát sóng trực tiếp.
Gây ra động tĩnh lớn như vậy, rất có thể tất cả mọi người trên đại lục đều đang theo dõi kết quả và quá trình của sự kiện này.
Cách tốt nhất để bọn họ biến nguy cơ thành phương tiện tuyên truyền là dốc toàn lực thể hiện sức mạnh của mình, giải quyết vấn đề lớn này, tiện thể khoe cơ bắp, cho mọi người thấy được sự lợi hại của thành phố Chiến Tranh.
Xét về hiệu quả dư luận, 60 vạn Sử Thi và 900 vạn Truyền Kỳ có vẻ hơi ít.
Hèn hạ! Thật sự là quá hèn hạ mà!
Hiển nhiên, hiệu trưởng lại gán điều này cho hành vi thương chiến hèn hạ và vô liêm sỉ.
Rốt cuộc, ai cũng biết chuyện lễ hội ẩm thực Lan Tư Duy Lợi.
Tới khiêu khích vào lúc này, lợi ích mang lại thật sự quá nhiều. Nếu bị đánh bại, cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến việc tuyên truyền cho Thần Điện Chiến Tranh, bởi vì rất nhiều lực lượng chiến đấu đã rời khỏi Thần Điện Chiến Tranh, lực lượng chiến đấu có hạn, không tạo ra hiệu quả áp đảo quá lớn.
Nhưng nếu thành phố Chiến Tranh xử lý không tốt, toàn bộ thế lực Thần Điện Chiến Tranh sẽ trở thành trò cười.
Thắng chỉ được ba phần lợi, thua lại mất hết mặt mũi.
Thật sự không đáng!
Còn về việc để cho tên gián điệp được thế lực khác phái đến trước mắt làm mất mặt – Không thể nào! Hoàn toàn không thể nào! Căn bản là không có khả năng!
Đùa gì vậy! Họ là Thần Điện Chiến Tranh đấy!
Cho dù Thần Chiến Tranh có đến, bọn họ cũng tuyệt đối sẽ không để Thần Chiến Tranh được lợi!
Sắc mặt hiệu trưởng trường Đại học Chiến Tranh thay đổi liên tục, đủ loại suy nghĩ về thuyết âm mưu cứ quẩn quanh trong đầu.
Mà Thần Chiến Tranh Duy Nạp Nhĩ Đa cũng không nhịn được nữa.
Ngài đối với tín đồ của mình đích xác là có chút nhân ái, nhưng loại nhân ái này là có điều kiện.
Hành vi hiện tại của đám kiến hôi này đã hoàn toàn chọc giận giới hạn của ngài!
“Muốn đánh nhau đúng không? Tới đây!” Duy Nạp Nhĩ Đa càn rỡ cười lớn.
Mặc dù là người hiếu chiến, nhưng hiệu trưởng trường đại học hiện tại cảm thấy vẫn chưa đến mức phải đánh nhau.
Bọn họ luôn là người đề cao hòa bình nhất, nhưng đã bị đối phương khiêu khích đến tận mặt, còn nhịn được sao?! Còn có thể nhịn được sao?!
Hiệu trưởng nổi giận, trong cơn tức giận đã thổi lên tù và xung phong.
“Chế độ diễn tập quân sự, bắt đầu—-“
Nói đến lịch sử của chế độ diễn tập quân sự thì phải nhắc đến Lan Tư Duy Lợi.
Khi Đại học Lan Tư Duy Lợi bắt đầu tuyển sinh, đã nhắc nhở phải mang theo vũ khí trang bị, càng phải chuẩn bị tâm lý cho việc diễn tập quân sự.
Ban đầu, mọi người đều cho rằng đây là lời nhắc nhở ân cần dành cho tân sinh viên, sau đó mới phát hiện ra rằng, đây là lời cảnh báo cho toàn bộ đại lục.
Buổi huấn luyện quân sự đầu tiên của trường Đại học Lan Tư Duy Lợi hoành tráng đến mức nào?
Mỗi ngày, người dân trên toàn đại lục đều bàn tán về chủ đề được gọi là huấn luyện quân sự đó, nhưng thực chất là cuộc diễn tập quân sự mang tính chất răn đe bằng vũ lực.
Đối tượng tuyển sinh của trường Đại học Lan Tư Duy Lợi là những người đã đi làm trong xã hội.
Có người từ nhỏ đã học lớp xóa mù chữ ở Lan Tư Duy Lợi, cũng có rất nhiều “Thí sinh xã hội” khác, cho nên số lượng thí sinh rất đông.
Lan Tư Duy Lợi không chỉ có một trường đại học, ngoài trường Đại học Lan Tư Duy Lợi có điểm chuẩn cực cao, còn có rất nhiều trường đại học có điểm “Thấp” hơn.
Thời gian thành lập trường Đại học Hân Vinh muộn hơn vài năm, tuy số lượng học sinh ở lãnh địa Hân Vinh rất nhiều, nhưng tuyệt đại đa số học sinh giỏi đều sẽ cố gắng đến Lan Tư Duy Lợi.
Vì vậy, trong số những sinh viên đầu tiên của trường Đại học Lan Tư Duy Lợi còn có một bộ phận lớn là những thiên tài siêu đẳng được đặc cách vào học thông qua hình thức nhảy lớp.
Sau khi Phỉ Lạc Ti đề ra quy định tân sinh viên nhập học phải trải qua huấn luyện quân sự, toàn bộ Bộ Giáo Dục và các ban ngành liên quan đều hành động.
Đặc biệt, Bộ Tuyên Truyền cảm thấy đây là cơ hội tuyên truyền tốt nhất.
Bộ Giáo Dục cũng cho rằng đây là biện pháp rất tốt để làm gương cho những nơi khác, từ đầu đến cuối đều ủng hộ công việc của Bộ Tuyên Truyền.
Khái niệm Đại học đã được công chúng biết đến từ rất sớm trong bộ phim Vương Tử Biển Cả.
Vì vậy, khi Lan Tư Duy Lợi xây dựng làng đại học, cả đại lục đã chấn động một phen.
Làng đại học của Lan Tư Duy Lợi không nằm ở ngoại ô thành phố Lan Tư Duy Lợi, mà chọn một địa hình rất đặc biệt.
Là nơi đồng thời có Bình Nguyên Vô Tận, Vùng Biễn Hỗn Loạn, Dãy Núi Ma Thú và Bão Ma Lực.
Có thể nói là môi trường vô cùng khắc nghiệt.
Nhưng cũng chính vì điều kiện khắc nghiệt như vậy mới có thể rèn luyện năng lực của sinh viên tốt hơn.
Toàn bộ phạm vi làng đại học đều được xây dựng theo tiêu chuẩn của thành phố Lan Tư Duy Lợi. Không hề nói quá, gần như không khác gì thiên đường.
Đặc biệt là phố ẩm thực mà sinh viên quan tâm nhất.
Những thương nhân muốn vào ở, trước đó đã PK rất nhiều lần – PK trong các cuộc thi liên quan đến ẩm thực.
Kết quả chiến thắng của ván cược đương nhiên là tư cách vào ở của gian hàng có liên quan.
Trong hoàn cảnh không ai có thể cưỡng lại được sự thèm ăn, làng đại học có thể nói là nơi khiến vô số người khao khát.
Nhưng một khi bước ra khỏi phạm vi làng đại học, điều mà bọn họ phải đối mặt tiếp theo chính là thử thách sinh tồn vô cùng gian nan.
Để bọn họ thích nghi với môi trường như vậy, huấn luyện quân sự là điều không thể thiếu.
Ý định ban đầu của Phỉ Lạc Ti là như vậy.
Nhưng khi thực hiện đến các hạng mục cụ thể, lại xuất hiện tình huống nằm ngoài dự liệu của y.
Cấp dưới suy đoán ý tứ trong lời nói của cấp trên, cuối cùng xảy ra sai sót cũng không phải là chuyện hiếm.
Để giảm bớt hậu quả do những việc này gây ra, tất cả các chỉ thị công việc của Sảnh Chấp Chính Lan Tư Duy Lợi đều ngắn gọn, rõ ràng và dễ hiểu.
Các hạng mục huấn luyện quân sự cũng vậy, chú trọng sự ngắn gọn, rõ ràng, cố gắng không để người ta hiểu lầm.
Chính sách này bản thân nó không có vấn đề gì lớn.
Nhưng mà nhiệt tình của mọi người đối với đại học thật sự là quá cao.
Cũng quá coi thường động tĩnh mà đám sinh viên này có thể gây ra.
Buổi huấn luyện quân sự lần thứ nhất là huấn luyện quân sự chung của tất cả sinh viên.
Trường Đại học Lan Tư Duy Lợi có số lượng người ít nhất, tỷ lệ trúng tuyển trong vòng 1%, điểm chuẩn cao đến mức đáng sợ.
Hơn 10 triệu sinh viên đăng ký dự thi, cuối cùng chỉ tuyển 8 vạn người.
Điểm chuẩn của 5 trường đại học còn lại cũng không thấp, nhưng so với trường Đại học Lan Tư Duy Lợi thì vẫn còn chênh lệch rất lớn.
Tổng số người của 5 trường đại học cộng lại là 1,3 triệu người.
Theo trình tự, những học sinh được đào tạo từ Tiểu học – Trung học – Trung học phổ thông vẫn chưa đủ trình độ để tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học.
Cho nên, hơn 10 triệu người có thể đăng ký tham gia kỳ thi tuyển sinh đại học đã là những người ưu tú hiếm hoi trên đại lục này.
Nhưng dưới kỳ thi tàn khốc đó, lại chỉ chọn ra được khoảng 10% thiên tài trong số những thiên tài.
1,38 triệu sinh viên đại học chắc chắn là trụ cột của thế giới mới này.
Khi nghe nói lần huấn luyện quân sự này sẽ có rất nhiều người xem, lòng hiếu thắng trong lòng bọn họ đã không thể kìm nén được nữa.
Phải biết rằng, bọn họ đã trải qua tầng tầng lớp lớp tuyển chọn mới có thể vào được đại học, trở thành sinh viên đại học.
Nếu như trước mặt mọi người mà không thể hiện được đủ thực lực, bọn họ nhất định sẽ bị những người đó cười nhạo cả đời! Đây quả thực là sỉ nhục cả đời!
Hơn nữa, bọn họ cũng không cam lòng! Loại không cam lòng này là đối mặt với những sinh viên ưu tú hơn bọn họ.
Những người có thể đạt đến trình độ như bọn họ đều không phải là người tầm thường.
Có lẽ có người chỉ kém một điểm là trượt trường Đại học Lan Tư Duy Lợi.
Một điểm!
Một điểm là trường đại học hàng đầu! Không cam lòng cũng là chuyện rất bình thường!
Cho dù là những sinh viên đã thi đậu vào trường Đại học Lan Tư Duy Lợi, trong lòng cũng đều có chút không phục, bởi vì số lượng người quá nhiều, chỉ cần kém một điểm, thứ hạng có thể bị tụt lại sau hàng trăm hàng ngàn người.
Bọn họ tự cho rằng mình không thua kém bất kỳ ai, nhưng tự cho cũng mãi mãi chỉ là tự cho mà thôi!
Nhất định phải đưa ra đủ sức thuyết phục mới được!
Buổi phát sóng trực tiếp huấn luyện quân sự lần này chính là cơ hội tốt nhất để chứng minh bản thân!
Nếu như có thể đánh bại đối phương trong buổi phát sóng trực tiếp, chẳng phải là chứng minh thực lực của bản thân còn lợi hại hơn cả điểm số sao?!
Tất cả sinh viên đều dốc hết mười mươi phần nhiệt huyết để đối mặt với buổi huấn luyện quân sự lần này.
Mà trước đó, chưa từng có chuyện mấy triệu người chơi nghề nghiệp cấp cao cùng hành động.
Đúng vậy, chưa từng có.
Cho dù là quân đội đế quốc tiêu tốn vô số quân phí hàng năm cũng chưa từng có hơn triệu người chơi nghề nghiệp cấp cao.
Hơn nữa, những người chơi nghề nghiệp cấp cao này cũng không phải là những người miễn cưỡng đạt đến cấp 50.
Điểm chuẩn tốt nghiệp Tiểu học Lan Tư Duy Lợi là cấp 50.
Nếu như đại học còn sắp xếp điểm chuẩn đăng ký thi tuyển sinh đại học ở cấp 50, vậy thì quá coi thường đám học sinh tiểu học kia rồi!
Cấp bậc tốt nghiệp thấp nhất của học sinh trung học phổ thông là cấp 80, nhưng yêu cầu cấp bậc thấp nhất để đăng ký thi tuyển sinh đại học lại là cấp 85.
Tuy chỉ cao hơn 5 cấp, nhưng 5 cấp này đối với cấp 80 quả thực là áp lực như núi cao.
Rất nhiều người đều cảm thấy thật sự là quá đáng.
Nhưng sự thật đã chứng minh, yêu cầu thấp nhất thật sự chỉ là yêu cầu thấp nhất.
Sau khi kết thúc tuyển sinh đại học, 6 trường học của Lan Tư Duy Lợi đã công bố phân bố cấp bậc cụ thể của tình hình tuyển sinh.
Tuy thời gian còn ngắn, thế hệ trẻ trở thành Truyền Kỳ rất hiếm hoi, nhưng luôn có một số thiên tài có thể vượt qua tưởng tượng.
Ngải Luân từng được mệnh danh là Truyền Kỳ trẻ tuổi nhất, năm 27 tuổi đã là cấp 99, 37 tuổi đã trở thành Truyền Kỳ, khiến cả đại lục chấn động, phải biết rằng trước đó, kỷ lục Truyền Kỳ trẻ tuổi nhất cũng là hơn 200 tuổi.
Nhưng kỷ lục như vậy chỉ duy trì được một năm đã bị phá vỡ.
Lạc Duy đã phá vỡ kỷ lục, cậu ta là một Hydro nguyên tố ma pháp toàn năng và SSR có thiên phú cực kỳ đáng sợ, cũng từng nổi tiếng trong các trận đấu cá nhân và đồng đội trong vài năm.
Tuy nhiên, do lựa chọn cá nhân, cậu ta thiên về nghiên cứu hơn, năng lực chiến đấu hơi kém. Nói về số lượng chức vô địch, vẫn là thiên tài chăm chỉ Ái Lệ Ti tỏa sáng hơn một chút.
Nhưng ưu thế về cấp bậc hiển nhiên là cậu ta khoa trương hơn.
Cậu ta là đứa trẻ từ nhỏ đã được tiếp nhận hệ thống giáo dục của Lan Tư Duy Lợi lớn lên, năm 29 tuổi đã đột phá Truyền Kỳ, phá vỡ kỷ lục của Ngải Luân.
Sau đó được đặc cách trở thành sinh viên đại học đầu tiên nhập học.
Nhưng thời gian cậu ta có thể giữ vững kỷ lục còn ngắn hơn, chỉ ba tháng sau, đã có một học sinh khác đột phá Truyền Kỳ, năm đó cậu học sinh kia chỉ mới 27 tuổi.
Các học bá thi nhau thể hiện năng lực, đồng thời đảm bảo nền tảng của mình vô cùng vững chắc, kỷ lục Truyền Kỳ trẻ tuổi nhất liên tục bị phá vỡ.
Đến lúc tuyển sinh đại học, đã xuất hiện hàng trăm sinh viên đại học Truyền Kỳ, nhưng tuổi của bọn họ đều rất trẻ.
Cấp bậc của lứa sinh viên đầu tiên nhập học trường Đại học Lan Tư Duy Lợi đều trên cấp 95, tuy cấp bậc của tân sinh viên các trường khác không đáng sợ như trường Đại học Lan Tư Duy Lợi, nhưng đều duy trì thực lực đáng sợ trên cấp 90.
8 vạn người trên cấp 95+! Và 1,3 triệu người trên cấp 90+!
Đây là khái niệm gì?!
Trước khi phổ cập chế độ giáo dục, toàn bộ thế lực nhân loại trên đại lục cộng lại cũng không có nhiều người trên cấp 90+ như vậy! Quan trọng nhất là tuổi của bọn họ không có ai quá 50 tuổi.
Bao gồm cả những chủng tộc trí tuệ nhập học.
Như Tinh Linh, Huyết tộc, Người Khổng Lồ, Nhân Ngư, những chủng tộc sinh vật trí tuệ có thiên phú và tiềm lực cao như vậy, bởi vì là những chủng tộc trường sinh, mọi người đều cho rằng có thể đột phá Truyền Kỳ trước 500 tuổi đã là siêng năng rồi.
Bọn họ là những chủng tộc trường sinh nên tuổi thọ vốn đã vô cùng dài, không cần phải thông qua việc nâng cao giới hạn để kéo dài sinh mạng.
Vì vậy, trong việc tu luyện, bọn họ đều có chút an phận thủ thường.
Hoặc có thể nói là thong dong, cũng có thể nói là không để tâm.
Nhưng mà, sau khi bọn họ đưa thế hệ con cháu mới sinh trong tộc đến trường học của Lan Tư Duy Lợi học tập, cho dù là đứa trẻ lười biếng nhất cũng trở nên chăm chỉ.
Vô thức đã trở nên chăm chỉ. Hoặc là nói, chỉ cần không quá lười biếng, là có thể phát huy được tiềm lực thiên phú cao của mình.
Khi Nhân Ngư của tộc Lưu Kim Nhân Ngư đột phá Truyền Kỳ ở tuổi 43, cả đại lục đều chấn động.
Như đại minh tinh Nặc Y, hắn ta đột phá Truyền Kỳ lúc hơn bốn trăm tuổi đã được ca ngợi là thiên tài trong tộc.
Nhưng danh hiệu thiên tài này rất nhanh đã đổi chủ, hơn nữa còn rút ngắn kỷ lục xuống gấp mấy chục lần!
Hai chữ đáng sợ và kinh khủng đơn giản đã không thể hình dung được nữa.
Từ đó còn dẫn đến sự cạnh tranh giữa các chủng tộc ma pháp trí tuệ cao cấp.
Lan Tư Duy Lợi rất vui khi thấy điều này, bởi vì con cái của bọn họ đều đang học tập ở Lan Tư Duy Lợi, cuối cùng, chất lượng giảng dạy và danh tiếng của Lan Tư Duy Lợi đều được nâng cao.
Vì nhiều lý do, sự cạnh tranh giữa các sinh viên đại học khóa đầu tiên chắc chắn là khốc liệt nhất.
Sinh viên liên tục cạnh tranh, kết quả cuối cùng là buổi huấn luyện quân sự có tính chất thưởng thức cao hơn là chiến đấu thực tế, biến thành màn phô diễn nắm đấm cho toàn bộ đại lục xem.
Không ai ngờ tới, bao gồm cả Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á.
Hơn 100 vạn người có nghề nghiệp cấp cao trên cấp 90+ tụ tập lại một chỗ sẽ xảy ra cộng hưởng ma lực như thế nào, không có bất kỳ trường hợp nào có thể làm tài liệu tham khảo.
Điều này đã vượt xa sức tưởng tượng của tất cả mọi người.
Sau đó, Phỉ Lạc Ti đã so sánh buổi huấn luyện quân sự lần này với thần chiến đã xảy ra trước đó, cộng hưởng ma lực do nó gây ra không đáng sợ bằng thần chiến.
Nhưng bản thân hai cái này không có tính so sánh quá lớn.
Cộng hưởng ma lực do thần chiến gây ra là hủy diệt.
Toàn bộ thế giới đều phải gánh chịu tổn thương không thể đảo ngược do thần chiến gây ra.
Nhưng cộng hưởng ma lực do huấn luyện quân sự lần này lại đang nuôi dưỡng thế giới này.
Cho dù toàn bộ thế giới giống như bị cày xới hàng trăm lần, nhưng kết quả huấn luyện quân sự đã được chuẩn bị kỹ càng từ trước, chỉ khiến nồng độ ma lực của thế giới tăng lên, không gây ra bất kỳ phá hủy nào.
Nhưng sau khi kết thúc huấn luyện quân sự, tất cả các thế lực đều cảm thấy vô cùng sợ hãi vì lần huấn luyện quân sự này.
Chỉ có Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á là cảm nhận được ma lực ngày càng nồng đậm và hoạt bát hơn.
Từ khi các đế quốc thúc đẩy phát triển giáo dục, đến khi Lan Tư Duy Lợi thành lập trường đại học, bắt đầu buổi huấn luyện quân sự lần đầu tiên cũng đã mấy chục năm.
Tuyệt đại đa số các thế lực, khi phát triển giáo dục đều đang đề phòng Lan Tư Duy Lợi độc tôn, nói bọn họ có để tâm đến những học sinh là thường dân hay thậm chí là nô lệ này hay không, vậy thì không có.
Chỉ là bị ép buộc, bất đắc dĩ phải đuổi kịp, nếu không, nếu bị bỏ lại phía sau quá xa, với tư cách là bên yếu thế sẽ bị thôn phệ.
Nhưng chỉ như vậy, vĩnh viễn cũng không thể vượt qua Lan Tư Duy Lợi được.
Những kẻ ở địa vị cao cao tại thượng luôn ngạo mạn sao có thể nghĩ đến khả năng này.
Nhưng buổi diễn tập quân sự lần đó lại khiến tất cả mọi người chấn động.
Tưởng tượng đối với những thứ chưa từng được chứng kiến cho dù thế nào cũng có giới hạn.
Nhưng thứ thực sự xảy ra lại không phải như vậy.
Cảnh tượng hơn 100 vạn người có nghề nghiệp cấp cao cùng sử dụng ma lực để chiến đấu quá đỗi chấn động, không hề nói quá, hoàn toàn có thể sánh ngang với Thần Minh.
Sau khi chấn động, tất cả những kẻ cầm quyền đều vì sợ hãi, bất đắc dĩ mà phải bắt đầu cải cách.
Bởi vì, nếu không cải cách, bọn hắn sẽ phải đối mặt với biến mất.
Khoản đầu tư cho giáo dục ngay lập tức tăng lên gấp mấy lần.
Các quốc gia cũng bắt đầu sử dụng huấn luyện quân sự để thể hiện thực lực của mình, qua đó cho thấy bọn họ cũng không phải là người dễ chọc, nếu muốn động vào bọn họ, thì hãy cân nhắc kỹ càng!
Bây giờ đã hơn 200 năm kể từ sau buổi huấn luyện quân sự của sinh viên đại học khóa đầu tiên ở Lan Tư Duy Lợi, yêu cầu về huấn luyện quân sự của các trường đại học đã trở nên vô cùng khắc nghiệt.
Mỗi năm, thời gian huấn luyện quân sự chính là phương thức tuyển sinh tốt nhất của trường học.
Nguồn sinh viên tốt có thể mang đến sự tăng cường rất lớn cho một thế lực, ai mà lại đem chuyện này ra đùa chứ!
Trường Đại học Chiến Tranh là học viện chuyên ngành hàng đầu, chỉ đứng sau trường Đại học Lan Tư Duy Lợi, hơn nữa còn là học viện chuyên ngành liên quan đến thi đấu, nói về lực chiến đấu, bọn họ là người không thể bị coi thường nhất.
Tuy điểm chuẩn của trường Đại học Lan Tư Duy Lợi rất cao, nhưng đó là một trường đại học tổng hợp, với tư cách là trường đại học của những chiến binh toàn diện, tuy rất mạnh.
Nhưng trước mặt trường Đại học Chiến Tranh chuyên về chiến đấu, xét về năng lực tác chiến, cũng phải cẩn thận đối phó.
Pháp trận phòng ngự của trường Đại học Chiến Tranh được kích hoạt ngay lập tức, bảo vệ an toàn tính mạng và tài sản của các công trình kiến trúc, cư dân và du khách trong thành phố.
Các Mục Sư của các bệnh viện lớn cũng lập tức chuẩn bị sẵn sàng.
Học viện Chiến Tranh không thiết lập chuyên ngành y học, không phải bọn họ không muốn, mà là không có sức cạnh tranh tương ứng trong lĩnh vực này.
Trong lòng tất cả học sinh, nguyện vọng đầu tiên chắc chắn là trường Đại học Lan Tư Duy Lợi, tiếp theo là trường đại học chuyên ngành mà bản thân muốn phát triển.
Những Mục Sư ưu tú nhất từ sớm đã nhắm mục tiêu vào trường Đại học Quang Minh.
Ưu thế của trường Đại học Chiến Tranh là chuyên ngành trò chơi thi đấu, trong lĩnh vực này, nguồn sinh viên của bọn họ chắc chắn là tốt nhất, nhưng cũng chỉ có nguồn sinh viên trong lĩnh vực này.
Chuyên ngành y học là điểm yếu của bọn họ, nhưng may là thành phố Chiến Tranh rất giàu có.
Mỗi năm, trước mùa tốt nghiệp, bọn họ đều đến trường Đại học Quang Minh để tuyển dụng.
Mức lương mà bọn họ có thể đưa ra thậm chí còn cao hơn cả Lan Tư Duy Lợi!
Sinh viên của trường Đại học Quang Minh cũng rất vui khi lựa chọn thành phố Chiến Tranh.
Tuy đãi ngộ phúc lợi vô hình của Lan Tư Duy Lợi tốt hơn, nhưng sự cạnh tranh ở đó cũng rất khốc liệt, dù sao thì bản thân Lan Tư Duy Lợi đã có thể tự mình bồi dưỡng nhân tài ưu tú trong lĩnh vực này.
Tuy Đại học Chiến Tranh thiếu phương tiện đào tạo Mục Sư, nhưng trong một thành phố lấy trò chơi và thi đấu làm trụ cột kinh tế, số lượng công việc dành cho Mục Sư cũng không ít!
Những Mục Sư được mời từ bên ngoài này có chuyên môn rất mạnh, trong lúc các sinh viên trường Đại học Chiến Tranh giỏi chiến đấu đang vây đánh Thần Chiến Tranh, những Mục Sư từ các vị trí khác chạy ra ứng cứu ngay lập tức đã ở phía sau hồi máu cho mọi người.
Những tuyển thủ chuyên nghiệp đang xử lý công việc cũng lần lượt xuất hiện.
Lần này Thần Chiến Tranh thật sự đã chọc vào tổ ong vò vẽ rồi!
Phải biết rằng, ngành thi đấu trò chơi ở thời đại này phát triển nhanh chóng như vậy, các tuyển thủ chuyên nghiệp nào dám lơ là dù chỉ một khắc trên con đường cạnh tranh khốc liệt!
Đùa gì vậy, bọn họ dựa vào cái này để kiếm cơm đấy!
Đợi đến khi mấy vạn tuyển thủ chuyên nghiệp cấp Sử Thi xuất hiện.
Mấy triệu Truyền Kỳ ngược lại rơi vào vị trí hỗ trợ.
Vào thời điểm huấn luyện quân sự lần đầu tiên, Phỉ Lạc Ti đã từng so sánh cộng hưởng ma lực do 1,38 triệu sinh viên đại học gây ra với cuộc chiến tín ngưỡng hủy diệt thế giới.
Kết luận rút ra là không bằng quy mô đáng sợ của cuộc chiến tín ngưỡng.
Nhưng đó chỉ là 1,38 triệu người có nghề nghiệp cấp cao!
Phỉ Lạc Ti đã từng thử tưởng tượng đến việc dùng 100 vạn người nghề nghiệp cấp Sử Thi, đối kháng với một vị Thần Minh, y đã cẩn thận đặt tỷ lệ chiến thắng ở mức 50/50.
Nhưng bản thân y cũng chưa từng trải qua việc 100 vạn người có nghề nghiệp cấp Sử Thi đối kháng với Thần Minh, nên chỉ có thể đưa ra giả thuyết “Một vị hoàng đế dùng cuốc vàng để cuốc đất”.
Chỉ khi nào tận mắt chứng kiến thì mới có thể đưa ra đánh giá chính xác được.
Sự thật đã chứng minh, không cần 100 vạn Sử Thi cũng có thể đánh bại Thần Minh.
Giống như việc 1,38 triệu người nghề nghiệp cấp cao gần như đạt đến trình độ sánh ngang với Thần Minh, 60 vạn người nghề nghiệp cấp Sử Thi cùng hợp tác thì đánh sập toàn bộ Thần Điện vào thời kỳ đỉnh phong cũng không thành vấn đề.
Vẻ đắc ý của Thần Chiến Tranh chỉ kéo dài mười mấy giây.
Mười mấy giây trước, Thần Chiến Tranh chiếm ưu thế tuyệt đối.
Nhưng mười mấy giây sau, Thần Chiến Tranh đã lộ ra vẻ mặt kinh ngạc khó tin.
Tiếp đó, khi các tuyển thủ chuyên nghiệp cấp Sử Thi vào vị trí, cho dù là Thần Chiến Tranh thời kỳ đỉnh phong cũng phải bị đánh cho chạy trối chết, càng không cần phải nói đến Thần Chiến Tranh hiện tại còn đang trong trạng thái suy yếu.
Thần Chiến Tranh dựa vào đặc tính bất tử của mình, kiên cường chống cự mấy phút.
Nhưng nhìn thấy thần cách của mình sắp bị đánh bay ra ngoài, thậm chí Thần Chiến Tranh còn không thèm quan tâm đến việc bản thân hiện tại sau khi bại lộ thân phận sẽ bị treo lên cột sỉ nhục chế giễu mấy trăm năm.
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, các ngươi có biết ta là ai không?!”
Hiện tại những tuyển thủ đang thi đấu chuyên nghiệp này, có ai không phải là người trẻ tuổi của thế hệ mới? Càng không cần phải nói đến những sinh viên đại học này.
Tràn đầy nhiệt huyết, tràn đầy tự tin vào tương lai, ý chí mạnh mẽ là danh xưng của bọn họ.
Thần Chiến Tranh không nói câu này còn đỡ, vừa nói xong, những người đang đánh hăng say lại được phen cao trào.
Vốn dĩ không phải muốn khiêu khích, nhưng trên thực tế chẳng khác nào nói lời rác rưởi trong lúc thi đấu, Thần Chiến Tranh lại bị đánh cho một trận tơi bời.
“A a a a, Phá Thiên Kiếm mau tới đây, a a a a a!!!”
Thần Chiến Tranh thật sự không chịu nổi nữa, bản thân ngài đang ở trong trạng thái đầy debuff suy yếu, nếu như bị đánh chết thêm lần nữa, tuy sẽ không biến mất ngay lập tức, nhưng hậu quả cũng không dám tưởng tượng.
Người thường không cảm nhận được sự dao động của thần lực, nhưng đối với những Thần Minh khác thì lại rất rõ ràng.
Nếu như lúc này thần cách của ngài bị cướp đoạt, bị xâm chiếm, như vậy, nói không chừng ngài sẽ từ Thần Minh chính thống biến thành Tà Thần.
Hậu quả này, cho dù là Thần Chiến Tranh cũng không dám tưởng tượng, càng không dám mạo hiểm.
Mặt mũi gì đó, xã hội chết hay không gì đó, cũng không còn quan trọng nữa!
Theo tiếng gọi của ngài.
Thần khí Phá Thiên Kiếm từ trung tâm thánh thành bị bao vây bay đến tay Thần Chiến Tranh.
Phá Thiên Kiếm là biểu tượng trung tâm của thánh thành Chiến Tranh.
Du khách nào đến đây cũng đều sẽ đến danh lam thắng cảnh nổi tiếng này để chiêm ngưỡng Phá Thiên Kiếm, càng không cần phải nói đến những sinh viên đại học và tuyển thủ chuyên nghiệp đã ở trong thánh thành Chiến Tranh lâu như vậy.
Khi nhìn thấy Phá Thiên Kiếm bay tới, đại não và tiểu não của tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều co rút lại.
Không phải chứ, đây là thần khí đấy!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
