Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 65
Sau khi rời ký túc xá, thư ký liền đi tìm Tae-beom. Việc đối phương không nghe máy khiến anh ta thấy khó chịu.
Nếu ra ngoài hiện trường cổng thì anh ta còn có thể nghĩ là bận, nhưng vị trí hiện tại của Tae-beom vẫn cố định ở văn phòng của bản thân.
“Hội trưởng, tôi vào nhé.”
Cùng với tiếng gõ cửa ngắn, thư ký mở cửa phòng làm việc rồi hơi khựng lại. Đèn trong phòng tắt.
“Hội—…”
Khi ánh mắt anh ta hướng về chiếc bàn quay lưng lại phía cửa sổ, anh ta liền bước nhẹ, cố gắng không phát ra tiếng động. Tae-beom đang ngủ. Không phải trên ghế sofa, mà là ngồi trên ghế làm việc.
Dáng ngồi vẫn thẳng tắp như người tỉnh, chỉ có đầu hơi nghiêng sang một bên. Là người ở cạnh Tae-beom nhiều nhất, thư ký lập tức nhận ra đối phương đang ngủ thật. Nếu là người khác, hẳn sẽ nghĩ người này chỉ đang nhắm mắt nghỉ ngơi.
Thư ký tiến lại gần bàn, lặng lẽ thán phục. Bình thường, chỉ cần nghe tiếng gõ cửa là anh đã tỉnh, vậy mà giờ đây ngay cả tiếng rung điện thoại cũng không đánh thức nổi. Đây là chuyện cực kỳ hiếm ở Tae-beom.
Là vì quá mệt ư? Hay vì hôm nay thể trạng tốt đến mức ngủ sâu?
Dù lý do là gì, dáng vẻ ngủ yên của anh cũng khiến người nhìn thấy ấm lòng. Thư ký khẽ mỉm cười, nhưng chẳng mấy chốc lại nuốt một tiếng thở dài khô khốc, đưa tay xoa cằm.
Đã ngủ thì thà nằm trên sofa còn hơn. Nhìn Tae-beom ngồi ngủ trên ghế khiến anh ta cũng thấy khó chịu thay.
Thư ký định rời đi để không làm phiền giấc ngủ của anh. Trời gần sáng, nên anh ta chỉ muốn khẽ kéo rèm lại. Thế nhưng, đúng lúc ấy, cửa bị đẩy mạnh.
“Xin thất lễ, Hội Trưởng Kang Tae-beom.”
Không gõ cửa, người bước vào là Kwak Seok-jin — Hội Trưởng của Hội Seowol.
Ngay khi cửa mở, Tae-beom cũng tỉnh dậy. Giống như người chỉ mới nhắm mắt một lúc, anh chậm rãi mở mí mắt.
“Có thể dành chút thời gian cho tôi không?”
Kwak Seok-jin bước tới, ánh mắt như rắn lóe lên. Thư ký định chặn lại, nhưng Tae-beom giơ tay ra hiệu dừng, trông như đã đoán trước việc Hội Trưởng Seowol sẽ tìm đến.
“Lý do gì mà Hội của chúng tôi bị cắt giảm khu vực phụ trách?”
Hơi thở của Kwak Seok-jin trước mặt Tae-beom trở nên gấp gáp. Sự gồng mình kiềm chế cơn giận lộ rõ.
“Hội chúng tôi không có thú nhân. Cậu biết rõ điều đó mà.”
Kwak Seok-jin trừng mắt sắc lạnh nhìn Tae-beom. Hội của hắn không có một Esper thú nhân nào — vốn là đối tượng không phải giám sát. Thế nhưng Tae-beom vẫn cắt giảm mạnh khu vực của Seowol.
“Thấy các anh đang quá sức nên tôi giảm bớt.”
Giọng nói phẳng lặng của Tae-beom vang ngắn gọn. Thái độ điềm tĩnh như hỏi “có gì sai sao?” ấy khiến thái dương của Kwak Seok-jin nổi gân.
Không kìm được nữa, hắn đập mạnh xuống bàn của Tae-beom.
“Chúng tôi chưa từng, một lần nào, làm việc quá sức.”
Hơi thở nồng mùi rượu mạnh phả vào mũi Tae-beom.
“Nếu không phải xem thường Seowol chúng tôi, thì hãy lập tức khôi phục như cũ.”
Khu vực phụ trách bị giảm đồng nghĩa vị thế ở trung tâm cũng giảm. Với Kwak Seok-jin, người vừa bị Hội Beakya vượt mặt và đẩy xuống hạng 2, đây là chuyện khó nuốt nhất.
Không thể rớt xuống hơn nữa. Chỉ riêng việc bị một Hội trẻ vượt qua đã là nỗi nhục suốt đời.
“Người cần bị cắt giảm khu vực bây giờ không phải chúng tôi, mà là Hội Beakya của các cậu.”
Hội Beakya có tới hai Esper thú nhân, lại thuộc nhóm nguy hiểm cao.
Nhưng như mọi khi, họ luôn hành động theo “đặc quyền” của mình, tự cho rằng mình khác biệt.
Tae-beom im lặng nhìn thẳng vào mặt Kwak Seok-jin — chính xác hơn là nhìn vào những vết sẹo trên đó.
Trán và má hắn có những vết sẹo dài.
Vết thương ấy xuất hiện vài ngày trước, khi Seowol không trụ nổi trước làn sóng cổng quá lớn và phải gọi Beakya đến hỗ trợ. Đến giờ vẫn chưa lành.
Sức hồi phục chậm lại và những sai sót trên hiện trường — đó là bằng chứng rõ ràng cho việc hắn đang quá sức. Không thể nào hắn không biết.
“Không chỉ thú nhân mới bạo phát.”
Lời cảnh báo trầm thấp của Tae-beom khiến khóe môi Kwak Seok-jin co rút. Bao nhiêu điều định nói bỗng nghẹn lại. Nhận ra ánh mắt Tae-beom đang lướt qua vết sẹo của mình, hắn im bặt.
Tae-beom chỉ tay ra cửa, ý bảo xong việc thì rời đi. Quen với thái độ lạnh lùng và kiêu ngạo ấy, Kwak Seok-jin chỉ gượng cười, gật đầu.
“Vâng, vậy tôi xin lui. Dù sao cũng là lệnh của Tổng hiệp Hội.”
Nhưng trái với lời nói, hắn tiến thêm một bước. Trước khi thư ký kịp cản, hắn đã nhanh chóng áp sát.
“Hãy tận hưởng đi. Đời chẳng biết khi nào sẽ tụt xuống đâu.”
Để lại lời cảnh báo tầm thường, hắn không ra cửa mà biến mất bằng dịch chuyển tức thời.
Kwak Seok-jin là một đa năng giả có thể dùng phân thân và dịch chuyển. Trước khi Ji-han — người sử dụng năng lực sao chép — xuất hiện, ai cũng xem trọng năng lực của hắn. Một Hội trưởng hội Seowol điều khiển thành thạo hai năng lực luôn được ngưỡng mộ.
Nhưng giờ đi đâu người ta cũng chỉ bàn về Hội Beakya. Với một Esper từng liều mạng cứu người trong thời kỳ cổng tràn ngập, chẳng ai còn quan tâm. Hắn chỉ bị coi là kẻ hết thời.
Công chúng và trung tâm giờ chỉ mê mẩn Hội Beakya. Ngoài năng lực vượt trội, họ còn trẻ, ngoại hình nổi bật — điều đó đủ khiến họ trở nên đặc biệt.
“Ngài có ổn không?”
Thư ký hỏi theo phép lịch sự. Khuôn mặt Tae-beom vẫn vô cảm, như một người có cơ mặt đã đông cứng. Trông anh ổn hơn bất cứ ai.
Tae-beom hờ hững xem đồng hồ, khoác áo đứng dậy.
“Đi đâu vậy?”
“Tuần tra.”
“À, vâng. Tôi đi cùng.”
Vừa gọi một Esper dịch chuyển, thư ký vừa tỏ vẻ tiếc nuối. Nếu không phải vì hội trưởng Seowol, có lẽ anh đã được nghỉ thêm một tiếng.
“Sao anh lại đến đây?”
Tae-beom chỉnh cổ áo, nhìn ra khung cửa sổ nhuốm ánh xanh của rạng đông. Ý anh là, sao giờ này còn không ngủ mà tới đây?
Lúc này, thư ký mới giãn mày, đập tay cái bốp, chuẩn bị thông báo một tin vui đủ để khiến Tae-beom phải quay đầu lại.
*****
Ánh nắng rực rỡ len qua khung cửa sổ, chiếu xuống gương mặt trắng toát của Si-woo. Bị ánh sáng làm phiền, cậu khẽ cau mày trong giấc ngủ say.
“Ưm…”
Cậu rên nhẹ, xoay người sang một bên để tránh nắng. Mặt trời đã lên cao lắm rồi, vậy mà trông cậu chẳng có ý định thức dậy.
Thầm oán trách cửa sổ không có rèm, Si-woo định đưa tay che mặt để chắn ánh sáng—
“Chói mắt à?”
Từ trên giường mình lại vang lên một giọng nói không nên có. Là giọng của tên ngốc… à không, của Kang Geon-ho.
“Có cần tôi mang rèm bên phòng tôi qua không?”
Si-woo bật mắt, ngẩn người nhìn Geon-ho đang thản nhiên bắt chuyện. Miệng cậu há ra vì sốc, đến mức khớp hàm kêu “cắc” một tiếng.
Geon-ho, lấy cánh tay mình làm gối, lập tức mở to mắt nhìn cậu. “Trật khớp hàm à?”
“A-anh… anh… Sao anh lại…!”
Si-woo lắp bắp, vội đưa tay sờ ngực mình. May quá, quần áo vẫn chỉnh tề. Thấy Geon-ho đang c** tr*n, cậu cứ tưởng mình cũng trong tình trạng tương tự, tim suýt rớt ra ngoài.
“Muốn chết à?! Sao anh lại ngủ ở đây!”
Cậu bật dậy quá nhanh, suýt ngã vì mất thăng bằng. Mi mắt nặng trĩu, cơ thể cũng mỏi rã rời. Đầu hơi đau… hình như cái cảm lạnh đáng ghét thật sự tìm đến rồi.
“Không nhớ à?”
Geon-ho lập tức đỡ lấy vai cậu, nói đầy ẩn ý. Thấy Si-woo trợn mắt như thể vừa nghe lời gì không nên nghe, hắn vội giải thích:
“Không có chuyện gì đâu. Cậu đang guiding thì ngủ quên đấy.”
Thật sao… Si-woo nhớ mang máng mình có ôm hắn để guiding, nhưng không nhớ làm sao lại lên giường, cũng chẳng nhớ đã ngủ lúc nào.
“Cậu bảo ngủ cùng.”
Geon-ho nhẹ nhàng đỡ cậu nằm xuống lại.
T-tôi á?!
Si-woo chỉ trừng mắt, không nói thành lời. Rõ ràng nét mặt cậu bảo “Không đời nào”, nhưng Geon-ho lại ung dung, nở nụ cười thản nhiên như thể hoàn toàn vô tội.
“Thật mà. Tôi thề.”
“N-nguỵ biện…”
Cậu cố lục lại ký ức. Rõ ràng mình chỉ định guiding 10 phút, nhưng vì sóng của hắn không ổn định nên đã cố thêm.
[Hơn 10 phút rồi. Đủ rồi.]
Những ký ức mờ nhạt của rạng sáng dần rõ rệt — cùng cảm giác bàn tay ấm áp vỗ nhẹ lưng mình.
[Thôi đi. Đủ rồi.] [Ngồi yên.] [Cậu đang buồn ngủ mà. Mắt còn không mở nổi, guiding gì nữa.]
Những tiếng cười khẽ, hình ảnh hắn cẩn thận bế mình lên giường… Geon-ho không hề lên giường theo. Hắn chỉ đặt mình xuống.
[Cùng ngủ đi.]
Chính cậu đã kéo hắn lên.
Si-woo lấy tay che mặt, rủa thầm. Hình ảnh Geon-ho lập tức leo lên khi mình vừa gật đầu đồng ý vẫn còn hiện rõ mồn một.
Chết tiệt, mình bị ám ảnh guiding rồi sao? Dù Esper bảo không sao, mình vẫn cứ cố làm cho bằng được. Trong đầu lúc đó chỉ nghĩ phải ổn định sóng của Kang Geon-ho.
“Nhớ rồi đúng không?”
Geon-ho nghiêng đầu cười. Si-woo thì vẫn đang nghiêm túc, thấy hắn cười một mình lại càng khó chịu.
“Không nhớ.”
“Thật à?”
Geon-ho cúi người xuống gần cậu. Trước khi hắn kịp đọc biểu cảm của mình, Si-woo đã nhanh tay đẩy hắn ra.
“Ra ngoài mau!”
Cậu dồn sức đẩy cái thân hình to lớn kia, nhưng chẳng nhúc nhích là bao. Chỉ một chút thế mà mồ hôi đã rịn trên trán — cơn sốt khiến cơ thể nóng ran.
“Được rồi. Coi như cậu không nhớ.”
“Tôi nói là không nhớ thật mà!”
“Ừ, không nhớ.”
Geon-ho đặt cậu nằm ngay ngắn, kéo chăn đắp lại. Vì không có rèm, hắn nhấc cả giường dịch ra xa cửa sổ.
“Tôi đi lấy cơm. Ăn xong ngủ tiếp.”
Si-woo không trả lời, chỉ chui đầu vào chăn. Ngủ dậy đã thấy đói meo rồi.
Geon-ho bỗng đặt tay lên chăn, chạm vào trán cậu. Dù không thể cảm nhận nhiệt độ qua chăn, hắn vẫn xòe bàn tay rộng như đang đo sốt. Bàn tay ấy còn ấm hơn cả vầng trán tròn.
“Có cần mang thuốc cảm không?”
Từ trong chăn, Si-woo chỉ khẽ gật đầu.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
