Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 75


Si-woo chỉ lặng lẽ nhìn bàn tay của Ji-han một lúc. Trên gương mặt trắng đến mức gần như tái nhợt ấy, một chút căng thẳng mơ hồ lan tỏa.


Cậu cố gắng nuốt nước bọt sao cho không gây chú ý, nhưng tiếng “ực” lại vang lên rõ mồn một. Hoàn toàn không thể che giấu được sự hồi hộp.


“Cậu căng thẳng gì chứ. Đâu phải lần đầu chúng ta làm cái này.”


“Im đi.”


Hôm nay Ji-han cứ nói toàn mấy câu đúng mà nghe lại đáng ghét vô cùng. Si-woo liếc anh, c*n m** d***.


Quả thật trước đây hai người đã từng làm một lần guiding tiếp xúc nhẹ. Khi nắm tay Ji-han, cậu không hề tỏ ra phản ứng kháng cự rõ rệt, chỉ là tức giận thì có.


“Nhắm mắt lại.”


Nghe lệnh của Si-woo, Ji-han nhắm mắt chặt. Thoát khỏi ánh nhìn ghim chặt đó, Si-woo liền hít sâu một hơi, nhưng vẫn mang dáng vẻ căng cứng quá mức.


“Đừng cử động.”


Sự căng thẳng này không chỉ vì ác cảm với guiding tiếp xúc. Thực lòng, Si-woo cũng không biết vì sao miệng mình lại khô khốc như vậy. Chỉ đơn giản là cảm thấy khó chịu trong lòng.


“Chỉ cần ngồi yên thôi. Nếu không, tôi sẽ không guiding cho anh suốt một tuần.”


Khi ôm Geon-ho để guiding, cậu chẳng hề chần chừ. Khi đó, chỉ đơn giản là làm theo cảm xúc thôi.


Có lẽ vì đã quen thuộc với vòng tay của Geon-ho, cậu chẳng thấy khó chịu chút nào. Nhưng với các esper khác, chỉ cần nghĩ đến chuyện nắm tay là mặt đã cứng lại.


“Tôi chỉ làm khi tôi muốn.”


Si-woo lẩm bẩm, nhớ lại thời còn là thực tập sinh, lúc từng thử guiding tiếp xúc.


“Giữa chừng mà tôi dừng thì đừng có nổi giận. Mà nếu chửi thề thì tôi sẽ không bao giờ làm nữa.”



Cậu trợn mắt, nhìn chằm chằm bàn tay Ji-han như để nhấn mạnh lời mình. Gương mặt cố tình tỏ ra dữ dằn để không bị áp lực bởi khí thế của một esper.


Nếu gỡ bỏ lớp mặt nạ sắc bén ấy, bên trong chỉ là một chú mèo trắng nhỏ đang xù lông vì sợ hãi. Nhắm mắt theo lời cậu, Ji-han chợt liên tưởng đến hình ảnh ấy.


Khác với thường ngày, Si-woo hôm nay nói nhiều bất thường. Có lẽ tất cả đều vì căng thẳng. Vốn dĩ cậu không phải kiểu người hay lẩm bẩm một mình như vậy.


“Guide-nim.”


“Gì.”


“Hay để lần sau nhé?”


Đầu Ji-han nghiêng nhẹ sang một bên. Anh vẫn nhắm mắt, bàn tay cũng không hề động đậy.


Nếu Si-woo nói không làm được, anh sẽ dừng ngay. Dù rất muốn trải nghiệm đầy đủ guiding tiếp xúc từ cậu, anh không muốn gây áp lực chút nào.


“Để lần sau cũng được. Không làm cũng chẳng sao.”


Vì đối phương là một guide có sở trường “biến mất”, nên chỉ cần cậu hơi khó chịu là anh đã thấy bất an, sợ rằng cậu lại bỏ đi mất.


“Lần sau cái gì.”


Cùng lúc với giọng nói khẽ vụt qua, một luồng năng lượng ấm áp đã bao trùm bàn tay Ji-han.


“Bắt đầu đây.”


Vừa nắm lấy tay anh, Si-woo liền truyền guiding. Vẫn là kiểu guiding mạnh mẽ, không chút do dự.


Ji-han hơi khựng lại, rồi khóe môi cong lên, toàn tâm hấp thụ nguồn năng lượng truyền qua da thịt.


Luồng guiding táo bạo bám riết lấy cơ thể anh. Càng kéo dài, mí mắt nhắm chặt của Ji-han càng dần thư giãn.


“Mở mắt được chưa?”



“Không.”


Nhận lấy câu từ chối dứt khoát, Ji-han ngoan ngoãn tiếp tục. Lượng guiding so với guiding tỏa thì không thể so sánh, cứ như mưa xối xả. Chỉ mới chạm tay thôi mà cảm giác như đang tiếp xúc toàn thân.


Đáng lẽ anh nên bảo cậu giảm bớt.


Đôi môi hơi hé, đầu lưỡi khẽ l**m môi dưới rồi lại nuốt lời. anh quyết định để cậu làm theo cách mình muốn, dù sao đây cũng là lần guiding tiếp xúc chính thức đầu tiên.


Cũng chính vì thế mà anh đã sắp xếp để được làm người đầu tiên trong hôm nay. Dù Geon-ho hay em út đều có khả năng kiểm soát tốt, nhưng ai biết chuyện gì có thể xảy ra. Tai nạn luôn đến bất ngờ.


“Thế nào, ổn chứ?”


Không nhìn thấy nét mặt của Si-woo khiến anh hơi bứt rứt. Muốn nhìn mới biết được tâm trạng của cậu, nhưng vì đang nhắm mắt nên không thể quan sát.


“Có thể tiếp tục không?”


Guiding vẫn diễn ra suôn sẻ, nhưng vì lúc bắt đầu cậu đã tỏ ra quá căng thẳng nên anh không khỏi để tâm.


Có lẽ vì không nhận được câu trả lời nên Ji-han đoán rằng mức này chắc vẫn ổn. Dù đã trôi qua khá lâu nhưng guiding vẫn chưa dừng lại, thậm chí càng lúc càng có nhiều năng lượng tuôn ra hơn.


Rốt cuộc thì tại sao cậu ta lại nói là không làm guiding tiếp xúc? Rõ ràng làm rất tốt như thế này cơ mà.


Nghĩ thế nào đi nữa thì cậu chẳng có vẻ gì là có ác cảm với việc tiếp xúc cả. Đôi mắt của Ji-han, trong khi nghĩ đi nghĩ lại về Si-woo, khẽ đảo qua lại dưới mí mắt khép hờ. Mí mắt khẽ run nhẹ.


Biết đâu không phải là ghét, mà chỉ đơn giản là xa lạ và ngượng ngùng thôi?


Suy đoán vừa lóe lên ấy nhanh chóng trở thành sự chắc chắn, bởi anh biết rõ về hoàn cảnh của cậu.


Chỉ cần xem hồ sơ cũng đủ hiểu rằng Si-woo đã lớn lên trong một môi trường hoàn toàn tách biệt khỏi người khác. Thời điểm đáng ra phải được cha mẹ yêu thương, cậu lại nhiều lần bị chuyển từ trại trẻ này sang trại trẻ khác. Đó là môi trường tất yếu sẽ làm tăng sự đề phòng và ác cảm với con người.


Chỉ vì là guide mà phải nắm tay người xa lạ để guiding thì làm sao mà dễ dàng được. Tất nhiên sẽ thấy khó chịu.


Những người không biết về quá khứ đó hẳn sẽ chỉ thấy cậu như một guide khó tính và nhạy cảm. Họ sẽ mang định kiến về một thú nhân mèo và chẳng buồn tìm hiểu sâu vào nội tâm cậu. Mà bản thân cậu chắc cũng không muốn họ làm vậy.



Ngón tay Ji-han khẽ vuốt nhẹ mu bàn tay trắng của Si-woo. Đó là một hành động vô thức.


Si-woo, mải mê với guiding, hoàn toàn không nhận ra. Cậu tập trung đến mức Ji-han ấn nhẹ lên mu bàn tay cũng chẳng phản ứng, chỉ càng truyền nhiều năng lượng hơn nữa.


Nhờ vậy, Ji-han, đang được bao bọc trong guiding của cậu, cảm thấy cơ thể mình thư giãn một cách rõ rệt với tốc độ đáng kinh ngạc. Cơn đau đầu kinh niên vốn bám dai dẳng ngay cả khi ngủ cũng bắt đầu tan biến như sương mù dần tan.


Khoảnh khắc này, anh bỗng thấy biết ơn con số 74% khi kiểm tra tỉ lệ kết hợp. Dù không bằng hội rưởng, nhưng mức độ tương hợp của anh với Si-woo cũng đủ cao.


Chỉ cần nắm tay thôi là guiding đã đủ hiệu quả. Tất nhiên, nếu tiếp xúc nhiều hơn thì sẽ càng tốt.


“Có thể giảm bớt cũng được.”


Ji-han cố gắng cử động đôi môi đã lười biếng của mình để lên tiếng. Anh cần tự trấn tĩnh bản thân.


Nếu là esper khác thì có lẽ đã nổi điên lên và “nuốt chửng” cậu từ lâu rồi. Guiding của Si-woo quá mức nguy hiểm.


“Nhẹ thôi. Không là tôi ngất mất đấy.”


Anh vừa đùa khẽ thì bất ngờ nhận lại một phản ứng ngoài dự đoán.


“……”


Si-woo tách các ngón tay anh ra rồi đan xen vào, vừa làm vừa “suỵt” khẽ, như bắt chước tiếng rít của rắn.


Bị thôi miên, Ji-han mở mắt ra, nhìn Si-woo đang hoàn toàn tập trung vào guiding. Đôi mắt nhắm chặt của cậu cho thấy cậu đang cẩn thận điều chỉnh sóng năng lượng của anh. Có vẻ cậu còn chẳng nhận ra mình vừa đan tay với anh.


Si-woo tập trung đến mức phần thân trên khẽ nghiêng dần về phía anh.


“Thật sự là tôi sắp ngất đây.”


Ji-han thì thầm, vui vẻ đón lấy mái đầu trắng đang tiến gần. Anh đưa vai ra trêu chọc, và cậu thật sự dựa trán vào đó.


“Guide-nim?”



Đến lúc này, anh dần nhận ra là Si-woo không còn giữ được trạng thái tỉnh táo hoàn toàn.


“Han Si-woo Guide-nim.”


“Đừng có gọi…”


Giọng nói khe khẽ của Si-woo mang theo hơi thở nóng ấm. Dù cố gắng không nghĩ bậy, anh vẫn không thể phủ nhận đó là giọng điệu nghe đầy k*ch th*ch.


“Ngồi yên…”


Si-woo dụi mũi vào cổ Ji-han, thở ra một hơi thật sâu. Làn hơi dẫn theo năng lượng guiding thấm vào cổ anh rồi chảy sâu vào bên trong, khiến toàn thân nóng bừng.


“Nguy hiểm thật.”


Ji-han lẩm bẩm, ngước nhìn trần nhà, cố gắng phớt lờ việc Si-woo đang hít lấy mùi của mình như thể muốn ghi nhớ nó. Nhưng đó là chuyện bất khả thi.


Ánh mắt anh rồi cũng hạ xuống, dừng lại ở Si-woo đang vùi mặt vào cổ và vai mình, vẻ mặt có chút bực bội.


“Không hạ xuống được nữa…”


Có vẻ cậu bực vì sóng năng lượng của Ji-han không chịu giảm xuống dưới một mức nhất định. Dù đã dốc hết sức, sóng năng lượng rối ren ấy vẫn chưa được gỡ bỏ hoàn toàn. Chỉ với một lần guiding thì không thể hóa giải hết; nó đã bị rối từ rất lâu rồi. Đan tay hay dụi má cũng chẳng thể lập tức làm nó hạ xuống.


“Hôm nay không cần hạ hết đâu.”


Ji-han nhẹ nhàng gỡ tay mình ra khỏi tay cậu. Hôm nay đến đây là đủ. Nhìn ánh mắt mất tiêu cự của Si-woo, anh càng chắc rằng không thể tiếp tục nữa.


Đã nghe nhiều về việc các esper mất kiểm soát khi được guiding, nhưng đây là lần đầu tiên anh thấy trường hợp ngược lại. Bình thường, nếu có ai thấy k*ch th*ch về mặt thể xác trong guiding thì đó phải là esper. Dù guide đôi khi cũng có thể hưng phấn khi quá tập trung, nhưng đó là trường hợp cực hiếm. Nếu tỉ lệ kết hợp không cao bất thường thì guide thường giữ được sự bình tĩnh.


“Dừng ở đây thôi. Cậu làm tốt rồi.”


“Tại sao?”


Khi Ji-han buông tay, Si-woo nhanh chóng chớp mắt, đặt tay lên vai anh. Rồi cậu quỳ hẳn lên sofa, tách rộng hai đầu gối, tiến sát lại gần anh.


“Không vừa ý à?”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 75
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...