Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 178: Ít nhất cầm chút tiền đi chứ


“Giữa ban ngày ban mặt, bọn mày làm cái gì đấy.”


Tiếng nói đột ngột vang lên khiến cả Si-woo và Seojun đồng loạt cứng đờ. Ngay cả hơi thở gấp gáp cũng lập tức tắt lịm.


Seojun là người đầu tiên che cơ thể Si-woo lại. Cậu ấy kéo chiếc áo sơ mi bị xốc ngược xuống tận đùi rồi tìm kiếm chủ nhân của giọng nói.


Không cần nhìn cũng biết đó là giọng của thú nhân mèo. Chỉ cần thấy bàn tay đen sì vừa quất vào vai hai người là đủ nhận ra.


“Thật sự đến rồi à? Ở đâu đấy?”


Si-woo quên cả xấu hổ, bật dậy, hốt hoảng đảo mắt khắp nơi. Dù sao thì người đàn ông ấy cũng đã từng thấy cậu trong tình cảnh còn tệ hơn.


“Nếu đã đến thì mau ra đây đi!”


Từ ngày hôm đó, Si-woo chưa từng gặp lại ông. Bởi chính người đàn ông đã để lại lời nhắn bảo cậu đừng tìm mình, nên Si-woo chỉ biết vô vọng chờ đợi.


“Ra mau!”


Dù nhìn quanh đến mấy vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu. Bực bội hét lớn thì một bàn tay đen đột ngột xuất hiện, búng mạnh vào trán cậu.


“Dám hỗn xược mà quát tháo hả.”


Lần này là tay thật. Người đàn ông hiện thân ngay trước mặt Si-woo, ngẩng cằm lên.


Ông ta mặc y hệt bộ đồ lúc chia tay, nhưng quần áo đã được giặt sạch, khuôn mặt cũng chẳng còn lấm lem. Thân hình không hề tiều tụy, chứng tỏ thời gian qua không đến mức đói khát.


Thấy vậy, Si-woo vừa thở phào vừa trừng mắt dữ dội.


“Thời gian qua ông ở đâu? Sao bây giờ mới lộ diện?”


Si-woo soi xét từng tấc trên người ông, chất vấn liên hồi như trút hết những băn khoăn dồn nén. Không hề cho đối phương kịp trả lời.


Mỗi lần nhớ đến người đàn ông biến mất, cậu lại thấy cả hình ảnh cuối cùng của ông — ôm lấy trái tim đang đập thình thịch mà khóc. Đến cả trong mơ cũng hiện ra.


“ông ngủ ở đâu? Ở với ai? Lúc nào cũng chỉ có một mình sao?”


“Sao ồn ào quá vậy.”


Người đàn ông nhăn mặt, lấy tay bịt tai, vừa lùi ra sau để tránh loạt câu hỏi dồn dập. Nhưng Si-woo vẫn dí sát theo, ép ông phải đáp.


“Tại sao ta phải nói cho cậu biết? Cậu là cái gì mà ta phải kể?”


Cái nhíu mày cùng thái độ cộc lốc của ông khiến Si-woo nghẹn lời.


“Đấy mà là lời nói với người lo cho ông à?”



Không chịu nổi, Seojun bước ra chắn trước mặt Si-woo, ánh mắt khó chịu nhìn thẳng vào người đàn ông. Đồng thời, cậu khẽ thì thầm bảo Si-woo mặc quần vào trước.


“Thôi, ta đi ngay bây giờ.”


Người đàn ông gạt tay, tỏ vẻ không muốn lằng nhằng. Ông chỉ đến để thoáng nhìn mặt Si-woo một cái.


“Đi đâu cơ?”


Si-woo thò đầu qua cánh tay Seojun, ánh mắt gắt gao dán chặt lấy ông.


“Không cần biết.”


“Sau này còn quay lại không?”


Đôi mắt xanh dương chao đảo bất an. Cậu có cảm giác người đàn ông sắp rời đi thật xa, đến nơi chẳng thể tìm thấy nữa.


“Muốn thì lại đến thôi.”


Người đàn ông nhún vai, lảng ánh nhìn đi. Một câu trả lời mơ hồ.


Càng bất an, Si-woo liền tiến thêm một bước. Có quá nhiều điều muốn nói, nhưng vừa gặp lại, môi bỗng cứng đờ.


Giờ đây Si-woo đã biết người đàn ông ấy là ai, tên gì, cả cuộc đời ra sao.


Ông vốn chỉ có một mình. Không còn gia đình, không còn đồng đội. Ngay từ đầu đã định sống chết trong lòng cổng, chẳng còn vướng bận gì với thế giới này.


“Cố sống cho tốt.”


Lời nói nghe như một lời tạm biệt khiến Si-woo nghẹn ngào, vội vàng chụp lấy tay ông.


Người đàn ông không hất tay ra. Chỉ dùng chiếc đuôi dài khẽ gõ vào chân cậu.


“Ăn ngon, ngủ kỹ, sống vui vẻ vào.”


Trong đôi mắt tím phản chiếu gương mặt Si-woo. Ông chăm chú nhìn từng đường nét, như đang tìm kiếm ai đó nơi ấy.


“Guiding thì cũng tiết chế chút.”


Rồi ông rút tay về, khẽ gõ nhẹ l*n đ*nh đầu trắng muốt kia. Si-woo không giữ lại nữa, chỉ mở to mắt nhìn.


“Ông có tiền không? Có chỗ ở chưa?”


Cậu vội nối tiếp câu hỏi, không muốn để lời từ biệt kia khép lại. Không thể để một người lẻ loi như vậy rời đi.


“Đằng nào cũng phải tìm chỗ mới. Vậy thì ở lại đây đi.”


Si-woo chỉ tay vào căn ký túc xá rộng rãi. Nơi này thêm một người cũng chẳng chật chội.



“Ở với bọn tôi đến khi tìm được nhà. Tôi hứa sẽ không làm phiền đâu.”


Người đàn ông chỉ khẽ cười nhạt. Cậu ta biết mình được bao nhiêu đâu mà bám riết thế. Hiền lành đến mức khiến người khác thở dài.


Quả nhiên, máu mủ không lừa dối.


“Phòng tôi rộng lắm. Lại ở góc nữa. Còn đủ chỗ đặt thêm giường.”


“Cái đó thì……”


Seojun đang im bỗng chen ngang. Nhưng người đàn ông đã lắc đầu trước.


“Ta quen sống một mình rồi.”


Mắt Si-woo đỏ hoe. Seojun nắm tay cậu, khiến môi cậu run lên như sắp bật khóc. Muốn giữ lại nhưng biết đối phương cũng là thú nhân mèo, nên không dám níu kéo.


Bây giờ ông toát lên vẻ sẽ ra đi, dẫu có níu quần cũng chẳng ở lại. Đôi mắt kia đang nói rằng ông cần sự cô độc.


“Đừng khóc. Rồi sẽ gặp lại thôi.”


ông nhún vai, bảo rằng đời còn dài lê thê, chẳng lẽ không có lần nữa. Si-woo cắn môi để kìm nước mắt, vẫn nhìn thẳng vào ông.


“Vậy…… ít nhất cầm chút tiền đã.”


“Những thứ đó không cần. Thứ này là đủ rồi.”


Người đàn ông tự tin chỉ vào khuôn mặt mình. Khuôn mặt tuấn mỹ, nơi đôi mắt lấp lánh như bảo ngọc đang sáng rực.


“Với gương mặt này thì ta làm sao mà chết đói được.”


Siwoo ngây người nhìn ông, rồi cau mày lại.


“Đợi một chút, tôi sẽ mang tiền cho. Ha Seojun, cậu cũng đem hết những gì có ra đi.”


Seojun cũng gật đầu, bảo sẽ tìm xem, rồi bước lên tầng hai. Siwoo thì vội vã chạy về phòng, lôi hết số tiền mặt giấu kỹ ra. Cậu lấy thêm cả sổ ngân hàng, thẻ, gom cả đồ ăn lại nhét đầy vào một chiếc túi.


Một túi có vẻ không đủ, cậu định lấy thêm balô trong tủ thì Seojun đã quay lại.


“Guide-nim.”


Giọng Seojun khẽ gọi khiến Siwoo giật mình, đánh rơi chiếc túi đang cầm. Cậu lao ngay ra phòng khách, nhưng người đàn ông kia đã biến mất.


“Tiền… phải đưa cho ông ấy mới được…”


Thay vào đó, Jihan xuất hiện từ hư không, ôm lấy Siwoo đang bật khóc. Jihan như đã hiểu hết tình hình, bình tĩnh vuốt tóc cậu dỗ dành.


Siwoo khóc nức nở. Cậu bật ra tiếng khóc lớn, nghẹn ngào như một đứa trẻ.



“Nhưng người đó không nhận sao?”


Jihan hỏi, giọng nhẹ nhàng, khi thấy Siwoo vẫn nấc nghẹn không nói nên lời.


“Ừm…”


“Chắc cậu buồn lắm.”


Siwoo gật đầu lia lịa, rồi càng khóc to hơn. Jihan chỉ lặng lẽ vỗ về tấm lưng gầy run rẩy ấy, ở bên cho đến khi cậu bình tĩnh lại.


Rồi anh thì thầm: chắc chắn sẽ còn gặp lại. Thế nên đừng quá đau lòng.


Khóc trong vòng tay Jihan một hồi lâu, Siwoo rửa mặt bằng nước lạnh rồi vừa ăn vừa lại bật khóc.


Ngay cả khi đã về phòng, nước mắt cậu vẫn không ngừng rơi. Cậu chẳng biết mình đã khóc bao lâu. Khi được Jihan và Seojun chăm sóc rồi dần lấy lại tinh thần, thì ngoài trời đã tối đen.


“Dậy rồi à?”


Ngẩng theo giọng nói trầm thấp, mũi cậu chạm ngay phải mũi người đối diện. Geon-ho, đang ôm chặt lấy Siwoo, mỉm cười khẽ, rồi xoa đầu mũi hắn.


“Tôi đâu có ngủ.”


Siwoo lẩm bẩm giọng nghẹt, chớp mắt mơ hồ. Cậu còn chẳng biết mình đã thiếp đi.


Geon-ho chỉ mỉm cười lặng lẽ, đưa tay vuốt gương mặt sưng mọng vì khóc quá nhiều.


“Khóc đủ chưa?”


Hắn chọc nhẹ vào mí mắt sưng húp của Siwoo. Cậu giả vờ không nghe, chỉ rúc sâu hơn vào lồng ngực hắn.


“Anh đến từ khi nào?”


“Lúc nãy.”


Geon-ho kéo chăn, ôm trọn cơ thể đang vùi vào mình.


“Giọng dễ thương cũng khàn hết rồi.”


Hắn lưỡi tặc, l**m khẽ yết hầu cậu. Khi nghe nói Siwoo khóc suốt cả buổi tối, hắn đã đoán trước cổ họng cậu sẽ tệ thế này.


“Ông ấy… đi rồi.”


Siwoo quàng tay qua hông Geon-ho, dựa vào hơi ấm quen thuộc. Vừa nói xong, mũi cậu lại cay xè.


“Rồi sẽ quay lại thôi.”


“Tôi thấy… chắc là không.”



“Nếu cậu muốn, tôi sẽ bắt ông ấy về. Chỉ cần cậu nói.”


Geon-ho nói chắc nịch, như thể thực sự có thể làm được vậy. Dù chỉ là lời an ủi, cũng khiến Siwoo thấy lòng nhẹ đi. Đó chính là sức hút của Kang Geon-ho.


“Thật sao?”


“Ừ. Thật.”


Sự tự tin vô căn cứ ấy lại thường mang đến cho Siwoo niềm an tâm. Ở bên Geon-ho, cậu chẳng sợ gì cả.


Siwoo nhìn hắn, khẽ chạm tay lên áo. Geon-ho vẫn mặc nguyên đồ tác chiến từ hiện trường, chưa thay đã leo thẳng lên giường. Vốn định cằn nhằn, nhưng hôm nay cậu lại thôi.


“Còn Yoo Jihan?”


“Đi làm rồi. Ha Seojun thì đang ngủ.”


“Bảo đừng làm ca đêm nữa. Anh cũng vậy.”


Siwoo lục tìm khóa kéo trên bộ đồ dày cộp, cau mày khó chịu. Quần áo đông lại còn giấu cả khóa kéo, thật khó mà cởi.


“Tôi sẽ bớt làm thôi.”


“Không, đừng làm luôn.”


“Người khác đều làm cả, sao chỉ chúng ta không?”


Geon-ho cười lười biếng, rồi hôn nhẹ lên khóe mắt đỏ hoe của Siwoo. Cậu cau mày, môi chu ra, ra vẻ giận dỗi.


Lại nói chuyện kiểu đó nữa. Thật chẳng vừa lòng chút nào.


Cả hai càng siết chặt vòng tay, dính sát vào nhau.


Chăn ấm áp bọc lấy hai cơ thể. Nhờ hơi ấm cao của Geon-ho, bên trong nhanh chóng trở nên ấm áp.


“Cậu có thể khóc thêm cũng được.”


Ngọ nguậy ngón chân cạ vào chân Geon-ho, Siwoo ngẩng đầu lên.


“Nếu muốn khóc, thì cứ khóc tiếp đi.”


Đôi mắt đỏ ấy, dưới ánh nhìn của Geon-ho, như ngọn nến lay động. Siwoo kéo bàn tay đang chạm vào khóe mắt mình xuống, tựa má vào lòng bàn tay ấy.


“Khóc xong rồi.”


Cậu thì thầm, rồi Geon-ho liền nhào má cậu như nắm bột. Siwoo cầm lấy khuỷu tay hắn, khép mắt lại.


Định thuận theo bản năng mà guiding, nhưng giọng trầm thấp bất chợt vang bên tai khiến cậu mở bừng mắt.


“Xin lỗi.”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 178: Ít nhất cầm chút tiền đi chứ
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...