Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 144
Vì có hơi ấm của cơ thể nên viên sô cô la tan chảy ngay khi chạm vào đầu lưỡi, vị ngọt ngào hòa quyện cùng vị đắng nhè nhẹ lan tỏa khắp khoang miệng, tạo nên dư vị quyến luyến thật khó quên.
Hầu như không đứa trẻ nào có thể cưỡng lại sức hấp dẫn của sô cô la, điều này đã được chứng minh qua hàng chục triệu đứa trẻ ở Lan Tư Duy Lợi và lãnh địa Hân Vinh, đương nhiên, Tắc Tây Á cũng không ngoại lệ.
“Hu hu hu… Sao trên đời lại có thứ ngon đến thế này chứ… hu hu hu….” – Cô bé vừa khóc vừa hồi tưởng lại hương vị tuyệt vời lúc nãy, trong khi kẻ bị cướp mất sô cô la lại cảm thấy mình mới là người nên khóc, nhưng nhìn Tắc Tây Á say mê như thể đang được thưởng thức món ngon nhất thế gian, cậu bé cũng không khỏi l**m môi thèm thuốn.
Tắc Tây Á đã nín khóc, cơ thể nhỏ bé không cho phép cô bé tiếp tục gào khóc nữa, nhưng cô bé có thể nhìn chằm chằm vào những người bạn đồng hành cao lớn như “Chim sẻ đậu cành cây”.
Chỉ cần bọn họ vừa chạm tay vào sô cô la là cô bé sẽ lao vào cướp ngay.
Phong cách nuôi dạy Thánh Tử, Thánh Nữ của Thần Điện Chiến Tranh vốn dĩ rất đơn giản và thô bạo, một chút tranh giành nhỏ nhặt này chẳng là gì!
Thế là trước khi con tàu ma pháp đáp xuống, trên tàu đã diễn ra một trận ẩu đả.
Mặc dù con tàu nhanh chóng bay ra khỏi phạm vi của thác sô cô la, nhưng những đứa trẻ đã nổi cơn thịnh nộ thì không ai chịu dừng lại.
Cuối cùng, con tàu cũng dừng hẳn, lũ trẻ đồng loạt ngừng đánh nhau và chạy như bay về phía cửa hàng sô cô la.
Nhân viên dẫn đường ở phía sau hét lớn: “Các ngươi không có đạo cụ bay, làm sao mà cướp được chứ!”
Những Thần Quan khác đang định chạy đi cướp bỗng dừng lại.
So với việc giành giật những viên sô cô la nhỏ bé kia, thà nhắm vào những ngọn núi kem, đám mây kẹo bông và thác sô cô la kia còn hơn, bọn hắn là người lớn, tất nhiên là người lớn phải ăn cái to rồi!
“Làm sao để mua cây chổi bay trên trời kia vậy?”
Giáo hoàng Thần Điện Chiến Tranh đen mặt, nhưng trong không khí dường như vẫn còn vương vấn mùi hương sô cô la, ông ta nuốt nước bọt, dùng ánh mắt ra hiệu cho nhân viên.
Ta đường đường là Giáo hoàng, tự mình đi cướp thì thật mất mặt! Không thể trực tiếp cho ta một cái giống như vậy sao?
Nhân viên: “…..”
Nhân viên có chút bất lực, nhưng cũng có chút tự hào – Nhìn xem! Những thứ tốt đẹp của Lan Tư Duy Lợi chúng tôi, ngay cả Giáo hoàng cũng phải thèm muốn!
Có điều, cuối cùng Giáo hoàng cũng không có được ngọn núi kem, đám mây kẹo bông và thác sô cô la, nhưng bữa tối hôm đó có món lẩu sô cô la.
Sô cô la nóng chảy sôi sùng sục, dùng các loại trái cây, kẹo bông, que kem nhúng vào, sau đó lăn qua đĩa hạt – tuy không thú vị bằng buổi ra mắt sản phẩm mới, nhưng hương vị thì không hề kém cạnh!
Tắc Tây Á chạy trước nhất, như một con khỉ hoang dã chạy thoăn thoắt trên đường.
Thần Điện Chiến Tranh về cơ bản là đội ngũ đầu tiên đến nơi, đội ngũ thứ hai là Thần Điện Kim Tệ, phần lớn trong số họ là Thi Pháp Giả, có khả năng bay lượn, không có chổi bay cũng có thể bay.
Chỉ là, bọn họ phải tỏ ra đoan trang, phải duy trì thân phận Thánh Tử, Thánh Nữ cao quý của mình.
Phần lớn những đội ngũ đến thứ ba và thứ tư cũng vậy.
Tắc Tây Á là người đến đầu tiên, nhưng vừa đến nơi, cô bé đã ngớ người ra vì… cô bé không biết bay.
Cô bé có thể nhảy rất cao, nhưng dù cao đến đâu cũng không thể chạm tới ngọn núi kem và đám mây kẹo bông cao ngất ngưởng trên không trung kia.
“Chị ơi, em có thể cho chị mượn chổi bay của em, nhưng mà chị có biết cưỡi không?” – Một em bé đáng yêu lên tiếng đề nghị.
Tắc Tây Á cảm động vô cùng, nhận lấy cây chổi rồi cảm ơn rối rít: “Chắc chắn là chị biết rồi!” – Nhất định phải biết chứ!
Em bé đáng yêu mỉm cười, vô cùng tin tưởng, còn làm động tác cổ vũ Tắc Tây Á cố lên, sau đó chỉ cho cô bé cách điều khiển chổi bay.
Rất nhanh, Tắc Tây Á đã làm quen, thử một chút rồi lao vút lên, da dày thịt béo có ngã cũng không chết, lại càng không làm hỏng chổi, chỉ cần đảm bảo hai điều này, cô bé có thể yên tâm bay lên!
Tắc Tây Á điều khiển chổi bay vừa nhanh vừa ẩu, lao thẳng về phía ngọn núi kem, dùng hành động thực tế để chứng minh cho chân lý “Đường thẳng là con đường ngắn nhất”.
“A a a… sướng quá ha ha ha…” – Cây chổi của Tắc Tây Á bay lên theo góc vuông 90 độ so với mặt đất, còn cơ thể cô bé thì song song hoàn toàn với mặt đất, động tác khó nhằn như vậy nhưng đối với Tắc Tây Á lại chỉ có sự thích thú tột độ.
Nhưng mà, trong mắt em bé cho mượn chổi bay, người biết rõ Tắc Tây Á là tay mơ thì đó lại là hành động nguy hiểm liều lĩnh đến chết người.
“Chờ đã, chị không thể làm vậy! Nguy hiểm quá!”
Tắc Tây Á nào có nghe người ta nói gì, dùng tốc độ nhanh nhất lao l*n đ*nh núi kem, sau đó còn phát hiện ra quái vật hạt dẻ, loại mà g**t ch*t sẽ rơi ra túi hạt dẻ.
Một số vật phẩm ẩn cũng sẽ có quái vật canh giữ, chỉ có g**t ch*t quái vật, mở rương kho báu mới có thể nhận được.
Tắc Tây Á lập tức bị cuốn hút. Cô bé cứ thế chém giết trên đó, rất nhanh đã thu được một đống lớn chiến lợi phẩm.
Ban đầu cô bé còn muốn tiếp tục, nhưng lại nhớ đến cô em bé cho mình mượn chổi bay, bèn mang theo chiến lợi phẩm quay xuống.
“Cảm ơn em gái đã cho chị mượn cây chổi bay nhé!” – Tắc Tây Á hào phóng chia cho em bé đó một nửa số chiến lợi phẩm.
Em bé cầm lấy một bông hoa màu tím, đưa đến bên miệng Tắc Tây Á: “Vị này em thấy ngon nhất nè, chị thử xem!”
Lúc nãy, khi chiến đấu trên đó, Tắc Tây Á đã không nhịn được sự cám dỗ mà ăn kha khá, nghe nói đây là vị cô bé thích nhất, liền biết chắc chắn là ngon, chẳng chút do dự, há miệng cắn một miếng.
Nhìn dáng vẻ ngây thơ của Tắc Tây Á, cô bé có chút không nỡ.
Nhưng rất tiếc, chức vô địch là của Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 chúng ta! Vì vậy, thông tin của chị, em xin phép nhận nhé!
Đúng vậy, cái gọi là thiết kế vừa ngon vừa vui của buổi ra mắt sản phẩm mới, chính là một trận chiến thu thập thông tin!
Học sinh của trường tiểu học Trang Trại, tiểu học Lan Tư Duy Lợi, tiểu học Hân Vinh, cùng với các thí sinh của Hội Tương Trợ và Học viện Ma Pháp Hoàng Gia căn bản sẽ không đến đây đánh quái để lấy những “Vật phẩm ẩn” đó.
Ngược lại, những người đến đây đều là nhân viên tình báo của các trường.
Quan sát loại kỹ năng, độ thuần thục, thói quen, thậm chí là ước tính lượng mana của những người này.
Tất cả đều là công tác thu thập thông tin để chuẩn bị cho cuộc thi!
Trước đó, công tác thu thập thông tin của các trường đã phát triển thành phim gián điệp, đấu đá lẫn nhau, bày mưu tính kế, rất khó để dò la được thông tin hữu ích gì từ đối phương.
Nhưng những người ngây thơ mới đến này nào biết được thủ đoạn của bọn nó.
Không phải là rất dễ dàng mắc bẫy sao?!
Nghĩ đến đây, em bé lại nở nụ cười ngọt ngào đáng yêu: “Chị ơi, chị mới đến Lan Tư Duy Lợi phải không? Chị có muốn em giới thiệu cho chị một số hoạt động thú vị ở đây không?”
Tắc Tây Á hoàn toàn không có ý định giữ bí mật thông tin của mình, gật đầu lia lịa: “Em gái, em tốt bụng quá đi mất!”
Bé gái ngại ngùng cười với Tắc Tây Á: “Bởi vì chị rất xinh đẹp ạ!” – Lời này không hề giả dối, tuy làn da của Tắc Tây Á không trắng trẻo như những cô gái khác, nhưng nước da bánh mật cùng với nụ cười rạng rỡ kia lại toát lên vẻ khỏe khoắn, xinh đẹp, lại có chút gì đó rất mạnh mẽ, loại khí chất này rất hiếm gặp ở các cô gái khác, rất thu hút ánh nhìn của bé gái.
Nhưng mà, đây là lần đầu tiên Tắc Tây Á được nghe lời khen như vậy.
Thế giới này, yêu cầu đối với những cô gái thượng lưu là phải trắng, ngực to, eo thon, mông nở, chân dài, nói năng nhỏ nhẹ, cử chỉ đoan trang, tốt nhất thì phải còn là Thi Pháp Giả.
Tuy là Thánh Nữ của Thần Điện Chiến Tranh, nhưng là phận nữ nhi, dường như Tắc Tây Á đã được định sẵn là “Cô độc tới già”.
Dù là Thánh Nữ, nhưng là một cô gái không có gia thế, không có thực lực vượt trội, cô bé vẫn phải chịu ánh mắt soi mói phụ nữ của xã hội này.
Hoặc có thể nói, là ánh mắt soi mói đối với “Vợ của một người nào đó trong giới thượng lưu”.
Trước khi cô bé trở nên đủ mạnh mẽ để khiến tất cả mọi người phải im lặng, thì những lời dè bỉu, khinh miệt sẽ là chuyện hết sức bình thường.
Cô bé cứ nghĩ, những lời khen ngợi như vậy sẽ không bao giờ thuộc về mình.
Tuy không bận tâm đến lời khen chê, nhưng khi thực sự được khen ngợi, tâm trạng của Tắc Tây Á tốt đến mức muốn bay lên trời!
“Để chị hái thêm thật nhiều hoa sô cô la kem này cho em!” – Tắc Tây Á trực tiếp dùng hành động để thể hiện niềm vui của mình.
Lương tâm của bé gái nổi lên một chút áy náy, nhưng rất nhanh sau đó đã trở lại trạng thái làm việc của một nhân viên hậu cần.
******
Vì “Đối tượng được mời” lần này khá đặc biệt, nên tất cả các đội đều đến Lan Tư Duy Lợi trước một ngày.
Cũng không có hoạt động diễn tập nào, tất cả các quy trình đều được trình chiếu bằng ma pháp cho mọi người xem một lần là rõ.
Thái độ thân thiện và nhiệt tình của người dân Lan Tư Duy Lợi khiến các vị khách cảm thấy như đang ở nhà, thoải mái vui chơi một ngày ở thành Lan Tư Duy Lợi.
Sau một đêm nghỉ ngơi, ngày hôm sau, mọi người ai nấy đều háo hức, phấn khởi và mong chờ Hội thao mùa xuân bắt đầu.
Lan Tư Duy Lợi là thành phố không ngủ, nhưng hôm qua là một ngoại lệ, dường như những người dân Lan Tư Duy Lợi cuồng làm việc, luôn muốn tiến hóa giấc ngủ cũng phải ép bản thân chìm vào giấc ngủ ngon trước sự kiện trọng đại này.
Vào ngày hôm qua, loại thuốc ngủ ngon có thể giúp ngủ ngon và tăng cường các loại buff suýt chút nữa thì bị bán hết sạch.
Ở Lan Tư Duy Lợi, tThuốc ngủ ngon là loại thuốc bán rất chậm, sự tồn tại của nó dường như không cần thiết đối với những người luôn cố gắng tiến hóa giấc ngủ.
Mặc dù có thể nhận được một số buff thông qua giấc ngủ, nhưng hiệu quả càng cao thì thời gian ngủ càng lâu, một tiếng ngủ – thực sự chỉ đủ để mơ một giấc mơ!
Điều này không có tác dụng gì nhiều đối với những người dân theo chủ nghĩa thực dụng ở Lan Tư Duy Lợi.
Vì vậy, lượng thuốc ngủ ngon dự trữ không nhiều.
May mắn thay, có rất nhiều người có đầu óc kinh doanh, đã thu mua từ một tuần trước.
Thuốc ngủ ngon là nội dung bài học của năm nhất, rất dễ mua, giúp không ít học sinh kiếm được một khoản tiền tiêu vặt.
“Ôi, đêm qua tôi mơ thấy con bé Vi Vi An nhà tôi giành được chức vô địch đó, đúng là điềm lành, điềm lành đây mà!”
Người chị em hàng xóm thân thiết nghe vậy lại không hưởng ứng.
“Vô địch là của trường số 1 chúng ta! Bà mơ thấy trường số 3 vô địch, tôi còn mơ thấy trường số 1 ẵm trọn top 3 cơ đấy!” Mặc dù mấy đứa con của bà ta đều không tham gia cuộc thi lần này, nhưng bà ta cũng là người rất yêu thích ngôi trường số 1 đấy nhé!
Hai người bạn thân trừng mắt nhìn nhau, hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu đi chỗ khác.
Tối hôm qua, ai ai cũng uống thuốc ngủ ngon, hầu như ai cũng mơ thấy trường tiểu học mà mình ủng hộ giành chức vô địch, những người dân hôm qua còn tốt đẹp hòa thuận với nhau, hôm nay đã thay đổi sắc mặt, người này hừ người kia hừ, mới sáng sớm mà không khí xung đột nồng nặc mùi thuốc súng.
“Bắt đầu kiểm tra vé, bắt đầu kiểm tra vé!”
Theo tiếng hô từ phía trước, mọi người lập tức phấn chấn tinh thần, không còn tranh cãi vì chút xích mích nhỏ đó nữa.
Nói đến chuyện này, mẹ của Vi Vi An rất hài lòng, Cuộc thi học sinh Tiểu học xuất sắc toàn Vị Diện lần này đã khiến lượng người đổ đến Lan Tư Duy Lợi đạt kỷ lục mới – 5 triệu người!
Với số lượng người tham gia đông đảo như vậy, nhưng vé vào cửa chỉ có 1 triệu vé.
Cho dù đã trừ đi 300.000 người của các đội cổ vũ của trường và nhân viên biểu diễn lễ khai mạc, thì vẫn còn 4,7 triệu người tranh giành 1 triệu vé.
Lúc này, những người dân bản địa Lan Tư Duy Lợi được hưởng lợi thế!
Chỉ cần dùng thẻ căn cước công dân đến nhà thi đấu để nhận vé là được!
Gia đình Vi Vi An trước đây sống rất vất vả, nhưng dù sao cũng là công dân chính thức của thành Đạt Nhã Khắc!
Sau khi di dời, gia đình bọn họ không chỉ được chuyển đến một căn hộ mới rộng rãi, sáng sủa, mà còn nhận được hộ khẩu Lan Tư Duy Lợi vô cùng quý giá, cho phép bọn họ được hưởng rất nhiều đãi ngộ.
Ví dụ như cuộc thi lần này, tuy rằng có thể xem phát sóng trực tiếp vô cùng rõ ràng qua màn hình, nhưng đâu có sướng bằng việc xem trực tiếp tại hiện trường!
Mẹ của Đại Lạp ngày thường là một người phụ nữ rất khiêm tốn và dịu dàng, nhưng hôm nay lại giống như một con công xòe đuôi: “Con bé Đại Lạp nhà tôi giỏi giang lắm, sợ tôi không giành được vé, nên đã cố gắng xin cho tôi một vé người nhà của thí sinh đấy!”
Mọi người xung quanh đều nhao nhao khen ngợi.
Mẹ của Vi Vi An nghe vậy thì không vui, bà ta có tận hai tấm vé trên tay đây này! Thấy chưa? Hai tấm vé lận đó! Một tấm là phúc lợi công dân, một tấm là vé người nhà! Một người không thể dùng hết hai tấm, nên bà ta đã cho bạn thân của mình một tấm, nhưng để khoe khoang, bà ta đã hẹn với người bạn đó là đến lúc kiểm tra vé mới đưa.
Đại Lạp là thí sinh của trường số 2, tuy rằng nhóm bạn thân của bà ta có tranh cãi một chút về việc trường số 1 hay trường số 3 mới là trường vô địch, nhưng trước mặt trường số 2, bọn họ cũng sẽ không để khí thế thua kém được!
“Mẹ Vi Vi An, sao bà lại có nhiều vé thế? Chắc là Vi Vi An nhà chúng ta giỏi giang lắm nhỉ! Cho dù biết bà có vé rồi, nhưng con bé vẫn cố gắng giành lấy vé người nhà cho bà!”
Bình thường mọi người đều gọi thẳng tên, nhưng lần này, người nhà của các thí sinh tham gia hội thao đều viết tên con mình lên trán, sau đó cầm loa bật âm lượng lớn nhất để phát đi phát lại.
Quảng trường chờ đợi vào sân náo nhiệt vô cùng, nhưng không ai chen lấn, hay xô đẩy cả.
Ở Lan Tư Duy Lợi, xếp hàng là một việc rất phổ biến, xếp hàng văn minh là điều cơ bản nhất, nếu có người chen hàng, xô đẩy, đặc biệt là trong thời điểm đặc biệt này, đừng nói là những người xếp hàng, mà ngay cả người đi đường cũng sẽ xắn tay áo lên dạy cho kẻ phá hoại hình ảnh văn minh, thân thiện của Lan Tư Duy Lợi đó một bài học!
Có rất nhiều quầy kiểm tra vé, hơn nữa khán giả lại đến xếp hàng từ một tiếng trước vì quá háo hức, nên chưa đầy nửa tiếng, công tác kiểm tra vé đã hoàn tất.
Nhưng tuy ở bên ngoài có thể văn minh, nhưng khi vào trong đấu trường thì lại khác.
“Trường số 1 tập hợp, trường số 1 tập hợp! Đi đến khu vực B130 nào!”
“Khu vực A312 bị cướp mất rồi, mau đến giành lại!”
“Lũ khốn trường số 3 dám giả mạo thành trường số 2 để lừa chỗ cổ vũ, đánh chúng nó!”
“Cổ động viên của Quang Minh Thần Điện đâu rồi?!”
“Vì biển đỏ, xông lên!!!”
“Phải để màu xanh của Hân Vinh bao phủ toàn bộ hội trường!”
Còn 30 phút nữa là đến lễ khai mạc, 30 phút này chính là thời khắc chiến đấu của những người ủng hộ!
Ban tổ chức có quy định về việc cổ vũ, khuyến khích mọi người cổ vũ văn minh, thậm chí vì là Hội thao mùa xuân đầu tiên nên còn hủy bỏ tất cả các quảng cáo thương mại.
Tất cả các vị trí quảng cáo đều được dành cho mọi người, không cần phải lo lắng về việc không đủ chỗ cổ vũ.
Nhưng khi tinh thần hiếu thắng trỗi dậy, mọi người lại rất để tâm đến quy mô của biển người cổ vũ.
Nhân viên an ninh đã nhiều lần nhấn mạnh về việc cổ vũ văn minh, thấy mọi người chỉ hò hét suông, không ai muốn bị đuổi ra ngoài vì gây rối, nên cũng không quản nữa.
Thậm chí còn có nhân viên nhắc nhở thời gian cho họ: “Còn năm phút nữa thôi, hết giờ sẽ giữ nguyên hiện trạng, rõ chưa?”
Mọi người đồng thanh: “Rõ rồi!”
Kết thúc trận chiến cổ vũ trước năm phút, năm phút này đủ để bọn họ điều chỉnh hơi thở, uống thuốc, khôi phục trạng thái tốt nhất.
Dù sao thì việc cổ vũ cho cuộc thi mới là điều quan trọng nhất.
Những người của các Thần Điện khác và Hoàng thất vẫn chưa quen với việc đến sớm, nhưng trong một sự kiện lớn như vậy, bọn hắn không dám đến muộn, bởi vì hôm nay Phỉ Lạc Ti sẽ có mặt.
Khi bọn hắn đến địa điểm thi đấu đúng giờ, cũng không có phản ứng gì đặc biệt, bởi vì lúc này khán giả đã vào sân hết rồi, quảng trường phía trước trống trơn, không có một gian hàng nào.
Nhưng những nơi khác lại rất náo nhiệt.
Cuộc sống ngày càng khấm khá, hầu như nhà nào cũng sắm được một chiếc máy chiếu trực tiếp, bình thường xem phim hoạt hình, phim truyền hình rất tiện lợi, nhưng đây là cuộc thi cơ mà!
Cuộc thi đấy!
Làm sao có thể ở nhà xem một mình được? Tất nhiên là phải xem cùng mọi người mới vui!
Vì vậy, các công viên, trung tâm thương mại, quán ăn vặt đều chật cứng người.
Sân vận động có sức chứa hơn một triệu người, nhưng bên ngoài vẫn còn gần bốn triệu khán giả!
Ngay cả những sản phụ cũng ôm bụng bầu đến sảnh bệnh viện xem phát sóng trực tiếp cùng các y tá.
“Woaaa…”
Khi các Kỵ Sĩ của Thần Điện Chiến Tranh đẩy cửa ra, âm thanh bên trong ùa vào tai, lúc này bọn hắn mới biết, cảm giác hơn một triệu người chen chúc trong cùng một không gian là như thế nào?!
Yên tĩnh ư? Đó là điều không thể.
Ngay cả tiếng hít thở cũng ồn ào không tả nổi, đặc biệt là thời điểm cuộc thi sắp bắt đầu, bất kỳ động tĩnh nhỏ nào cũng khiến bọn họ kích động.
Vô số âm thanh truyền vào tai mọi người, vô số ánh mắt đổ dồn về phía bọn hắn, ngay cả những vị Giáo hoàng và Quốc vương tự cho mình đã trải qua vô số trường hợp lớn cũng phải sững người trong giây lát.
Bị nhiều người nhìn với ánh mắt nồng nhiệt như vậy, ngay cả những nhân vật lớn coi thường dân thường cũng cảm thấy hào hùng, đối với những người này, trong lòng cũng dâng lên một cảm giác thật khó tả.
Cảm giác này khiến bọn hắn buông bỏ sự cao quý, nhưng còn chưa kịp để bọn hắn phản ứng, tiếng vỗ tay như sấm dậy và tiếng reo hò như sóng thần đã nhấn chìm bọn hắn.
“Lĩnh chủ đại nhân, buổi sáng tốt lành!”
Đây là lời chào buổi sáng chân thành nhất, mỗi người đều dồn hết sức lực và cảm xúc của mình vào đó.
Hệ thống cách âm của hội trường rất tốt, dù là âm thanh bên ngoài hay bên trong gì cũng đều bị ngăn cách rất tốt, nhưng do âm lượng quá lớn, những người có thính lực tốt tất nhiên có thể nghe thấy tiếng “Lĩnh chủ đại nhân, buổi sáng tốt lành!” vang dội từ khắp nơi trong thành phố qua cánh cửa chưa đóng kín, mặc dù bọn họ biết rõ Phỉ Lạc Ti không thể nhìn thấy mình, rất có thể cũng không nghe thấy tiếng của bọn họ, nhưng khi Phỉ Lạc Ti xuất hiện trong màn hình chiếu trực tiếp, bọn họ vẫn không kìm được mà hét lên.
Phỉ Lạc Ti đã xuất hiện.
Y bước ra từ lối đi dành riêng cho khách mời, tiếng chào buổi sáng đồng loạt vang lên khiến những vị khách lần đầu tiên đến đây vô cùng kinh ngạc.
Phỉ Lạc Ti mỉm cười vẫy tay chào những người dân nhiệt tình của mình: “Chào buổi sáng mọi người.”
Giọng y không lớn, mang theo niềm vui nhẹ nhàng, bình thản, như thể chỉ là một lời chào buổi sáng hết sức bình thường.
Sự thật là như vậy, điều mà mọi người ở Sảnh Chấp Chính mong chờ nhất mỗi ngày là khi đi làm gặp được Phỉ Lạc Ti, nói với y một câu “Chào buổi sáng” rồi được đáp lại bằng một câu “Chào buổi sáng”, tâm trạng tốt như vậy có thể kéo dài cả ngày!
Phỉ Lạc Ti đi đến chỗ ngồi của mình, mọi người lại hướng về phía Ước Thư Á phía sau y, cùng nhau hô to: “Buổi sáng tốt lành, thư ký trưởng đại nhân!”
Lời chào hỏi đồng thanh và tiếng hoan hô như sóng thần lại một lần nữa ập vào tai những vị khách.
Ước Thư Á cũng mỉm cười vẫy tay: “Chào buổi sáng mọi người~”
Sau đó, không còn gì nữa.
Sự tồn tại của các vị Giáo hoàng và Quốc vương, Hoàng hậu ăn mặc lộng lẫy ở cửa bên cạnh đã bị bọn họ hoàn toàn phớt lờ.
Lúc này, ưu thế của việc Quang Minh Thần Điện cử nhiều tình nguyện viên đến như vậy đã được thể hiện.
Giáo hoàng, Hồng y Giáo chủ và các Thánh Kỵ sĩ của Quang Minh Thần Điện ung dung đi đến chỗ ngồi cổ vũ của mình.
Cuộc thi lần này, khán đài có một triệu chỗ ngồi, khu vực cổ vũ có 280.000 chỗ ngồi, mỗi đội có 10.000 suất cổ vũ.
Tiếp theo là chỗ ngồi của 20.000 nhân viên biểu diễn lễ khai mạc.
Nhìn từ bên ngoài có thể không thấy rõ, nhưng toàn bộ hội trường rất rộng lớn, toàn bộ khán đài được thiết kế theo hình bậc thang bao quanh sân thi đấu.
Phỉ Lạc Ti, Ước Thư Á và các Bộ trưởng khác của Sảnh Chấp Chính Lan Tư Duy Lợi ngồi ở hàng ghế đầu tiên, Bối Đặc Tây, Ngải Luân và những người phụ trách khác của lãnh địa Hân Vinh, các Giáo hoàng, Hồng y Giáo chủ của các Thần Điện, các Quốc vương và Hoàng hậu của các Vương quốc đều ngồi ở hàng ghế đầu.
Ánh mắt của Vương hậu Đế quốc Vu Na Lợi Á liên tục hướng về phía Ngải Luân, gầy hơn rồi, con trai bà đã gầy đi và đen hơn, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, rực rỡ hơn.
Trước đây Ngải Luân cũng từng xa nhà, nhưng bà chưa bao giờ lo lắng như vậy.
“Tùng! Tùng! Tùng!”
Sau khi mọi người đã yên vị, lễ khai mạc chính thức bắt đầu.
Bà rất muốn trò chuyện với con trai ngay lúc này, nhưng rõ ràng bây giờ không phải là lúc thích hợp để nói chuyện, bà chỉ có thể kìm nén cảm xúc trong lòng.
Ban đầu bà cứ nghĩ thời gian sẽ trôi qua rất lâu và dày vò, nhưng không ngờ lại bị cuốn hút đến vậy.
Phỉ Lạc Ti không can thiệp vào công tác chuẩn bị cho lễ khai mạc, chỉ ấn định thời gian và để mọi người tự do phát huy, thậm chí nhiều người tham gia biểu diễn còn chưa từng gặp y.
Nhưng mà, chất lượng của lễ khai mạc lại rất cao.
Ban đầu, những người này ai cũng không phục ai, nhưng các Hoa Tiên Tử thì lại rất nhỏ bé!
Các cô bé nhỏ nhắn, xinh xắn đứng ra hòa giải mâu thuẫn, dần dần, mọi người bắt đầu nghe theo sự chỉ huy của các Hoa Tiên Tử.
Không phải là không có ai phản ứng lại, nhưng có người dẫn dắt thì sẽ ít mắc sai lầm hơn, mọi người cứ thế “Đâm lao thì phải theo lao”.
Các Hoa Tiên Tử không có khả năng chiến đấu, nhưng thiên phú nghệ thuật của bọn họ thì không phải là lời nói suông, có các Hoa Tiên Tử kiểm soát tổng thể, mỗi tiết mục biểu diễn đều phát huy hết mức có thể, ấn tượng và đẹp mắt vô cùng, bữa tiệc mãn nhãn khiến mọi người suýt nữa quên mất hôm nay mình đến đây để làm gì!
May thay, tiết mục cuối cùng là dàn hợp xướng của các Tinh Linh.
Bài hát “Gió Mùa Hè” đã kéo mọi người trở lại hiện thực.
“Gió Mùa Hè” là ca khúc chủ đề do các Tinh Linh sáng tác riêng cho cuộc thi lần này.
Thời gian bắt đầu của Hội thao mùa xuân là vào cuối xuân, khi tất cả các trận đấu kết thúc cũng là lúc mùa hè đến.
Mùa hè nóng bức sắp đến, trước khi mùa hè thực sự đến, trong hội trường này, đã là một mùa hè nóng đến mức làm cho người ta muốn hôn mê.
Cho dù nội dung của toàn bộ chương trình khai mạc là gì, thì tựu chung lại, không thể tách rời khỏi hai chữ “Nhiệt huyết” được, mỗi tiết mục đều đẩy cảm xúc lên cao, toàn bộ hội trường đã tràn ngập bầu không khí sôi động, và bài hát “Gió Mùa Hè” chính là ngọn lửa châm ngòi cho sự bùng nổ đó.
Các Tinh Linh trên sân khấu hát: “Bay lên, bay lên, bí mật của ma pháp ở ngay đây, bay lên, bay lên, ánh sáng lạnh lẽo của trọng kiếm hóa thành đôi cánh, đừng ngoảnh đầu nhìn lại con đường đã qua, bay lên, bay lên, hãy đứng trên đỉnh cao của vạn người!”
Giai điệu cao trào ngay từ khi cất lời đã đổ thêm dầu vào ngọn lửa đang cháy, mọi người đồng thanh hát: “Đừng ngoảnh đầu nhìn lại con đường đã qua, bay lên, bay lên, hãy đứng trên đỉnh cao vạn người!”
Là ca khúc chủ đề, “Gió Mùa Hè” đã được phát đi phát lại vô số lần trên khắp các con đường, ngõ hẻm của lãnh địa Lan Tư Duy Lợi và lãnh địa Hân Vinh, không yêu cầu kỹ thuật thanh nhạc, chỉ cần truyền tải được tinh thần “Chiến đấu, chiến đấu và chiến đấu”, hầu như ai ở Lan Tư Duy Lợi cũng có thể hát.
Người biểu diễn trên sân khấu hát, khán giả hát, thậm chí cả các thí sinh cũng hát, tiếng hát đồng ca theo nhạc đệm tuy không hay bằng dàn hợp xướng chuyên nghiệp, nhưng chỉ cần cảm xúc được truyền tải là được.
“Đừng ngoảnh đầu nhìn lại con đường đã qua, bay lên, bay lên, hãy đứng trên đỉnh cao vạn người!”
Ngoại trừ người của Quang Minh Thần Điện, các Thần Điện khác và các thành viên Hoàng thất, quý tộc mới đến hôm qua đều ngẩn ngơ.
Rung động, rung động thật sâu.
Trong vòng xoáy nhiệt huyết như vậy, bọn hắn thậm chí còn không có thời gian để suy nghĩ nhiều, hôm qua bọn hắn cũng đã nghe “Gió Mùa Hè” vài lần ở những nơi khác nhau, lời bài hát và giai điệu không có gì quá khó, khi kịp phản ứng thì đã hát theo hết một lượt.
Sau khi hát “Gió Mùa Hè” ba lần liên tiếp, cả thành phố như bừng cháy.
Giọng nói của người dẫn chương trình bắt đầu nghi thức cuối cùng của lễ khai mạc gần như sắp vỡ giọng: “Tiếp theo, xin mời các vận động viên đại diện của các trường tiến vào sân!”
“Đội đại diện của Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 đang tiến về phía chúng ta!”
Người chỉ huy đội cổ vũ lập tức đứng dậy.
“Tùng! Tùng! Tùng!” Dàn nhạc lập tức vào trạng thái, trong tiếng nhạc giao hưởng vô cùng nhịp nhàng, một nhóm học sinh trong đội cổ vũ hô vang:
“Thứ gì quý giá nhất?”
Một nhóm học sinh khác lập tức đáp: “Chiến thắng! Chiến thắng! Chiến thắng!”
“Thứ trang trí cho chiến thắng của chúng ta là gì?”
“Vô địch! Vô địch! Vô địch!”
“Ai sẽ là vô địch?”
Đội cổ vũ và khán giả trên khán đài đồng loạt hét lớn: “Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 !!!” Cùng lúc đó, tiếng trống dồn dập của dàn nhạc như muốn làm vỡ cả mặt trống.
Tiếng hò reo vang dội lớn đến mức suýt chút nữa đã xé toạc mái nhà.
Vô số người reo hò, vô số người cổ vũ.
Trong bầu không khí sôi động nhất của hội trường, đội đại diện của Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 bước ra sân trong tiếng hò reo vang dội.
Các Hoa Tiên Tử đã giảm cân thành công, bọn họ bay lượn nhẹ nhàng, dòng chữ ma pháp “Đội đại diện Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1” hiện ra trước mắt mọi người theo điệu múa của của bọn họ.
Tiếp theo là 60 học sinh của Trường Tiểu học Lan Tư Duy Lợi số 1 mặc đồng phục thi đấu màu đỏ, cưỡi chổi bay đều tăm tắp xuất hiện ở lối vào dành cho các đội, từ từ bay đến vị trí quy định.
“A a a a a……”
Vô số khán giả đang xem trực tiếp qua màn hình cũng đồng loạt hét lên, đặc biệt là những đứa trẻ, chúng nắm chặt tay, tuy tiếng reo hò không dành cho mình, nhưng chúng nó cũng cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.
Nóng quá nóng quá nóng quá, chúng nó muốn chạy ra ngoài, chạy vòng quanh lục địa này để giải phóng năng lượng dư thừa trong cơ thể.
Chúng nó không dám tưởng tượng nếu người đứng trong đội đại diện đó là mình thì sẽ oai phong như thế nào.
Chúng nó muốn đi học, muốn trở nên mạnh mẽ, muốn đứng ở vị trí đó để đón nhận vô số tiếng reo hò và ủng hộ.
Đôi mắt sáng long lanh nhìn chằm chằm vào màn hình chiếu, hơi thở cũng trở nên dồn dập.
Bầu không khí trong hội trường và bên ngoài đều rất nóng, nhưng ngoại trừ Quang Minh Thần Điện, các đội đại diện khác đều sững sờ.
Các vị Giáo hoàng, Hồng y Giáo chủ ngồi ở hàng ghế đầu đều mất bình tĩnh, uy nghiêm được xây dựng trong hàng nghìn năm bỗng chốc tan biến.
“Khẩu hiệu của chúng ta đâu? Bài hát cổ vũ của chúng ta đâu? Dàn nhạc của chúng ta đâu? Nhạc nền cổ vũ của chúng ta đâu?”
Giáo hoàng hỏi Hồng y Giáo chủ, Hồng y Giáo chủ cũng vội vàng quay sang nhìn thuộc hạ của mình.
“Khẩu hiệu của chúng ta đâu? Bài hát cổ vũ của chúng ta đâu? Dàn nhạc của chúng ta đâu? Nhạc nền cổ vũ của chúng ta đâu?”
Bọn hắn giống như một cỗ máy lặp lại, chỉ biết truyền đạt câu này hết lần này đến lần khác.
Không chỉ bọn hắn, mà ngay cả những thành viên trong đội đại diện chưa ra sân cũng hoảng sợ.
“Khẩu hiệu của chúng ta đâu? Bài hát cổ vũ của chúng ta đâu? Dàn nhạc của chúng ta đâu? Nhạc nền cổ vũ của chúng ta đâu?”
Quy định về cổ vũ đã được gửi đến tay người phụ trách của các Thần Điện cùng với quy định của cuộc thi, nhưng không ai coi trọng.
Bọn hắn được phân bổ 10.000 chỗ ngồi, nên chỉ cử 10.000 người đến, còn tưởng rằng đây là âm mưu của Lan Tư Duy Lợi, sau lưng còn suy đoán đủ điều.
Kết quả, bây giờ nhìn lại, âm mưu gì chứ, chỉ là cổ vũ thôi mà.
Chỉ là cổ vũ thôi!
Nhưng bọn hắn lại không chuẩn bị gì cả…..
Trời ạ, bọn hắn không có gì để cổ vũ!
Bọn hắn không có cơ sở khán giả ở Lan Tư Duy Lợi, ba trường tiểu học của Lan Tư Duy Lợi, ba đội của trường tiểu học Hân Vinh, ba đội của Hội Tương Trợ, Quang Minh Thần Điện ít nhiều gì cũng có cơ sở khán giả ở đây, không chỉ là 10.000 người trong đội cổ vũ, mà ngay cả khán giả cũng sẽ phối hợp với bọn họ.
Nhưng còn bọn hắn thì sao? Ngay cả 10.000 người trong đội cổ vũ cũng chỉ là không khí.
“Vẫn còn cơ hội, vẫn còn cơ hội!” Hồng y Giáo chủ lập tức nghĩ đến việc bổ sung khẩu hiệu cổ vũ.
Nhạc nền và bài hát cổ vũ thì không còn cách nào nữa, nhưng ít nhất phải cứu vãn bằng khẩu hiệu cổ vũ.
Giáo hoàng Thần Điện Chiến Tranh nhìn sang Giáo hoàng Quang Minh Thần Điện đang ung dung thong thả, suýt chút nữa thì cắn gãy cả răng!
Đều là Thần Điện với nhau, nhắc nhở bọn hắn một chút thì có sao chứ!
Tuy rằng bọn hắn chưa chắc đã tin, nhưng cũng không đến mức bị động như bây giờ!
Mỗi đội đại diện có khoảng từ 30 đến 60 vận động viên, mỗi đội thi đấu đồng đội gồm 5 người, theo lý mà nói, chỉ cần chọn ra một đội từ những người xuất sắc nhất là được, nhưng xét đến việc thi đấu cá nhân và thi đấu đồng đội liên tục rất dễ bị nhắm vào, vậy nên về cơ bản sẽ không chọn người từ đội thi đấu cá nhân.
Bốn đường đua của cuộc thi cá nhân có 40 người, cộng thêm 4 đội của cuộc thi đồng đội, đó là tất cả các thành viên của đội tuyển.
Nhưng mà, ba đội của Hân Vinh và ba đội của Hội Tương Trợ về cơ bản chỉ tham gia đường đua cấp 10, cố gắng lắm mới gom đủ thí sinh cho đường đua cấp 20, vì vậy số lượng ít hơn một chút so với các đội khác.
Các đội khác đều có một đội cho mỗi đường đua, nhưng Hân Vinh và Hội Tương Trợ có quá ít người, vậy nên bọn họ được đặc cách có nhiều suất thi đấu đồng đội hơn.
Tiếng hò reo cổ vũ cuồng nhiệt đã đẩy bầu không khí lên đến đỉnh điểm, rất nhanh đã đến lượt đội đại diện của Quang Minh Thần Điện xuất hiện.
Y Phàm lo lắng cào cào ngón tay mình, trong lòng vừa may mắn vừa sợ hãi.
Tổ phụ của cậu ta là Hồng y Đại Trưởng lão, bản thân cậu ta cũng có thiên phú, ngày thường có hơi kiêu ngạo và ương bướng một chút, nếu không bị ông nội ép buộc, có lẽ cậu ta sẽ không bao giờ tham gia luyện tập cổ vũ đâu, cậu ta cảm thấy việc hô hào, ca hát như vậy thật đáng xấu hổ.
Trong Thần Điện cũng có dàn hợp xướng chuyên nghiệp, cho dù không phải là ca sĩ chuyên nghiệp thì các giáo sĩ cũng phải học thánh ca.
Nhưng thánh ca là một loại hình nghệ thuật cao quý biết nhường nào! Thánh ca trang nghiêm, bi ca thanh tao, kinh ca thành kính.
Không phải là kiểu cổ vũ ồn ào, thô lỗ như thế này.
May mà tổ phụ không chiều theo ý cậu ta, nếu không thì hôm nay Quang Minh Thần Điện đã mất mặt rồi!
Bọn hắn không có cơ sở khán giả ở Lan Tư Duy Lợi, có thêm một người cổ vũ cũng là điều đáng quý!
“Chúng ta là ai?”
“Là người chiến thắng!”
“Chúng ta là ai?”
“Là nhà vô địch!”
“Quang Minh soi sáng đại địa, chiến thắng thuộc về ánh sáng, hãy tiến l*n đ*nh cao, hỡi những người con của Quang Minh!!!”
Y Phàm nắm chặt cây chổi bay, ngón tay dùng sức đến mức suýt chút nữa đã c*m v** trong gỗ.
Vô số tiếng reo hò vang lên, cậu ta không dám ngẩng đầu, tiếng hò reo như sóng thần khiến huyết dịch trong người cậu cũng sôi trào.
Hồi hộp, phấn khích, bùng nổ…..
Cậu thậm chí còn muốn lao ra ngoài cưỡi chổi bay ngay lập tức, cơ thể càng thêm cứng đờ vì hồi hộp dưới ánh mắt của biết bao nhiêu người.
Từ nhỏ Y Phàm đã biết tương lai của mình nhất định sẽ rất phi phàm, nhưng hiện tại, cậu ta chỉ là một đứa trẻ bảy tuổi.
Một khung cảnh lớn như vậy, đừng nói là cậu ta, ngay cả các vị Giáo hoàng, Hồng y Giáo chủ và các quý tộc ngồi ở hàng ghế đầu cũng chưa từng thấy qua.
Mặc dù dân số ở các Vương đô cũng vượt quá một triệu người, nhưng dân số phân bố rải rác trong một thành phố lớn và “Một triệu người” tập trung tại một địa điểm cùng hô vang một khẩu hiệu, đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Chẳng cần nói gì đến những đứa trẻ đang đứng trên sân khấu, ngay cả không ít khán giả cũng âm thầm véo vào tay mình để tránh việc không thể phát ra tiếng vì quá căng thẳng.
Cậu ta không biết mình đã đi hết quãng đường đó như thế nào, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nóng ran.
Cuối cùng, màn xuất hiện của Quang Minh Thần Điện đã kết thúc, nhạc nền cổ vũ cũng dừng lại.
Tiếp theo là đội đại diện của Thần Điện Chiến Tranh.
Các Thánh Tử, Thánh Nữ đứng ở lối vào đều mặt mày tái nhợt, bọn hắn có thể coi là nhóm người tự tin nhất trong số các Thần Điện, nhưng không có màn cổ vũ nào, lại phải lên sân trước mặt bao nhiêu người như vậy, không bị căng thẳng đến mức nôn ngay tại chỗ đã là rất giỏi rồi.
Ngay cả Tắc Tây Á gan dạ nhất cũng không còn chút ánh sáng nào trong mắt.
Đúng lúc này, từ khu vực cổ vũ vang lên tiếng hô.
“Chiến thắng! Học viện Chiến Tranh! Chiến thắng!”
“Chúng ta sinh ra trong chiến tranh, chúng ta thuộc về chiến đấu!”
“Hãy chiến đấu! Đừng dừng lại! Vì vinh quang!”
Mỗi người của Thần Điện Chiến Tranh đều đang gào thét, ngay cả các Hồng y Giáo chủ và Giáo hoàng cũng không kìm nén được cảm xúc, hết lòng cổ vũ cho bọn nó.
Không có lợi thế sân nhà, nếu bọn hắn không cổ vũ cho con em của mình, thì thật sự nên tự tát mình vài cái.
Khán giả trên khán đài im lặng một chút, sau đó dàn nhạc Tinh Linh bắt đầu phối hợp với nhịp điệu của bọn hắn, trực tiếp chơi một đoạn nhạc, sau đó khán giả cũng đồng thanh hô vang:
“Chiến thắng! Học viện Chiến Tranh! Chiến thắng!”
“Chúng ta sinh ra trong chiến tranh, chúng ta thuộc về chiến đấu!”
Những đứa trẻ đang chờ đợi được cổ vũ bằng âm thanh chấn động đất trời, ưỡn thẳng lưng, trên mặt dần lộ ra chiến ý.
Không thể phụ lòng mong đợi của mọi người được!
Tuy rằng tiếng cổ vũ không da diết như khi cổ vũ cho con em của mình, nhưng cũng không hề kém cạnh.
Màn cổ vũ này đã khiến mọi người ở Thần Điện Chiến Tranh cảm động đến rơi nước mắt.
Người tốt, đều là người tốt! Người Lan Tư Duy Lợi thật tốt bụng!
Nhưng đừng mong bọn hắn nương tay trong cuộc thi sắp tới nhé!
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
