Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 162

Cáp Lạc đang tỉ mỉ dùng dao nhỏ mài hòn đá trên tay thành hình dạng Tiểu Hỏa Long.

 

Cậu không có kỹ năng đặc biệt gì, tuổi lại còn nhỏ, các nhà máy sẽ không nhận một công nhân gầy gò ốm yếu như cậu.

 

Chân của cha cậu bị thương, nếu không có thuốc trị liệu sẽ chết.

 

Mẹ cậu sắp sinh rồi, lần này dường như rất nguy hiểm, cái bụng to lớn tương phản rõ rệt với tứ chi gầy guộc như cành cây khô của bà.

 

Ngoài cha không thể lao động và mẹ đang gặp nguy hiểm đến tính mạng, trong nhà chỉ còn lại cậu và một đứa em trai nhỏ.


 

Cáp Lạc 9 tuổi, hiện cậu là lao động duy nhất trong gia đình.

 

Điều duy nhất khiến cậu có chút vui mừng là thuế suất năm nay đã giảm rất nhiều.

 

Nhưng điều này cũng chỉ làm chậm lại tốc độ đi đến cái chết của gia đình vốn không giàu có này một chút mà thôi.

 

Nếu không gom đủ tiền chữa trị cho cha mẹ, thứ đang chờ đợi bọn họ chỉ có thể là cái chết.


 

Cáp Lạc không chắc sau khi cha mẹ qua đời, liệu cậu có thể nuôi sống bản thân và em trai một cách suôn sẻ hay không.

 

Ngôi nhà của bọn họ bây giờ tuy rất cũ nát, nhưng vì cha mẹ vẫn còn sống, những người hàng xóm đang nhìn chằm chằm với ánh mắt thèm muốn sẽ không dám trực tiếp đến tranh giành.

 

Nhưng nếu cha mẹ đều không còn nữa, vậy thì chưa chắc.

 

Vào ban ngày, Cáp Lạc phải đến xưởng bột mì làm việc, hiện tại giá thuê lao động trẻ em cũng đã tăng lên rồi.


 

Một đứa trẻ siêng năng như cậu, một ngày không chỉ được một ổ bánh mì đen, mà còn có thể kiếm được một đồng.

 

Còn em trai Mạch Khắc thì tranh thủ trước khi tuyết rơi, ra vùng ngoại ô hái rau dại, hái càng nhiều càng tốt.

 

Bây giờ có nhiều nhà máy hơn, phần lớn mọi người đều đi làm công xưởng, những gia đình dành thời gian đi hái rau dại ít hơn trước rất nhiều.

 

Vì vậy, thu hoạch của Mạch Khắc mỗi ngày đều khá tốt.


 

Bọn họ để dành bánh mì đen, tạm thời ăn rau dại cho đỡ đói.

 

Sau khi tan ca, Cáp Lạc sẽ tiếp tục làm một số đồ thủ công.

 

Đan cỏ và khắc đá đều là do cậu tự mày mò học được.

 

Cậu không có đồ chơi, nhưng lại biết khá nhiều về xu hướng thịnh hành trong thành phố.


 

Tiểu Hỏa Long chính là món đồ bán chạy mà cậu đã chọn.

 

Mỗi ngày có rất nhiều người đến xưởng bột mì, hiện tại những người có thể ăn bột mì hầu hết đều có mức sống khá giả.

 

Trên người bọn họ đều mặc đủ loại quần áo thương hiệu nổi tiếng.

 

Cáp Lạc ghi nhớ hình dạng Tiểu Hỏa Long trên người bọn họ, sau khi về nhà liền dùng đá và cỏ tạo ra hình dáng tương tự.


 

Cậu không có bất kỳ công cụ chuyên nghiệp nào, những thứ làm ra gần như không thể so sánh được với hai chữ “Tinh xảo”.

 

Nhưng có hình dạng rồi, hòn đá không còn chỉ là một hòn đá không bán được giá, cỏ dại cũng không còn là mấy cọng cỏ vô giá trị nữa.

 

Việc buôn bán của Cáp Lạc tốt hơn so với tưởng tượng.

 

Hai con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ một đồng, một con Tiểu Hỏa Long bằng đá một đồng, bán cho học sinh trong trường.


 

Những đứa trẻ có thể đi học ở trường tiểu học không nghèo đến mức không có cơm ăn, nhưng tiền tiêu vặt của chúng thì cũng rất hạn chế.

 

Những thứ liên quan đến Tiểu Hỏa Long vẫn còn khá đắt, đặc biệt là những món đồ chơi chính hãng tinh xảo và những món đồ thương hiệu nổi tiếng, chỉ một phần rất nhỏ học sinh giàu có mới có thể dùng số tiền tiêu vặt dành dụm được một thời gian rất lâu để mua.

 

Tuy Tiểu Hỏa Long bằng cỏ của Cáp Lạc thua xa những món đồ chơi tinh xảo kia, nhưng cũng có hình dạng Tiểu Hỏa Long giống đến 7, 8 phần.


 

Những học sinh đến mua hầu như đều hào phóng mua một lúc hai con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ và một con Tiểu Hỏa Long bằng đá.

 

Tiểu Hỏa Long bằng cỏ về cơ bản là do em trai Mạch Khắc phụ trách đan, nhưng Tiểu Hỏa Long bằng cỏ rất dễ bị mục nát và hư hỏng, không dễ bán như Tiểu Hỏa Long bằng đá.

 

Vì vậy, mặc dù Tiểu Hỏa Long bằng đá tốn nhiều công sức hơn, Cáp Lạc cũng không thể từ bỏ công việc kinh doanh này.


 

Cáp Lạc đã rất thành thạo, về cơ bản có thể làm xong một con Tiểu Hỏa Long bằng đá trong vòng một giờ.

 

Cậu đã từng cân nhắc có nên nghỉ việc ở xưởng bột mì, chuyên tâm làm Tiểu Hỏa Long bằng đá hay không, bởi vì công việc này có vẻ kiếm được nhiều tiền hơn so với làm việc ở xưởng bột mì.

 

Nhưng ngay khi cậu còn đang do dự, việc buôn bán đột nhiên trở nên khó khăn.

 

Cáp Lạc không hiểu “Bão hòa thị trường” là gì, cậu chỉ biết rằng bây giờ ngày càng có nhiều người bày hàng rong bán những thứ đồ chơi nhỏ ở cổng trường.

 

Cáp Lạc có chút lo lắng vì mình không kiếm được tiền, nhưng cũng may mắn vì mình không hành động thiếu suy nghĩ mà nghỉ việc ở xưởng bột mì.

 

Bây giờ cậu không biết phải làm sao.

 

Thu nhập một đồng một ngày rõ ràng là không đủ để nuôi sống gia đình này.

 

Cha mẹ, em trai và bản thân cậu đều phải ăn cơm mỗi ngày, Lễ hội Thu hoạch cũng sắp đến rồi, lại phải đóng thuế, tiền tiết kiệm trong nhà cũng sắp hết.

 

Mùa đông sắp đến, nhưng mái nhà của bọn họ thì vẫn còn lỗ thủng.

 

Không phải cậu không muốn sửa, mà vẫn là câu nói đó, không có tiền.

 

Cha cậu đã bị ngã gãy chân khi trèo lên sửa mái nhà.

 

Ngôi nhà của bọn họ đã rất cũ nát và cũng không cao, lẽ ra là không có nguy cơ bị gãy chân. Nhưng khi không may mắn thì sẽ bi thảm như vậy đó.

 

Vị trí cha cậu bị ngã đúng lúc có một hòn đá, khiến đùi bị thương rất nặng, không có tiền mua thuốc, sau đó chân của cha cậu bắt đầu bị mưng mủ rất nhanh.

 

Bọn họ đã gom góp hết số tiền mình có để đưa cha cậu đến gặp một lang y trong thị trấn, người được cho là biết một chút y thuật.

 

Lang y nói là bọn họ đã đến quá muộn, xương cũng đã bị gãy, chỉ có thể dùng thuốc nước đặc trị mới có thể chữa khỏi.

 

50 đồng bạc một lọ.

 

Mọi người đều im lặng.

 

Cha cậu cúi đầu, không do dự lâu liền nói với Cáp Lạc: “Chúng ta về nhà thôi.”

 

Cáp Lạc đưa cha về nhà, nhưng rõ ràng cậu vẫn chưa từ bỏ hy vọng.

 

Chỉ là 50 đồng bạc thôi.

 

50 đồng bạc……

 

Đó là 50 đồng bạc đấy!

 

Cáp Lạc muốn khóc, nhưng lại không khóc được.

 

Có lẽ người nghèo cũng không có tư cách để khóc.

 

Thật không may, cậu chính là người nghèo đó.

 

Sau khi về nhà, cha cậu cứ nằm trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà như người mất hồn.

 

Đôi khi ông cũng giúp làm một số việc vặt, Tiểu Hỏa Long bằng cỏ là do ông nghĩ ra và dạy cho hai đứa con.

 

Nhưng vết thương ngày càng mưng mủ, cơ thể ông trở nên rất nóng, hơn 20 tiếng đồng hồ một ngày đều chìm trong giấc ngủ.

 

Mẹ cậu ngày đêm chăm sóc cha cậu, thân thể vốn đã gầy yếu lại càng thêm tiều tụy.

 

Bây giờ việc kinh doanh Tiểu Hỏa Long bằng cỏ và Tiểu Hỏa Long bằng đá cũng không còn nữa, Cáp Lạc thật sự không biết phải làm sao.

 

Chẳng lẽ phải trơ mắt nhìn cha mẹ chết đi sao?

 

Cáp Lạc đếm số tiền kiếm được trong khoảng thời gian này hết lần này đến lần khác.

 

Nhưng dù cậu đếm 100 lần hay 1000 lần, thì số tiền ít ỏi 62 đồng này cũng không bao giờ tăng thêm dù chỉ một đồng.

 

“Chúng ta đến Lan Tư Duy Lợi!” Cáp Lạc đột nhiên hét lên.

 

Mạch Khắc ngơ ngác nhìn Cáp Lạc.

 

Cha cậu vẫn đang chìm trong giấc ngủ, mẹ cậu tuy còn chút tỉnh táo, nhưng trên mặt chỉ còn là vẻ yếu ớt nhợt nhạt, dường như ngay cả sức lực để nói chuyện cũng không còn.

 

Mạch Khắc mới ba tuổi, không thể hiểu Cáp Lạc đang nói gì.

 

Nhưng Cáp Lạc như người chết đuối vớ được cọc, trong mắt lóe lên vẻ do dự và đủ loại cảm xúc, cuối cùng đều hóa thành kiên định và ngập tràn hy vọng.

 

“Chúng ta đến Lan Tư Duy Lợi!” Cậu lặp lại lần nữa, như thể hành động như vậy có thể tiếp thêm cho cậu ủng hộ và dũng khí.

 

Mạch Khắc tò mò hỏi: “Lan Tư Duy Lợi là nơi nào?”

 

Ba tuổi của Mạch Khắc là có tính cả tháng lẻ, nói chính xác thì thằng bé mới hơn hai tuổi.

 

Là độ tuổi còn chưa thể hiểu được bộ phim hoạt hình « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan ».

 

Nhưng thằng bé lại mơ hồ cảm thấy từ này không hề xa lạ.

 

Trước khi cha mẹ gặp chuyện, thằng bé cũng là một đứa trẻ nghịch ngợm.

 

Cha cậu làm việc trong nhà máy bông, vì tay chân khéo léo, một tháng cộng thêm phúc lợi và tiền thưởng, có thể kiếm được hơn 400 đồng.

 

Tuy mẹ đang mang thai chưa thể đi làm, nhưng tính cả đứa con chưa chào đời trong bụng, cũng chỉ có ba đứa con.

 

Gánh nặng không lớn, một mình lương của ông cũng đủ nuôi sống cả gia đình.

 

Ban đầu, hai vợ chồng còn bàn bạc, năm nay sẽ dành dụm một chút tiền, xem sang năm có thể cho Cáp Lạc đi học được hay không.

 

Nhưng một tai nạn gãy chân đã dập tắt mọi hy vọng.

 

Từ nhỏ Cáp Lạc đã sống ở thành phố hẻo lánh lạc hậu này, ấn tượng về sự tồn tại của Lan Tư Duy Lợi cũng chỉ là nghe người ta nói qua loa.

 

Ấn tượng sâu sắc nhất của cậu về Lan Tư Duy Lợi là buổi phát sóng trực tiếp trận đấu trước đó.

 

Nghe nói là vì Lãnh chúa của bọn họ thích một tuyển thủ tham gia trận đấu, nên đã mua bản quyền phát sóng để cổ vũ cho tuyển thủ đó.

 

Hôm đó cha của Cáp Lạc vẫn phải đi làm, em trai ở nhà chăm sóc mẹ.

 

Vì nơi cậu làm việc ở ngay gần điểm chiếu phim, nên đã liếc nhìn thấy và xem được một chút buổi phát sóng trực tiếp trận đấu.

 

Trận đấu hoành tráng đó là hình ảnh gây chấn động nhất mà cậu từng thấy trong đời.

 

Vì vậy, trong lúc bế tắc, hình ảnh hùng vĩ và tráng lệ đó lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí cậu.

 

Có lẽ không có cách nào bán được những món đồ này ở đây nữa, vậy còn ở Lan Tư Duy Lợi thì sao?

 

Cậu chưa từng đến đó, cũng không biết đến đó tốn bao nhiêu tiền.

 

Nhưng khi làm việc ở xưởng bột mì, cậu đã nghe được những cuộc thảo luận của khách hàng.

 

Cùng với các nhà máy được xây dựng trong thành phố, còn có những thứ kỳ lạ bay trên trời.

 

Hình như gọi là đoàn tàu hay gì đó.

 

Có rất nhiều vị khách lạ mặt đến từ thứ kỳ lạ đó, cũng có rất nhiều vị khách chọn rời khỏi đây bằng thứ kỳ lạ đó.

 

Cáp Lạc không biết thứ đó có thể đưa cậu rời khỏi đây đến Lan Tư Duy Lợi hay không, càng không biết cần phải tốn bao nhiêu tiền.

 

Nhưng nếu tiếp tục sống lay lắt ở đây, cậu thật sự chỉ có thể trơ mắt nhìn cha mẹ chết đi.

 

Tiếp theo sẽ là em trai và cậu cũng sẽ chết đi….

 

Cáp Lạc ghét kết cục này.

 

Vì vậy, cậu phải liều một phen.

 

Cho dù cậu không biết gì, không biết làm gì.

 

Nhưng khi con người bị dồn đến đường cùng, có lẽ cái gì cũng có thể làm được.

 

Sau khi quyết định sẽ mang những món đồ này đến Lan Tư Duy Lợi bán, suốt đêm hôm đó Cáp Lạc đã không ngủ.

 

Trong một đêm, cậu và em trai Mạch Khắc đã cố gắng tăng số lượng hàng hóa lên càng nhiều càng tốt.

 

Tính toán số Tiểu Hỏa Long bằng cỏ và Tiểu Hỏa Long bằng đá chưa bán được trong hai ngày nay, nếu suôn sẻ, cậu có thể mang về hơn 100 đồng.

 

Kế hoạch này có khả thi hay không, chính Cáp Lạc cũng không chắc chắn.

 

Cậu hồi hộp cất 10 đồng, dặn dò em trai chăm sóc cha mẹ thật tốt.

 

Rồi quay đầu bỏ đi.

 

Cậu không biết 10 đồng có đủ hay không, nếu không đủ…. Vậy thì chỉ có thể từ bỏ.

 

Cáp Lạc cõng túi đồ nặng trĩu trên lưng, Tiểu Hỏa Long bằng đá và Tiểu Hỏa Long bằng cỏ tuy không lớn, nhưng dù sao Tiểu Hỏa Long bằng đá cũng được làm bằng đá, nặng trĩu, khiến lưng cậu bé gầy gò còng xuống.

 

Cáp Lạc nhìn dòng người qua lại ở nhà ga, trong lòng vừa hoang mang vừa lo lắng.

 

“Xin chào, xin hỏi cậu có muốn mua vé tàu không?”

 

Một giọng nói êm tai vang lên, Cáp Lạc theo bản năng muốn xin lỗi và lùi lại.

 

Nhưng cô gái trẻ đã lên tiếng trước cậu: “Tôi là nhân viên nhà ga, xin hỏi cậu có muốn mua vé đến nơi khác không?”

 

Cáp Lạc gật đầu rụt rè.

 

Cô gái mặc đồng phục nhân viên nhà ga nói: “Vậy cậu đi theo tôi. Đừng căng thẳng, công việc của tôi là hướng dẫn hành khách mua vé, có gì không hiểu cứ hỏi tôi.”

 

Nhưng sự căng thẳng của Cáp Lạc vẫn không hề biến mất vì câu nói của cô, cậu lắp bắp hỏi: “Xin, xin hỏi, xin hỏi đi Lan Tư Duy Lợi cần bao nhiêu tiền?” Cậu thậm chí còn không dám thêm chữ “đồng” vào sau, sợ rằng giá vé sẽ được tính bằng đồng bạc hay thậm chí là đồng vàng.

 

Nhưng may mắn là nhân viên nhà ga đã không dập tắt hy vọng cuối cùng của cậu.

 

Cô nói: “Nếu không cần trung chuyển, vé tàu trực tiếp là ba đồng. Nếu có nhu cầu trung chuyển, cậu có thể mua vé phù hợp theo ga trung chuyển, giá từ bốn đến sáu đồng.”

 

Cáp Lạc vừa nghe vé tàu trực tiếp chỉ cần ba đồng, lập tức nói: “Tôi, tôi muốn mua vé ba đồng.”

 

Niềm vui đến quá bất ngờ, cậu đã chuẩn bị 10 đồng, nhưng vé tàu chỉ cần ba đồng, niềm vui bất ngờ này suýt chút nữa khiến cậu choáng váng!

 

Mắt Cáp Lạc sáng rực, nhân viên nhà ga nhìn mà không khỏi bật cười.

 

“Vâng, xin chờ một chút, tôi sẽ in vé cho cậu ngay.”

 

Nữ nhân viên đưa vé cho Cáp Lạc rồi dặn dò một số điều cần chú ý và nhắc nhở, sau đó đưa cậu lên toa xe, tìm chỗ ngồi, lúc này mới yên tâm.

 

Nữ nhân viên không hỏi lý do tại sao một đứa trẻ nhỏ như vậy lại cõng một túi đồ nặng như thế đi ra ngoài một mình.

 

Thời buổi này cũng chẳng cần hỏi những điều này. Chỉ là, sau khi lên xe, cô ấy đã nói vài câu với nhân viên an ninh trên tàu, nhờ bọn họ giúp đỡ chú ý một chút.

 

Cáp Lạc thấp thỏm bất an ngồi ở chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ôm chặt túi đồ của mình.

 

Chiếc túi này là do cha cậu mua cách đây không lâu, khi ông ấy còn đi làm.

 

Chỉ cần hô to vài câu khẩu hiệu là có thể mua được chiếc ba lô chắc chắn và có dung tích lớn như vậy với giá giảm một nửa, có thể nói là rất hời.

 

Lúc đó cha cậu còn nói đùa rằng, sang năm khi cậu đi học sẽ truyền lại chiếc túi này cho cậu.

 

Lúc đó Cáp Lạc đã vui mừng biết nhường nào, ước gì sang năm đến sớm hơn một chút.

 

Nhưng bây giờ cậu đã sớm cõng trên lưng chiếc ba lô mà cha cậu đã hứa sẽ cho cậu, nhưng trong lòng lại chẳng có chút vui vẻ nào.

 

Cáp Lạc giống như một con thú nhỏ cảnh giác trong rừng, luôn đề phòng mọi thứ xung quanh.

 

Nhưng may mắn là ngoài cảm giác choáng váng mà tàu bay mang lại, trên đường đi đã không xảy ra thêm bất kỳ điều bất ngờ nào khác.

 

Lan Tư Duy Lợi là trạm cuối cùng, vì vậy loa phát thanh liên tục phát đi thông báo yêu cầu mọi người không chen lấn xô đẩy và xuống tàu theo thứ tự.

 

Tim Cáp Lạc đập thình thịch, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc từ trên trời rơi xuống đất.

 

Đôi mắt cậu bé trống rỗng.

 

Nhưng cũng chính vì vậy, khi cậu đang ngẩn ngơ, đám đông cũng dần thưa thớt.

 

Cáp Lạc gần như là người cuối cùng bước ra khỏi tàu.

 

Nhưng mà, chỉ được tận hưởng con đường rộng rãi trong chốc lát, ngay lập tức lại có một đoàn tàu khác đến ga mang theo một lượng lớn khách du lịch.

 

Lập tức lại trở nên đông đúc. May mắn thay, cửa ra vào rất rộng, vì vậy cũng không có vẻ gì là quá chật chội.

 

Cáp Lạc gần như bị dòng người đẩy về phía trước như sóng biển.

 

Cả hai bên lối ra của nhà ga đều được dán những tấm áp phích quảng cáo khổng lồ, các nhà quảng cáo không hề tiếc tiền một chút nào, đủ loại kỹ năng ma pháp đã để lại những dấu ấn vô cùng rực rỡ trên hai bức tường.

 

Nhưng mà, những du khách như Cáp Lạc chỉ tập trung vào hành lý của mình, không còn tâm trí đâu mà ngó nghiêng xung quanh.

 

Cuối cùng, khi bước ra khỏi nhà ga, ánh nắng vàng rực rỡ ập xuống người, khiến Cáp Lạc bỗng có cảm giác như mình đã đến một thế giới thần tiên khác.

 

Tuy Cáp Lạc là cư dân bản địa của thế giới ma pháp này, nhưng cuộc sống của cậu rất đơn giản, được ăn ba bữa một ngày đã là hạnh phúc lớn nhất đời rồi.

 

Ma pháp đối với cậu bé không có gì đặc biệt.

 

Cho đến khi nhìn thấy thế giới trước mắt, thành phố với vô số cảnh tượng hùng vĩ và tráng lệ khiến cậu quên đi mất bản thân mình.

 

Cáp Lạc nhìn chằm chằm vào thế giới trước mắt mà không chớp mắt, hai chân như mọc rễ.

 

“Chào mừng du khách đến với Lan Tư Duy Lợi.” Siri mặc đồng phục dễ thương giơ tay chào cậu bé, động tác của nó vô cùng cường điệu.

 

Cáp Lạc: “!!!”

 

Cáp Lạc giật mình, tuy Siri mặc quần áo dễ thương, nhưng nhìn từ bàn tay và khuôn mặt lộ ra ngoài, vẫn có thể nhận ra thân phận Vong Linh của nó.

 

Người dân Lan Tư Duy Lợi đã quen với sự tồn tại của Siri, nhưng du khách từ bên ngoài đến thì vẫn có rất nhiều người không quen.

 

Đặc biệt là những du khách lần đầu tiên đến Lan Tư Duy Lợi như Cáp Lạc.

 

Chắc chắn là sẽ sợ hãi và kinh hoàng.

 

Nhưng Siri rất thân thiện, trước khi đối phương lộ ra vẻ mặt sợ hãi, nó đã đưa một chiếc kẹo m*t năm màu sắc ra trước mặt cậu bé.

 

Kẹo m*t được sản xuất hàng loạt bằng máy móc, các đường vân trên đó không được rõ ràng lắm, nhưng vẫn có thể nhận ra hình dạng của Tiểu Hỏa Long.

 

Được bọc trong màng nhựa trong suốt, tuy không ngửi thấy mùi vị gì, nhưng hình dáng dễ thương quen thuộc vẫn khiến Cáp Lạc lập tức bình tĩnh lại.

 

Siri hỏi: “Cậu có thích Tiểu Hỏa Long không? Nếu không thích, tôi còn có kẹo m*t hình Mèo Vân Đóa, Phong Hành Khuyển, Sóc Lửa, Miên Miên Điểu…” Siri đọc vanh vách một loạt các loại Khế Ước Thú nổi tiếng.

 

“Điều đáng nói là, những chiếc kẹo m*t này của chúng tôi đều được tặng miễn phí ~ .Mỗi du khách đến Lan Tư Duy Lợi lần đầu tiên đều có thể nhận một chiếc.”

 

Bên cạnh, một đứa trẻ được cha mẹ dắt đi đã hét lên đầy phấn khích: “A a a a a! Là Chi Chi! Là Chi Chi kìa! Cha ơi! Mẹ ơi! Nhìn này, con có Chi Chi nè!”

 

Cô bé phấn khích nhảy cẫng lên, ôm cây kẹo m*t màu đỏ rực rỡ trong tay, vô cùng mừng rỡ.

 

Cáp Lạc hoàn toàn không có ý định từ chối, cậu đỏ mặt nhận lấy: “Cảm, cảm ơn.”

 

Đường phố Lan Tư Duy Lợi vừa rộng rãi vừa sạch sẽ, cả thành phố như một giấc mơ, người đi đường đều ăn mặc sang trọng, rảo bước trên đường.

 

Cáp Lạc cảm thấy có chút tự ti, nhưng cũng trở nên lễ phép hơn rất nhiều.

 

Siri nói: “Tôi là hướng dẫn viên du lịch miễn phí của thành phố này, nếu cậu có nhu cầu tham quan gì thì có thể hỏi tôi.”

 

Cáp Lạc không phải đến đây để tham quan, nhưng cậu thật sự có một câu hỏi cần Siri giúp đỡ.

 

“Tôi, tôi muốn bày sạp bán những thứ này, xin hỏi bày sạp ở đâu thì được?”

 

Cáp Lạc mở ba lô ra, để lộ những con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ bên trong, rồi lại lấy ra một con Tiểu Hỏa Long bằng đá từ bên dưới ra.

 

Cậu không phải là không cảnh giác với người khác, mà là cảm thấy đối phương không cần thiết phải cướp của một đứa trẻ nghèo như cậu.

 

Cáp Lạc cảm thấy bộ quần áo trên người Siri còn đắt hơn cả toàn bộ những thứ trên người cậu cộng lại.

 

Siri nhìn qua món hàng, hỏi giá cả rồi dẫn cậu đến công viên gần nhất.

 

“Những con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ và bằng đá này của cậu chắc tốn không ít công sức nhỉ? Giá có thể tăng lên một chút. Tiểu Hỏa Long bằng cỏ hai đồng một con, Tiểu Hỏa Long bằng đá năm đồng một con cũng được.”

 

Cáp Lạc: “!!!”

 

Cậu bé kinh ngạc, nhưng điều khiến cậu kinh ngạc hơn là – với cái giá đắt như vậy, liệu cậu có bán được không?

 

Siri tự tin nói: “Những thứ này của cậu chất lượng đều không tệ, cũng rất sáng tạo, lại còn là đồ thủ công. Giá quá cao tuy không bán được, nhưng kiếm lời vài đồng thì vẫn được.”

 

Câu nói “Quen tay hay việc” rất có lý, Cáp Lạc vốn dĩ là lao động trẻ em trong một xưởng đá.

 

Tuy những lao động trẻ em như bọn nó không thể làm những công việc nặng nhọc, nhưng có thể dùng dụng cụ để tạo thêm hoa văn và chi tiết cho những viên đá được gia công thô sơ.

 

Nghe nói là được bán cho các Thuật sĩ Nguyền Rủa như một loại vật phẩm phụ trợ sử dụng một lần.

 

Nhưng do làm ăn thua lỗ nên nhà máy đó đã đóng cửa cách đây vài tháng.

 

Lý do là vì có người mở một nhà máy tương tự, trong nhà máy của bọn họ sử dụng máy móc, sử dụng dây chuyền sản xuất hiệu quả cao.

 

Một ngày có thể sản xuất ra hàng chục nghìn vật liệu bằng đá.

 

Sản lượng của nhà máy thủ công hoàn toàn không thể so sánh được, vì vậy Cáp Lạc đã mất việc.

 

Cáp Lạc cũng không buồn, bởi vì tiền lương của cậu ở nhà máy vật liệu đá kia chỉ có hai bữa cháo loãng một ngày.

 

Sau khi đổi công việc, tiền lương được trả bằng đồng, không chỉ được nhận hai ổ bánh mì đen mà còn được thêm một đồng.

 

Thời gian làm việc và cường độ lao động gần như nhau, nhưng lại được nhận nhiều tiền hơn, Cáp Lạc không hề bất mãn.

 

Cáp Lạc không rõ mức lương ở Lan Tư Duy Lợi là bao nhiêu, nhưng từ mọi thứ cậu nhìn thấy, có thể cảm nhận được rằng người dân ở thành phố này đều rất giàu có.

 

Trong công viên nhỏ không có nhiều người, phải đến buổi tối nơi này mới trở nên nhộn nhịp.

 

Nhưng mà, Siri nói với Cáp Lạc rằng, sau hai tiếng nữa sẽ có một đội cổ vũ đến đây tập luyện, lúc đó sẽ có rất nhiều người.

 

“Đội cổ vũ? Đó là gì?” Có lẽ bởi vì Siri không phải là người, Cáp Lạc cũng không còn rụt rè và ngại ngùng nữa, trực tiếp hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

 

Siri giải thích cho cậu nghe, tuy chỉ xem qua một đoạn ngắn ngủi trong buổi phát sóng trực tiếp, nhưng Cáp Lạc cũng đã hiểu.

 

Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện mùa đầu tiên đã kết thúc vô cùng rầm rộ, nhưng ngay sau đó lại là Đại hội Thể thao Mùa thu.

 

Không chỉ có đội cổ vũ chính thức của trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi đang tích cực luyện tập, mà nhiều khán giả là người dân cũng đang nỗ lực luyện tập để cổ vũ cho người mà mình ủng hộ, luyện tập để hô khẩu hiệu cổ vũ và hát bài hát cổ vũ được đồng đều hơn.

 

Vì chịu ảnh hưởng của bộ phim hoạt hình « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan », rất nhiều người cảm thấy tầm quan trọng của nhạc nền chiến đấu dành riêng cho cá nhân thậm chí còn vượt qua rất nhiều trang bị.

 

Không phải mỗi lần nhạc nền chiến đấu vang lên đều là những pha chiến đấu mãn nhãn hay sao?!

 

Đối với việc này, lời nói của những người ngâm thơ rong rất có tiếng nói.

 

Đặc biệt là trong các trận đấu đồng đội, có thêm một Thi Nhân Lang Thang đóng vai trò hỗ trợ để tăng sức mạnh cho toàn đội, sức chiến đấu sẽ tăng lên không chỉ một chút.

 

Thi Nhân Lang Thang vốn là những người có thể sử dụng âm nhạc làm kỹ năng chiến đấu.

 

Việc biến giai điệu tiết tấu cố định thành nhạc nền chiến đấu (bài hát cổ vũ) cũng không phải là điều không thể.

 

Trong trận đấu đồng đội, để tăng sức mạnh cho tất cả mọi người, vậy thì hãy dùng bài hát của trường, cần tăng cường sức chiến đấu cho một đồng đội nào đó trong thời gian ngắn, vậy thì hãy dùng bài hát cổ vũ.

 

Tuy là cách sử dụng kỹ năng khá màu mè, nhưng phải nói là nó có tác dụng rất lớn trong việc cổ vũ tinh thần cho phe mình và gây áp lực tâm lý cho đối phương.

 

Cáp Lạc không hiểu những điều phức tạp này, nhưng trong mắt cậu bé không khỏi lộ ra vẻ khao khát và ngưỡng mộ.

 

Mọi thứ ở Lan Tư Duy Lợi dường như đều tươi đẹp và hạnh phúc như vậy.

 

Nhưng ngưỡng mộ và khao khát đó chỉ dừng lại trong giây lát.

 

Cáp Lạc nhanh chóng bày sạp hàng ra, bắt đầu kiếm tiền.

 

Siri cao bằng cậu, thậm chí nếu bỏ mũ ra thì còn thấp hơn một chút.

 

Nó rất tích cực chào mời khách cho Cáp Lạc, khiến Cáp Lạc có chút ngại ngùng.

 

Siri vỗ ngực, thản nhiên nói: “Cậu chỉ cần cho tôi một lượt đánh giá năm sao là được!” Nó vỗ vỗ mũ và quần áo trên người mình.

 

“Lĩnh chủ đại nhân và Ước Thư Á đại nhân đều là người tốt, tuy tôi là Vong Linh, nhưng cũng được trả lương. Lượt đánh giá năm sao của cậu chính là động lực làm việc của tôi ~” Tuy không thể nháy mắt, nhưng Siri vẫn cố gắng tạo dáng hình trái tim cho cậu bé.

 

Cáp Lạc không giấu nổi kinh ngạc trong mắt mình: “Vong Linh cũng được trả lương sao?!”

 

Trong ấn tượng của cậu, Vong Linh đều là những sinh vật cực kỳ đáng sợ và hung ác. Pháp Sư Vong Linh điều khiển chúng thì càng là những kẻ xấu xa không gì không làm.

 

Siri tự hào nói: “Pháp Sư Vong Linh khác thì là Pháp Sư Vong Linh khác, Lĩnh chủ đại nhân của chúng tôi không phải là Pháp Sư Vong Linh tầm thường! Đương nhiên, Ước Thư Á đại nhân của chúng tôi cũng rất yêu thương chúng tôi! Rất nhiều phúc lợi đều là do ngài ấy đấu tranh để giành về cho chúng tôi đó!”

 

Tuy đội quân mạng Siri là do Phỉ Lạc Ti tạo ra, nhưng sau đó về cơ bản đã giao toàn bộ quyền quản lý cho Ước Thư Á.

 

Đã nịnh Phỉ Lạc Ti rồi, tất nhiên cũng phải nịnh sếp trực tiếp của mình một chút chứ!

 

Siri hoạt bát đã hoàn toàn lật đổ nhận thức của Cáp Lạc về Vong Linh.

 

Chẳng mấy chốc, với sự giúp đỡ nhiệt tình của Siri, trước quầy hàng của Cáp Lạc đã có khách.

 

Người đến là một đôi tình nhân.

 

Siri nhiệt tình chào mời họ, nhưng vừa ngẩng đầu lên đã ngây người.

 

Ước Thư Á nháy mắt với nó, sau đó ngồi xổm xuống: “Mấy con Tiểu Hỏa Long này dễ thương quá!”

 

Cặp đôi này tất nhiên là Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đang tranh thủ giờ nghỉ trưa để hẹn hò.

 

Cáp Lạc không quen biết hai người bọn họ, cậu căng thẳng nói: “Đều, đều là cỏ dại rất tốt, chất lượng, chất lượng đảm bảo!”

 

Phỉ Lạc Ti cũng ngồi xổm xuống, cầm một con lên hỏi: “Cái này được làm bằng cỏ gì vậy?”

 

Trong mắt Cáp Lạc lộ ra vẻ hoang mang, cậu cũng không biết đây là loại cỏ gì. Chỉ là loại cỏ dại thường thấy ở gần nhà thôi.

 

Ước Thư Á cười nói: “Là cỏ gì cũng được, trông rất đáng yêu.”

 

Phỉ Lạc Ti thật sự không có chút lãng mạn nào, Ước Thư Á lại có tâm hồn bay bổng hơn y rất nhiều.

 

“Chúng ta mua hai con, cậu một con, tôi một con, rồi mua thêm một chậu hoa, trang trí một chút, đặt trên bàn làm việc, như thế có phải rất đáng yêu không?”

 

Phỉ Lạc Ti suy nghĩ một chút, có chút do dự gật đầu.

 

Trên bàn làm việc của y đã có rất nhiều mô hình rồi, tuy nhìn rất nghiêm túc, nhưng thật ra trong văn phòng của y có hẳn một cái tủ dùng để trưng bày mô hình.

 

Mỗi ngày đều có vài mô hình ở bên cạnh cùng y làm việc.

 

Tan sở, những mô hình đó sẽ được cất vào tủ, thay bằng một lô khác. Thời gian đi làm và tan sở của mô hình còn đúng giờ hơn cả Phỉ Lạc Ti.

 

Cáp Lạc không phải là một đứa trẻ ít nói.

 

Bày sạp bán đồ ở quê nhà, cậu cũng rất biết ăn nói.

 

Nhưng ở thành phố xa lạ, đặc biệt là thành phố lớn phồn hoa như vậy, nơi này đã mang đến cho cậu bé nhiều cú sốc quá lớn, khiến cậu sinh ra cảm giác tự ti, khó mở miệng nói chuyện được.

 

Ước Thư Á rất hòa nhã: “Cái này và cái này tổng cộng bao nhiêu tiền?” Hắn chọn hai con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ đã hơi ngả vàng.

 

Không phải vì thương hại đối phương, cố tình chọn hàng xấu, mà là sau khi màu xanh lục dần phai nhạt, những con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ xanh vàng xen lẫn với nhau lại mang một vẻ đáng yêu khác.

 

Phỉ Lạc Ti nhìn thấy bên cạnh còn có vài cọng cỏ xanh mơn mởn, bèn rút ra tết thành một con chim nhỏ màu xanh ngọc bích.

 

“Màu của Tiểu Hỏa Long là màu đỏ, nếu có điều kiện, có thể đến công viên Nham Sơn xin những người làm vườn ở đó một ít cành cây màu đỏ, sau đó tìm thêm một ít hạt cườm màu vàng, làm ra Tiểu Hỏa Long sẽ có thể bán được giá cao hơn, khoảng 10 đồng chắc cũng sẽ có người mua.”

 

“Loại cỏ màu xanh này dùng để làm Khế Ước Thú màu xanh lá cây sẽ tốt hơn. Nếu không rõ loại Khế Ước Thú màu xanh lá cây nào được yêu thích hơn thì có thể đi thẳng đến cuối con đường này, ở đó có một cửa hàng chuyên bán đồ lưu niệm, trước cửa thường xuyên phát sóng một số đoạn phim chiến đấu đặc sắc. Về cơ bản thì tần suất xuất hiện càng nhiều, có nghĩa là nó càng được yêu thích.”

 

Ước Thư Á thanh toán xong, quay đầu lại thì nhìn thấy con chim xanh ngọc bích sống động như thật, ánh mắt hắn ngập tràn mong muốn.

 

Hắn lại lấy ra năm đồng: “Cái này cũng là của tôi nhé ~”

 

Chưa kịp để Cáp Lạc kịp phản ứng, Ước Thư Á đã dẫn Phỉ Lạc Ti bỏ đi.

 

“Không ngờ tay nghề của cậu lại khéo như vậy! Tết cho tôi thêm một con nữa đi! Một mình chú chim nhỏ này cô đơn biết bao ~.”

 

Những gì Phỉ Lạc Ti nói sau đó, Cáp Lạc không nghe thấy nữa.

 

Cậu bé ngây người nhìn bóng lưng hai người bọn họ dần khuất xa, đầu óc có chút choáng váng vì bất ngờ nên chưa kịp hoàn hồn.

 

Ngay sau đó, ánh mắt cậu lại càng thêm rạng rỡ.

 

******

 

Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á tranh thủ giờ nghỉ trưa đi ra ngoài, tất nhiên là phải ăn trưa xong mới quay lại.

 

Trên đường phố đâu đâu cũng có quán ăn vặt, Phỉ Lạc Ti muốn ăn ếch xào, nhưng quán ếch xào gần đây nhất đã giành được vị trí thứ 18 trong cuộc thi ẩm thực cách đây không lâu, người xếp hàng đã xếp đến tận góc đường rồi vòng lại.

 

Cả hai đều nhớ mình đang tranh thủ thời gian nghỉ trưa, nên đã không chọn những cửa hàng nổi tiếng cần phải xếp hàng một hai tiếng đồng hồ.

 

Mắt Ước Thư Á sáng lên: “Vậy thì đi ăn bánh mật xào cua đi.”

 

Bánh mật xào cua không cho thêm một giọt nước nào, nhưng thành phẩm xào cuối cùng lại mềm như sắp ch** n**c.

 

Bánh mật tuy dai, nhưng khi được xào cùng với cua trong chiếc chảo sắt lớn trên lửa lớn, nước sốt cua vô cùng thơm ngon sẽ làm mềm bánh mật.

 

Từng miếng bánh mật được bao phủ nước sốt ngọt ngào, ngon chết đi được.

 

Cua béo ngậy cũng sẽ rơi ra từng miếng thịt cua trong quá trình xào, tất cả đều dính vào miếng bánh mật mềm dẻo, dai dai.

 

Cắn một miếng, không phân biệt được đâu là bánh mật, đâu là thịt cua nữa.

 

Lại cắn thêm một miếng, vị béo ngậy của cua kết hợp với hương thơm và vị ngọt, sau khi được xào trên lửa lớn sẽ tạo nên hương vị thơm ngon khiến người ta hoa cả mắt.

 

Cả hai ăn một bát lớn bánh mật xào cua, vừa lúc lại có người mang đến một rổ tôm tích tươi sống.

 

Vì vậy, bọn họ lại gọi thêm một đĩa tôm tích rang muối ớt.

 

Suy xét đến buổi chiều còn phải làm việc, tuy rượu bia không ảnh hưởng nhiều đến bọn họ, nhưng vì tính chuyên nghiệp, bọn họ vẫn gọi nước có ga không cồn.

 

Hai người trốn việc lén lút hẹn hò, sau bữa ăn thịnh soạn thì kết thúc.

 

Lúc quay lại, khi hai người đi ngang qua công viên nhỏ đó, khác với lúc bọn họ đến mua đồ, nơi này đã không còn vắng vẻ nữa, từ xa đã có thể nhìn thấy không ít người đang lựa chọn mua hàng.

 

Ước Thư Á vui mừng khôn xiết vì hôm nay đã mua được món đồ yêu thích, trong lòng đang tính toán xem nên trang trí như thế nào để tạo ra một nơi ở thoải mái cho món đồ nhỏ xinh xắn.

 

Phỉ Lạc Ti chống tay lên bàn làm việc, có chút ngẩn ngơ nhìn Ước Thư Á đang bận rộn.

 

Lúc mới đến làm việc, Ước Thư Á không phải như thế này.

 

Hắn vẫn luôn thích nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, lúc ấy, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu trên người hắn, dường như cũng không thể xua tan được nỗi buồn trong lòng hắn.

 

Mấy chàng trai cô gái trẻ trong Sảnh Chấp Chính đều cố ý vô tình đi ngang qua văn phòng thư ký, lý do thì không cần phải nói.

 

Nhưng cũng chỉ dám đi ngang qua mà thôi.

 

Phỉ Lạc Ti quá uy nghiêm, mọi người đối với Lĩnh chủ phần lớn là sùng bái và kính trọng, không dám có bất kỳ ý đồ bất kính hay mạo phạm nào.

 

Đừng nói là lén lút nhìn Lĩnh chủ khi đi ngang qua văn phòng, ngay cả khi Lĩnh chủ đi ngang qua văn phòng của bọn họ, mỗi một tế bào trên người bọn họ cũng sẽ gióng lên hồi chuông cảnh báo, nghiêm túc hẳn lên, muốn thể hiện mặt tốt nhất của mình trước mặt Lĩnh chủ.

 

Lúc Ước Thư Á mới đến, khí chất vô hại toát ra từ người hắn rất dễ khiến người ta nảy sinh hảo cảm.

 

Thêm vào đó, thỉnh thoảng hắn lại để lộ ra vẻ u buồn pha chút sầu muộn, càng khiến người ta muốn che chở.

 

Muốn nghe hắn giãi bày tâm sự, muốn giúp hắn giải sầu.

 

Nhưng cũng chỉ dám nghĩ trong lòng, chưa bao giờ dám thực hiện.

 

Tuy Ước Thư Á trông rất dễ gần, nhưng trên người hắn luôn toát ra vẻ xa cách, cao quý, khiến người khác không dám đến gần.

 

“Ước Thư Á đại nhân, ngài thấy cái lọ hoa này có được không?”

 

—- Nhưng bây giờ thì sao, khi ngẩn ngơ nhìn phong cảnh thành phố, tuy hình tượng công tử u buồn vẫn rất thu hút, nhưng trên người hắn lại không còn cảm giác xa cách nữa.

 

Phỉ Lạc Ti là một người cuồng game, ngoại trừ game ra, trong cuộc sống y rất tùy tiện.

 

Nhưng sau khi hẹn hò với Ước Thư Á, trên bàn làm việc của y không còn chỉ có mô hình và mấy chồng công văn chất cao như núi nữa.

 

Ước Thư Á là người rất ngăn nắp, đồng thời cũng rất có hứng thú với cuộc sống.

 

Mỗi ngày đều có hoa tươi mang theo những giọt sương mai, tiểu cảnh đơn giản nhưng khiến cả căn phòng trở nên sinh động, và trong tiểu cảnh là những mô hình đáng yêu được bài trí khéo léo.

 

Tuy công việc vẫn vậy, bàn làm việc vẫn vậy, nhưng rất nhiều nơi đã trở nên khác biệt.

 

Hai con Tiểu Hỏa Long bằng cỏ mua hôm nay đã trở thành bảo bối mới của Ước Thư Á.

 

Hắn đặt bông gòn lên trên chiếc tổ nhỏ, sau đó phủ thêm một lớp cỏ khô lên trên, hai con Tiểu Hỏa Long dựa vào nhau, sau đó đặt cả tổ lẫn Tiểu Hỏa Long vào trong hốc cây đã được khoét rỗng.

 

Tìm một chiếc hộp nhựa trong suốt để đựng chúng, sau đó trải thảm cỏ và bụi cây bên trong, sau đó tạo ra khung cảnh trời mưa.

 

Hai chú Tiểu Hỏa Long trú mưa đã hoàn thành!

 

Ước Thư Á phân chia thời gian với y: “Hôm nay Tiểu Hỏa Long ở chỗ tôi, ngày mai Tiểu Hỏa Long đến chỗ cậu nhé!”

 

Phỉ Lạc Ti mỉm cười gật đầu đồng ý.

 

Sau khi kết thúc buổi hẹn hò lén lút, cả hai bắt đầu xử lý công việc của ngày hôm nay.

 

Đại hội Thể thao Mùa Thu không cần bọn họ phải bận tâm, có kinh nghiệm của Đại hội Thể thao Mùa Xuân, Đại hội Thể thao Mùa Thu lần này, bọn họ hoàn toàn có thể giao hết cho người khác.

 

Trọng tâm công việc gần đây của bọn họ là tập trung vào chính sách thu hút nhân tài.

 

Lan Tư Duy Lợi rất thiếu người, đặc biệt là nhân tài cấp cao.

 

Hoặc có thể nói, ở đâu cũng thiếu nhân tài như vậy.

 

Đại hội Thể thao Mùa Xuân và Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện đã giúp Lan Tư Duy Lợi được nhiều người biết đến hơn, nhưng sự nổi tiếng này không thể ngay lập tức chuyển hóa thành lực lượng lao động nhân tài hiện có.

 

Bị những quy tắc của thế giới này làm cho sinh hư, những nhân tài cấp cao phần lớn đều có chút kiêu ngạo hoặc là tính cách buông thả.

 

Ví dụ như tộc Tinh Linh.

 

Hiện tại, số lượng Tinh Linh ở Lan Tư Duy Lợi đã lên tới hàng chục nghìn, nhưng mỗi ngày chỉ có tộc Mộc Tinh Linh là làm việc chăm chỉ.

 

Nhưng cũng rất bình thường, Tinh Linh đều tương đối giàu có, lại còn là chủng tộc trường sinh bất lão, không có áp lực gì trong việc phải nỗ lực làm việc.

 

Ước Thư Á trầm ngâm.

 

Nếu không có áp lực, vậy thì chỉ có thể tạo động lực.

 

Ước Thư Á nhìn về phía Phỉ Lạc Ti.

 

Về khoản vẽ bánh, năng lực của Phỉ Lạc Ti là không thể nghi ngờ.

 

Phỉ Lạc Ti: “…..”


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 162
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...