Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 105
Hối hận, hiện tại Áo Cổ Tư Tháp vô cùng hối hận! Tại sao ban ngày ông ta không nghe lời khuyên của Ôn Toa đi đầu tư mua nhà cơ chứ?!
Nếu không Ôn Toa cũng đã có thẻ thư viện, có thể mượn được 30 quyển sách rồi!
Áo Cổ Tư Tháp hối hận, hối hận đến mức ruột gan gì cũng đều xanh lè hết rồi!
Đầu tư trăm tỷ thì tính là gì?! Biệt thự mấy chục tỷ thì tính là gì! Chỉ cần là cuốn sổ ghi chú mà ông ta đã xem hôm nay, dù có phải bỏ ra hai trăm tỷ để mua cũng là vô cùng đáng giá!
Bây giờ căn bản không phải là vấn đề một trăm tỷ hay hai trăm tỷ, mà là hiện tại không thể xem hết nó, ông ta khó chịu đến mức hận không thể nguyền rủa chính mình!
Áo Cổ Tư Tháp có tiền, nhưng vấn đề là hiện tại có tiền cũng không giải quyết được vấn đề – Văn phòng chiêu thương đã tan sở rồi!
Không chỉ văn phòng chiêu thương tan sở, mà ngay cả bộ phận quản lý hộ khẩu cũng đã đóng cửa.
Mặc dù Sảnh Chấp Chính vẫn sáng đèn, nhưng đó là do các nhân viên tự nguyện tăng ca, bọn họ đang bận rộn xử lý công việc và đã rất vất vả rồi, làm sao có thể yêu cầu họ giải quyết việc riêng cho mình lúc này được chứ?
Áo Cổ Tư Tháp vô cùng bứt rứt.
Ôn Toa và những người khác cũng khó chịu không kém!
Bất kể là thời đại nào, giới quý tộc luôn là những người theo đuổi tri thức mãnh liệt nhất.
Bọn họ là những người hưởng lợi từ sự độc quyền tri thức, hiểu rõ tầm quan trọng của tri thức, nên tất nhiên là muốn có được nhiều tri thức hơn.
Nếu nói người nghèo cố gắng học tập là để thoát khỏi đói nghèo, thì người giàu học tập là để tiếp tục duy trì cuộc sống sung túc của mình.
Muốn cuộc sống luôn tốt đẹp như vậy, chỉ dựa vào vốn liếng cũ thì không thể nào được!
Nhưng bất kể động lực học tập là gì, chung quy lại, họ đều có một sự kiên trì đáng kinh ngạc trong việc học tập.
Đi một vòng, muốn tiêu tiền nhưng không tiêu được, dù sao thì Áo Cổ Tư Tháp cũng là một người đàn ông trưởng thành trầm ổn, ông ta day day mi tâm: “Đi thôi, cả ngày nay hình như chưa ăn gì nhỉ? Đi ăn chút gì đó trước đã.”
Nghe ông ta nói như vậy, mọi người mới chậm chạp cảm nhận được cơn đói đang truyền đến từ cơ thể mình.
Nhưng ăn gì bây giờ?
Đi qua một con phố bên cạnh thư viện có rất nhiều cửa hàng, lúc này đều là khách hàng vừa từ thư viện đi ra, vô cùng nhộn nhịp.
Mặc dù đã đến Sảnh Chấp Chính một vòng, nhưng cuối cùng Áo Cổ Tư Tháp vẫn quyết định quay lại thư viện thành phố chờ đợi.
Chuyện đầu tư và mua nhà, ông ta định giao toàn quyền cho Ôn Toa lo liệu, đợi đến giờ mở cửa, ông ta sẽ xem nốt cuốn sách hôm qua chưa xem xong, đợi Ôn Toa làm xong thẻ thư viện vàng, ông ta sẽ mượn cuốn sách đó và những cuốn sách khác.
Ôn Toa: “…” Mặc dù được một khoản tiền lớn, nhưng Ôn Toa lại không vui như trong tưởng tượng.
Cô cũng muốn đến thư viện đọc sách! Hơn nữa cô cũng có rất nhiều sách muốn mượn!
Nhưng không cần nghĩ cũng biết, hạn mức mượn 30 quyển sách này, Áo Cổ Tư Tháp có thể chừa cho cô một quyển là tốt lắm rồi!
Ôn Toa hơi buồn, thà rằng cô tự mình nghĩ cách để cha mẹ cho cô thêm ít tiền, để tự mình nhập hộ khẩu còn hơn!
Nhưng cô lại nghĩ lại, cô đang học ở Học viện Ma Pháp Hoàng Gia, muốn ra ngoài không phải là chuyện dễ dàng, thẻ thư viện này không thể ủy thác cho người khác giúp mượn sách, chỉ có thể tự mình đến, nếu như là cô tự mình làm, mất đi sự giúp đỡ của Áo Cổ Tư Tháp, có lẽ cô ngay cả cơ hội đến Lan Tư Duy Lợi cũng không có.
Nhưng Áo Cổ Tư Tháp muốn dùng thẻ thư viện của cô thì nhất định phải đưa cô ra ngoài!
Không chỉ có thể đọc sách mượn sách, mà còn có thể thường xuyên đến Lan Tư Duy Lợi ăn uống vui chơi!!
Nhất định sẽ trở thành người nổi bật nhất học viện! Dù sao thì ngay cả A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp, những người dẫn đầu xu hướng trước đây cũng không có cách nào thường xuyên đến Lan Tư Duy Lợi được!
Ôn Toa lập tức phấn chấn hẳn lên, vui mừng khôn xiết!
Chờ đã….. Hình như bọn họ đã bỏ sót gì đó rồi nhỉ?
“Phù phù, cay quá, phục vụ cho tôi thêm một chai Coca Cola có ga kinh điển nữa!”
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu Ôn Toa đã nhanh chóng bị cắt ngang.
Lan Ny và hai chị em sinh đôi đã hoàn toàn bị lẩu cay chinh phục.
Mặc dù Lan Ny cũng là tiểu thư nhà quý tộc, nhưng cô không kiêu ngạo như Ôn Toa, thậm chí vì luôn đi theo người có tính cách mạnh mẽ như Ôn Toa, tính cách của cô còn mềm mỏng hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Cô cảm thấy, bản thân có thể đến thư viện đọc sách, xem nhiều hay ít cũng đều là có lời! Chỉ là khác biệt lời nhiều hay lời ít mà thôi, nhưng dù thế nào đi nữa cũng vẫn là có lời!
Hai chị em sinh đôi thì càng khỏi phải nói, niềm vui bất ngờ này đối với các cô chính là niềm vui siêu to khổng lồ!
Bọn họ mang theo tâm lý xem thêm một chút cũng là có lời, ngược lại không có gì đáng tiếc.
“Khó chịu quá, cuốn “Dẫn luận về Tinh thần lực” của tôi còn chưa xem xong đã đến giờ đóng cửa, tại sao tôi không thể nhanh hơn một chút chứ!”
“Hu hu hu, “Nộ Hỏa Trọng Liên” vậy mà lại là “Nộ Hỏa Trọng Liên”, tôi vừa mới nhìn thấy nó đã bị mượn hết rồi, hu hu hu…”
“Ngoài việc đóng bảo hiểm xã hội đủ năm năm, còn có cách nào khác để nhanh chóng mua nhà nhập hộ khẩu ở đây không?”
“Một số vị trí công việc khan hiếm và vị trí kỹ thuật có thể đóng ba năm là được nhập hộ khẩu.”
“Vậy cũng phải ba năm! Không có cách nào nhập hộ khẩu ngay lập tức được à?”
“Đi đầu tư đi, một trăm tỷ.”
“Đồng hả?”
“Ngươi nằm mơ à! Đương nhiên phải là đồng vàng rồi!”
“Khó chịu quá! Biết thế này tôi đã bắt đầu làm việc chăm chỉ sớm hơn! Nhìn xem, giá nhà đất ở Lan Tư Duy Lợi sau này, chậc chậc chậc…”
Việc thư viện mở cửa không được tuyên truyền rầm rộ như lễ hội ẩm thực, vì vậy số người biết đến không tính là nhiều, cho dù biết, phần lớn mọi người cũng không cho rằng loại thư viện thành phố không có ngưỡng quy định này sẽ có những cuốn sách giá trị.
Nhưng bọn họ đã sai lầm! Hoàn toàn sai lầm rồi!
Đó đâu phải là thư viện tầm thường! Rõ ràng chính là một kho thóc mà chuột chui vào rồi sẽ không bao giờ muốn ra ngoài nữa.
Bọn họ chính là những con chuột đã rơi vào kho thóc!
Những người có tiền đã đi gom góp tiền bạc chuẩn bị nhập hộ khẩu để làm thẻ thư viện vĩnh viễn.
Phải biết rằng, số lượng sách trong thư viện chỉ có bấy nhiêu, một khi đã bị mượn hết thì không biết bao giờ mới có thể mượn lại được!
Hôm nay là ngày đầu tiên thư viện lặng lẽ mở cửa, có người có thể mượn đủ 30 quyển sách một hơi, mà sau một ngày lan truyền, ngày mai người đến thư viện chỉ có thể nhiều hơn chứ không ít!
Vào lúc nửa đêm, Phỉ Lạc Ti cũng nhận được lời cầu cứu từ thư viện.
Phòng quản lý hộ khẩu của Lan Tư Duy Lợi có thể nói là một bộ phận vô cùng nhàn nhã, bởi vì số người có hộ khẩu Lan Tư Duy Lợi không nhiều.
Đúng vậy, đừng nhìn Lan Tư Duy Lợi người đến người đi có đến mấy triệu người, nhưng người dân địa phương có hộ khẩu lại ít đến đáng thương.
Phỉ Lạc Ti đối xử bình đẳng với tất cả những người đến Lan Tư Duy Lợi như nhau, nhưng về chính sách hộ khẩu, y lại đưa ra những quy định hết sức nghiêm ngặt.
Bao gồm cả nô lệ.
Phỉ Lạc Ti đã cho bọn họ công việc, đối xử với bọn họ như người bình thường, mọi người cũng không dám có bất kỳ nghi ngờ nào đối với chính sách của Phỉ Lạc Ti, vì vậy sự thay đổi dần dần bắt đầu từ việc trả lương bình đẳng đã rất thành công, hiện tại Lan Tư Duy Lợi đã không còn nô lệ trên danh nghĩa nữa.
Nhưng theo luật pháp của đế quốc, những nô lệ, người lang thang đó, vẫn là nô lệ và người lang thang.
Phỉ Lạc Ti không trực tiếp chuyển hộ khẩu cho bọn họ, mà là để bọn họ tiếp tục làm việc.
Phần lớn các vị trí công việc đều phải đóng bảo hiểm xã hội đủ năm năm mới có đủ điều kiện mua nhà nhập hộ khẩu, một số ít vị trí hứa hẹn 3 năm có thể nhập hộ khẩu, cũng coi như là phúc lợi rồi.
Đây là chính sách bước đầu, sau này theo sự gia tăng dân số, chính sách nhập hộ khẩu nhất định sẽ càng thêm nghiêm ngặt.
Nhưng cho dù hiện tại đã là nới lỏng, khoảng cách đến “Ba năm” cũng còn rất dài, vì vậy công việc của bộ phận quản lý hộ khẩu chỉ là canh gác, sắp xếp chưa đến bảy nghìn bản hồ sơ hộ khẩu.
Đúng vậy, chưa đến bảy nghìn bản, đúng là thê thảm như vậy đó.
Phỉ Lạc Ti không quan tâm đến điều này, hộ khẩu ở Lan Tư Duy Lợi sau này chỉ có thể ngày càng quý giá, hơn nữa đây là số liệu nội bộ, chẳng lẽ người khác có thể dùng cái này để chế giễu Lan Tư Duy Lợi phát triển quá chậm sao?
Phỉ Lạc Ti không vội, nhưng nhân viên bộ phận quản lý hộ khẩu và nhân viên thư viện lại rất sốt ruột!
Mặc dù đã là nửa đêm, nhưng ngưỡng cửa nhà Mã Đinh, nhân viên bộ phận quản lý hộ khẩu đã suýt bị giẫm nát, tất cả đều đến tìm ông ta để hỏi thăm về những việc liên quan đến nhập hộ khẩu.
Chuyện bên phía thư viện thì còn lớn hơn! Hôm nay số lượng người dân địa phương đến làm thẻ thư viện không nhiều, chỉ có hơn ba nghìn người, phần lớn đều là những người giàu có “rảnh rỗi sinh nông nổi”.
Ví dụ như Nhân Ngư và Tinh Linh, bọn họ có tiền, đã sớm mua nhà, đã thành công nhập hộ khẩu, mang theo tâm lý náo nhiệt không tham gia thì uổng phí nên đã chạy đến thư viện khoe khoang, kết quả lại phát hiện ra kho báu.
Vậy nhất định là phải gọi bạn bè người thân đến ngay lập tức!
Ở lại thư viện một ngày còn chưa đủ, lúc đi cũng phải mượn đủ 30 quyển sách mới chịu.
Ý thức thu thập tri thức của thế giới này rất mạnh mẽ, đừng nhìn Nhân Ngư có vẻ ngoài ngốc nghếch dễ lừa, nhưng khi liên quan đến lợi ích của bản thân thì ai cũng không ngốc!
Mượn sách về, sao chép một bản để vào thư viện của tộc mình, đây chính là bảo bối của mình rồi, he he ~
Ngoài ra còn có một bộ phận nhỏ là các gia đình có trẻ em trước tuổi đi học, vừa hay lại là những phụ huynh làm công việc thời gian linh hoạt, nên dẫn theo con cái đến.
Tuy rằng bộ phận người này không có ý thức mang về sao chép rồi cất giữ mạnh mẽ như vậy, nhưng bọn họ đã từng học qua lớp xóa mù chữ, về mặt khao khát tri thức sẽ không thua kém bất kỳ ai!
Hơn ba nghìn người này, một hơi đã mượn đi mười vạn quyển sách, số lượng sách trong kho của thư viện lập tức giảm đi một phần mười hai.
Hơn nữa hôm nay lúc bọn họ làm việc cũng nghe được không ít lời phàn nàn, tuy rằng trong thư viện chỉ có hơn mười vạn người, nhưng có người ôm mấy chục quyển sách đi, khiến cho rất nhiều người đến sau ngay cả cơ hội lựa chọn cũng không có.
Nhân viên bộ phận quản lý hộ khẩu có thư ký an ủi, nhưng chuyện của thư viện, quả thật có chút phiền phức.
Bọn họ mang sách đi sao chép, Phỉ Lạc Ti cũng không để ý, y không phải là không biết rõ giá trị của những cuốn sách trong thư viện, nhưng so với việc bán đấu giá từng cuốn sách để thu được số tiền khổng lồ, thì việc phổ cập tri thức mới là có lợi nhất cho Lan Tư Duy Lợi.
Chưa nói đến chuyện lâu dài, chiêu thương và bất động sản đã có thể mang đến cho y một khoản thu nhập lớn!
Tiền bạc, nói trắng ra thì cũng chỉ là một chuỗi số mà thôi.
Phỉ Lạc Ti bảo Bối Đặc Tây đến xưởng in một chuyến, nhanh chóng in thêm mỗi loại sách ra một ít.
Sau đó, y đã ban hành lại quy tắc ứng xử văn minh trong thư viện.
Ví dụ như việc ôm một hơi mấy chục quyển sách đi, chính là hành vi phải bị nghiêm cấm, đây là hành vi ích kỷ xâm phạm đến quyền lợi của người khác!
Có lẽ bọn họ căn bản không ý thức được điểm này, nhưng không phải là chuyện gì trông giống như mọi người đều làm thì đều là chuyện bình thường.
Ngoài ra thì, chuyện mở cửa hàng sách phải được đưa lên lịch trình.
Còn có việc mở rộng sản xuất của xưởng in.
Ước Thư Á ghi chép từng việc một vào sổ theo thứ tự, lịch trình công việc dày đặc khiến cho những người thích nằm dài ăn không ngồi rồi nhìn thấy sẽ phát nổ ngay tại chỗ.
Nhưng Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đã sớm quen rồi.
Vấn đề thiếu nhân lực của Lan Tư Duy Lợi vẫn chưa được giải quyết triệt để, dù sao thì tỷ lệ mù chữ của thế giới này cao đến mức đáng sợ, muốn tìm ra đủ nhân tài, quả thực không phải chuyện dễ dàng.
Mặc dù có người từ bên ngoài đến và những người không phải con người đến giúp giải quyết được phần nào, nhưng vẫn là quá ít, thật sự quá ít.
Loại người này không chỉ ít, mà công sức y cần phải bỏ ra cũng không ít chút nào.
Dù sao thì trước đây bọn họ làm gì cũng có, đã quen lười biếng, trước khi chính thức làm việc không chỉ phải đào tạo, mà còn cần một khoảng thời gian để thích nghi.
Nhưng may mắn là sau khi được đào tạo, năng lực làm việc của mọi người đều rất tốt.
Phỉ Lạc Ti chủ yếu là làm một số công việc nắm bắt phương hướng, chỉ là Lan Tư Duy Lợi phát triển từ con số 0 đến bây giờ, công việc cần y nắm bắt phương hướng có phần hơi nhiều.
May mắn là, nếu coi đó là trò chơi thì nó có thể trở thành vô số niềm vui.
“Xếp hàng xếp hàng xếp hàng, mời các nhà đầu tư đến quầy số 66 mới mở để xếp hàng.”
Việc thư viện thúc đẩy quá trình xây dựng thành phố phát triển nhanh chóng, khiến cho Phỉ Lạc Ti có chút trở tay không kịp, các biện pháp và chính sách hỗ trợ không theo kịp, toàn bộ Sảnh Chấp Chính bỗng có chút hỗn loạn.
Phỉ Lạc Ti nhìn đơn đăng ký, có chút sững sốt há hốc mồm, người có tiền thực sự là không ít.
Ôn Toa coi như là hành động nhanh chóng, vì vậy đã sớm làm xong thẻ thư viện màu vàng.
Áo Cổ Tư Tháp cũng không phải là người keo kiệt, tuy rằng Ôn Toa cách ông ta có chút xa, nhưng dù sao cũng coi như là hậu duệ của ông ta, cuối cùng đã chia cho cô hai suất mượn sách.
Cả nhóm người ở lại Lan Tư Duy Lợi ba ngày, sau đó mới lưu luyến không rời chuẩn bị trở về.
“Hình như đã quên mất chuyện gì đó……” Áo Cổ Tư Tháp trầm ngâm.
Ôn Toa và những người khác cũng có cảm giác này, nhưng lại không sao nhớ ra được.
Áo Cổ Tư Tháp tối sầm mặt: “Đi học!”
Lúc bọn họ ra ngoài là tối chủ nhật, nhưng thứ hai, thứ ba thì Học viện Ma Pháp Hoàng Gia vẫn phải lên lớp!
Áo Cổ Tư Tháp vốn định là sau khi lễ hội ẩm thực kết thúc sẽ đưa bọn họ trở về, nhưng sau lễ hội ẩm thực lại là màn trình diễn pháo hoa, sau màn trình diễn pháo hoa lại là tiệc nướng hải sản, sau đó lại bị thư viện hút hồn.
Bị trì hoãn như vậy, không chỉ có Áo Cổ Tư Tháp là Hiệu phó dẫn theo bốn đứa trẻ cúp học hai ngày, mà ngay cả tài liệu lên lớp cũng chưa chuẩn bị xong!
Áo Cổ Tư Tháp vội vàng hỏi người ta xem chợ giao dịch vật liệu ma pháp ở đâu.
Lan Tư Duy Lợi quá lớn, còn lớn hơn cả kinh đô của đế quốc Tát Phù A, tuy rằng kinh đô của đế quốc Tát Phù A cũng là siêu đô thị với hàng triệu dân, nhưng so với Lan Tư Duy Lợi vẫn còn một khoảng cách không nhỏ, ít nhất là về đường phố rộng rãi sạch sẽ gọn gàng, cái này thì không thể nào so sánh được.
Cho dù là ai, ấn tượng đầu tiên khi đến Lan Tư Duy Lợi nhất định sẽ bị những con đường sạch sẽ có độ rộng đồng đều ở đây làm cho kinh ngạc.
Đường chính, đường phụ, đường nhánh, ngõ hẻm… Mỗi con đường đều có tiêu chuẩn thống nhất, hơn nữa mỗi ngày đều có công nhân vệ sinh dọn dẹp, ngoài lá cây, cánh hoa là những thứ tự nhiên có thể tăng thêm phong cảnh cho thành phố, trên đường không nhìn thấy bất kỳ rác thải nào.
Sạch sẽ, ấn tượng đầu tiên chính là sạch sẽ, tiếp theo sẽ chú ý đến thành phố này được quy hoạch chỉnh tề như thể ai cũng mắc chứng ám ảnh cưỡng chế.
Nói thì nói vậy, nhưng không ai là không thích phong cách này.
Đơn giản mà lại mang theo tính thẩm mỹ cao.
Nhưng cũng chính vì vậy, khu vực thành phố của Lan Tư Duy Lợi rất lớn, chính quyền thành phố phân chia khu vực theo tuyến đường tàu điện ngầm số lẻ 1, 3, 5, 7, 9, 11…, trung tâm khu 1 là tòa nhà thị chính, sau đó lần lượt phân chia thành khu 2, khu 3, khu 4……
Không phân nội thành hay ngoại thành, nhưng diện tích của 3 khu 1, 2, 3 cộng lại đã lớn hơn diện tích kinh đô của Đế quốc Tát Phù A!
Mà diện tích khu 4 còn lớn hơn diện tích của 3 khu 1, 2, 3 cộng lại! Càng ra ngoài, diện tích càng lớn đến đáng sợ.
Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là việc quản lý thành phố Lan Tư Duy Lợi lại không hề hỗn loạn, mọi người đều làm tốt phận sự của mình, không đùn đẩy trách nhiệm cũng không vượt quá quyền hạn.
Khi Ôn Toa mới đến thành phố Lan Tư Duy Lợi, cô đã rất chê bai nơi này, điều này cũng dễ hiểu.
Để nhanh chóng xây dựng một thành phố có thể chứa được từ vài trăm nghìn đến hàng triệu người và các công trình công cộng đi kèm, Phỉ Lạc Ti không có nhiều thời gian và nguồn lực để chăm chút tỉ mỉ.
99% các tòa nhà trong thành phố đều là những tòa nhà bình thường, không có dấu vết của ma pháp.
Những tòa nhà như vậy, trong mắt phần lớn quý tộc và những Siêu Phàm Giả đều là biểu tượng của sự đơn sơ, vô giá trị và ọp ẹp.
Nhưng chúng có thể nhanh chóng cung cấp cho mọi người một nơi ở đàng hoàng.
Phỉ Lạc Ti hoàn toàn không bận tâm đến những lời chế giễu đó, còn thường dân và nô lệ lại càng không!
Họ có một ngôi nhà không dột, không mưa đã là hạnh phúc nhất trên đời rồi!
Thời gian Ôn Toa ở thành phố Lan Tư Duy Lợi không thể gọi là “Dài”, chỉ vỏn vẹn vài ngày, nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi đó, cô đã thay đổi suy nghĩ về thành phố không có nhiều dấu vết ma pháp này.
Bởi vì nơi đây quá sạch sẽ.
Không chỉ là sạch sẽ, không có phân và xác chết ở khắp mọi nơi, mà còn bởi vì rất hiếm khi nhìn thấy vẻ u ám và ác ý trên khuôn mặt của người khác.
Ôn Toa không thể hiểu nổi, rốt cuộc là có gì vui mà trên mặt ai cũng nở nụ cười thế.
Nụ cười phấn khích, nụ cười an tĩnh, nụ cười thanh thản, nụ cười thân thiện… Ngay cả khi đang vội vã đi làm, chen chúc trên chuyến tàu điện ngầm đông đúc giờ cao điểm cũng có người nở nụ cười nhẹ nhõm.
Ôn Toa cảm thấy hơi chướng mắt, nhưng lại khó mà không thích thành phố này.
“Rẽ trái ở ngã rẽ phía trước là tới.”
Âm thanh ồn ào náo nhiệt của chợ giao dịch vật liệu đã kéo Ôn Toa trở lại thực tại.
“Cành gai Tinh Linh cấp 50 có ai muốn không? Bán sỉ từ 100 cành, 1000 đồng vàng mang hết đi!”
“Có ai mua dịch nhầy cóc độc không? 1000 đồng vàng một thùng, mua sỉ giảm giá 9%!”
“Có ai bán cành cây ánh trăng không? Mua 2000 đồng vàng, số lượng lớn liên hệ ngay!”
Thú triều vừa qua, nguyên liệu ma pháp ma thú trên thị trường là nhiều nhất và cũng rẻ nhất, vào thời điểm này hàng năm, Áo Cổ Tư Tháp sẽ mua vào một lượng lớn nguyên liệu, tuy rằng ông ta không phải là phó hiệu trưởng phụ trách tài chính hậu cần của trường, nhưng với tư cách là một Thuật sĩ Nguyền Rủa cấp Truyền Kỳ, nhu cầu về vật liệu tiêu hao của ông ta cũng không hề nhỏ.
Nhưng ông ta đã sống hai nghìn năm, đây thực sự là lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy.
Vô số nguyên liệu bị vứt bừa bãi trên mặt đất, người nào kỹ tính thì trải một tấm vải ra, người không câu nệ thì ngồi bệt xuống đất, lôi một đống đồ đạc ra bày bán.
Phóng tầm mắt nhìn tới, thấy đâu đâu cũng có đủ loại nguyên liệu quý hiếm nhiều vô số kể.
Điều này cũng không có gì lạ, ai bảo mọi người đã cày cuốc chăm chỉ như vậy trong sự kiện Lễ hội Thu Hoạch cơ chứ!
Những năm trước còn có đủ loại lý do như mệt mỏi, lười biếng, năm nay có vô số bình máu, bình mana, bình thuốc bổ sung, còn có thẻ bài giới hạn treo lủng lẳng trước mặt, hơn nữa còn có thêm năm “Nhân công miễn phí” Khế Ước Thú, nhiều nguyên nhân kết hợp lại, đánh quái nhanh vèo vèo!
Một lượng lớn ma thú đã tác động đến thị trường, mặc dù giá thu mua chính thức ở Lan Tư Duy Lợi có mức đảm bảo tối thiểu, nhưng cũng liên tục giảm theo thị trường, không ít người cảm thấy không có lời lắm nên đã không bán ra ngoài.
Kết quả là, sự kiện Thú triều sau Lễ hội Thu hoạch vẫn tiếp tục, bọn họ càng tích trữ thì giá thu mua càng thấp, cuối cùng thậm chí còn phải tự mình bỏ tiền ra thuê kho bãi và xử lý.
Tất nhiên, không thể nào lỗ vốn được, bọn họ không có chi phí nuôi ma thú, thậm chí vì có bình máu, bình mana bổ sung nên năm nay kiếm được còn nhiều hơn cả mười năm trước cộng lại!
Nhưng ai mà không muốn kiếm thêm chút đỉnh nữa chứ?
Trang bị muốn mua nhiều như vậy mà, SSR muốn có cũng nhiều như vậy mà! Tiền bạc, sao có thể chê nhiều được!
Nếu bảo quản ma thú không đúng cách sẽ dẫn đến thất thoát ma lực, vì vậy chi phí kho bãi liên quan không hề thấp, ma thú nguyên con lại quá cồng kềnh, một kho hàng cũng không chứa được bao nhiêu con.
Vì muốn kiếm tiền, bọn họ chỉ có thể nhanh chóng xử lý số ma thú này.
Cành gai vốn có giá 3000 đồng vàng một cành, giá sỉ 2000, mua hết chỉ còn 1000 đồng vàng!
Cành cây ánh trăng vốn là thứ khó kiếm, ở đây lại chất thành đống.
Còn có dịch nhầy cóc độc, nguyên liệu cao cấp được các Thuật sĩ Nguyền Rủa sử dụng nhiều nhất – ở đây lại bán theo thùng!
Mặc dù chất lượng của dịch nhầy cóc độc không cao lắm, bán rất rẻ, nhưng là một trong những nguyên liệu được sử dụng rộng rãi nhất trong thuật nguyền rủa, muốn mua số lượng lớn luôn phải mất rất nhiều thời gian.
Ngay cả Áo Cổ Tư Tháp cũng rất đau đầu về việc này, số lượng ông ta cần quá lớn, cho dù có ủy thác cho bạn bè thu mua cũng thường xuyên phải đối mặt với tình trạng không đủ dùng, bởi vì ai thu mua mà chẳng mua theo từng bình một?
Đơn vị tính là “Thùng”, xin thứ lỗi, đây thực sự là lần đầu tiên ông ta nghe thấy.
Hơn nữa 1000 đồng vàng một thùng…….
Áo Cổ Tư Tháp ước chừng một thùng như vậy phải được 500 bình dịch nhầy cóc độc.
Chưa nói đến việc một bình 10 đồng vàng, chỉ riêng việc muốn mua 500 bình đã là một việc tương đối khó khăn rồi.
Nếu vậy thì Áo Cổ Tư Tháp sẽ lựa chọn như thế nào?
“100 thùng thì bán thế nào?” Ông ấy nói ra một con số tương đối dè dặt, bởi vì dịch nhầy cóc độc vẫn tương đối khó kiếm, một con cóc độc cũng chỉ thu được 5 bình.
Người bán hàng vừa nghe thấy, hai mắt liền sáng lên: “Bán sỉ từ 1000 thùng trở lên, nếu ông mua 1000 thùng, tôi chỉ lấy ông 90 vạn đồng vàng, thế nào?”
Trước đây dịch nhầy cóc độc rất khó thu thập, bởi vì cóc độc cấp 10, ngoài dịch nhầy ra thì không còn tác dụng gì khác, lại còn sống trong đầm lầy, cho nên nhu cầu tuy lớn nhưng không kiếm được bao nhiêu, vì vậy việc thu mua số lượng lớn rất khó khăn.
Nhưng bây giờ thì khác rồi!
Sau khi Địa Tinh dời đến Lan Tư Duy Lợi, mặc dù có không ít Địa Tinh đã có việc làm, nhưng gia đình Địa tinh có rất nhiều con cái, thu nhập bình quân đầu người vẫn tương đối thấp.
Chính sách hỗ trợ xóa đói giảm nghèo chính xác đã nhắm đến Địa Tinh, việc hợp tác với trường học nuôi cóc độc đã chính thức được triển khai!
Lứa cóc độc đầu tiên đã đến lúc xuất chuồng, da cóc vốn dĩ vô dụng trước đây đã trở thành da giày, vừa thoáng khí vừa mỏng nhẹ, là nguyên liệu tốt để làm giày mùa hè! Tuy mùa hè còn chưa đến, nhưng đã kiếm được một khoản tiền nhờ bán nguyên liệu thô.
Mặc dù cóc độc có độc, nhưng thịt của nó lại rất ngon, món cóc độc cay là một món ăn khá được ưa chuộng ở Lan Tư Duy Lợi đấy!
Còn về phần dịch nhầy, vốn trước đây là tác dụng “duy nhất”, bây giờ đã tràn ngập như lũ lụt.
Trước đây dịch nhầy cóc độc đều là lấy từ những con cóc độc bị g**t ch*t, nhưng bây giờ thì không, trong quá trình nuôi, cóc độc mỗi ngày đều tiết ra một ít dịch nhầy, tuy rằng ít, nhưng số lượng lại rất nhiều! Một ngày thu gom được một trăm tám chục thùng là chuyện bình thường!
Hơn nữa, sự nổi tiếng của món cóc độc cay đã khiến cho không ít người nhìn mà thèm thuồng, rất nhiều người đã đầu tư vào ngành chăn nuôi cóc độc.
Tuy rằng số cóc độc xuất chuồng chỉ có lứa đầu tiên mà Địa Tinh nuôi, nhưng dịch nhầy thì có thể thu gom mỗi ngày!
Tràn ngập, bây giờ thực sự là tràn ngập như lũ lụt, nếu như không phải dùng thùng mà dùng bình, thì chỉ riêng việc chiết xuất vào bình thôi cũng đủ mệt chết rồi!
Những người nuôi thông minh đều đang chuẩn bị đi theo con đường cao cấp, nuôi dưỡng một lượng lớn cóc độc chất lượng cao cấp 20, cấp 30, thậm chí là cấp 50 để phân biệt thị trường, nếu không “thị trường bình dân” sẽ cạnh tranh rất khốc liệt!
Giá thị trường của dịch nhầy cóc độc ở các thành phố bên ngoài Lan Tư Duy Lợi vẫn rất cao, điều này bọn họ không phải là không biết, nhưng có những khoản tiền, vẫn là nên để cho người khác kiếm, bọn họ chỉ cần làm buôn bán sỉ là được rồi, vừa nhàn nhã lại không mất công sức, điều quan trọng nhất là không cần phải rời khỏi Lan Tư Duy Lợi, mỗi ngày ở đây ăn ngon uống ngon vui vẻ biết bao!
Nghe thấy người bán hàng tha thiết mong ông ta có thể mua hết một nghìn thùng, hay nói cách khác là mua sỉ từ một nghìn thùng trở lên, nghĩ đến việc trước đây bản thân chỉ vì vài bình dịch nhầy cóc độc mà phải đích thân đến đầm lầy giết cóc độc, trong lòng ông ta ngập tràn cảm xúc khó tả.
Áo Cổ Tư Tháp: “…..” Ông ta không biết chuyện bên trong, nhưng ông ta rất sốc.
Cấp bậc của cóc độc rất thấp, nhưng tác dụng của nó lại rất rộng rãi, ngay cả Thuật sĩ Nguyền rủa cấp bậc như Áo Cổ Tư Tháp cũng có không ít lần phải dùng đến nó.
“Vậy cho tôi 5000 thùng đi.” 5000 thùng, khi nói ra con số này, ông ta cảm thấy có chút vui vẻ, 5000 thùng dịch nhầy cóc độc này, đủ cho ông ta xài bao nhiêu lần đây! Nghĩ thôi đã thấy vui rồi!
Tuy nhiên, dịch nhầy cóc độc chỉ là một trong những nguyên liệu nguyền rủa cơ bản nhất, còn có rất nhiều — à, “chợ bán sỉ” này nhìn đâu cũng có nguyên liệu mà ông ta muốn.
Áo Cổ Tư Tháp cũng không hề khách sáo, bắt đầu điên cuồng càn quét, cho đến khi nhét đầy không gian chứa đồ của mình, ông ta mới lưu luyến buông tay.
Người bán hàng nhiệt tình nói: “Đi theo hướng đó, thấy ngã tư rẽ phải hai lần, ở đó có một cửa hàng chuyên bán dụng cụ không gian, chất lượng thì khỏi phải bàn, tuyệt đối không chê vào đâu được!”
Áo Cổ Tư Tháp lại động lòng.
Ông ta không phải là người hướng ngoại, những lần đến Lan Tư Duy Lợi đều chỉ biết vùi đầu vào ăn uống, vì vậy muốn nói là hiểu về Lan Tư Duy Lợi đến mức nào….. Thì không có đâu.
Tuy nhiên, hôm nay ông ta coi như là đã được mở mang tầm mắt.
Ôn Toa không hề động lòng trước chợ bán sỉ, dù sao cô cũng là một Pháp sư trẻ tuổi, không quá phụ thuộc vào nguyên liệu ma pháp.
Nhưng khi đến gần cửa hàng chuyên bán đạo cụ không gian, cô đã bị cửa hàng trang sức bên cạnh thu hút toàn bộ sự chú ý.
Cuối cùng khi ra ngoài, không ngoài dự đoán, cả cô và Lan Ny đều đã tiêu sạch tiền trong ví.
Hai chị em Chu Lị và Mai Lị không có tiền, không thể đi lung tung, nhưng ánh mắt của các cô lại lóe lên vẻ do dự.
Ý nghĩ muốn bỏ học ở Học viện Ma Pháp Hoàng Gia chưa bao giờ mãnh liệt đến thế!
Nơi đó, và bọn họ không phải là người của cùng một thế giới, mọi thứ ở đó đều không phải là thứ mà hiện tại các cô có thể chạm vào, cố chấp ở lại đó, quá mệt mỏi, mệt mỏi đến mức các cô sắp không thể kiên trì nổi nữa.
Trước đây có lẽ còn có thể kiên trì thêm một chút, bởi vì các cô không còn lựa chọn nào khác.
Nhưng bây giờ…. Bây giờ các cô đã nhìn thấy lựa chọn khác ngoài Học viện Ma Pháp Hoàng Gia, các cô có thể rời khỏi đó.
Ở lại Lan Tư Duy Lợi, có lẽ là một lựa chọn không tồi.
“Khó chịu quá, không gian chứa đồ nhỏ quá không đựng nổi nữa!” Lần đầu tiên Ôn Toa cảm thấy đạo cụ không gian chứa đồ của mình không xứng với bản thân.
“Những thứ này, hai người xử lý đi!” Ôn Toa chọn ra những món đồ mà mình không còn thích nữa để dọn chỗ, toàn bộ ném cho hai chị em.
Chu Lị và Mai Lị ôm một đống đồ, mỗi món có giá trị lên đến hàng trăm nghìn, có chút lúng túng.
Ý nghĩ muốn bỏ học Học viện Ma Pháp Hoàng Gia lại dao động.
Không phải vì giá trị của những món đồ này, mà là…..
Cho dù người khác có nói Ôn Toa tùy hứng, ngang ngược, hống hách, nhưng đối với hai chị em bọn họ, cô chỉ là miệng lưỡi có chút độc địa, còn những mặt khác thì quả thực là thiên thần!
Nếu như bọn họ rời đi, tiểu thư Ôn Toa và tiểu thư Lan Ny sẽ không có người đi theo nữa…..
Cho dù là Ôn Toa hay Lan Ny, hai chị em các cô đều cảm thấy vô cùng biết ơn đối với họ.
Lan Ny có chút lạnh lùng, tuy rằng cũng là phong thái của quý tộc Đế quốc Tát Phù A, nhưng chưa bao giờ đánh mắng người khác.
Ôn Toa thì càng khỏi phải nói, tính tình cô tuy rằng rất nóng nảy, nhưng cũng chưa bao giờ đánh người, hơn nữa ra tay lại vô cùng hào phóng. Từ sau khi hai chị em bọn họ đi theo cô, cũng không còn ai dám bắt nạt bọn họ nữa.
Mặc dù những người đó là vì “Đánh chó phải ngó mặt chủ”, nhưng lợi ích mà hai chị em nhận được là có thật.
“Tiểu thư Ôn Toa…..” Mai Lị ôm những thứ này, trong mắt ngấn lệ, run rẩy không nói nên lời.
“Ngươi, ngươi làm cái gì thế?!” Ôn Toa không chịu nổi, nói, “Đừng làm mất mặt ta ở chỗ này!” Tuy Ôn Toa thích được người khác chú ý, nhưng lại ghét bị người khác nhìn bằng ánh mắt thương hại, nịnh nọt.
Mai Lị hít hít mũi, kìm nén nước mắt: “Tiểu thư Ôn Toa, người thật xinh đẹp, viên hồng ngọc này cũng thật đẹp, vậy mà lại có thể tôn lên được một phần mười vẻ đẹp của người!”
Ôn Toa thích nghe lời nịnh hót, nghe vậy liền đắc ý nhếch mép: “Cũng bình thường thôi!”
Mặc dù miệng nói như vậy, nhưng vừa nghĩ đến việc trở về có thể khoe khoang một phen, Ôn Toa liền kích động không thôi!
*****
“Một giỏ 1 đồng? Có rẻ quá không?”
“Vậy 3 đồng?”
Cơn sốt mua nhà đất sôi động trong thành phố không ảnh hưởng quá nhiều đến những đứa trẻ trong trường.
Chỉ là bây giờ ngoài việc học tập mỗi ngày, bọn nó còn đang thảo luận về phương án thu mua hoa Tuyết Lê.
Đúng vậy, đề xuất được bọn nhóc thuận miệng đưa ra khi ngắm hoa Tuyết Lê trong Lễ hội Ẩm thực quả thực đã không bị ném ra sau đầu.
Ngược lại, bọn nó còn đang thảo luận rất sôi nổi và nghiêm túc.
Đi đến các thành phố khác, đây không phải là chuyện nhỏ, hoạt động trong Lan Tư Duy Lợi, về cơ bản thì an toàn của học sinh có thể được đảm bảo.
Nhưng khi đã đến nơi khác, điều đó có thể không còn đúng nữa.
Xét cho cùng, buôn bán người và cướp bóc là một công việc kinh doanh rất béo bở.
Ái Lệ Ti cũng được coi là người có tiếng nói trong trường, cô bé đã lôi kéo học sinh đứng đầu lớp và Ước Hàn, người rất có năng khiếu kinh doanh.
Khi một nhóm người đang thảo luận, bọn họ cũng không cố tình tránh né ai, vì vậy sau khi nghe tin, không ít người đã chủ động đăng ký muốn tham gia.
Ban đầu chỉ là vài người định làm một “Công việc có ích” nhỏ lẻ, vậy mà bỗng chốc đã trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi nhất toàn trường.
Học sinh lớp hai gần như tham gia toàn bộ, rất nhiều người ở lớp một cũng muốn tham gia, nhưng đã bị Ái Lệ Ti từ chối rất nhiều.
Bọn nó có kinh nghiệm tham gia nhiệm vụ giải cứu theo nhóm đến các thành phố khác, nhưng đó là trong trường hợp có người lớn trưởng thành đáng tin cậy và có thực lực mạnh dẫn dắt.
Hơn nữa còn có sự phối hợp của Khế Ước Thú.
Bây giờ chỉ dựa vào bản thân bọn nó, tính an toàn khó mà nói trước được.
Nhưng nếu thực sự muốn hành động thì sẽ cần không ít nhân lực.
Y Lệ Toa Bạch nói: “Chúng ta có thể chia thành nhóm chủ lực và nhóm hỗ trợ. Việc xử lý hoa Tuyết Lê và cành cây cũng là một việc rất quan trọng. Công việc không kiếm được tiền chúng ta có thể làm một lần, hai lần, ba lần, nhưng nếu nhiều lần, vẫn sẽ có người cảm thấy bị tổn thương.”
“Vì vậy, tôi nghĩ chúng ta nên tập trung vào việc sử dụng hoa Tuyết Lê. Nếu chuyện này có lãi, thì những Siêu Phàm Giả trưởng thành cũng sẽ chủ động tham gia.”
Y Lệ Toa Bạch là một trong số ít những học sinh có xuất thân từ gia đình quý tộc, vì vậy tầm nhìn của cô cũng tương đối rộng mở hơn.
Hay nói cách khác, cô hiểu rõ hơn về việc theo đuổi lợi ích của các quý tộc.
“Vậy nếu, có người vì muốn thu được nhiều hoa Tuyết Lê hơn, trồng càng nhiều cây Tuyết Lê hơn thì phải làm sao?”
Đây không phải là lời nói hoang đường, trước đây có một loại lúa mì thần thánh rất đắt, rất nhiều quý tộc cũng chạy theo trồng, để nhanh chóng thu hoạch kiếm tiền, các quý tộc đã dùng máu của nô lệ để tưới ruộng, dùng xác chết làm phân bón.
Vài trăm nô lệ chỉ có thể cung cấp cho một mẫu ruộng, nhưng giá của một nô lệ chỉ có 1 đồng vàng, nhưng thu hoạch của một mẫu ruộng lại có thể lên đến hàng trăm nghìn đồng vàng.
Năm đó, rất nhiều vùng đất đã bị nhuộm đỏ, vô số thường dân bị ép làm nô lệ, nô lệ lại trở thành phân bón.
Gần một nửa diện tích của mười mấy đế quốc gần như đều xuất hiện lời nguyền tử linh.
Quân đội chết mất hai phần ba, giáo sĩ chết mất một phần ba, quý tộc chết mất một phần mười, cuối cùng mới chấm dứt được cuộc tàn sát vô tận đó.
Đó là chuyện đã xảy ra vào Kỷ nguyên Bạc, mặc dù đã rất xa xôi rồi, nhưng bọn nó vừa học xong trên lớp lịch sử ngày hôm qua, vì vậy mọi người đều có ấn tượng rất sâu sắc.
Ái Lệ Ti lắc đầu trước: “Chuyện này chắc là không xảy ra đâu, hoa Tuyết Lê cũng có thể bán được tiền, cánh hoa của nó sẽ bay theo gió tuyết, nếu muốn trồng với quy mô lớn, nhất định sẽ có kết giới ngăn không cho cánh hoa bị thổi bay, người qua đường có thể tùy tiện hái.”
Mọi người nghe xong, đều cảm thấy Ái Lệ Ti nói có lý.
Bọn họ bị dọa sợ rồi, bởi vì nạn nhân chính trong sự kiện lúa mì thần thánh kia là những thường dân và nô lệ không có gia thế và thực lực như bọn nó.
Rất khó để không đồng cảm và liên hệ với bản thân.
Một đám trẻ con ríu rít thảo luận, tuy trí tuệ của mỗi người đều có hạn, nhưng bọn nó đã không còn là những kẻ ngốc nghếch trước đây, trong đầu chỉ có đói và muốn ăn no nữa.
Bọn nó đã biết chữ, đã đọc sách, còn tham gia vào hoạt động cứu trợ tập thể trọng đại như vậy, đã có suy nghĩ và tư duy của riêng mình.
Quan trọng nhất là, bọn nó rất đoàn kết!
Mặc dù một cá nhân suy xét thì có phần thiếu sót, nhưng một nhóm người cùng nhau thảo luận, ngược lại đã dần dần hoàn thiện toàn bộ quy trình của phương án nhanh chóng.
Những ngày trong tuần phải đi học nên không tiện hành động, bắt đầu từ thứ bảy, những thành viên không cần phải đi học sẽ bắt đầu chuẩn bị, vì vậy chủ nhật là ngày học sinh được nghỉ sẽ là ngày chính thức hành động.
Thành phố đầu tiên, đương nhiên là chọn thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á gần Lan Tư Duy Lợi nhất.
Thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á hiện tại đã không còn là thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á trước đây nữa, bởi vì chịu ảnh hưởng từ sức lan tỏa của thành Lan Tư Duy Lợi, người dân thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã bỏ đi rất nhiều.
Không chỉ là thường dân, thậm chí ngay cả nô lệ cũng chạy trốn theo từng nhóm.
Lão thành chủ phẫn nộ ban hành liên tiếp mười mấy đạo luật, ông ta không dám công khai đối đầu với Lan Tư Duy Lợi, nhưng đối với người dân và nô lệ của mình, ông ta lại không hề khách khí.
Những điều khoản hà khắc đó cái sau độc ác hơn cái trước.
Tạp Nhĩ chính là nạn nhân vô tội của những chính sách mới đó.
Tiền của gia đình anh ta đã bị bòn rút đến đồng xu cuối cùng, nhưng lão thành chủ lại phá lệ không biến bọn họ thành nô lệ, mà cho bọn họ thời hạn để trả thuế.
Đừng tưởng rằng đây là lòng tốt của lão thành chủ, không có đạo luật nào độc ác hơn thế này.
Gia đình Tạp Nhĩ gánh trên vai khoản nợ tổng cộng 5 đồng bạc, quan thuế canh giữ ở mọi nơi ra khỏi thành, một khi nhìn thấy bọn họ, sẽ đánh đập bọn họ một trận tơi bời, đánh đến mức bọn họ không thể động đậy, không thể chạy trốn.
Đánh cho đến khi bọn họ cam chịu số phận, sau đó đi làm trâu làm ngựa tìm cách kiếm tiền trả nợ và lãi suất cắt cổ.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
