Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 87
(Mô tả tình huống: Si-woo đã truyền guiding cho Geon-ho khi hắn đang ngủ say rồi hắn phát điên- Mèo không sao đâu chỉ bị căng thẳng nên vậy)
“Cái gì?”
Khuôn mặt hốc hác, Geon-ho ngồi bệt xuống trước cửa phòng tắm. Bỏ mặc chiếc giường ngay đó để ngồi dưới đất cho thấy dạ dày hắn vẫn chưa ổn. Cơ thể hắn như lúc nào cũng sẵn sàng lao ngay ra trước bồn cầu.
“Cái… gì… Không, cái… Mẹ nó là cái gì?”
Ji-han nhìn Geon-ho đang thất thần, kiên nhẫn đợi hắn tiêu hóa sự thật. Anh vừa kể lại nguyên văn những gì Geon-ho đã làm với Si-woo.
“Tôi… đã làm thế…?”
Thực ra, Ji-han cũng chỉ nghe kể lại từ em út Seo-jun nên không rõ chi tiết. Nhưng chỉ cần biết Si-woo đã truyền guiding cho Geon-ho khi hắn đang ngủ say là đủ để hình dung ra đủ loại tình huống.
“Nói là tay còn run. Bị cái thân hình to lớn của cậu đè lên.”
Đôi mắt đỏ của Geon-ho run lên dữ dội như chiếc lá khô sắp rụng. Mỗi câu Ji-han buông ra khiến gương mặt tái nhợt của hắn càng tối sầm lại.
“Trong lúc cậu ngủ, cậu ấy ở lì trong phòng suốt. Giờ vẫn ở đó.”
“Vậy… ăn cơm chưa?”
Dù đang rối loạn, hắn vẫn lo chuyện ăn uống sao?
“Không cho ăn à? Nhịn luôn hả?”
Thấy Geon-ho mặt vẫn ngẩn ra mà nhắc chuyện cơm nước, Ji-han lắc đầu.
“Tất nhiên là vẫn lo bữa cho chứ.”
Vì Si-woo chẳng bao giờ bước vào bếp nữa, nên bọn họ để phần ăn trước cửa phòng. Ji-han, Seo-jun và thư ký thay nhau chuẩn bị đồ ăn cho cậu.
“Nhưng ăn vào lại nôn ra hết.”
Khuôn mặt vừa có chút nhẹ nhõm của Geon-ho lập tức méo xệch dữ dội.
“Nôn…?”
“Cứ rạng sáng là chạy vào nhà vệ sinh.”
Cái này cũng là nghe từ Seo-jun. Khi Ji-han làm nhiệm vụ đêm, Seo-jun ở lại trông ký túc và ngồi ở sofa phòng khách, thay phiên quan sát cửa phòng Geon-ho và Si-woo.
Mỗi lần chạy vào nhà tắm, Si-woo đều lấy tay bịt miệng. Không cần hỏi cũng đoán được tình trạng thế nào.
“Mèo mà bị stress thì hay nôn lắm.”
“Bệnh viện thì sao?”
“Nói không muốn đi nên không ép được.”
“Dù vậy… cũng phải đưa đi chứ.”
Geon-ho nâng giọng, rồi nhắm chặt mắt lại — chỉ hét lên thôi cũng khiến cơn đau như nứt sọ ập tới.
“Nếu ép đi mà stress nặng hơn thì sao. Cứ để nghỉ đã.”
Geon-ho ôm đầu, không tiếp lời được nữa. Yết hầu hắn liên tục giật mạnh, như đang nuốt xuống cơn buồn nôn.
Trán và cổ hắn đẫm mồ hôi lạnh vì tác dụng phụ của thuốc an thần. Nhiệt độ cơ thể đang cao bất thường, cơn đau đầu nóng rực khiến não chẳng hoạt động nổi.
Nhưng hắn vẫn nhận thức rõ một điều: hắn đã làm Si-woo bị tổn thương. Hình ảnh Si-woo run rẩy vì sợ hãi hiện lên rõ mồn một. Lại một lần nữa… hắn đã làm đau cái cơ thể nhỏ bé đó.
Geon-ho đưa tay dụi khóe mắt, nơi mồ hôi vừa chảy vào. Ji-han, vẫn lặng lẽ quan sát, ném cho hắn một vỉ thuốc.
“Đi rửa mặt rồi xuống. Uống thuốc đã.”
Là thuốc giảm đau và thuốc hỗ trợ guiding. Geon-ho chỉ nhai nuốt mỗi thuốc guiding.
“Này, Geon-ho.”
Ji-han nhặt viên giảm đau bị hắn ném xa, đặt lại trước chân hắn rồi hỏi:
“Chính xác thì nhớ tới đâu?”
Geon-ho, vẫn dùng tay bịt miệng để không nôn thuốc, nuốt khan rồi đáp:
“Sofa phòng khách.”
Đúng như dự đoán, ký ức cuối cùng là ngủ trên sofa. Ji-han gật đầu, toan ra cửa.
“Thử đập mạnh đầu xem.”
Trước khi đóng cửa, anh còn buông một câu:
“Tôi làm thế thì lại nhớ ra chút đấy.”
Nghe như lời khuyên thân tình, nhưng thực chất là vớ vẩn. Thế mà Geon-ho ngây ngô liền làm thật.
Ngay sau khi cửa khép lại, tiếng “bộp” vang lên khi hắn úp đầu xuống sàn. Âm thanh nặng nề đúng kiểu cấp SS Esper.
“Anh tỉnh rồi à?”
Nghe tiếng ầm ầm, thư ký ở tầng dưới lập tức chạy lên.
“Vâng, nôn một hồi rồi giờ mới đỡ.”
“Thế thì may.”
Thư ký liền xắn tay áo, để lộ bắp tay cuồn cuộn, trông như sẵn sàng giáng cho Geon-ho một cú. Ji-han vội chặn anh lại trước cửa phòng.
“Bình tĩnh. Cậu ta đang không khỏe.”
“Khi nào mà khỏe? Hôm nay đừng cản tôi.”
Thư ký đã chờ tới lúc Geon-ho tỉnh dậy để tính sổ. Lại dám làm đau Guide yếu ớt của bọn họ. Cả đêm qua anh mất ngủ vì lo cho Si-woo đang thu mình trong phòng.
“Cậu ta đang hối hận lắm rồi.”
Ji-han ra hiệu mắt về phía cửa phòng. Bên trong, tiếng “bộp! bộp!” vẫn vang lên liên hồi. Với đà này, ký ức định tìm lại chắc cũng bỏ chạy mất. Âm thanh như tiếng tế bào não của Geon-ho giảm dần vọng cả ra phòng khách.
Cuối cùng, thư ký thở dài, đưa tay vuốt mặt rồi quay xuống cầu thang. Dù sao thì Geon-ho cũng chỉ còn chờ bị hội trưởng mắng một trận, không cần thiết anh ta phải ra tay thêm.
“Hay là báo cho hội trưởng muộn một chút thì sao?”
Ji-han vừa theo thư ký xuống cầu thang vừa hỏi. Thư ký ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu đồng ý. Tae-beom dặn phải báo ngay khi Geon-ho tỉnh, nhưng họ quyết định cho hắn thêm thời gian đến khi tình trạng khá hơn.
“Tình hình cậu ấy tệ lắm à?”
“Tệ thì tệ, nhưng không nghiêm trọng như trước.”
Ji-han mỉm cười đáp, khiến nỗi lo đang dâng cao của thư ký dịu đi phần nào.
Geon-ho trước đây đã từng vài lần được tiêm thuốc an thần đặc biệt, và cả hội Baekya đã tận mắt chứng kiến hắn chịu đựng những tác dụng phụ khủng khiếp ấy.
“Này, Esper Yoo Ji-han.”
Đang bước lộc cộc xuống cầu thang, thư ký dè dặt mở lời.
“Nếu… Esper Ji-han mà có thể hòa hợp với Guide thì sẽ là chỗ dựa lớn lắm.”
Ji-han hiểu ngay ý mà thư ký đang muốn nói.
“Ừ thì, đúng là… nhưng đâu dễ vậy.”
Anh cũng muốn hòa thuận với Si-woo. Thậm chí trong lòng còn muốn ngồi sát cạnh giường để chăm sóc cậu. Nhưng hiện giờ, anh đang bị đối xử như khách không mời.
“Thôi, cứ đợi đến khi cậu ấy ổn hơn vậy.”
Thấy Si-woo thẳng thừng tỏ rõ sự khó chịu, Ji-han không làm như mọi khi là cứ bám lấy nữa, mà chỉ lặng lẽ chuẩn bị bữa ăn cho cậu.
“Tôi lo lắm, sợ Guide bị bệnh. Thể chất lẫn tinh thần vốn đã yếu và nhạy cảm rồi.”
Thư ký, vừa xuống phòng khách, vừa liếc về phía cánh cửa phòng Si-woo đang đóng im lìm.
“Ăn vào lại nôn hết. Hôm qua tôi tình cờ thấy Guide đi nhà vệ sinh, mặt gầy sọp hẳn.”
Anh ta còn lấy hai tay bóp má mình để bắt chước gương mặt hóp lại của Si-woo. Nụ cười trên môi Ji-han hơi nhạt đi khi chứng kiến.
Vốn đã gầy, giờ còn gầy hơn — còn tin gì đau lòng hơn thế?
“Thôi, tôi xin phép về. Esper Ji-han sẽ ở lại ký túc xá đến tối nay đúng không?”
“Ừ, anh cứ về đi.”
Hôm nay Ji-han nhận ca trực khuya, nên trước đó sẽ ở lại ký túc xá tranh thủ ngủ bù.
“Khi nào Esper Geon-ho ra khỏi phòng thì nhắn tôi.”
Thư ký vẫn lo cho cả Geon-ho lẫn Si-woo đến phút chót. Anh ta cứ lượn qua lại giữa cửa ra vào và phòng khách mấy lần, như chẳng nỡ rời. Ji-han đành tiễn hẳn ra cửa và mở cửa cho anh ta.
Khi người thư ký lắm lời rời đi, ký túc xá lại trở nên yên ắng. Trong không gian tĩnh lặng ấy, một tiếng thở dài khẽ khàng của Ji-han vang lên.
Anh uống một ly nước đá lạnh ở bếp rồi hướng mắt về phía cửa phòng Si-woo. Không tiến lại gần, chỉ đứng từ xa lượn lờ nhìn, rồi quay về phòng khách.
Trước khi ra ngoài làm nhiệm vụ, anh cần chợp mắt một chút. Thế nhưng, giống thư ký, anh cũng chẳng rời phòng khách được, chỉ ngồi lì trên sofa.
Anh tò mò về tình trạng của Si-woo, người mà mới hai ngày không gặp thôi mà cảm giác như hơn nửa tháng rồi.
Chắc giờ cậu đang ngủ?
Từ phòng Si-woo không vọng ra cả tiếng TV. Anh không biết cậu làm gì trong căn phòng nhỏ ấy cả ngày. Đáng lẽ nên đưa cho cậu vài cuốn sách — để đọc hoặc kê đầu ngủ cho thoải mái.
Mải nghĩ vẩn vơ, lúc nhận ra thì Ji-han đã đứng ngay trước cửa phòng Si-woo. Anh không định gõ cửa, chỉ muốn xác nhận xem cậu có ở trong đó không thôi.
Đút tay vào túi, Ji-han áp tai sát vào cửa.
“……”
Yên tĩnh đến mức khiến anh nghĩ cậu có khi chẳng ở bên trong. Nhưng nhớ lời em út bảo thấy cậu vào nhà vệ sinh ban trưa, chắc là chưa ra ngoài. Vậy thì đang ngủ chăng?
Anh nheo mắt, tập trung lắng nghe một tiếng động nhỏ nào đó.
Đúng lúc đó, cánh cửa bất ngờ bật mở, khiến cơ thể Ji-han cứng đờ như bị bắt quả tang làm chuyện xấu.
Rồi khi thấy gương mặt trắng bệch hiện ra qua khe cửa, ánh mắt anh khẽ cau lại — một biểu cảm chẳng giống phong cách thường ngày của anh chút nào.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
