Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 187: Ngoại truyện 4: Ghen

Thằng nhóc này đúng là buồn cười. Mình thì làm gì chứ.

Đêm qua, Si-woo hiếm hoi mới được ngủ một mình. Thường ngày, các esper của cậu thay phiên nhau ngủ cùng, nên đã lâu lắm rồi cậu mới có thể chiếm trọn chiếc giường rộng lớn.

Thoải mái và dễ chịu vô cùng. Cậu tha hồ lăn lộn, đổi tư thế liên tục, vừa ôm vừa cắn con chuột bông cho hả giận mà ngủ. Thỉnh thoảng giữa chừng có tỉnh dậy, thở hổn hển đôi chút, nhưng cũng không đến mức không ngủ được.

Tưởng rằng sáng dậy thì tâm trạng sẽ khá hơn. Ai ngờ càng nghĩ càng bực.

“Nhóc ranh, vô lễ thật…….”

Bị một con mới đẻ chưa lâu dám nhe nanh doạ dẫm thì đã đủ nhục rồi, vậy mà còn hoảng hốt đến mức để lộ cả cái đuôi ra, mới càng xấu hổ.

Cốc cốc.

Từ sáng sớm, Si-woo vẫn đang đập mạnh gối cho hả tức, liền liếc ra cửa khi nghe tiếng gõ.

“Guide-nim, là em, Seo-jun đây.”

Seo-jun cẩn thận vặn chốt cửa. Nhưng như thường lệ, cạch—âm thanh khoá cửa vang lên.

“Có chuyện gì.”

Từ lúc vào phòng đến giờ, Si-woo khoá trái cửa, chưa hề mở một lần. Các esper lo lắng cho cậu đã lần lượt thử mở cửa, nhưng chỉ đổi lại bằng tiếng cạch lạnh lùng từ ổ khoá.

“Ra ăn sáng đi. Mấy anh khác đi làm cả rồi.”

“Không đói.”

“Anh bị ốm à?”

Seo-jun nghi ngờ, lại xoay chốt cửa. Lập tức tiếng cạch lặp lại. Phát bực, Si-woo quát lớn.

“Đã bảo không ăn mà!”

Ngay sau tiếng hét, dường như con mèo con cũng giật mình tỉnh dậy, khe khẽ kêu meo meo.

“Vậy thì một tiếng nữa nhất định phải ăn. Nếu không thì em cũng chẳng nhịn được đâu.”

Seo-jun gõ cửa thêm một lần, dứt khoát nói. Si-woo chỉ khịt mũi, quay người vào trong, lưng hướng ra tường.

“Nếu không nhịn được thì làm gì mình.”

Cắn rắc!

Cậu cắn vào gáy con chuột bông, phát tiết cơn giận, rồi khẽ liếc ra phía cửa.

Hình như lúc nãy mèo con tỉnh dậy, kêu lên một tiếng, mà giờ im phăng phắc. Không có tiếng bước chân, cũng không nghe thấy Seo-jun dỗ dành nó.

Gì đây. Chẳng lẽ cậu ấy thả đi rồi? Trong ngày tuyết rơi dày thế này sao?

Si-woo chống người ngồi dậy, nhưng ngay sau đó lắc đầu.

Dù là người lạnh lùng, thờ ơ đến mấy, Seo-jun cũng sẽ không nỡ vứt bỏ một con bé xíu thế kia. Hơn nữa, nó làm bất cứ điều gì cậu sai bảo, nhưng Si-woo đâu có từng bảo đem nó đi.

“…….”

Nhưng đúng là Seo-jun thường coi tất cả mọi thứ ngoài cậu và các anh của cậu như đá sỏi vô tri. Thậm chí có phần lạnh lùng hơn cả hội trưởng. Cậu ấy chỉ ấm áp với những ai thật sự mở lòng với mình.

Cậu đã tự giam mình trong phòng đến mức xa lánh con mèo con. Nghĩ vậy, việc Seo-jun có thể bỏ nó đi cũng không phải không tưởng tượng được. Vì thằng nhóc ấy, hơn ai hết, thích cậu nhất.

Si-woo liếc ra khung cửa sổ đầy tuyết, rồi quyết định rời giường. Đáng lẽ hôm nay cậu định đóng cửa cả ngày, vì buổi tối hội trưởng sẽ đến. Cũng muốn tận hưởng một ngày trọn vẹn dành cho bản thân, hiếm có lắm. Nhưng rồi, vẫn thấy không yên.

Không gây ra một tiếng động, Si-woo lặng lẽ mở cửa, bước đi như mèo ăn vụng. Vừa vượt qua nhà vệ sinh, tầm mắt chạm tới chiếc sofa tĩnh lặng trong phòng khách thì bỗng đứng khựng lại.

“……Ha.”

Seo-jun đang úp mặt xuống, hít lấy bàn chân của con mèo con đang ngủ say. Cái miệng mà suốt ngày lải nhải gọi mình xinh đẹp, giờ lại hôn hít cái chân nhỏ xíu kia.

“G-Guide-nim, anh ra rồi à?”

Seo-jun, lúc ấy đang v**t v* cái bụng tròn của mèo con, giật nảy khi nhận ra Si-woo. Vội bật dậy. Nhưng đã muộn. Si-woo đã nhìn thấy tất cả, đôi mắt lạnh băng liếc qua, rồi xoay người về phòng.

“Không, không phải! Em chỉ thấy mùi lạ nên mới ngửi thôi! Chứ không phải vì thích đâu!”

Seo-jun cuống cuồng đuổi theo, nhưng cửa đã đóng sập lại. Lần này khoá chặt hơn trước. Cậu đứng như kẻ ngoại tình bị bắt quả tang, miệng lắp bắp thanh minh một tràng trước cửa.

Đáp lại chỉ là âm thanh cạch lạnh lùng.

*****

Hôm nay, Geon-ho và Ji-han cũng sớm hoàn tất xử lý cổng. Sau khi phân công nhiệm vụ cho các tân binh hội, họ không rẽ ngang mà quay thẳng về ký túc xá.

“Han Si-woo đâu?”

“Guide-nim đâu rồi?”

Vừa về tới nơi, việc đầu tiên là xác nhận tình trạng Si-woo. Seo-jun đón các anh bằng gương mặt khó coi, chỉ vào cánh cửa phòng vẫn đóng im ỉm.

“Vẫn chưa chịu ra.”

“Thế còn ăn cơm thì?!”

“Anh ấy tự gọi đồ ăn ngoài và ăn trong phòng rồi ạ.”

May mắn là không bỏ bữa. Dù không tận mắt thấy Si-woo ăn, nhưng đồ ăn giao đến phòng thì chắc chắn là đã ăn.

Geon-ho, vừa rửa mặt sơ sài xong, ôm lấy con mèo con chạy đến bên mình, làm bộ giơ nắm tay định gõ nhẹ lên đầu nó.

“Đáng lẽ phải ngoan ngoãn mới đúng chứ, đồ nhóc. Cậu chủ nhà này ghim mày rồi đấy.”

“Meo. Miiyaaaoo.”

Con mèo con thấy Geon-ho đến thì sung sướng ra mặt, dụi đầu vào bàn tay to lớn, nũng nịu làm duyên. Ji-han nhìn bộ lông dựng dựng như bông cỏ bồ công anh của nó, cuối cùng cũng không nhịn được mà đưa tay ra.

“Sao lông mỏng thế này.”

Vừa chạm vào, cảm giác mềm mịn khiến anh bất giác bật cười. Geon-ho lại nhìn cái bụng phồng căng của nó, rồi quay sang trách Seo-jun cho ăn quá nhiều.

“Em chỉ cho đúng lượng anh dặn thôi.”

“Ăn hết không?”

“Rồi ạ, nhìn cái bụng là biết.”

“Chỉ cái bụng phệ này thôi mà cũng đáng yêu ghê.”

Cả ba cùng chăm chú ngắm con mèo nhỏ bằng nắm tay. Nằm trong lòng Geon-ho, mèo con phát ra tiếng gừ gừ, đôi mắt tròn xoe chớp chớp, khẽ kêu yếu ớt như đáp lại sự quan tâm, khiến trái tim ba gã đàn ông to xác lập tức mềm nhũn.

Ngay lúc ấy, cả bọn chợt cảm thấy một ánh mắt nóng rực chiếu đến, ngoảnh đầu lại thì sống lưng lạnh toát.

Si-woo đang đứng sau cánh cửa khép hờ, nhìn họ chằm chằm qua khe cửa.

“Han Si-woo……”

“À……”

“Em chỉ nhìn thôi, chưa làm gì cả.”

Ánh mắt vô cảm quét qua ba người, rồi trước khi họ kịp chạy đến, rầm!—cánh cửa bị đóng sập lại.

“Không phải! Tôi thấy cậu mới là dễ thương nhất! Nhìn nó chỉ vì nó xấu thôi!”

“Guide-nim, bọn anh lỡ tay thôi.”

Geon-ho và Ji-han liền bắt chước cảnh hồi ban ngày của Seo-jun, đứng trước cửa phòng Si-woo mà hết lời xin lỗi, giải thích. Nhưng đáp lại cũng chỉ là tiếng cạch của ổ khoá.

Cả ba, Geon-ho, Ji-han và Seo-jun, cùng ra phòng khách uống rượu. Vừa chờ Si-woo bước ra, vừa uống hết lon bia này đến lon khác, chẳng mấy chốc bàn trà chất đầy vỏ lon.

Espers vốn sức chịu đựng tốt, bia nhạt thế thì không thể say. Chỉ khi uống rượu mạnh mới gục được.

“Meo.”

Con mèo con, ngủ say tựa vào sườn Geon-ho, cất tiếng kêu mơ màng. Ngồi phịch trên sofa, một tay uống bia, một tay vỗ về lưng mèo, Geon-ho nhìn nó mà nghĩ: có lẽ vì còn nhỏ nên ngủ nhiều. Han Si-woo của hắn cũng hay ngủ như vậy…… Nghĩ thế, ánh mắt hắn liếc sang phòng Si-woo, lại chạm đúng ánh nhìn của Ji-han.

“Xê cái đầu ra.”

“Nếu cậu quay mặt đi thì sẽ không thấy nữa.”

“Hyung đừng có cãi nhau nữa đi.”

Seo-jun chán chường, bĩu môi, cầm thêm một lon mới. Xoẹt—lon bật nắp, khiến mèo con tỉnh giấc, meo meo rồi bò chậm chạp lên đùi Geon-ho.

“Ở đó không được. Đấy là chỗ của Han Si-woo.”

Geon-ho liền bế nó từ vùng cấm ngồi lên bụng mình. Ji-han cười nhạt, nhưng lại cứ nhìn hắn chăm chú v**t v* nó thật cẩn thận.

“Sao không chịu nuôi nó luôn đi?”

Trái với suy đoán, Geon-ho chẳng có ý định giữ lại mèo con. Lúc mới đưa Si-woo về phòng guiding, anh đã sắm đủ thứ vật dụng cho mèo, cứ tưởng lần này cũng vậy, nhưng không.

“Han Si-woo không thích thì tôi cũng chẳng thích.”

Miệng thì nói thế, nhưng bàn tay xoa ve vuốt lại dịu dàng lạ. Chính đôi tay ấy đã khiến Guide-nim gục ngã. Ji-han khẽ cười, uống cạn bia.

“Người ta nói nếu nuôi thêm mèo con thì mèo cũ dễ bị stress lắm.”

Seo-jun, vẫn dán mắt vào điện thoại, xen vào. Có lẽ cậu đã tìm hiểu về việc ghép đàn.

“Mèo càng nhút nhát, càng nhạy cảm thì càng bị căng thẳng nhiều hơn.”

Cậu bỏ điện thoại xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào con mèo đang chơi trên bụng Geon-ho, hệt như đang tính xem sẽ đưa nó đi đâu.

“Trước mắt để thêm một ngày nữa. Thư ký bảo đã đăng tin cho nhận nuôi ở vài quán café rồi.”

“Nhưng chắc chẳng mấy ai quan tâm. Có lẽ vì lông nó màu kỳ lạ.”

“Mắt bị hư đấy.”

Geon-ho hừ mũi, lấy tay che tai nó. Quả thật màu lông lạ thật, nhưng vẫn là một con mèo xinh xắn, lại hay nũng nịu.

hắn chọc nhẹ vào mũi nó, con mèo con lập tức dụi mặt vào lòng bàn tay, kêu gừ gừ. Ước gì nó cũng làm nũng với Han Si-woo như thế. Nghĩ tới chuyện Si-woo hôm trước còn ngửi thử nó, lại bị vồ bất ngờ đến mức để lộ cả đuôi, Geon-ho uống cạn bia, ngực quặn thắt.

Ngày mai, mong là cậu ấy nguôi giận.

Ba người trong phòng khách đều chung một suy nghĩ, hết lần này đến lần khác liếc về phía cửa phòng Si-woo. Một đêm thật sự cần đến nhiều rượu.

*****

Tae-beom trở về ký túc khi đã quá ba giờ sáng.

Ngay từ hành lang, mùi rượu nồng nặc đã phả vào mũi. Bước vào phòng khách, trước mắt là một bãi chiến trường toàn chai lọ.

Anh nhìn xuống đồng đội của mình, người thì nằm dài, người thì gục ngồi trên ghế sofa. Ngay cả Ji-han, vốn hiếm khi lơi lỏng, cũng say gục. Lon bia móp méo, chai rượu rỗng vương vãi khắp nơi.

Dù là espers, nhưng với lượng cồn này, không say cũng khó.

Tae-beom không đánh thức họ, chỉ điều chỉnh tăng nhiệt độ phòng khách. Ai nấy đều đang đắp chăn, có lẽ là do Si-woo lén ra phủ lên. Tất cả chăn đều lấy từ phòng cậu.

Thế thì, cậu ấy đang đắp gì đây… Anh nghĩ, vừa quay người thì từ trong chăn của Geon-ho, mèo con chui ra, ngáp dài vươn vai.

Hoá ra là mày.

Đôi mắt anh khẽ nheo lại, chăm chú nhìn bộ lông đặc biệt kia.

Con mèo thay vì quay vào chăn, lại leo thẳng lên mặt Geon-ho, nằm chình ình trên đó. Bỏ cả ngực rộng và sofa thoải mái, nó cứ phải chọn cái mũi cao kia làm gối.

Nhìn cảnh mèo con che hết đường thở của Geon-ho, Tae-beom tiến lại gần.

Anh nhẹ nhàng nhấc nó đặt lên bụng Geon-ho. Động tác đủ khéo để không đánh thức nó.

Thu dọn bớt chai lọ vướng dưới chân, anh tiếp tục hướng về nơi vốn định đến.

Nới lỏng cà vạt, bước đến trước cửa, anh định gõ nhưng ngó đồng hồ—đêm đã khuya. Có lẽ Si-woo cũng ngủ rồi.

Thay vì gõ, anh vặn tay nắm. Không còn tiếng cạch khó chịu nữa, cửa mở trơn tru. Si-woo đã để ngỏ.

Bước thật khẽ vào, điều đầu tiên anh thấy là Si-woo nằm quay mặt vào tường, ngủ không chăn.

Đi ngang qua, anh nhận thấy túi đồ ăn mà Si-woo gọi còn nguyên, chưa hề mở.

Vậy là cả ngày nay cậu ấy nhịn đói sao.

Tae-beom ngồi xuống bên giường, cạnh đầu cậu. Si-woo ôm chặt con chuột bông, mặt vùi trong gối. Anh từ tốn gỡ con thú bông, đặt tay mình vào chỗ đó để Si-woo nắm lấy.

Cảm giác bàn tay to lớn ôm lấy khiến Si-woo mở mắt. Thấy Tae-beom, cậu nhíu mày, nhưng ngay sau đó lại đưa hai tay lên, như chờ sẵn được ôm.

Anh lập tức leo lên giường, chẳng buồn thay đồ. Hôn lên vầng trán, gò má đang phồng giận dỗi, rồi ngậm lấy bờ môi đòi hôn kia, thì thầm:

“Muốn tôi dằn mặt thay em đứa nào đây?”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 187: Ngoại truyện 4: Ghen
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...