Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
Chương 102
Hai người đàn ông nắm tay nhau, cũng chẳng có gì to tát, hơn nữa lại trong hoàn cảnh đó, phản ứng của Phỉ Lạc Ti hoàn toàn bình thường.
Ước Thư Á cũng thấy rất bình thường, nhưng lồng ngực trống rỗng của hắn lại chẳng bình thường chút nào.
Ngứa.
Không đau, cũng không khó chịu, nhưng lại rất ngứa.
Ước Thư Á có chút nghi ngờ, không biết có phải là mình đã quá gần với thần cách hay không, thần phạt đang phát huy tác dụng à?!
Còn về việc tại sao hắn vẫn ở trong thành, thần cách vẫn treo ở nông trại, nếu có phản ứng thì đã sớm có rồi – chuyện này cũng dễ hiểu thôi, có một từ gọi là tích tiểu thành đại, lại còn có câu “Lượng biến đổi dẫn đến chất cũng biến”.
“Cho ta đi nhờ, làm phiền cho ta đi nhờ một chút-” Có cậu bé giao hàng đẩy xe đẩy đi tới, Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đang đứng ngay phía trước.
Ma pháp giảm bớt sự tồn tại vẫn còn hiệu lực, bọn họ đương nhiên không sợ va chạm, nếu hai bên thực sự va vào nhau, người tan xương nát thịt cũng chỉ có xe đẩy.
Nhưng như vậy thì có chút vô đạo đức.
Phỉ Lạc Ti buông tay hắn ra, né sang một bên nhường đường, nhưng Ước Thư Á dường như đang ngẩn người, căn bản không có phản ứng.
Phỉ Lạc Ti lại tiến lên một bước, kéo hắn qua một bên.
Lúc Phỉ Lạc Ti buông tay, cảm giác mất mát nhàn nhạt lan tràn trong lồng ngực trống rỗng của Ước Thư Á, Vu Yêu không có tim, vì vậy dù là ngứa hay là mất mát gì cũng đều đặc biệt rõ ràng.
Nhưng ngay sau đó, Phỉ Lạc Ti lại một lần nữa chạm vào người hắn, khiến hắn vui vẻ trở lại.
Ngay sau đó y lại một lần nữa rời đi, khiến tâm trạng hắn cũng theo đó mà lên xuống thất thường.
Ước Thư Á: “………… “
Kỳ lạ, kỳ lạ quá! Đặc biệt là cảm giác này lại có liên quan đến Phỉ Lạc Ti, điều đó khiến Ước Thư Á càng thêm hoang mang.
Hắn ngược lại không nghĩ đến phương diện nguyền rủa, trên thế giới này người có thể hạ nguyền rủa mà hắn không hề hay biết, e rằng chỉ có mỗi một mình Phỉ Lạc Ti.
Nhưng Phỉ Lạc Ti không phải là kiểu người nhàm chán như vậy.
Vì thế, vấn đề sẽ không xuất hiện trên người Phỉ Lạc Ti.
Cũng không phải là hắn, hắn là một Vu Yêu không có tim, có thể có vấn đề gì chứ?!
Như vậy, mấu chốt của vấn đề nằm ngay ở điều kiện “Nắm tay”.
“Ước Thư Á?” Phỉ Lạc Ti thấy hắn hồn vía lên mây thì hỏi: “Ngươi cảm thấy bài học vừa rồi của ta nhẹ quá à?”
Ước Thư Á lắc đầu, đáp: “Không có gì.”
Chỉ là, hắn đột nhiên đưa tay ra, nắm lấy tay Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti thường đeo găng tay, hoặc có thể nói là chưa từng thấy gỡ xuống bao giờ.
Điều này cũng không phải là trên tay có sẹo muốn che đi, cũng không phải là thiết lập che giấu một tuổi thơ bất hạnh gì, mà chỉ đơn thuần là vì găng tay cũng là một phần của bộ trang phục này.
Phỉ Lạc Ti có tổng cộng ba bộ trang phục Truyền Thuyết, một bộ là trang phục Pháp Sư, hai bộ là trang phục Sát Thủ, đều là những bộ trang phục Truyền Thuyết có thể lọt vào top đầu bảng xếp hạng trang bị trong trò chơi.
Mặc dù y có thuộc tính thu thập, nhưng không giống như con công thích thay đổi quần áo thường xuyên.
Y là người theo chủ nghĩa thực dụng, sau khi gom đủ một bộ trang bị trong trò chơi, chỉ cần đủ dùng là có thể mặc đến tận khi trời đất sụp đổ, dù sao trang bị trong trò chơi cũng chỉ có thay đổi về độ bền, không có vấn đề bẩn hay không.
Sau khi trang bị được cụ thể hóa, tự động có hiệu ứng làm sạch, Phỉ Lạc Ti cũng không có loại xúc động muốn thay quần áo mỗi ngày, vẫn là chủ nghĩa thực dụng đến cùng cực, dù sao hắn cũng không cần ngủ.
Lúc đầu, hắn còn theo đuổi thuộc tính, kết hợp mấy chục món trang bị lại với nhau, về sau luôn bất bại, không có đối thủ nào thuộc tính cao hơn, tâm tư tự nhiên cũng nhạt dần.
Vì vậy, bộ trang phục này vẫn luôn được hắn mặc trên người.
Trùng hợp là, bộ trang phục này lại có đeo găng tay, mà găng tay này cũng là trang bị Truyền Thuyết cấp 300, không chỉ thoải mái như da thịt của chính mình, mà còn có đủ loại chức năng tự làm sạch, chống bụi, cộng thêm thuộc tính, Phỉ Lạc Ti có lý do gì để cởi nó ra đâu chứ?
Đối với Phỉ Lạc Ti mà nói, nắm tay cũng chỉ là một động tác hết sức bình thường, đặc biệt là trong hoàn cảnh đó.
Phỉ Lạc Ti không hề có suy nghĩ lệch lạc gì, Ước Thư Á cũng không.
Nhưng trái tim không tồn tại này, lại không biết tại sao, cứ không ngừng đập thình thịch.
“Giúp tôi một việc.” Ước Thư Á nói xong thì chủ động đưa tay ra nắm lấy tay Phỉ Lạc Ti.
Bàn tay của Phỉ Lạc Ti không tính là nhỏ, y cao một mét tám sáu, tất nhiên khung xương cũng không nhỏ được, hơn nữa y cũng không mập, chỗ nào nên có cơ bắp thì rất khỏe, còn mỡ thừa thì một chút cũng không có.
Ngón tay y thon dài, khớp xương to, vừa nhìn là biết bàn tay rất có lực, nhưng lại không mềm mại.
Ước Thư Á nhẹ nhàng nắm một cái, có lẽ là lúc này trái tim không tồn tại kia đã an phận, hắn không còn cảm nhận được cảm giác không nên tồn tại kia nữa.
“Cảm ơn.” Ước Thư Á lịch sự nói lời cảm ơn, giấu đi chút cảm giác kỳ lạ vừa rồi, nở một nụ cười dịu dàng: “Giờ này mà đi ăn cá nướng thì phải xếp hàng rất lâu nhỉ.”
Ước Thư Á không có ý định giải thích, tất nhiên Phỉ Lạc Ti cũng sẽ không thiếu EQ đến mức đi hỏi đến cùng, mà là thuận theo chủ đề này nói tiếp: “Cũng gần xong rồi, nhưng dù sao cũng là một khâu của hoạt động.”
Xếp hàng tuy nhàm chán nhưng cũng có giới hạn, rút thăm trúng thưởng, chơi một ván đối kháng cũng có thể giết thời gian.
Đặc biệt là khi đang xếp hàng mà rút được một tấm SSR có độ quý hiếm cực cao, vậy thì thật sự là trở thành tâm điểm chú ý được mọi người ngưỡng mộ ghen tị! Ai mà không muốn nổi bật chứ! Cho dù không muốn nổi bật, nhưng vận may của SSR cũng khiến người ta vui vẻ mà!
Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á định chơi một ván đối kháng giết thời gian, nhưng còn chưa kịp mở vòng tay thì đã có một chú cún con mũi rất thính ngửi ngửi chạy tới.
“Hình như mình ngửi thấy mùi của Lĩnh chủ đại nhân!” Tân Ba dùng đôi mắt cún cảnh giác nhìn xung quanh!
Ái Lệ Ti và những người khác: “! ! !”
Đầu óc của Tân Ba không tốt, nhưng có lẽ là vì điểm thiên phú của cậu bé đều dồn vào tố chất cơ thể, điểm dành cho trí tuệ mới ít ỏi đến đáng thương như vậy.
Hoặc là có mất thì phải có được, đầu óc của cậu bé không được tốt cho lắm thì bù lại cho khứu giác hết sức nhạy bén, nhưng dù là nguyên nhân gì, cậu bé cũng đã ngửi thấy một mùi hương khác thường.
Tân Ba chưa từng gặp mặt nói chuyện riêng với Phỉ Lạc Ti, nhưng cơ hội nhìn thấy Lĩnh chủ từ xa cũng không phải là không có, lúc tỉnh dậy ở nhà xác, lễ đài ở hội trường trong trường học, con đường đi qua Sảnh Chấp Chính……
Đều ở trong cùng một thành phố, Tân Ba vẫn có cách để nhớ kỹ mùi hương của Phỉ Lạc Ti.
Mấy người Ái Lệ Ti nghe được lời Tân Ba nói mới lập tức lắc đầu nhìn xung quanh, nhưng đáng tiếc là, dường như bọn nó cái gì cũng không nhìn thấy.
Mặc dù nhìn quanh một vòng cũng không thấy người, nhưng dù là Tân Ba hay là mấy người Ái Lệ Ti gì cũng vậy, đều không phải loại người dễ dàng bỏ cuộc.
Thế là tốt rồi, ngay cả hàng cũng không xếp nữa, cả đám đi theo phía sau Tân Ba “tìm người”.
Trẻ con làm việc thường hay nhất thời hứng khởi cảm xúc dâng trào, đại khái là bọn nó cũng không có nghĩ tới tìm được Phỉ Lạc Ti rồi sẽ nói cái gì, là vì cái gì mà đi tìm Phỉ Lạc Ti.
Nhưng cho dù không nghĩ tới, thân thể cũng đã hành động nhanh hơn một bước.
Ước Thư Á dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Phỉ Lạc Ti, giống như là đang hỏi có cần gặp mặt tụi nó một chút hay không?
Phỉ Lạc Ti không có ý định mở cuộc họp fan ngay lúc này, ngược lại ánh mắt nhìn Tân Ba lại lóe lên một chút ngoài ý muốn.
Đồng hóa cảm giác mặc dù chỉ là ma pháp cấp 50, nhưng cũng phải xem người sử dụng là ai.
Hiệu quả mà Phỉ Lạc Ti sử dụng, cứ tham khảo Hoắc Lặc Tư là biết.
Một vị Truyền Kỳ cấp 192, trong trường hợp Phỉ Lạc Ti không chủ động lên tiếng, ông ta hoàn toàn không phát giác ra Phỉ Lạc Ti đang đứng xem náo nhiệt bên cạnh mình.
Là năng lực cảnh giác của ông ta không đủ sao? Tất nhiên là không phải rồi.
Nhưng Tân Ba lại có thể càng thêm nhạy bén hơn so với Hoắc Lặc Tư, cậu bé đã phát hiện ra dấu vết tồn tại của Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti có chút tò mò, y đứng im không nhúc nhích, muốn nhìn xem Tân Ba có thể thực sự tìm được sự tồn tại của mình hay không.
Tân Ba nghiêm mặt, vô cùng tập trung ngửi ngửi mùi hương quen thuộc trong không khí.
Khứu giác của cậu bé rất phát triển, nhưng mùi hương thoang thoảng kia thật sự quá nhạt, cố gắng tìm kiếm thật lâu cũng chỉ dừng lại ở khoảng cách cách Phỉ Lạc Ti một bước chân.
Cậu bé nhìn xung quanh, không tìm thấy bóng dáng mà mình sùng bái kia, đôi mắt xanh lam trong veo ngập tràn thất vọng.
Màu mắt của Tân Ba rất nhạt, là màu xanh nước biển gần như trong suốt, có lẽ bởi vì đôi mắt trong veo quá nên tâm trạng của cậu bé càng thêm rõ ràng.
Chú cún con thất vọng cụp tai xuống, không cam lòng ngửi đi ngửi lại, nhìn đi nhìn lại, sau đó nói với những người bạn đồng hành cũng đang vui mừng khôn xiết, nói: “Xin lỗi, chắc là em nhầm rồi.”
Chú cún con ngốc nghếch mặc dù vẫn luôn làm sai chuyện vì đầu óc không được thông minh cho lắm, nhưng cậu bé thật sự chưa bao giờ khoái thác trách nhiệm.
Ái Lệ Ti mấy người đi cùng không ngừng an ủi cậu bé: “Không phải lỗi của cậu, cậu có làm sai cái gì đâu!”
“Ở đây nhiều người như vậy, mùi hương hỗn tạp như vậy, Tân Ba có thể men theo một mùi hương đi xa như vậy đã rất lợi hại rồi!”
“Nói không chừng là vừa rồi Lĩnh chủ đại nhân có xếp hàng ở đây đó!”
“Đúng vậy đúng vậy, Tân Ba đã rất giỏi rồi!”
Mọi người đều an ủi cậu bé.
Tân Ba là người rất dễ dỗ dành, được người ta dỗ dành một lúc, cậu bé lập tức ngây ngốc cười hì hì.
“Là tiệm cá nướng kìa, vừa lúc mình muốn ăn cá nướng, chúng ta ở đây xếp hàng luôn nhé, được không?”
Đề nghị này nhận được sự đồng ý nhất trí của mọi người.
Thế là cả đám nhóc hùng hùng hổ hổ xếp hàng phía sau hai người Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á.
“Phụt!” Không biết là Ước Thư Á bị cái gì chọc trúng điểm cười, hắn lặng lẽ trốn sau lưng Phỉ Lạc Ti nở nụ cười.
“Ta còn tưởng ngài sẽ đưa tay ra xoa xoa chú cún con kia chứ.”
Phỉ Lạc Ti nghi hoặc liếc hắn một cái: “Ta không phải người cuồng thú lông xù.”
Hiển nhiên là Ước Thư Á không tin: “Đứa bé kia trông rất đáng yêu mà.”
Nếu Tân Ba đi chậm một giây nữa thôi, chắc chắn Ước Thư Á sẽ không nhịn được đưa tay xoa đầu nó.
Mặc dù hắn chưa từng nuôi thú cưng, nhưng hắn là người hướng ngoại hơn Phỉ Lạc Ti, đối với thứ mình thích, hắn chưa bao giờ che giấu.
Ước Thư Á nói: “Không biết đứa bé này thành tích thế nào, sau này có muốn thi công chức hay không, nếu như muốn đi theo con đường công chức, ta cảm thấy nó vẫn rất thích hợp với văn phòng của chúng ta.”
Công việc của Lĩnh chủ tương đối nhiều, thư ký của ban thư ký cũng không ít, ngoài Ước Thư Á là thư ký trưởng, còn có Bối Đặc Tây và năm thư ký khác.
Văn phòng của ban thư ký ở ngay bên cạnh văn phòng Lĩnh chủ, nhưng ban thư ký lại được ngăn cách thành hai phòng, một bên là văn phòng của Ước Thư Á, một bên là sáu thư ký dùng chung một phòng.
Nếu không thì sao có thể gọi là “Thư ký trưởng” được chứ? Nếu dưới tay chỉ có Bối Đặc Tây là thư ký, vậy cũng không cần thêm một chức vụ nữa.
Ước Thư Á rất coi trọng Tân Ba, không nói đến cấp bậc, chỉ riêng khứu giác thôi, sự ưu tú của đứa bé này đã vượt xa người khác rồi.
Phỉ Lạc Ti nhìn thấy ánh mắt ẩn chứa mong đợi của Ước Thư Á, suy nghĩ một chút, vẫn không nhẫn tâm nói cho hắn biết sự thật.
Phỉ Lạc Ti là hiệu trưởng, tuy chỉ là danh nghĩa, nhưng các phó hiệu trưởng vẫn sẽ nghiêm túc viết tình hình chung của học sinh thành báo cáo nộp lên.
Như Tân Ba là một SSR+ đặc biệt như vậy, tất nhiên sẽ được nhắc đến nhiều hơn một chút.
Lúc đầu, các giáo viên cũng rất vui mừng khi được dạy cho một SSR+, đây chính là SSR+ đấy! Cho dù là học sinh của ba trường cộng lại có gần tám mươi vạn người, số lượng SSR vẫn không nhiều, huống chi là SSR+!
Xác định giá trị thiên phú là chuyện thuộc về bí mật trong bí mật, để tránh xảy ra sự kiện chế giễu và bắt nạt vì thiên phú, kết quả kiểm tra thiên phú sẽ chỉ nói cho chính học sinh biết.
Hơn nữa còn nhiều lần nhấn mạnh giá trị kiểm tra này chỉ là phạm vi tham khảo, không nên bị nó ràng buộc.
Có bao nhiêu học sinh nghe lọt tai, Phỉ Lạc Ti không biết, nhưng hiện tại bởi vì biện pháp bảo vệ này mà trường học chưa từng xuất hiện vấn đề bắt nạt hay đại loại vậy.
Nhưng trong lòng Phỉ Lạc Ti rất rõ ràng, nếu như muốn bắt nạt một người nào đó, cho dù đối phương chỉ thở thôi cũng có khả năng trở thành ngòi nổ bị bắt nạt.
Hiện tại xem ra, bầu không khí bên trong trường học vẫn tương đối đơn thuần, tương đối hữu hảo.
Bất quá Phỉ Lạc Ti cũng không có buông lỏng cảnh giác, tờ giấy kiểm tra thiên phú này, chỉ có số ít người bên trong trường học cùng với Phỉ Lạc Ti có thể nhìn thấy.
Báo cáo của SSR và SSR+ được rút ra riêng đặt trong túi hồ sơ.
Mặc dù phương châm giáo dục của trường là dạy học không phân biệt đối tượng, đối xử công bằng với mọi người, và đảm bảo sự bình đẳng cho tất cả, nhưng đối với những học sinh tài năng, họ thường nhận được những ưu đãi đặc biệt. Ngay cả trường tiểu học Lan Tư Duy Lợi cũng không thể tránh khỏi điều này.
Tân Ba là một SSR+ cực kì thiên lệch, thiên lệch đến mức khiến Phỉ Lạc Ti ấn tượng rất sâu sắc với tờ giấy kiểm tra thiên phú của cậu bé.
Giá trị thiên phú không phải là số lẻ thì cũng gần đạt điểm tối đa, không ấn tượng sâu sắc mới là lạ.
Nhưng Phỉ Lạc Ti cũng nhớ rất rõ ràng là, chỉ số thông minh của đứa bé này hình như không cao.
Hình như là vốn dĩ đã ngốc như vậy rồi.
Cậu bé là nô lệ hỗn huyết được Ước Thư Á mang về, lúc đó đã trong tình trạng thoi thóp, nhưng ngoan cường đến mức có chết cũng không chết được.
Nhờ có thuật hồi sinh của Phỉ Lạc Ti kéo nó về từ bờ vực cái chết.
Ban đầu, Phỉ Lạc Ti còn lo lắng không biết có phải thuật hồi sinh của mình có vấn đề hay không, hay là do thời gian dài cận kề cái chết khiến não cậu bé bị tổn thương, nên nó mới ngốc như vậy?
Nhưng sau khi giáo viên “Dò hỏi” một thời gian mới phát hiện, đứa trẻ này vẫn luôn như vậy.
Có thể sống đến bây giờ, thật sự chỉ là vì sức sống của cậu bé quá mức ngoan cường.
Còn chỉ số thông minh hả? Không có.
Qua những bài kiểm tra nhỏ của cậu bé cũng đã chứng minh được điều đó.
Cậu bé đã rất chăm chỉ và nghiêm túc học tập, nhưng không hiểu thì vẫn là không hiểu!
Điều này có thể thấy rõ ràng từ bài tập về nhà của cậu bé.
Phần chép bài luôn làm rất tốt, nhưng những bài tập yêu cầu động não thì lúc nào cũng có cách làm sai mới.
Tập vở bài sai chính là “Tuyển tập 108 cách giải sai của xx”.
Khiến giáo viên của cậu bé đau đầu không thôi.
Đứa trẻ này, nhìn là biết ngay cả tiểu học cũng không tốt nghiệp được, không, có lẽ ngay cả việc lên lớp đều đặn cũng làm không được.
Đợi đến khi các bạn học cùng lớp đều tốt nghiệp tiểu học rồi thi lên trung học, có khi cậu bé vẫn còn học lớp một – nếu trường học không có chính sách khuyên thôi học đối với học sinh lưu ban quá nhiều lần.
Trước đây, khi xem hồ sơ của cậu bé, Phỉ Lạc Ti cũng từng lo lắng, nhưng bây giờ thì không còn lo lắng nữa.
Đứa trẻ này, vẫn rất có thiên phú và nghị lực.
Tuy không phải là mầm non học hành, nhưng cũng không phải là kẻ ngốc thật sự, biết chữ, sẵn sàng làm việc chăm chỉ, sau này có thể dựa vào đôi tay của mình để kiếm sống, không sợ không nuôi sống nổi bản thân.
Như vậy là tốt rồi.
Hơn nữa Phỉ Lạc Ti còn nghĩ đến một chỗ tốt cho cậu bé làm việc – Cục Cảnh sát.
Cục Công an và Cục Cảnh sát ở thành Lan Tư Duy Lợi không phải là một cơ quan, Công an phụ trách các vụ án có phần trùng lặp với Cảnh sát, đó là vì hiện tại Cục Cảnh sát vẫn chưa được thành lập.
Sau khi Cục Cảnh sát được thành lập, các vấn đề liên quan đến an ninh công cộng sẽ do Cục Công an phụ trách, còn Cảnh sát sẽ phụ trách một số vụ án hình sự và dân sự.
Lúc đó, Tân Ba sẽ rất có ích!
Cho dù là án mạng hay buôn lậu, Tân Ba cũng đều có thể một mình cân hết!
Hơn nữa thiên phú của cậu bé rất tốt! Đến lúc đó, cấp bậc tăng lên, chắc chắn sẽ đánh đâu thắng đó!
Cho dù đầu óc không được nhanh nhạy, không có năng lực lãnh đạo, nhưng trở thành một cảnh sát tinh anh hoặc công an tinh anh cũng là một tương lai khá tốt đẹp!
Phỉ Lạc Ti hoàn toàn yên tâm về tương lai của cậu bé, mà y hoàn toàn không hề biết rằng, ước mơ của Tân Ba là được làm cún con cho mình.
Ước Thư Á thì có chút không nỡ, Tân Ba trông có vẻ rất dễ nựng, nhìn thấy Ái Lệ Ti và những người khác vây quanh v**t v* ôm ấp cậu bé, ngón tay hắn cũng có chút ngứa ngáy.
Thấy ánh mắt khao khát của hắn quá rõ ràng, Phỉ Lạc Ti rất đồng cảm, nói: “Hay là ta cho ngươi mượn Tiểu Quai? Vượng Tài cũng được, nhé?”
Tính cách của Tiểu Quai giống cún con nhất, nhưng nó là cốt long, không có lông, Ước Thư Á hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Vượng Tài là sói, xét về chủng tộc thì gần giống với cún con nhất, nhưng nó là Lão Nhị, bị Tiểu Quai dạy dỗ rất nghiêm khắc, không thể nào làm nũng với Phỉ Lạc Ti một cách tự nhiên, hoàn toàn không thể phát huy bản tính cún con của mình được.
Ước Thư Á rất động lòng, nhưng cuối cùng vẫn từ chối, hắn u oán nói: “Ngoại trừ Lai Phúc, mấy con kia chỉ nghe lời mỗi mình ngài.”
Cấp bậc không đại diện cho tất cả, tuy Ước Thư Á là cấp 299, nhưng nếu thật sự đánh nhau, solo vẫn có thể đánh bại được Tiểu Quai và những con khác.
Nhưng hắn cũng đâu có thù oán gì với chúng, sao phải rảnh rỗi sinh nông nổi đi đánh bọn nó để tự chuốc oán hận vào người chứ?
Sau một hồi gián đoạn nho nhỏ, hai người cũng không còn thời gian chơi một ván đối kháng nữa, vừa nói chuyện thì đã đến lượt bọn hắn rồi.
Đã đến ăn cá nướng, tất nhiên là phải ăn món cá nướng đặc trưng của quán rồi, hai người trước tiên đến khu vực nuôi cá tự chọn.
Cá nướng ở tiệm cá nướng có đến mấy chục loại, ngoài những con trong bể còn có một cái ao nhỏ, có thể tự mình câu cá.
Giá cả cá trong bể giống như giá thị trường bên ngoài, chỉ là mỗi cân thu thêm 50% phí chế biến, còn cá trong ao nhỏ thì mua cần câu dựa vào vận may.
Một chiếc cần câu rẻ nhất cũng 20 đồng bạc, đắt nhất là 500 đồng vàng, thống nhất chỉ thu 10 đồng bạc phí chế biến.
Nhìn cái ao nhỏ xíu kia, nhưng bên dưới lại có ma pháp mở rộng không gian, trong bể có cá gì thì bên dưới ao cũng có cá đó, từ cá chép cỏ bình thường giá 1 đồng bạc một con đến cá rô vàng giá 1000 đồng vàng một con đều có, nhưng có câu được hay không thì phải xem vận may.
Nhìn từ góc độ tâm lý của một con bạc, nếu như có thể dùng 20 đồng bạc câu được một con cá giá 1000 đồng vàng, đó chính là kiếm bộn tiền, nhưng trong trường hợp không sử dụng ma pháp, xác suất này còn nhỏ hơn cả việc có 10000 đồng vàng từ trên trời rơi xuống!
Phỉ Lạc Ti thường gọi đồ ăn mang về, cá nướng cũng đã ăn vài lần, nhưng đến tận nơi ăn thì đây là lần đầu tiên, vì vậy đây cũng là lần đầu tiên y thấy mô hình kinh doanh như vậy.
Trong thành Lan Tư Duy Lợi, không nói là 99%, nhưng 90% tiệm ăn ngon đều là của Phỉ Lạc Ti.
Ngay từ đầu khi Phỉ Lạc Ti mở lớp đào tạo đầu bếp chiêu mộ học đồ, đã khích lệ mọi người tự mình mở tiệm làm ông chủ, nhưng lúc đó mọi người còn nhát gan lắm! Ai cũng lắc đầu nguầy nguậy nói không.
Phỉ Lạc Ti không còn cách nào khác, chỉ có thể tự mình mở tiệm, sau đó sắp xếp những đầu bếp này vào làm, đồng thời tuyển dụng quản lý, nhân viên phục vụ, nội bộ mở ra cơ chế khen thưởng sáng tạo, cho quản lý và đầu bếp chia cổ phần.
Lúc đầu, khi số lượng cửa hàng còn ít, Phỉ Lạc Ti còn quản lý, nhưng dần dần khi số lượng cửa hàng nhiều lên, mọi người đã quen thuộc với quy trình, Phỉ Lạc Ti liền trở thành ông chủ thảnh thơi, không còn hỏi han nhiều nữa.
Một tiệm ăn ngon có thể mang lại thu nhập khổng lồ cho Phỉ Lạc Ti, nhưng nếu có thể, Phỉ Lạc Ti vẫn hy vọng người khác có thể mua lại cửa hàng.
Dù sao y cũng biết rất rõ, thị trường không có sức cạnh tranh đáng sợ đến mức nào, tất cả các cửa hàng đều thuộc về y, như vậy mọi người cũng sẽ dần dần mất đi động lực phấn đấu.
Đây là điều mà Phỉ Lạc Ti rất không muốn nhìn thấy.
Vì vậy, chính sách chuyển nhượng cửa hàng đã được ban hành từ sớm, ưu tiên xem xét những quản lý có tình hình kinh doanh tốt, căn cứ vào diện tích cửa hàng, vị trí, tình hình lợi nhuận và thái độ làm việc của quản lý để đánh giá phí chuyển nhượng.
Nhưng chính sách đã được ban hành gần một tháng rồi, hiện tại vẫn chưa có ai đến bộ phận liên quan để thương lượng việc chuyển nhượng cửa hàng.
Phỉ Lạc Ti cũng đã hỏi qua, nhưng các quản lý và đầu bếp vừa bị hỏi đến là khóc lóc, cầu xin Phỉ Lạc Ti đừng bỏ rơi bọn họ.
Phỉ Lạc Ti thật sự là sợ hết hồn, y nghĩ thôi thì cứ việc thuận theo tự nhiên đi, vậy nên cũng không hỏi han gì nữa.
Hôm nay vừa nhìn, ngược lại có chút ngoài ý muốn.
Cảnh tượng mà y lo lắng vì mất đi sức cạnh tranh, sẽ khiến nền kinh tế trở nên trì trệ không hề xuất hiện, không những không xuất hiện, ngược lại vì có người chống lưng, mọi người mới dám mạnh dạn thêm vào những điều mới lạ.
Chuyện câu cá bằng cần câu, ngay từ đầu cũng không hề có.
Hơn nữa, có vẻ như vì mô hình này, lưu lượng khách cũng như độ bám dính của khách hàng trong tiệm đều tốt hơn nhiều so với các tiệm bình thường.
Ước Thư Á u oán nói: “Không ngờ sức mạnh của rút thẻ lại lớn đến vậy!”
Phỉ Lạc Ti nghẹn lời, y nghiêm túc suy nghĩ một chút, lời Ước Thư Á nói quả thực không sai.
Đây chẳng phải là hình thức rút thẻ đã đổi vỏ ngoài sao?! Mặc dù hình thức khác nhau, nhưng bản chất vẫn là rút thẻ thôi!
Phỉ Lạc Ti suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Cậu nói xem, ta có nên cấm hay không?”
Lan Tư Duy Lợi nghiêm cấm đánh bạc!
Đánh bạc là một ngành kiếm tiền rất nhanh, nhưng đánh bạc lại là thứ rất hại người.
Phỉ Lạc Ti không thiếu tiền, Lan Tư Duy Lợi cũng không thiếu tiền, có trời mới biết giá nhà đất ở Lan Tư Duy Lợi bây giờ cao đến mức nào! Y không cần đánh bạc để kiếm tiền cho mình, người dân Lan Tư Duy Lợi cũng không cần đánh bạc để thêm phần tuyệt vọng cho cuộc sống của mình.
m** d*m, cờ bạc, chất gây nghiện là nghiêm cấm tuyệt đối! Bắt được là tử hình!
Đúng vậy, bao gồm cả gái m** d*m, người mua sẽ bị bắt đi cải tạo lao động, còn gái m** d*m thì sẽ bị tử hình. Cũng giống như tội cưỡng h**p, tử hình.
Mặc dù ba ngành nghề cờ bạc, m* t** và m** d*m là những ngành kiếm tiền nhanh nhất, nhưng ở Lan Tư Duy Lợi thì không cho phép, phát hiện là tử hình.
Ở những nơi khác y không quản được, nhưng ở trên lãnh địa của y, có bất mãn đến mấy cũng phải nhịn!
Luật pháp mà Phỉ Lạc Ti ban hành có vẻ rất nghiêm khắc, nghiêm khắc đến mức không có nhân quyền, cả một cuốn luật pháp dày cộm vừa mở ra, thứ đập vào mắt toàn là —— tử hình!
Bây giờ cũng chỉ là chưa có tòa án và thẩm phán, nếu không thẩm phán từ sáng ngồi đến tối, công việc mỗi ngày chính là cầm búa gõ một cái rồi nói: “Tử hình! Tử hình! Tử hình! Người này tử hình! Người này tử hình! Người này cũng tử hình! Tất cả đều tử hình!”
Nhưng phần lớn cư dân ở Lan Tư Duy Lợi đều không cảm thấy luật pháp như vậy có gì không đúng, thậm chí còn ca ngợi Lĩnh chủ của họ.
Luật pháp mà Phỉ Lạc Ti ban hành tuy nghiêm khắc, nhưng lại bảo đảm tối đa an toàn và quyền lợi cho công dân tuân thủ pháp luật!
Hơn nữa ở Lan Tư Duy Lợi, nơi mà ai ai cũng là fan cuồng của Lĩnh chủ, ai dám nói một câu không hay, vậy thì sẽ bị đánh thành tội phạm chuẩn bị phạm tội!
Ngươi cảm thấy hình phạt quá nặng à, đó chính là ngươi muốn phạm tội đúng không?! Ngươi đường đường chính chính không phạm tội, tại sao lại phải sợ tử hình?!
Logic này chính là suy nghĩ chân thật của phần lớn công dân tuân thủ pháp luật.
Hơn nữa luật pháp của đế quốc ngập tràn “Tính nhân văn”, nhưng hãy thử nghĩ lại cuộc sống dưới luật pháp của đế quốc trước đây, rồi lại nghĩ đến cuộc sống hiện tại xem—— cái nào tốt hơn, người nào cũng có thể nhìn ra được!
Luật pháp đã được chính quyền và người dân nhất trí thông qua, khiến cho đánh bạc trở thành chuyện “Rất xa xưa” ở Lan Tư Duy Lợi.
Đương nhiên, cũng có khả năng là rút thẻ ít rủi ro và thú vị hơn đã chiếm giữ hoàn toàn không gian sinh tồn của cờ bạc.
Phỉ Lạc Ti cảm thấy cứ tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, nhưng y còn chưa quyết định xem có nên đưa ra biện pháp hạn chế hay không, thì Ước Thư Á đã biến sắc vội vàng ngăn cản: “Ngài có biết nhóm người chơi rút thẻ chiếm bao nhiêu phần trăm dân số thường trú của Lan Tư Duy Lợi không?!”
Phỉ Lạc Ti thật sự không biết, y còn khiêm tốn thỉnh giáo.
“100%, đúng vậy, chính là 100% đó! Bây giờ người đến Lan Tư Duy Lợi, ai mà không chơi rút thẻ chứ! Cho dù hiện tại không chơi, vài ngày nữa nhất định cũng sẽ chơi thôi!”
Nhìn mức độ hot của cái “Ao nhỏ” ở tiệm cá nướng là biết, người người chen chúc ở đó, trong bối cảnh lễ hội ẩm thực toàn thành miễn phí như bây giờ mà vẫn có rất nhiều người nguyện ý bỏ tiền ra mua cần câu cá.
Cá dưới 1 đồng vàng ở tiệm cá nướng đều miễn phí, đắt hơn thì phải tự mình bỏ tiền ra mua, được giảm giá 20%, đồng thời, cần câu của ao nhỏ cũng phải bỏ tiền mua.
Đây cũng không phải là quảng cáo sai sự thật, mà là đã quy định rõ ràng ngay từ đầu, nếu như ngay cả cá rô vàng 1000 đồng vàng cũng miễn phí, trước tiên không nói đến vấn đề tài chính có gánh vác nổi hay không, chỉ riêng cá rô vàng cũng không có nhiều số lượng như vậy!
Huống chi cá rô vàng là Ma Ngư cấp 30, tuy chỉ là một con nhỏ xíu, nhưng người bình thường ngay cả thịt cá cũng không cắn nổi, nuốt chửng cũng không thể tiêu hóa, cuối cùng người chịu khổ cũng chỉ có người tiêu dùng.
Thực đơn miễn phí của lễ hội ẩm thực đã đủ dài rồi, tham lam quá cũng không được đâu nha….
Đương nhiên, nguyên nhân quan trọng nhất vẫn là vấn đề cung ứng nguyên liệu cao cấp.
Nói thẳng ra chính là thiếu.
Tuy Phỉ Lạc Ti đã ký hợp đồng ưu tiên mua bán các loại hải sản nuôi trồng với Nhân Ngư và các Hải Tộc khác, nhưng ma thú có cấp bậc càng cao thì thời gian xuất chuồng càng lâu.
Hiện tại, những nguyên liệu cao cấp hơn một chút đều không thể nuôi trồng hàng loạt được.
Tuy nhiên, nhu cầu về nguyên liệu cao cấp cũng tương đối ít, người dân Lan Tư Duy Lợi đa số đều là những người bình thường mới thoát khỏi cảnh đói kém chưa lâu, cho dù mức tiêu thụ muốn cao cũng không thể cao đến đâu.
Còn những du khách cấp cao đến Lan Tư Duy Lợi thì vừa mới đến đã bị những món ăn bình dân tràn ngập khắp đường phố làm hoa mắt, sau khi ăn hết rồi thì mới theo đuổi những nguyên liệu quý hiếm đắt đỏ cũng chưa muộn.
Nhưng Lan Tư Duy Lợi có bao nhiêu cửa hàng tiêu dùng bình dân? Hơn mười nghìn cửa hàng đó!
Không phải ban đầu mọi người đều hùng hổ tuyên bố muốn ăn hết cả thành phố sao? Bây giờ nhìn lại xem?
Tất cả đều ngoan ngoãn từ bỏ việc sưu tầm toàn bộ thực đơn bất khả thi này.
Về điểm này, Phỉ Lạc Ti vẫn có một loại tự hào mà mọi người đều không thể hiểu được.
Về hướng phát triển của Lan Tư Duy Lợi, kỳ thực có rất nhiều lựa chọn, ví dụ như thánh địa trò chơi, tổ chức các hoạt động hành hương trò chơi, chắc chắn sẽ kiếm được nhiều tiền hơn bây giờ!
Lợi nhuận cũng lớn hơn.
Nhưng Phỉ Lạc Ti là người sinh ra ở đất nước “Dĩ thực vi thiên”, điều mà tận đáy lòng y không thể từ bỏ được vẫn là hương vị quê hương.
Tuy y đã sớm không thể ra ngoài vì lý do sức khỏe, càng không thể tiếp xúc với phố ăn vặt và những món ăn thực sự.
Nhưng có lẽ càng không có gì thì càng muốn có được thứ đó, Phỉ Lạc Ti mang trong mình chấp niệm mãnh liệt đối với ẩm thực của Lam Tinh.
Y không thể nào quên được cảm giác viên mãn và hạnh phúc khi mình được nếm thử bánh mì mật ong trong trò chơi sau một thời gian dài không được ăn uống vì bệnh tật.
Tuy y biết chiếc bánh mì mật ong trong tay chỉ là một chuỗi dữ liệu, nhưng khi hương vị ngọt ngào, giòn tan, mềm mại lan tỏa trong khoang miệng, y liền hiểu được, hạnh phúc mỹ mãn nhất trên thế giới này là gì – được ăn no, ăn ngon.
Cho nên khi lựa chọn hướng phát triển cốt lõi cho Lan Tư Duy Lợi, y không chút do dự lựa chọn ẩm thực.
Trong thế giới mà ai ai cũng không được ăn no này, trong thế giới mà ngay cả những người ở tầng lớp thượng lưu cũng chỉ có thể ăn những món ăn kinh dị đó, còn gì có thể lay động lòng người hơn những món ăn ngon?!
“Hu hu hu, ngon quá, sao lại có thứ ngon như vậy chứ, hu hu hu…”
Sau khi đề nghị hạn chế rút thẻ của Phỉ Lạc Ti bị Ước Thư Á bác bỏ, hai người không đến hồ nhỏ mua cần câu, mà trực tiếp mua cá trong bể.
Mười con cá diếc nướng lửa, hai con cá nướng đặc trưng, và một ít đồ uống.
Vừa ngồi xuống, đã thấy nhóm thiếu nữ bên cạnh vừa khóc vừa nhét thịt cá vào miệng.
Bộ đồ ăn mà các quý tộc ở thế giới này thường dùng là dao và nĩa, nhưng năng lực học tập của các Siêu Phàm Giả đều rất mạnh, chỉ cần nhìn qua cách sử dụng đũa là có thể thành thạo, vậy nên không hề có chút rào cản nào khi sử dụng.
Ôn Toa và nhóm bạn nhỏ của cô khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem, bị đồ ăn ngon làm cho khóc.
Trong quán cá nướng có hai cách nướng cá, một loại là cá nướng bằng lửa thật, ngọn lửa than củi nướng cho da cá nhăn nheo vàng ruộm, phết dầu và gia vị nướng cả con cá lẫn xương cá và vây cá đều thơm phức, cắn một miếng giòn tan, giòn đến mức có thể nghe thấy tiếng da cá nhảy múa, còn phần thịt cá bên trong thì mềm mại xen lẫn vị tươi ngon, ăn ngon đến mức mắt cũng muốn hóa thành hình trái tim.
Loại cá nướng còn lại là cho cá vào chảo dầu chiên, chiên đến khi từng cái xương đều giòn tan rồi thì mới tiến hành om.
Da cá biến thành da hổ, thịt cá sau khi chiên giòn được hầm trong nước dùng đậm đà, nhưng thịt cá do nhiệt độ cao đã biến tính không thể thay đổi, ngoài vị tươi ngon còn có thêm hương vị đậm đà bá đạo, thấm vị vô cùng, nếu may mắn còn có thể nếm được chút giòn giòn. Bên dưới cá còn được lót rau, rau củ tươi mát được nước cá nhuộm lên hương thơm nồng nàn và vị mặn mà của nước sốt, ăn vào vừa ngon miệng vừa dễ gây nghiện.
Đây là lần đầu tiên Ôn Toa được ăn loại cá này, trước đây cô không ăn cá, cô chê cá quá tanh, cho dù có cho thêm một trăm loại gia vị thì cô vẫn có thể nếm ra được mùi tanh không thể nào xóa bỏ được đó.
Cô ghét cay ghét đắng!
Kiêu ngạo như cô sau khi ăn một lần, trên bàn ăn sẽ không bao giờ xuất hiện món cá nữa, bởi vì cô ghét! Đó mới chính là lý do quan trọng nhất!
Nhưng lần này khó khăn lắm mới cầu xin được thầy Áo Cổ Tư Tháp dẫn cô ra ngoài, phản ứng đầu tiên của cô lại là cầm đũa lên, vùi đầu vào ăn, ăn đến mức nước mắt cũng chảy ra!
Cô chỉ cần nghĩ đến việc mình đã bỏ lỡ nó trong suốt mười mấy năm qua, bỏ lỡ món cá ngon như vậy, lòng cô lại đau như cắt.
Áo Cổ Tư Tháp rất lúng túng, ông ta và Ôn Toa có quan hệ họ hàng xa, Ôn Toa là một cô bé rất hiếu thắng.
Sau khi đối đầu thất bại mấy lần với nhóm nhỏ của A Cách Ni Ti, cô đã trăn trở suy nghĩ xem rốt cuộc mình thua ở đâu, sau khi loại trừ mọi khả năng, cô đã đưa ra một đáp án không chắc chắn lắm….
Tuy cô cũng không biết đáp án, nhưng có lẽ đáp án nằm ở Lan Tư Duy Lợi!
Từ khi biết A Cách Ni Ti và Vi Nhược Lạp đã đến Lan Tư Duy Lợi, đồng thời hết lời khen ngợi Lan Tư Duy Lợi, Ôn Toa đã đơn phương căm ghét Lan Tư Duy Lợi, đồng thời thề rằng sẽ không chạy theo Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti đáng ghét đó!
Nhưng cô có quyết tâm này, người khác thì không có!
Gia thế Ôn Toa rất tốt, địa vị cao, nhưng trong trường học không phải là người cao quý nhất.
Vì vậy, dưới sức tấn công kép của « Thiếu Niên Ma Pháp —— » và «Vương Tử Biển Cả », người bị cô lập lại trở thành Ôn Toa.
Ngay cả những người bạn theo sau Ôn Toa, phần lớn đều đã thay lòng đổi dạ.
Bây giờ ở bên cạnh cô chỉ còn lại những người có lợi ích gia tộc ràng buộc, tuyệt đối không thể phản bội cô được.
Ba người, chỉ còn lại ba người bạn bên cạnh, Ôn Toa không chịu nổi sự chênh lệch này, cô đã trút giận trong ký túc xá, nhưng sau khi trút giận xong thì quyết định thay đổi hiện trạng.
Cô không chạy theo Vi Nhược Lạp và A Cách Ni Ti, nhưng chẳng lẽ cô còn không thể tự mình đến Lan Tư Duy Lợi sao?!
Học sinh trong thời gian đi học không được tự ý ra vào trường, nhưng nói cách khác – có lý do chính đáng thì không phải là có thể ra vào TSo?!
Ôn Toa nghĩ đến hiệu phó Áo Cổ Tư Tháp.
Tên của hiệu phó tuy bị yểm bùa chú, ngay cả nhắc đến cũng không được, nhưng những người có thể học ở Học viện Ma Pháp Hoàng Gia, phần lớn đều là những quý tộc có xuất thân không tầm thường.
Mà quý tộc ấy à, có đủ loại hôn nhân chính trị, trao đổi lợi ích, lịch sử đen tối gì gì đó đều biết rất rõ ràng.
Vị hiệu phó ngay cả tên cũng không thể nhắc đến chính là anh họ xa của Ôn Toa.
Đúng vậy, tuy Áo Cổ Tư Tháp và Ôn Toa cách nhau hai nghìn tuổi, nhưng bọn họ là anh em họ chỉ cách nhau bảy đời.
Bí mật này ở trong trường học cũng không thể coi là bí mật, đây cũng là lý do khiến Ôn Toa dám để người ta đi tìm Áo Cổ Tư Tháp tố cáo khi chưa có bằng chứng xác thực.
Lần ra ngoài này, cô bé vẫn tìm Áo Cổ Tư Tháp để nghĩ cách.
Áo Cổ Tư Tháp vốn không muốn đồng ý, ông ta đang bận tối mặt tối mũi vì chuyện viết bài dự thi.
Trong khoảng thời gian này, để có thể vượt qua người phụ nữ kia, ông ta luôn muốn viết ra được một bài có chất lượng cao hơn và số chữ nhiều hơn, tất nhiên không muốn để ý đến Ôn Toa đang làm loạn vì hiếu thắng.
Nhưng Ôn Toa làm loạn không phải là kiểu làm loạn bình thường, hơn nữa vì quan hệ họ hàng của hai người, ông ta không thể thật sự ra tay với Ôn Toa được.
Dù sao Ôn Toa cũng chỉ là muốn ông ta dẫn cô đến tham gia lễ hội ẩm thực ở Lan Tư Duy Lợi, không có yêu cầu nào quá đáng hơn.
Ban đầu Áo Cổ Tư Tháp còn rất kiên định, nhưng khi Ôn Toa vô tình nói ra cái cớ “Lễ hội ẩm thực biết đâu có thể giúp thầy tìm được cảm hứng tốt hơn” thì Áo Cổ Tư Tháp đã động lòng.
Ông ta không phải là không có hứng thú với lễ hội ẩm thực của Lan Tư Duy Lợi, chỉ là lòng hiếu thắng đã vượt qua sự tò mò.
Đặc biệt là khi Ôn Toa tung ra đòn chí mạng “Lễ hội ẩm thực chỉ còn lại mấy tiếng cuối cùng, lần sau còn chưa biết khi nào mới có” thì ông ta vội vàng làm thủ tục dẫn Ôn Toa và các bạn nhỏ của cô đến.
Vừa đến nơi, Áo Cổ Tư Tháp đã muốn bỏ Ôn Toa lại, nhưng Ôn Toa làm sao chịu!
Ngay cả khi Áo Cổ Tư Tháp dẫn cô đến ăn cá, Ôn Toa cũng cắn răng đi theo.
Chỉ là không ngờ, lần đi theo này lại khiến cô mở ra cánh cửa đến một thế giới mới.
Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực
