Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 109

Công nhân trong khu công nghiệp ở Lan Tư Duy Lợi đang xắn tay áo vào làm việc, tham vọng bán thành phẩm ra toàn vị diện của bọn họ cuồn cuộn như dòng thép nóng chảy trong lò.

 

Thế nhưng, tham vọng của bọn họ còn chưa kịp bùng cháy, vấn đề lớn về nguồn cung cấp nguyên liệu đã nảy sinh.

 

Vừa mới tận dụng xong đám tín đồ của Quang Minh Thần Điện để dựng nhà kính xong, Phỉ Lạc Ti đã gặp phải chuyện lớn –

 

Hàng loạt vụ mùa bỗng nhiên xuất hiện hiện tượng suy kiệt sinh mệnh ở nhiều mức độ khác nhau.


 

Những tín đồ kia tuy nói là tín đồ, nhưng thực chất đều là thần chức dự bị của Quang Minh Thần Điện.

 

Dù là người lớn hay trẻ nhỏ gì cũng đều là những cá nhân có thiên phú Quang Minh được tuyển chọn kỹ càng.

 

Toàn bộ đều là SSR!

 

Kể cả những đứa trẻ chưa chính thức bước lên con đường Siêu Phàm Giả, chúng cũng rất mẫn cảm với nguyên tố hắc ám đối lập với Quang Minh.


 

Người đầu tiên phát hiện ra vấn đề là Mã Đinh.

 

Như thường lệ, cậu ta dậy sớm hơn mọi người một tiếng, lúc này trời vẫn còn tối đen, “Bình minh” của mùa đông rất ngắn ngủi, Ma Tinh Thiên Sứ treo lơ lửng trên bầu trời tuy có thể tỏa ra ánh sáng khiến cả nông trường sáng như ban ngày, nhưng chỉ có ban ngày thực sự thì cây cối mới có thể phát triển.

 

Vì vậy, dù có cái “Đèn” tiện lợi như vậy, nhưng mảnh đất này chỉ có thể được tắm mình trong “ánh sáng Thiên Sứ” tràn đầy nguyên tố quang minh vào những thời điểm nhất định.


 

Ký túc xá có đèn, loại đèn ma pháp này tuy không có uy lực khủng khiếp như Ma Tinh Thiên Sứ, nhưng chỉ cần một chút ma lực là có thể chiếu sáng cả căn phòng, có thể nói là rất tiện lợi và hữu dụng.

 

Thế nhưng, cậu ta không bật đèn, tám người ở chung một phòng nên vẫn phải chú ý đến giấc ngủ của các bạn cùng phòng khác.

 

Mã Đinh rón rén bò xuống khỏi chiếc giường ấm áp, cầm theo đồ dùng vệ sinh cá nhân và sách vở đi ra ngoài.


 

Cậu ta ôm chậu rửa mặt, trong lòng có chút hoảng hốt, đối với cậu ta mà nói, khoảng thời gian ở nông trại này giống như một giấc mơ, một giấc mơ mà sau khi mơ rồi sẽ không bao giờ muốn tỉnh nữa.

 

Cậu ta từng nghĩ rằng cuộc sống ở Thánh Thành đã là hạnh phúc tột cùng rồi.

 

Nhưng sau khi đến Lan Tư Duy Lợi và sống ở đây một thời gian, cậu ta đã có được định nghĩa thực sự về “hạnh phúc”.

 

Công việc ở nông trại không ít, bọn họ phải bắt đầu bận rộn từ lúc mặt trời l*n đ*nh đầu cho đến khi mặt trời lặn mới được nghỉ ngơi.


 

Người lớn một ngày tám tiếng, trẻ em một ngày sáu tiếng, chỉ là, buổi tối phải tăng thêm hai tiếng học tập.

 

Một ngày bốn bữa, bữa sáng, bữa trưa, bữa tối và bữa khuya.

 

Cuộc sống của Mã Đinh ngập tràn công việc vô cùng bận rộn, thức ăn ngon và kiến thức quý giá.

 

Dần dần, sự thật về việc Bị bắt giữ làm tù binhcũng trở nên mờ nhạt.


 

Cậu ta đi dọc hành lang tầng hai, đèn ngủ nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng le lói, nhưng theo từng bước chân cậu ta đi, ánh đèn phía trước mười mét chiếu sáng cả con đường cho cậu ta bước.

 

Dịu dàng và yên tĩnh dõi theo hướng cậu ta lựa chọn, để che chở cho cậu ta.

 

Tuy chỉ là đi trên hành lang, nhưng đôi mắt Mã Đinh lại có chút ươn ướt.

 

Xui xẻo sao? Vất vả lắm mới có được cơ hội thay đổi vận mệnh, hy vọng lại bị dập tắt ngay trước mắt.


 

Thật sự là xui xẻo sao?

 

Mã Đinh không thể nào thốt ra câu “Thật sự là xui xẻo quá đi” được.

 

Cuộc sống ở đây, ngay cả Thánh thành cũng không thể nào cho cậu ta được.

 

Mà ở Lan Tư Duy Lợi, đây là mức sống tối thiểu được đảm bảo.


 

Không, thậm chí còn kém hơn cả điều kiện tồi tệ nhất!

 

Bởi vì trẻ em ở Lan Tư Duy Lợi có thể đến trường tiếp nhận nền giáo dục chính quy từ 6-10 tiếng mỗi ngày.

 

Còn bọn nó chỉ có hai tiếng học tập, thậm chí còn phải làm công việc đồng áng tận 6 tiếng đồng hồ.

 

Xét về khía cạnh này, quả thực kém hơn so với mức sống tối thiểu một chút.


 

Nhưng thân phận của bọn họ là “Tù binh”.

 

Là phe chiến bại, không chỉ có bốn bữa ăn no nê, có việc làm, tổng cộng bốn bộ quần áo, mà còn được giáo dục bài bản, thậm chí còn có cả ngày nghỉ và “Tiền lương”.

 

Phải, tiền lương.

 

Làm sáu ngày nghỉ một ngày, mỗi chủ nhật đều có thể nhận được một phiếu đổi hàng trị giá 1 đồng bạc và vé vào cửa công viên giải trí.

 

Chủ nhật mọi người đều được tự do, ra vào không có còng tay sắt, cũng không có ma pháp hạn chế, càng không có người giám sát, lý ra muốn đi đâu cũng được.

 

Bỏ trốn…. Hình như cũng được.

 

Nhưng ngoại trừ việc phàn nàn điều kiện ở tồi tàn, những tiểu thư công tử quý tộc kia đều vui đến mức không muốn bỏ trốn.

 

Siêu Phàm Giả trưởng thành cũng không ai bỏ trốn.

 

Tốt đẹp đến mức khiến cho người ta hoàn toàn không nảy sinh ý định bỏ trốn nữa.

 

Sau khi ngày chủ nhật thư giãn kết thúc, mọi người đều có thể gặp nhau ở nông trại vào thứ hai.

 

Không thiếu dù chỉ một người!

 

Mã Đinh ngày càng nói nhiều, cậu ta là một thường dân nghèo hèn và bẩn thỉu, còn những người xung quanh cậu ta hầu hết đều là quý tộc cao quý và thanh lịch, tự ti nhút nhát rụt rè mới là điều bình thường.

 

Nhưng ——

 

Cậu ta đã làm công việc đồng áng rất tốt.

 

Tuy giáo viên lớp học buổi tối dạy bọn họ cách kết hợp giữa tu luyện và làm việc, nhưng về bản chất vẫn là làm việc.

 

Mã Đinh đã quen nghèo khổ, đối với việc đồng áng, cậu ta rất có kinh nghiệm, vì vậy cậu ta rất nhanh nhẹn, rất nhiều người đã đến hỏi cậu ta về kỹ thuật và những vấn đề khác.

 

Dần dần, những người xung quanh cậu ta ngày càng nhiều, cậu ta cũng dần dần có “Bạn bè”.

 

Dù là thân phận tù binh, nhưng thậm chí Mã Đinh còn tận hưởng cuộc sống ở đây.

 

Vì vậy, vào buổi sáng bình thường này, khi cậu ta dậy sớm một mình để đến nhà kính tràn ngập hơi thở thiên nhiên để luyện tập cảm giác ma pháp và điều khiển nguyên tố được dạy trong lớp học tối hôm qua, cậu ta đã phát hiện ra một loại ma lực mà cậu chưa từng thấy bao giờ.

 

Nguyên tố màu xám đen lan tràn khắp nhà kính, tràn ngập mùi vị ô uế ngột ngạt khó chịu.

 

“Đây, đây là cái gì?!”

 

Nhìn lại những cây lúa mì, sắc mặt Mã Đinh lập tức thay đổi.

 

Trong khu vườn này trồng lúa mì, nhà kính của thế giới ma pháp cũng được tạo thành từ đạo cụ ma pháp.

 

Khu trồng trọt số 003 rộng 1000 hecta được 1024 viên ma pháp hạch tâm thạch bảo vệ, hơi lạnh bên ngoài không thể xuyên qua ma pháp trận, đồng thời phía dưới lớp đất của khu trồng trọt còn được khắc rất nhiều ma pháp trận điều chỉnh nhiệt độ, nồng độ ma lực, tuần hoàn ma lực.

 

Công việc ban đầu vô cùng phức tạp, tối hôm sau khi đến nông trại, bọn họ đã học cách bố trí ma pháp trận như vậy, thế nhưng dù vậy, 30 vạn người cũng phải mất rất nhiều thời gian mới hoàn thành toàn bộ nhà kính trồng trọt này.

 

Mùa đông năm nay do ma lực triều tịch (Hiện tượng thủy triều lên xuống), nguyên tố băng hoạt động đặc biệt mạnh, vì vậy rất nhiều nơi phải chịu ảnh hưởng hết sức nặng nề.

 

Tình hình ở Lan Tư Duy Lợi cũng không khá hơn là bao, nhưng do ma pháp và sức lao động “Miễn phí”, quy mô nhà kính trồng trọt đã tăng gấp mười lần so với dự kiến.

 

Từ số thứ tự của khu trồng trọt số 003 cũng có thể nhìn ra, nó là một trong những khu trồng trọt được nghiệm thu sớm nhất, bởi vì bọn trẻ rất chú tâm vào việc tu luyện để trở nên mạnh mẽ, coi lao động như trò chơi, ma lực và nguyên tố trong toàn bộ khu trồng trọt rất dồi dào, mỗi cây lúa mì đều phát triển rất khỏe mạnh.

 

Nhưng tất cả đã thay đổi.

 

Mọi thứ đều không còn là dáng vẻ sắp thu hoạch của ngày hôm qua nữa.

 

Những cây lúa mì đáng lẽ đã đến kỳ trổ bông thì nay đều đồng loạt cúi đầu, mép lá hơi ngả sang màu xanh đen, dáng vẻ thoi thóp khiến cho bầu không khí ngột ngạt bên trong nhà kính càng thêm nặng nề.

 

“Không, không xong rồi….” Mã Đinh nhìn những cây lúa mì, đầu óc kêu ong ong đau nhức.

 

Cậu ta đã dành rất nhiều tình cảm cho những cây lúa mì này, cậu ta đã tham gia vào việc xây dựng khu trồng trọt, cày đất, gieo hạt, cấy cây, tưới nước, nhổ cỏ, diệt trừ sâu bệnh……

 

Ma lực bên trong khu trồng trọt rất dồi dào, nguyên tố mộc thích hợp cho thực vật sinh trưởng hoạt động vô cùng mạnh mẽ, không chỉ lúa mì và cây trồng xen canh phát triển tốt, cỏ dại và sâu bệnh cũng sinh trưởng rất tốt.

 

Sâu bệnh có gia cầm được nuôi dưỡng huấn luyện và ma thú ăn thịt cấp thấp đến để diệt trừ, nhưng phần lớn cỏ dại phải nhổ bỏ bằng tay.

 

Gà vịt ngỗng thỏ đôi khi sẽ gặm cỏ dại, nhưng chúng cũng kén ăn, chỉ chọn những cây non nhất ngon nhất để ăn, cỏ dại còn lại vẫn rất nhiều.

 

Tuy rằng cũng có thể dùng thuốc diệt cỏ, nhưng sử dụng nguyên tố khống chế để “Bắt nạt” cỏ dại, khiến cỏ dại mất đi vòng tuần hoàn của mộc nguyên tố mà khô héo biến thành chất dinh dưỡng cho đất, rõ ràng là phương pháp tốt hơn —— hơn nữa còn có thể giúp học sinh rèn luyện hiệu quả tăng cường sức mạnh.

 

Vì vậy rất ít người muốn sử dụng thuốc diệt cỏ.

 

“Không, đừng mà….” Khu trồng trọt rộng lớn như vậy, khu vực Mã Đinh phụ trách không ít, tất cả đều là tâm huyết và nỗ lực của cậu ta.

 

Quan trọng nhất là —— Nếu tất cả những cây trồng này đều chết hết thì bọn họ phải làm sao đây?!

 

“Khoan đã, nếu chỉ có chúng bị bệnh thì sao?”

 

Diện tích của Lan Tư Duy Lợi rất lớn, diện tích nông trại được khai hoang thậm chí còn lớn hơn khu công nghiệp rất nhiều, khu trồng trọt rộng 1000 ha, được đánh số hiệu từ 000 đến 999.

 

Nếu chỉ có một khu trồng trọt bị bệnh, có lẽ ——

 

“Chỗ này cũng vậy, chỗ này cũng vậy, sao lại thế này?!” Mã Đinh chạy một mạch qua mấy khu trồng trọt, tuy mỗi khu trồng trọt trồng các loại cây trồng khác nhau, nhưng đều xuất hiện triệu chứng sắp chết.

 

Bắp cải ở khu 000 là nghiêm trọng nhất, hôm nay đáng lẽ là ngày thu hoạch bắp cải, lúc này gần như đã trở thành “bắp cải khô” héo úa, những chiếc lá còn tươi non mọng nước ngày hôm qua trở nên nhăn nheo, màu vàng nâu cuộn lại, như thể bị chiên quá lửa trong chảo dầu, không đến mức chạm vào là vỡ vụn, nhưng cũng hoàn toàn không thể cho vào miệng được nữa.

 

Hơn nữa, không phải chỉ là một vùng nhỏ, nhìn qua một lượt, tất cả đều là bắp cải không thể ăn được.

 

Mã Đinh suy sụp tại chỗ.

 

Sản lượng bắp cải rất khả quan, một mẫu có thể đạt năng suất 10.000 cân, bắp cải ở khu trồng trọt này còn là giống ưu tú được các Druid dày công lai tạo, canh bắp cải đậu phụ tối hôm qua dùng chính là bắp cải mới hái, phần trắng rất mọng nước thanh mát, dù đã nấu chín, cắn một miếng vẫn cảm nhận được vị ngọt ngào của nước bắp cải bùng nổ trong miệng.

 

Phần lá thì rất thấm vị, vị mặn nhạt của muối và vị ngon tự nhiên của bắp cải hòa quyện vào nhau, ngon đến mức có thể nuốt chửng cả đầu lưỡi.

 

Đậu phụ cắt miếng bằng ngón tay cái mềm thơm, bên trong đậu phụ ninh nhừ là vô số lỗ nhỏ li ti, thấm đẫm nước canh rau thanh ngọt, đồng thời tỏa ra hương vị đậu nành đặc trưng.

 

Chỉ đơn giản là một bát canh bắp cải đậu phụ, lại là món ngon cảm động lòng người nhất trong những ngày đông giá rét.

 

Thế nhưng, bây giờ không còn nữa.

 

Năng suất một mẫu 10.000 cân, tổng diện tích 1000 ha bắp cải, không sót một cây nào, tất cả đều biến mất.

 

Không giống như lúa mì thoi thóp, bắp cải chết nhiều đến mức không thể chết hơn được nữa.

 

Toàn thân Mã Đinh bủn rủn ngã khuỵu xuống đất, mặt úp xuống đất, nhưng cậu ta không lập tức đứng dậy, vô số giọt nước mắt tuôn rơi, rơi xuống nền đất khô cằn, trông thật nhỏ bé và tuyệt vọng.

 

Phải làm sao bây giờ……

 

Năm nay tuyết rơi rất lớn, nếu không có gì bất ngờ, thường dân phụ trách sản xuất nông nghiệp sẽ chết rất nhiều.

 

Giá lương thực năm sau sẽ tăng vọt, tuy rằng phần lớn thường dân ở tầng lớp thấp nhất đều lấy cỏ dại làm thức ăn cho no bụng, nhưng nếu như mọi người đều không mua nổi lương thực, cỏ dại…. cỏ dại cũng sẽ trở thành “Vật tư quý giá” được tranh giành.

 

Đến lúc đó…. Sẽ có bao nhiêu người chết?!

 

Tuy đây là khu trồng trọt của Lan Tư Duy Lợi, tuy không phải là tài sản của Mã Đinh, nhưng cậu ta thử tưởng tượng một chút ——

 

Từ bột mì giá 3 đồng một cân, trở thành thức ăn quý giá cho dù có 30 đồng cũng không mua nổi, từ việc vui vẻ lấp đầy bụng bằng đủ loại món ngon, mỗi ngày đều phải đau đầu suy nghĩ “Sáng nay ăn gì, trưa nay ăn gì, tối nay ăn gì, khuya nay ăn gì, lát nữa ăn gì”  trở thành ——

 

“Đói quá, thôi uống thêm hai ngụm nước lấp đầy bụng vậy.”

 

Chênh lệch lớn như vậy khiến Mã Đinh chỉ cần tưởng tượng thôi cũng đã rơi vào tuyệt vọng tột cùng rồi.

 

Đối với cậu ta mà nói, Lan Tư Duy Lợi là một sự tồn tại phức tạp, nhưng không thể phủ nhận rằng —— Những người ở đây đều là sinh mệnh giống như cậu ta.

 

Mã Đinh đau khổ nắm chặt cổ áo mình.

 

Giá lương thực mùa đông rất cao, giá lương thực năm nay còn cao hơn.

 

Tuy rằng trong thành phố luôn giữ vẻ hòa bình và sung túc, nhưng chuyện lương thực “Khan hiếm” là điều ai cũng biết rõ.

 

Một tòa thành với hơn ba triệu dân, chỉ riêng lượng tiêu thụ lương thực cho một bữa ăn đã là một con số khổng lồ rồi, quý tộc gia cảnh không giàu có e rằng cả ngày cũng không cung ứng nổi.

 

Tuy rằng Lan Tư Duy Lợi đã kịp thu hoạch một đợt lương thực trước khi mùa đông đến, lại nhận được không ít lương thực thông qua việc “Viện trợ” của các thế lực lớn.

 

Nhưng vẫn là câu nói kia, hơn ba triệu người dân Lan Tư Duy Lợi, mỗi ngày đều phải đau đầu suy nghĩ “Sáng nay ăn gì, trưa nay ăn gì, tối nay ăn gì, khuya nay ăn gì, lát nữa ăn gì”.

 

Một ngày một bữa? Không thể nào, không tồn tại, không có chuyện đó được.

 

Phỉ Lạc Ti không hề lo lắng, nguồn cung cấp thực phẩm của toàn xã hội vẫn ổn định, đặc biệt là sau khi 1000 “Khu trồng trọt” được xây dựng xong, mọi người đều an tâm đến mức không thể an tâm hơn được nữa, các nhà máy chế biến thực phẩm bán thành phẩm đều giương cao ngọn cờ tiến quân ra thị trường toàn vị diện.

 

Nói là khu trồng trọt, nhưng thực chất chỉ là một cánh đồng, ma lực “Vô hình” lưu chuyển dưới lòng đất và trên không trung nhờ tác dụng của ma pháp trận, nhìn từ xa có thể thấy rõ ràng tình hình bên trong.

 

Công trình kiến trúc trong suốt.

 

Hơn nữa không ngăn cản bất kỳ người hoặc vật nào qua lại.

 

Ưu điểm của nó là cây trồng tràn đầy sức sống mang theo niềm vui bội thu khiến người ta nhìn vào là vui vẻ hạnh phúc từ tận đáy lòng.

 

Nhưng nếu như cây trồng sắp đến kỳ thu hoạch trong khu trồng trọt đều héo úa thì sao?

 

Không có gì quan trọng hơn việc lấp đầy bụng.

 

E rằng…. toàn bộ thành phố sẽ hỗn loạn mất.

 

Hơn ba triệu dân…. coi nhau là thức ăn……

 

Mã Đinh không dám tưởng tượng.

 

“Có chuyện rồi! Có chuyện rồi! Mọi người mau dậy đi!”

 

Mã Đinh lớn tiếng kêu lên, tuy rằng theo thời gian bình thường, sau nửa tiếng nữa sẽ có rất nhiều người dậy tu luyện, rèn luyện, luyện tập kỹ năng trước giờ ăn sáng, nhưng sớm hơn nửa tiếng, biết đâu có thể cứu vãn được một số cây trồng.

 

Giọng Mã Đinh rất lớn, thời điểm này lại là khoảng thời gian sắp đến giờ dậy, vì vậy rất nhiều người đều đã tỉnh giấc.

 

Thị lực của Siêu Phàm Giả trưởng thành tốt hơn bọn trẻ rất nhiều, vì vậy bọn họ đứng bên cửa sổ nhìn về phía cánh đồng, sắc mặt lập tức thay đổi.

 

“Nhanh đi gọi những người phụ trách dậy!”

 

Theo lý thuyết thì, bọn họ là “tù binh”, phát hiện ra chuyện xui xẻo của Lan Tư Duy Lợi như vậy đáng lẽ phải vui mừng cười ha hả mới đúng, nhưng không một ai cười nổi.

 

Tuy rằng bọn họ là kẻ địch, nhưng những người chết vì thiếu lương thực đều là người vô tội.

 

Thần quan của Quang Minh Thần Điện, dù chỉ là thần quan dự bị cũng là những kẻ cao cao tại thượng.

 

Thế nhưng sau khi lao động chân tay trên đồng ruộng mấy tháng trời, còn ai có được cảm giác ưu việt mạnh mẽ như vậy nữa chứ?

 

Tự tôn và kiêu ngạo của bọn họ đã bị đập nát, phẩm giá và kiêu hãnh của bọn họ đã được xây dựng lại từ lao động và thu hoạch.

 

Thế nhưng hiện tại, thành quả lao động của bọn họ đã bị hủy hoại, thậm chí, sau vài tháng nữa, nơi đây sẽ biến thành địa ngục trần gian vì thiếu lương thực.

 

Lan Tư Duy Lợi vốn không thiếu lương thực, nhưng nơi này lại thu nhận quá nhiều người.

 

Mà hiện tại, sau khi thiếu hụt số lượng lương thực này, liệu có thể vượt qua mùa đông và thời kỳ sinh trưởng của lương thực hay sẽ trở thành nguy cơ lớn nhất.

 

Lúc Phỉ Lạc Ti nhận được tin, trời còn chưa sáng, khoảng thời gian trước khi mặt trời mọc là thời gian “Thư giãn” của y.

 

Ước Thư Á cũng chưa ngủ, hai người không cần ngủ tụ tập cùng một chỗ làm việc (gạch bỏ) chơi game xây dựng, game hỗ trợ xây dựng cơ bản.

 

Nghe nói khu trồng trọt gặp vấn đề, sắc mặt Phỉ Lạc Ti lập tức trở nên nghiêm trọng.

 

Dân dĩ thực vi thiên, tầm quan trọng của vấn đề lương thực luôn được đặt lên hàng đầu.

 

“Đi.”

 

Trời còn chưa sáng, Phỉ Lạc Ti trực tiếp lay tỉnh Quang Minh Thành Cách (Mảnh vỡ), trong nháy mắt, ánh sáng đã bao phủ khắp nông trại.

 

Động tĩnh lớn như vậy khiến cho tất cả những người còn chưa ngủ hoặc vừa mới tỉnh giấc đều biết nông trại đã xảy ra chuyện lớn.

 

“Trời ơi, những cây cối này bị sao vậy?!”

 

“Bắp cải, bắp cải của tôi ơi!”

 

“Hu hu hu, rốt cuộc là ai làm vậy! Sao lại thế này!”

 

Hôm qua còn tốt đẹp, bây giờ đã trở thành bộ dạng thoi thóp thế này, không ít người đã bật khóc nức nở.

 

Sắc mặt Ước Thư Á rất khó coi, hắn đi đến khu trồng rau số 000 bị thiệt hại nặng nề nhất, ngồi xổm xuống bới đất, đào cả rễ của một cây bắp cải lên xem.

 

Đất rất cứng, đã bị nén chặt, chuyện này không nên xuất hiện ở nông trại.

 

Dưới lòng đất của nông trại có ma pháp trận tuần hoàn ma lực hoàn chỉnh, đất cứng không thích hợp cho bắp cải sinh trưởng, vì vậy ma pháp trận sẽ dẫn dụ một lượng nhỏ thủy nguyên tố đến đây, khiến đất luôn duy trì độ ẩm thích hợp, cho bắp cải thoải mái nhất, phát triển tốt nhất.

 

Ước Thư Á đã nhanh chóng nhìn ra vấn đề, có người động tay động chân vào ma pháp trận.

 

Ma pháp trận bị hỏng, sau đó ra tay với cây trồng, dẫn đến đất đai không còn giữ được tình trạng “Vừa tháo nước vừa có nước chảy vào”, khiến thời gian làm việc kéo dài gấp đôi mà hiệu quả chỉ bằng một nửa.

 

Ước Thư Á kiểm tra ma pháp trận dưới đất, quả nhiên, tất cả ma thạch đều vụn vỡ do bị rút cạn ma lực.

 

“Tất cả ma thạch đều đã bị vỡ vụn rồi.”

 

Ma thạch dùng làm ma pháp hạch tâm là sản phẩm mới được nghiên cứu phát triển gần đây.

 

Ma tinh ngưng tụ ra quá nhiều, chỉ dùng làm sạc dự phòng thì quá lãng phí.

 

Vì vậy, loại ma thạch được sản xuất hàng loạt bằng cách trộn “nguyên liệu thừa” của các loại vật liệu với ma tinh đã ra đời.

 

Chúng được khắc minh văn cơ bản ở nhà máy minh văn, vì lý do kỹ thuật, ma thạch minh văn được sản xuất công nghiệp đều là thứ cơ bản nhất, nhưng cơ bản nhất cũng đồng nghĩa với “Phổ biến nhất”.

 

Tổng cộng có 50 loại ma thạch minh văn cơ bản, ma pháp trận quần tổ kết hợp lại vô cùng mạnh mẽ.

 

Khu trồng trọt ma pháp dám mở rộng đến 1000 khu, cũng có liên quan đến việc sản xuất hàng loạt của nó.

 

Suy cho cùng, không có nó, mọi thứ đều là nói suông.

 

Muốn xây dựng khu trồng trọt rộng 100 vạn ha, nếu dựa vào xi măng và gạch, một trăm vạn người làm việc ngày đêm không nghỉ, cũng chưa chắc gì đã hoàn thành trước khi mùa đông kết thúc.

 

Nếu dựa vào Thi Pháp Giả, khối lượng công việc cũng rất kinh khủng.

 

Nhưng nếu sử dụng ma thạch minh văn lại rất đơn giản, bản vẽ lắp đặt ma pháp trận cộng với đào tạo nhân viên đơn giản, cộng với đạo cụ hỗ trợ đo lường ma pháp là đủ.

 

Một khu trồng trọt cần sử dụng 1024 viên ma thạch minh văn, 1000 khu thì là 102,4 vạn viên ma thạch minh văn.

 

Nguyên liệu cốt lõi của ma thạch minh văn là ma tinh, thứ này thì Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều, nhiều đến mức số thứ tự kho hàng đã lên đến hơn 3000+.

 

Nguyên liệu còn lại đều là phế liệu, xử lý phế thải của xưởng luyện kim, xưởng luyện thép và xưởng bào chế ma dược cần tốn nhiều công sức và thời gian, nhưng nguyên liệu dùng để chế tạo ma thạch minh văn lại khác, ở cùng một khu nhà xưởng, chỉ cần bỏ thêm chút thời gian sửa miệng ống xả phế liệu ở kho hàng của nhà máy ma thạch minh văn, ngay cả thời gian và chi phí vận chuyển rác cũng được tiết kiệm!

 

Vì vậy, chỉ cần sản lượng của nhà máy ma thạch minh văn theo kịp, sản xuất bao nhiêu cũng không thành vấn đề!

 

102,4 vạn, chỉ là sản lượng trong vòng một tuần lễ mà thôi!

 

Thời gian tốn kém nhất của khu trồng trọt chỉ phụ thuộc vào chi phí thời gian “lắp đặt”  ma thạch minh văn.

 

Hiện tại, các khu trồng trọt từ 000 đến 999 đã xây dựng hoàn thành được một thời gian, ban đầu Phỉ Lạc Ti dự định khởi động dự án mở rộng lần thứ hai.

 

Nhưng chính sách cụ thể về việc mở rộng còn chưa ban hành, thì cơ sở vật chất của một loạt khu trồng trọt đầu tiên đã bị phá hoại nhiều như vậy.

 

Mã Đinh sợ hãi nhìn về phía đám đông, người đó, đang ở ngay đó.

 

Bất kể lúc nào, chỉ cần là xuất hiện ở Lan Tư Duy Lợi, chắc chắn Phỉ Lạc Ti sẽ là trung tâm của đám đông.

 

Tìm y là cách thuận tiện và nhanh chóng nhất, chỉ cần nhìn một cái, chỗ nào có nhiều người nhất, đông đúc nhất, nhất định y sẽ ở chỗ đó.

 

Nhưng có lẽ vì khu trồng trọt xảy ra chuyện, trên gương mặt lạnh lùng ngàn năm không đổi của y cũng lộ ra vẻ phẫn nộ vô cùng rõ ràng.

 

Mọi người đều kinh hãi, ngay cả Bối Đặc Tây đi làm sớm vội vàng chạy đến cũng không dám đến gần y.

 

Thật đáng sợ, loại khí thế kìm nén cơn giận này, quả thực còn đáng sợ hơn cả lúc xông thẳng vào Thánh Thành của Quang Minh Thần Điện, đập nát thần tượng của Thần Quang Minh, xé xác Thiên Sứ Mười Hai Cánh ngày đó!

 

Hai phần ba số người có mặt đều là người chứng kiến sự việc ngày hôm đó, tất cả mọi chuyện ngày hôm đó đều khắc sâu vào trong xương tủy, vào trong linh hồn bọn họ, bọn họ sẽ vĩnh viễn không thể nào quên được.

 

Nhưng mà lúc đó…. cũng chưa từng cảm nhận được uy áp và khí thế đáng sợ như vậy.

 

“Là ôn dịch.” Ước Thư Á đã điều tra rõ nguyên nhân, “Có người đã triệu hồi Tà Thần.”

 

Tuy rằng không biết Tà Thần này là ai, nhưng dấu vết để lại rất rõ ràng, không phải ma pháp bình thường có thể làm được.

 

Trên không trung của nông trại có Quang Minh Thần Cách (Mảnh vỡ), tuy là thần cách vỡ vụn, tuy bị gia cố rất nhiều lớp phong ấn, nhưng nó vẫn là thần cách.

 

Lời nguyền và ma pháp hắc ám bình thường căn bản không có điều kiện để tác oai tác quái trong nông trại.

 

Cho dù thần cách không sáng, thì sự tồn tại của nó cũng là không tầm thường.

 

Trời sinh ánh sáng khắc chế hắc ám, nếu chỉ là hắc ma pháp bình thường, nhất định thần cách sẽ sáng lên ngay lập tức, như thể bị khiêu khích, cũng không phải là không thể biến thành bóng đèn lớn.

 

Mà sự tồn tại của nó mạnh mẽ như vậy, không thể nào không ai phát hiện ra được.

 

Ước Thư Á ngẩng đầu nhìn mảnh vỡ thần cách.

 

Bây giờ đã là lúc mặt trời mọc, ánh nắng buổi sáng tuy không quá chói chang, nhưng nhiều nơi vẫn còn lớp tuyết dày. Ánh sáng trắng của tuyết phản chiếu khiến bầu trời sáng hơn nhiều so với những buổi sáng bình thường.

 

Nhưng mảnh vỡ thần cách của Thần Quang Minh vẫn là một tồn tại chói lóa.

 

Có lẽ nó muốn tranh cao thấp với mặt trời, hào quang tỏa ra càng thêm dịu dàng ấm áp, khiến người ta lập tức nghĩ đến cảm giác như đượcChữa lành .”

 

Tuy mặt trời có thể phát sáng, nhưng Quang Minh Thần Cách mới là thứ nắm giữ pháp tắc ánh sáng tối cao tuyệt đối.

 

Cái gọi là ánh sáng của mặt trời cũng phải nằm dưới sự khống chế của nó.

 

Vì vậy, cho dù là giữa trưa hè nắng gay gắt chói chang nhất, ánh sáng của mặt trời cũng không thể nào che lấp được ánh sáng tỏa ra từ mảnh vỡ thần cách của Thần Quang Minh.

 

Loại trừ mọi khả năng, vậy chỉ còn lại —— Tà Thần.

 

Ôn Dịch Chi Thần cũng không phải là Tà Thần, con người sợ hãi dịch bệnh, cho nên mới tín ngưỡng Ôn Dịch Chi Thần, khẩn cầu Ngài đừng để dịch bệnh giáng xuống đầu các tín đồ của Ngài.

 

Nhưng vị thần nắm giữ quyền năng dịch bệnh đã ngủ say từ rất lâu rồi.

 

Trên người Ước Thư Á mang theo Thần Phạt, tuy rằng phần lớn là hiệu quả tiêu cực, nhưng cũng chính vì nguyên nhân này nên hắn rất nhạy cảm với khí tức của thần minh.

 

Nếu là Ôn Dịch Chi Thần, Thần Phạt trên người hắn sẽ lập tức trừng phạt hắn ngay.

 

Nhưng nếu không phải là người thực sự khống chế dịch bệnh thì sao?

 

Tất cả các vị thần đều là “Chính Thần”, mỗi một vị thần đều có chức trách riêng, đều là người nắm giữ chân lý tối cao của pháp tắc thế giới.

 

Nhưng thế giới rộng lớn như vậy, ma pháp lại thần kỳ như vậy, luôn có một số người có thể thông qua đủ loại phương pháp kỳ quái để “Đánh cắp” một phần quyền năng nào đó.

 

Sự tồn tại như vậy, chính là Tà Thần.

 

Hắn ta không phải là thần minh thực sự, sau khi đánh cắp quyền năng của thần minh, tuy có thể sử dụng, nhưng sẽ không chịu nổi sức mạnh mà rơi vào hỗn loạn.

 

Cuồng bạo, hỗn loạn và ô nhiễm.

 

Tà Thần và tín đồ của Tà Thần đều là một lũ điên.

 

Ước Thư Á nói: “Ta cảm thấy đây không phải là một hành động trả thù hay âm mưu gì, chúng ta chỉ là nạn nhân vô tội bị cuốn vào hỗn loạn của bọn họ.”

 

Hắn thở dài, mùa đông năm nay, thật sự khó khăn rồi.

 

Lan Tư Duy Lợi là lãnh địa duy nhất trồng trọt quy mô lớn trong mùa đông, vì vậy ngay từ đầu, khi bị sức mạnh của Tà Thần xâm nhập, nơi này đã bị phát hiện.

 

Nhưng những nơi khác thì sao?

 

Sức mạnh của Tà Thần sẽ không biến mất theo thời gian, đợi đến khi mùa đông kết thúc, mùa xuân đến, vùng đất bị sức mạnh của Tà Thần xâm chiếm, cho dù có gieo hạt giống xuống cũng không thể nào nảy mầm sinh trưởng được.

 

Cây nông nghiệp không chỉ mất đi tương lai thu hoạch mùa màng, mà còn mất đi cả hạt giống.

 

Đó là một cảnh tượng tuyệt vọng biết nhường nào.

 

Chỉ cần nghĩ đến thôi Ước Thư Á cũng đã cảm thấy phẫn nộ vô cùng.

 

Phỉ Lạc Ti lấy ra cây trượng được nạm thần cách hoàn chỉnh, sử dụng một lần ma pháp truy tìm dấu vết, y rất ít khi sử dụng trượng để thi triển ma pháp, phần lớn thời gian đều là thi triển trong im lặng, lần này không chỉ sử dụng trượng, mà còn sử dụng cây trượng được làm từ thần cách, đủ để thấy y tức giận đến mức nào.

 

Ma pháp truy tung đưa ra ba hướng.

 

Sắc mặt Phỉ Lạc Ti lập tức sa sầm.

 

Đặc điểm của Tà Thần là hỗn loạn, không có Tà Thần nào là không hỗn loạn.

 

Bởi vì trong sức mạnh của Tà Thần mang theo sự hỗn loạn, Phỉ Lạc Ti cũng bị ảnh hưởng khi sử dụng ma pháp truy tung.

 

“Ba hướng….”  Chẳng khác nào không cho lựa chọn!

 

Ánh mắt Phỉ Lạc Ti u ám, y không hề tỏ ra nóng vội, mà nói: “Đi gọi tất cả học sinh có thể liên lạc được đến đây.”

 

Chuyện khu trồng trọt bị phá hoại khiến Phỉ Lạc Ti rất tức giận, nhưng trong lúc càng khó khăn, càng phải bình tĩnh, hơn nữa với tình hình hiện tại, còn lâu mới đến mức gọi là “khó khăn”.

 

Phỉ Lạc Ti rất muốn đi tóm cổ tên Tà Thần kia lại ngay lập tức, phải khiến cho hắn ta hối hận vì đã đến thế giới này! Chỉ g**t ch*t hắn ta thôi thì chưa đủ! Đã gây ra cho y nhiều tổn thất và phiền phức như vậy thì phải làm việc cho y đến chết mới thôi!

 

Thần không cần ngủ cũng không cần nghỉ ngơi, để cho hắn ta được nếm thử Năng lực thiên phú của nhà tư bảnmà y còn chưa lôi ra mới được!

 

Nhưng so với việc bắt giữ Tà Thần, điều quan trọng hơn bây giờ là ổn định lòng người.

 

Một tòa thành với hơn ba triệu dân, lượng lương thực dự trữ hiện có quả thực không thể nào trụ được đến mùa thu hoạch vào mùa xuân năm sau.

 

Nhưng dường như mọi người đã quên mất, đây là một thế giới tràn ngập điều kỳ diệu, ma pháp có thể làm được tất cả mọi việc!

 

Chỉ là, để cho một triệu ha đất đai mọc đầy lương thực thôi mà, chuyện đơn giản như vậy, một cái Vạn Vật Khôi Phục cấp 300 là có thể làm được.

 

Nhưng đây không phải là game offline của y.

 

Kỳ tích này, phải do tất cả mọi người cùng nhau tạo ra mới có ý nghĩa.

 

“Thác Ni, ngươi dẫn người đi phong tỏa nơi này ngay lập tức, tất cả Siêu Phàm Giả hệ Quang Minh từ cấp 100 trở lên bắt đầu tiến hóa đất đai và thực vật.”

 

“Ước Thư Á, ngươi dẫn người đi bảo vệ khu trồng dược liệu ma pháp và Phong Huyền Phù trước.”

 

Lần này ôn dịch là thông qua việc làm ô nhiễm thực vật, sau đó lan sang các loài khác, phần lớn cây trồng trong khu trồng trọt đều bị ô nhiễm, nhưng những người ngủ trong ký túc xá thì lại không có vấn đề gì, đó chính là lời giải thích rõ ràng nhất.

 

Nhưng, tuy là như vậy cũng không thể lơ là bất cẩn được.

 

“Bối Đặc Tây, ngươi dẫn người đi kiểm tra cơ thể của từng người. Đi gọi Giáo Hoàng Quang Minh và các Hồng Y Giáo Chủ đến đây!”

 

Phỉ Lạc Ti sắp xếp công việc đâu ra đấy.

 

Mọi người nghe thấy mệnh lệnh rõ ràng của Phỉ Lạc Ti, tâm trạng hoang mang sợ hãi cũng vì thế mà bình tĩnh lại.

 

Hình như chỉ cần có ngài Phỉ Lạc Ti đại nhân thì sẽ không có chuyện gì có thể gây hại cho bọn họ được.

 

Đó là…. Cảm giác an toàn do thực lực cường đại và tấm lòng nhân từ mang lại.

 

“Lãnh Chúa đại nhân….” Tân Ta phụ trách chạy đi liên lạc với mọi người, nó chạy về trường học với tốc độ nhanh nhất, tuy rằng đầu óc cậu bé có hơi ngốc nghếch, nhưng trực giác hoang dã như tiên tri có thể khiến cho nó tìm được người thích hợp nhất, có năng lực giải quyết chuyện này.

 

—— Hiệu trưởng!

 

Tuy rằng đang là kỳ nghỉ đông, nhưng số lượng học sinh ở trường không ít.

 

Trong số các học sinh có đến hai phần ba hoặc thậm chí nhiều hơn là “trẻ mồ côi”, hoặc là không có cha mẹ, chỉ có anh chị em ruột thịt nương tựa lẫn nhau, hoặc là ngay cả anh chị em cũng không có.

 

Những đứa trẻ này, để cho chúng tự ra ngoài thuê nhà ở không phải là một lựa chọn tốt, hơn nữa các loại cơ sở vật chất trong trường cũng đầy đủ nhất, để cho chúng ở lại trường học, không chỉ có thể tiết kiệm được một khoản tiền lớn, mà còn có thể nhân thời gian nghỉ lễ đến phòng luyện kim, phòng rèn, phòng thiền định, thư viện, phòng thực hành để rèn luyện nâng cao bản thân.

 

Vì vậy, đại đa số học sinh đều lựa chọn ở lại trường.

 

Lúc Tân Ta chạy tới, một bộ phận học sinh đã thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài, phần lớn còn lại cũng đang chuẩn bị ra ngoài.

 

Hiệu trưởng biết rõ tính nghiêm trọng của sự việc, tuy rằng không rõ tại sao Phỉ Lạc Ti lại yêu cầu toàn thể học sinh đến đó, nhưng cho dù là hiệu trưởng, đối với Phỉ Lạc Ti cũng có một loại sùng bái tin tưởng vô điều kiện.

 

Phần lớn học sinh đều ở trong lãnh địa Lan Tư Duy Lợi, hiệu trưởng và các giáo viên phụ trách liên lạc với những học sinh đã rời khỏi trường, còn Tân Ta thì dẫn các học sinh khác đến nông trại với tốc độ nhanh nhất.

 

Những học sinh đã trải qua kỳ thi cuối kỳ không còn là những đứa trẻ ngây thơ không hiểu chuyện, chỉ có thể bất lực chấp nhận mọi bất công mà thế giới áp đặt lên mình như trước kia nữa.

 

Bọn nó cưỡi chổi bay, bộ đồng phục trên người bay phần phật trong gió, lộ ra vẻ uy nghiêm của một Siêu Phàm Giả, bọn nó nghênh đón ánh bình minh, những học sinh đã trao đổi thông tin với nhau trên đường đi, vậy nên đã biết rõ về tình hình “Dịch bệnh và Tà Thần” ở nông trai.

 

Nhưng không một ai lùi bước.

 

Ngay từ buổi học đầu tiên, giáo viên đã nói với bọn nó rằng, Lan Tư Duy Lợi đã nuôi dưỡng bọn nó, còn tiền của Lan Tư Duy Lợi là do người dân tạo ra.

 

Lần này, “Dịch bệnh và Tà Thần” đã gây hại cho người dân Lan Tư Duy Lợi. Bọn nó có nghĩa vụ đứng ra giúp sức.

 

Tuy rằng bọn nó còn chưa thành niên, nhưng bọn nó còn có một thân phận khác —— Siêu Phàm Giả!

 

Bọn nó vất vả lắm mới học được ma pháp, vất vả lắm mới có được cơ hội thay đổi vận mệnh của bản thân và những người khác, sao có thể lùi bước được?!

 

Bọn nó có thể đi đến các tòa thành bên ngoài Lan Tư Duy Lợi để cứu viện người dân ở đó, vậy thì cớ gì khi Lan Tư Duy Lợi cần bọn nó lại lùi bước!

 

Cho dù có phải chiến đấu với Tà Thần, cho dù có phải chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, cho dù có phải hiến tế linh hồn cuối cùng, bọn nó cũng sẽ tuyệt đối không lùi bước!

 

Không biết là ai đã hét lên một tiếng: “Người Lan Tư Duy Lợi vĩnh viễn không lùi bước!”

 

“Người Lan Tư Duy Lợi vĩnh viễn không lùi bước ——”

 

Tiếng hô vang dội theo từng bước chân của những đứa trẻ ngày càng vang xa.

 

Tiếng gào thét chấn động đất trời đã xua tan đi nỗi sợ hãi của bọn họ, nhưng sức mạnh được hội tụ từ vô số tiếng gào thét đó đã khiến cho tất cả mọi người đều kinh ngạc, mãi một hồi lâu vẫn không thể hoàn hồn được.

 

Mã Đinh và những người khác ngây ngốc nhìn đám người bay tới từ trên trời, trong mắt bọn họ chỉ có chấn động.

 

Đúng vậy, chấn động.

 

Rõ ràng những người này sắp phải đi chiến đấu với Tà Thần, tại sao lại có thể lộ ra biểu cảm kiên định như vậy.

 

Đó là Tà Thần đấy!

 

Sao có thể dũng cảm như vậy?!

 

Mã Đinh không hiểu, nhưng cậu ta đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho chấn động sâu sắc, đầu óc trống rỗng, cả người bị luồng khí thế kia chấn nhiếp cho không dám nhúc nhích.

 

Nhưng lúc này cũng không có ai cười nhạo cậu ta, bởi vì đám người đến từ Thánh thành ai cũng đều là biểu cảm như vậy.

 

Cảnh tượng Phỉ Lạc Ti xông thẳng vào Thánh thành như thể lại hiện ra trước mắt mọi người, oai hùng như vậy, nhiệt huyết như vậy.

 

Nhưng sự oai hùng và nhiệt huyết đó lại không giống với hiện tại.

 

Không chỉ là ưu thế về số lượng, mà còn là khí thế.

 

Rốt cuộc thì bọn họ có biết thứ mà mình sắp phải đối mặt hay không? Là Tà Thần đấy!

 

Tà Thần hỗn loạn, vô trật tự, điên cuồng, và vô cùng mạnh mẽ!

 

Hơn nữa, các Thánh Kỵ Sĩ và Tu Sĩ xông lên phía trước là vì tín ngưỡng của bọn họ, vậy còn những người này?

 

Tín ngưỡng? Đừng đùa nữa! Sống ở Lan Tư Duy Lợi lâu như vậy rồi, ai mà không biết đây là thành phố có tín ngưỡng Thần Minh nhạt nhòa nhất chứ!

 

Ngay cả lúc thề thốt, mọi người cũng không dùng “Tôi xin thề với thần xx rằng tôi nói đều là sự thật”.

 

Những người này, căn bản là không có tín ngưỡng! Hơn nữa đấu tranh với Tà Thần để bảo vệ tín ngưỡng gì chứ, đó là tín ngưỡng gì?

 

Chẳng lẽ là tín ngưỡng của Ôn Dịch Chi Thần?! Ngay cả Quang Minh Chi Thần mà Phỉ Lạc Ti còn không tin, sao y có thể cho phép người dân của mình đi tin tưởng Ôn Dịch Chi Thần?!

 

Không thể nào, tuyệt đối không thể nào! Không có khả năng đó!

 

Vậy thì những người này…. Bọn họ đang làm gì vậy?

 

Lúc mọi người vẫn còn đang chấn động trước lòng dũng cảm và khí thế của các học sinh, thì Phỉ Lạc Ti lại cạn lời vô cùng.

 

“Mấy đứa chỉ là trẻ con thôi, sao có thể để cho mấy đứa đi chiến đấu với Tà Thần được chứ!”

 

Tuy rằng Phỉ Lạc Ti thầm oán thán trong lòng, nhưng cũng không hề đánh gãy sự nhiệt tình của bọn nó.

 

“Toàn thể nghe rõ! Bắt đầu xếp hàng!”

 

Phỉ Lạc Ti gọi bọn nó đến đây không phải để xem náo nhiệt.

 

Các học sinh đã học tập lâu như vậy, tác dụng hùng mạnh của các môn học cơ bản lúc này đã được thể hiện.

 

Tuy rằng bọn nó học rất tạp, cái gì cũng không tinh thông, nhưng bởi vì học tạp, cho nên cái gì cũng biết một chút.

 

Lần này thứ Phỉ Lạc Ti muốn dạy cho bọn nó chính là ma pháp cấp 300 Vạn Vật Sinh Trưởng · Lương Thực Sinh Trưởng.

 

Cấp bậc của bọn nó rất thấp, ma lực cũng không nhiều, lĩnh ngộ về pháp tắc cũng kém xa Truyền Kỳ, nhưng mà, bọn nó đông người.

 

Người đông, sức mạnh cũng lớn.

 

Cho dù là tồn tại nhỏ bé đến đâu, chỉ cần đoàn kết, chỉ cần đoàn kết chặt chẽ thì đó chính là sự tồn tại mạnh mẽ nhất.

 

Một thành phố, không thể chỉ có mỗi một mìnhPhỉ Lạc Ti.

 

Phải có vô số người cùng một chỗ mới có thể tạo thành mộtLan Tư Duy Lợiđược.


Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Truyện Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực Story Chương 109
10.0/10 từ 50 lượt.
loading...