Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 159
Các công nhân nữ khác nghĩ gì, Ngải Mễ không rõ lắm. Giờ nghỉ trưa có mấy người muốn bắt chuyện với Ngải Mễ, nhưng cô bé đã vội vàng đi lấy cơm cho chị gái rồi tiện thể lấy đồ bán buổi chiều về, mấy cô công nhân còn đang do dự thì Ngải Mễ đã chạy mất dạng.
Tuy trong lòng có thôi thúc như vậy, nhưng không phải ai cũng đủ dũng khí để chống lại sự kiểm soát và răn đe mà cha mẹ đã áp đặt lên mình bấy lâu nay.
Bọn họ muốn có được sức mạnh như Ngải Mễ và các anh chị em của cô.
Nhưng hiện tại Ngải Mễ chỉ tập trung vào sự nghiệp kiếm tiền của mình, độ nhạy cảm với mọi việc xung quanh giảm xuống đến mức thấp nhất.
“Ngải Mễ……”
Buổi chiều, các nữ công nhân lại một lần nữa lấy hết can đảm đến tìm Ngải Mễ, nhưng Ngải Mễ lại chạy vụt đi như một cơn gió.
“Sao lại thế này! Kiếm được chút tiền là không thèm để ý đến ai nữa, trước kia cô ấy đâu có như vậy!”
Có người bất mãn oán trách, nhưng cũng có người không thể không bênh vực Ngải Mễ.
“Ngải Mễ đâu có nợ nần gì mấy người! Hơn nữa, mấy người không nhận ra sao? Ngải Mễ đang cố gắng kiếm tiền cho em gái đi học đấy! Nếu mấy người cũng muốn em gái mình được đi học, chắc chắn sau này còn phải bận rộn hơn Ngải Mễ nhiều!”
Cô công nhân cằn nhằn kia bị nói cho một trận, cảm thấy thật mất mặt, vẻ mặt vô cùng khó coi. Nhưng thấy mọi người đều cho rằng đối phương nói đúng, cô ta cũng chỉ đành ấp úng cho qua chuyện.
Cô gái đầu tiên đứng ra bênh vực Ngải Mễ, nói: “Ngải Mễ cũng bận rộn lắm, mai tìm cơ hội hỏi cô ấy sau vậy.”
Hỏi gì thì khỏi phải nói cũng biết, đương nhiên là hỏi xem Ngải Mễ đã nghĩ ra cách gì để em gái mình được đi học.
Tất nhiên, đặt hết hy vọng vào Ngải Mễ cũng không thực tế, suy cho cùng, trở ngại khiến em gái bọn họ không được đi học không phải là Ngải Mễ.
Cách làm của Ngải Mễ chỉ có thể tham khảo, quan trọng hơn, nó giống như một sự khích lệ!
Đám công nhân nữ tụ tập một lúc rồi giải tán, người thì ở lại tăng ca, người thì về nhà.
Chỉ có cô công nhân vừa lên tiếng oán trách là vẫn đứng im tại chỗ, mãi một hồi lâu cũng không có phản ứng.
Cô nhìn chằm chằm về hướng Ngải Mễ rời đi một lúc lâu, cuối cùng cô nghiến răng quay người bỏ đi.
Nhà cô không chỉ có một đứa con, đây là chuyện hết sức bình thường.
Nhưng em trai em gái trong nhà Thu Ân lại nhiều một cách bất thường.
Năm em trai, sáu em gái, cô là chị cả.
Em gái út mới ba tuổi, mẹ vì khó sinh mà qua đời, chỉ còn cô và cha gồng gánh cả gia đình.
Lúc nhỏ cô chăm sóc các em, lớn lên lại nuôi nấng các em.
Em gái thứ hai và em trai lớn là sinh đôi, nhỏ hơn cô ba tuổi, vì mới mười hai tuổi nên chỉ có thể làm công việc thời vụ trong xưởng kiểm tra chất lượng.
Lương và phúc lợi của xưởng kiểm tra chất lượng không bằng nhà ăn, vì vậy nguồn thu nhập chính của gia đình vẫn là từ Thu Ân và cha cô.
Bốn em trai và năm em gái còn lại thì ở nhà làm công việc dán hộp giấy hoặc trồng rau mang ra ngoài bán.
Thu Ân cũng không biết mình đã lớn lên như thế nào, mỗi khi ngoảnh đầu nhìn lại, cô vẫn luôn cảm thấy thật chua xót.
Nhưng có nhiều em trai em gái như thế, vậy mà đứa nào đứa nấy cũng đều sống đến bây giờ, chẳng phải là một kỳ tích sao?
Nhưng có nên cảm ơn sự tồn tại của chúng không? Thu Ân không hề có suy nghĩ đó.
Ngược lại, cô rất chán ghét sự tồn tại của chúng.
Vì sự tồn tại của chúng đã khiến cuộc đời Thu Ân trở nên hỗn loạn.
Nếu không có chúng, Thu Ân cảm thấy mình nhất định sẽ sống tốt hơn!
Nhưng có thể trách ai đây?
Thu Ân không biết.
Cô oán hận sự tồn tại của chúng, chính sự tồn tại của chúng đã khiến cuộc sống của cô trở nên tồi tệ!
Nhưng nếu từ bỏ chúng, cô có thể trốn đi đâu?
Thu Ân đau khổ nhận ra rằng, có lẽ mình sẽ không tìm ra được giải pháp, mãi mãi chỉ có thể sống trong nỗi đau khổ tự trách móc bản thân, sống những ngày tháng lặp đi lặp lại, ngày này qua ngày khác, như thể chưa bao giờ dừng lại.
Thu Ân không thích về nhà, nhà chật chội quá, lũ trẻ con lại quá ồn ào.
Mặc dù lũ trẻ nhà Thu Ân, đứa nào cũng ngoan ngoãn, ngày nào cũng cố gắng chia sẻ những việc trong khả năng của mình với Thu Ân,
Nhưng vẫn không được, ngay cả tiếng thở của chúng cũng khiến Thu Ân cảm thấy bực bội.
Gia đình như nhà cô, đừng nói cho một đứa trẻ đi học, ngay cả nửa đứa cũng không dám tưởng tượng.
Nhưng khi các đồng nghiệp nhắc đến việc muốn cho em trai em gái đi học, suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu cô lại là —— Em gái cô cũng phải được đi học!
Suy nghĩ này đột ngột nảy ra trong đầu cô.
Người dân bình thường luôn cho rằng con trai sẽ giỏi giang hơn con gái, vì vậy Thu Ân vô cùng kinh ngạc khi bản thân không phải nghĩ đến em trai trước, mà là em gái.
Cô cũng không nói rõ được vì sao lại như vậy.
Nhưng trong một ngày làm việc, cô dần dần xâu chuỗi được lý do —— Cô không muốn tiếp tục vất vả như vậy nữa, cô muốn tìm người tiếp quản.
Người đó chính là đứa trẻ sắp được đi học!
Hơn nữa, cô đã gánh vác trách nhiệm của cả gia đình này bấy lâu nay, không thể để những người khác quá nhàn nhã được?
Em gái là lựa chọn tốt nhất, hãy để chúng nếm thử nỗi đau khổ và vất vả của cô!
Mang theo tâm lý trả thù thầm kín, cô trở về nhà, vừa kéo cửa ra, núi hộp giấy như tuyết lở đổ ập xuống vùi lấp cô.
“Chị ơi! Chị ơi chị ơi ——”
“Chị cả, chị cả, chị cả ơi ——”
Âm thanh còn ồn ào hơn cả năm nghìn con vịt kêu vang lên bên tai, gân xanh trên trán Thu Ân như muốn nổ tung.
“Im hết đi!”
Thu Ân không dám trút giận lên đống hộp giấy trên mặt đất, đây đều là tiền, nếu làm bẩn làm hỏng không những không lấy được tiền gia công mà còn phải bồi thường.
Một đám nhóc lớn bé rụt cổ sợ hãi nhìn chằm chằm Thu Ân, khi chạm phải ánh mắt giận dữ của cô thì vội vàng cúi đầu xuống.
Thu Ân hít sâu mấy hơi mới miễn cưỡng kìm nén được cơn nóng giận trong đầu.
“Dọn dẹp chỗ này cho sạch sẽ đi.”
Nhà Thu Ân rất nhỏ, vì nghèo nên ngay cả việc bỏ thêm một chút tiền để ngăn phòng cũng không có khả năng.
Chín đứa trẻ đều làm việc nhận lương theo sản phẩm, hộp giấy chất đống khắp phòng, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có.
Vì muốn đẩy nhanh tốc độ làm việc nên bọn nó không thể kịp thời dọn dẹp sắp xếp gọn gàng những chiếc hộp giấy đã làm xong, phải đợi đến khi nào trong nhà không còn chỗ chứa thì mới có một đứa trẻ dừng tay, chuyên tâm dọn dẹp.
Vì phải nuôi nấng nhiều em trai em gái như vậy, Thu Ân luôn phải tăng ca đến tối muộn, gần như là người cuối cùng rời khỏi chỗ làm, cô phải trơ mặt nhờ người đồng nghiệp giao ca đợi mình thêm một lát.
Vì vậy, lũ trẻ cũng canh đúng giờ, trước khi Thu Ân về sẽ dọn dẹp nhà cửa gọn gàng.
Nhưng hôm nay, Thu Ân lại phá lệ không tăng ca mà tan ca là về ngay, khiến lũ trẻ trở tay không kịp.
Thu Ân không phải là một người chị tốt tính, ngược lại, tính tình cô rất xấu!
Trước đây lúc mẹ còn sống, mẹ luôn mang thai sinh con, em trai em gái một đống, cha cũng chẳng ra gì, đi làm đã tiêu hao hết sức lực, về nhà chỉ muốn nằm ì ra.
Mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do Thu Ân gánh vác.
Kiếm tiền, chăm sóc các em, đuổi những kẻ xấu xa…… Nếu cô tốt tính hơn một chút, em út trong nhà sẽ không nhiều đến thế.
Thu Ân không nói lý do tại sao tối nay mình không tăng ca, lũ nhóc cũng không hỏi, chúng nhanh chóng dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, hai đứa lớn nhất đếm số hộp đã làm xong rồi mang đến nhà máy để đổi lấy tiền, dọn dẹp nhà cửa rộng rãi hơn một chút.
Mấy đứa nhóc còn lại thì bắt đầu nhặt rau nấu cơm.
Cô em út mới ba tuổi, nhưng cũng đã là một tay lão luyện trong việc xâu dây túi, năm trăm cái kiếm được một đồng, một ngày con bé có thể xâu được một đến ngàn cái, tức là có thể kiếm được từ hai đến bốn đồng.
Nghe thì có vẻ nhiều, nhưng muốn tích góp tiền xây một căn nhà khang trang hơn, để mỗi đứa trẻ đều có giường ngủ thì vẫn còn là một khoảng cách xa vời.
Thu Ân không nói gì cũng không động đậy, cô cứ nằm trên giường, mở mắt không biết đang suy nghĩ gì.
“Chị ơi, tiền hôm nay đây.”
Hai đứa mang đồ thành phẩm đi giao rồi lại vác một đống nguyên liệu về, thở hổn hển đặt số tiền kiếm được hôm nay vào tay Thu Ân.
Đúng vậy, nhà Thu Ân là do Thu Ân quản lý tiền bạc.
Dù vẫn còn cha, nhưng cha cô là người câm, chỉ biết im lặng làm việc.
Lúc mẹ còn sống, mẹ là người quản lý tiền bạc, sau khi mẹ mất, quyền quản lý tiền bạc rơi vào tay Thu Ân, bởi vậy nên Thu Ân mười sáu tuổi rồi mà vẫn chưa có ai đến ngỏ lời cầu hôn.
Thu Ân im lặng nhận lấy nắm đồng xu nhỏ, không đếm, tiếp tục ngẩn người.
Mấy đứa trẻ nhìn nhau, ánh mắt đều ngập tràn lo lắng.
“Chị ơi, chị có muốn ăn cơm không?” Cô bé nấu xong bữa tối lo lắng bất an đi đến bên cạnh Thu Ân.
Con bé không phải sợ Thu Ân mắng, mà là thật lòng quan tâm đến cơ thể Thu Ân, cho rằng sự khác thường của cô hôm nay là do không khỏe, vì vậy trong mắt cũng đong đầy nước mắt sắp trào ra.
Thu Ân đứng dậy, nhưng không phải ngồi vào bàn ăn cơm mà đi ra ngoài ngắt một nắm cỏ lớn.
Cô gọi tất cả lũ trẻ đứng trước mặt: “Mỗi đứa chọn một cây, ai dài nhất ngày mai sẽ được đi học.”
Chín đứa trẻ lập tức trợn tròn mắt kinh ngạc.
Khu ổ chuột sống rất gần nhau, chúng không còn là những đứa trẻ không hiểu chuyện gì nữa, chuyện đi học, ai cũng biết là chuyện tốt, nhưng học phí ba đồng bạc một năm, không phải gia đình nào cũng có khả năng chi trả!
Ví dụ như nhà Thu Ân, bảy đứa trẻ đều ở trong độ tuổi đi học, nhưng một đứa ba đồng bạc, bảy đứa là hai mươi mốt đồng bạc.
Đó là hai mươi mốt đồng bạc đấy!
Hơn nữa, con cái đi học không chỉ là chi thêm từng ấy tiền mỗi năm, mà đứa trẻ đó còn không thể tiếp tục làm việc, cũng là một khoản tổn thất lớn.
“Chị ơi, chị đang đùa bọn em à?”
Lũ trẻ nói không muốn đi học là giả, thỉnh thoảng làm việc mệt mỏi, chúng nằm bò ra cửa sổ nhìn những đứa trẻ khác mặc đồng phục đẹp đẽ, tinh thần phấn chấn đi học, ngưỡng mộ trong mắt chúng như muốn hóa thành thực thể.
Nhưng lũ trẻ cũng biết rõ điều kiện gia đình mình, nói cho chúng đi học, tuyệt đối là không có khả năng!
Vì vậy, chúng rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ nhắc đến chuyện mình muốn đi học.
Vậy mà Thu Ân lại nói ra chuyện này, khiến chúng vô cùng kinh ngạc.
Chị cả yêu thương chúng, điều này không cần phải nghi ngờ.
Tuy chị cả tính tình rất xấu, lúc nào cũng mắng người, nhưng chúng biết chị cả là do quá mệt mỏi, quá vất vả.
Giận dữ, mắng chửi đều rất tốn sức, chị cả đã mệt mỏi vất vả như vậy còn phải tốn sức mắng chúng, nhất định là do chúng quá kém cỏi.
Vì vậy, mấy đứa trẻ đều cố gắng ngoan ngoãn hơn một chút, chăm chỉ hơn một chút, để chị cả bớt giận hơn một chút.
Đặc biệt là sau khi nhà máy sản xuất máy làm đá Hoa Tuyết khai trương, số lần chị cả nổi giận mắng người ngày càng ít đi.
Cuộc sống của gia đình bọn họ cũng khá hơn rất nhiều, đứa trẻ nào cũng đều có thể ăn no bụng, đây đã là điều khiến chúng cảm thấy hạnh phúc nhất rồi!
Nhưng còn chuyện đi học, dường như lựa chọn này chưa bao giờ nằm trong phạm vi xem xét của chúng.
Đang do dự thì liền nghe thấy tiếng mắng chửi giận dữ của Thu Ân: “Tai các cô cậu đều bị điếc hết rồi à? Tôi đã nói gì? Tôi vừa nói cái gì hả? Tôi đã nói rồi mà sao các cô cậu không nghe lấy một chữ hả?!”
Thu Ân vừa nổi giận, đám nhóc đã co rúm người lại như chim đậu cành cong, lập tức đưa tay lấy cỏ.
Ánh mắt hung dữ của Thu Ân lại trừng về phía hai đứa nhỏ nhất: “Còn phải nói mấy lần nữa hả? Còn phải nói mấy lần nữa thì mới chịu nghe?!”
Hai đứa nhóc lập tức chạy đến lấy cỏ.
Ban đầu Thu Ân định để cho đứa em gái nào đó nếm thử nỗi khổ sở vất vả của mình, nhưng vừa về nhà nhìn thấy chín đứa nhóc vây quanh mình loay hoay, không biết tại sao cô lại thay đổi chủ ý.
Đi học là chuyện tốt, nhưng nhà cô nghèo đến mức ngay cả một suất đi học cũng phải tranh giành vô cùng khó khăn.
Chọn ai cũng có lý do không thỏa đáng, vậy thì giao cho số phận và may mắn vậy.
Còn chuyện để cả hai đứa nhóc còn chưa đủ tuổi đi học cũng tham gia bốc thăm ——
Nhà cô chỉ có thể cho một đứa đi học, hiện tại chúng còn nhỏ, chưa thể đi học, nhưng nếu đợi đến khi chúng có thể đi học, lại bị hiện thực ép đến mức ngay cả tư cách “Có thể đi học” cũng không có…… Vậy thì quá……
Quyết định cùng một lúc đi.
Nếu chúng bốc trúng, vừa hay có thể nhân lúc chúng còn nhỏ để tích góp thêm vài năm tiền.
Thu Ân nhắm mắt lại, giao phó số phận cho một ngọn cỏ có thể bắt gặp ở khắp mọi nơi quyết định, đây là một chuyện rất tùy tiện.
Nhưng cô thật sự không biết nên lựa chọn như thế nào nữa.
Thu Ân không thích đám em trai em gái này, nhưng đứa nào đứa nấy đều rất yêu quý cô.
Thu Ân không phải người chết, cô có thể cảm nhận được tình cảm của các em dành cho mình, nhưng cũng chính vì vậy mà cô cảm thấy vô cùng khó chịu.
Cho mình một chút thời gian để điều chỉnh tâm trạng, khi mở mắt ra, hai đứa em sinh đôi và cha cũng đã tan ca về đến nhà.
Vừa bước vào cửa, đã nghe thấy Thu Ân nói: “Lệ Na, ngày mai em đi học.” Cô lấy ba đồng bạc đã chuẩn bị từ sớm trong túi ra, đặt vào tay Lệ Na, sau đó bình tĩnh nói: “Ăn cơm đi.”
Những người khác đều ngây người ra, không ai kịp phản ứng, Thu Ân khó có khi không trút giận, mà im lặng ăn cơm.
Mấy người còn lại nhìn nhau, không biết nên nói gì cho phải.
Người kinh ngạc nhất đương nhiên là Lệ Na đang cầm ba đồng bạc trong tay, cô bé ngơ ngác như bị niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống đập trúng, nó ngẩn người một hồi lâu, sau đó đột nhiên bật khóc.
“Chị ơi, em ——”
Thu Ân nói: “Bảo em đi học thì hãy học hành cho tốt, học phí của em là do bao nhiêu người chúng ta vất vả lắm mới kiếm được, nếu học hành không ra gì thì chính là có lỗi với tất cả chúng ta.”
Lệ Na không còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi gì nữa, cô bé vội vàng đảm bảo: “Em nhất định sẽ học hành thật tốt, nhất định sẽ học hành thật tốt.”
Người giám hộ duy nhất không nói được, dù có kinh ngạc đến đâu cũng không thể dùng ngôn ngữ thuận tiện nhất để bày tỏ, còn đám nhóc thì vừa yêu vừa sợ Thu Ân, lời cô nói chính là mệnh lệnh, không có khả năng thay đổi hay cãi lại, vậy là chuyện này cứ thế được quyết định.
Sáng sớm hôm sau, Thu Ân đã vội vàng đưa Lệ Na đến nhà Ngải Mễ trước khi ánh mặt trời ló dạng, cô thật sự không biết quy trình đăng ký.
Ban đầu còn tưởng phải đợi ở ngoài cửa một lúc lâu, không ngờ khi Thu Ân dẫn em gái đến nhà Ngải Mễ thì mấy anh em Ngải Mễ cũng vừa ra ngoài, nếu đến muộn một chút là bỏ lỡ rồi.
“Lệ Na muốn đi học sao?!”
Nghe Thu Ân nhờ giúp đỡ, Ngải Mễ và mọi người đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Không phải bọn họ coi thường Thu Ân và Lệ Na.
Mà là vì hoàn cảnh gia đình Thu Ân nổi tiếng nghèo khó. Ba đồng bạc một năm đối với bọn họ mà nói quả thực là một con số trên trời.
Gia đình đông con như vậy, muốn đóng đủ thuế mỗi năm đã là một việc vô cùng khó khăn rồi, nào là thức ăn, thuốc men, quần áo, nhà cửa đều cần đến tiền.
Ngoài những khoản chi tiêu đó, còn phải để dành một khoản tiền phòng ngừa bất trắc.
Hiện tại, gia đình Thu Ân chỉ có thể duy trì cuộc sống ở mức tạm bợ, nếu thêm một khoản học phí nữa thì cuộc sống sau này sẽ khó khăn đến mức nào, có thể tưởng tượng được.
Nhưng Ngải Mễ và mọi người có thể nói ra những lời khiến Thu Ân từ bỏ ý định, không cho Lệ Na đi học sao?
Gần đây, Kiều Na và Ngải Mễ đều đang cùng em gái Đa Lỵ học tập kiến thức, đủ để chứng minh bọn họ cảm thấy học tập là một việc quan trọng như thế nào.
Đương nhiên bọn họ không thể nào khuyên nhủ Thu Ân từ bỏ ý định cho em gái đi học, khi cô đã khó khăn lắm mới quyết định được.
Thu Ân không phải là một cô gái được lòng người khác, do tính cách của cô nên cô không được mọi người yêu quý cho lắm.
Tính cách cứng rắn đã thành thói quen, cách cư xử với mọi người cũng trở nên gượng gạo.
Cô không có bạn bè, cũng không hiểu rõ cách thức giao tiếp với bạn bè làm sao cho đúng.
Nhưng vì em gái, cô đã dịu giọng, cúi đầu, dùng ánh mắt cầu xin nhìn Kiều Na và Ngải Mễ: “Xin hãy giúp tôi…..”
Giữa cô và bọn họ không có nhiều giao tình, mấy năm trước thậm chí còn xảy ra một số tranh cãi và mâu thuẫn.
Nhưng một người có thể hạ mình cầu xin họ vì muốn em gái được đi học, thì có thể xấu xa đến mức nào chứ?
Ngải Mễ và Kiều Na nhìn nhau, sau đó nói với Thu Ân: “Đi theo tôi.”
Chỉ là, hướng bọn họ quay người bước đi không phải là trường học mà là nhà máy.
Ngải Mễ cắn răng nói dối, bản thân cô cũng không tin vào lời nói dối đó: “Đa Lỵ cũng đang làm thêm ở trường, bán kẹp tóc nơ bướm, chúng ta phải đến kho lấy hàng trước đã.”
Thu Ân hiểu ý gật đầu, do dự một chút rồi hỏi: “Tôi và Lệ Na có thể làm công việc bán thời gian này không?”
Gánh nặng ba đồng bạc đè nặng trên vai, trước đây Lệ Na là một người rất thạo việc, một ngày có thể kiếm được bốn năm đồng.
Nhưng hiện tại Lệ Na đi học rồi, sẽ không thể kiếm được nhiều tiền như vậy nữa, cho dù tan học về nhà lập tức bắt tay vào làm việc thì việc một ngày kiếm được một đồng cũng được coi là một điều may mắn rồi, mà đó là trong trường hợp lạc quan.
Thu nhập cứ giảm sút, gánh nặng trên vai Thu Ân lại càng nặng nề hơn.
Nhưng cô đã nói ra miệng là cho Lệ Na đi học, đương nhiên sẽ không nuốt lời.
Gánh nặng có nặng hơn nữa, cô cũng phải gánh vác.
Lương ở nhà máy sản xuất máy làm đá Hoa Tuyết đã rất cao, muốn tìm một công việc có mức lương cao hơn nữa gần như là không thể.
Đúng là cô muốn làm thêm giờ để kiếm thêm tiền làm thêm.
Nhưng số lượng vị trí làm việc chỉ có hạn, cô làm nhiều hơn, người đổi ca sẽ làm ít đi, người khác chắc chắn sẽ không đồng ý.
Thu Ân đến tìm Ngải Mễ vào sáng sớm nay cũng là muốn giống như Ngải Mễ, tìm thêm một công việc bán thời gian.
Cho dù một tháng chỉ kiếm thêm được một đồng bạc cũng tốt.
Mùa đông sắp đến rồi, khu nhà tạm trú hiện tại đã trở thành kho hàng của nhà máy, năm nay không thể nào để cho bọn họ vào đó ở qua mùa đông được nữa.
Năm ngoái, căn nhà của bọn họ đã bị sập một lần, nhưng vì nghèo nên chỉ có thể sửa chữa tạm bợ để có chỗ ở.
Trước khi mùa đông năm nay đến, nhất định phải xây dựng được một ngôi nhà có thể an toàn vượt qua mùa đông.
Ngoài ra, quần áo bông, quần bông, chăn ấm cũng đều phải được sắm sửa.
Khoản nào khoản nấy đều cần đến tiền.
Mà thứ bọn họ thiếu nhất hiện tại chính là tiền.
Thu Ân cũng không biết quyết định cho em gái đi học của mình có đúng đắn hay không.
Nhưng trong lòng như luôn có một giọng nói mách bảo cô rằng.
Nếu không cho Lệ Na đi học, nhất định cô sẽ hối hận.
Kiều Na hơi khó hiểu hỏi: “Cô muốn làm công việc bán thời gian này sao?” Cảm giác khó hiểu của cô ấy đến từ chữ “Bán thời gian”, công việc bán thời gian gì, cô ấy không hề biết!
Để thể hiện mình không phải người khó gần, Thu Ân luôn giữ thái độ kiêu ngạo với mọi người, cúi đầu, thành thật trả lời: “Ừ, tôi muốn công việc này.”
Nghĩ ngợi một lúc, cô lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tôi rất cần nó.”
Thu Ân biết nói như vậy là có chút không biết xấu hổ.
Nhưng lòng tự trọng và thể diện thì đáng giá bao nhiêu tiền, bao nhiêu lương thực chứ?
Nếu vứt bỏ lòng tự trọng và thể diện có thể đổi lấy một công việc, cô rất sẵn lòng làm như vậy.
Ngải Mễ vẫn còn do dự, nhưng Kiều Na lại đồng ý ngay lập tức.
Tuy không biết “Công việc bán thời gian” mà Thu Ân nói là gì, nhưng hiện tại trong tay cô thật sự có một công việc.
“Được, nhưng công việc này không đơn giản như cô tưởng tượng đâu, sẽ rất vất vả.”
Thu Ân chỉ sợ không có cơm ăn, không thể vượt qua mùa đông lạnh giá này, ngoài ra cô không sợ gì cả.
Cô kiên định nói: “Tôi không sợ vất vả.”
Kiều Na gật đầu: “Được, vậy lát nữa tôi sẽ nói chuyện với quản lý, nếu không có vấn đề gì thì tôi sẽ bảo Ngải Mễ báo cho cô vào buổi trưa.”
Mắt Thu Ân lập tức đỏ hoe, liên tục cảm ơn: “Cảm ơn, cảm ơn chị.”
Kiều Na sững người, đây là lần đầu tiên cô được người khác cảm ơn bằng giọng điệu tôn trọng như vậy.
Một chút gượng gạo khiến cơ thể cô hơi cứng đờ, nhưng khóe môi lại không nhịn được mà cong lên.
Chuyện tuyển người là do Kiều Na đã chuẩn bị từ trước.
Không chỉ tuyển nhân viên bán hàng, mà còn tuyển cả công nhân làm nơ bướm.
Lợi nhuận khổng lồ mà Đa Lỵ và Lợi Duy bán được kẹp tóc nơ bướm ở trường đã mở ra một lối suy nghĩ mới cho Kiều Na.
Cô không nên chỉ chăm chăm vào công việc kinh doanh nhỏ lẻ một đồng một cắc.
Nhân công ở Vương đô rẻ, đây là lợi thế của cô ấy.
Hoàn toàn có thể lợi dụng lợi thế này, bán nơ bướm sang các thành phố khác.
Giống như người phụ nữ trung niên từng gia công dây ruy băng cho cô trước đây.
Khó khăn hiện tại của Kiều Na chính là không có nhà bán buôn hợp tác.
Nhưng hoàn toàn có thể phát triển.
Nếu giao quy trình sản xuất cho Ngải Mễ quản lý, cô có thể rảnh rỗi để đến các thành phố khác tìm nhà bán buôn.
Thành Nam Gia Nhĩ là địa điểm tốt nhất.
Nơi đó người qua lại đông đúc nhất, người giàu có cũng nhiều.
Cho dù không tìm được nhà bán buôn thì cũng có thể bán được một lô hàng ở đó.
Kiều Na cảm thấy mình phải có tầm nhìn xa hơn, không nên chỉ giới hạn trong một thành phố, một quốc gia, một chủng tộc.
Tất nhiên, với số vốn và năng lực hiện tại của cô thì không thể nào gánh vác được một sạp hàng lớn như vậy.
Nhưng tuyển thêm vài công nhân, vài nhân viên bán hàng, bao phủ toàn bộ thị trường Vương đô, cũng đã có thể kiếm được rất nhiều tiền rồi.
Tuy quan hệ với Thu Ân không tốt lắm, nhưng sự chăm chỉ và cần cù của Thu Ân là điều ai cũng biết.
Vậy là chuyện này cứ thế được quyết định.
Ngải Mễ đưa Thu Ân đi làm thủ tục, Đa Lỵ đưa Lệ Na đi làm quen trường lớp.
Đến tối tan học về nhà, hầu hết các bậc phụ huynh đều biết chuyện này.
Những nữ công nhân vốn đã ngo ngoe muốn động, nay lại càng tích cực muốn cho em gái mình đi học hơn.
Có tiền rồi, rất nhiều chuyện sẽ trở nên khác biệt.
Chuyện này vừa được đưa ra, quả nhiên đã vấp phải sự phản đối và mắng chửi của đại đa số các bậc phụ huynh.
Nhưng rồi sao chứ?
Bản thân các công nhân nữ có thể tự mình kiếm tiền, sau khi hỏi thăm giá thuê kho hàng, một tháng là một đồng bạc, vài nữ công nhân có quan hệ tốt đã dẫn em gái “Bỏ nhà ra đi”.
Các bậc phụ huynh đều tỏ vẻ khinh thường trước lời đe dọa này.
Bọn họ đương nhiên cho rằng những cô gái chưa trải sự đời này sẽ sớm nhận ra sai lầm mà quay về nhà.
Nhưng sự thật không hề đơn giản như bọn họ nghĩ.
Sau một thời gian ngắn đơn hàng ế ẩm, nhà máy sản xuất máy làm đá Hoa Tuyết lại đón nhận một lượng đơn hàng khổng lồ.
Máy móc đã được điều chỉnh xong, có thể bắt đầu sản xuất chăn ma nhiệt và quạt sưởi.
Nhà máy lại bắt đầu hoạt động 24/24, cảnh tượng bận rộn đến mức không kịp thở.
Tuy sản phẩm được sản xuất trên dây chuyền không giống nhau lắm, nhưng tay nghề vẫn còn đó, sau vài ngày điều chỉnh thích nghi, lương của các nữ công nhân lại tăng lên một bậc.
Tiết kiệm được quãng đường từ nhà đến nhà máy, các nữ công nhân và các cô gái bỏ nhà ra đi kiếm được nhiều tiền hơn.
Tiền thân của nhà kho là khu nhà tạm trú, mà đối với những người dân thường như bọn họ, không ai là không quen thuộc với khu nhà tạm trú đó cả.
Mười nữ công nhân quen biết nhau thuê chung một căn phòng, mỗi người chỉ tốn mười đồng.
Tháng đầu tiên phải đóng học phí một năm, chi ba đồng bạc, tiền ăn mỗi ngày bốn đồng, một tháng là một trăm hai mươi đồng.
Mà đa số những nữ công nhân dám làm như vậy, lương một tháng đều là hơn năm trăm đồng.
Sau khi trừ đi học phí và chi phí sinh hoạt của em gái, số tiền còn lại cho bản thân thậm chí còn nhiều hơn số tiền có thể để dành được khi ở nhà.
Các cô gái từ nhỏ đã quen làm việc nhà, lợi dụng chút thời gian tan học về nhà cũng có thể kiếm được một ít.
Trong tay có tiền rồi, tinh thần cả người cũng khác hẳn.
Cũng chịu chi tiêu hơn.
Mọi người đều làm việc trong cùng một nhà máy, ngày nào cũng gặp mặt.
Hiểu rất rõ sự thay đổi của nhau.
Phát hiện ra những nữ công nhân bỏ nhà ra đi không những điều kiện sống không hề tệ hơn, mà ngược lại còn trở nên xinh đẹp rạng rỡ hơn.
Những nữ công nhân còn do dự cũng không thể ngồi yên được nữa.
Lần lượt dẫn em gái chuyển ra khỏi nhà.
Lần này đến lượt các bậc phụ huynh phải hoang mang lo lắng.
Kiều Na không biết chuyện này là do lời nói dối của bọn họ đã tạo thành phản ứng dây chuyền.
Nhưng không thể nghi ngờ, bọn họ chính là những người được lợi nhất.
Trong tay có tiền, có thể tự mình quyết định, các nữ công nhân tiêu tiền rất phóng khoáng.
Doanh số bán kẹp tóc nơ bướm ngày càng tốt hơn.
Ngải Mễ cứ do dự mãi, cuối cùng cũng quyết định nghỉ việc ở nhà máy, bắt đầu tập trung vào công việc kinh doanh của xưởng nơ bướm.
Ngày đầu tiên, thu nhập của bọn nó là bốn đồng bạc.
Nhưng ngày thứ hai đã là một đồng vàng mười hai đồng bạc.
Đến ngày thứ hai, bọn nó đã gần như thu hồi được toàn bộ vốn.
Thu nhập của ngày thứ ba không những không giảm mà ngược lại còn tăng vọt lên bốn đồng vàng, vì bọn họ đã tăng số lượng nơ bướm cao cấp.
Mỗi ngày đều thu về khoảng bốn đến tám đồng vàng, duy trì một thời gian, sau đó là giai đoạn bùng nổ.
Lý do rất đơn giản, đương nhiên là vì sau khi bỏ nhà ra đi, các nữ công nhân đã vượt qua giai đoạn khó khăn nhất, đến kỳ nhận lương, lập tức biến thành những người giàu có.
Những nữ công nhân đã vất vả bấy lâu nay, việc đầu tiên sau khi có tiền chính là tự thưởng cho bản thân.
Hôm đó, mùi thơm của bánh trôi lan tỏa khắp khu nhà tạm trú, gần như ai cũng được ăn bánh trôi ngọt ngào dẻo thơm, trên đầu ai cũng cài một chiếc nơ bướm xinh đẹp lộng lẫy.
Hình ảnh như được tái sinh từ trong lửa, xinh đẹp và vui vẻ.
Rất nhiều bậc phụ huynh sau khi biết con cái mình tiêu xài hoang phí như vậy thì đều chạy đến muốn đòi lại tiền.
Nhưng trong nhà máy không được phép đánh nhau ẩu đả.
Chỉ cần nhẫn tâm, có thể không cần về nhà với cha mẹ, không giao nộp tiền lương của mình.
Cha mẹ của đa số các nữ công nhân này cũng làm việc trong nhà máy, nếu chuyện này làm rùm beng đến mức không thể vãn hồi, rất có thể bọn họ sẽ bị đuổi việc.
Vì vậy, bọn họ cũng không dám làm quá đáng.
Chỉ trong vòng vài ngày, số lượng nữ sinh trong trường đã tăng lên đáng kể.
******
Phỉ Lạc Ti không hề biết những chuyện xảy ra ở Vương đô.
Lúc này, Lan Tư Duy Lợi đang chuẩn bị cho Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện lần thứ nhất.
Hội thao mùa xuân và hội thao mùa thu là giải đấu dành cho học sinh tiểu học, là giải đấu được tổ chức nhằm tăng cường danh tiếng cho trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi.
Nhưng địa điểm tổ chức hội thao không phải chỉ dành riêng cho hội thao mùa xuân và hội thao mùa thu.
Chúng được xây dựng ngay từ đầu là để dành cho các giải đấu cạnh tranh lâu dài và ổn định.
Đừng xem thường hiệu quả kinh tế mà sức nóng của các cuộc thi mang lại.
Vào thời đại game bàn phím ở Trái Đất, lợi nhuận mà thể thao điện tử mang lại trên toàn cầu được tính bằng đơn vị nghìn tỷ.
Bước vào thời đại game thực tế ảo, game thậm chí còn trở thành ngành công nghiệp trụ cột của đa số các hành tinh.
Mà ở thế giới ma pháp này, không có mảnh đất để game bàn phím ra đời, nhưng lại trực tiếp bước vào thời đại “game thực tế ảo”.
Hơn nữa, đây còn là một tựa game thực tế ảo chân thực hơn, khiến người ta phấn khích hơn.
Các nhân viên phụ trách điều hành giải đấu đã tích lũy được kinh nghiệm từ Hội thao mùa xuân, thậm chí cả thói quen xem thi đấu, cổ vũ, mua vật phẩm của khán giả cũng đã được hình thành.
Vậy nên, tiếp theo đương nhiên chính là thời điểm tốt nhất để quảng bá cho giải đấu thể thao điện tử.
Theo kế hoạch ban đầu, sau khi Hội thao mùa xuân kết thúc sẽ lập tức tiến hành công tác chuẩn bị cho Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện.
Nhưng vì kế hoạch 5 năm tiếp theo, quá nhiều chính sách quan trọng được thúc đẩy cùng lúc. Do đó, lại xuất hiện tình trạng thiếu nhân lực nghiêm trọng.
Tuy nhiên, có thêm thời gian chuẩn bị so với kế hoạch ban đầu, mọi người cũng không hề nhàn rỗi.
Poster quảng cáo tuyển thí sinh “Giải đấu Truyền Kỳ Liên Minh Toàn Vị Diện lần thứ nhất” vừa ra mắt, giống như một dòng sông dầu nóng chảy bị dẫn vào ngọn núi lửa đang bùng cháy dữ dội.
Thổi bùng lên ý chí chiến đấu của vô số Truyền Kỳ ngay tức khắc.
Ngay cả Cự Long và một lượng lớn Ác Ma cũng nghĩ đủ mọi cách để đến Lan Tư Duy Lợi góp vui.
Lan Tư Duy Lợi chưa bao giờ xuất hiện nhiều Cự Long.
Có hai nguyên nhân, một là Cự Long vốn đã hiếm hoi và kiêu ngạo, chúng sống ở Long Đảo rộng lớn trù phú, không thường xuyên xuất hiện trên đại lục.
Nguyên nhân thứ hai đương nhiên là do mâu thuẫn giữa Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi – Phỉ Lạc Ti và Cự Long Không Gian từng là đệ nhất thế giới – A Bố Tác Luân Đa Nhĩ Đế .
Nói là mâu thuẫn thì cũng không đúng lắm, chính xác là mâu thuẫn một phía.
Cự Long là một chủng tộc cực kỳ tham lam.
Ngân Long A Bố Tác Luân Đa Nhĩ Đế chính là con rồng tham lam nhất, bị vàng bạc dụ dỗ, hắn ta từng gia nhập đội quân liên minh thảo phạt Lan Tư Duy Lợi.
Nhưng vì có thiên phú ma pháp xuất sắc, trước khi đối mặt với Phỉ Lạc Ti, hắn ta đã nhận ra được sức mạnh của đối phương.
Đã chạy trốn trước khi không gian bị phong tỏa.
Cự Long không hèn nhát, chỉ là biết tiến biết lùi thôi.
Sau đó, nghe nói pho tượng của Thần Quang Minh bị đập nát, Thiên sứ thuần huyết duy nhất trên thế giới bị xé xác, Ngân Long A Bố Tác Luân Đa Nhĩ Đế run rẩy trốn chui trốn nhủi một thời gian dài, đến giờ vẫn chưa xuất hiện trở lại.
Giống như A Bố Tác Luân Đa Nhĩ Đế cho rằng bản thân vô tình trở thành kẻ thù của Phỉ Lạc Ti, những con rồng khác trên Long Đảo cũng sinh ra tâm lý e ngại đối với Lan Tư Duy Lợi.
Từng con rồng một, con nào cũng đều trở nên vô cùng ngoan ngoãn.
Nhưng Cự Long vừa có ưu điểm biết tiến biết lùi, lại vừa là một chủng tộc cực kỳ tự luyến và ngạo mạn.
Bộ phim hoạt hình « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » thật sự quá nổi tiếng.
Vừa đưa Sóc Lửa từ một Khế Ước Thú bên ngoài Ngự Tam Gia thành Khế Ước Thú nằm trong top 3 về độ nổi tiếng, đồng thời cũng đưa ba Khế Ước Thú trong Ngự Tam Gia là Phong Hành Khuyển, Mèo Vân Đóa và Tiểu Hỏa Long lên một tầm cao mới.
Những con rồng trên Long Đảo không phải là những con rồng ru rú trong nhà, có thể mãi mãi an phận thủ thường ở trên Long Đảo.
Vì sự tôn trọng dành cho kẻ thù giả tưởng – kẻ có thể xé xác Thiên sứ một cách tàn bạo.
Các Cự Long tạm thời gác lại sự kiêu ngạo của mình, phá lệ không dùng hình dạng Cự Long mà xuất hiện ở thành phố của loài người.
Mà biến thành hình dạng con người trà trộn vào thành phố.
Sau đó, bọn họ phát hiện ra sự tồn tại của « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan ».
Lúc đó, nội dung phim hoạt hình vừa vặn diễn biến đến phân cảnh Tiểu Hỏa Long của Cách Lan hy sinh bản thân để bảo vệ cậu bé, một phân cảnh vô cùng bi tráng.
Con rồng không muốn bỏ lỡ một giây nào, ban đầu là chửi rủa loài người đáng chết dám chà đạp lên tôn nghiêm của Cự Long như vậy, sau đó lại mắng con rồng trong phim hoạt hình sao mà vô dụng như thế, cuối cùng, trong khung cảnh ngập tràn hỏa diễm, nó cùng với Cách Lan và tất cả khán giả xung quanh bật khóc nức nở.
Cứ như vậy, nó đã hoàn toàn “Lọt hố”.
Nhưng nó đã bỏ lỡ quá nhiều tập trước đó, muốn xem lại từ đầu đến cuối, không bỏ sót một tập, một giây nào thì chỉ có thể đến Lan Tư Duy Lợi.
Bởi vì những thứ tương đối đắt đỏ như máy chiếu và đĩa phim, các thành phố có mức tiêu thụ không cao thường không có sẵn.
Quý tộc muốn xem cũng phải tự mình đến Lan Tư Duy Lợi mua hoặc là tìm người mua hộ.
Nhưng Cự Long – chủng tộc chỉ có kẻ thù chứ không có bạn bè ở thế giới loài người, tất nhiên là không thể nhờ được ai mua hộ cho mình.
Khoảnh khắc đó, tình yêu dành cho bộ phim đã chiến thắng nỗi sợ hãi.
Cự Long kiên quyết dứt khoát đến Lan Tư Duy Lợi.
Mà chuyện kiểu này, chỉ cần phá vỡ con số “0”, có con rồng đầu tiên thì cũng sẽ có vô số con rồng khác làm theo.
Vì vậy, Lan Tư Duy Lợi hiện tại không chỉ có thêm những con Cốt Long bay lượn trên bầu trời, mà còn có thêm cả Cự Long.
Lý do rất đơn giản, Cự Long đều là những kẻ keo kiệt.
Tiền đã vào túi của chúng thì đừng hòng lấy ra.
Nhưng Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều thứ hay ho, đồ ăn ngon cũng nhiều lắm, tuy nhiên, không có tiền thì ở Lan Tư Duy Lợi đúng là “Đi đâu cũng khó”.
Không thể cướp bóc.
Không phải là không muốn, mà là không thể.
Một khi bị truy nã, chúng sẽ không bao giờ có thể đến Lan Tư Duy Lợi tiêu tiền nữa.
Vì vậy, chỉ có thể ngoan ngoãn đi làm.
May mắn thay, công việc kinh doanh của Cự Long rất tốt.
Đặc biệt là đóng vai Tiểu Hỏa Long ở khu vui chơi giải trí, không chỉ lương cao mà tiền boa cũng nhiều vô số kể.
Từng là công việc trong mơ của Cự Long.
Nhưng công việc này chỉ có Hỏa Long mới có thể đảm nhiệm.
Những con rồng khác vừa nghiến răng nghiến lợi gào thét bất công, vừa phải tìm kiếm công việc khác.
Ngoài công việc đóng vai NPC Tiểu Hỏa Long ở khu vui chơi giải trí, công việc chụp ảnh cùng NPC Ác Long cũng kiếm rất nhiều tiền.
Nhưng phải hy sinh một chút tôn nghiêm của Cự Long, bởi vì lúc chụp ảnh cơ bản đều phải tạo dáng là một con rồng bị đánh bại, một tư thế khiến loài rồng phải xấu hổ.
Nhưng mà lương của công việc này thật sự quá cao, một chút tôn nghiêm thì tính là cái gì?
Thế là công việc này cũng bị cạnh tranh khốc liệt.
Không còn cách nào khác, những con rồng không thể cạnh tranh nổi hai công việc trên thì chỉ có thể làm tài xế lái xe bay.
May mà thu nhập của công việc lái xe bay cũng không thấp.
So với công việc cướp bóc trước đây, tuy công việc hiện tại không có được niềm vui “Giàu lên nhanh chóng”, nhưng lại có ưu điểm là ổn định.
Dần dần, cũng có những con rồng cảm thấy cuộc sống như vậy cũng không tệ lắm.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
