Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 175: Phiên Ngoại 3: Tân Ba (Phần 1)
Sáng sớm thứ Hai, trước khi trời sáng, Tân Ba đã vội vã bò dậy khỏi giường.
Nhìn đồng hồ mới 4 giờ 58, cậu thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại càng thêm lo lắng. Hóa ra cậu không ngủ quên và cũng không bỏ lỡ tiếng chuông báo thức.
Hôm nay là ngày đầu tiên cậu đi làm.
Một công việc được tuyển dụng thông qua kỳ thi chính thức!
Bộ não của Tân Ba không được tốt lắm, theo nghĩa đen.
Nhưng mà, những điểm kém cỏi về thể chất của cậu lại giúp cậu có thêm điểm cộng trong lần này.
Số lượng huyết mạch trong cơ thể cậu quá nhiều, trong khi công việc của người nuôi dưỡng thú non lại thiên về hỗn huyết, mỗi huyết mạch cộng thêm một điểm.
Điểm chuẩn để trở thành người nuôi dưỡng thú non là 500 điểm.
Tân Ba là người có 328 huyết mạch trong cơ thể.
Vì vậy, cậu chỉ cần 172 điểm là vượt qua bài kiểm tra viết.
Đối với những người khác thì 172 điểm có thể rất dễ dàng, bởi vì điểm tối đa là 600 điểm.
Nhưng đối với Tân Ba thì điều đó vẫn quá khó.
Cậu đã thi liên tiếp hơn chục lần, cuối cùng mới đậu vào vị trí này.
Không còn cách nào khác, bởi vì bộ não của Tân Ba không tốt, đó là một khuyết tật sinh lý.
Nhưng điều đó không có nghĩa là Tân Ba không phù hợp với công việc này, ngược lại, cậu rất phù hợp.
Công việc hàng ngày của người nuôi dưỡng thú non là tương tác với nhiều loại thú non khác nhau.
Những người hỗn huyết đối với vị trí công việc này có lợi thế hơn, giống như Tân Ba vậy, hỗn huyết của 328 loại, công việc này đúng thật là công việc được định sẵn dành cho cậu!
Chỉ là ở Lan Tư Duy Lợi, mọi công việc đều phải công bằng và chính trực.
Vì vậy, mặc dù mọi người đều biết Tân Ba rất phù hợp với công việc này, nhưng bọn họ vẫn phải chờ cậu vượt qua bài kiểm tra viết mới có thể tuyển dụng.
—— Còn về vấn đề phỏng vấn, đương nhiên cũng không phải là cửa sau, mà là tất cả các bài kiểm tra phỏng vấn của Tân Ba đều vượt trội, điều cậu thiếu chỉ là kiến thức lý thuyết mà thôi.
Nhưng 172 điểm thi viết đó, đối với Tân Ba thật sự là khó khăn như lên trời.
Trước khi đậu vào vị trí người nuôi dưỡng thú non, cậu vẫn luôn làm thư ký bên cạnh Bối Đặc Tây, mặc dù thư ký ở đây nghĩa là làm những việc vặt.
Nhưng hầu hết các việc vặt nhàm chán được giao cho Tân Ba, cậu đều hoàn thành rất tốt.
Vì vậy, nhìn từ một góc độ nào đó, cậu cũng được Bối Đặc Tây trọng dụng.
Chỉ là Tân Ba không phải là viên chức chính thức, cho dù là con đường thăng tiến hay mức lương, công việc này cũng không công bằng với cậu.
Biết được Tân Ba muốn thi vào vị trí người nuôi dưỡng thú non, Bối Đặc Tây đã hết lòng ủng hộ và động viên cậu, sự ủng hộ này không chỉ là động viên bằng lời nói, mà còn trực tiếp dạy cậu những kiến thức cơ bản.
Bối Đặc Tây hoàn toàn có thể được coi là học bá, mặc dù cậu ta không phải là người được đào tạo chính quy từ trường học, nhưng trong thời gian rảnh rỗi, cậu ta vẫn học tập chăm chỉ, thi chứng chỉ và đăng ký dự thi khoa học xã hội ở trường Đại học Lan Tư Duy Lợi và cũng đã đậu.
Thuộc tính học bá không thể nghi ngờ, nhưng dù vậy, đã ba năm liền cậu ta không thể giúp Tân Ba vượt qua bài thi viết với điểm số trên 100.
Ngải Luân là người thứ hai tự tin đến dạy tâm pháp, nhưng thất bại lần này rõ ràng còn nặng nề hơn.
Dưới sự dạy dỗ của Bối Đặc Tây, mặc dù Tân Ba đã thất bại ba lần, nhưng điểm số mỗi lần đều tốt hơn, mỗi lần đều tiến bộ khoảng 10 điểm.
Đến lượt Ngải Luân, ba năm liên tiếp chỉ tiến bộ được 3 điểm.
Ngải Luân không dám trì hoãn thêm nữa, vậy nên đã giao trọng trách dạy dỗ Tân Ba cho người khác.
Tuy tuổi còn nhỏ hơn Tân Ba một chút, nhưng nghiêm túc suy xét thì Ái Lệ Ti là đàn chị của cậu, cố sẽ đã trở thành người thứ ba tiếp sức cho cậu.
Ra trường chính quy và quyết tâm trở thành một giáo viên giỏi trong tương lai, Ái Lệ Ti là người có kết quả giảng dạy tốt nhất trong số tất cả mọi người!
Trong năm đầu tiên cô ấy đã thành công đưa điểm số của Tân Ba lên 100 điểm.
Sau đó, à, không còn gì nữa.
Năm thứ 2 vẫn là 100 điểm.
Ái Lệ Ti đã không thể kiên trì được đến năm thứ 3.
Cô ấy đã rưng rưng nước mắt trao gậy tiếp sức cho Vi Vi An.
Vi Vi An cũng không kiên trì được đến năm thứ 3.
Tân Ba rất được lòng mọi người, mặc dù bộ não không được thông minh lắm, nhưng cậu lại là người nhiệt tình và tốt bụng.
Làm sao có thể có người không thích một chú chó nhỏ đáng yêu và chu đáo như vậy được?
Mọi người thay phiên nhau hướng dẫn cậu, nhưng mười mấy năm trời vẫn không thi đậu.
Phỉ Lạc Ti không thể nhìn được nữa, cuối cùng chính Phỉ Lạc Ti là người tiếp quản Tân Ba.
Cuối cùng, trong năm nay, dưới sự dạy dỗ của Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á, Tân Ba đã vượt qua bài kiểm tra viết.
Thậm chí không phải là vượt qua với điểm số 172, mà là 175.
Mọi người đều vui mừng khôn xiết! Không dễ dàng gì, thật sự không dễ dàng gì mà, đã thi liên tiếp mười mấy năm, phải nói rằng sức chịu đựng tinh thần của Tân Ba thật phi thường.
Hôm qua, sau khi Tân Ba nhận được thư thông báo trúng tuyển chính thức, mọi người đã tổ chức một bữa tiệc hoành tráng cho cậu.
Tân Ba khóc nức nở: “Tôi ngốc như vậy mà mọi người vẫn không từ bỏ tôi, tôi thật sự là may mắn mà!”
Sau khi khóc lóc xong, việc đầu tiên cậu làm là rửa mặt và đi ngủ.
Tân Ba đã đặt chuông báo thức lúc 5 giờ sáng, nhưng trước khi chuông reo hai phút, Tân Ba đã tỉnh dậy.
Theo thói quen, cậu nên ra ngoài tập thể dục trước.
Mặc dù bộ não không được tốt lắm, nhưng cậu lại là một người điển hình của kiểu “Cơ bắp ngốc nghếch”.
Công việc nuôi dưỡng thú non của cậu không phải là chăm sóc riêng cho thú non, mà là dạy học cho chúng.
Thiên phú ma pháp của Tân Ba gần như bằng 0, nhưng thiên phú chiến đấu cận chiến của cậu thì lại rất giỏi.
Có thể nói cậu là thiên tài đạt đến cấp bậc 99 nhanh nhất trong lịch sử!
Chỉ cần không liên quan đến ma pháp, khả năng học hỏi và sử dụng các kỹ năng tấn công vật lý của cậu đều khiến người ta kinh ngạc.
Thêm vào đó, thể chất hỗn huyết của cậu là lựa chọn phù hợp nhất để dạy dỗ những con thú non.
Tân Ba rất mong đợi công việc này, mặc dù cậu cũng rất thích làm việc vặt bên cạnh Bối Đặc Tây và Ước Thư Á.
Nhưng bộ não không thông minh của cậu cũng dần dần hiểu rằng, nếu khoảng cách quá lớn, cậu chỉ có thể càng ngày càng xa bọn họ.
Ước Thư Á và Bối Đặc Tây đều là những người lãnh đạo giỏi hướng dẫn người khác, dưới sự dạy dỗ của bọn họ, Tân Ba cũng không chỉ hài lòng với vai trò “Người làm việc vặt”.
Hơn nữa, cậu thực sự khao khát công việc nuôi dưỡng thú non này, cậu rất thích trẻ con, mặc dù từ nhỏ đến lớn, bộ não của cậu không được tốt lắm.
Nhưng bất kỳ sự tử tế nào mà người khác dành cho cậu, cậu đều nhớ rất rõ.
Trước khi đến Lan Tư Duy Lợi, đã có rất nhiều đứa trẻ từng tỏ ra tử tế với cậu.
Đến Lan Tư Duy Lợi, cậu ở trường học, xung quanh toàn là trẻ con, cậu cảm nhận được nhiều điều tử tế hơn.
Cậu cảm thấy, có lẽ sự tồn tại của mình là để trở thành bạn bè của những đứa trẻ này!
Tân Ba không có bằng cấp, mặc dù ở Lan Tư Duy Lợi không có bằng cấp cũng có thể làm nhiều việc đủ để nuôi sống bản thân.
Nhưng cậu là một trong số ít những người có trình độ văn hóa thấp ở Lan Tư Duy Lợi.
Bởi vì cậu biết đọc, biết viết, nên không phải là mù chữ, nhưng cũng chỉ có vậy.
Đôi khi cậu cũng hận bản thân mình vì bộ não không thông minh.
Cảm giác bất lực khi được Lĩnh chủ đại nhân và những người khác dạy kèm cho cậu càng rõ ràng hơn.
Bọn họ đều rất nỗ lực muốn giúp cậu, vậy mà cậu lại ngốc như vậy, tại sao cậu lại ngốc như vậy chứ? Tân Ba cũng từng trải qua những nỗi đau khổ và hoang mang như vậy.
Nhưng những người xung quanh đã dành cho cậu rất nhiều ủng hộ và động viên, sự ủng hộ của bọn họ là nguồn sức mạnh lớn lao của cậu.
Tân Ba không muốn những nỗ lực của bọn họ trở nên vô ích, không muốn làm bọn họ thất vọng.
Có lẽ là kỳ tích, cuối cùng một người ngốc như cậu cũng thi đậu vào vị trí người nuôi dưỡng thú non.
Lĩnh chủ đại nhân nói với cậu rằng, tất cả là nhờ nỗ lực của cậu, nhưng Tân Ba hiểu rất rõ, thực chất là vì bọn họ đã không từ bỏ cậu.
Khi nhận được tin nhắn bài thi viết của mình đạt, Tân Ba đã lén lút trốn trong chăn khóc rất lâu, cậu đã là một người lớn trưởng thành, biết rằng hành động khóc lóc của mình là một biểu hiện rất vô dụng, vậy nên cậu không dám khóc lớn trước mặt người khác.
Nhưng thật sự không kiềm chế được!
Cậu đã khóc một mình rất lâu, rồi không nói với ai mà đi dự phỏng vấn.
Sau khi vượt qua mọi việc một cách suôn sẻ, cậu mới báo tin vui này cho mọi người.
Thực ra mọi người đã biết từ lâu rồi, thậm chí còn biết sớm hơn cả Tân Ba.
Chỉ là bọn họ hiểu rằng Tân Ba cũng cần có mặt mũi, vậy nên đã giả vờ như không biết.
“Đinh, đinh, đinh ——”
Tân Ba nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra ngoài thì tiếng chuông báo thức reo lên, cậu vội vàng tắt chuông báo thức.
Trong vòng hai phút, cậu đã rửa mặt, chải đầu và thu dọn đồ đạc, mang theo đồ đạc ra ngoài, đủ để thấy Tân Ba đã lặp đi lặp lại quá trình này vô số lần trong tâm trí.
Cậu chạy nhanh đến vườn trẻ chăm sóc thú non, nhưng thời gian này trời còn chưa sáng, đương nhiên là vườn trẻ chưa mở cửa.
Tân Ba cũng không rời đi mà chỉ nhìn vào bên trong, ngồi xổm ở cửa đợi.
Một người to lớn như vậy ngồi xổm xuống cũng rất đồ sộ, muốn bỏ qua cũng không được.
Bảo vệ trong phòng giám sát cầm đèn pin đi ra kiểm tra, sáng sớm, thời tiết đầu xuân còn hơi lạnh, hơi thở ấm áp phả ra, gặp phải không khí lạnh lẽo, lập tức biến thành sương mù trắng đục.
Ban đầu, người bảo vệ rất cảnh giác, nhưng cảm nhận được dao động ma thuật quen thuộc, ông không khỏi thở dài bất lực.
“Được rồi, tôi đã nói với cậu rồi mà, đợi sau 7 giờ thì đến, sao cậu lại đến sớm vậy?” Ông bảo vệ nhìn đồng hồ, lúc này mới 5 giờ 5 phút.
Tân Ba gãi đầu, cười hề hề, trên mặt là niềm vui không thể che giấu được.
Tân Ba cũng là người quen ở đây.
Cậu thường xuyên theo Bối Đặc Tây làm thư ký ở lãnh địa Hân Vinh, nhưng cứ rảnh là lại chạy đến vườn trẻ chăm sóc thú non.
Cậu không có ý định ký kết khế ước với thú hoang, bởi vì dao động ma lực của cậu quá nhỏ bé, lượng ma lực ít ỏi đó không thể nào hỗ trợ cậu ký kết khế ước với thú hoang được.
Cậu không có ý định ký kết khế ước với thú hoang, nhưng yêu thích thú hoang là điều không thể nghi ngờ, vậy nên cứ rảnh là cậu lại đến vườn trẻ để giúp đỡ.
Ông bảo vệ và các giáo viên trong vườn trẻ đã quen biết cậu từ lâu, rất nhiều con thú hoang ở đây là do chính tay cậu đưa đi.
Tất nhiên, đưa đi ở đây không có nghĩa là thú hoang chết, mà chỉ là ký kết khế ước với bạn đồng hành mà chúng song phương lựa chọn, bắt đầu đi học.
“Thằng bé này thật là!” Ông bảo vệ lắc đầu bất lực, “Đi vào đây với tôi.”
Nhiệt độ này đối với Tân Ba không phải là lạnh, nhưng ông bảo vệ vẫn dành sự quan tâm cho Tân Ba như đối với một đứa trẻ.
Những người quen biết Tân Ba đều biết trí tuệ của cậu có một số khiếm khuyết về mặt sinh lý.
Nhưng không ai khinh thường hay xem cậu.
Ai lại ghét một đứa trẻ đáng yêu và chân thành như vậy?
Tân Ba móc trong túi lấy bữa sáng mang theo, chia một nửa cho ông bảo vệ: “Hì hì, bánh bao sữa này ngon lắm, cháu có thể ăn hết mười lồng đấy!”
Tân Ba dựa theo lượng ăn của mình mang mười lồng bánh bao sữa cho ông bảo vệ.
Tổng cộng có hai mươi lồng bánh bao sữa xếp trước mặt, nhìn thôi ông bảo vệ cũng đã thấy nghẹn rồi.
Ông bảo vệ rót một chút nước nóng từ ấm nước trong phòng bảo vệ, pha hai cốc sữa đậu nành nóng.
Một lồng bánh bao sữa có 36 cái, cuối cùng ông bảo vệ chỉ ăn được một lồng.
Tân Ba ăn 19 lồng với sữa đậu nành nóng!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
