Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ

Chương 154: Bác tài cho 2 tô Phở

Có lẽ vì trong mắt chẳng còn gì để sợ hãi nữa. Siwoo không chút do dự kéo qu/ần xuống. Không phải cởi áo mà lại cở/i phần dưới trước, khiến cả hai Esper đồng loạt giật mình.

“Yah, sao lại thế này!”

“Guide-nim, bình tĩnh đã. Bình tĩnh.”

Geon-ho và Ji-han cùng nhau giữ lấy quần của Siwoo mà kéo lên lại. Gần như là phản xạ. Vấn đề không phải là không gian, mà là việc để người khác thấy Siwoo phơi bày tr*n tr** trước mặt khiến họ khó chịu.

“Chỉ cần nắm tay là đủ rồi, c** đ* làm gì. Cảm lạnh thì sao?”

“Đúng vậy. Cứ dùng nhịp thở như đã học lần trước mà làm đi.”

Ji-han nắm lấy tay Siwoo lắc lắc. Geon-ho thì xoa vai cậu để làm ấm lại cơ thể đang lạnh dần. Nhưng Siwoo nào phải loại người sẽ ngoan ngoãn nghe theo chỉ vì họ ngăn cản.

“Im miệng, cởi ra!”

Nếu chỉ hạ thấp dao động thì tiếp xúc nhẹ cũng đủ. Nhưng muốn kéo khả năng hồi phục của Esper lên trong thời gian ngắn thì phải cần đến gợi dẫn sâu hơn. Không thể nào bọn họ lại không biết điều đó. Vậy mà cứ bướng bỉnh, làm Siwoo bắt đầu bực bội.

“Làm nhanh rồi kết thúc chẳng phải được sao!”

Nhanh mà kết thúc thế nào được chứ. Siwoo không thấy, nhưng Ji-han và Geon-ho lại có cùng một vẻ mặt. Đặc biệt Geon-ho, vì đã từng trải qua, càng hiểu rõ hơn.

“Vậy thì… chỉ cần hôn thôi. Như thế là đủ rồi.”

Ji-han vỗ nhẹ lưng Siwoo, cố dỗ dành. Dù bản thân vừa rồi bị sức kéo của cậu làm cho ngồi bệt xuống đất, nhưng vẫn ra vẻ ung dung.

“Hôn rồi mà vẫn thế này đấy.”

Siwoo s* s**ng tìm cổ áo Ji-han. Sóng dao động bám chặt lấy cơ thể anh, khao khát Siwoo đến tuyệt vọng. Chỉ hôn thôi thì chẳng thể nào hồi phục nổi – điều đó quá rõ ràng.

“Cứ nhận đi.”

Siwoo toan túm lấy cổ áo lại nắm trúng cổ Ji-han, rồi cắn môi. Ji-han toát mồ hôi lạnh, mồ hôi rơi xuống như thể chỉ mình anh đang mắc mưa.

“Tôi cho thì cứ nhận.”

Siwoo lấy tay gạt đi mồ hôi nóng hổi của Ji-han, gương mặt trông dữ dằn. Nhưng khóe mắt lại ngấn lệ, làm mất đi hết vẻ áp chế vốn định tạo ra.

Vốn dĩ trong lòng đã nặng trĩu vì mất liên lạc với hội trưởng và Seo-jun, giờ đến cả những kẻ ở cạnh cũng chẳng chịu nghe lời, khiến cậu càng khó chịu. Không muốn tỏ ra yếu đuối, vậy mà nước mắt vẫn tuôn.

“Đừng khóc.”

Khi ấy, Geon-ho đặt bàn tay che lên đôi mắt đỏ hoe của Siwoo. Bàn tay ấm nóng ấy khiến cậu thấy như đang đeo một chiếc mặt nạ chườm ấm.

“Vậy… làm thế nào đây.”

Hắn xoa khóe mắt ướt của Siwoo, rồi ôm cậu từ phía sau. Siwoo dựa lưng vào hắn, sụt sịt mũi.

“C.ởi đồ đi.”

Giọng nghẹn ngào nhưng mệnh lệnh lại vô cùng dứt khoát. Geon-ho dù khó chịu với ánh mắt đanh lại của Siwoo vẫn lập tức làm theo. Vì không thể để Siwoo khóc thêm.

“Guide-nim, chỗ này trông ấm áp thật, nhưng vẫn là ngoài trời. Nếu ai đó thấy thì sao?”

“Tôi đang ở cùng mấy anh thì có sao.”

Siwoo nhấc gối chen vào giữa đùi Ji-han.

“Đã nói cởi thì cởi.”

Thật sự chẳng còn gì lọt vào mắt nữa, nên hành động ngày càng liều lĩnh. Ban đầu vì không thấy gì mà cậu thấy sợ, nhưng giờ lại thấy đó là lợi thế.

Chỉ những Esper đang nhìn mới thấy khó xử, nuốt nước bọt nghẹn ứ. Khao khát ôm Siwoo đã tràn đầy, nhưng bởi còn một người khác ở đó, nên chẳng thể tùy tiện động lòng. Chỉ thấy như đang bị cướp mất cậu.

“Này, không nhận thì cút.”

Lúc đó, Geon-ho cởi phăng áo ngoài, khẽ đá vào chân Ji-han. Ý bảo vướng thì biến đi. Ji-han chỉ bật cười nhạt.

Ai mới là người cản trở đây chứ. Ji-han chỉ cười trong mắt, nuốt lời xuống bụng. Kẹt giữa hai người, Siwoo chẳng hề biết cuộc chiến ánh mắt đang diễn ra, chỉ chuyên chú kéo qu/ần xuống.

Cậu còn định mạnh dạn c/ởi luôn cả đồ l/ót, nhưng gió lạnh hơn dự tưởng khiến cậu chỉ cở,i quần dài. Quả nhiên như Geon-ho nói, dễ mà cảm lạnh.

“Chưa c.ởi nữa à?!”

Một mình trơ ra trong đồ l/ót, Siwoo nổi nóng. Dò xuống chân, cả Geon-ho lẫn Ji-han vẫn còn mặc quần.

“Cái tên nghiện thuốc Yu Ji-han này không chịu nhận. Vậy chỉ cho anh thôi.”

Geon-ho đè Siwoo xuống dưới cơ thể nóng rực của mình. Đồng thời kéo sát cái đùi gầy vẫn đang kẹp giữa Ji-han.

Ji-han chặn lại, bung sóng dao động, sâu sắc tiếp nhận sự dẫn dắt của Siwoo. Đó là câu trả lời: anh sẽ nhận.

“Đừng cố quá.”

Anh thở dài, chạm vào má Siwoo. Cậu hôn lên lòng bàn tay ấy, rồi đặt hạt dẻ nhỏ vào.

“Cái này, nắm chặt lấy.”

Mong rằng năng lực hồi phục của hạt sẽ truyền qua cho anh, Siwoo nắm lấy tay Ji-han. Ji-han chẳng biết hạt dẻ là gì, nhưng vẫn gật đầu coi như hiểu. Và tự nhiên mà hôn lên môi cậu.

Môi Ji-han vương mồ hôi mằn mặn. Siwoo nhắm đôi mắt vốn chẳng nhìn thấy gì, h/út lấy lư/ỡi anh. Ji-han nghiêng đầu, dò sâu vào trong, rồi hạ mắt xuống.

Cơn đau nhói ở chỗ hông bị rách bỗng như biến mất. Ai cũng biết Guiding của Siwoo lợi hại, nhưng không ngờ lại đến mức này. Sóng dao động, vốn đã kiệt quệ vì cơn đau, lập tức lao tới tham lam nuốt lấy năng lượng của cậu.

Trong lúc đó, Geon-ho gục trán xuống tựa vào lưng Siwoo. Hắn rõ tình trạng của Ji-han nên cũng chẳng thể trách sao cậu lại làm cho anh trước. Ít nhất hắn còn có chút lương tâm ấy.

Nhưng… hắn không muốn chứng kiến cảnh hai người hôn nhau trong trạng thái tỉnh táo này. Thà móc mắt mình ra còn hơn.

Geon-ho nhắm chặt mắt, song lại bừng tỉnh khi cảm nhận được bàn tay ai đó khẽ chạm vào tay mình. Siwoo đang vuốt nhẹ, như để trấn an. Từ lòng bàn tay ma sát truyền đến một luồng ấm áp khiến tim hắn rung lên.

Geon-ho siết chặt vòng tay đang quấn lấy thân trên Siwoo, ôm cậu không kẽ hở. Tiếng l**m m*t giữa Siwoo và Ji-han vì thế càng rõ rệt, nhưng hắn ra sức phớt lờ. Chỉ tập trung vào hơi ấm nơi bàn tay Siwoo đang chạm đến, lòng hắn đã tràn đầy thỏa mãn.

“Geon-ho-ya, đừng đẩy…”

Giọng khàn khàn vang lên từ Ji-han, người đang ngả dần về phía sau, môi vẫn dính lấy Siwoo. Thân thể Siwoo bị sức nặng của Geon-ho đẩy tới trước, gần như đổ cả lên người anh.

Geon-ho bóp nhẹ lồng ng.ực Siwoo, cằm gác lên vai gầy guộc của cậu. Hắn liếc mắt, chạm ánh nhìn Ji-han rồi mấp máy môi: Câm mồm.

Ji-han chỉ khẽ cười, lặng lẽ bỏ qua. Anh cũng hiểu Geon-ho đã nhẫn nhịn quá nhiều rồi.

“Yah… đừng cấu…”

Một tiếng r/ên khe khẽ bật ra từ Siwoo khi cậu ấn xuống mu bàn tay Geon-ho. k*ch th*ch khiến việc kiểm soát luồng dẫn dắt càng trở nên khó khăn.

“Chỉ… chỉ cần chạm thôi. Đừng cấu.”

Siwoo không muốn bảo hắn buông tay, sợ Geon-ho sẽ dỗi. Thế là chỉ khẽ gõ nhẹ lên mu bàn tay hắn như nhắc nhở. Geon-ho áp môi lên khóe mắt Siwoo, thì thầm đồng ý. Trong giọng nói khản đặc còn đọng cả cơn khát khao khiến lòng Siwoo cũng thêm cuống quýt.

Siwoo rướn người, bàn tay dò dẫm xuống phía trước, chạm vào nơi của Ji-han qua lớp quần. Còn thứ của Geon-ho thì đã ép sát vào m.ông cậu.

Ban đầu cả hai còn căng thẳng để ý nhau, nhưng ngay khi Siwoo rên khẽ, tia lửa bùng nổ trong lòng ngực mỗi người.

“Anh… còn cử động được không?”

Ngón tay cậu vẫn mơn man nơi trước h/ạ thân Ji-han, giọng lo lắng. Máu dường như vẫn chảy nhiều, cậu chẳng muốn anh phải động đậy thêm.

“Guide-nim bảo sao, tôi làm vậy.”

Ji-han đáp, giọng giờ đã ổn định hơn, êm dịu. Dù máu chưa hẳn ngừng, tình trạng so với trước đã khá nhiều. Chỉ cần ôm Guide-nim, anh còn đủ sức chạy được.

“Thế thì nằm xuống.”

Dù vậy, vẻ bất an vẫn hiện rõ. Siwoo ấn ngực Ji-han, buộc anh nằm xuống đất rồi tự tay tháo khóa thắt lưng. Cánh tay Geon-ho đang siết quanh ngực cậu lập tức cứng lại, truyền thẳng sự khó chịu đến Siwoo.

Để xoa dịu, Siwoo đẩy thêm năng lượng vào cánh tay căng gân ấy, đồng thời k** kh** q**n Ji-han xuống tận cùng. Mất đi thị giác khiến những giác quan khác nhạy bén hơn, bàn tay cậu không hề lạc hướng.

“Cái… quái gì…”

Ngay cả trước khi kéo xuống lớp đồ lót mỏng, một linh cảm chẳng lành đã ập đến.

“Cái gì?”

Ji-han ngẩng đầu, đang chạm vào đầu gối Siwoo. Nhưng chính cậu lại thoáng sững sờ, hoang mang trước cảnh tượng mình vừa lộ ra.

“Tại sao… lại…?”

Rõ ràng khi sờ qua qu/ần, cậu chưa hề nghĩ nó lớn đến mức này. Do chiến phục dày dặn che chắn nên mới bị đánh lừa. Giờ, khi thấy thực sự, cậu chỉ biết trố mắt.

“Anh còn lớn hơn.”

Geon-ho chen ngang, hệt như đổ thêm dầu vào nỗi sốc của Siwoo. Ý chí cậu bỗng tụt dốc, ôm trán than thầm.

Nếu phải cùng lúc đối phó cả hai tên này… chắc cậu sẽ không thể nào đứng dậy nổi mất. Nhưng giờ cũng chẳng có đường lui.

“Tại sao nhìn như lần đầu vậy. Trước đây cũng chạm rồi còn gì.”

Ji-han vuốt nhẹ đ/ùi cậu, giọng trấn an. Lúc này Siwoo mới nhớ ra. Đúng là đã từng… nhưng trải qua bao nhiêu chuyện, cậu quên sạch.

Yu Ji-han, cái đồ chết tiệt. Ngoài mặt nho nhã, bên dưới sao lại đáng sợ chẳng kém gì Kang Geon-ho.

Cậu muốn cằn nhằn, nhưng bất chợt một ý hay lóe lên.

“Yah, Yu Ji-han.”

Siwoo ấn đầu gối anh, giọng mang theo chút đắc thắng.

“Để tôi vào.”

Khóe môi cậu khẽ nhếch, như tìm thấy lối thoát. Đằng nào cũng đã phải đối phó với bốn gã Esper khổng lồ. Nếu cứ để họ vào mình hết thì chắc chắn thân thể chẳng chịu nổi.

Ít nhất, một người phải để cậu vào.

“Được chứ?”

Dù gì Ji-han cũng đã nói sẽ làm theo lời cậu. Siwoo không thấy được vẻ mặt đờ ra vì sốc của anh. Phía sau, Geon-ho còn hùa theo, coi đó là một ý hay.

Ji-han thì như không tin nổi tai mình, cổ khẽ nghiêng, hoàn toàn không lường trước. Thậm chí cười cũng không nổi. Anh chậm một nhịp lắc đầu, nhưng Siwoo nào nhìn thấy.

“D/ang chân ra.”


Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ Story Chương 154: Bác tài cho 2 tô Phở
10.0/10 từ 42 lượt.
loading...