Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 26


Si-woo cắm đầu cắm cổ chạy như điên.


Trong đầu cậu lúc này chỉ có duy nhất một suy nghĩ: Phải thoát khỏi nơi này ngay lập tức. Ký ức về ánh mắt lạnh lùng của Geon-ho cứ hằn mãi trong tâm trí khiến đôi chân cậu không dừng lại nổi.


Việc cậu biến thành mèo không phải do cố ý. Không biết cơ thể lại trục trặc gì nữa đây. Chỉ vì hắt hơi thôi, vậy mà dáng vẻ lại thay đổi mà không hề có chủ ý.


Khu, hắt xì!


Ngay lúc này, những cơn hắt hơi vẫn không ngừng tuôn ra.


Si-woo dù nhăn mũi cũng không hề dừng lại. Chỉ cần đứng lại một giây thôi là như thể bàn tay to lớn phía sau sẽ tóm lấy cậu ngay lập tức. Chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến sống lưng lạnh buốt.


Bị bắt là chết chắc.


Chỉ nghĩ đến ánh mắt như muốn g**t ch*t cậu của Geon-ho cũng khiến tim Si-woo hẫng một nhịp. Chỉ cần bị một cú đấm từ bàn tay to kia thôi, e rằng cậu sẽ không bao giờ tỉnh dậy được nữa.


Kẻ vốn luôn tươi cười ấy, giờ đây lại cau mày giận dữ — cảnh tượng ấy càng in sâu vào trong đầu. Vì sự sống còn, Si-woo dốc hết sức lực, chạy không ngừng nghỉ.


Dù trong bụng cứ trào ngược lên như muốn nôn, cậu vẫn cắn răng nuốt xuống. Từ cổ họng đang nóng rực như lửa, một thứ gì đó khác cứ trồi lên, nhưng cậu nghiến răng chịu đựng.


Để không trượt chân trên mặt đường đá trơn trượt, Si-woo càng phải giữ vững tinh thần. Ngã lúc này là mất mạng như chơi.


Cậu không muốn đau. Chết cũng không muốn đau. Si-woo trợn mắt, nhảy vọt qua một vũng nước phía trước.


“Ưk!”


Cùng lúc đó, từ trong bụi rậm, một vật thể khổng lồ lao ra và đâm sầm vào cậu.


Cú va chạm khiến Si-woo bay người lên nhưng may thay, tiếp đất là một bãi bùn nhão nên không bị thương nghiêm trọng.


Meo… ư….


Dù vậy, phần bị va trúng đau nhức kinh khủng, như thể bị ô tô đâm vào.


Gâu! Gâu!


Kẻ đâm vào Si-woo không phải là xe, mà là một con chó to.


Một con sapsal* lông xám tro, r*n r* vòng quanh Si-woo đang nằm lăn ra. Có vẻ nó cũng bị cú va chạm làm hoảng hốt.
( là một giống chó có bộ lông dài to vừa)


Thoạt nhìn thì tưởng nó ngốc, nhưng từ khí chất toát ra, hình như không phải vậy.


Si-woo chưa thể đứng dậy ngay, chỉ nằm đó nhìn chằm chằm con sapsal đang chồm mũi vào mình.


Con chó đang thắt chặt một bộ quần áo quá cỡ quanh cổ. Khả năng rất cao đây là một thú nhân.



“Cậu… cậu không sao chứ?!”


Đúng như dự đoán, con chó nhanh chóng biến trở lại thành người. Khuôn mặt tái xanh, anh ta hoảng hốt kiểm tra tình trạng Si-woo. Thời tiết thế này, chắc ngoài thú nhân ra thì chẳng ai lang thang ngoài đường cả. Giống như ai đó...


“Xin lỗi! Tôi mải đi dạo, phấn khích quá nên…”


Anh ta lắp bắp, tay vội vàng mặc lại quần áo. Gương mặt hiền lành y hệt bản thể là con sapsal.


“À, cậu cũng là thú nhân à? Cậu nghe hiểu tôi nói chứ?”


Anh ta cẩn trọng bế Si-woo – người đã bất tỉnh vì cú đâm mạnh – và kiểm tra ý thức. Nhìn thân hình cao lớn, rắn chắc kia, chắc hẳn là một esper.


“Trước tiên để tôi đưa cậu đến bệnh viện nhé!”


Là esper có khả năng dịch chuyển.


A… được cứu rồi.


Si-woo thở ra một hơi nhẹ nhõm khi khép mắt lại. Chỉ cần thoát khỏi nơi này thôi cũng khiến cậu an tâm phần nào.


Tạch, tạch.


Ngay khi người đàn ông vừa dịch chuyển đến tòa nhà chính, Si-woo lập tức ra dấu hiệu rằng cậu là thú nhân.


“À, đúng là thú nhân nhỉ?”


Khi Si-woo vỗ vào ngực rồi nháy mắt một bên, anh ta lập tức hiểu. Còn tốt bụng mang áo cho cậu mặc nữa.


Phải rồi, ngay từ đầu lẽ ra phải làm thế này.


Ngay từ lúc gặp Kang Geon-ho lần đầu tiên, lẽ ra nên thành thật nói mình là thú nhân. Không nên vì vài miếng đồ ăn mà lừa gạt một người tốt bụng, ngốc nghếch.


“Thật sự không cần đi bệnh viện chứ?”


“Vâng, tôi ổn rồi ạ.”


“Nhưng mà…”


Vừa đi vừa hối hận, Si-woo nhanh chóng rời đi. Cậu kéo sâu chiếc mũ trùm từ áo khoác được cho, che kín mặt, rồi quay lại nơi mình phải trở về.


[Kang Shiro!]


Giọng nói ngốc nghếch ấy như vọng về từ đâu đó khiến cậu không dám lơ là cảnh giác. Si-woo dáo dác nhìn quanh như một tên trộm đang quay về chỗ ở.


Mãi sau này cậu mới nhận ra cơ thể căng cứng đến mức đau nhức.




Không biết lấy đâu ra sức lực, đôi chân cậu run rẩy như muốn gãy rời vẫn cố bước từng bước về dãy phòng hướng dẫn viên.


Khi Si-woo về tới nơi, trong phòng không có ai. Ướt như chuột lột, thân hình tơi tả của cậu may mà không bị ai nhìn thấy.


Nhưng khi bước đến giường của mình, cơn stress lập tức chạm đỉnh.


Vì vắng mặt hơn nửa tháng, giường của Si-woo đã bị phủ đầy rác và quần áo không dùng đến. Người ta thấy cậu không trở lại, liền tự ý biến giường cậu thành chỗ vứt đồ.


Si-woo phải dùng đôi tay run lẩy bẩy gom sạch đống rác ấy mới có thể nằm xuống.


Ngay từ khi bắt đầu hắt hơi, cậu đã thấy không ổn, và vừa đặt lưng xuống giường, cơn ớn lạnh liền ập đến, toàn thân nhức mỏi.


Triệu chứng cảm cúm bắt đầu.


Sau khi guiding cạn kiệt năng lượng, lại còn bị mưa dầm, cảm là điều dễ hiểu. Si-woo không còn sức để ra ngoài mua thuốc, chỉ biết ngủ vùi.


Dù có còn sức, cậu cũng không dám bước ra ngoài. Vì Geon-ho đã nhìn thấy mặt cậu rồi, cậu không đủ dũng khí xuất hiện trước mặt hắn nữa.


“Hức…”


Cậu đã nghĩ sẽ ngủ để vượt qua cơn cảm, nhưng kết cục lại là thua thảm hại.


“Khặc… khụ! Hức… khặc khặc!”


Hôm ấy, dưới trận mưa xối xả, Si-woo đã nhiễm lạnh nặng đến mức nằm sốt mê man suốt bốn ngày. Dù hôm nay – sau một tuần – cơn sốt đã dịu đi chút ít, cơn ho vẫn không ngớt.


“Haa…”


Si-woo trùm chăn kín đầu, lấy tay bịt miệng lại rồi ho khan. Cơ thể đau nhức khiến cậu chẳng thể ngủ yên, vì thế quá trình hồi phục càng thêm chậm chạp.


“Ha, còn định ho đến bao giờ nữa chứ.”


Một guide không chịu nổi tiếng ho của Si-woo liền buông lời tỏ thái độ lộ liễu. Có người còn bực mình nói ai đó hãy mở toang cửa sổ ra.


Si-woo nằm co ro trong tấm chăn mỏng, nghe hết mọi lời nói hướng về mình, càng siết chặt tay che miệng hơn. Cậu vùi mặt vào gối, cầu mong cơn ho dừng lại, nhưng cũng chẳng ăn thua.


Cậu cứ thế nín thở, chờ đến khi tất cả các guide rời khỏi ký túc xá.


“Khụ, khặc…”


Chỉ sau khi còn lại một mình, Si-woo mới thò đầu ra khỏi chiếc chăn ngột ngạt. Vì không thở được đúng cách nên khuôn mặt cậu đỏ bừng cả lên.


“Chết mất thôi…”


Cơn sốt vẫn chưa hạ, trước mắt cứ quay cuồng. Bụng thì đói nhưng chẳng buồn ăn, lại càng thêm khổ sở. Đã một tuần nay, cậu chỉ cố gắng nuốt chút nước lọc.


Chỗ thịt được Geon-ho dỗ dành bằng cơm và đồ ăn vặt để nuôi béo lên, đã tiêu biến sạch chỉ trong một ngày. Có lẽ vì đang quen ăn ngon đều đặn mà đột ngột không ăn được, trông cậu lại càng gầy gò hơn trước.



Anh ta thực sự cảm thấy có lỗi vì đã chạy nhảy bất cẩn. Còn nói tên guild mình phụ trách cho Si-woo, dặn nếu cơ thể có gì bất thường thì nhớ liên lạc.


Có phải thú nhân chó sinh ra ai cũng tốt bụng không nhỉ?


Si-woo nghĩ vậy rồi lại nhớ tới “tên ngốc” kia. Suốt một tuần nằm liệt giường, cậu không có lấy một ngày quên được Hội Baekya.


Mỗi khi cố nhắm mắt để không nghĩ đến nữa, hắn lại xuất hiện trong mơ, đến để bắt lấy cậu. Người thường xuyên xuất hiện nhất trong giấc mơ Si-woo chính là Geon-ho.


[Cơ hội cuối cùng đấy.]


Hắn lặp lại lời cảnh báo ngày đầu gặp mặt, gương mặt cứng như đá. Giọng nói lạnh lùng hỏi cậu có phải thú nhân không, càng khiến Si-woo sợ hãi hơn.


“Phiền thật… khụ khụ.”


Si-woo thở dài, đá đá chăn bằng chân rồi lại kiệt sức mà nhắm mắt lại. Vì không ăn gì nên chỉ cần cử động nhẹ cũng hoa mắt chóng mặt.


Nếu không có viên socola từ thú nhân kia, cậu đã ngất đi từ lâu. Si-woo xoa cái bụng xẹp lép của mình rồi từ từ ngồi dậy.


“Ư…”


Chỉ mới nâng được nửa thân trên mà tiếng rên đã bật ra. Đau nhức quá mức khiến người ta khó tin đây chỉ là cảm cúm thông thường.


Có vẻ đây là hậu chứng sau khi guiding.


Si-woo ôm trán, r*n r* lê bước vào nhà tắm. Ít ra thì giờ cậu đã có thể đi đứng bình thường bằng hai chân. Bốn ngày sốt cao vừa qua, cậu thậm chí không thể đi nổi mà chỉ có thể bò.


Như mọi ngày, Si-woo ngồi xổm trên nền gạch lạnh lẽo để đánh răng.


Dù bệnh nặng, việc đánh răng vẫn không thể bỏ. Nhất là cậu chà lưỡi thật kỹ. Để xóa sạch nụ hôn đầu tiên với hội trưởng Baekya khỏi đầu óc.


“Ọe…”


Càng muốn quên, ký ức ấy lại càng hiện về rõ ràng. Cậu nhắm mắt lại và nôn khan vì đã chà lưỡi quá mạnh.


Đánh răng xong, Si-woo vẫn ngồi bệt trên sàn nhà tắm thêm một lúc. Đợi chóng mặt tan bớt rồi hít sâu một hơi, cậu mới rời khỏi đó.


“Đói quá…”


Hôm nay nhất định phải ăn cái gì đó. Phải có sức thì mới chạy trốn hay bị bắt để xin tha gì đó được.


Si-woo nghiêng về vế đầu và bắt đầu chuẩn bị ra ngoài.


.


.


Hôm nay trời vẫn đầy mây xám.



Cậu hít thở không khí ẩm ướt rồi chậm rãi đi về phía căn tin. Ban đầu tính ghé cửa hàng tiện lợi gần đó mua đại gì ăn tạm, nhưng cuối cùng lại thèm đồ ăn nóng nên quay sang nhà ăn.


May mắn là vào giờ lỡ cỡ, không có nhiều người. Si-woo nhẹ nhàng nhấc vành mũ lên một chút để nhìn bảng thực đơn. Vì đây là khu chỉ dành cho guide ra vào nên cậu thấy bớt căng thẳng phần nào.


Ăn gì đây ta…


Lâu rồi mới được ăn, nên cậu chọn kỹ lưỡng. Điều kiện duy nhất là phải là món nóng, ăn vào thấy ấm bụng.


Si-woo nhìn quanh tìm món nào nhiều và nóng hổi nhất. Đúng lúc ấy, một hướng dẫn viên đi ngang qua với khay cơm đang bốc khói nghi ngút – là gukbap (canh).


Ngon quá…


Mùi thơm béo ngậy khiến Si-woo nuốt nước miếng ừng ực và lập tức bấm chọn món gukbap. Nhưng rồi cậu lại không thể bấm thanh toán được.


“…”


Ngón tay lưỡng lự rốt cuộc không chọn gukbap mà bấm vào món mì gói quen thuộc.


Vì cậu không đủ khả năng để ăn một suất cơm trên 10,000 won. Ở cạnh “tên ngốc” kia, được ăn uống no nê quá lâu nên cậu đã lầm tưởng rằng mình cũng sung túc.


Si-woo nuốt nước bọt, đứng chờ mì với vẻ mặt cay đắng.


Cậu còn phải để dành tiền mua điện thoại mới nữa. Hôm đó ngủ gục trên ghế công viên, vừa quần áo vừa điện thoại đều bị mất trộm. Lấy thì lấy một thứ thôi cũng được…


“Haiz, điện thoại mắc thật…”


Cậu bê khay đồ ăn lên, bước từng bước nặng nề tìm một góc khuất để ngồi.


Vừa nghĩ đến chuyện tiền bạc, cảm giác thèm ăn đã ít lại càng ít hơn. Si-woo chỉ khuấy nhẹ nước súp đỏ của tô mì mà không húp lấy một ngụm. Cơn đau đầu vẫn chưa dứt, chắc phải mua thuốc rồi.


Thuốc cảm bây giờ bao nhiêu tiền nhỉ…


Chỉ vài nghìn won thôi, nhưng nghĩ đó là tiền một bữa ăn cũng khiến cậu chần chừ. Dù sao sốt cũng bắt đầu hạ, ráng chịu thêm chút nữa chắc không sao. Cậu vừa nghĩ vừa xoa xoa trán nóng hổi.


“…”


Bất chợt, ánh mắt Si-woo đờ ra, chớp mắt lặng lẽ.


Không chỉ là không có khẩu vị, mà đến cả ý chí để ăn cũng bay biến đâu mất rồi. Chính bản thân đang tiết kiệm đến cả tiền thuốc cảm cũng khiến cậu thấy vô cùng thảm hại.


“Haa…”


Cậu cố cử động đũa nhưng rồi cũng buông xuôi, ngồi thẫn thờ nhìn vào không trung. Nghĩ rằng sợi mì nở ra thì sẽ thành nhiều hơn một chút, cậu chỉ biết cúi đầu chèn nén đôi mắt cay xè.


Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, Si-woo từ từ mở miệng.


Cậu lặng lẽ dời ánh mắt đã lấm tấm ướt xuống, đưa tay vào túi quần. Trong đó, cậu đã cất chiếc vòng cổ màu đen.


Ngay khi đầu ngón tay chạm vào mặt dây lạnh ngắt của chiếc vòng bị đứt ấy, nước mắt lập tức biến mất.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 26
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...