Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 130
Mùi hương của gà rán và bánh tart trứng như một vụ nổ kh*ng b* khứu giác, đặc biệt là hôm nay còn có chút gió, hương thơm vô hình như được tiếp thêm sức mạnh, lan tỏa ra khắp bốn phương tám hướng, mang đến cho tất cả mọi người một trải nghiệm khứu giác vô cùng chấn động.
Cát Cát nuốt nước miếng ừng ực, nhìn về phía cửa hàng tỏa ra mùi thơm ngào ngạt. Bên trong tủ kính trong suốt, các loại đồ chiên rán vừa mới ra lò được chất thành núi nhỏ trên những chiếc đĩa inox, phần lớn đều có màu vàng óng ánh đẹp mắt.
Nước miếng của Cát Cát càng lúc càng nhiều.
Lạp Duy cũng không khá hơn là bao, nhưng cậu không giống như Cát Cát chỉ có thể đứng yên một chỗ nhìn với vẻ thèm thuồng, cậu có điểm tích lũy!
Lạp Duy vội vàng chạy đến xếp hàng, đồng thời mở giao diện điểm tích lũy của mình lên.
Người chơi « Thiếu Niên Ma Pháp —— » ở thành Khang La La không chỉ có một mình Ước Hàn là nhìn thấy cơ hội kinh doanh, Lạp Duy cũng đang làm dịch vụ cày game thuê. Mối quan hệ giữa cậu và Ước Hàn tương đối bình thường, Ước Hàn không rủ cậu cùng kiếm tiền, nhưng Lạp Duy cũng tự mình ngẫm ra được một số mánh khóe.
Hoàn cảnh gia đình của Lạp Duy tốt hơn Ước Hàn một chút, công việc mà cậu có thể tiếp xúc cũng tương đối cao cấp.
Cậu bé mười hai tuổi này đã là một công nhân lành nghề với tám năm kinh nghiệm.
Cha mẹ Lạp Duy vẫn còn sống, trên cậu còn có sáu người anh trai, tất cả đều là lao động chính trong gia đình, vì vậy nhà cậu có tiền mua cho cậu chiếc vòng tay ma pháp « Thiếu Niên Ma Pháp —— ».
May mà cậu đã mua vòng tay ma pháp « Thiếu Niên Ma Pháp —— »!
Trước đây, Lạp Duy hoàn toàn không có khái niệm gì về “Trường học”, và trong danh sách đổi điểm tích lũy, vậy nên thông báo nhập học có thể đổi bằng 100 điểm đã bị cậu bỏ qua.
Thứ mà cậu muốn đổi là « Phương Pháp Minh Tưởng Sơ Cấp » có giá 10.000 điểm, nghe nói chỉ cần có nó, cậu sẽ có khả năng trở thành Siêu Phàm Giả!
Lạp Duy muốn thay đổi số phận nghèo khó hiện tại của mình, đây là cơ hội duy nhất!
Nhưng 10.000 điểm không phải là thứ có thể kiếm được ngay lập tức.
Lạp Duy chỉ có thành tích của mùa giải thứ hai, tức là mùa đông năm nay, tổng cộng là 426 điểm. Cậu không có nhiều tiền, cứ có thẻ tài nguyên nào hơi tốt một chút là cậu lại không nhịn được mà muốn bán đi để đổi lấy mấy đồng.
Thực tế, cậu đã từng rút được một thẻ Mèo Vân Đóa ngay trong mười lần rút thẻ đầu tiên. Mặc dù nó là một trong ba Ngự Tam Gia, nhưng chính vì là Ngự Tam Gia nên giá của nó rất cao, trị giá 10 đồng vàng!
Mặc dù mười lần rút đầu tiên chắc chắn sẽ ra một thẻ SSR, nhưng chưa chắc đã là Ngự Tam Gia, càng không chắc là con mà mình muốn nhất.
Mà sở dĩ Ngự Tam Gia trở thành Ngự Tam Gia là vì Tiểu Hỏa Long, Mèo Vân Đóa và Phong Hành Khuyển đều không có điểm yếu, đều là những Khế Ước Thú rất mạnh, ai có điều kiện đều muốn sưu tầm đủ bộ.
Nhưng ngoài lần rút thẻ đầu tiên, muốn rút được Ngự Tam Gia một lần nữa là rất khó.
Vì vậy nên trên thị trường, thẻ bài của Ngự Tam Gia có giá rất cao.
Sau khi Lạp Duy bán Mèo Vân Đóa với giá 10 đồng vàng, người mua còn tặng cậu một thẻ SR Sói Băng, chính là người bạn đồng hành duy nhất của cậu hiện tại.
Mặc dù Khế Ước Thú có thể thăng cấp nếu có đủ kinh nghiệm chiến đấu, nhưng để nuôi dưỡng tốt thì về mặt tài nguyên vẫn rất tốn kém. Lạp Duy chỉ có thể miễn cưỡng nuôi nổi Sói Băng, Khế Ước Thú thứ hai thì phải đợi đến lúc nào cậu giàu có đã!
Còn 10 đồng vàng nhờ bán Mèo Vân Đóa, Lạp Duy không hề nói với bất kỳ ai.
Cậu muốn đi theo con đường Siêu Phàm Giả, cho dù là Thi Pháp Giả hay là Rèn Thể Giả gì cũng đều là những cỗ máy ngốn tiền cực kỳ tốn kém!
Vì vậy, Lạp Duy luôn bán bất cứ thứ gì có thể bán được.
Hành động như vậy có thể bị một số người cho là thiển cận, không có tầm nhìn xa trông rộng, nhưng đối với một người nghèo khó, không có kiến thức gì như Lạp Duy, thì đó đã là cách duy nhất để cậu thay đổi số phận của mình rồi, cậu chỉ có thể nắm chắc lấy nó.
“Mài dao không chậm trễ việc đốn củi” chỉ là suy nghĩ ngây thơ của những cô chiêu cậu ấm quý tộc có nhiều lựa chọn, còn những người như cậu, có được cơ hội kiếm tiền như vậy đã là may mắn lắm rồi, không thể đòi hỏi gì hơn.
Tuy nhiên, hiện tại quan niệm của Lạp Duy đã phần nào thay đổi.
Cậu là một đứa trẻ có tham vọng, cuộc sống nghèo khổ trước đây đã giới hạn tầm nhìn của cậu, chỉ có thể tính toán thiệt hơn trước mắt.
Nhưng “Đêm hội chào xuân” ngày hôm qua đã phá vỡ những ranh giới đó bằng nhiều cách khác nhau.
Cũng giúp cậu phần nào hiểu được, “Trường học” rốt cuộc là sự tồn tại như thế nào.
Cát Cát thức trắng đêm, nhìn chằm chằm lên trần nhà rất lâu, Lạp Duy cũng không ngủ.
Nhưng cậu không phải nhìn chằm chằm lên trần nhà, mà là nhìn chằm chằm vào dòng chữ “100 điểm tích lũy” trong danh sách đổi điểm.
100 điểm tích lũy có thể đổi lấy một thông báo nhập học, điều này…. thật sự….. có khả năng không?!
Kinh nghiệm sống của Lạp Duy mách bảo cậu rằng, trên đời này sẽ không có chuyện tốt đẹp nào tự nhiên rơi xuống đầu cả, những điều tốt đẹp mà cậu nghĩ có thể chỉ là một cái bẫy mà chính cậu cũng không biết, nếu như vì vậy mà mất mạng thì —- tất cả đều tiêu tan!
Nhưng, cơ hội thay đổi số phận đang ở ngay trước mắt…..
Lạp Duy do dự, lắc lư như hồn ma lang thang trong thành Khang La La, đợi đến khi hoàn hồn lại thì phát hiện mình đang đứng trước cửa hàng kinh doanh độc quyền « Thiếu Niên Ma Pháp —— ».
Cậu vẫn chưa suy nghĩ kỹ, lý trí mách bảo cậu nên tránh xa nơi này, nhưng cơ thể lại như bị đóng đinh tại chỗ, không muốn rời đi chút nào.
Vì trì hoãn như vậy nên cậu đã xem xong tập đầu tiên của « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan ».
Cách Lan đã thu hút cậu vô cùng sâu sắc. Cách Lan, nhân vật chính trong phim hoạt hình, còn nhỏ tuổi hơn cậu, mới chỉ mười tuổi, hoàn toàn là phim dành cho thiếu nhi. Lạp Duy chỉ hơn cậu bé đó hai tuổi, nhưng gầy hơn, thấp hơn, vì vậy cậu đã nhập tâm vào Cách Lan hết sức dễ dàng.
Trong phim hoạt hình, những cảnh mà Cách Lan đi học ở trường rất ít, hầu như chỉ lướt qua, nhưng chỉ vài cảnh quay đó thôi cũng đủ khiến Lạp Duy hâm mộ không thôi.
Cuối cùng, mùi thơm của gà rán, bánh tart trứng đã đánh gục lý trí của cậu -—
Không cần quan tâm gì nữa, mua trước đã!
Giá của « Phương Pháp Minh Tưởng Sơ Cấp» là 10.000 điểm tích lũy, còn lâu lắm mới đến lúc Lạp Duy có thể đổi được, nhưng điểm tích lũy của gà rán và bánh tart trứng thì lại không cao, hơn nữa, nếu như tiêu điểm tích lũy đến khi chỉ còn 100 điểm —-
Có lẽ cậu sẽ hạ được quyết tâm —- đổi lấy thông báo nhập học!
Lạp Duy chạy tới, trước mặt cậu đã xếp thành một hàng dài, trên tấm áp phích ở cửa chính, ngoài những bức ảnh món ăn hấp dẫn, còn có bảng giá.
Danh sách đổi điểm tích lũy mùa giải Thiếu Niên Ma Pháp lấy thức ăn
Bánh tart trứng: 5 điểm.
Khoai tây chiên: 5 điểm.
Xúc xích kẹp bánh mì: 10 điểm.
Coca Cola: 10 điểm.
Cánh gà chiên: 10 điểm.
Đùi gà chiên: 15 điểm.
Gà bỏng ngô: 15 điểm.
Gà sốt mật ong: 50 điểm.
Gà chiên giòn: 50 điểm.
Combo gia đình: 60 điểm.
Bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: Mỗi loại thực phẩm chỉ được đổi mỗi tháng một lần, số lần đổi sẽ được reset vào đầu tháng, quá tháng sẽ không còn hiệu lực.
Lạp Duy không biết chữ, nhưng có thể hiểu được tất cả nội dung trên đó.
Cậu cảm thấy có chút thần kỳ, nhưng Lạp Duy đã từng trải nghiệm trong vòng tay ma pháp, vậy nên cũng không còn ngạc nhiên nữa, ngược lại còn giải thích với những người khác: “Đây là một loại Áo Thuật Ma Pháp, kết hợp giữa ma pháp dịch thuật và ma pháp tinh thần, có thể chuyển đổi thông tin ở trên thành năng lượng tinh thần, khiến người ta trực tiếp hiểu được, cho dù ngôn ngữ khác nhau cũng không thành vấn đề!”
Những đứa trẻ xung quanh đang ch** n**c miếng lập tức nhìn Lạp Duy với ánh mắt sùng bái.
Lạp Duy có chút đắc ý hất cằm lên, ưỡn ngực thẳng hơn, đây là thông tin mà cậu học được ở mặt sau của thẻ bài.
Lạp Duy không nỡ bỏ tiền ra mua thẻ, nhưng chỉ cần tích lũy đủ điểm đóng góp nhiệm vụ hàng ngày trong trò chơi là có thể đổi lấy cơ hội rút thẻ.
Cơ hội rút thẻ của Lạp Duy cũng không dễ kiếm chút nào, đương nhiên cậu rất trân trọng mỗi tấm thẻ mà mình từng sở hữu, cậu xem xét kỹ lưỡng mặt trước của thẻ, mỗi một ký hiệu, một dấu chấm ở mặt sau cũng đều được cậu ghi nhớ!
Những kiến thức này đều là những nội dung rất vụn vặt, thậm chí còn không thể gọi là kiến thức, chỉ có thể nói là “thường thức” ở thế giới ma pháp, nhưng đối với thường dân, những kẻ chỉ cao hơn nô lệ một bậc, thì bọn họ giống như bị bài xích ra khỏi thế giới ma pháp vậy, những “thường thức” này đối với họ đều là những kiến thức hết sức thần kỳ và ghê gớm!
Lạp Duy rất đắc ý, bởi vì trong mắt cậu, có thể biết được những kiến thức này đã là rất ghê gớm rồi!
Phần lớn những đứa trẻ thường dân khác cũng nghĩ như vậy.
“Hừ, cười chết người ta, nhìn bộ dạng vô dụng của bọn chúng kìa!”
Có người cười nhạo, không hề che giấu ý chế giễu và khinh thường của mình.
Có người lên tiếng cười nhạo, còn không có bất kỳ ý tứ che giấu nào, đem những khinh miệt và xem thường biểu hiện hết lên mặt.
Mặt Lạp Duy đỏ bừng, cậu cúi đầu không dám nói lời nào, ngay cả ý nghĩ bảo bọn họ tôn trọng một chút cũng không dám có.
“Cậu bớt nói vài câu đi! Bản thân cậu thì hay ho gì hơn chứ!” Một cô bé cao bằng Lạp Duy lên tiếng, trên người cô bé mặc một chiếc váy còn coi như xinh đẹp, nhưng nhìn là biết đã được giặt rất nhiều lần, đó là điều tuyệt đối không thể xuất hiện trong giới thượng lưu, vì vậy cô bé không thể là quý tộc được.
“Ồ, tôi còn tưởng là ai chứ! Hóa ra là “Tiểu thư Đại Ty” nhà Khoa Phỉ đấy à!”
Những kẻ vừa rồi không cười nhạo, khi nhìn thấy chiếc váy trên người cô bé thì lập tức cười ồ lên.
Gia tộc Khoa Phỉ là một Nam tước quý tộc sa sút, mặc dù đã sa sút, nhưng tước vị Nam tước vẫn còn, chỉ cần tước vị còn đó, Đại Ty vẫn là con gái của Nam tước.
Nhưng Đại Ty là một kẻ lập dị.
Cô bé không hề để ý đến thể diện của quý tộc chút nào.
Không có trang sức đá quý, không có váy áo mới đẹp đẽ, thậm chí còn giống như thường dân, đi đôi giày cỏ dệt từ cỏ lác.
Những thứ này, trong mắt thường dân đã là đồ rất đắt tiền, nhưng đối với quý tộc mà nói thì lại là đồ bỏ đi không thể mang ra ngoài được.
Cho dù là tiểu thư quý tộc sa cơ lỡ vận đến đâu, bọn họ cũng không nên mặc cùng một chiếc váy xuất hiện trong hai lần xã giao bình thường.
Nhưng Đại Ty thì lại mặc đồ cũ của chị gái mình!
Thật là không ra thể thống gì! Thật sự là quá mất mặt!
Nhưng khi đối mặt với những lời chê bai chế nhạo như vậy, Đại Ty kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Chỉ những kẻ ngu dốt và hèn nhát như các người mới quan tâm đến những thứ râu ria như vậy!”
“Ngươi —-” Đứa trẻ bị chế nhạo tức giận đến mặt đỏ tía tai, trừng mắt nhìn Đại Ty.
Đại Ty không hề lùi bước, siết chặt nắm đấm, giơ lên cao như muốn nói với nó rằng, có giỏi thì cứ việc xông lên.
Tuy Đại Ty không ra dáng quý tộc, nhưng bọn họ chỉ dám nói vài câu kiểu mượn gió bẻ măng —- nói nhiều sợ bị đánh.
Cô bé không hề ra dáng “tiểu thư Khoa Phỉ” chút nào đó có thể cầm pháp trượng đánh người ta nhừ tử.
Mặc dù gia tộc Khoa Phỉ đã sa sút, nhưng ông cố của cô bé lại là một Thi Pháp Giả cấp cao, mặc dù đã qua đời từ rất lâu rồi, nhưng vẫn để lại một cây pháp trượng cấp 50.
Gia tộc Khoa Phỉ hy vọng trong nhà có thể xuất hiện thêm một Thi Pháp Giả nữa, vì vậy cho dù có khó khăn đến đâu cũng không bán nó đi. Đương nhiên cũng có thể là bởi vì nó là vũ khí bị ràng buộc với huyết thống của gia tộc Khoa Phỉ, chi phí để giải trừ ràng buộc có thể còn cao hơn cả bản thân nó.
Cây pháp trượng này đang nằm trong tay Đại Ty, cô bé là đứa trẻ có thiên phú tốt nhất của gia tộc Khoa Phỉ trong năm mươi năm gần đây, chỉ có cô bé mới có thể sử dụng cây pháp trượng này.
Nhưng nhà Khoa Phỉ lại sử dụng cây pháp trượng đáng giá cả ngàn vạn đồng vàng này không hề thương tiếc, ỷ vào việc nó được làm từ vật liệu cao cấp, cứng hơn cả thép bình thường rất nhiều, bọn họ đã dùng nó để làm gậy đánh người ta túi bụi.
Trọng kiếm của đối phương gãy, xương cốt cũng đã nứt luôn, vậy mà cây pháp trượng vẫn còn nguyên vẹn.
Cho nên những người khác cũng chỉ dám nói vài câu khó nghe sau lưng —- nói nhiều sợ bị đánh.
Thấy không ai dám ra mặt khiêu khích mình nữa, Đại Ty có chút thất vọng cúi đầu.
Gia tộc Khoa Phỉ đã sa sút, tất cả tiền bạc và châu báu đều bị cha cô bé phung phí hết, trong nhà chỉ còn mẹ, chị gái và cô bé nỗ lực làm việc, nhưng ngoài nửa căn nhà, một ít quần áo cũ chăn màn cũ, thì bọn họ chẳng còn gì nữa.
Một gia đình như vậy muốn nuôi dưỡng một pháp sư quả thực là điều không thể, huống chi Khoa Phỉ còn là một Thuật Sĩ, nghề nghiệp “ăn” tài nguyên nhiều nhất.
Nghe nói thiên phú của cô bé rất tốt, dựa vào ghi chép để lại của ông cố, Đại Ty đã tự học thành tài, mới mười tuổi mà đã đạt đến cấp 13, nhưng ngoài cấp bậc ra, cô bé chưa từng sử dụng bất kỳ kỹ năng nào dù chỉ một lần duy nhất.
Tuy rằng Thuật Sĩ và Pháp Sư đều là Thi Pháp Giả, nhưng thuật sĩ khi thi triển ma pháp cần phải mượn đến một số vật liệu thi pháp, cơ bản nhất như đồng tinh luyện —- cũng có thể thay thế bằng đồng, một kỹ năng sử dụng ít nhất phải mất 10 đồng, mà một kỹ năng từ lúc nhập môn đến khi thuần thục ít nhất phải luyện tập một nghìn lần, cô bé hoàn toàn không luyện tập nổi!
Đại Ty thích dùng pháp trượng đánh nhau, điều này hoàn toàn là do bất đắc dĩ, bởi vì tuy rằng cô bé đã cấp 12, nhưng cũng chỉ có cấp bậc và kiến thức lý thuyết mà thôi.
Chẳng qua là Đại Ty rất thích đánh nhau, bởi vì đánh nhau có thể kiếm tiền!
Các cậu ấm cô chiêu quý tộc rất giữ thể diện, để cô bé không nói ra chuyện bọn chúng thua, thường xuyên đưa tiền bịt miệng cô bé.
Từng đồng vàng bị ném xuống đất, nhìn thì có vẻ rất sỉ nhục người khác, nhưng Đại Ty lại thích điều đó nhất!
Cô bé thở dài tiếc nuối, đúng lúc này đến lượt mình, Đại Ty ngẩng cao đầu, cô bé không giống những người khác, vừa đến lượt đã muốn đổi gà rán xúc xích kẹp bánh mì bánh tart trứng, mà lại nói: “Cho tôi đổi hai bản thông báo nhập học, được không?”
Lạp Duy vẫn luôn chú ý đến cô bé vừa rồi đã lên tiếng thay mình, nghe thấy thứ cô bé muốn đổi lại là thông báo nhập học, cậu lập tức ngây người.
So với hành động dứt khoát của Đại Ty, thái độ do dự của Lạp Duy sau một hồi lâu đắn đo suy nghĩ lại có vẻ buồn cười.
“Hai bản?” Cửa hàng phó phụ trách đổi đồ, Tây Lý Nhĩ sững sờ một lúc, sau đó giải thích: “Thông báo nhập học là bị ràng buộc với cá nhân, nếu như cô bé muốn đổi cho người khác thì phải nộp đơn xin trước, sau khi được xét duyệt thông qua mới có thể cấp phát bản kia.”
Đại Ty lập tức gật đầu: “Vậy thì phiền ngài đưa cho tôi thêm một tờ đơn xin nữa.”
Nhà nghèo rớt mồng tơi, không có gì cả, số tiền ít ỏi mà cô bé kiếm được còn bị cha cô bé, kẻ có cấp bậc cao hơn cô bé một chút, cướp một cách trắng trợn, vì vậy một chiếc vòng tay ma pháp đã là giới hạn rồi.
Đại Ty mở bảng điều khiển ra, sau đó lại nói: “Phiền ngài cho tôi thêm ba vé xe ma pháp và một trăm quyển trục ma pháp Bụi gai Đại Địa, còn có gà rán, bánh tart trứng và Coca Cola — tất cả những thứ trên này cho tôi một phần!”
Đại Ty hào phóng nói, những người xung quanh đều không nhịn được mà hít hà mấy ngụm khí lạnh.
Lạp Duy âm thầm tính toán điểm tích lũy, hai bản thông báo nhập học là 200 điểm, ba vé xe ma pháp có thể đi đến bất kỳ nơi nào từ bất kỳ địa điểm nào là 3000 điểm, 100 cuộn giấy Bụi gai Đại Địa là 10 vạn điểm, so với chúng, toàn bộ số trên bảng giá kia đã không đáng là gì!
“Giàu… giàu quá!!!” Lạp Duy, kẻ có số điểm tích lũy trong tài khoản còn không bằng số lẻ của đối phương, kính sợ nuốt nước miếng.
Những cậu ấm cô chiêu quý tộc xung quanh cũng xì xào bàn tán.
11 vạn đồng vàng đối với bọn nó có lẽ là con số có thể gom góp được, nhưng 11 vạn điểm tích lũy thì không phải là thứ dễ dàng có được như vậy!
Đều là phải tự tay đánh đổi mới có được!
Mà Đại Ty thường xuyên lui tới cửa hàng kinh doanh độc quyền này mới được bao lâu chứ, vậy mà đã có nhiều điểm tích lũy như vậy rồi?!
Lúc này, những người vừa rồi còn bày ra vẻ việc không liên quan đến mình, bây giờ ánh mắt nhìn Đại Ty bỗng trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Có khiếp sợ, cũng có kính nể.
Quá mạnh!
Những người chơi game hầu như ai cũng là những kẻ nghiện game, nhưng giữa những kẻ nghiện game với nhau cũng có sự khác biệt rất lớn, có kẻ nghiện game một mùa giải chỉ có vài trăm điểm tích lũy, có kẻ nghiện game khá hơn một chút thì có vài nghìn điểm tích lũy, nhưng Đại Ty, kẻ nghiện game này, lại có ít nhất mười mấy vạn điểm tích lũy, cái này… chênh lệch đó cũng lớn quá rồi!
Ghen tị gì đó, loại cảm xúc này thường chỉ xuất hiện ở những người giỏi hơn mình một chút, nhưng nếu như đối phương giỏi quá mức, thì ngay cả tư cách ghen tị cũng sẽ cảm thấy mình không có được.
Đại Ty chính là kẻ nghiện game mạnh đến vậy.
Trong chốc lát, vô số ánh mắt sùng bái đổ dồn về phía Đại Ty.
Nhưng đối tượng đáng kính nể này, ngay khi nhận được gà rán, đã lập tức há to miệng cắn một miếng “Rốp” một cái.
“Phù phù, nóng quá nóng quá nóng quá!” Miệng thì nói nóng, nhưng Đại Ty lại không hề có ý định nhả miếng gà rán ra, lớp vỏ ngoài được chiên đến vàng rộm giòn tan, thịt gà được lớp bột mì bảo vệ đã giữ được nước thịt thơm ngon trong chảo dầu, nhưng sau khi trải qua quá trình chiên ở nhiệt độ cao, nó lại có thêm hương thơm béo ngậy của dầu mỡ.
“Rắc rắc phù phù phù… ực, rắc…” Khi Đại Ty sinh ra, gia đình cô bé đang ở trong giai đoạn khó khăn nhất, người cha Nam tước vì muốn giữ thể diện, đã bán hết tất cả những thứ có thể bán được trong nhà, mẹ cô bé chỉ là con gái của một gia đình trung lưu bình thường, thậm chí còn không phải là Siêu Phàm Giả, không có chút sức mạnh phản kháng nào, lấy tiền chậm một chút là sẽ bị đánh.
Từ nhỏ đến lớn Đại Ty chưa từng được ăn món gì ngon đến vậy, ngay cả bánh mì trắng cũng chỉ có thể nghe chị gái miêu tả.
Đợi đến khi cô bé lớn hơn một chút, gia cảnh càng thêm sa sút. Sau khi bán hết những thứ có thể bán trong nhà đi, người cha lại cố gắng vắt kiệt sức ba mẹ con cô. Từ năm bảy tuổi chị gái cô đã phải lén lút theo chân những Mạo Hiểm Giả đi tìm thảo dược về bán lấy tiền.
Sau này, khi Đại Ty lớn hơn một chút, có thể vung pháp trượng thì đã to gan lớn mật đánh lại cha mình, nhưng khi đó cô bé mới bao nhiêu tuổi chứ? Bị đánh cho một trận bầm dập, mẹ và chị gái lại phải nghĩ cách mua thuốc cho cô.
Bây giờ Đại Ty đã mười tuổi, những đứa trẻ 50 cân, 51 cân toàn là những đứa phản nghịch từ trong xương. Mặc dù cha cô bé nói rằng nếu hôm nay không nhìn thấy thịt trên bàn thì sẽ cho bọn họ đẹp mặt, nhưng Đại Ty chẳng thèm quan tâm! Gà rán, xúc xích kẹp bánh mì, bánh tart trứng, nước ngọt, cô bé muốn ăn hết tất cả, sau đó đưa cho ông ta xem những cái xương gà thơm phức, ha hả….
Đại Ty như một con thú hoang hung dữ đói khát mười ngày trời, ngấu nghiến xé thịt trên tay. Cô bé thậm chí còn không thèm tìm chỗ ngồi xuống, dáng vẻ thô lỗ và hoang dã khiến không ít quý tộc cau mày, nhưng rồi lại không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Thơm quá….. Đại Ty ăn trông ngon thật!
Mọi người đều yêu thích những thứ giàu chất béo và nhiều calo, có thể nói là bản năng sinh lý, hay nói cách khác, tất cả các sinh vật ăn thịt đều như vậy, chưa kể đến những người sống trong vòng vây của những món ăn kinh dị.
Bọn họ từng có thể chấp nhận những món ăn kinh dị đó, là bởi vì chưa bao giờ cảm thấy đó là “Món ăn kinh dị”, không có khái niệm gì về món ăn kinh dị, không có sự so sánh thì sẽ không có đau thương.
Nhưng trong thế giới tràn ngập những món ăn kinh dị, đột nhiên xuất hiện những món ăn tỏa ra ánh hào quang, thì sức sát thương đó quả thực là một cú đánh sụp cả chiều không gian!
Món ăn thơm phức cộng thêm màn mukbang sống động hương sắc, cái này cái này cái này…..
“Tiểu thư Kiều Á, cô đang làm gì vậy?! Xe ngựa ở ngay phía trước rồi, đi thêm hai bước nữa thôi!”
“Ngon quá, hu hu hu, tại sao trên đời lại có món ngon như vậy chứ!” Kiều Á vừa khóc vừa nhét đồ ăn vào miệng, không cho bất kỳ ai đến gần mình, “Tránh ra! Tất cả tránh ra! Đây là của tôi! Đây là của tôi! Ai dám tranh giành với tôi, tôi sẽ cắn chết kẻ đó!”
Càng nhiều người không màng đến dáng vẻ của mình mà gia nhập cuộc chiến.
Những đứa trẻ không có tư cách đổi đồ nhìn mà nước miếng chảy thành sông băng nhỏ.
Cuối cùng, đến lượt Lạp Duy.
Lạp Duy vừa nuốt nước miếng vừa căng thẳng, sau đó nhỏ giọng nói: “Làm… làm ơn cho tôi một phần đùi gà rán và một bản thông báo nhập học.”
Cho dù là bẫy, cậu cũng muốn thử! Nếu như nói Đêm hội mừng xuân chỉ là một lời gợi ý, gieo mầm ý nghĩ đó trong đầu cậu, thì « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » hôm nay đã phóng đại ý nghĩ đó lên vô hạn.
Muốn đi muốn đi muốn đi muốn đi muốn đi muốn đi —
Cậu thật sự rất ngưỡng mộ Cách Lan, cậu bé dũng cảm và mạnh mẽ đó, tuy rằng có chút hậu đậu ngốc nghếch, nhưng sức sống mãnh liệt trên người cậu ấy lại khiến người khác không thể rời mắt.
Cách Lan, nhân vật chính trong bộ phim hoạt hình dành cho thiếu nhi, không phải là một kẻ ngây thơ không biết gì, ngược lại, thành tích học tập của cậu ấy rất tốt, là một người có hoài bão muốn đi khắp thế giới để trở thành Người mạnh nhất thế giới, từ khi còn nhỏ cậu ấy đã rất nỗ lực học tập.
Chiến đấu cận chiến, kỹ năng ma pháp, điều chế ma dược, phù chú nguyền rủa….. Cậu ấy cố gắng học tốt tất cả những môn học mình được dạy.
Chính vì có sự tích lũy như vậy nên cậu ấy mới có thể đột phá trong thời khắc nguy cấp cận kề cái chết.
Trong đội ngũ sáng tạo của bộ phim hoạt hình, có không ít biên kịch là học sinh trong trường học, bọn họ rất coi trọng việc học tập, cho dù thành tích của nhân vật chính không phải là tốt nhất, thì ít nhất cũng phải là người chăm chỉ!
Trong phân đoạn ngắn ngủi vài phút ở tập đầu tiên, khi Cách Lan ở cùng với Sóc Lửa, cậu ấy chưa từng ngừng hành động “Nhất tâm nhị dụng”, nhìn thấy thực vật ma pháp thì phải lấy bút vẽ lại, ghi chép kiến thức trên sách giáo khoa thì không tính, còn phải bổ sung thêm những điều mới mẻ mà cậu ấy phát hiện và quan sát được.
Chăm chỉ, nỗ lực, cần cù, tuy rằng tính cách đơn giản dễ bị vấp ngã trong những chi tiết nhỏ nhặt, nhưng cũng chính vì cái tính vô lo vô nghĩ đó mới nuôi dưỡng nên một cậu bé hậu đậu khiến Lạp Duy vô cùng ngưỡng mộ!
Nếu như Cách Lan cũng giống như cậu, mỗi ngày đều phải đau đầu vì chuyện cơm no áo ấm, thì sẽ không thể trở thành tên ngốc nhiệt huyết vui vẻ hoạt bát như vậy!
Bầu nhiệt huyết, nụ cười ngây ngô, tính cánh vô tư phóng khoáng của Cách Lan, tất cả đều là những điều mà Lạp Duy vô cùng khao khát!
Cách Lan đã phóng đại tham vọng của Lạp Duy.
Nhưng người từ nhỏ đã phải sống thận trọng như Lạp Duy, cho dù có ghen tị đến mức máu chảy đầm đìa, cũng không thể nào có được được hành động dứt khoát và phóng khoáng như vậy.
Nếu như phán đoán sai lầm, cậu sẽ không có vốn liếng để làm lại từ đầu.
Nhưng vừa rồi Đại Ty đã cho cậu dũng khí.
Trong mắt Lạp Duy, Đại Ty là con nhà giàu có, làn da của cô bé trắng trẻo mịn màng biết bao, quần áo của cô bé xinh đẹp biết bao, đây đều là những thứ mà thường dân như bọn họ không thể nào có được.
Ngay cả cô bé ấy còn dám đi, vậy thì Lạp Duy còn có gì mà không dám chứ? Cậu là một kẻ vô dụng, những người như cậu, không tạo ra được giá trị, ngay cả khi bán đi cũng chẳng đáng giá là bao, vậy thì chi bằng cứ đến thành phố tên là Lan Tư Duy Lợi đó đi!
Lạp Duy đỏ hoe đôi mắt, đặt hết tất cả dũng khí của đời mình vào bản thông báo nhập học này.
“Thơm quá…”
Vừa mới hạ quyết tâm, một mùi thơm phức đột nhiên xuất hiện trước mặt Lạp Duy.
Lạp Duy nuốt nước miếng “Ực” một cái, lý trí mách bảo cậu rằng: “Phải mang thứ quý giá như vậy về cho cha mẹ và anh trai cùng nếm thử.”
Nhưng cơ thể cậu thì: “Gặm gặm gặm gặm gặm—”
Cậu gặm miếng đùi gà còn hung dữ hơn cả dã thú.
Xung quanh, một đám trẻ con nhìn chằm chằm, miệng mấp máy theo Lạp Duy, như thể làm như vậy là có thể ăn được vậy.
Những cậu ấm cô chiêu quý tộc kia, bọn họ không dám lại gần nhìn chằm chằm, nhưng một người chơi ma pháp sống ở khu ổ chuột như Lạp Duy, lại bị một đám trẻ con vây quanh.
Lạp Duy gặm đến khi cả xương cũng nát vụn, lúc này lý trí mới trở về thực tại.
Miếng đùi gà này không hề nhỏ, gà Cô Cô cấp 1 nuôi một tháng đã có thể xuất chuồng, nhưng kích thước lại lớn hơn gà Bạch Vũ rất nhiều, miếng đùi gà còn lớn hơn cả mặt của đứa trẻ, sau khi được tẩm bột chiên lên thì trông càng lớn hơn.
Nhưng món ngon như vậy, Lạp Duy cảm thấy ăn thế nào cũng không đủ!
Cấp bậc của gà Cô Cô không cao, nhưng thịt của nó có chứa ma lực, cho dù chưa từng ăn món gì nhiều dầu mỡ như vậy cũng sẽ không gây ra gánh nặng gì cho cơ thể, thậm chí còn giúp cơ thể khỏe mạnh hơn một chút.
Lạp Duy m*t hai đầu xương mà mình không cắn nổi, ngón tay và môi đều bóng nhẫy dầu mỡ, khiến những đứa trẻ xung quanh nhìn đến ngây người.
“Lạp Duy, ngon không?”
Lạp Duy gật đầu lia lịa: “Đây là món ngon nhất mà tôi từng ăn đấy!”
Dòng sông băng nhỏ xung quanh lại cao thêm một chút.
Đột nhiên, một đứa trẻ lấy ra nửa củ khoai tây: “Lạp Duy, đổi với cậu, cái này cho cậu, xương cho tôi, được không?”
Xương đùi gà rất cứng, nhưng Lạp Duy không nỡ vứt bỏ chút nào, sau khi cắn nát xương sẽ m*t lấy tủy xương. Xương đùi gà nhỏ, không có nhiều tủy xương, nhưng dù chỉ là một chút xíu, Lạp Duy cũng không nỡ lãng phí.
Cho dù đã m*t hết tủy xương, cậu vẫn không nỡ đổi, bởi vì xương cũng có mùi vị! Mặc dù không có thịt, nhưng chỉ cần có cái xương này, cậu có thể ngửi thấy mùi vị tuyệt vời này mãi mãi.
Tuy nhiên, khoai tây đối với cậu cũng rất hấp dẫn, sau một hồi do dự, cậu nói: “Chỉ cho cậu m*t ba cái thôi.”
Đứa trẻ kia vội vàng đồng ý, sau ba cái m*t đó, nó hận không thể m*t đến mức tan cả xương gà.
“Ngon không?” Lại có những đứa trẻ khác xúm lại hỏi.
Đứa trẻ kia hạn phúc đến mức sắp chảy cả nước mũi, không thèm để ý đến những đứa trẻ khác, mà nhìn Lạp Duy với vẻ tha thiết: “Tôi cho cậu ba củ khoai tây, cậu đổi tất cả cho tôi đi.”
Lời nói này còn có sức thuyết phục hơn bất kỳ lời khen ngợi nào.
“Cho tôi cho tôi, tôi cho cậu bốn củ khoai tây!”
“Tôi tôi tôi, tôi cho cậu bốn củ khoai tây, còn cho thêm một quả đậu dại nữa.”
Đậu dại cũng là một loại quả dại, không chát, có vị ngọt, nhưng quả dại rất dễ bị dã thú ăn mất, còn những nơi xa hơn thì nguy hiểm không dám đến, những nơi gần hơn thì mọi người đều đã tranh nhau hái hết, căn bản không cho quả dại có cơ hội sinh sôi nảy nở. Đặc biệt là quả dại vào mùa đông, số lượng cực kỳ khan hiếm.
“Tôi cho cậu hai quả đậu dại!”
Hiện trường lập tức biến thành một buổi đấu giá.
Lạp Duy sững sờ một lúc, sau đó nhìn những thứ khác.
Cậu chỉ có 426 điểm tích lũy, sau khi mua đùi gà rán và thông báo nhập học thì không còn lại bao nhiêu, cậu vốn không có ý định tiêu hết, dù sao thì điểm tích lũy cũng rất quý giá.
Nhưng bây giờ, sau khi đã quyết định đến Lan Tư Duy Lợi, cậu cần nhiều tiền hơn để làm vốn liếng.
Nhà cậu không còn gì đáng giá để bán, nhưng nếu là bây giờ -—
Cậu đẩy mọi người ra, chạy như bay về nhà.
“Cha mẹ, anh cả, anh hai —” Cậu gọi tất cả mọi người trong nhà, sau đó lớn tiếng tuyên bố: “Con sẽ đến Lan Tư Duy Lợi học tập, mọi người muốn đi cùng con hay là ở lại Khang La La?”
Người nhà của Lạp Duy sững sờ, như thể không kịp phản ứng, nhưng thật ra là — “Con đang nói cái gì vậy?”
*****
Gần đây Khang La La đã xảy ra một chuyện lớn, trước cửa hàng kinh doanh độc quyền « Thiếu Niên Ma Pháp —— » đột nhiên xuất hiện một hàng dài những người đến mua vòng tay ma pháp.
Khác với trước kia toàn là quý tộc và Siêu Phàm Giả xếp hàng, lần này toàn là trẻ con.
Cha mẹ dẫn theo con cái đến mua vòng tay ma pháp.
Là một bộ phim hoạt hình tuyên truyền (quảng cáo), « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » có ảnh hưởng rất lớn đến trẻ em, mặc dù mới chỉ có một tập, nhưng đã khiến người ta tò mò muốn xem tập tiếp theo.
Lúc này, biết được chỉ cần mua vòng tay ma pháp là có thể trở thành nhân vật chính trong câu chuyện, sao có thể không động lòng được chứ?!
Đương nhiên, nếu chỉ có trẻ con muốn mua thì sẽ không có nhiều phụ huynh đồng ý như vậy.
Mặc dù một món đồ ma pháp giá 100 đồng thì rất rẻ, rẻ đến mức không thể tưởng tượng nổi, nhưng đối với những gia đình bình thường thì vẫn là rất đắt, có bán hết nhà cửa cũng không đủ.
Nhưng nếu như có thể kiếm được tiền thì sao?
Chẳng hạn như, sau khi Lạp Duy quyết định dứt khoát sẽ đến Lan Tư Duy Lợi học tập, cậu đã tận dụng cơ hội trong thời gian chiếu tập hai vào buổi chiều để bán những thứ khác, vì chỗ đó là nơi tụ tập của tất cả những người chơi quý tộc.
Bánh tart trứng, xúc xích nướng, cánh gà rán, combo gia đình,… mỗi loại một phần, bán với giá cao hơn giá gốc, cuối cùng đã kiếm được hơn ba trăm đồng vàng, lúc đó có không ít người nhìn thấy đâu!
Gia đình Lạp Duy đã sớm mua vé Phong Huyền Phù đến Lan Tư Duy Lợi rồi, tiền vừa đến tay là cả nhà cũng biến mất không còn tăm hơi.
Chỉ để lại chấn động cho cả thành phố.
Lúc này, vòng tay ma pháp không còn là một chiếc vòng tay ma pháp đơn thuần nữa, mà đã trở thành con đường tất yếu dẫn đến thành công, thay đổi số phận, đổi đời chỉ sau một đêm!
Xếp hàng thâu đêm suốt sáng, ngay cả tuyết rơi thật dày cũng không ngăn cản được nhiệt huyết của bọn họ!
Những căn lều tuyết nhỏ được dựng lên san sát trước cửa hàng kinh doanh độc quyền, sợ hãi ư? Sợ cái gì? Trước mặt đồng vàng thì chẳng đáng là gì!
“Sau khi mua về nhất định phải chơi game cho đàng hoàng đấy biết chưa? Con là đứa trẻ thông minh nhất nhà chúng ta, nhất định phải ghi danh trên bảng xếp hạng!”
“100 đồng này là toàn bộ tài sản của nhà chúng ta đấy, nếu con không chịu chơi game cho đàng hoàng thì coi chừng ta đánh gãy chân con!”
Ở Đế quốc Vu Na Lợi Á, tệ nạn hối lộ rất nghiêm trọng, hay nói cách khác, loại “luật ngầm” này đã trở thành quy tắc gần như công khai trong toàn bộ xã hội loài người.
Để có được một công việc, đưa trước rất nhiều tiền cho người phụ trách để lấy lòng là chuyện rất bình thường.
Ban đầu cha mẹ của Ước Hàn cũng đã chi mất bảy tám mươi đồng cho cậu có được công việc khai thác mỏ đó!
Nếu như nói 100 đồng là để mua đồ chơi, thì quá đắt đỏ, người bình thường không thể nào mua nổi, đứa trẻ nào dám đòi mua thì sẽ bị đánh chết!
Nhưng nếu như bỏ ra 100 đồng để mua một công việc tốt có khả năng kiếm được nhiều đồng vàng hơn, vậy thì ai cũng muốn!
Còn chuyện chơi game hay không, trò chơi ở thế giới này căn bản không phải là “Thứ gây nghiện”, không có cái tiếng xấu đó, đương nhiên sẽ không có ai lải nhải.
Tuy nhiên, các quý tộc thì không khỏi phải xì xào bàn tán.
“Ta vẫn luôn cảm thấy trò chơi này không phải là thứ tốt lành gì.” Một quý tộc lo lắng nhìn cảnh tượng này.
Nhưng lời ông ta vừa dứt thì đã có người cười nhạo: “Vậy thì ông đừng chơi nữa, ván này thua tôi chẳng phải rất tốt sao?!”
“Mơ đi! Chiến thắng nhất định phải thuộc về ta!”
« Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » ra mắt đã k*ch th*ch mạnh mẽ doanh số bán thẻ bài ở thành Lan Tư Duy Lợi, mặc dù mới chỉ phát sóng được vài tập, nhưng độ nổi tiếng của Sóc Lửa đã tăng vọt.
Sóc Lửa vốn chỉ là một thẻ SR, thuộc tính không quá tốt, cũng không quá mạnh, nhưng nhờ vẻ ngoài đáng yêu nên thứ hạng về độ nổi tiếng cũng không đến nỗi quá tệ.
Chỉ là, khoảng cách giữa “Bán chạy” và thẻ bài hot vẫn còn rất lớn, trước kia nó thuộc dạng “fan nhan sắc nhiều, fan ruột ít”.
Nhưng sau khi « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » được phát sóng, lượng fan ruột của Sóc Lửa đã lập tức tăng vọt, không phải là tất cả bọn họ đều thích thẻ bài Sóc Lửa, mà là thích chú Sóc Lửa tên là “Chi Chi” kia.
Nhưng trước kia, độ nổi tiếng của Sóc Lửa không quá cao, những món đồ ăn theo cũng ít, nhiệt huyết của mọi người lập tức chuyển sang việc “Sở hữu một chú Sóc Lửa”.
Sự nhiệt tình này đã khiến doanh số bán thẻ bài tăng lên một con số thật đáng sợ.
Nhưng mà, trọng tâm chú ý của Phỉ Lạc Ti không phải là doanh số bán thẻ bài và vòng tay ma pháp.
Điều y quan tâm hơn là số lượng thông báo nhập học đã được đổi.
Hai mùa giải trôi qua, phần lớn người chơi đều đã xem qua tất cả các trang trong danh sách đổi đồ.
Nhưng bởi vì thời gian phát hành trò chơi là vào cuối mùa thu, cũng chính là giai đoạn giữa và cuối mùa giải đầu tiên, vậy nên hầu như chỉ có người chơi ở Lan Tư Duy Lợi mới có điểm tích lũy của mùa giải đầu tiên.
Phải đến mùa giải thứ hai, những người chơi thường dân ở các thành phố khác mới dần dần gia nhập.
Ban đầu, Phỉ Lạc Ti cũng không ôm quá nhiều hy vọng, dù sao thì ý tưởng chiêu mộ học sinh bằng trò chơi cũng chỉ như một trò đùa, Phỉ Lạc Ti cũng chỉ có ý định thả con săn sắt bắt con cá lớn.
Sử dụng « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » để mở rộng đối tượng khán giả, sau đó lợi dụng lượng người dùng đông đảo để tung ra một lượng lớn thông báo nhập học.
Trọng tâm của kế hoạch này là sau khi phim hoạt hình « Cậu Bé Ma Pháp – Cách Lan » được phát sóng.
Nhưng điều khiến Phỉ Lạc Ti không ngờ là, chỉ trong vài ngày sau khi kết toán điểm tích lũy mùa giải, đã có không ít thông báo nhập học được gửi đi.
Phỉ Lạc Ti suy nghĩ một chút, liền đoán được nguyên nhân là do tiết mục cuối cùng của “Đêm hội mừng xuân”.
Cái tên « Chúng ta » của tiết mục khiến khán giả phải vắt óc suy nghĩ trước khi xem, nhưng sau khi xem xong thì đều có thể cảm nhận được cái hay của nó.
Xứng đáng với vị trí quán quân trong cuộc bình chọn độ nổi tiếng, vị trí thứ hai không có gì bất ngờ chính là bài hát « Hướng Đến Tương Lai », vị trí thứ ba thì có chút bất ngờ, vậy mà lại là « Huyết Tinh Thịnh Yến » không hề ăn nhập gì với những tiết mục phía sau, chính là tiết mục trình diễn thời trang tuy rằng không hở hang nhưng lại tràn ngập hormone khiến người ta phải đỏ mặt tim đập.
Đáng tiếc cho các nàng Hoa Tiên Tử, chỉ kém « Huyết Tinh Thịnh Yến » đúng một phiếu bầu, đành phải ngậm ngùi xếp ở vị trí thứ tư.
Các Hoa Tiên Tử òa khóc, bọn họ khóc như mưa, nếu như kém 100.000 phiếu bầu thì bọn họ cũng sẽ không đau lòng như vậy, đằng này lại chỉ kém đúng 1 phiếu!
Có lẽ là bị k*ch th*ch thật rồi, các Hoa Tiên Tử ai cũng đều bắt đầu giảm cân, bộc lộ ý chí phấn đấu vô cùng mạnh mẽ!
Tuy rằng trước kia Phỉ Lạc Ti vẫn luôn muốn bọn họ giảm cân, nhưng nhìn thấy bọn họ từ một ngày tám bữa chính sáu bữa phụ giảm xuống còn bảy bữa chính năm bữa phụ, Phỉ Lạc Ti lại….. lại có chút đau lòng.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
