Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 192: Ngoại truyện 9: Giả bộ ngây thơ út út

Seo-jun nấu nhanh một nồi cháo trong bếp.

Từ khi sống chung với Si-woo, cậu là em út nên tự nhiên nhận hết việc bếp núc. Làm rồi mới biết mình cũng khá thích nấu ăn.

“Cháo gì chứ. Ăn cơm còn hơn.”

Geon-ho, vừa dỗ mèo ngủ xong, ngồi xuống bàn bếp làu bàu. Nhờ Si-woo chơi với nó cả ngày nên con mèo chẳng mè nheo, ngủ ngoan ngay.

“Anh ấy ăn xong rồi sẽ ngủ luôn, nên cháo hợp hơn.”
“Cậu định mang lên ngay à?”

Seo-jun gật đầu. Geon-ho hừ mũi, vắt tay lên lưng ghế, xua tay:
“Cứ để kệ. Đói thì tự ăn thôi.”

Đến cả người bệnh cũng muốn bỏ mặc sao. Seo-jun trừng mắt đầy khinh bỉ, múc cháo ra bát.

“Anh hãy đối xử tốt với Ji-han hyung một chút đi. Anh ấy làm việc nhiều hơn tụi mình mà.”

Cậu định trách thêm “vì thế mới bị cảm đó” nhưng miệng bị năng lực của Geon-ho chặn lại. Hắn thì cứ thản nhiên ngoáy tai, rồi đi về phía con mèo đang ngủ say trên đệm sofa.

“Cảnh cáo rồi đấy. Đừng có lên trên.”

Seo-jun bị ép ngậm miệng, chỉ trợn mắt. Nếu không phải anh mình thì thật sự… Cậu ngừng suy nghĩ ở đó, bưng cháo lên khay.

Cậu phớt lờ cảnh cáo vô lý của Geon-ho, đi thẳng lên tầng. Không thể bỏ mặc Ji-han đang ốm được.

Mỗi khi các em không khỏe, Ji-han luôn bỏ cả công việc mà chăm lo. Hơn nữa, lần gần đây Su-in bị hạn chế ra hiện trường, chỉ có mình anh phải tất bật gánh hết.

Seo-jun thấy mình mắc nợ anh phần nào.

Một Esper mà còn cảm lạnh, chứng tỏ cơ thể đã mệt mỏi đến mức nào. Hậu quả từ việc gồng mình quá lâu giờ mới lộ rõ. Khi căng thẳng qua đi, sức khỏe thường sụp xuống muộn như thế.

Seo-jun bưng khay cháo bằng một tay, vừa định gõ cửa phòng Ji-han.

“……”

Cậu khựng lại khi nghe thấy tiếng rê/n khe khẽ từ bên trong, rồi lùi một bước. Đúng lúc ấy, Geon-ho bật tivi ở phòng khách, còn vặn to âm lượng.

Thấy chưa. Đã bảo đừng lên rồi mà.
.


.
.

Si-woo nhìn Ji-han đang ngủ rất lâu.

Trong đôi mắt xanh khẽ chớp chậm rãi, đủ loại suy nghĩ lướt qua. Cậu lau nốt mồ hôi, đo lại thân nhiệt, rồi ôm anh thật chặt lần cuối.

Ngay lúc ấy, một tiếng động nhỏ vang lên ngoài cửa. Nghe tiếng cào khẽ, Si-woo lau người xong liền mặc áo, rời giường.

“Meo~.”

Cánh cửa mở ra, khuôn mặt bé nhỏ ngẩng lên. Cục bông kêu meo meo, nhảy lên mu bàn chân cậu, dụi dụi làm nũng.

“Dậy rồi à?”

Ôm lấy thân hình nhỏ bé, vừa v**t v*, cậu mèo đã ngáp dài, duỗi thẳng đôi chân lông xù. Si-woo ngắm cảnh tượng ấy rồi từ từ bước xuống tầng.

Tưởng phòng khách trống chứ. Ai ngờ Geon-ho và Seo-jun đều ở đó. Giờ cũng khuya, im ắng, nên cứ nghĩ hai người về phòng rồi.

Đầu ngón chân Si-woo đá phải chai rượu, nó lăn lộc cộc. Lại uống ngập đầu mà lăn ra đây.

Geon-ho còn đỡ, nằm nghiêng trên sofa. Nhưng cảnh thằng út thì hết nói nổi. Nó gục mặt xuống bàn, giữa bãi chiến trường toàn chai rỗng.

Có vẻ còn uống nhiều hơn lần trước. Si-woo thở dài, quay về phòng lấy chăn.

“Này, nằm tử tế mà ngủ đi.”

Cậu cúi thấp giọng, chỉ để Seo-jun nghe thấy, nâng mặt cậu ấy lên. Hơi thở phả ra nồng nặc mùi cồn.

“Meo.”

Con mèo cũng khó chịu, bỏ đi thẳng vào phòng Si-woo. Cũng phải thôi. Mỗi lần Seo-jun thở ra, đến lông mày cậu cũng chau lại.

Lại vì chuyện gì mà uống say thế này? Không lẽ vì Ji-han hyung ốm mà buồn đến mức đó?

Si-woo đỡ nửa người Seo-jun ngả ra sofa. Khi ấy, ánh mắt họ chạm nhau. Trong bóng tối, đôi mắt vàng lóe sáng nhìn thẳng vào cậu.

“…Làm rồi?”

Vừa tỉnh dậy mà câu nói của cậu ấy thật bất ngờ. Cậu liền hiểu ngay vì sao Seojun lại uống rượu.

“Đã làm rồi. Thì sao nào.”

Khi Siwoo véo đôi môi phảng phất mùi rượu, Seojun r*n r* như thể đau lắm, trong khi chẳng hề đau.

Siwoo vỗ vào ghế sô-pha ra hiệu cho cậu ấy ngồi lên, nhưng Seojun chỉ ngả lưng vào tựa ghế, ngẩng lên nhìn cậu.

“Nếu lây cảm thì sao?”
“Không lây đâu.”
“Có thể lây mà.”

Seojun đưa tay chạm nhẹ gương mặt và cổ Siwoo, lo lắng rằng cậu có thể nhiễm cơn sốt nóng hầm hập từ Ji-han.

Có lây thì đã sao. Nhìn Ji-han đau ốm mà vẫn cố gượng cười yếu ớt, Siwoo thậm chí còn muốn thay anh chịu bệnh thay cho.

“Gide-nim mà bệnh thì không được đâu.”

Như thể đọc thấu tâm tư ấy, Seojun khẽ thì thầm. Đôi mắt vàng lười nhác ánh lên, dán chặt vào Siwoo như đang níu lấy.

“Nếu Gide-nim bệnh… em sẽ buồn lắm.”


“… Này, đừng uống rượu nữa.”

Thấy đôi mắt ướt sũng của Seojun, Siwoo bối rối kéo chăn đắp cho cậu. Seojun lắc đầu nói không cần, thậm chí còn sụt sịt mũi.

Hóa ra thằng nhóc này khi say lại có tật khóc sao. Siwoo chưa từng uống tới mức say cùng cậu nên không biết.

“Sao Gide-nim hay ốm thế? Sốt cũng thường xuyên. Người thì chẳng có tí thịt nào.”

Seojun thở dài liên tục, vừa than thở vừa v**t v* thân hình gầy gò của Siwoo. Cậu không ngăn lại, cứ để Seojun làm gì thì làm.

Seojun mang gương mặt như gánh hết nỗi lo trên đời, lẩm bẩm trách móc cơ thể yếu đuối của Siwoo. Rõ ràng đã chất chứa bao nhiêu điều từ lâu.

“Đến mức ấy mà thấy buồn à?”

Siwoo ngồi xuống cạnh, kiên nhẫn nghe cậu ấy lảm nhảm khi say. Seojun dụi má vào lòng bàn tay Siwoo, khẽ gật đầu.

“Ừ, anh yếu quá, xin lỗi nhé. Ngày nào cũng ốm đau, coi như anh phạm tội nặng lắm rồi.”
“Không… sao lại nói thế.”

Seojun há hốc miệng, vội rút lại lời mình vừa nói. Siwoo thì khẽ cười trong bụng, cố tình trêu cậu em út đang lúng túng.

“Ý em là Gide-nim mạnh mẽ, chỉ là cơ thể hơi yếu thôi.”
“Được rồi. Vì yếu mà xin lỗi nhé.”
“Em đã nói là không yếu cơ mà? Sao lại xin lỗi chứ. Ý em không phải vậy.”

Seojun càng nói càng rối, buồn bực đến mức còn đập cả ngực. Cậu ghét việc Siwoo bị bệnh, nhưng còn ghét hơn khi nghe anh xin lỗi.

Thằng nhóc này… cũng dễ thương đấy.

“Tại sao lại cười?”

Đôi mắt Seojun, vừa ngấn lệ, giờ nheo lại. Siwoo cố nhịn nhưng rồi bật cười thành tiếng, ôm bụng, úp mặt xuống ghế sô-pha mà cười khúc khích.

“Có gì đáng cười đâu…”

Seojun nghiêng đầu, dõi theo bờ vai gầy đang run lên vì cười của Siwoo. Lại lo, không biết cười nhiều thế có làm cậu đau không. Trong đầu đã mụ mị vì rượu, mọi suy nghĩ cuối cùng đều dẫn về Siwoo.

“Này, nhóc.”

Cười thỏa thuê xong, Siwoo ngả lưng tựa vào ghế cạnh Seojun. Tâm trạng như được gột rửa, thậm chí còn thấy như mình hơi ngà ngà bởi mùi rượu nồng nặc từ Seojun.

“Tôi không yếu như mọi người lo đâu.”

Hội Baekya lúc nào cũng xem Siwoo như tờ giấy mỏng manh, gió thổi là bay. Nhưng dù bẩm sinh khung xương nhỏ, cơ thể khó lên cơ, thì việc gắng sức một chút cũng chẳng hề hấn gì.

Siwoo vẫn là đàn ông. Một người đàn ông khỏe mạnh.

“Tôi có thể guiding cả đám cùng lúc cũng được.”

Sức chịu đựng đó cậu hoàn toàn có. So với trước, thể lực Siwoo đã khá hơn nhiều.

“… Ý anh là sao?”

Seojun nghiêm mặt, cúi mắt nhìn xuống.

“Không bao giờ được. Đừng có nghĩ đến.”


“Tôi chưa từng làm thế mà.”

Siwoo gõ nhẹ má cậu đang chau lại vì mệt. Seojun nắm tay anh, lại dụi mặt vào đó.

Hơi thở nồng mùi rượu lẫn thoang thoảng hương caramel ngọt dịu. Mùi hương ấy lôi kéo Siwoo khẽ nghiêng đầu.

Có khi chỉ cần hít thôi cũng say mất. Siwoo vốn chẳng rõ tửu lượng của mình, vì chưa bao giờ có bạn nhậu hay tiền để uống tới mức say.

“Không có tôi uống chung thì thấy ngon lắm hả?”

Seojun lắc đầu, môi khẽ chạm vào lòng bàn tay Siwoo. Miệng thì nói nhạt nhẽo, vậy mà đã làm cạn hơn mười chai rượu.

“Há miệng ra nào.”

Siwoo dùng lưỡi quét sâu vào trong miệng Seojun, nếm thử hương vị còn sót lại. Ngoài vị đắng lờ lợ thì chẳng có gì. Nhưng cảm giác thịt mềm dưới lưỡi thì lại khiến anh thích thú, vô thức l**m thêm vài lần.

Seojun nhăn mặt.
“Gide-nim… g/ợi t.ình quá. Bực mình thật.”

Bực mình vì chuyện đó sao. Đúng là say vào thì nói năng chẳng kiêng kỵ gì.

“Vì sao mà bực?”

Một đứa thích mấy chuyện ấy lại than phiền, nghe thật nực cười. Seojun quay lưng, không trả lời.

“Này, sao mà bực, nói đi.”

Siwoo lấy chân quấn ngang hông cậu, khều khều vào lưng, không chịu buông. Dù có giả vờ ngây thơ út út thì cũng vô ích, bởi Siwoo biết rõ Seojun chẳng khác gì mấy gã anh b**n th** kia.

“Đừng làm thế. Tránh ra.”
“Ồ hứ.”

Siwoo siết chặt đôi chân, ôm ghì Seojun hơn nữa, nói rõ ràng sẽ không thả chừng nào chưa nghe câu trả lời.

Seojun cứ im lặng, cuộn người lại. Nhưng đâu dễ làm Siwoo bỏ cuộc.

“Mau nói đi.”

Cậu đổi tư thế, chui vào g*** h** ch*n Seojun để nhìn thẳng mặt. Bắt gặp gương mặt lấp ló, Siwoo liền cười đắc thắng.

Thoáng chốc, khi cơ thể chạm vào nhau, chính cậu cũng khẽ giật mình.

“Em bảo đừng làm thế mà.”

Seojun thở dài. Mỗi lần Siwoo trêu chọc gợi tình, cậu ấy lại bị h*m m**n dồn nén trào lên.

Nếu cứ mặc sức theo đuổi, chắc cơ thể Siwoo chẳng chịu nổi. Nghĩ thế mà lòng càng nặng nề, mới thấy khó chịu.

Siwoo chẳng buồn để ý. Cậu nâng đầu gối, cố tình khơi g/ợi.
“Ah… Gide-nim.”

“Không thích à?”

Siwoo muốn chứng minh cho bọn họ thấy mình không hề yếu như vẫn tưởng. Tâm hồn cậu mạnh mẽ, và trên hết, cậu thích chuyện này. Cảm giác được yêu thương tới run rẩy toàn thân, sao có thể ghét được.

“Thật sự… đừng sao?”

Khóe môi Siwoo khẽ cong, như thì thầm trêu chọc.



Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 192: Ngoại truyện 9: Giả bộ ngây thơ út út
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...