Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 118: mít ướt
Khi cuộc ân ái dài dằng dặc kết thúc, Si-woo như sắp chìm vào giấc ngủ ngay lập tức. Cậu nghĩ nếu ngủ bây giờ thì chắc sẽ ngủ rất say. Nhưng đúng lúc đó, một cái lưỡi ẩm ướt chạm vào má.
Cảm giác từ bề mặt rộng của chiếc lưỡi ấy, hoàn toàn không giống của con người, khiến cậu lập tức mở mắt.
Trước khi kịp nhìn rõ Geon-ho, làn lông đen thô ráp trên ngực trần và bụng đã chạm vào cậu trước. Lông đen rậm rạp, chiếc mõm sắc sảo, đôi tai nhọn dựng đứng và đôi mắt đỏ rực.
Si-woo nhìn chằm chằm Geon-ho, không chớp mắt, chậm rãi quan sát kỹ hình dạng thật của hắn thật lâu.
Quả nhiên là đúng. Con chó đen trong giấc mơ kia chính là Kang Geon-ho.
“Thật kỳ lạ…”
Geon-ho khẽ thở ra qua chiếc mũi ướt, rồi chậm rãi l**m lên mặt Si-woo. Sự cẩn trọng sợ làm cậu bị thương giống hệt như khi hắn ở hình dạng con người. Chỉ là bây giờ, chiếc lưỡi lớn hơn nhiều và cơ thể cũng nặng hơn.
Bị “rửa mặt” cưỡng ép đến mức ướt nhẹp, Si-woo khẽ đưa tay ra. Cậu như bị lây sự cẩn thận của Geon-ho, chỉ khẽ chạm vào đầu những sợi lông đen. Hắn lập tức khẽ kêu “khừ” rồi dụi mặt vào bàn tay nhỏ ấy, như muốn được v**t v* nhiều hơn.
“To thật đấy.”
Cậu lẩm bẩm nhận xét rồi vuốt dọc khuôn mặt to lớn ấy. Cảm giác mềm mại hơn lông trên thân thể khiến cậu muốn chạm mãi không thôi.
Hình dạng thật của Kang Geon-ho thực sự rất lớn, trông giống sói hơn là chó. Dù đang ngoan ngoãn vẫy đuôi, hắn vẫn tỏa ra một bầu không khí áp lực như đè nén cả không gian. Ai là con người bình thường chắc chắn sẽ sợ hãi.
Hồi Kang Tae-beom còn nhỏ, cơ thể chắc chắn nhỏ hơn bây giờ và sức cũng yếu hơn. Không biết anh ấy có sợ không. Càng nhìn Geon-ho, Si-woo lại càng nhớ đến Tae-beom.
“Há miệng ra xem nào.”
Không biết Tae-beom đã nghĩ gì khi chứng kiến đứa em ngày càng hung hăng. Cậu muốn hỏi anh, với tâm trạng nào mà chịu đựng những khoảnh khắc đó.
Si-woo quan sát kỹ những chiếc răng nanh to hơn cả hai bàn tay cậu gộp lại. Khoang miệng hắn rộng đến mức, nếu há ra hết cỡ, có cảm giác như có thể nuốt trọn cậu chỉ trong một ngụm.
Khừ…
Khi Si-woo thò đầu vào gần miệng hắn, Geon-ho lùi lại một chút với vẻ bối rối. Cậu lập tức chỉnh lại tư thế và v**t v* chiếc cổ của hắn như để trấn an.
“Đẹp thật. Giống mấy con chó trong phim.”
Vừa được khen, đuôi Geon-ho lập tức vung mạnh qua lại, tạo luồng gió làm tóc Si-woo bay nhẹ.
“Tôi muốn sờ đuôi.”
Ngay lập tức, Geon-ho chìa đuôi ra, mông khẽ nhấp nhô, tràn đầy phấn khích. Trông hắn vừa hạnh phúc vừa thoải mái.
“Đuôi cũng đẹp nữa.”
Khi lời khen tiếp tục vang lên, hắn càng lắc mông mạnh hơn đến mức cơ thể Si-woo cũng lay theo. Rồi hắn nằm rạp xuống, áp chặt cằm lên ngực cậu.
Si-woo vừa xoa mạnh cơ thể to lớn của hắn vừa nhìn vào mắt hắn. Dưới lớp lông mềm là cơ bắp rắn chắc. Có vẻ khối lượng cơ bắp của hắn ở dạng người và dạng thú không khác nhau mấy.
“Ổn chứ?”
Sau khi kiểm tra nhịp tim của hắn, Si-woo ôm chặt hơn. Trông hắn có vẻ bình thường, nhưng vì đã giấu hình dạng thật suốt thời gian dài, cậu lo rằng cơ thể hắn có thể bị quá tải.
Tuy nhiên, không có vấn đề gì xảy ra. Ngoại trừ vóc dáng to lớn phi thường, hành vi của Kang Geon-ho chẳng khác gì những con chó bình thường — thể hiện niềm vui bằng cả cơ thể và quan sát nét mặt con người.
Ngoan ngoãn thế này… Tại sao Kang Tae-beom lại cấm hắn biến về hình dạng thật? Thêm một dấu hỏi nữa xuất hiện.
“Thật sự ổn chứ?”
Geon-ho gật đầu lia lịa, vùi sâu hơn vào lòng Si-woo. Cậu khẽ cười, xoa hắn như thể đang v**t v* một con chó thật sự. Nếu là con chó như thế này, cậu còn muốn nuôi thử.
“Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ thế này.”
Cậu dùng cả hai tay kẹp nhẹ chiếc mõm đang chọc vào nách mình, rồi ôm lại và vuốt dọc chiếc đuôi dài.
“Tùy anh, cứ thoải mái.”
Geon-ho không đáp lại gì. Trong vòng tay Si-woo, hắn chỉ im lặng nhìn chằm chằm chiếc đuôi đang được cậu v**t v*. Si-woo không nhìn thấy vẻ mặt ấy, mà dù có thấy, chắc cũng không đọc được cảm xúc của một con thú.
Người duy nhất hiểu rõ hắn chỉ có Tae-beom.
“Kang Geon-ho?”
Cảm giác ẩm ướt truyền từ ngực khiến Si-woo khẽ giật mình. Cậu thoáng nghĩ hắn vừa chảy dãi, nhưng không phải.
“Anh khóc à?”
Cậu đang mân mê chùm lông đuôi thì lập tức nâng mặt hắn lên. Vì mải chơi với đuôi hắn nên cậu chẳng nhận ra khóe mắt hắn đã ươn ướt.
“Sao vậy? Không khỏe à? Có đau không?”
Vừa guiding, cậu vừa kiểm tra khắp người Geon-ho, nhưng bên ngoài không có gì bất thường. Có lẽ nếu hắn không nói ra, cậu sẽ không biết nguyên nhân.
Cuối cùng, Si-woo bảo hắn hãy trở lại hình người. Cậu muốn hắn được thoải mái hơn.
Nghe lời, Geon-ho lập tức biến lại. Nhưng khi đã trở lại dáng người, hắn vẫn không ngừng vùi đầu vào ngực cậu.
“Này, ngẩng mặt lên xem.”
Si-woo nắm lấy hai má Geon-ho, ép hắn phải nhìn thẳng vào mình. Quả nhiên, hắn đang khóc.
Khóe mắt đỏ au đọng đầy hơi nước, những giọt lệ nơi đuôi mắt rung lên chực rơi xuống bất cứ lúc nào. Geon-ho dùng cánh tay lau vụng về.
“Sao lại khóc?”
Si-woo nhìn theo động tác hắn lau nước mắt rồi khẽ hỏi. Geon-ho lại vùi mặt vào ngực cậu, lắc đầu.
“Không biết.”
“……”
“Chắc… hạnh phúc thì sẽ thế này.”
Đồ ngốc. Hạnh phúc thì phải cười chứ, khóc làm gì.
Si-woo chỉ đáp trong lòng, nhẹ nhàng vuốt gáy đen của hắn. Cảm giác ẩm ướt vẫn liên tục truyền đến từ lồng ngực. Geon-ho cứ dựa vào cậu như thế, lặng lẽ khóc một lúc lâu — không nấc, không bật tiếng, chỉ để mặc những giọt nước mắt ấm nóng rơi xuống.
.
.
.
Khi mở mắt ra, Si-woo bâng quơ đảo mắt xung quanh. Ủa, mình ngủ lúc nào vậy?
Ngoài cửa sổ đã le lói ánh sáng mờ của bình minh, còn cậu thì đang nằm trên giường. Lưng khô ráo chứng tỏ ga giường đã được thay mới. Cơ thể cũng không còn nhớp nháp nữa.
“Ngủ thêm đi. Mặt trời còn chưa mọc.”
Geon-ho, vẫn dõi theo cậu vừa tỉnh dậy, kéo nhẹ mí mắt nặng trĩu của cậu xuống. Hắn nằm cạnh, cứ thế nhìn mặt cậu ngủ. Si-woo xoay người lại phía hắn, ngáp dài. Không phải vì ngủ lâu mà vì cơ thể nặng nề.
“Ư…”
“Đau à?”
Thấy cậu cau mày, Geon-ho lập tức áp sát người, xoa bóp eo. Đoán trước là cậu sẽ đau nên lúc tắm rửa, hắn đã mát-xa khắp nơi. Thề với anh trai là không làm chuyện gì bậy bạ, thật sự chỉ mát-xa thôi.
“Xoa cho đàng hoàng đi.”
Si-woo quay lưng lại, ưỡn eo ra. Eo với mông, chỗ nào cũng đau. Nằm yên thôi mà toàn thân cũng nhức nhối.
“A, nhẹ thôi.”
“Thế này à?”
“Mạnh hơn tí. Ừ, vậy đó.”
Geon-ho khéo léo kéo h* th*n ra sau để không chạm vào cậu, chăm chú xoa bóp. Có lẽ do còn ngái ngủ nên dù trần như nhộng, Si-woo vẫn vô tư ưỡn mông ra. Geon-ho cố gắng hết sức để không nhìn chằm chằm vào phần mông tròn ấy.
“Còn chỗ nào đau nữa không?”
Nhìn gương mặt Si-woo khi ngủ say không có chút máu nào, hắn đã hoảng hồn. Lúc tắm rửa, cậu cũng chẳng có dấu hiệu tỉnh lại, nên hắn phải liên tục ghé mũi vào để kiểm tra xem cậu còn thở không.
Chỉ riêng việc đi làm bài kiểm tra cấp bậc đã đủ mệt rồi, lại còn phải “đối phó” với hắn nữa, thì cơ thể cậu quá tải là đương nhiên. Geon-ho xoa gáy cậu, kiểm tra lại xem nhiệt độ cơ thể có tăng không. May là không sốt.
“Dạo này tôi mơ một giấc mơ lạ.”
Si-woo bất chợt lên tiếng, mắt hướng về chiếc tủ đầu giường. Trên đó là cuốn truyện tranh được bọc bằng giấy báo.
“Mơ gì?”
“Giấc mơ về chó.”
Geon-ho bật cười, tay đang xoa cổ chuyển thành gối đầu cho cậu.
“Giấc mơ đẹp nhỉ.”
Ngón tay cái của hắn ấn nhẹ eo thon của cậu, đồng thời v**t v* hông một cách khéo léo. Si-woo chỉ lặng im nhìn chằm chằm vào cuốn truyện, không nói gì. Nghĩ cậu ngủ lại rồi, Geon-ho hôn l*n đ*nh đầu, tiếp tục xoa bóp đùi trơn mịn.
“Kang Geon-ho.”
“Vâng.”
Hắn đưa tay từ đùi lên, tập trung mát-xa lại. Còn Si-woo vẫn không rời mắt khỏi cuốn truyện.
“Nội dung nó là gì thế?”
“Hả? Cuốn đó?”
“Kết thúc chỉ là tìm được gia đình thôi à?”
Không ngờ câu hỏi ấy, Geon-ho mỉm cười, vòng tay ôm eo gầy của cậu. Cảm giác Si-woo quan tâm đến báu vật của mình khiến ngực hắn như nghẹn lại. Gần như phát điên.
“Không. Không tìm được.”
“Không tìm được á?”
Si-woo quay lại nhìn hắn. Không lẽ truyện tranh cho trẻ con mà kết thúc lại buồn thế sao.
“Nhưng gặp được một người bạn mới.”
Geon-ho cúi xuống, hôn lên mí mắt khép hờ của cậu. Si-woo chỉ mím môi, im lặng. Mất gia đình nhưng lại có bạn mới. Cậu ngẫm lại kết thúc đó rồi dựa vào lòng hắn, đón cơn buồn ngủ ập đến.
Mong là sẽ lại mơ thấy giấc mơ về Kang Tae-beom. Với ý nghĩ đó, cậu chìm vào giấc ngủ sâu đến mức không có chỗ cho bất kỳ giấc mơ nào chen vào.
Từ sau đó, hễ có cơ hội, cậu lại tìm kiếm ký ức về Kang Tae-beom trong mơ. Cậu muốn biết nhiều hơn nữa. Nhiều hơn bây giờ rất nhiều.
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 118: mít ướt
10.0/10 từ 42 lượt.
