Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 194: Ngoại truyện 11:
“Không lạnh à?”
Geon-ho cau mắt, buông một câu hỏi chẳng ăn nhập gì cả. Bàn tay hắn chậm rãi lần mò trên người Si-woo.
“Sao anh lại thế này chứ.”
Si-woo vốn nghĩ hắn sẽ lại ghen tuông mà lớn tiếng, nên thoáng thấy nhẹ nhõm. May thay, Geon-ho đã say đến mức chẳng buồn nhận ra cậu với Seo-jun vừa làm gì.
“Không lạnh. Ngủ tiếp đi.”
Si-woo đưa tay khép mí mắt hắn lại. Geon-ho ngoan ngoãn nhắm mắt, song bàn tay vẫn tiếp tục s* s**ng khắp cơ thể cậu. Những ngón tay to lớn dính chặt như nam châm khiến Si-woo vô thức thở gấp.
“Mặc áo vào. Kẻo cảm lạnh đấy.”
Giọng Geon-ho ngà ngà rượu nhưng lại trầm ổn, còn thấp hơn thường ngày, càng gợi lên trong đầu Si-woo khuôn mặt một người giống hệt hắn.
“Hức.”
Bàn tay v**t v* eo thon trượt dần lên ngực. Geon-ho, mắt nhắm nghiền, nuốt lấy môi Si-woo. Phản xạ đáp lại nụ hôn, Si-woo ngồi hẳn lên người hắn, bụng áp chặt vào nhau.
Seo-jun thì lặng lẽ uống tiếp. Nhìn thấy tấm lưng gợi cảm của Si-woo khi nằm trong vòng tay Geon-ho, rượu trong cổ họng cậu bỗng trở nên ngọt lịm thay vì đắng nghét như trước.
“Đừng có mà nhìn.”
Geon-ho kéo hông Si-woo che đi tầm mắt Seo-jun, bực tức ném thẳng chiếc gối sofa vào mặt cậu ấy. Seo-jun say đến độ phản ứng chậm, chẳng kịp tránh.
Thấy vậy, Si-woo liền véo vào cánh tay Geon-ho, trừng mắt trách móc rồi cắn mạnh môi dưới hắn.
“Thằng đó đang nhìn m/ông em đấy.”
Geon-ho ấm ức, bàn tay vẫn bóp lấy mông ướt át của cậu. Si-woo giữ lấy cằm hắn, kiêu ngạo nói:
“Vậy thì anh cũng nhìn đi.”
À, vậy thì được rồi. Geon-ho nhắm rồi lại mở mắt, liền xuôi lòng, tiếp tục hôn cậu mà chẳng thèm để ý đến Seo-jun nữa.
Đúng là Han Si-woo, thông minh chẳng gì qua nổi.
Trong khoang miệng, mùi rượu nồng nặc của Geon-ho càng quấn riết. Chỉ ngửi thôi Si-woo cũng biết hắn đã uống nhiều đến mức nào—ít nhất gấp đôi Seo-jun. Có lẽ vì vậy mà mọi động tác đều nặng nề, chậm chạp, đến cả đầu lưỡi cũng không còn thô bạo như mọi khi, trái lại khiến Si-woo sốt ruột như bị cố tình trêu chọc.
Geon-ho khẽ cười, ánh mắt đỏ rực đảo qua.
“Muốn không?”
Biết rõ câu trả lời nhưng vẫn cố tình hỏi để khiêu khích. Si-woo chỉ biết r/ên “Ừm…” rồi quàng tay ôm chặt cổ hắn. Đôi môi hắn nhếch lên đầy nham hiểm, càng khiến lồng ngực Si-woo nóng bừng.
Chỉ bằng mùi rượu thôi cũng đủ khiến người ta say. Đó là điều Si-woo lần đầu tiên nhận ra. Và cậu cũng hiểu ra, thể lực của mình hóa ra bền bỉ hơn tưởng tượng.
“Geon-ho hyung, đủ rồi.”
Geon-ho bị giữ chặt một bên chân, liền vung bên còn lại như cảnh cáo Seo-jun tránh xa. Kẹt giữa cả hai, Si-woo cau mày vì mùi rượu hăng hắc xộc vào mũi.
“Đừng có cãi nhau nữa.”
Ngày nào cũng phải nghe Kang Geon-ho với Yoo Ji-han gây gổ đã đủ chán, giờ lại đến hai đứa em thì Si-woo thực sự bực bội. Thấy cậu gắt gỏng, cả Geon-ho lẫn Seo-jun đồng loạt im miệng.
“Ồn ào đến mức này thì ai mà sống nổi chứ.”
Si-woo lấy tay bịt tai, lắc đầu lắc cổ, khẽ tặc lưỡi. Cử chỉ nhỏ nhặt ấy lại càng khiến hai Esper nuốt khan, cổ họng bất giác run lên.
Gương mặt đỏ bừng vì men rượu, vừa càu nhàu vừa đáng yêu đến phát điên.
“Phải sống hòa thuận với nhau. Hiểu chưa?”
Hai người khẽ gật đầu, ánh mắt theo bản năng lại hạ xuống phía dưới.
“Trả lời cho rõ ràng.”
“Dạ.”
“Ừm.”
Si-woo vẫn chưa nguôi giận, gương mặt lạnh lùng đáng sợ, đưa tay vuốt mái tóc ướt đẫm mồ hôi. Khi đã thả lỏng sức, cậu lại thấy khát.
“Ê, cái đó……”
Chưa kịp để Geon-ho và Seo-jun ngăn, Si-woo đã chộp lấy chai rượu lăn lóc, dốc ừng ực thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh. Nhưng ngay sau đó, cảm giác như thực quản bị thiêu đốt khiến cậu rùng mình, lập tức ném chai đi.
“Uệk!”
Geon-ho nhanh tay đón lấy chai, rồi dùng năng lực niệm lực đẩy toàn bộ rượu vào góc.
“Để em… em lấy nước cho anh.”
Seo-jun hốt hoảng bật dậy khỏi sofa, vừa định chạy đi lấy nước thì Si-woo lại không cho phép.
“Chát đắng thật.”
Si-woo nắm chặt tay Seo-jun, đồng thời nghiêng người về phía Geon-ho. Cậu thẳng thừng xâm chiếm miệng hắn, như muốn xóa đi vị rượu khó chịu bằng nụ hôn. Bàn tay kia thì kéo Seo-jun lại gần.
Geon-ho ngoan ngoãn hút sạch từng giọt rượu còn sót trong miệng Si-woo, không bỏ sót lấy một. Sức mạnh nơi đầu lưỡi h/út chặt khiến Si-woo giật nảy, nghẹn ngào rê.n khẽ trong cổ.
Geon-ho càng siết chặt, k*ch th*ch Si-woo nhiều hơn.
“Ưm!”
Trong lúc mải mê hôn Geon-ho đến mất lý trí, thân người Si-woo bất ngờ bị đẩy mạnh về phía trước. Chính là Seo-jun từ phía sau th.úc tới.
“Ha…….”
“Ah, hự…!”
Si-woo túm lấy cổ áo Geon-ho, ánh mắt sắc lạnh lóe lên. Chỉ một tia cảnh cáo trong đôi mắt xanh ấy cũng đủ để Geon-ho rụt ngay lại.
Nhưng thay vì đẩy ra, Si-woo lại ban cho hắn thêm nụ hôn. Geon-ho ôm lấy Si-woo, để mặc cậu dùng răng cắn quét khắp, miết chặt vào ni.êm mạc, rồi khóe môi hắn lại cong lên.
“Ha, đẹp chết tiệt… Han Si-woo…….”
Tiếng chửi thề của Seo-jun vương vất quanh tai họ. Cảm giác khác thường khiến bên dưới Si-woo lại căng chặt, cậu ấy nghiến mắt, ngửa đầu. L/ạc th/ú quá mức đôi khi còn biến thành đau đớn.
Geon-ho l**m đôi môi Si-woo, kiên nhẫn dỗ dành, v**t v* cho đến khi biểu cảm nhăn nhó kia giãn ra.
Si-woo run rẩy bởi cảm giác nhột nhạt, mũi chân cào loạn trên sofa. Cơ thể cậu trên người Geon-ho rung lắc dữ dội.
Trong mắt Geon-ho ôm Si-woo bừng lên những tia lửa. Seo-jun cũng vậy.
Nuốt chỗ rượu còn lại hòa cùng nước bọt, Seo-jun với gương mặt thất thần từ từ áp sát Si-woo, quỳ một gối lên sofa, chậm rãi như dã th/ú áp đến con mồi.
Ánh mắt hắn bùng cháy, hệt như kim loại nung đỏ rực. Nếu Si-woo bắt gặp, hẳn đã bị cuốn đi.
Si-woo vươn tay ra sau, định nắm lấy bàn tay Seo-jun. Thế nhưng Seo-jun không nắm, mà cúi xuống, ngậm lấy, nuốt chửng từng ngón tay trắng mảnh.
Rượu vào thêm khiến Seo-jun không còn tỉnh táo. Mọi hành động đều không qua suy nghĩ, chỉ thuần theo bản năng.
Đôi mắt mơ màng, Seo-jun dừng lại chốc lát, nhìn Si-woo và Geon-ho đang say đắm khóa môi.
“Cho tôi…….”
Hắn lẩm bẩm, tựa như cầu xin được tham gia, rồi lao tới. Cơ bắp nơi hông siết chặt, đồng thời đôi chân Si-woo cũng m.ở rộ.ng thêm.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 194: Ngoại truyện 11:
10.0/10 từ 42 lượt.
