Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 130
Nước bị cố tình hắt đổ đã thấm cả vào đồ l.ó.t.
Khi hơi lạnh lan sang bên trong quần, vai Si-woo khẽ co lại. Cậu vừa quỳ gối vừa từ từ tụt quần xuống tới mức để lộ cả phần hông, tiến lại gần Tae-beom.
Đến mức này thì cậu đã hy vọng anh sẽ chủ động giúp, nhưng Tae-beom vẫn là Tae-beom. Anh chỉ ngồi thẳng tắp, dõi mắt nhìn Si-woo. Ừ thì, ít nhất cũng chưa bỏ đi.
“Ngồi yên.”
Ngay trước khi định c** q**n hẳn, Si-woo chợt khựng lại, đặt hai tay lên vai anh. Nghĩ lại thì có lẽ cậu đã định c** đ* quá nhanh. Muốn làm dịu ngay dao động của anh nên suýt nữa đã bắt đầu bằng th*n th* tr*n tr**. Trước hết phải hâm nóng bầu không khí bằng một nụ hôn đã—
“Ơ, anh đi đâu vậy!”
Si-woo lao tới định bám lấy lưng Tae-beom khi thấy anh rời khỏi giường.
“Đợi.”
Để lại mệnh lệnh ngắn gọn ấy, Tae-beom bước về phía bàn. Lại xem mình như trẻ con nữa. Si-woo cau mày, ném tấm chăn ướt xuống sàn, đôi môi vừa chuẩn bị cho nụ hôn giờ lại bĩu ra ngượng nghịu.
“Anh làm gì vậy?”
Vừa mân mê chiếc quần ẩm, cậu vừa trợn tròn mắt khi thấy Tae-beom mở ngăn kéo bàn, lấy ra một lọ thuốc. Anh cho vào miệng mấy viên thuốc to, nhai nuốt khan, không cần nước.
“Anh uống vì đau à?”
Thì mau nhận guiding đi chứ. Nhìn cảnh anh bỏ mặc một guide khỏe mạnh ngay trước mặt để tìm thuốc, lòng cậu càng bức bối.
“Thuốc an thần.”
Nghe câu trả lời, Si-woo lại càng không hiểu. Rõ ràng Tae-beom không hề trong trạng thái bị k*ch th*ch — ngược lại, anh bình tĩnh đến mức khó chịu.
“Không, tại sao lại…”
Đang định tra hỏi, môi Si-woo bỗng mấp máy câm lặng. Tae-beom đã quay lại giường và bất ngờ đặt tay lên trán cậu, khiến cậu quên mất mình định nói gì.
Bàn tay rộng của anh lần từ trán xuống cổ, kiểm tra nhiệt độ cơ thể — bằng tay phải, chứ không phải tay trái.
“Hôm nay tập guiding bao lâu rồi?”
Rõ ràng là có tiếp xúc da thịt, nhưng cơ thể Si-woo chẳng nóng lên. Chỉ có cảm giác hơi nhột nhột trong bụng. Có phải là tác dụng của thuốc an thần anh vừa uống không?
“…Chỉ tập thể lực thôi. Giữa chừng thì ra.”
Đó vốn là buổi huấn luyện cuối, chỉ còn phần thực hành, nhưng cậu đã bỏ dở. Dù vậy, nhờ hoàn thành tốt các phần khác, có lẽ cũng không thành vấn đề. Thậm chí, không làm gì mà ngồi không, cậu cũng có cảm giác sẽ được cho qua.
Nhưng ánh mắt khi Tae-beom nhìn xuống lại mang vẻ trách móc, khiến Si-woo khẽ quay mặt đi.
“Nếu thấy khó chịu thì nói ngay.”
Anh nghiêng người, rút ngắn khoảng cách. Cái đầu vừa né sang bên của Si-woo lại tự nhiên hướng về phía anh. Sóng mũi cao của hai người chạm nhau, môi cũng chỉ còn cách một chút.
“Tôi không muốn làm em đau.”
Đôi mắt Si-woo thoáng mở to. Lời nói thẳng thắn đến mức khiến cậu phải tự hỏi, đây có thực sự là Tae-beom mình biết không.
Tae-beom đang lo cho mình — ý nghĩ ấy khuấy động cảm xúc của Si-woo một cách lạ lùng.
“…”
Cậu không trả lời, chỉ hơi ngẩng cằm, chạm nhẹ môi vào anh. Khi cậu ngậm lấy bờ môi mỏng của anh, hai bàn tay Tae-beom chống xuống ga giường.
Kẽo kẹt — chiếc giường xếp kêu lên dưới sức nặng của anh.
Khi cơ thể ngả ra sau, Si-woo vòng tay ôm cổ anh. Mỗi lần chiếc lưỡi mềm mại len sâu vào, ấn nhẹ lên lớp niêm mạc, một luồng guiding đặc quánh lại tuôn ra.
“Ha… ư…”
Tại nơi môi chạm, Si-woo thấy nhói lên như bị kim châm, rợn cả người. Dù vậy, cậu vẫn ôm chặt gáy anh, không cho anh đẩy mình ra.
Đau nghĩa là tình trạng của esper đang nguy kịch đến mức nào. Nhớ lại kiến thức trong huấn luyện, cậu thả lỏng, như muốn vỗ về dao động của anh. Ngược lại, Tae-beom cũng ôm nhẹ e.o cậu, vuốt dọc sống lưng gầy.
Đây là một bộ dạng khác hẳn mọi khi khi anh nhận guiding. Ngay cả khi là guiding qua niêm mạc, anh vẫn giữ được lý trí. Ánh mắt chỉ hơi rung lên như sắp mất kiểm soát, nhưng vẫn nằm trong tầm khống chế.
Có thể thấy rõ điều đó qua đôi mắt anh. Hơn nữa, nụ hôn cũng dịu dàng đến lạ.
Cảm giác chiếc lư.ỡi ẩm nóng chậm rãi lướt qua trong miệng thật khác thường. Với Si-woo, người luôn bị hôn gấp gáp đến mức không kịp thở, một nụ hôn không khiến mình mệt mỏi là điều mới mẻ.
Thì ra cũng có thể như vậy. Khi hé mắt nhìn, cậu bắt gặp ánh mắt đen sâu thẳm đang quấn lấy mình.
Tae-beom đang nhìn Si-woo không chớp. Anh in từng đường nét gương mặt trắng trẻo vào mắt, rồi nuốt xuống lượng nước bọt vừa gom lại.
Ngay cả khi không nhìn, Si-woo cũng cảm nhận được yết hầu rắn chắc của anh chuyển động. Cậu không né tránh, đáp lại ánh nhìn như muốn hút mình vào tận đáy đồng tử kia. Càng giữ ánh mắt ấy lâu, cảm giác nhột nhột trong bụng càng dâng cao.
“Ha…”
Tận dưới bụng, đến cả chỗ khó nói cũng bắt đầu khẽ co giật một cách kỳ lạ. Chắc là vì đang chạm vào một esper có tỉ lệ tương hợp cao. Nghĩ vậy, Si-woo gạt bỏ cảm giác xấu hổ và lần mò tới thắt lưng của anh.
“C.ở.i đ.ồ đi.”
Vừa áp môi ướt át vào nhau, vừa lẩm bẩm như vậy, thì đôi mắt đen đang dán chặt vào mặt Si-woo khẽ hạ xuống.
“M.ặc vào.”
Tae-beom, trong khi chờ nụ hôn, lại khoác áo sơ mi của mình lên cho Si-woo.
Dù gì cũng sắp đổ mồ hôi thôi. Si-woo định từ chối, nhưng khi cảm nhận luồng khí lạnh trong lán liền ngoan ngoãn im lặng, khẽ tựa đầu mũi vào má anh.
“Haa…”
Cảm giác lâng lâng dần trỗi dậy khiến hơi thở trở nên gấp gáp. Chỉ mới để lộ cơ thể trần trước anh mà đã hưng phấn đến mức phía trước cứng lên. Cứ như thể đang bị ánh mắt v**t v* vậy. Ánh nhìn yên tĩnh của Tae-beom lướt qua lồng ng/ực phập phồng và bụng gầy của Si-woo, rồi hạ xuống nơi còn kín đáo hơn.
Tae-beom tựa má mình lên vai run nhẹ của Si-woo. Chỉ là một cử chỉ thân mật bình thường, nhưng khi là anh làm thì lại mang cảm giác khác lạ. Phải chăng lý trí đang dần mờ đi?
Si-woo đưa mắt nhìn thử, cổ họng khẽ nhấp nhô.
Đôi mắt đen sâu hoắm, tập trung rõ rệt, đang nhìn cậu. Có vẻ tác dụng của thuốc thật ghê gớm. Trong khi đang bị cuốn vào quá trình guiding, Tae-beom vẫn giữ tỉnh táo mà chạm vào Si-woo.
“Ưm…”
Tae-beom, giờ cũng để trần như Si-woo, ôm cậu áp sát vào mình.
Chiếc lư/ỡi ti.ến sâ,u vào mi.ệng, như dỗ dành, v**t v* và ấn nhẹ vào những điểm dễ chịu. Si-woo lim dim mắt nhìn anh, tay lần theo những cơ bắ.p rắn chắc. Cơ thể như được chạm khắc tỉ mỉ ấy khiến cậu bất giác thốt ra một tiếng trầm trồ.
“Thả guiding chậm thôi.”
Tae-beom nhắc nhở. Năng lượng của Si-woo đang tuôn ra quá mạnh vì hưng phấn.
“Chậm thôi.”
Dù nói vậy, nhưng anh vẫn siêng năng hấp thu guiding như đang rút hết mật ngọt—bản năng của một esper. Nhịp tim phản ứng với guiding càng nhanh, thì bàn tay vu.ốt v/e c/ơ th/ể mả/nh mai của Si-woo càng trở nên dai dẳng.
Nghe lời anh, Si-woo vừa hạ năng lượng xuống thì bỗng nhắm chặt mắt.
“Ah…!”
Cậu túm lấy cánh tay Tae-beom định trốn lên trên, nhưng ngay sau đó lại “cốp!”—đập trán vào tường. Khác với giường rộng rãi ở ký túc, chiếc giường xếp này không có đầu giường bọc đệm. Bỏ qua điều đó, giờ trên đầu cậu đã nổi một cục u.
“Ổn chứ?”
Bàn tay to lập tức ôm lấy đỉnh đầu Si-woo. Tae-beom kéo cậu xuống lại, áp sát cơ thể, vừa quan sát nét mặt vừa xoa xoa chỗ sưng.
Đó là một cái chạm đáng ghét mà lại quá dịu dàng. Có lẽ tác dụng thuốc đang giảm, nên vẻ mặt căng cứng của anh cũng dần mềm ra.
Có lẽ vì thế mà… Si-woo thấy Tae-beom trông càng dịu dàng hơn.
“Muốn dừng không?”
“Vẫn làm…”
Giờ thì cậu biết, đây mới là con người thật của anh. Cái vẻ lạnh lùng, áp đảo thường ngày chỉ là giả vờ. Kang Tae-beom sống từng khoảnh khắc như đang đóng vai một kẻ khác.
Không biết anh đang sống với tâm trạng thế nào, và phải chịu đựng một cuộc đời ra sao.
Nhìn chiếc giư.ờng hẹp, Tae-beom ôm Si-woo đổi tư thế. Chiếc giư/ờng xếp vốn chỉ để chợp mắt, đến một esper nằm thôi đã hơi chật chội.
Anh nhìn cậu một lúc, rồi vẫn ôm lấy vòng e/o gầy. Khi ôm, gương mặt trắng trẻo của cậu lại khẽ tựa trán vào vai anh. Đôi mắt đen đang dán chặt vào Si-woo trở nên sâu hơn.
“Lại khóc gì nữa?”
Tiếng thở cố kìm nước mắt len vào tai Tae-beom, khiến anh nghẹn lại. Có vẻ từ lần cuối gặp, nước mắt cậu càng nhiều hơn.
“Chỉ là… nhanh lên đi.”
Để còn quen với guiding hơn nữa.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
