Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 15
Tuy phủ Lãnh chúa sống không được khá giả lắm, nhưng vẫn có một ít tiền tiết kiệm, nhưng mà đường không phải là thứ cứ có tiền là có thể mua được, nó là một tồn tại cực kỳ quý giá.
Đường được chiết xuất ra từ một loại ma thực rất hiếm và khó kiếm, loại cây phổ biến nhất để sản xuất ra đường ở thế giới này là một loại ma thực cấp thấp có tên là Ma quỷ đằng.
Tuy nó chỉ là ma thực cấp thấp, nhưng đối với người bình thường thì lại rất nguy hiểm, nó có thể tiết ra chất ngọt thu hút những sinh vật sống, sau đó hút máu họ, một người đàn ông trưởng thành bình thường khi rơi vào tay nó chỉ mười phút là sẽ biến thành thây khô.
Hơn nữa, Ma quỷ đằng là một loại thực vật “Quần cư”, sau khi trồng, nó sẽ nhanh chóng xâm lấn đất đai của những loài thực vật khác, sau đó biến thành một tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Nếu muốn trồng Ma quỷ đằng trên quy mô lớn thì phải cần ít nhất 20 Siêu phàm giả cấp cao.
Những Siêu phàm giả cấp cao có thể đạt được bước nhảy vọt về giai cấp thông qua sức mạnh của bản thân mình, muốn những người đó nguyện ý nhận công việc bảo vệ vườn Ma quỷ đằng thì phải có thật nhiều tài nguyên mới có thể thu hút được họ.
Vì vậy nên đường là một mặt hàng quý, luôn bị những gia tộc lớn kiểm soát.
Thành Đạt Nhã Khắc không có Siêu phàm giả cấp cao, vậy nên việc trồng hoặc sản xuất đường trên quy mô lớn là điều không thể, thậm chí vì khả năng tiêu thụ ở đây quá thấp và độ nguy hiểm quá cao, vậy nên không có đoàn thương nhân nào sẵn lòng vận chuyển đường đến đây để bán.
Đường ở thành Đạt Nhã Khắc đều là của những người dân du cư liều mạng đến “Sườn núi ma quỷ” gần Lạc Nhật sơn mạch để lấy.
Lượng đường hiện có trong phủ lãnh chủ đều là Bố Lai Tư mua lại sau khi nhận được tin Lĩnh chủ mới sẽ đến.
Đường ở chợ Lan Tư Duy Lợi đã được Bố Lai Tư mua lại cách đây vài ngày, bây giờ muốn mua thêm thì chỉ có thể mượn của các quý tộc khác hoặc đến thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á cách đây hàng trăm cây số.
Giá 1 cân đường trên thị trường là 1 đồng vàng, giới quý tộc sẽ “mua số lượng lớn” nên được giá ưu đãi hơn, nói dễ nghe hơn một chút là 99 đồng bạc.
Khi Phỉ Lạc Ti nghe nói đường rất có giá trị, y đã lập tức lên kế hoạch cho việc xây dựng nhà máy đầu tiên. Y biết nhà máy đó sẽ sản xuất cái gì.
Nhưng mà, nước xa không thể cứu được lửa gần, phải một thời gian nữa nhà máy đường mới có thể mở cửa.
“Bây giờ ta sẽ tập họp mọi người đến thành phố Lạp Khắc Đạt Lợi Á ngay. Trong vòng mười ngày nữa chắc chắn ta sẽ mang đủ đường trở về!” Bố Lai Tư chủ động đảm nhận công việc nguy hiểm nhất để “chuộc tội”
Ở đại lục Thản Tháp Lợi, người của thương đội có tỷ lệ tử vong cao nhất, ma thú, vong linh, thú nhân, cướp, nguyền rủa….. Có đủ loại nguy hiểm dẫn đến tử vong, nhưng thứ đạt được cũng không quá nhiều.
Có thể nói ra những lời như vậy cũng đủ thể hiện sự “Trung thành” của Bố Lai Tư rồi.
“Không cần.” Về phần đường, trong ba lô của Phỉ Lạc Ti cũng có một ít, tuy không nhiều nhưng cũng đủ dùng trong một thời gian.
Dù là đường trắng, đường nâu, đường phèn hay siro phong* gì cũng đều là nguyên liệu trắng cấp 1. Dù y có là Gan đế thật, nhưng yêu cầu một người chơi mãn cấp cấp 300 đi đánh quái từ cấp 1 đến cấp 10 để thu thập tài liệu cấp 1 thì có vẻ không được hợp lý lắm?
Chú thích: Siro Phong là một loại đường làm từ nhựa cây phong đường, cây phong đỏ, hay cây phong đen…..
Nhưng thời gian chơi game của y quá dài, y đã không logout trong suốt mười lăm năm, y phải đánh quái và làm nhiệm vụ 24 giờ một ngày, vậy nên món đồ kỳ quái gì rơi ra từ ba lô y cũng có một ít.
Y sắp xếp lại đường trong ba lô mình, sau đó lấy ra khoảng 10 tấn, đường nâu và siro phong không cần phải dùng nhiều, nhưng lúc cần thiết vẫn có thể tạo ra một ít đồ ngọt.
“Cái này, cái này…” Ái Lệ Ti và Bố Lai Tư thật sự bị sốc trước sự giàu có của Phỉ Lạc Ti. Núi đường các loại trước mắt không còn là đường nữa, mà là một núi tiền vàng!
Trong lãnh địa có một hẻm núi gần dãy Nhật Bất Lạc (Mặt trời không bao giờ lặn) bị ma quỷ đằng chiếm cứ tên là “Hẻm núi Ma quỷ”, ở đó có vô số ma quỷ đằng, những nhà thám hiểm ở dưới đáy xã hội sẽ đến đó thử vận may khi thiếu tiền. Thỉnh thoảng nếu may mắn thì bọn họ có thể gặp được một cây mọc “Lẻ loi” một mình, nếu chặt cành của nó đi và còn sống thì mang về bán lấy tiền, có thể kiếm được không ít!
Nhưng đây là công việc nguy hiểm, có thể lấy mạng bọn họ bất cứ lúc nào, vậy nên giá đường vẫn ở mức cao ngất ngưỡng, một cân một đồng vàng, đó đã là mức giá thấp nhất sau khi các quý tộc liên hợp cùng nhau ép giá.
Kể từ khi Lĩnh chủ cuối cùng rời đi, toàn bộ thành Đạt Nhã Khắc cũng không liên quan gì đến dinh thự trống rỗng của lãnh chúa, tuy Bố Lai Tư là một pháp sư nhưng cấp độ không cao lắm, hơn nữa ông cũng là một nô lệ, thứ có thể kiếm được thu nhập cũng chỉ có số lượng lớn đất đai của lãnh chúa.
Nhưng mà, đất đai trong trang viên cũng chỉ có thể trồng cây bình thường và có nhiều hạn chế, hơn nữa hàng năm cần phải mua thêm nô lệ, việc duy trì tôn nghiêm của phủ lãnh chúa cũng là một khoản chi phí lớn.
Ngoài ra, Kỳ Đế còn liên tục đòi tiền với nhiều lý do khác nhau, nếu lâu đài không có chủ nhân thật sự, ông muốn tiếp tục tồn tại thì phải biết “Ngoan ngoãn”.
Vậy nên, mặc dù đã tích lũy hơn năm mươi năm qua nhưng trong kho hàng của phủ Lãnh chủ cũng không có bao nhiêu đồ.
Khi Phỉ Lạc Ti bảo người làm chuyển đường vào kho, y cũng nhân cơ hội đến kiểm tra kho hàng của phủ Lãnh chúa.
Toàn bộ tòa thành đều thuộc quyền sở hữu của riêng Lĩnh chủ, nhưng thu nhập từ thuế, từ tiền bán đất, tiền bán nô lệ là những người dân không nộp được thuế, tiền thu phí quản lý các cửa hàng……. Đều thuộc về quan chấp chính, tiền của phủ Lãnh chúa hoặc cũng có thể nói tiền mà quản gia có thể thu vào được chỉ có từ việc bán hoa màu trồng trọt trong trang viên.
Tổng diện tích của năm trang viên là 150.000 mẫu, có 57 quản sự, tất cả đều là những người Siêu phàm, trong đó có 21 người kiến tập và 36 người sơ cấp, với hơn 2.000 nô lệ làm việc mỗi ngày, hàng năm họ có thể sản xuất ra được khoảng 100.000 tấn lương thực, theo lý thuyết thì có thể thu vào được khoảng 300.000 đồng vàng, nhưng việc phải bổ sung nô lệ đã mất, đào tạo những Siêu phàm giả, các chi phí cơ bản của lâu đài và những yêu cầu lấy tiền khác của Ba Khắc đã khiến số tiền còn lại cực kỳ rất ít.
Để đón tiếp tân Lãnh chủ, riêng bữa tiệc sang trọng ngày hôm đó đã tốn tới năm nghìn đồng vàng, ánh sáng của những đồng vàng còn lại trong nhà kho trống rỗng yếu ớt tựa đom đóm.
Lĩnh chủ trước kia là một đại quý tộc giàu có, vậy nên căn hầm rất rộng, ở đây khắc rất nhiều hoa văn và vòng tròn ma thuật, ngay cả một pháp sư cao cấp cấp 90 cũng không thể đột nhập vào được. Hệ số an toàn rất cao.
Nhưng kho bạc càng lớn thì bây giờ trông càng nghèo nàn.
925 đồng vàng, 6323 đồng bạc và 245721 đồng, đây là toàn bộ số tiền phủ lãnh chúa có.
Thật đáng thương, nhưng vì thể diện của quý tộc mà dinh thự của lãnh chúa trông vẫn xa hoa như vậy.
Ngoài kho tiền, trong tòa thành này còn có một nhà kho bình thường, nơi đó cũng trống không.
“Ta đã bảo Phái Khắc giao bột mì và hạt mè trắng lại đây, ngày mai nhất định sẽ không làm chậm trễ việc phát bánh mật!”
Ban đầu, ở đây cũng có chứa một số lương thực, còn bây giờ chúng đã được mang ra dùng hết theo mệnh lệnh của Phỉ Lạc Ti, nhưng đường quý sẽ sớm lấp đầy kho thôi.
Bố Lai Tư vốn định đề nghị cất đường vào hầm như ông đã từng làm trước đây, nhưng Phỉ Lạc Ti lại cho rằng điều đó là không cần thiết.
Nhà kho bình thường không được những vòng tròn ma thuật bảo vệ, điều đó khiến Bố Lai Tư có chút bất an, vì vậy ông đã nhanh chóng hứa hẹn: “Tôi nhất định sẽ bảo vệ những những bao đường quý giá này!”
Bây giờ đang là mùa thu hoạch vụ thu, trên đồng ruộng không thiếu lúa mì và hạt mè trắng, nhưng để vận chuyển một lượng lớn bột mì và hạt mè trắng như vậy cũng phải mất một thời gian.
Phỉ Lạc Ti chỉ ừ một tiếng, y từ chối cho ý kiến: “Mang cho tôi một giỏ bánh mì.”
Tay nghề nấu ăn của đầu bếp nữ ở đây y không dám khen, Gan đế không cần ngủ, Phỉ Lạc Ti mang theo hàng trăm chiếc bánh mật đi “Khảo sát” nơi sản sinh ra nguyên liệu cho nhà máy đường của y.
Theo như lời Bố Lai Tư nói, dãy núi Ma quỷ rất lớn, nhưng ông không có khả năng vào trong khám phá nên không biết chính xác nó lớn đến cỡ nào, ông chỉ biết đó là một nơi rất đáng sợ.
Lãnh địa ma quỷ đằng sống rất rộng lớn, thậm chí đứng từ độ cao một ngàn mét nhìn xuống vẫn có thể nhìn thấy tồn tại của nó cực kỳ to lớn.
Phỉ Lạc Ti tính toán diện tích một chút, đại khái chắc phải đến mấy chục ngàn mẫu, diện tích này khiến y có chút hài lòng, vậy nên sau khi đánh dấu trên bản đồ rồi thì trực tiếp nhảy xuống.
“Vèo…..”
Vô số dây leo cuộn tròn mang theo gai nhọn cùng nhau lao tới.
Hai mắt Phỉ Lạc Ti sáng lên, y bổ sung thêm cho mình một Khinh Thân Thuật rồi cầm đao trên tay nhanh chóng chặt đứt tất cả những cành cây lao đến vô cùng chính xác.
– 872365 – 655342 – 234543……
Những dòng chữ khổng lồ màu đỏ như máu lóe lên trong biển dây leo, trên đường Phỉ Lạc Ti tới đây đã muốn thay những trang bị màu xám vô dụng có sẵn mà mình không dùng tới, con dao găm trong tay cũng chỉ là hình dáng cơ bản nhất, thậm chí còn không có lưỡi dao. Nhưng dù vậy, thuộc tính cao quá mức của y vẫn nhanh chóng diệt sạch một mảng lớn ma quỷ đằng.
Đòn tấn công vật lý của mình – đòn tấn công vật lý của kẻ thù = lực sát thương gây ra.
Đó là quy luật của trò chơi, nhưng thế giới thực không thể diễn ra theo thông báo cứng nhắc như vậy.
Sở dĩ xảy ra tình trạng này là do Phỉ Lạc Ti chưa kiểm soát được “Sức mạnh” của mình nhuần nhuyễn.
Là một Gan đế mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế nhẹ, y sẽ không để điều đó xảy ra!
Phỉ Lạc Ti cau mày, sau đó giải trừ Khinh Thân Thuật rồi lao thẳng vào giữa đám ma quỷ đằng rộng mênh mông vô tận.
Ma quỷ đằng chỉ là ma thực cấp thấp nhất, thường chỉ từ cấp 1 đến cấp 10, còn lớn hơn cấp 10 thì chỉ chiếm một số lượng rất ít, nhưng cấp bậc thấp thì đã sao, với hàng chục ngàn sợi dây leo quấn chặt vào nhau như thế thì dù có là Pháp sư cấp 100 trong huyền thoại cũng không dám tiến vào một nơi đáng sợ như vậy.
Mà trong hẻm núi này lại có hàng trăm hàng triệu sợi dây leo như vậy.
Nhưng mà, khi Phỉ Lạc Ti đáp xuống trung tâm biển ma quỷ đằng đó thì không có một dây leo nào dám đến gần.
Ma quỷ đằng tấn công Phỉ Lạc Ti lúc đầu đã là BOSS ở khu vực này, thậm chí nó còn là BOSS cấp 19 hiếm có khó tìm sắp đột phá lên cấp 20.
Nhưng mà cấp 19 cũng giống như hàng ngàn ma quỷ đằng khác ở đây, nó cũng đã bị giết ngay lập tức chỉ bằng một nhát dao.
Ngay cả việc “Tự chặt một đoạn dây leo để cứu mạng” cũng không có cơ hội làm, dây leo dài hàng ngàn mét vuông mất đi sức sống rồi ngã xuống đất chỉ trong chớp mắt.
Nếu có ai đó từ trên cao nhìn xuống sẽ thấy hẻm núi này bây giờ trông giống như đồi trọc.
Ma quỷ đằng cấp 1 tuy không lớn lắm, nhưng xu hướng phát triển lại theo cấp số nhân, khi ma quỷ đằng phát triển từ cấp 10 trở lên, sự tồn tại của nó sẽ cực kỳ đáng sợ.
Mặc dù đường bột chiết xuất từ ma quỷ đằng cấp 10 cực kỳ đắt tiền, nhưng ngay cả như thế thì vẫn không có quý tộc nào dám trồng ma quỷ đằng từ cấp 10 trở lên.
Một cây ma thực thôi mà chiếm cứ một vùng đất rộng hàng nghìn mét vuông, ngay cả những người Thi pháp cấp cao cũng không thể g**t ch*t được nó trong một lần.
Một khi ma quỷ đằng cấp 10 đạt được quy mô lớn, phải dùng từ “kh*ng b*” để hình dung nó, ngay cả những Pháp sư cấp cao cũng chỉ có thể né nó ra.
Mà những người mạnh hơn cả Pháp sư cấp cao thì không phải cứ có nhiều tiền vàng là có thể thuê được!
Để một người như thế đến canh giữ ma thực cấp 10 giống như dùng dao mổ trâu đi giết gà vậy.
Ma thực cấp thấp không có trí tuệ, nhưng sinh tồn là bản năng của mọi sinh vật.
Không còn cây ma quỷ đằng nào dám đến gần Phỉ Lạc Ti nữa, nhưng Phỉ Lạc Ti lại rất bất mãn.
Cấp bậc tuy thấp, nhưng thấp cũng có cái lợi, cấp độ càng thấp y sử dụng sức mạnh càng dễ.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
