Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 169

Sau khi Pháp Sư Vong Linh giải quyết gã Thuật Sĩ Nguyền Rủa, cuộc sống của mọi người dường như đã trở lại yên bình vốn có.

 

Nhưng dường như cũng có chút gì đó khác biệt.

 

Sự khác biệt đó nằm ở đâu?

 

Tiểu Bạch Cốt nhìn chằm chằm vào bó hoa mà cô bé tặng cho mình, đột nhiên nảy sinh một loại cảm xúc rất con người.


 

Cảm xúc ấy tuy mong manh, nhưng lại rất phức tạp, phức tạp đến mức khiến não bộ bé nhỏ của Tiểu Bạch Cốt như muốn nổ tung.

 

Trong lúc Tiểu Bạch Cốt đang ngơ ngác, cô bé vẫn chìa tay về phía trước.

 

Cô bé cao bằng Tiểu Bạch Cốt, thậm chí còn nhỉnh hơn một chút.

 

Giọng nói trong trẻo của cô bé mang theo cảm giác mềm mại đặc trưng của trẻ con, khuôn mặt ửng đỏ ngại ngùng: “Cảm ơn cậu.”


 

“Cảm ơn cậu đã cứu mình, và cảm ơn cậu lần trước đã đỡ mình dậy.”

 

Bó hoa tươi tắn còn đọng những giọt sương long lanh, là cô bé đã dậy từ rất sớm, hái rất nhiều, chọn lựa rất kĩ, kết thành bó hoa mà cô bé cho là đẹp nhất, sau đó vui vẻ mang đến trước mặt Tiểu Bạch Cốt.

 

Tiểu Bạch Cốt ngẩn người.

 

Nó không hiểu cô bé đang nói gì, nhưng lại cảm nhận rõ ràng loại cảm xúc xa lạ vừa chua xót vừa trương trướng, như thể ngay cả khớp xương của nó cũng trở nên mềm nhũn.


 

Cửa hàng Vong Linh bắt đầu có khách.

 

Hết rổ này đến rổ khác, cuối cùng rau củ quả từ nông trại chở ra cũng có người mua.

 

Tất cả những thay đổi dường như bắt đầu từ khi Vong Linh giải cứu khách hàng khỏi nanh vuốt của gã Thuật Sĩ Nguyền Rủa kia.

 

Cuộc sống của đám Khô Lâu vẫn là lao động ngày qua ngày.


 

Người dân trong thành cũng vậy, cuộc sống của bọn họ cũng là lao động ngày qua ngày.

 

Bọn họ dường như chẳng có gì khác biệt, nhưng dường như lại rất khác biệt.

 

Ôm bó hoa thật to, Tiểu Bạch Cốt bước từng bước về nhà, cả thế giới trong mắt nó bỗng trở nên rực rỡ, tươi sáng như chính bó hoa trên tay nó vậy.

 

Bộ phim truyền hình có tên là « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt », phần lớn nhân vật xuất hiện trong phim đều là Vong Linh, Pháp Sư Vong Linh và Thuật Sĩ Nguyền Rủa.


 

Sự tồn tại đầy hơi thở u ám, tự nhiên cũng khiến cho toàn bộ khung cảnh trở nên ảm đạm.

 

Những bộ xương trắng hếu, toát ra hơi thở kinh dị, ngay cả khung cảnh đường phố và bầu trời dường như cũng là một màu u ám vĩnh cửu.

 

Nhưng bó hoa trên tay Tiểu Bạch Cốt lại tươi tắn rực rỡ một cách dị thường, muôn màu muôn vẻ, tràn đầy sức sống.

 

Từ khoảnh khắc cô bé đặt bó hoa vào tay Tiểu Bạch Cốt.


 

Bầu trời đã quang đãng trong xanh hơn.

 

Sau khi Tiểu Bạch Cốt làm việc xong trở về nhà, nó rụt rè tiến lại gần chủ nhân, nhưng không dám đến quá gần.

 

Có thể dễ dàng g**t ch*t một Thuật Sĩ Nguyền Rủa đáng sợ như vậy, mặc dù không trực tiếp thể hiện cấp bậc của Pháp Sư Vong Linh, nhưng từ khi xuất hiện, khí thế toát ra từ ông ấy đã khiến người ta cảm thấy vô cùng đáng sợ.

 

Tiểu Bạch Cốt sợ hãi chủ nhân của mình, hốc mắt đen ngòm nhìn chằm chằm vào bóng lưng bận rộn của ông ấy.


 

Vị Pháp Sư Vong Linh hùng mạnh dường như không hề nhận ra ánh mắt của Tiểu Bạch Cốt, hoặc có thể ông đã nhận ra, nhưng từ đầu đến cuối đều không để ý đến.

 

Ông tiếp tục cuộc sống thường nhật của mình, quản lý nông trại và cửa hàng Vong Linh.

 

Chủ nhân của Tiểu Bạch Cốt – vị Pháp Sư Vong Linh là một người rất cổ quái.

 

Nơi ở của ông luôn sạch sẽ ngăn nắp, chất đầy sách và những quyển da cừu, không có những thứ đáng sợ như nội tạng, máu me, nguyên liệu nguyền rủa và xương trắng vương vãi.


 

Ông ấy thường thức dậy rất sớm, ngồi bên cửa sổ ngắm nhìn bình minh rực rỡ, ban đêm lại lang thang khắp các nẻo đường trong thành phố.

 

Cửa hàng Vong Linh không hẳn là làm ăn phát đạt, nhưng vì chi phí thấp nên cũng chẳng đến nỗi thua lỗ.

 

Người chủ tiệm thỉnh thoảng lại ngồi chống cằm sau quầy thu ngân, thờ ơ nhìn những vị khách vãng lai ghé thăm.

 

Tiểu Bạch Cốt là Vong Linh chứ không phải con người, nên có rất nhiều hành động của chủ nhân mà nó không tài nào hiểu được.


 

Ngay cả cư dân là con người ở đây cũng luôn cảm thấy khó hiểu về sự tồn tại của vị chủ cửa hàng Vong Linh này.

 

Trong mắt bọn họ, vị chủ cửa hàng Vong Linh này cũng giống như vị Thuật Sĩ Nguyền Rủa đã từng đến đây, đều là những nhân vật đáng sợ, có tính cách thất thường.

 

Thế nhưng, vị chủ cửa hàng Vong Linh này chẳng mấy hứng thú với cuộc sống xa hoa lấp lánh vàng bạc hay u ám đẫm máu.

 

Con người không thể nào hiểu được ông ấy, nhưng Tiểu Bạch Cốt luôn lặng lẽ dõi theo bóng lưng chủ nhân, dường như lại cảm nhận được phần nào suy nghĩ của ông.

 

Một cuộc sống bình yên, ổn định ngày qua ngày, có lẽ theo một cách nào đó, cũng là một kiểu hạnh phúc an nhiên tự tại……… phải không nhỉ?

 

Tiểu Bạch Cốt thầm nghĩ, tuy không chắc chắn lắm, nhưng trong suốt khoảng thời gian luôn dõi theo chủ nhân, nó cũng dần trở thành bạn tốt với cô bé đã từng tặng hoa cho mình.

 

— Tất nhiên là cô bé đơn phương nghĩ như vậy.

 

Cuộc sống của Tiểu Bạch Cốt rất điều độ, nó là một bộ xương nên không cần ngủ.

 

Vì vậy, ngoại trừ một phần tư thời gian mỗi ngày dành cho công việc đồng áng ở trang trại, ba phần tư thời gian còn lại nó đều ngây ngốc nhìn chằm chằm vào bóng lưng của chủ nhân.

 

Tình bạn với cô bé nảy nở trong một phần tư thời gian sinh hoạt thường ngày đó.

 

Ban đầu, cô bé rất sợ Tiểu Bạch Cốt, nhưng sau sự kiện tặng hoa, cô bé đã đơn phương bám lấy Tiểu Bạch Cốt. Mặc dù khi muốn khóc cũng không nói được, rất ít khi nhớ chuyện, lúc nào cũng ngây ngốc lặp đi lặp lại nhiệm vụ được giao.

 

Thế nhưng, dường như chỉ cần ở bên cạnh Tiểu Bạch Cốt, cô bé sẽ cảm thấy yên tâm hơn.

 

Cô bé thao thao bất tuyệt kể cho Tiểu Bạch Cốt nghe rất nhiều, rất nhiều chuyện.

 

Thời gian thấm thoát trôi qua, cô bé từ một cô nhóc nhỏ xíu xiu ngang ngửa Tiểu Bạch Cốt, dần dần trở thành một thiếu nữ xinh đẹp.

 

Tiểu Bạch Cốt vẫn là Tiểu Bạch Cốt như vậy, là một Vong Linh bị thời gian bỏ quên, trông nó chẳng có gì thay đổi, thời gian và năm tháng không lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên người nó.

 

Rồi một buổi sáng nắng đẹp, cô gái trẻ cố gắng nở nụ cười đến chào tạm biệt Tiểu Bạch Cốt lần cuối.

 

Đứng dưới ánh nắng rực rỡ, đôi mắt cô gái lấp lánh ánh lệ, vừa lưu luyến, vừa khát khao hướng về Tiểu Bạch Cốt, nói: “Mình sắp lấy chồng rồi, phải đến một thành phố khác sinh sống.”

 

Tiểu Bạch Cốt ngây người ra, nhưng dường như cũng chỉ là ngây ngốc đứng yên tại chỗ như mọi khi.

 

Cô gái 13 tuổi vẫy tay chào Tiểu Bạch Cốt, sau đó xoay người rời đi theo hướng ngược với nhà mình.

 

Lúc này, Tiểu Bạch Cốt mới để ý thấy trên lưng cô gái đeo một chiếc ba lô nhỏ.

 

Chiếc ba lô nhỏ bé ấy lại chứa đựng tất cả dấu vết 13 năm cô gái sinh sống ở thành phố này.

 

Cô gái rời đi, cuộc sống của Tiểu Bạch Cốt lại trở về quỹ đạo như bao bộ xương khô khác.

 

Khi đi tuần tra, bên cạnh nó không còn người bạn nhỏ líu lo, nhảy nhót, kể lể đủ thứ chuyện phiền muộn và ước mơ về tương lai nữa.

 

Vong Linh bị cho là sinh vật không có cảm xúc, thậm chí những sinh vật cấp thấp như Tiểu Bạch Cốt còn không được tính là sinh vật sống.

 

Thế nhưng, vào ngày thứ mười sau khi cô gái rời đi, Tiểu Bạch Cốt đã khóc.

 

Sau khi hoàn thành công việc được giao, Vong Linh cũng có thời gian rảnh rỗi để tự do sắp xếp, chỉ là, trước đây chưa từng có Vong Linh nào tự ý ra khỏi nhà.

 

Vào ngày thứ ba sau khi cô gái rời đi, Tiểu Bạch Cốt đã tự mình ra khỏi nhà.

 

Nó nhớ địa chỉ của cô gái, bèn men theo biển chỉ đường đi tới.

 

Chủ nhân của Tiểu Bạch Cốt là một vị Vong Linh Pháp Sư rất thích đọc sách, và trong khoảng thời gian dài quan sát chủ nhân, Tiểu Bạch Cốt cũng vô tình học được chữ.

 

Tuy nhiên, tìm được nhà của cô gái cũng chẳng có ích gì, cô ấy đã rời khỏi thành phố này rồi.

 

Người dân trong thành phố này đã quen với sự tồn tại của Vong Linh.

 

Vì vậy, bọn họ cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên khi thấy Tiểu Bạch Cốt, vốn chỉ hoạt động trong một khu vực nhất định, bất ngờ xuất hiện ở nơi này.

 

Tiểu Bạch Cốt và cô gái đã là bạn bè trong một thời gian dài, qua những lời than thở, tâm sự không ngớt của cô gái, nó hiểu rất rõ hoàn cảnh gia đình cô.

 

Cô là con gái thứ ba trong nhà, bên trên có hai chị gái, dưới có ba em gái và một em trai.

 

Là đứa con gái ở giữa, chẳng có chút giá trị gì, cô luôn bị mọi người xem thường, trong nhà, cô là một sự tồn tại vô hình.

 

Giống như buổi sáng định mệnh bọn họ gặp nhau.

 

Vị Vong Linh Pháp Sư xem việc trồng trọt và bán nông sản như một phần cuộc sống, nhưng đồng thời cũng không quá quan tâm đến lợi nhuận.

 

Vào thời điểm đó, tất cả mọi người trong thành phố đều sợ hãi sự tồn tại của cửa tiệm này, thậm chí còn cố tình tránh xa khu vực có Vong Linh hoạt động.

 

Cửa hàng vắng khách, ngày nào cũng tồn đọng một đống rau củ quả ế ẩm.

 

Và cứ cách ba ngày, bọn nó lại đổ rau củ quả hỏng vào thùng rác lớn bên ngoài.

 

Vong Linh không được giao nhiệm vụ dọn dẹp thùng rác mỗi ngày.

 

Bởi vì mỗi tối sau khi đóng cửa, dù cho có đổ bao nhiêu rau củ quả vào thùng rác thì sáng hôm sau thùng rác vẫn luôn sạch sẽ.

 

Những Khô Lâu đó không có tính tò mò, vì vậy chúng cũng sẽ không vì tò mò mà đi tìm hiểu xem ai đã dọn dẹp thùng rác.

 

Nhưng trong mắt những người dân bình thường, cửa tiệm đó là một nơi chết chóc đáng sợ, ngay cả thùng rác trước cửa, vốn là nguồn cung cấp thức ăn đảm bảo, nhưng cũng chỉ có rất ít người dám đến lấy.

 

Ngày hôm đó cô bé bị cha mẹ ép đến, bởi vì gia đình nghèo, không nuôi nổi nhiều con như vậy, chỉ có thức ăn trong thùng rác mới cứu sống được cả nhà.

 

Mặc dù Vong Linh chưa bao giờ ra ngoài sau giờ làm việc, nhưng bản thân cửa tiệm này đã là đại diện cho “Nơi chết chóc”.

 

Bị ép buộc phải đến lục thùng rác trước cửa tiệm đó để kiếm thức ăn, chỉ có những người cùng đường mới làm vậy.

 

Khi rời đi, cô gái đã mỉm cười chào tạm biệt Tiểu Bạch Cốt, nhưng dần dần tìm hiểu, nó mới biết được rằng cô ấy đã bị bán đi như một món hàng.

 

Cô bị bán cho một người đàn ông có tính bạo lực ở thị trấn khác với giá 12 đồng bạc.

 

Nói “Bán” cũng không chính xác, bởi vì người đàn ông đó không phải là quý tộc, không có tư cách mua bán nô lệ, chỉ là bỏ ra 12 đồng bạc để “Cưới” cô ấy về mà thôi.

 

Vào ngày thứ 10, Tiểu Bạch Cốt nghe được tin tức về người bạn của mình.

 

Bởi vì là một bộ xương nhỏ bé, yếu ớt và không có chút cảm giác tồn tại nào, nên khi mọi người buôn chuyện cũng chẳng thèm tránh né nó.

 

Cô gái luôn cố gắng sống lạc quan, nỗ lực nở nụ cười rạng rỡ ấy, ngay ngày đầu tiên về nhà chồng đã bị đánh đến nửa sống nửa chết. Có người nói cô ấy đã chết rồi, cũng có người nói người đàn ông đó bỏ ra 12 đồng bạc chắc chắn sẽ không để cô ấy chết dễ dàng như vậy, ít nhất cũng phải sinh cho hắn ta một đứa con mới coi như bù lại vốn.

 

Tuy Tiểu Bạch Cốt không phải là con người, lẽ ra nó không có cảm xúc, nhưng vẫn bị những lời đồn đại xung quanh khiến cho lạnh cả người, nó sợ đến mức không thể nhúc nhích được.

 

Thế giới này, mạng người là thứ rẻ mạt nhất, sự tồn tại của một cô gái 13 tuổi đối với những quý tộc kia chẳng khác gì mấy đồng tiền nhẹ bẫng.

 

Có thể bán được với giá 12 đồng bạc, thậm chí còn là vì người đàn ông kia không có tư cách mua nô lệ, chỉ có thể bỏ ra số tiền sính lễ cao ngất ngưởng.

 

Đã là sính lễ cao thì giá trị của người phụ nữ nhất định phải gắn liền với việc sinh con đẻ cái.

 

Mọi người bàn tán xôn xao cũng chỉ là đang cảm thán sự “Lãng phí” của người đàn ông kia.

 

Ngay cả cha mẹ cô gái sau khi nghe được tin này cũng chỉ biết thở dài một tiếng: “Số phận mà, đều là số phận cả, kiếp sau đừng đến thế giới này chịu khổ nữa.”

 

Chỉ có chị em gái của cô là rơi vài giọt nước mắt thương xót, nhưng rất nhanh sau đó đã bị sai bảo đi làm việc này việc kia.

 

Tiểu Bạch Cốt không nhớ nổi mình đã về nhà bằng cách nào, khi nó hoàn hồn lại thì đã đứng ở trước mặt chủ nhân của mình rồi, nó cẩn thận hỏi: “Chủ nhân, tôi có thể đi thăm cô ấy được không?”

 

Trong mắt Tiểu Bạch Cốt, chủ nhân là một sự tồn tại vĩ đại, là một người vạn năng, cái gì cũng biết, cái gì cũng có thể làm.

 

Nó nói năng lộn xộn, nhưng chủ nhân của nó lại gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Đi đi.”

 

Tiểu Bạch Cốt lên đường, nó không phải con người, không cần ngủ cũng chẳng biết mệt mỏi. Mặc dù cấp bậc thấp kém, nhưng chỉ cần không bị tấn công, cho dù có bị nghiền nát thành tro bụi, nó vẫn có thể tiếp tục bước đi.

 

Hai ngày hai đêm trôi qua, cuối cùng nó cũng đến được thành phố xa lạ kia. Là Vong Linh, nó không biết mệt mỏi, nhưng trong lòng lại không khỏi thắc mắc – Con người với thể xác yếu ớt như vậy, làm sao có thể vượt qua nỗi sợ hãi để đi từ thành phố này sang thành phố khác?

 

Nó không thể nào tưởng tượng nổi.

 

Thậm chí, Tiểu Bạch Cốt còn không biết rõ địa chỉ của người bạn mình muốn tìm ở chỗ nào trong thành phố này.

 

Nhưng may mắn là nó là bộ xương, nó có thể gõ cửa từng nhà một để hỏi thăm.

 

Những người mở cửa nhìn thấy một bộ xương trắng hếu phát sáng dưới ánh trăng, ai cũng đều sợ hãi hét lên thất thanh, tiếng hét như thể muốn xé toạc cả mái nhà.

 

Nhưng để mau chóng đuổi được con ma đáng sợ này đi, bọn họ đều tuôn ra hết những gì mình biết như hạt đậu đổ ra khỏi chậu.

 

Tiểu Bạch Cốt tìm thấy người bạn của mình, nhưng lúc này, toàn thân cô gái đầy thương tích, sốt cao như thiêu đốt.

 

Tiểu Bạch Cốt muốn đưa cô đi, nhưng lại không có lý do chính đáng.

 

Vì vậy, Tiểu Bạch Cốt quyết định ở lại đây.

 

Những người khác trong nhà đều sợ đến hồn bay phách lạc.

 

Tuy nghe nói thành phố bên cạnh thường xuyên có Vong Linh xuất hiện, nhưng từ khi tin đồn lan truyền, chẳng còn ai dám đến thành phố đó nữa, càng không có ai từng tiếp xúc với Vong Linh để mà hình thành sức chịu đựng.

 

Vì vậy, ai nấy đều luống cuống, không biết phải làm sao.

 

Tuy cấp bậc của Tiểu Bạch Cốt không cao, nhưng dù sao cũng là Vong Linh, ai biết được sau lưng nó có phải là một đạo quân Vong Linh hay không.

 

Nỗi sợ hãi bao trùm cả căn nhà, khiến gia đình này muốn nhanh chóng đuổi Tiểu Bạch Cốt đi.

 

Nhưng Tiểu Bạch Cốt là kẻ cứng đầu, chỉ cần bạn nó còn chưa tỉnh lại, nó sẽ không rời đi.

 

Không còn cách nào khác, gia đình này đành phải gom góp tiền bạc để chữa bệnh cho cô gái.

 

Trong khoảng thời gian chờ đợi bạn mình bình phục, Tiểu Bạch Cốt luôn trăn trở tìm cách thay đổi mọi chuyện.

 

“Nam Hi, ly hôn đi.”

 

Khi cô gái nghe thấy tên mình được thốt ra từ chính miệng người bạn duy nhất ấy, đó là câu nói này.

 

Cô còn chưa kịp ngạc nhiên, không biết chuyện gì đã xảy ra.

 

Nhưng Tiểu Bạch Cốt đã dùng những lời lẽ chuẩn bị sẵn, nói ra tất cả những lợi ích và tính khả thi của việc ly hôn.

 

Luật pháp của thế giới này tuy có cũng như không, nhưng ít ra nó vẫn tồn tại.

 

Phần lớn thường dân đều mù chữ, càng không hiểu biết về luật pháp, nhưng Tiểu Bạch Cốt thì khác. Chủ nhân của nó có rất nhiều sách, Tiểu Bạch Cốt không chỉ biết chữ, mà còn nhớ rõ từng điều luật.

 

Tiểu Bạch Cốt nói: “Nam Hi, tôi sẽ làm luật sư bào chữa cho cậu! Chúng ta sẽ kiện hắn ta tội cố ý gây thương tích, không chỉ ly hôn thành công, mà còn phải bắt hắn ta bồi thường cho cậu một khoản tiền lớn!”

 

—- Khi bài hát kết thúc vang lên, nhưng không thấy phần giới thiệu tập tiếp theo, những vị khách vẫn còn đang chìm đắm trong mạch phim đều trố mắt ngạc nhiên.

 

“Tập 4 đâu, tập 4 đâu rồi, sao lại hết rồi?! Chủ tiệm đâu, chủ tiệm đâu rồi? Có phải thiết bị bị lỗi gì không?!” Khách hàng la ó ầm ĩ, suýt chút nữa thì lật tung cả tiệm.

 

Nhịp phim ba tập đầu tuy có hơi chậm, nhưng lại mang đến cảm giác nhẹ nhàng, ấm áp và hạnh phúc, khiến người xem không khỏi bị cuốn theo mạch phim.

 

Đặc biệt là khi cô gái tên Nam Hi rời khỏi thành phố này để đến một thành phố khác, màu sắc phim bỗng chốc trở nên u ám, ảm đạm, khiến trái tim người xem cũng thắt lại.

 

Cảm xúc lên xuống theo nhịp phim, mọi người đã hoàn toàn chìm đắm vào trong đó.

 

Kết quả là phim lại kết thúc đột ngột ngay thời điểm quan trọng nhất, làm sao khán giả có thể chịu đựng được?

 

Bọn họ la hét, gào thét, chỉ muốn được xem tập tiếp theo.

 

Chủ tiệm cũng không nhịn được mà hét lên theo, sau đó mới sực nhớ ra mình là chủ tiệm.

 

“Hết rồi hết rồi, muốn xem tập tiếp theo thì phải đợi đến ngày mai. Ngày khởi chiếu là ba tập liền, từ ngày mai trở đi mỗi ngày một tập.”

 

Những vị khách trong tiệm đồng loạt phát ra tiếng kêu than đầy tiếc nuối.

 

Nhưng cũng có người phản ứng rất nhanh, lập tức lao ra ngoài, mục tiêu là cửa hàng bán tivi.

 

« Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » vừa phát sóng đã tạo nên một cơn sốt chưa từng có.

 

Trong nhận thức của mọi người, Vong Linh là không có cảm xúc.

 

Phản ứng đầu tiên khi xem bộ phim này là rất nhiều người đã phản bác, làm sao có chuyện phi lý như vậy được.

 

Nhưng đơn vị sản xuất và phát sóng bộ phim lại là Lan Tư Duy Lợi.

 

Vùng đất này cái gì cũng thiếu, chỉ không thiếu Vong Linh, thậm chí nhân vật chính của « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » – Tiểu Bạch Cốt – còn được xây dựng dựa trên nguyên mẫu là một vị quan tòa Vong Linh có thật.

 

Nói là không chân thật, nói bộ phim này là câu khách, vậy thì cứ đến tòa án Lan Tư Duy Lợi mà xem.

 

Người dân Lan Tư Duy Lợi đều rất quen thuộc với nguyên mẫu của Tiểu Bạch Cốt, lúc nó thi đậu vào tòa án, trở thành thẩm phán còn được lên báo, rất nhiều người đều biết.

 

Thậm chí còn chưa đợi người ngoài lên tiếng nghi ngờ, đã có không ít người ồ lên kinh ngạc.

 

“Là ngài thẩm phán Siri11306 đó sao! Vụ kiện tranh chấp kinh tế lần trước của tôi là do ngài ấy xét xử, là một vị thẩm phán vô cùng nghiêm túc và cẩn thận!”

 

Người ngoài: “???” Rốt cuộc là các người đang đùa hay là đang nói thật vậy?!

 

Người ngoài hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Nhưng bỏ qua việc “Vong Linh” có trở thành thẩm phán hay không, “Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » đã gây ra một làn sóng tranh luận sôi nổi trên khắp các đường phố, ngõ hẻm.

 

Thế giới này có luật pháp, nhưng ý thức về pháp luật của rất nhiều người còn rất mờ nhạt.

 

Chưa nói đến những thường dân mù chữ, ngay cả những Siêu Phàm Giả cũng chưa chắc đã biết rõ những điều luật cụ thể.

 

Phụ nữ sau khi bị chồng đánh có thể kiện chồng tội cố ý gây thương tích, còn có thể yêu cầu bồi thường, đúng là chuyện xưa nay hiếm thấy!

 

Cả nhà Kiều Na cũng vô cùng kinh ngạc, họ chỉ là ra ngoài ăn một bữa cơm, tình cờ gặp chủ tiệm lẩu mua một chiếc tivi siêu to khổng lồ đặt trong quán, thế là cả nhà cùng nhau xem ba tập phim.

 

Thậm chí Đa Lỵ còn tạm thời quên đi nỗi buồn đội tuyển đế quốc Vu Na Lợi Á thua trận thảm hại, vì bây giờ nó đang mải mê xem phim, đầu óc chỉ toàn là chuyện Tiểu Bạch Cốt có thể giúp Nam Hi thắng kiện, ly hôn với tên khốn đó, nhận được tiền bồi thường và bắt đầu một cuộc sống mới hay không.

 

Mẹ của Kiều Na nói: “Chồng nào mà chẳng đánh vợ? Đàn ông ở ngoài làm việc vất vả, có lúc không kiềm chế được cảm xúc, lỡ tay đánh vợ cũng là chuyện bình thường. Nếu cứ đánh vợ là ly hôn, bồi thường, vậy sau này còn ai dám lấy vợ nữa?”

 

Kiều Na suy nghĩ một lúc rồi nói: “Chắc chắn là vẫn có người lấy ạ!”

 

Người mẹ trừng mắt nhìn Kiều Na, có chút sốt ruột nói: “Vậy chẳng phải là loạn hết cả lên sao?!”

 

Kiều Na không nói gì thêm, nhưng ánh mắt lại tràn đầy tin tưởng.

 

Nhất định sẽ thành công, nhất định có thể ly hôn, nhất định có thể thoát khỏi tên ác ma đó!

 

Mọi người vốn định chỉ ở lại một ngày rồi đi, nhưng vì tập phim tiếp theo, bọn họ đã cố nán lại thêm một ngày.

 

Tập 4 của « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » bất ngờ đẩy nhanh tiến độ.

 

Cũng giống như phản ứng của mọi người ngoài đời, Tiểu Bạch Cốt trong phim cũng gặp phải rất nhiều trở ngại.

 

Tinh thần và thể xác của Nam Hi đều gần như suy sụp.

 

Nhưng Tiểu Bạch Cốt vẫn luôn ở bên động viên cô. Trong khoảng thời gian Nam Hi dưỡng bệnh, Tiểu Bạch Cốt cũng không hề nhàn rỗi, nó đã đọc rất nhiều sách, chuẩn bị rất nhiều tài liệu.

 

Nam Hi vốn dĩ đã từ bỏ hy vọng sống sót, nhưng nhìn thấy dáng vẻ kiên trì của Tiểu Bạch Cốt, cô cũng bị lay động.

 

Cô bắt đầu vùng vẫy, cố gắng sống sót.

 

Cuối cùng, dưới sự động viên của Tiểu Bạch Cốt, Nam Hi đã đứng thẳng lưng, ánh mắt kiên định, đưa người đàn ông kia ra tòa.

 

Tại phiên tòa, cô đã dùng những kiến thức mà Tiểu Bạch Cốt dạy, trình bày rõ ràng từng điều một.

 

Nói đến cuối cùng, cô gần như rơi nước mắt, nhưng cô đã kìm nén lại. Dù cho nước mắt đã lưng tròng, nhưng cô vẫn kiên cường giữ vững được.

 

Thẩm phán tuyên bố người đàn ông kia phạm tội cố ý gây thương tích.

 

Phạt tù có thời hạn 30 năm, bồi thường 3 đồng vàng và 52 đồng bạc.

 

Đó là kết quả cuối cùng.

 

Nam Hi và Tiểu Bạch Cốt vui mừng ôm chầm lấy nhau, hình ảnh dừng lại, khiến vô số khán giả xúc động không thôi.

 

Bài hát kết thúc vang lên, Nam Hi và Tiểu Bạch Cốt nắm tay nhau bước đi, chào đón một cuộc sống mới.

 

Bầu trời quang đãng, dưới ánh nắng ấm áp, Tiểu Bạch Cốt quay sang nói với Nam Hi: “Tôi muốn trở thành một vị thẩm phán trừng trị cái ác!”

 

Vong Linh thậm chí còn không được tính là sinh vật sống.

 

Muốn trở thành thẩm phán, đó là một việc vô cùng khó khăn.

 

Nhưng ngọn lửa linh hồn trong mắt Tiểu Bạch Cốt lại cháy rực rỡ, như thể mọi thứ gây trở ngại phía trước đều sẽ bị quét sạch.

 

Rất nhiều khán giả trước đó còn nói “Đàn ông đánh vợ không phải chuyện gì to tát, phải thông cảm cho chồng.”, nhưng bây giờ bọn họ cũng đã thay đổi suy nghĩ sau khi xem tập phim này.

 

Hóa ra, không phải cứ nhiều người cho là đúng thì nó sẽ đúng.

 

Phạm tội là phạm tội, phạm lỗi thì phải bị trừng phạt!

 

Mẹ của Kiều Na ngây người nhìn bóng lưng Nam Hi thoát khỏi khổ sở, nở nụ cười nhẹ nhõm bước về phía trước, bắt đầu một cuộc sống mới, khóe mắt bà cũng không khỏi cảm thấy cay cay.

 

Bà không phải là Nam Hi, bà cũng chưa từng rơi vào hoàn cảnh thê thảm như vậy, nhưng trong số những người sống gần nhà Nam Hi, nghe tin cô bị đánh chết rồi đem cái chết của cô ra làm câu chuyện phiếm, có cả bà.

 

Trong nhận thức của bà, đó là chuyện rất bình thường, cũng không hề có ý thức rằng, người đàn ông kia đã phạm pháp.

 

Chẳng phải riêng gì bà, ngay cả vị thẩm phán trong phim khi tiếp nhận đơn kiện của Nam Hi cũng lộ rõ vẻ nghi hoặc, khó hiểu.

 

Đã có lúc Nam Hi muốn bỏ cuộc, nhưng Tiểu Bạch Cốt vẫn luôn kiên trì.

 

Cũng chính nhờ sự kiên trì của nó mà Nam Hi mới có được một “Phiên tòa công bằng”.

 

Vị thẩm phán vốn định dàn xếp cho êm chuyện, trước những điều luật, những bằng chứng được đưa ra, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng lựa chọn đưa ra phán quyết công minh.

 

Đây là một kết quả khá lý tưởng hóa, bởi lẽ với một xã hội đầy rẫy những góc khuất tăm tối, Nam Hi chưa chắc đã có thể nhận được phán quyết công bằng.

 

Nhưng phim truyền hình là phải mang đến cho con người ta hy vọng, nếu ngay cả trong những bộ phim hư cấu mà người ta cũng chẳng dám mơ đến một kết quả công bằng, thì liệu có ai dám đấu tranh trong thực tế?

 

Là một bộ phim truyền hình mang tính chất tuyên truyền pháp luật, chính nghĩa chắc chắn sẽ chiến thắng bất công và tà ác!

 

Rất nhiều người đã xúc động rơi nước mắt khi Nam Hi nhận được phán quyết công bằng.

 

Sức nóng của « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » lan tỏa nhanh hơn nhiều so với dự đoán của đoàn làm phim.

 

Tập đầu tiên phát sóng chỉ có một số ít cửa hàng mua tivi màn hình lớn, nên độ phủ sóng còn hạn chế.

 

Nhưng với nội dung hấp dẫn, bộ phim đã nhanh chóng được lan truyền rộng rãi.

 

Đến khi mọi người mua tivi, dành thời gian xem lại tập phát sóng trước, rồi tiếp tục xem tập 4 vào buổi tối, sức nóng của « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » lập tức bùng nổ.

 

Trên đường về nhà, cả nhà Kiều Na đều mong chờ thời gian phát sóng tập 5.

 

Nhà bọn họ có tivi, về nhà là có thể xem được ngay.

 

Còn những du khách ở xa nhà, không có tivi nhưng lại không thể không về, bọn họ vội vàng tính toán thời gian, tất nhiên, thứ quan trọng nhất là phải ôm khư khư chiếc tivi mới mua mang về.

 

Du khách đã vậy, huống hồ gì là người dân địa phương rủng rỉnh tiền bạc hơn.

 

Tivi ở các cửa hàng lớn nhỏ đều bị mua hết sạch, ai nấy đều hận không thể vừa mua tivi về là xem được tập 5 ngay lập tức!

 

Ngay sau đó, điều khiến mọi người bất ngờ hơn nữa là – rất nhiều bộ phim truyền hình hay và được đầu tư công phu khác cũng sắp lên sóng!

 

Trong phút chốc, dù là ở Lan Tư Duy Lợi hay bất kỳ nơi nào khác, tivi đều trở thành món đồ được săn đón nhất.

 

Mọi người bàn tán xôn xao về những bộ phim truyền hình này.

 

Trong đó, được bàn luận nhiều nhất vẫn là « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt ».

 

Nhân vật chính trong « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » không thể nói là xinh đẹp, cũng chẳng thể nói là đẹp trai, rõ ràng chỉ là một bộ xương khô, vậy mà lại khiến cho biết bao người say mê như điếu đổ.

 

Có lẽ đây chính là cái gọi là “Say mê trí tuệ”!

 

Cùng với việc ngày càng nhiều phim về đề tài nghề nghiệp được phát sóng, làn sóng “Say mê trí tuệ” này cũng ngày càng lan rộng.

 

Nhưng kết quả mang lại thật sự rất tốt đẹp.

 

Giờ đây, trong miệng rất nhiều đứa trẻ đã xuất hiện những ước mơ về các ngành nghề như công an, thẩm phán, nhà nghiên cứu……

 

Biểu hiện trực quan nhất chính là khi thông báo thi công chức Lan Tư Duy Lợi được đăng tải, ngay cả những tộc Tinh Linh “Sống ẩn dật” nhất cũng thay đổi thái độ thờ ơ trước nay, bắt đầu lao vào học tập, ôn luyện để thi công chức.

 

Tinh Linh có tuổi thọ rất dài, có rất nhiều thời gian để từ từ thực hiện những điều mình muốn, đó cũng là thái độ chung của những tộc trường sinh bất lão.

 

Nhưng bọn họ cũng là những kẻ có thể dốc hết tâm huyết và nỗ lực cho một điều gì đó khi có động lực.

 

Và động lực đó chính là “Cuộc sống” của những con người bé nhỏ, từng bước, từng bước một vươn lên từ đáy xã hội trong những bộ phim truyền hình này.

 

Cho dù ban đầu chỉ là cảm thấy nhân vật trong phim thật giỏi, thật cool ngầu, nhưng biết đâu được điều đó lại trở thành động lực để bọn họ toàn tâm toàn ý cống hiến cho một công việc nào đó?

 

Kế hoạch thu hút nhân tài thông qua phim truyền hình về đề tài công sở của Phỉ Lạc Ti đã đạt được kết quả vô cùng mỹ mãn.

 

Nhưng việc phát sóng những bộ phim như « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » không chỉ đơn thuần là đạt được mục đích đó.

 

Các tòa án vốn dĩ chỉ mang tính chất hình thức ở khắp các thành phố bỗng chốc bị người dân chen chúc đến mức không còn một chỗ trống!

 

Phải, chen chúc đến mức không còn một chỗ trống!

 

Vụ án đầu tiên trong « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » là về bạo lực gia đình. Mặc dù luật pháp của mỗi lãnh địa đều có đôi chút khác biệt, nhưng vì trước đây luật pháp gần như không được áp dụng, nên về cơ bản, luật pháp của các lãnh địa không có quá nhiều điểm khác nhau.

 

Cho dù có, thì mọi người đều lấy những bộ phim truyền hình như « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » làm chuẩn.

 

Thậm chí còn xảy ra một sự kiện chấn động: Một thành phố nào đó đã xử lý qua loa, tuyên bố một kẻ giết người vô tội, kết quả khác với phán quyết trong « Đội Trọng Án » và « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt », khiến người dân phẫn nộ, bao vây tòa án, yêu cầu một lời giải thích.

 

Phần lớn người dân đều mù chữ, bọn họ thậm chí còn không biết luật pháp trong phim là luật của Lan Tư Duy Lợi, khác với luật của thành phố nơi bọn họ đang sinh sống.

 

Chẳng phải riêng gì bọn họ, mà phần lớn nhân viên tòa án cũng không hề hay biết.

 

Người dân quang minh chính đại, đoàn kết, kiên quyết yêu cầu tòa án cho bọn họ một lời giải thích, khiến tòa án cũng phải chột dạ.

 

Trán các nhân viên tòa án túa đầy mồ hôi lạnh.

 

Thân phận của tên sát nhân này không hề tầm thường! Hắn ta là con riêng của một vị Tử tước, tuy không được sủng ái, nhưng cái danh “Con trai Tử tước” cũng đủ khiến rất nhiều người phải e dè.

 

Đây không phải là lần đầu tiên hắn ta giết người, nhưng những lần trước đều bình an vô sự.

 

Làm sao những người trong tòa án dám kết tội hắn ta?

 

Nhưng khác với sự thờ ơ trước đây, người dân chịu ảnh hưởng từ những bộ phim như « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt », trong lòng người dân dâng lên khát khao mãnh liệt về “Công bằng và chính nghĩa”.

 

Máu nóng sôi trục, linh hồn chính nghĩa đang thức tỉnh.

 

“Hắn ta đã giết người, tại sao lại không xử lý theo pháp luật?! Mạng người như nhau, chẳng lẽ mạng của chúng tôi không phải là mạng sao?!”

 

“Hắn ta phải trả giá cho tội ác của mình!”

 

Mọi người đồng thanh hô vang: “Tử hình! Tử hình! Tử hình!”

 

Một người dân có thể yếu đuối, nhưng hàng trăm nghìn người dân thì sao?

 

Tiếng hô vang của hàng trăm nghìn người vang lên chấn động đất trời. Công nhân đình công, học sinh nghỉ học, tất cả đều chờ đợi một phán quyết công bằng.

 

Cuối cùng, trước áp lực của dư luận, vị lĩnh chủ kia buộc phải đứng ra xét xử công khai.

 

Tuy không phải là kẻ mù chữ, nhưng vì cũng không biết gì về luật pháp của đế quốc, vị lĩnh chủ kia đã mơ mơ màng màng áp dụng kiến thức pháp luật trong « Vị Thẩm Phán Bạch Cốt » để tuyên án tử hình cho con riêng của vị tử tước nọ.

 

Đến khi phát hiện ra trong luật pháp của đế quốc, tội danh giết người của con cháu quý tộc có thể được chuộc bằng vàng, thì đã quá muộn.

 

Không cần quay đầu lại, ông ta cũng có thể cảm nhận được ánh mắt căm hận như muốn ăn tươi nuốt sống mình của vị Tử tước kia.

 

Lĩnh chủ có chút không vui, ông ta cảm thấy uy nghiêm của mình bị khiêu khích.

 

Nghe tiếng hô vang “Lĩnh chủ muôn năm” của người dân bên ngoài, lĩnh chủ quyết định làm liều, âm thầm sửa đổi luật “Cố ý giết người” trong luật pháp của lãnh địa thành luật của Lan Tư Duy Lợi.

 

Ở tận Lan Tư Duy Lợi xa xôi, Phỉ Lạc Ti hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.

 

Y đang bận rộn xử lý núi đơn xin việc chất cao như núi.

 

Những Siêu Phàm Giả cấp cao không chỉ có thể thay đổi cục diện của vị diện, mà còn có thể thúc đẩy sự dịch chuyển của dân thường và nô lệ.

 

Thế giới ma pháp là một xã hội nô lệ, việc buôn bán nô lệ là hợp pháp.

 

Sự tồn tại của nô lệ mang lại rất nhiều lợi ích cho giai cấp thống trị.

 

Nhưng hiện tại, việc mua bán nô lệ hợp pháp lại giáng một đòn chí mạng vào giới quý tộc.

 

Khi tất cả các quý tộc đều cần một lượng lớn lao động để xây dựng nhà máy, công trình, thì Lan Tư Duy Lợi với nguồn tài chính dồi dào lại bắt đầu thu gom mua nô lệ với số lượng lớn, vậy phải làm sao?

 

Nỗi sợ hãi khiến một số kẻ mất đi lý trí.

 

Không ít quốc gia đột ngột ban hành luật cấm buôn bán nô lệ.

 

Giới quý tộc còn chưa kịp ngạc nhiên, các đế quốc khác đã như domino, sợ hãi chậm chân sẽ chịu thiệt, đồng loạt ra lệnh cấm buôn bán người.

 

Bọn họ đang cố gắng ngăn chặn tình trạng chảy máu lao động nô lệ.

 

Động thái này của các đế quốc khiến Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á im lặng hồi lâu.

 

Bọn họ thật sự không ngờ mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ đến vậy.

 

Hay nói cách khác, phải chăng bọn họ đã đánh giá thấp mức độ sợ chết của đám người này?

 

Ước Thư Á suy nghĩ một hồi, cũng không thể hiểu nổi mạch não của đám người đó, đành thôi không cố gắng đặt mình vào vị trí của bọn hắn nữa.

 

“Dù sao đi nữa, tiếp theo sẽ là phản công của thế lực ngầm.”

 

Khác với cuộc sống xa hoa, lộng lẫy của giới quý tộc.

 

Mặt tối của xã hội này vô cùng tàn khốc và lạnh lùng.

 

Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đều đã chuẩn bị kỹ càng để đối phó với sự phản công điên cuồng của các thế lực ngầm sống dựa vào việc buôn bán nô lệ.

 

Nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là, thế giới ngầm vẫn im hơi lặng tiếng như mặt hồ phẳng lặng, không một gợn sóng.

 

“Tôi quên mất, những kẻ thực sự nắm giữ thị trường chợ đen này chẳng phải là đám quý tộc đó sao?”

 

Trong kế hoạch trăm năm mà Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á vạch ra, chế độ nô lệ được dành ít nhất năm năm để giải quyết triệt để.

 

Nhưng không ngờ, bọn họ còn chưa kịp làm gì thì đã hoàn thành được 2/3 chặng đường rồi.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 169
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...