Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 89
Si-woo nhìn cánh cửa phòng Geon-ho đã đóng chặt mà khẽ thở dài.
Cái đồ ngốc này. Rõ ràng lúc nãy đã chạm mắt nhau qua khe cửa, vậy mà lại giả vờ như không nghe thấy, thật nực cười.
“Bảo ra đây.”
Cậu nhắc lại lần nữa, rồi tay nắm cửa vốn im lìm mới bắt đầu xoay chậm rãi.
Geon-ho cúi gằm mặt, lê bước nặng nề đi ra. Thấy dáng vẻ ủ rũ đó, Si-woo cắn nhẹ vào phần thịt mềm trong miệng.
Nghe bảo là tình trạng không tốt… quả nhiên trông còn tệ hơn cả tưởng tượng.
Khuôn mặt hốc hác của Geon-ho khiến Si-woo cau mày. Ngủ li bì suốt hai ngày mà quầng mắt lại thâm sậm, môi thì trắng bệch như vừa ăn donut phủ đường bột — chẳng còn chút sắc máu nào.
“Nếu muốn nói chuyện thì ngồi xuống mà nói.”
Nhìn thấy Si-woo ôm bụng dưới, Ji-han gật đầu ra hiệu về phía phòng khách. Trước khi Si-woo kịp đáp, anh đã nhẹ nhàng chạm vào vai hai người, đẩy cả hai về phía sofa. Chỉ cần tiếp xúc nhẹ cũng đủ dịch chuyển quãng đường ngắn này.
“Tôi sẽ ở trong bếp, hai người cứ thoải mái nói chuyện.”
Ji-han mỉm cười, vẫy tay một cái rồi đi sang bếp. Si-woo liếc theo bóng lưng đang rời đi ấy một lúc rồi mới thả người xuống sofa.
“Anh cũng ngồi đi.”
Nghe lời, Geon-ho bước lại, nhưng thay vì ngồi sát như thường, hắn lại chọn chỗ xa nhất.
Si-woo nhìn gương mặt cúi gằm như tội nhân của hắn, khó chịu ra mặt. Con người này vốn hợp với vẻ ngốc nghếch nhưng đầy khí thế hơn là bộ dạng rũ rượi thế này.
“Này, Kang Geon-ho.”
Bình thường vừa gọi tên là đã phản ứng ngay, giờ thì chỉ im lặng như thể cổ họng dính chặt lại.
Keng—
Khi bầu không khí nặng nề cùng cơn đau nhói ở bụng dưới khiến Si-woo nhăn mặt, từ bếp vang lên tiếng động. Ji-han làm rơi thìa.
Anh nhặt lên, mấp máy môi nói lời xin lỗi. Si-woo liếc cảnh cáo bảo im lặng, rồi quay lại nhìn Geon-ho.
“……”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Geon-ho cúi đầu sâu hơn nữa, hai tay to bè che kín mặt. Si-woo suýt nữa đã nắm lấy cổ tay hắn để kéo xuống — thật bức bối khi hắn không chịu nhìn mình lấy một lần.
“Này, Kang Geon-ho. Nhìn tôi.”
Nén lại cơn bực bội, Si-woo gườm gườm nhìn hắn, rồi ánh mắt khẽ nheo lại.
“Tôi bảo nhìn. Ngẩng đầu lên.”
Khi hắn vẫn không đáp, cậu bước đến, nắm chặt vai hắn. Nét mặt cậu chất chứa đầy lo lắng.
“Anh đang đau đầu đúng không?”
Lòng bàn tay chạm vào làn da nóng hầm hập của hắn. Nhìn kỹ hơn, trán Geon-ho lấm tấm mồ hôi lạnh. Si-woo lập tức đưa tay lau.
“Đau lắm hả? Có uống thuốc chưa?”
“Ừ, Geon-ho uống bốn viên rồi. Không cần lo quá đâu.”
Từ bếp, Ji-han lại vẫy thìa chen vào. Si-woo bỏ qua, chỉ tập trung vào Geon-ho.
“Ngồi không thấy mệt à? Muốn về phòng nghỉ không?”
Geon-ho khẽ lắc đầu, phản ứng yếu ớt ấy chẳng đủ để giải tỏa cơn sốt ruột trong lòng Si-woo.
“Nếu mệt quá thì đi bệnh viện.”
Nhìn hắn như đang chịu tác dụng phụ của thuốc an thần, Si-woo càng thêm bất an. Chẳng ai nói cho cậu biết cụ thể triệu chứng sẽ thế nào, chỉ bảo “rồi sẽ ổn thôi”. Không biết rõ mới khiến cậu khó chịu thế này.
“Đừng cố chịu. Vào bệnh viện, bác sĩ sẽ lo được.”
Hay là bảo Yoo Ji-han đưa hắn đến trung tâm y tế? Khi đang phân vân, Geon-ho cuối cùng cũng mở miệng:
“Sao cậu lại…”
Giọng khàn khàn, run rẩy lẫn tiếng thở dài nặng nề.
“Lo cho tôi? Đáng lẽ phải giận mới đúng.”
Âm thanh yếu ớt đến mức Si-woo phải chăm chú lắng nghe mới chắc rằng đây đúng là giọng của Geon-ho. Cậu nuốt xuống một tiếng thở dài, chửi thầm đúng là thằng dở hơi.
“Nhìn bộ dạng này mà tôi không lo mới lạ.”
Cậu vỗ mạnh vào vai hắn, đưa bàn tay ướt vì lau mồ hôi lên trước mặt hắn.
“Ngẩng đầu lên đi. Tôi không giận đâu.”
Si-woo nắm cổ áo hắn kéo thẳng lên. Giờ thì cậu đã nhìn rõ gương mặt Geon-ho.
“Mặt mũi anh… mẹ kiếp…”
Nhìn kỹ, Si-woo buột ra câu chửi. Toàn bộ mạch máu trong mắt hắn vỡ đỏ, quầng mắt thì xanh tím. Gương mặt từng khá ưa nhìn giờ đã thảm hại không còn nhận ra.
Khi ánh mắt cậu lướt từng góc trên khuôn mặt, Geon-ho không chịu nổi, định quay đi. Ngay lập tức, Si-woo ấn má hắn giữ chặt, buộc hắn nhìn thẳng.
“Nhìn tôi.”
Đôi mắt đỏ run rẩy không thể thoát khỏi ánh nhìn đó, và theo từng lời Si-woo nói, sự run rẩy ấy càng rõ rệt hơn.
“Anh không làm gì sai cả. Là tôi bất cẩn thôi.”
Si-woo rút tay khỏi gương mặt hốc hác của Geon-ho, bình tĩnh nói tiếp. Chưa rõ tình trạng của hắn ra sao nên cậu phải hạn chế tiếp xúc.
“Với lại vốn dĩ đó là vai trò của tôi mà.”
Ngược lại, cậu lại siết chặt cổ áo hắn hơn nữa để hắn không thể trốn tránh ánh mắt.
“Chăm sóc mấy người khi mất kiểm soát là công việc của tôi.”
Cậu cố tình nói lớn để Yoo Ji-han đang ở trong bếp cũng nghe thấy. Dù lần này chưa thể làm trọn vai trò của mình, nhưng đây mới chỉ là giai đoạn đầu. Về sau cậu sẽ làm tốt hơn. Cứ chờ xem.
“Lần tới tôi sẽ kiểm soát chắc chắn. Thế nên đừng lo.”
Si-woo truyền cả quyết tâm vào lời nói, không chỉ để Geon-ho và Ji-han nghe mà cũng để tự nhắc nhở bản thân. Cậu không hề có ý định dựa dẫm vào tỷ lệ phù hợp cao để ăn không ngồi rồi, cũng chẳng muốn bị đánh giá là không xứng với cấp bậc của Hội Baekya.
“Giờ tôi cũng sẽ bắt đầu tập huấn đàng hoàng—”
Cậu định kể cho hắn nghe kế hoạch mình đã vạch ra trong thời gian tự nhốt trong phòng, nhưng chưa kịp nói hết, Geon-ho – đang bất động – bỗng dang tay, tiến lại gần và ôm lấy cậu.
Hắn ôm rất chậm, để cho cậu đủ khoảng trống mà đẩy ra nếu muốn, dùng vòng tay gầy guộc quấn trọn cơ thể cậu.
“Xin lỗi.”
Thật sự không thể không ôm.
“Tôi xin lỗi.”
Hắn thì thầm lời xin lỗi nặng trĩu như trút ra cùng hơi thở cuối, giữ lấy thân hình gầy gò ấy trong vòng tay.
“Tôi đã sai.”
Từng chữ, từng chữ được nói ra chậm rãi, dồn lực. Cảm giác như Si-woo trong vòng tay hắn càng nhỏ bé hơn, nhẹ đến mức như sắp bị gió cuốn đi. Mà tất cả là vì hắn.
“Anh chẳng làm gì sai cả.”
Si-woo áp cằm lên vai hắn, khẽ lẩm bẩm với vẻ mặt khó chịu. Cậu không thể hiểu nổi cái cách mấy tên Esper này suy nghĩ.
Làm sao mà chuyện này lại thành lỗi của Geon-ho được? Chỉ là trong lúc ngủ hắn không kiểm soát được, vậy mà ai cũng hùa vào như thể hắn phạm tội nặng. Nếu xét kỹ, Geon-ho cũng là nạn nhân. ( :)))) Là Ngoại lệ thì nói lẹ đi)
Ánh mắt Si-woo dừng lại ở dấu kim to in trên cổ hắn, gương mặt thoáng chua xót. Geon-ho chỉ im lặng ôm cậu.
Bàn tay đặt trên lưng Si-woo run khẽ. Hắn căng thẳng sợ rằng chỉ cần lỡ dùng lực sẽ lại làm cậu đau.
Cảm nhận được điều đó, Si-woo càng ôm hắn chặt hơn. Khi cậu áp sát vào phần thân trên rắn chắc ấy, Geon-ho hơi khựng lại rồi khẽ dựa đầu lên vai cậu.
Tiếng hít sâu như đang hít lấy mùi hương vang lên bên tai khiến Si-woo khó chịu, nhưng cậu vẫn để yên. Giờ hắn đang không khỏe mà.
“Cần… tôi guiding cho không?”
Cậu hỏi vì nghĩ nếu được guiding, có thể nhiệt độ cơ thể hắn sẽ hạ xuống. Nhiệt tỏa ra từ người hắn quá nóng, dính sát vào da.
Nhưng Geon-ho vẫn vùi mũi vào vai cậu, khẽ lắc đầu. Đã cho thì nên nhận chứ. Si-woo giả bộ cào nhẹ lưng hắn bằng móng tay, rồi lại vỗ về.
Cơ thể hắn còn nóng hơn cả túi sưởi. Rõ ràng nên đưa đi bệnh viện, cậu liếc về phía bếp, định nhờ Yoo Ji-han đưa hắn tới trung tâm y tế.
Nhưng gã vốn đang ngồi ở bàn ăn đã biến mất từ lúc nào. Thì ra cái mặt “không đi đâu” chỉ là giả vờ.
“Tôi sẽ không bao giờ như vậy nữa.”
Giọng nói khẽ khàng của Geon-ho kéo ánh mắt xanh của Si-woo quay lại.
“Hứa với cậu. Sẽ không bao giờ để cậu bị thương nữa.”
Hắn nhìn má đỏ và chiếc cổ quấn đầy băng gạc của cậu, thề chắc như đinh đóng cột. Mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ thoát ra từ băng khi môi hắn chạm vào đó, như khắc sâu thêm lời thề.
Si-woo để mặc hắn hôn lên cổ mình. Yết hầu dưới lớp băng khẽ giật lên, nuốt mạnh một cái. Bất chợt cậu thấy căng thẳng.
Là vì ký ức về cái cảm giác lưỡi nóng bỏng l**m trên mặt bất ngờ ùa về. Hậu chấn của buổi guiding tiếp xúc, chăng?
Người bỗng nóng bừng, cậu cúi mắt xuống. Ngay lập tức Geon-ho cúi theo để bắt gặp ánh mắt.
“Thật đấy. Tôi thề lấy danh anh trai tôi.”
“Được rồi…”
Si-woo hơi động tay, đẩy nhẹ vai hắn. Hắn lập tức buông ra, tưởng đó là tín hiệu “lùi ra”.
“Mau chóng khỏe lại đi.”
Nhưng cậu lại giữ chặt vai hắn, không buông. Vậy là vẫn được ôm sao? Geon-ho dò xét phản ứng rồi vòng tay ôm lại vòng eo gầy, cẩn trọng hơn vì cơ thể Si-woo có vẻ hơi cứng lại. Hắn nhìn thật kỹ gương mặt trắng mịn đó, sợ bỏ sót bất kỳ thay đổi nào.
Khi Si-woo quay mặt đi, nhịp tim vang lên giữa khoảng trống ngắn ngủi giữa họ. Vì áp sát không kẽ hở, khó mà phân biệt đó là nhịp tim của ai. Geon-ho mặc nhiên cho rằng đó là của mình.
“Là vì rung động đấy. Không phải đau đâu.”
Sợ cậu lo, hắn giải thích. Nhưng gương mặt trắng trẻo ấy lại dần ửng đỏ như nở hoa. Chẳng lẽ sốt rồi sao? Hắn nhíu mày, định áp trán kiểm tra nhiệt độ.
Ngay khoảnh khắc đó, Si-woo bất ngờ ngẩng cằm, nhắm chặt mắt, hơi mím môi.
“Guide-nim! Tôi đưa bác sĩ điều trị đến rồi đây!”
Cùng lúc, giọng tươi rói của Ji-han vang lên khi anh dịch chuyển tới. Geon-ho sững người, rồi lập tức trừng hung hãn về phía chủ nhân của cái giọng đáng nguyền rủa ấy. Khốn kiếp, sao lại đúng lúc này.
“Đi… đi trị liệu đi!”
Si-woo đẩy mạnh vào ngực hắn, rồi vụt chạy về phòng mình. Bóng lưng trắng mảnh đó khiến nét mặt của Ji-han và Geon-ho hoàn toàn trái ngược.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
