Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 184: Ngoại truyện 1: Mùa đông của 5 người
Năm nay người ta nói mùa đông sẽ có nhiều tuyết.
Đúng như dự báo, mấy ngày liền tuyết rơi không ngớt. Cả con phố biến thành cánh đồng trắng xóa vì thứ rác trắng rơi từ trên trời xuống. Trông thì đẹp, nhưng với những người phải chen qua trận bão tuyết để đi làm thì đó là một mùa đông chẳng mấy dễ chịu.
Bộp!
Nhưng Siwoo thì lại đặc biệt thích mùa đông năm nay. Hơn bất cứ lúc nào.
Tatatatak, bộp!
Một cục bông trắng lao vào bãi tuyết chưa ai giẫm qua, đuôi ve vẩy đầy phấn khích. Tuyết bám đầy vào chiếc đuôi rậm rạp nhưng màu lông gần giống nhau nên chẳng mấy ai để ý.
“Han Siwoo, coi chừng ngã. Đừng chạy mạnh quá.”
Khi chắc rằng Siwoo đã chơi đủ, Geon-ho bế cậu ra khỏi đống tuyết chất cao. Nhưng vừa được đặt xuống đất, Siwoo lại lập tức lao vùn vụt vào núi tuyết.
Tư thế chạy y như một con báo đang phi trên thảo nguyên. Geon-honhìn dáng đó mà không kìm được nụ cười tự hào. Cậu ấy thật sự làm gì cũng giỏi.
“Cậu ấy đúng là cái gì cũng làm tốt.”
“Anh, đừng tâng bốc quá mức chứ.”
Seojun, đang cùng thưởng thức cảnh Siwoo chơi đùa, huých nhẹ cánh tay Geon-ho. Bởi chỉ cần được khen quá một chút, Siwoo liền hưng phấn đến mức làm liều và bị thương suýt chết bao lần rồi.
“Hôm qua tập luyện cũng suýt trật tay đấy. Anh biết rõ mà cứ khen thì cậu ấylại cố quá sức.”
“Đúng đấy, Geon-ho. Chuyện gì cũng phải điều độ thôi.”
Jihan vừa hoàn thành nhiệm vụ tức thì xuất hiện, cũng hùa vào trách Geon-ho. Dù vừa xong việc đã chạy đến, anh vẫn trông gọn gàng, bởi nhờ cổng ổn định nên chẳng cần hao tổn nhiều sức.
Đã một tháng rưỡi kể từ ngày Taebeom xuất viện và trở lại, tình hình cổng càng yên tĩnh hơn, số lần xuất hiện cũng giảm hẳn. Không còn cổng nào nguy hiểm đến mức bang Baekya phải ra tay. Siwoo giờ chỉ ngồi trong ký túc xá hỗ trợ dẫn dắt, không cần ra hiện trường.
Mọi người đều biết Siwoo vốn là kiểu thích ở nhà, nên chẳng ai ép cậu ra ngoài. Chỉ khi cậu chủ động muốn đi chơi thì cả nhóm mới cùng ra ngoài.
Nhờ vậy, mùa đông vốn khiến cậu ghét lại trở thành mùa cậu yêu thích. Không còn lo tiền sưởi, không còn sợ rét, chỉ thoải mái trong nhà ấm áp mà ngắm tuyết rơi.
Những ngày tuyết phủ dày như hôm nay, cậu sẽ chạy nhảy thỏa thích ngoài công viên. Trước kia cậu chưa từng biết tuyết lại vui đến vậy. Chưa một lần chơi ném tuyết hồi nhỏ, Siwoo giờ mới đang dần khám phá từng niềm vui mới.
Cảnh tượng vui vẻ đó khiến các Esper của cậu càng hạnh phúc hơn.
“Tôi lại để Han Siwoo bị thương chắc?”
Geon-ho dùng năng lực bao thêm lớp tuyết lên Siwoo đang vùi mình trong đó, bật cười khẽ. Dù ngoài mặt nuông chiều hết mực, thực chất lúc nào cũng để mắt từng chút.
Cậu ấy chỉ cần sắp ngã, Geon-ho liền đỡ ngay. Khi cầm vũ khí quá sức, cánh tay tưởng như trật ra, hắn lập tức dùng năng lực giảm tải. Mọi việc đều kín đáo đến mức Siwoo chẳng hề hay biết.
“Với lại, anh mới là người nên biết điều. Lúc nào cũng dạy dỗ người khác.”
“Tôi làm gì cơ?”
Jihan nhún vai, nghiêng đầu như không hiểu. Nhưng cả Seojun cũng liếc anh, đồng tình với Geon-ho. Với Seojun, cả hai đều nguy hiểm như nhau.
“Ít nhất cũng nên dừng lại khi cậu ấy khóc chứ. Đúng là đồ b**n th**.”
Geon-ho ném cục tuyết vào Jihan, mắt lườm sắc lẹm. Ký túc xá cách âm chẳng tốt, nên chuyện ai nhận guiding bao lâu, đến mức nào, ai cũng biết rõ. Dù có bịt tai cũng nghe thấy.
“Geon-ho à, chuyện đó thì cậu cũng chẳng hơn gì.”
Ngay khi Jihan gom tuyết chuẩn bị phản công, Siwoo chui ra khỏi đống tuyết.
Nya!
Geon-ho lập tức chạy đến kéo cậu ra, cả cơ thể mềm nhũn trượt ra như bánh gạo dài. Cảm giác ấy dường như cũng khiến Siwoo khoái chí, đuôi vẫy liên hồi, trong lòng bật cười khúc khích.
Nyaaang.
‘Ồ, Yoo Jihan cũng đến à?’
Vừa thấy Jihan, Siwoo đá ngay vào bụng anh một cái rồi lại chui tọt vào tuyết. Jihan ôm bụng, chẳng tức giận mà chỉ cười nhăn nhở vẫy tay.
“Guide-nim, tôi biết cậu nhanh rồi. Chạy từ từ thôi.”
Nya!
‘Không thích!’
Thế là Siwoo lại lao đầu vào đống tuyết hơn mười lần nữa. Sau đó Geon-ho cũng nhập hội, cả hai vừa chạy vừa vùi mình xuống. Hắn cũng vui đến mức đôi tai đen trên đầu bật ra lấp ló.
Thấy thế, Siwoo leo lên vai hắn, cắn lấy đôi tai như đồ chơi, còn dùng chân đập chơi. Geon-ho bèn để cả chiếc đuôi lớn xù lông chọc cho cậu cười ngặt nghẽo.
Được Taebeom cho phép, Geon-ho có thể tạm trở lại hình thái thật, nhưng vẫn chưa quen, nên chỉ thi thoảng để lộ tai và đuôi.
“Hai người thôi đi, lại đây sưởi tí nào.”
Jihan ngồi trên ghế băng gọi, Seojun thì trực tiếp bế Siwoo khỏi mặt Geon-ho.
Nya.
Vẫn còn hứng khởi, Siwoo lại cắn tay Seojun. Cảnh tượng ấy khiến các Esper chẳng giấu nổi nụ cười.
“Cậu thích tuyết đến vậy sao?”
Seojun đỡ cậu dậy, bật cười nhẹ. Tuyết năm nào chẳng rơi, nhưng trong mắt Siwoo nó như lần đầu thấy, ngây thơ và dễ thương vô cùng.
Siwoo cắn chán lại l**m tay cậu ấy bằng cái lưỡi ráp ráp.
“Lại đây, Guide. Anh đang rất ấm đây.”
Jihan dang tay, cố lôi kéo. Thậm chí còn tự tỏa nhiệt như lò sưởi. Siwoo lập tức nhảy lên đùi anh, kêu rừ rừ khoái trá.
Chiêu trò gần như gian lận ấy khiến Geon-ho và Seojun không mấy hài lòng. Geon-ho lấy túi sưởi ra lắc lắc, nhưng Siwoo giả vờ không thấy, cứ dụi mặt vào lồng ngực nóng ấm kia.
Geon-ho chẳng bỏ cuộc, ngồi ngay cạnh lắc túi sưởi liên tục, chứng minh mình cũng ấm. Seojun thì hiểu rõ Siwoo khó lay chuyển, nên chẳng thèm thử.
“Đừng lắc nữa, Geon-ho. Nhìn cậu còn b**n th** hơn.”
“Đầu óc anh lúc nào cũng bậy bạ.”
“Thì đúng thế còn gì.”
Cả hai lại cãi nhau như thói quen, khiến Siwoo phát chán, phắt dậy. Từ sau sự cố cổng, hai người thường xuyên đấu khẩu, chủ yếu Jihan trêu, Geon-ho nổi nóng.
‘Không thấy xấu hổ à, trước mặt em út?’
Cậu liếc cả hai rồi leo lên đùi Seojun, người đang rót nước cho cậu. Seojun chỉ cười đắc ý, như đoán trước Siwoo sẽ chọn mình.
“Giờ về chứ?”
Anh bế cậu đang ngáp dài, chuẩn bị quay lại. Geon-ho và Jihan cũng thôi cãi, đứng dậy theo.
“Hay là vừa đi vừa ngắm tuyết?”
Jihan nhanh nhảu nói trước Geon-ho. Siwoo được Seojun bế, vẫy đuôi lười nhác, ngửa mặt ngắm tuyết rơi.
Cậu thấy Jihan thật đáng khen, khéo léo chiều ý mình. Những bông tuyết rơi lên mặt, lên mũi, lạnh mà dễ chịu.
Geon-ho ghé sát, thè lưỡi hứng tuyết.
Siwoo tròn mắt. Cậu chưa từng nghĩ đến chuyện ăn tuyết.
“Thử đi. Ngon lắm.”
‘Thật à?’
Cái lưỡi hồng hồng liền thò ra. Seojun cũng thử bắt chước, há miệng hứng.
“Chẳng có vị gì cả mà?”
“Ăn thêm đi, ngốc.”
Thế là Siwoo và Seojun cứ há miệng hứng tuyết, cố cảm vị. Ăn lâu lại thấy như có chút ngọt. Nhìn Geon-ho ăn ngon lành, cả hai cũng không dừng được.
Jihan đứng nhìn, bật cười khẽ. Cảnh này chắc chắn sẽ khiến Taebeom cũng phải cười. Hạnh phúc vốn dễ lây lan mà.
Nya.
Siwoo gọi anh.
“Ừ, sao? Muốn gì à?”
Siwoo làm động tác ăn tuyết, ý bảo Jihan cũng thử.
Anh ngoan ngoãn làm theo, rồi nói điều cậu mong:
“Hay mang về cho Hội trưởng nhé?”
Geon-ho ngay lập tức vốc đầy tay tuyết, Seojun cũng nhanh trí dùng năng lực đóng băng làm thành cái bát băng.
Cả bọn gom thật nhiều tuyết, cùng nhau hướng đến văn phòng của Hội trưởng.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 184: Ngoại truyện 1: Mùa đông của 5 người
10.0/10 từ 42 lượt.
