Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 16

‘Khốn kiếp! Bực mình quá!’

Từ sáng sớm, Si-woo đã cào mạnh lên trụ cào móng. Dù vậy, cơn bực dọc vẫn không dịu xuống, cậu tiếp tục chạy loạn khắp phòng của Geon-ho.

Rầm!

Tiếng đập cửa từ bên ngoài vang lên. Có vẻ tiếng chân chạy nhảy ầm ĩ của Si-woo đã làm ai đó bực mình, nên mới cảnh cáo bắt cậu im lặng.

Meo—!

Như để phản kháng, Si-woo cào trụ móng còn mạnh hơn, rồi kêu toáng lên. Cứ như thể muốn nói “Kệ mẹ mày!”

“Ê, tao bảo im đi mà.”

Cuối cùng, Seo-jun nhăn mặt, đẩy cửa xông vào. Si-woo trừng mắt nhìn kẻ dám xâm phạm lãnh địa của mình, rồi lập tức chui tọt vào chăn.

“Sao lại làm ầm lên vậy chứ.”

Seo-jun để cửa phòng mở toang, rồi quay lại ghế sô-pha trong phòng khách. Lúc này, guiding room chỉ còn lại cậu và con mèo.

Bình thường ở cạnh Geon-ho, con mèo này cũng tỏ ra ngoan ngoãn lắm. Vậy mà cứ hễ Geon-ho ra ngoài, nó lại phá phách đủ kiểu.

Vốn đã nhức đầu vì thính giác nhạy cảm, nay lại phải nghe tiếng cào móng và tiếng chân mèo chạy loạn không ngớt, càng khiến thần kinh Seo-jun căng như dây đàn. Và tình huống bị nhốt một mình cùng con mèo này, cậu ghét nhất.

Còn Si-woo thì cũng ghét ở cùng cậu ta chẳng kém.

Tối qua, cậu được tắm sạch sẽ sau bao ngày, ăn thêm ít đồ ăn vặt, rồi ngủ ngon lành. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sáng sớm hôm nay, kẻ ngốc Geon-ho đã cùng Yoo Ji-han đi làm từ sớm. Nghe nói hôm nay có nhiều cổng cần xử lý nên sẽ về muộn.

Trước khi đi, Geon-ho còn dặn đi dặn lại Seo-jun phải chăm sóc Si-woo cẩn thận. Hắn đâu biết tên này trong bụng đen tối cỡ nào.

‘Sao dám tự tiện mở cửa phòng người khác chứ.’

Si-woo thò đầu ra khỏi chăn, bực tức nhìn cánh cửa mở toang. Đúng ngay tầm mắt, cậu thấy bóng lưng Seo-jun ngồi trên ghế sô-pha, càng thêm ngứa mắt.

Giá như tên ngốc Geon-ho nhanh chóng nhận ra bộ mặt thật của thằng khốn kia. Bên ngoài thì cười cười giả lả, nhưng chẳng biết lúc nào sẽ đâm sau lưng. Trong phim hay trong tiểu thuyết, kẻ gây họa nhất định là loại như hắn.

Si-woo rúc mũi vào ga giường, chợt nhớ lại gương mặt ngốc nghếch hiền lành của Geon-ho. Thằng đó nhìn kiểu gì cũng là loại sẽ bị người ta phản bội đến thảm hại.

Thuộc guild Baekya thì đã sao? Anh ta dễ tin người, lại quá thật thà. Đến anh trai ruột còn xem thường thế kia.

Ha…

Càng nghĩ càng thấy tội nghiệp, trong miệng Si-woo như đọng lại vị đắng.

Dạo gần đây, Si-woo hay thở dài khi nghĩ về Geon-ho. Từ sau lần được hắn tắm rửa, cảm giác đó càng rõ hơn. Không hiểu từ bao giờ, lại thấy thương hắn đến vậy.

“Này, con heo. Ra ăn đi.”

Vừa nghe đến chữ “ăn”, đôi tai Si-woo giật nhẹ phản xạ, nhưng cậu cố giữ bình tĩnh, nén lại không nhúc nhích. Cậu không muốn ăn thứ mà thằng này cho. Biết đâu lại bị trộn thứ gì đó vào.

“Tao bảo mày ăn đi. Thứ này mày thích lắm còn gì.”

Seo-jun đặt bát thức ăn đầy ắp gần cửa. Nhưng con mèo vẫn không hề động đậy. Bình thường chỉ cần Geon-ho cầm túi thức ăn thôi là đã lao tới như thú hoang rồi.

“Bốc mùi quá đấy, ăn nhanh cho hết đi.”

Tựa người vào tường, Seo-jun dùng chân đẩy nhẹ bát thức ăn về phía giường. Đáp lại, Si-woo chỉ khẽ nhe răng, rồi rút hẳn vào trong chăn.

Seo-jun khẽ thở mạnh, ánh mắt lạnh tanh. Rồi cậu ta chộp một nắm thức ăn bằng tay không, bước thẳng đến bên giường.

“Tao nói ngon ngọt rồi mà còn không nghe hả?”

Seo-jun tung chăn lên, ném đám thức ăn xuống ngay trước mặt Si-woo, lúc này đang cuộn mình bên trong.

‘Muốn chết hả?! Trả chăn đây!’

Si-woo xù lông, nhe răng gầm gừ. Nhưng Seo-jun chỉ nhướng cằm về phía đống thức ăn, không mảy may sợ hãi.

“Ăn đi.”

Đôi mắt màu vàng kim lạnh lùng liếc qua Si-woo, rồi nhìn chằm chằm vào cái gối. Cái gối mà Si-woo đang giấu “báu vật” của mình dưới đó.

Cái nhìn ấy như thể ngầm đe dọa: nếu không ăn, cậu ta sẽ lấy hết chỗ đó đi.

Cuối cùng, Si-woo đành chịu thua.

‘Đồ hai mặt. Đáng ghét.’

Cậu cắn thức ăn rộp rộp, vừa nhai vừa lườm. Ăn rồi lại thấy ngon, quên mất giận dỗi, tạm thời chỉ còn tập trung vào đồ ăn.

Seo-jun nhìn con mèo bắt đầu ăn ngon lành, khẽ lắc đầu. Đem bát lại gần hơn, Si-woo cũng thôi chống cự, ngồi hẳn xuống ăn tiếp.

Ban đầu thì bày đặt, nhưng rốt cuộc vẫn ăn như thường. Seo-jun thật sự không hiểu nổi cái đầu mèo này nghĩ gì.

Thực ra, cậu ta cũng không ưa con mèo này. Ghét nhất là cái vẻ mặt “tao được anh Geon-ho cưng chiều” rồi vênh váo khắp nơi, lại thêm tính khí ngày càng xấu.

“Hay là… tao vứt quách mày đi nhỉ.”

Seo-jun lẩm bẩm rất khẽ. Nhưng vừa nghe xong, Si-woo khựng lại, một miếng thức ăn rơi khỏi miệng.

‘Vứt… vứt mình…?’

Cậu ngẩng đầu, tròn mắt nhìn Seo-jun.

Không thể phân biệt nổi cậu ta nói thật hay chỉ buột miệng. Nhưng đôi mắt vàng lạnh như băng đó, từ trước đến giờ, chưa bao giờ dịu dàng cả.

Tự dưng thấy miệng đắng ngắt. Si-woo thôi ăn, rúc đầu vào dưới gối, nơi cậu cất giấu “kho báu” của mình.

Thực ra thì… bị vứt bỏ hay không, Si-woo cũng chẳng bận tâm lắm. Không, đúng ra là cậu còn thấy tốt hơn. Dù sao cũng không thể cứ mãi sống ở đây, nên sớm muộn gì cậu cũng phải rời đi. Dẫu hiện tại chưa thể quay lại làm người, nhưng một ngày nào đó cậu nhất định phải ra khỏi chỗ này.

Nhưng… cậu không muốn bị đuổi đi. Si-woo muốn tự mình bước ra, chứ không phải bị đá ra ngoài.

Khè—!

Cảm giác ai đó chọc nhẹ vào mông khiến cậu giật mình, từ dưới gối bật ra tiếng gầm gừ. Cậu còn đạp mạnh chân sau, cố xua tay của Seo-jun ra xa.

‘Đừng có mà chạm vào!’

Cuối cùng, dường như lời đe dọa cũng có tác dụng, bàn tay đang chọc vào mông cậu chịu rút lại. Si-woo áp tai lắng nghe tiếng bước chân của Seo-jun xa dần, rồi ôm chặt con chuột bông đang giấu dưới gối.

Cậu cắn nghiến cái đuôi chuột, thầm mong thằng ngốc kia sớm quay về. Cắn đến khi chuột bông phát ra tiếng “chít chít”, cậu mới sực nghĩ ra điều gì đó, tay siết chặt lại.

‘Vứt mình đi á? nhóc chỉ là thằng út thôi mà.’

Dù bên ngoài giả tạo, nhưng cậu ta luôn tỏ ra nghe lời mấy ông anh. Chắc chắn cậu ta sẽ không có gan tự ý đuổi người mà Geon-ho quý nhất ra ngoài.

‘Ra vẻ cứng cỏi làm gì chứ!’

Si-woo bật người dậy, lại cắm mặt vào bát thức ăn. Nghĩ rằng Seo-jun sẽ chẳng thể làm gì mình, cậu thấy hả dạ hơn hẳn.

Seo-jun liếc nhìn Si-woo đang một mình lầm bầm meo meo, rồi chỉ biết thở dài, cầm lấy máy guiding.

Được tiếp thêm tự tin, Si-woo ăn no bụng xong thì bắt đầu chạy nhảy khắp giường. Cậu còn lăn tròn một vòng, rồi cào mạnh lên trụ cào móng, vẫy đuôi phấn khích.

Sau một hồi tự chơi chán, cậu liếc nhìn lên đồng hồ treo tường.

Đã 11 giờ rồi. Rõ ràng người hướng dẫn phụ trách nói sẽ đến lúc 10 giờ…

Seo-jun cũng đưa mắt nhìn đồng hồ trên tường phòng khách. Có vẻ cậu ta cũng để ý thời gian.

Đã muộn cả tiếng đồng hồ, vậy mà phía người hướng dẫn chẳng hề liên lạc. Seo-jun xoay cổ như để giãn cơ, tay cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, lặp đi lặp lại.

Thêm 30 phút trôi qua, nhưng cửa guiding room vẫn im lìm, không mở ra.

Dù vậy, Seo-jun vẫn kiên nhẫn chờ, còn Si-woo thì nhìn cậu ta đầy khó hiểu và bực bội. Sao không thử gọi đi chứ? Sao chỉ ngồi đực ra đợi?

Càng nghĩ càng chẳng hiểu nổi.

***

Hôm nay, khu B10 – vốn bình thường rất yên tĩnh – lại náo loạn bất thường. Đây là khu vực chỉ xuất hiện quái vật cấp thấp nên số esper được điều đến cũng ít.

Nhưng hôm nay, hết con quái khổng lồ này đến con khác liên tiếp xuất hiện. Số lượng cổng đột ngột mở ra cũng vượt quá khả năng kiểm soát.

“Nhanh lên! Gửi thêm yêu cầu hỗ trợ!”

Ngay cả những esper dày dặn kinh nghiệm, vốn vẫn xử lý cổng rất trơn tru, cũng bắt đầu lộ vẻ hoảng hốt. Dù số người ít, nhưng toàn là cấp A nên mọi chuyện xưa nay vẫn suôn sẻ. Chưa từng thấy họ rối loạn thế này.

“Bảo sẽ tới trong 3 phút nữa!”

“Tăng cường kết giới trước! Cứu thương binh ra trước!”

cổng tăng thêm, quái vật cũng mạnh lên, khiến người dân phải sơ tán nhiều hơn. Nếu lúc đó có người hướng dẫn tới guiding hiện trường, chắc mọi thứ càng rối tung lên.

May mắn thay, khu B10 lúc này chỉ có esper.

Những esper bán thú vốn đang chiến đấu dưới hình dạng người, để gia tăng sức mạnh, đồng loạt biến thành động vật và xông vào tiêu diệt quái vật. Và chính lúc đó, tai họa đã xảy ra.

“Đội trưởng! Anh làm sao vậy?!”

Gràooo—!

Một esper hóa thành báo đen khổng lồ bất chợt phát tác. Hắn là Đội trưởng phụ trách khu B10 – bất ngờ đâm sầm vào tảng đá lớn, rồi lại lao tới tấn công cả đồng đội.

“Đội trưởng! Khặc…!”

Một đồng đội bất cẩn bị móng vuốt của hắn xé toạc mạn sườn. Mất hết lý trí, hắn điên cuồng tấn công, chẳng ai dám khống chế. Hơn nữa, hắn còn là người điều khiển hỏa lực, phun ra lửa nóng rực, khiến ai cũng ngán ngại không dám đến gần.

“B10, tôi vừa đến nơi.”

Đúng lúc đó, Yoo Ji-han – người nhận lệnh chi viện – xuất hiện giữa không trung. Vừa nghe báo cáo nguy hiểm của cổng tăng cấp, anh ấy đã lập tức lao tới.

“Yoo Ji-han esper! Kia là Đội trưởng của chúng tôi!”

Một esper mặt tái nhợt chỉ tay vào con báo đen đang phát cuồng. Thân hình to lớn, bộ lông đen sì, thoạt nhìn cứ ngỡ quái vật thật.

Ji-han khẽ gật đầu, dùng năng lực điều khiển vật chất trói bốn chân báo đen. Đồng thời, hàng chục cánh tay vô hình xuất hiện, ghì chặt cơ thể đang giãy giụa.

Gràooo—!

Bị khống chế, con báo gầm lên làm mặt đất rung chuyển, rồi phun lửa tấn công Ji-han. Anh bình tĩnh dựng kết giới, lại rút đá từ xung quanh tạo thành cột đá vây kín hắn.

“Bình tĩnh lại đi.”

Anh đóng băng miệng phun lửa của hắn, rồi nhốt hắn vào trong cột đá cao sừng sững.

Rầm! Rầm! RẦM—!

Báo đen điên cuồng húc vào vách đá, gầm gừ dữ tợn. Lý trí của con người dường như biến mất hoàn toàn.

Ji-han chỉ lặng lẽ nhìn cột đá đang rung chuyển. Hôm nay chính là ngày đầu tiên xuất hiện triệu chứng bất thường của esper thú nhân.


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 16
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...