Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 172
Việc Phỉ Lạc Ti tốn công tốn sức gọi nhiều nhân vật cấp cao đến đây như vậy, đương nhiên không phải để mọi người đến chơi.
Trong mắt đại đa số mọi người, hành động này của Phỉ Lạc Ti chẳng khác nào như bước đầu tiên trong kế hoạch thống trị thế giới.
Sắc mặt của mọi người đều có chút khó coi.
Nhưng bị uy h**p bởi sức mạnh cường đại của Phỉ Lạc Ti, không ai dám nhiều lời.
Đạo lý “Súng bắn chim đầu đàn” ai cũng hiểu, vì vậy bọn hắn đang chờ đợi người khác đứng ra làm “Chim đầu đàn” đó.
Tuy nhiên, đáng tiếc là mọi người chờ rồi lại chờ, chú chim đầu đàn được mọi người mong đợi vẫn không xuất hiện.
“Chúng tôi với tinh thần hòa bình, hữu nghị và tự nguyện, mời các vị đến đây, không phải để khuếch đại những tranh chấp vô nghĩa.” Phỉ Lạc Ti thành khẩn nói với mọi người về mục đích của cuộc họp lần này.
Nhưng nhìn từ biểu hiện của mọi người, không một ai tin những lời y nói.
Phỉ Lạc Ti cũng không vội vàng, y dừng một chút rồi mới nói tiếp: “Đầu tiên tôi tin rằng mọi người đều đang rất đau đầu vì vấn đề thú triều.”
Từ khóa “Thú Triều” khiến cho da đầu của hàng trăm Ma thú Truyền Kỳ được mời đến đây như muốn nổ tung.
Tuy ma thú không biết chữ, nhưng không có nghĩa là chúng không có trí tuệ.
Đặc biệt là Ma thú Truyền Kỳ có cấp bậc từ cấp 150 trở lên.
Mặc dù chúng không biết chữ, nhưng văn bản được sử dụng trong hiệp ước đều là văn tự ma pháp nguyên thủy.
Chỉ cần biết sử dụng ma pháp là có thể hiểu được nội dung trên đó viết gì.
Cũng chính vì vậy mà Ma thú càng thêm phần sợ hãi Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti không phải là người dễ tính.
Năm ngoái, y đã bị các bầy ma thú đồn thổi là một Đại Ma Vương đáng sợ.
Khi xé xác Thiên Sứ 12 Cánh, những ma thú chứng kiến cảnh tượng đó đều quy phục y, hiện đang ngoan ngoãn làm việc trong trang trại ở Lan Tư Duy Lợi.
Ngoan ngoãn vô cùng.
Phần lớn những ma thú đó đều là ma thú Truyền Kỳ.
Dám đến gần Thánh Thành của Quang Minh Thần Điện vào thời điểm nhạy cảm như vậy, kẻ nào yếu đuối sẽ bị Thần Quan của Quang Minh Thần Điện săn giết.
Cũng bởi vì chúng đều là ma thú Truyền Kỳ, cấp độ và trí tuệ đều cao hơn ma thú bình thường rất nhiều, cho nên con nào con nấy đều vô cùng an phận ở trong lãnh địa Lan Tư Duy Lợi, an tâm làm việc, tích cực phấn đấu trở thành nhân viên xuất sắc.
Những ma thú Truyền Kỳ bên ngoài tuy không phải con nào cũng từng chứng kiến sức mạnh của Phỉ Lạc Ti, nhưng cũng có không ít con từng giao dịch với y vào năm ngoái.
Điều nguy hiểm nhất trong Thú Triều chính là những con ma thú Truyền Kỳ này, Phỉ Lạc Ti đã kiểm soát từ nguồn gốc vào năm ngoái, cùng Ước Thư Á dọn dẹp không ít ma thú.
Con nào chịu nghe lời ngoan ngoãn quay về, không nhúng tay vào thì thả đi, con nào không nghe lời thì đánh cho một trận, vẫn không nghe lời nữa thì trực tiếp g**t ch*t luôn.
Thế giới của kẻ mạnh là vậy, không có đạo lý gì cả.
Lần này gửi thư mời cũng vậy, những con Ma thú bị bọn họ đánh rồi thả đi năm ngoái là những con đầu tiên nhận được thư mời, sau đó thông qua móng vuốt của chúng, nghe theo mệnh lệnh của Phỉ Lạc Ti, mang theo nhiệm vụ phát tán thư mời.
Số lượng Ma thú vô cùng đông đảo, nhiều hơn tổng số lượng nhân loại cộng lại, nhưng muốn gọi ma thú Truyền Kỳ của mỗi chủng tộc đến họp mặt thì sức chứa của sân vận động vẫn còn hơi thiếu, bởi vì thể tích của rất nhiều ma thú Truyền Kỳ đều rất lớn, tuy có thể sử dụng Thuật Thu Nhỏ, nhưng dù sao cũng không thoải mái bằng nguyên hình.
Vì vậy Phỉ Lạc Ti đã gửi đi 1000 tấm thiệp mời dành cho ma thú Truyền Kỳ.
Ngoại trừ hai con Ma thú Truyền Kỳ trên đường đến đây, vì tranh chấp giữa đường nên đánh nhau trọng thương không đến được, những con ma thú khác đều có mặt đông đủ.
Mỗi con ma thú Truyền Kỳ đều có cấp bậc trên cấp 150, 998 con trên cấp 150+, nhiêu đó cũng đã đủ đại diện cho tiếng nói của Ma thú rồi.
Phỉ Lạc Ti nhìn về phía các Ma thú Truyền Kỳ, thẳng thắn nói: “Vài vạn năm qua, trong cuộc chiến giữa Ma thú và Nhân loại, ma thú vẫn luôn chiếm ưu thế, nhưng thực tế năm nay đã tuyên bố với thế giới rằng, Nhân loại đã vùng lên, thoát khỏi vị thế yếu kém suốt mấy vạn năm qua.”
“Các ngươi muốn lặp lại cuộc sống bị giết đến gần như tuyệt chủng của Nhân loại trong mấy vạn năm qua sao?”
Phỉ Lạc Ti dùng sự thật tr*n tr** phơi bày sự bất lợi tàn khốc này: “Khả năng sinh sản và tốc độ sinh sôi nảy nở của con người và Thú Nhân mạnh mẽ như thế nào, tôi nghĩ mọi người ở đây đều rất rõ ràng, nhưng Ma thú có thể làm được như tốc độ sinh sản của con người không?”
Số lượng ma thú nhiều hơn tổng số lượng con người và Thú Nhân cộng lại, nhưng đây không phải là do khả năng sinh sản của ma thú mạnh, mà là do chủng loại ma thú quá nhiều.
Vài vạn chủng loại? Mười mấy vạn chủng loại? Mấy chục vạn chủng loại? Không, là mấy trăm vạn chủng.
Vào Thời Đại Hoàng Kim, số lượng chủng tộc trên thế giới này còn khoa trương hơn. Nhưng sau khi thế giới bị hạ cấp, các chủng tộc Thần Thoại bị tuyệt chủng, các chủng tộc Sử Thi tuyệt chủng, kéo theo đó là rất nhiều chủng tộc có liên quan cũng tuyệt chủng theo.
Những ngày tháng qua của ma thú cũng không tốt đẹp như trong tưởng tượng.
Khả năng sinh sản của ma thú cấp thấp quả thực rất mạnh, nhưng khả năng sinh sản của những ma thú cấp cao thậm chí còn kém hơn cả của nhân loại cấp cao!
Trí thông minh của ma thú Truyền Kỳ tuy không kém nhân loại bao nhiêu, nhưng do không có nền văn minh xã hội như nhân loại, trình độ chính trị không cao, ngay cả biểu cảm của chính mình cũng không thể quản lý khống chế tốt được.
Vì vậy, Phỉ Lạc Ti vừa dứt lời, tất cả bọn chúng đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa hút cạn không khí trong toàn bộ sân vận động.
Còn Nhân Loại và các chủng tộc khác đều lộ ra vẻ mặt có chút hả hê, biểu cảm tuy khống chế rất đúng chỗ, nhưng khóe mắt chân mày đều lộ ra vẻ vui mừng.
Ban đầu bọn hắn còn tưởng rằng Phỉ Lạc Ti đến đây là để uy h**p mình, thống trị thế giới, kết quả không ngờ Phỉ Lạc Ti lại có ý định giúp bọn hắn làm chủ, đòi lại công bằng từ chỗ ma thú.
Khóe mắt chân mày lập tức lộ ra vẻ vui mừng không thể che giấu được.
Nhưng Phỉ Lạc Ti là người không theo lẽ thường, y không thèm liếc nhìn các phe phái nhân loại lấy một cái.
Mà là nhìn về phía đám ma thú kia, thấy trên mặt chúng đều lộ ra vẻ sợ hãi, sau đó mới chậm rãi nói: “Người hưởng lợi cuối cùng trong Thú Triều lần này có vẻ là nhân loại, điều đó cũng không sai, nhưng thương vong của nhân loại cũng rất lớn.”
Phỉ Lạc Ti vừa dứt lời, biểu cảm trên mặt đám ma thú cũng trở nên có chút mờ mịt, còn các quý tộc phe nhân loại thì trở nên có chút kinh hãi.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Phỉ Lạc Ti hình như hoàn toàn không có ý định đòi lại công bằng cho bọn hắn!
Bảo vệ thần dân của mình không bị uy h**p là nghĩa vụ của kẻ thống trị mà, nhưng dường như trước đây các quý tộc chưa bao giờ nhận thức được điều này.
Lúc này, bọn hắn cũng không cảm thấy việc mình từng bỏ mặc cho ma thú làm hại thần dân của mình, thậm chí còn lấy nô lệ và thường dân ra làm vật cản bước tiến của ma thú để bảo vệ sự an toàn của bản thân có gì là sai.
Nhưng đặt trong trường hợp có thể tranh thủ lợi ích cho mình, bọn hắn lại tự đặt mình vào vị trí nạn nhân.
Nhưng thực chất dù có phải tranh thủ lợi ích cho bọn hắn hay không, bọn hắn cũng không có bất kỳ liên quan gì đến thân phận nạn nhân.
Những người mất đi tính mạng, tài sản và người thân, chưa bao giờ là những kẻ thống trị cao cao tại thượng này.
Ngay cả trong đợt “Cứu trợ theo kiểu giấy nợ” như năm nay, bọn hắn thực sự đã bỏ ra một phần sức lực, thì đó cũng chỉ là năm nay mà thôi.
Hơn nữa, việc cứu trợ như vậy cũng không phải là do bản thân bọn hắn tự ý thức được trách nhiệm của mình, từ đó mới nghĩ đến việc cứu trợ.
Về phương diện này thì Vương quốc Thú Nhân làm tốt hơn các thế lực nhân loại rất nhiều.
Các Truyền Kỳ Thú Nhân vì Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện mà tụ tập đến Lan Tư Duy Lợi với số lượng lớn, tuy rằng trong mắt một số người thì đầu óc của bọn hắn có chút đơn giản, man rợ lại thô bạo, hơn nữa còn có chút hiếu chiến.
Nhưng ở một góc độ nào đó, bọn hắn cũng là một đám người rất đơn giản.
Sau khi Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện kết thúc, bọn hắn không lập tức quay về, cũng giống như phần lớn du khách khác, đều ở lại vì sự phồn hoa của Lan Tư Duy Lợi.
Thú Nhân từng khinh thường nền văn minh của thế giới loài người.
Nhưng phần lớn nguyên nhân là do khoảng cách ban đầu giữa đế quốc của nhân loại và Vương quốc Thú Nhân không quá chênh lệch.
Thậm chí từ tình hình của tầng lớp thấp nhất mà nói, tầng lớp thấp nhất của Vương quốc Thú Nhân sống còn tốt hơn một chút —— tuy chỉ giới hạn ở thường dân.
Vì vậy, để bọn hắn ngưỡng mộ, sùng bái một nền văn minh nhân loại chỉ tốt hơn mình một chút là điều không thể.
Nhưng sự phồn hoa của Lan Tư Duy Lợi lại hoàn toàn mang tính áp đảo.
Tuy rằng đầu óc Thú Nhân đơn giản, nhưng cũng bởi vì môi trường sống và thói quen của bọn hắn đã phát huy chủ nghĩa sùng bái kẻ mạnh đến mức cực hạn.
Mọi thứ ở Lan Tư Duy Lợi đều k*ch th*ch sâu sắc chứng cuồng sùng bái kẻ mạnh của bọn hắn, đã đến giai đoạn cuối rồi.
Vì vậy, toàn bộ Vương quốc Thú Nhân từ trên xuống dưới đều bắt đầu học tập Lan Tư Duy Lợi.
Điều đầu tiên học tập đương nhiên là tư tưởng công thủ trong Thú Triều.
Khoảng thời gian đó, tuy rằng tâm điểm của toàn Lan Tư Duy Lợi là Đại Hội Thể Thao Mùa Thu, nhưng sau khi trải qua chiến dịch cứu trợ Thú Triều năm ngoái, ai cũng đều lo lắng cho Thú Triều năm nay.
Rất nhiều người dân có cấp bậc hơi cao một chút đều có ý thức đến đấu trường huấn luyện tác chiến trăm người và tác chiến ngàn người.
Tác chiến trăm người và tác chiến ngàn người chính là hai đội trăm người hoặc hai đội ngàn người đối kháng để hoàn thành nhiệm vụ nào đó.
Nếu một bên là phòng thủ, thì bên kia là phá hoại.
Cũng gần giống như chiến đấu công thủ với Ma thú.
Trong khoảng thời gian ở Lan Tư Duy Lợi, Thú Nhân đã rèn luyện được phương thức tác chiến như vậy.
Khác với phần lớn Truyền Kỳ phe nhân loại, Truyền Kỳ Thú Nhân ngay từ đầu đã tham gia vào cuộc chiến công thủ trong Thú Triều, do bọn hắn dẫn đầu, xóa bỏ khoảng cách giữa Thú Nhân ăn thịt và Thú Nhân ăn cỏ, cùng mọi người chiến đấu trước Thú Triều.
Còn cuộc chiến công thủ trong Thú Triều của phe nhân loại là do các thiếu niên quý tộc lấy sự an nguy của bản thân ra uy h**p, cưỡng ép kéo các thế lực lớn tham gia vào cuộc chiến công thủ.
Chỉ có Siêu Phàm Giả của Lan Tư Duy Lợi và lãnh địa Hân Vinh là ngay từ đầu đã tham gia vào mọi việc, từ khâu chuẩn bị đến chiến đấu trong cuộc chiến công thủ.
Biết người biết ta trăm trận trăm thắng, những kẻ thống trị của đế quốc nhân loại thì đúng bùn nhão không trát được tường, đó đã là sự thật rõ như ban ngày, nhưng Ma thú không biết! Tất cả những gì bọn chúng biết về thế giới loài người đều là thông qua Thú Triều trước đây và hiện tại.
Từ “Trước đây” này còn khá chung chung, nói chính xác là —— Từ mấy vạn năm trước cho đến tận năm ngoái.
Ma thú luôn chiếm được lợi thế thông qua những đợt Thú Triều.
Ngay cả vào Thời Đại Hoàng Kim, khi các vị Thần Minh dạo chơi nhân gian, Thú Triều cũng có lợi cho Ma thú.
Thần Minh cần tín ngưỡng, nhưng con người càng hạnh phúc thì càng không đặt hết hy vọng vào Thần Minh.
Nói như vậy, con người càng khổ sở thì càng phù hợp với lợi ích của Thần Minh hơn.
Sự xuất hiện của Thú Triều, tuy rằng sẽ mất đi rất nhiều tín đồ, nhưng cũng khiến cho càng nhiều tín đồ củng cố thêm tín ngưỡng đối với Thần Minh, cầu xin sự phù hộ của bọn họ.
Còn Thần Minh chỉ cần giáng xuống thần tích vào lúc nguy hiểm nhất là có thể thu hoạch được rất nhiều tín ngưỡng.
Ngược lại thì tín ngưỡng của Thần Minh sẽ càng khó thu hoạch hơn.
Mà đứng trên góc độ của người thống trị, không có đủ vật tư bảo đảm, cho dù có phái ra hàng vạn Siêu Phàm Giả cấp cao thì cũng sẽ tổn thất rất nhiều trong Thú Triều.
Phải biết rằng, muốn bồi dưỡng ra một Siêu Phàm Giả cấp cao đều cần phải dùng rất nhiều kim tệ, nhiều đến mức có thể chất thành núi, tổn thất một người thôi cũng đủ khiến cho người thống trị đau lòng không thôi.
Còn thường dân, cho dù bọn họ có cố gắng đến đâu thì giá trị tạo ra cũng rất hữu hạn.
Lấy một đống kim tệ đi cứu vớt một đống tiền đồng, ai cũng biết đây là một vụ làm ăn thua lỗ.
Nếu không có đủ hậu cần hỗ trợ, thu nhập sẽ không cách nào bù đắp được tổn thất, mà trước khi Lan Tư Duy Lợi xuất hiện, các đế quốc nhân loại không có hệ thống công nghiệp hoàn chỉnh, có thể chống đỡ hậu cần cho số lượng lớn Siêu Phàm Giả như vậy xuất chinh.
Thế cục mấy vạn năm qua đã bị phá vỡ, không chỉ ma thú khiếp sợ, mà khiếp sợ nhất chính là những kẻ thống trị của các thế lực nhân loại.
Còn về phía thế lực Thú Nhân, bọn hắn sớm đã cuồng sùng bái kẻ mạnh đến mức mê muội, cảm thấy như vậy mới phù hợp khí chất cường giả của Lan Tư Duy Lợi.
Còn những chủng tộc ma pháp cường đại khác như Cự Long, Tinh Linh, Nhân Ngư, Người Khổng Lồ, Huyết Tộc, chỉ cần người có đầu óc đều biết không nên đi trêu chọc bọn họ, ngược lại bọn họ là những chủng tộc đứng ngoài cuộc.
Còn những chủng tộc nửa vời như Địa Tinh, Người Lùn làm đại diện, sống còn thê thảm hơn cả các đế quốc nhân loại.
Bọn họ đều tụ tập với quy mô vài trăm, vài nghìn người, một khi gặp phải Thú Triều chính là toàn quân bị diệt.
Vậy cho nên bọn họ mới lựa chọn phương thức sinh tồn là phân tán ra sinh sống.
Mỗi chi là một họ, tuy rằng đều là Người Lùn, nhưng cũng không sinh sống cùng một chỗ.
Cũng giống như Người Lùn gia nhập Lan Tư Duy Lợi bây giờ, tuy rằng có mấy vạn người, nhưng bọn họ có hơn 40 họ, đến từ hơn 40 nơi khác nhau.
Tuy rằng bọn họ không sinh sống cùng một chỗ, nhưng đồng thời cũng bảo lưu phương thức liên lạc bí mật thuộc về mình.
Sau khi trải nghiệm cuộc sống hạnh phúc ở Lan Tư Duy Lợi, chắc chắn bọn họ sẽ tìm mọi cách liên lạc với những người lùn khác trong tộc để rủ họ đến Lan Tư Duy Lợi sinh sống.
Những người lùn chuyển đến lại tiếp tục liên lạc với những người lùn khác mà họ quen biết.
Một kéo hai, hai kéo bốn, dần dần số lượng người lùn ở Lan Tư Duy Lợi cũng nhiều lên.
Nhưng những người lùn không đến Lan Tư Duy Lợi thì sống rất thảm, vẫn phải chật vật sinh tồn trong Thú Triều đáng sợ, lo lắng bất an cho ngày mai liệu có đến hay không.
Tuy rằng người dân ở Lan Tư Duy Lợi và lãnh địa Hân Vinh đã thành lập rất nhiều đội cứu viện đi giúp đỡ những chủng tộc yếu thế và thôn làng của con người chống lại ma thú, nhưng sức người có hạn.
Vị diện rộng lớn như vậy, bọn họ chỉ có thể cố gắng hết sức giúp đỡ những người yếu đuối đáng thương mà mình nhìn thấy.
Vì vậy, Thú Triều là thứ phải biến mất.
Phỉ Lạc Ti không quan tâm người khác nghĩ gì, y độc đoán tự ý mời nhiều người đến đây họp mặt như vậy, mục đích cuối cùng cũng được nói ra: “Tôi hy vọng sau này sẽ không còn Thú Triều nữa, chuyện như vậy sẽ không bao giờ xảy ra nữa.”
Tuy rằng Phỉ Lạc Ti không dùng lời lẽ uy h**p, nhưng ngay từ đầu y đã cố ý tạo ra khí chất của một Đại Ma Vương muốn thống trị thế giới.
Vào lúc này, hiệu ứng cửa sổ vỡ đã phát huy tác dụng to lớn.
Khi mọi người đều cho rằng Phỉ Lạc Ti muốn thống trị thế giới, y lại đột nhiên nói mình chỉ muốn Thú Triều biến mất.
Yêu cầu này có hợp lý không? Hợp lý đến mức không còn gì để nói!
Yêu cầu này có quá đáng không? Hoàn toàn không quá đáng!
Chỉ là một yêu cầu nhỏ như vậy mà cũng không đáp ứng được, nếu chọc giận đối phương, lỡ như y ra tay giết sạch bọn hắn thì phải làm sao?
Phải biết rằng, những người đến đây họp mặt đều là những kẻ nắm quyền của các chủng tộc và đế quốc.
Ngoại trừ các chủng tộc như Tinh Linh, Nhân Ngư và Cự Long sẽ nổi giận vì Phỉ Lạc Ti giết “Vua” của bọn hắn, còn chủng tộc nào sẽ đòi lại công bằng cho bọn hắn sao?
Những chủng tộc như Người Khổng Lồ, Địa Tinh, Người Lùn, Hoa Tiên Tử….. Không cần phải nói, bọn họ tuyệt đối là chó săn của Lan Tư Duy Lợi, Phỉ Lạc Ti nói gì bọn họ nghe nấy, không đưa dao giúp một tay đã là may lắm rồi, chỉ là vì Phỉ Lạc Ti chướng mắt mấy con dao nhỏ của bọn họ thôi.
Tinh Linh và Nhân Ngư luôn là phe trung lập, bọn họ có thể sẽ do dự lựa chọn phe phái, nhưng sau khi do dự thì khả năng cao sẽ chọn đứng về phía Phỉ Lạc Ti.
Chỉ cần Phỉ Lạc Ti giết sạch những kẻ phản đối, vậy thì y chính là tiếng nói duy nhất.
Tinh Linh và Nhân Ngư ngoài miệng thì nói yêu chuộng hòa bình, nhưng thực tế ai cũng hiểu, bọn họ chỉ đi theo số đông mà thôi.
Loại số đông này, chắc chắn bọn họ sẽ đi theo.
Chống đối kịch liệt nhất có lẽ là các thế lực nhân loại và thế lực ma thú, thế lực Thú Nhân bây giờ có lẽ cũng đang trong trạng thái cuồng si, cho dù không lập tức trở thành chó săn của Phỉ Lạc Ti, thì khi lựa chọn cũng sẽ thiên về phía Phỉ Lạc Ti vô hạn.
Cự Long luôn thích xem náo nhiệt, trước đây có thể sẽ ghét Phỉ Lạc Ti vì không cho phép bọn hắn cướp bóc các thành thị của con người.
Nhưng bây giờ, từng con Cự Long đã tìm được công việc tốt ở Lan Tư Duy Lợi.
Hãy nhìn cái bụng béo ú của bọn chúng kìa! Thân hình to lớn như vậy mà cũng có thể béo thành ra thế này, có thể thấy được cuộc sống của bọn chúng ở đây sung sướng đến mức nào!
Tính toán kỹ lưỡng thì dường như chỉ có Ma thú là đứng cùng chiến tuyến với bọn hắn.
Nhưng sự thật có thực sự như vậy không? Ma thú Truyền Kỳ vì thân hình to lớn, không cần phải lén lút quan sát như con người, cũng có thể nhìn rõ ràng biểu cảm trên mặt bọn hắn.
Bọn chúng không cam tâm tình nguyện, bởi vì bọn chúng không biết trồng trọt cũng không biết chăn nuôi, hành vi cướp bóc trong Thú Triều mới là nguồn cung cấp thức ăn ổn định nhất cho bọn chúng vào thời kỳ đói kém.
Bọn chúng cũng nhìn về phía loài người nhỏ bé, lại phát hiện ra dường như loài người mới là “Người có ý kiến” đứng cùng chiến tuyến với bọn chúng.
Đầu óc của Ma thú không gian xảo bằng con người, nói đơn giản là không được thông minh cho lắm.
Nhưng bọn chúng chỉ là đầu óc không thông minh, chứ không phải là kẻ ngốc.
Sau khi không còn Thú Triều, kẻ hưởng lợi lớn nhất phải là đám người này, nhưng tại sao bây giờ bọn hắn lại lộ ra vẻ mặt rất không cam tâm, thậm chí có chút biểu lộ giận mà không dám nói?
Sự việc bất thường chắc chắn có ẩn tình! Cạm bẫy! Đây nhất định là cạm bẫy!
Tuy rằng đầu óc của bọn chúng không được thông minh cho lắm, nhưng sau hàng vạn năm đối kháng với con người, ma thú cũng đã hình thành cho mình một lối suy nghĩ và logic riêng.
Chỉ cần là con người phản đối, vậy nhất định là có lợi cho Ma thú, chỉ cần là con người tán thành, vậy nhất định là có hại cho Ma thú.
—— Vậy thì mọi chuyện rất đơn giản!
Để Thú Triều biến mất, chuyện này nhất định là có lợi cho Ma thú!
Ma thú Truyền Kỳ nhao nhao giơ móng vuốt to lớn của mình lên, không có móng vuốt thì giơ đuôi hoặc cánh.
“Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti nói rất đúng, Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti nói rất hay, Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti nói chính là chân lý duy nhất trên thế giới này! Chúng tôi đều nghe theo Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti đại nhân!”
Ngoài Phỉ Lạc Ti ra, tất cả mọi người có mặt đều ngây ngẩn cả người.
Không phải, đây là đang làm cái gì vậy?!
Số lượng những kẻ nắm quyền của các thế lực nhân Loại tuy là đông nhất, nhưng lúc này lại giống như những kẻ đáng thương bị cô lập.
Bình thường luôn có thể nghĩ ra vô số âm mưu quỷ kế cho mọi chuyện, nhưng lúc này đầu óc của đám quý tộc lại ù ù, như thể không thể suy nghĩ được nữa.
Bọn hắn có chút không nắm rõ được mạch lạc của sự việc, tại sao, tại sao lại đồng ý rồi?!
Đám ma thú này bị ngu à? Chuyện có lợi cho chúng như thế, vậy mà lại đồng ý để Thú Triều biến mất?!
Phỉ Lạc Ti mặc kệ vẻ hoang mang và khiếp sợ của đám quý tộc nhân loại, y cũng không muốn quản.
Ước Thư Á hỏi thẳng: “Vậy còn ai phản đối chuyện này không?”
Hắn bình tĩnh chờ đợi ba giây, khi tất cả mọi người còn chưa hoàn hồn, còn chưa kịp tiêu hóa chuyện này thì một giọng nói ôn hòa nhưng lại mang theo uy nghiêm không cho phép nghi ngờ vang lên trong phòng họp: “Rất tốt, vậy vấn đề kia chúng ta đã đạt thành nhất trí, tiếp theo hãy bắt đầu thảo luận những việc cụ thể hơn.”
Không phải, thế là đã đạt thành nhất trí rồi sao?! Không đúng!
Có người muốn lên tiếng ngăn cản, thậm chí là cắt ngang trình tự vô lý này, nhưng ông ta vừa mới giơ tay lên, vô số ánh mắt đã bắn về phía ông ta.
Quốc Vương của đế quốc Tát Phù A vừa mới dũng cảm lên tiếng, bỗng nhiên phát hiện ra chỉ có một mình mình không đồng ý, vì vậy đành im lặng nói: “Tôi chỉ muốn cảm thán một câu, ý tưởng này của lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti quả thực là —— ý kiến thật hay!”
Phỉ Lạc Ti như được ông ta nịnh nọt trúng ý, hài lòng gật đầu với ông ta, còn nở nụ cười tán thưởng.
Trên trán Quốc vương của đế quốc Tát Phù A lấm tấm mồ hôi, giống như đỏ mặt vì được khen ngợi, vì vậy ông ta lại dùng giọng điệu quý tộc hoa lệ của mình khen ngợi sự anh minh thần võ của Phỉ Lạc Ti một lần nữa, trước khi Phỉ Lạc Ti lộ ra vẻ mặt không kiên nhẫn, ông ta mới ngậm miệng ngồi xuống.
Vừa ngồi xuống, Quốc vương của đế quốc Tát Phù A lập tức cảm nhận được hàng nghìn ánh mắt như muốn giết người bắn về phía mình, đó là những người bạn chiến đấu của ông ta.
Không đúng, bây giờ đã không còn là bạn chiến đấu nữa rồi!
Trong mắt ông ta, đám người này đều là đồ bỏ đi hèn nhát! Ông ta đã trở thành chim đầu đàn, nhưng bọn hắn lại không hề lên tiếng ủng hộ ông ta, khiến ông ta phải thỏa hiệp trong hoàn cảnh đơn độc như vậy.
Nhưng trong mắt những người khác, ông ta cũng là một kẻ phản bội vô liêm sỉ!
Ông ta đại diện cho phe nhân loại, thỏa hiệp với Phỉ Lạc Ti, đây là thỏa hiệp của một mình ông ta sao? Không, đây là thỏa hiệp của toàn thể nhân loại đó!
Vô liêm sỉ! Hèn hạ! Nhát gan! Vô lại! Tên bán rẻ đồng loại đáng chết!
Còn về việc đứng lên vạch trần hành vi bán rẻ đồng loại của ông ta, phản bác đề nghị do Phỉ Lạc Ti đưa ra, vậy thì càng không thể nào.
Không dám, sợ hãi, chẳng phải đã chứng minh tất cả rồi sao?
Vì vậy, chuyện này cứ thế mơ mơ màng màng được quyết định.
Cũng không thể nói là mơ mơ màng màng, bởi vì từng bước, từng nhịp, thậm chí là ánh mắt trong cuộc họp này đều là do Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á thương lượng trước.
Chính là muốn ép bọn hắn đồng ý, nhưng ai dám nói không?
Nhiều người có mặt như vậy, cuối cùng chẳng phải vẫn để kế hoạch của Phỉ Lạc Ti thuận lợi thành công sao?
Sau khi đã đạt được nhất trí, tiếp theo sẽ bắt đầu đến chương trình tiếp theo.
Tuy rằng Phỉ Lạc Ti bá đạo, nhưng ở một số phương diện cũng sẽ thể hiện ra sự dân chủ và khoan dung không cần thiết.
Ví dụ như nội dung cụ thể của hiệp định hòa bình giữa các chủng tộc, mỗi một điều khoản đều phải được tất cả mọi người có mặt thông qua thì mới được viết lên giấy.
Xấp giấy được đưa đến tay mỗi người cũng không phải là thứ gì đơn giản.
Nó được làm từ vỏ cây của Cây Thế Giới, chất kết dính được sử dụng là tủy xương của Tà Thần, mực viết là máu của Cự Long cấp 300 và Suối Nguồn Sinh Mệnh.
Lý do mà đám Cự Long ngoan ngoãn an phận như vậy, có lẽ cũng là do đã cảm nhận được sự đáng sợ của loại mực này.
Tuy rằng bọn chúng không biết đây là máu của vị tổ tiên nào của mình, nhưng có thể cảm nhận được từ dao động ma lực, đây nhất định là một tồn tại vô cùng đáng sợ.
Trên thực tế, máu của con Cự Long dùng để viết còn đáng sợ hơn trong tưởng tượng của bọn hắn rất nhiều.
Khi Phỉ Lạc Ti xuyên việt từ trong game đến thế giới này, tất cả dữ liệu trên người y đều được quy tắc của ma pháp cụ thể hóa, con Boss Thế Giới đi cùng y cũng được phóng to ra.
Đó là Boss Thế Giới đấy! Chỉ riêng thanh máu đã có mấy trăm triệu rồi!
Đây chính là lượng máu khổng lồ mà Phỉ Lạc Ti có trang bị đầy đủ cũng không đạt tới, Tà Thần thời kỳ đỉnh phong cũng chưa chắc đã có một nửa của nó.
Trong thiết lập mà game đưa ra, con Boss Cự Long này thậm chí còn suýt chút nữa hủy diệt thế giới.
Máu của nó đương nhiên là cường đại vô cùng.
Việc Phỉ Lạc Ti sử dụng những vật liệu quý giá vô cùng này làm vật liệu viết không chỉ là một loại uy h**p và khoe khoang.
Mà còn là để tăng cường hiệu lực của bản hiệp ước này.
Phỉ Lạc Ti tốn công sức gọi nhiều kẻ nắm quyền đến đây như vậy, không phải là để giết thời gian.
« Hiệp ước Hòa Bình, Hữu Nghị và Trao Đổi Giữa các Chủng Tộc ở Đại lục Thản Tháp Lợi » sau khi được ký kết, nhất định phải được thực hiện theo nội dung hiệp ước.
Sau khi đã dùng cả cứng lẫn mềm uy h**p khiến cho tất cả mọi người đều đạt thành nhất trí, mục đích thực sự của Phỉ Lạc Ti mới được phơi bày.
Ban đầu, Nhân Ngư và Tinh Linh vốn dĩ không để tâm, chỉ cho rằng mình đến đây cho có lệ, nhưng sau khi các điều khoản ngày càng nhiều, trên mặt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc không thôi.
Thấy mọi người không có hứng thú lắm, Phỉ Lạc Ti cố ý dừng lại hỏi một câu: “Mọi người có nghi vấn gì về điều khoản này không? Nếu có thì cứ việc nói ra.”
Trong sân vận động yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở.
“Không có vấn đề gì đúng không, không có vấn đề gì thì chúng ta tiếp tục.”
Cuộc họp này kéo dài suốt một tháng.
Lễ hội ẩm thực Lan Tư Duy Lợi cũng không có Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti tham dự.
Điều này khiến cho mọi người có chút không quen, nhưng rất nhanh đã bị bầu không khí náo nhiệt của lễ hội ẩm thực xua tan.
Người dân bình thường chìm đắm trong bầu không khí vui vẻ của lễ hội ẩm thực.
Lễ hội thu hoạch năm nay đối với đại đa số mọi người mà nói đều là một ngày lễ hạnh phúc vui vẻ đáng giá kỷ niệm.
Tuy rằng trong quá trình chống lại Thú Triều, mọi người đã phải làm việc vất vả, tăng ca liên tục.
Nhưng bọn họ vẫn còn sống! Đại đa số mọi người đều còn sống!
Hơn nữa, tiền lương làm thêm giờ cũng đã được phát xuống.
Mọi người vui vẻ cầm số tiền lương được nhận thêm bắt đầu ăn mừng.
Lễ hội ẩm thực cũng trở nên vô cùng náo nhiệt trong bối cảnh như vậy.
Vô số người đổ xô đến Lan Tư Duy Lợi.
Những người ban đầu còn do dự có nên đến Lan Tư Duy Lợi tham gia lễ hội ẩm thực hay không, sau khi trải qua trận Thú Triều đó, cũng đều buông bỏ hết.
Cuộc sống bây giờ thật sự rất hạnh phúc!
Miệng nhét đầy thức ăn, tay xách túi lớn túi nhỏ toàn là đồ ăn ngon không trùng lặp, người thân bạn bè vây quanh thảo luận ngày mai ăn gì, đi đâu chơi, cho dù là người xa lạ cũng có thể vui vẻ trò chuyện vài câu.
Không còn gì hạnh phúc hơn khoảnh khắc này nữa!
Trên mặt mọi người đều tràn ngập ý cười vui vẻ.
Cảm thấy đây chính là cuộc sống tốt đẹp nhất rồi.
Nhưng ngay sau đó, một tin tức gây chấn động đã khiến cho tất cả mọi người phải định nghĩa lại về hạnh phúc.
Tin tức « Hiệp ước Hòa Bình, Hữu Nghị và Trao Đổi Giữa các Chủng Tộc ở Đại lục Thản Tháp Lợi » được ký kết thành công đã leo lên trang nhất của tất cả các tờ báo, tạp chí, diễn đàn, bản tin truyền hình, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của người dân ở tất cả các thành phố.
Tuy rằng lớp học xóa mù chữ và giáo dục tiểu học đã dần dần được phổ cập, nhưng người mù chữ vẫn chiếm đại đa số.
Lúc đầu, rất nhiều người không biết « Hiệp ước Hòa Bình, Hữu Nghị và Trao Đổi Giữa các Chủng Tộc ở Đại lục Thản Tháp Lợi » sẽ mang đến những thay đổi gì cho cuộc sống.
Nhưng theo sau đó là các chương trình truyền hình liên tục có chuyên gia thảo luận về chủ đề này, các tờ báo, tạp chí, diễn đàn, bản tin truyền hình đều thảo luận về chủ đề này, vô số người nghiên cứu từng nội dung trong các điều khoản.
Dần dần, mọi người đều hiểu được « Hiệp ước Hòa Bình, Hữu Nghị và Trao Đổi Giữa các Chủng Tộc ở Đại lục Thản Tháp Lợi » này sẽ mang đến những thay đổi to lớn như thế nào cho cuộc sống của mọi người.
Đầu tiên, nội dung quan trọng nhất là bãi bỏ chế độ nô lệ và gia tộc.
Tiếp theo là sự kết thúc hoàn toàn của thời đại phải chịu đựng nỗi sợ hãi do Thú Triều mang đến hàng năm.
Bên trong còn rất nhiều rất nhiều điều khoản khác.
Tất cả đều liên quan mật thiết đến mọi người, nội dung quan trọng nhất đương nhiên là hai điều này.
Khi nghe được những phân tích này, đại đa số mọi người đều ngây ngẩn cả người.
Phải mất một lúc lâu sau mới dần dần hoàn hồn.
Tiếp theo là vô số người vỡ òa khóc nức nở.
Quá lâu rồi, bọn họ đã chờ đợi ngày này đến, thật sự là quá lâu rồi!
Chuyện như vậy, trước đây bọn họ thậm chí còn không dám tưởng tượng, không dám có một chút hy vọng xa vời, bởi vì bản thân bọn họ quá rõ ràng, chuyện như vậy gần như là không thể xảy ra.
Nhưng vào ngày mà bọn họ không dám tưởng tượng, không dám hy vọng, nó lại đột nhiên đến.
Tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, tất cả mọi người đều vô cùng chấn động, nhưng ngoại trừ số ít những kẻ hưởng lợi, đại đa số mọi người đều mừng rỡ đến phát khóc.
Thậm chí có rất nhiều người sau khi nghe được tin này thì nhắm mắt lại, ngất xỉu.
Không phải là bọn họ quá yếu đuối, mà là niềm vui này đến quá lớn.
Vô số người khóc, vô số người la hét, như muốn trút hết những uất ức và đau khổ mà mình phải chịu đựng trong bao nhiêu năm qua.
Chuyện như vậy nhất định sẽ động chạm đến lợi ích của một số người, những kẻ phản đối cũng không ít.
Nhưng những người như vậy có thể chiếm bao nhiêu phần trăm?
Từng là 0.01% người nắm giữ 99.9% tài sản.
Vậy thì lúc này chỉ có 0.01% người cảm thấy bất mãn với chuyện này.
Muốn làm đại sự thì không câu nệ tiểu tiết.
Đây là nội dung quan trọng mà đám quý tộc từng dạy dỗ con cái và thuộc hạ của mình.
Lúc này, đạo lý này cũng được trả lại cho bọn hắn.
Từ khoảnh khắc « Hiệp ước Hòa Bình, Hữu Nghị và Trao Đổi Giữa các Chủng Tộc ở Đại lục Thản Tháp Lợi » được ký kết, nó đã không thể thay đổi được nữa.
Quy tắc thế giới đã thừa nhận hiệp định này.
Lý do không gì khác, Phỉ Lạc Ti đã tập hợp được hơn 90% những kẻ nắm quyền trên thế giới này.
Y vừa ép buộc những kẻ nắm quyền, vừa uy h**p quy tắc của thế giới này.
Nói như vậy cũng không hoàn toàn chính xác.
Y chỉ là tìm được lỗ hổng của quy tắc thế giới, sau đó lợi dụng nó mà thôi.
Quy tắc thế giới không có ý thức, nó chỉ đang vận hành theo quy luật đã định sẵn.
Nhưng đây là một thế giới vỡ vụn đã trải qua hai lần giảm chiều không gian.
Đã là thế giới vỡ vụn, vậy thì nhất định sẽ tồn tại lỗ hổng.
Bằng chứng lớn nhất chính là sự tồn tại của Phỉ Lạc Ti.
Đã có lỗ hổng như vậy, vậy thì nhất định cũng sẽ có lỗ hổng có thể giúp y đạt được mục đích.
Phỉ Lạc Ti ôm suy nghĩ như vậy, tìm kiếm lỗ hổng của quy tắc thế giới.
Trong tay y có tổng cộng hai mảnh vỡ Thần Cách.
Một là Thần Cách của Quang Minh Pháp Tắc, một là Thần Cách của Tử Vong và Ôn Dịch Pháp Tắc.
Tuy rằng hai Thần Cách này một cái là vỡ vụn, một cái là cướp đoạt được.
Nhưng dùng để làm bàn đạp là đủ rồi.
Vào khoảnh khắc ký kết, Phỉ Lạc Ti đã để đài truyền hình mà mình chuẩn bị từ trước chụp cho bọn họ một bức ảnh tập thể.
Quá trình hội nghị ký kết hiệp định, vì Phỉ Lạc Ti đã dùng một số thủ đoạn, cho nên cấm quay phim, chụp ảnh, thậm chí còn từ bỏ cơ hội tốt để tuyên truyền trực tiếp cho người dân.
Nhưng bức ảnh tập thể cuối cùng này cũng rất có ý nghĩa.
“Toàn Dân Thế Giới Đại Đoàn Kết”
Bức ảnh tập thể này được dùng làm trang bìa cho các tờ báo, xuất hiện liên tục trên trang nhất của từng chương trình truyền hình và các tờ báo, tạp chí.
Đồng thời cũng được đưa vào sách giáo khoa lịch sử.
Cho dù có sửa đổi bao nhiêu lần, nó cũng sẽ không bao giờ bị xóa bỏ.
Trong bức ảnh tập thể, Phỉ Lạc Ti đứng ở vị trí chính giữa, bên cạnh y là thư ký trưởng Ước Thư Á.
Tiếp theo là những kẻ nắm quyền của các chủng tộc lần lượt đứng theo thứ tự cao thấp xung quanh bọn họ.
Muốn dung nạp tất cả mọi người vào một bức ảnh nhỏ, nghe có vẻ là chuyện rất khó khăn, nhưng ma pháp có thể làm được mọi thứ.
Cho dù bức ảnh được thu nhỏ lại chỉ còn bằng móng tay cái.
Mỗi người trên đó vẫn có thể nhìn thấy rất rõ ràng.
Trong ảnh, Phỉ Lạc Ti cười rất hiền hòa và rạng rỡ, đây có lẽ là bức ảnh gần gũi nhất từ trước đến nay của y.
Nhưng mà, ngoại trừ y và Ước Thư Á ra, biểu cảm của những người khác đều có chút cứng ngắc.
Hoàn Chính Văn.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
