Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Chương 116: dụ dỗ chó ngốc
“Báu vật của tôi á?”
Geon-ho nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào Si-woo. Khi cậu đòi hắn cho xem báu vật, ánh mắt hắn như muốn đè bẹp cậu tại chỗ. Chờ mãi không thấy hắn phản ứng, Si-woo đành giải thích thêm:
“Cái được anh gói bằng giấy báo ấy. Anh bảo là báu vật của anh mà.”
“À, cái đó.”
Geon-ho bật cười khẽ, lập tức rời giường, đi tới ngăn tủ bị nhét ở góc phòng, lấy ra món đồ được bọc tròn trong giấy báo. Si-woo ngước lên nhìn hắn đầy tò mò.
“tôi xem được chứ?”
“Có gì mà không được.”
Trở lại giường, Geon-ho ngồi sát bên cạnh Si-woo. Cả hai cùng tựa lưng vào đầu giường êm ái, hắn bắt đầu tháo lớp giấy báo bọc quanh báu vật. Khác hẳn khi cầm mấy món đồ khác, lần này động tác của hắn cực kỳ cẩn trọng, như đang cởi lớp áo của một vật quý.
“Anh gói kỹ thật đấy.”
Tháo mãi mà lớp giấy vẫn chưa hết. Si-woo nghiêng đầu, tựa má vào cánh tay hắn, dõi theo từng lớp giấy báo dày cộp mỏng dần đi.
“tôi nghĩ là cậu sẽ cười khi nhìn thấy nó.”
Chỉ còn một lớp cuối, Geon-ho mỉm cười hơi ngượng.
“tôi sẽ không cười đâu.”
“Không sao, cười cũng được. tôi cũng sẽ cười mà.”
Nụ cười bên môi hắn càng rõ hơn. Khi món đồ giấu trong lớp giấy báo dày lộ ra, mắt Si-woo khẽ mở to, bàn tay đặt lên cánh tay rắn chắc của Geon-ho.
“Đây… là báu vật của anh?”
Liếc nhìn vẻ mặt của Si-woo, Geon-ho gật đầu cười lớn.
“Buồn cười lắm đúng không?”
Hắn đưa báu vật lại gần cho cậu xem, dù nói nhẹ nhàng nhưng vẫn giữ chặt bằng hai tay, như sợ rơi mất. Xem ra đây đúng là báu vật thật.
“Anh nhận nó từ hồi nhỏ à?”
Thứ Geon-ho đang cầm là một quyển sách tranh bình thường. Trên đó còn vẽ hình một con mèo.
“Chắc vậy. tôi không biết ai cho. Chỉ là từ xưa đã có nó rồi.”
Những ngón tay to bè của hắn khẽ v**t v* con mèo đội mũ đỏ trên bìa. Nhân vật chính trang bìa là một con mèo lông đen, mắt đỏ, đội chiếc mũ đỏ rộng vành cùng màu với mắt, một tay giữ vành mũ, gương mặt đầy kiêu hãnh.
“Chẳng có gì đặc biệt đâu. Chuyện kể về con mèo này đi phiêu lưu tìm lại gia đình.”
Geon-ho mở bìa, cho Si-woo xem vài trang tranh bên trong. Không có chữ, chỉ toàn hình vẽ.
“Nhìn nó là thấy tâm trạng tốt lên. tôi xem nhiều quá nên sợ nó hỏng nhanh, mới bọc giấy báo lại.”
Có lẽ cũng lâu rồi hắn mới mở ra, gương mặt thoáng hiện vẻ hoài niệm khi lật từng trang. Động tác lật rất chậm và cẩn thận.
“Sao lại không biết?”
Si-woo nhìn hắn, chậm rãi hỏi.
“Hử?”
“Sao anh không biết ai tặng nó?”
Ánh mắt đang dừng trên cuốn sách quay về phía Si-woo. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ giống hệt nhân vật mèo trên bìa.
“Nói ra thì dài lắm.”
Gập sách lại, Geon-ho dùng ngón cái khẽ vuốt chân mày.
“tôi gần như không có ký ức hồi nhỏ.”
“…”
“Không biết mặt ba mẹ, cũng chẳng nhớ hồi nhỏ anh trai trông thế nào. Trong đầu không có.”
Hắn gõ nhẹ vào thái dương mình, cười nhạt.
“tôi đoán là anh trai đã xóa.”
Đồng tử Si-woo khẽ rung lên.
“Chắc vậy. Có thể là do tôi gây rắc rối nhiều quá nên bị phạt, hoặc vì lý do khác.”
Geon-ho nhún vai, cúi xuống nhìn bìa sách, giọng vẫn nhẹ như không có gì nghiêm trọng.
“Dù lý do là gì thì cũng đều vì tôi cả. Chắc chắn thế.”
Câu cuối cùng được hắn nói bằng giọng đầy tin tưởng, ánh mắt chứa sự thật lòng.
“Làm sao anh biết?”
Hắn nhìn cậu như thể đó là câu hỏi thừa thãi.
“Vì đó là anh trai của tôi.”
Trước sự chắc nịch ấy, Si-woo im lặng gật đầu. Geon-ho lại nhìn qua nhìn lại giữa cậu và con mèo trên bìa sách, bật cười khẽ rồi nói tiếp:
“Với lại… có thể chỉ là tôi tưởng tượng, nhưng tôi cảm giác cuốn sách này từng được anh trai đọc cho mình nghe.”
“Anh bảo không nhớ gì mà.”
“Ừ, không nhớ. Nhưng thỉnh thoảng nó xuất hiện trong mơ.”
Hắn gãi trán, nói thêm là cũng có thể không phải anh trai.
“Giọng người lật từng trang sách rồi giải thích, nghe giống giọng anh trai lắm.”
Nhìn cuốn sách thêm một lát, hắn đặt nó cùng giấy báo lên bàn cạnh giường. Thời gian đã gần hết, hắn phải quay về.
“Nếu ăn không nổi thì đừng cố. Cứ nôn mãi là hỏng cổ họng đấy.”
Đến phút cuối vẫn lo cho Si-woo, hắn buông chân xuống khỏi giường. Thời gian trôi quá nhanh, hắn chẳng muốn rời đi.
“Khi ở bên tôi, phải ăn nhiều vào. Ăn cho no căng bụng.”
Geon-ho chạm nhẹ mu bàn tay vào bụng phẳng của Si-woo, trêu chọc, nhưng lại kiềm chế không chạm vào mặt cậu.
“Từ giờ sẽ không chạm vào cậu nếu chưa được phép.”
Giọng hắn trầm xuống, nghiêm túc hẳn. Có vẻ chuyện đã hôn cậu mà chưa xin phép vẫn khiến hắn áy náy.
“tôi sẽ không bao giờ làm điều gì khiến cậu khó chịu. Thề lấy danh anh trai tôi.”
Bàn tay quanh quẩn gần người Si-woo cuối cùng cũng dừng lại, ấn xuống ga giường. Hắn biết mình phải đi, nếu trễ chỉ một phút thôi, máy báo sẽ rung ầm lên.
“… Không sao.”
Lúc đó, Si-woo khẽ lẩm bẩm, tay nắm lấy tay hắn. Âm lượng nhỏ tới mức ngay cả một Esper như Geon-ho cũng không nghe rõ.
“Hử? cậu nói gì?”
Si-woo liếc hắn một cái rồi quay mặt đi.
“Xin lỗi, tôi không nghe được.”
Geon-ho nhìn chằm chằm vào bàn tay trắng đang giữ tay mình, rồi cúi người lại gần, xin cậu lặp lại. Một tiếng thở dài nhẹ vang lên.
“Nếu là hôn… thì được.”
Giọng cậu vẫn nhỏ xíu, nhưng lần này thì truyền tới rõ ràng. Geon-ho chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi mấp máy của Si-woo, chẳng thốt được câu nào.
“Dù sao cũng là guiding qua niêm mạc thôi mà. Nắm tay anh cũng chẳng hạ sóng được bao nhiêu.”
Si-woo còn đang lẩm bẩm thì câu nói dần lạc đi, bởi Geon-ho đã áp sát đến mức chóp mũi gần như chạm nhau, khiến cậu không thể nói tiếp.
“Vậy bây giờ làm được chứ?”
Trái với giọng điệu dè dặt, đôi môi hắn đã tiến sát đến mức gần chạm vào. Cứ như dù cậu có bảo không, hắn vẫn sẽ làm. Tất nhiên, chắc hắn sẽ không thực sự ép…
Môi của Kang Geon-ho vẫn mềm như lần trước. Đôi môi mượt mà ấy khẽ cọ vào da cậu, rồi đầu lưỡi nhẹ l**m răng như gõ cửa.
Si-woo siết chặt hai tay, hé miệng như mở ra đón hắn. Geon-ho lập tức luồn vào khe hở ấy, nhốt gọn cơ thể gầy gò giữa hai cánh tay mình.
Mỗi lần mảnh thịt ẩm ướt ma sát và khuấy đảo bên trong khoảng không chật hẹp, âm thanh mơ hồ lại vang lên. Si-woo bấu chặt vai hắn, gót chân cào nhẹ lên ga giường.
“Hư… Ưm…”
Những âm thanh lạ lẫm cứ tràn ra khỏi cổ họng, nhưng Si-woo chẳng còn tâm trí bận tâm đến tiếng rên của mình. Lúc này, ngay cả việc thở cũng trở nên khó nhọc.
Không ngờ một nụ hôn khi tỉnh táo lại vất vả đến vậy. Geon-ho gần như khuấy đảo miệng cậu như muốn rút tận gốc lưỡi ra ngoài.
Cho tôi thở chút đi, đồ khốn.
Lưỡi bị quấn chặt, ngay cả phát ra âm thanh cũng không được. Guiding bị hút cạn đến mức cậu quên cả cách thở bằng mũi.
Dù vậy, cậu cũng chẳng muốn đẩy Geon-ho ra. Như một kẻ đói lâu ngày lao vào bữa ăn đầu tiên, hắn tấn công dồn dập, khiến cậu không nỡ cự tuyệt.
Nhưng ít nhất cũng phải cho mình thở chứ.
Giữa hơi nóng tràn ngập khoang miệng, Si-woo chỉ biết phồng ngực hít lấy chút không khí còn sót. Cậu đưa tay ôm lấy má hắn. Ngay lập tức, Geon-ho mở mắt, bắt gặp ánh nhìn chớp chớp của cậu, hai má khẽ ửng đỏ. Ý cậu là muốn tạm dừng…
“Khụt…!”
Nhưng thay vào đó, lưỡi hắn lại càng luồn sâu hơn. Geon-ho nghiêng đầu, áp sát hơn nữa. Ngực và bụng dưới của cả hai ép sát không còn khe hở, truyền qua hơi ấm rực nóng. Gáy Si-woo bị ép chặt vào đầu giường êm, dưới sức nặng của hắn, cậu giật mạnh má hắn lại.
“Haa…”
Cuối cùng môi mới tách ra. Geon-ho thở ra một hơi dài, cúi nhìn Si-woo đang th* d*c. Hắn l**m môi, nhìn lồng ngực cậu phập phồng rồi lại xẹp xuống.
“Chậm thôi… một chút.”
“Ừ.”
Đợi cậu lấy lại đủ hơi, hắn lại m*t lấy đôi môi ấy. Cắn khẽ phần thịt mềm, đan quấn lấy lưỡi cậu, đồng thời siết chặt cơ thể gầy giữa vòng tay.
Rè—!
Lúc đó, túi quần Geon-ho rung mạnh. Tiếng cảnh báo đã vượt quá thời gian cho phép. A, biết ngay mà.
Hắn nhíu mày, thò tay vào túi, nhưng ngay cả khi với lấy chiếc máy báo ồn ào ấy, hắn cũng không chịu rời môi Si-woo.
“Tôi phải đi rồi.”
l**m dọc vòm miệng cậu một lượt, hắn mới miễn cưỡng tách ra. Nghĩ tới chuyện phải xa cậu, ngực hắn như thắt lại. Nhưng đồng thời cũng thấy may vì dừng đúng lúc — thêm chút nữa e rằng sẽ không kiềm được.
“Sao cậu gầy thế này… lo chết mất.”
Geon-ho đỡ lưng cậu, nâng người ngồi dậy. Hình như so với trước còn gầy hơn, dù hắn đã cố cho cậu ăn đầy đủ.
“Lo cho anh đi.”
Si-woo đưa mu bàn tay lau khóe môi tê rát, cau mắt. Sóng năng lượng của hắn đã vơi đi nhiều, nhưng không phải do làm nhiệm vụ ngoài hiện trường — rõ ràng là bị dồn nén trong này nên mới vậy.
“Tôi chẳng lo cho mình.”
Geon-ho lắc đầu, khẽ vuốt những sợi tóc rối của cậu.
“Một khi bắt đầu thì không có điểm dừng. Căng não lắm.”
Nói nửa đùa nửa thật, hắn đứng lên, chìa tay bảo cậu cùng xuống. Nhưng Si-woo không nắm lấy.
“Vậy cứ làm đi.”
Đôi mắt xanh biếc cứng cỏi lóe sáng. Dù ngày nào cũng thấy, Geon-ho vẫn không thể quen được với vẻ đẹp ấy. Như bị cuốn vào biển cả sâu thẳm, hắn quay lại nhìn cậu.
“Đầu người không dễ nổ đâu. Cho nên cứ lo đi. Cứ nghĩ nhiều vào.”
Rè—!
Tiếng rung lại vang lên từ túi hắn. Si-woo liếc xéo chiếc máy rồi nói lớn:
“Đừng chỉ dựa vào anh trai anh.”
Nói rồi, cậu thò tay vào túi hắn, rút máy báo ra, ném thẳng ra ngoài cửa.
“Tôi sẽ không để anh ‘nổ đầu’. Cho nên anh cũng phải cố gắng.”
Bản năng khiến Geon-ho ngoái nhìn theo hướng chiếc máy rơi. Dù thân hắn vẫn quay về phía cậu, mắt lại tìm kiếm thiết bị kia.
Si-woo nắm tay hắn, kéo sát trở lại giường. Cậu không thể để hắn đi như vậy.
Ngay khoảnh khắc thấy đôi bàn tay to, thô ráp ấy nâng niu lật từng trang cuốn sách cũ, cổ họng cậu đã nghẹn lại. Cậu có thể hình dung hắn đã trân trọng nó thế nào.
Chắc chắn hắn muốn tin rằng đó là quà từ anh trai.
Cậu có vô số điều muốn nói với hắn. Nhưng tất cả những câu chuyện mà Kang Tae-beom đã dùng năng lực để phong kín… cậu không thể tiết lộ. Chắc hẳn anh ta có lý do.
“Anh biết mình đang ở cùng tôi mà. Anh bảo ở cùng guide thì được tăng thêm thời gian.”
Nhưng liệu có cần giấu đến mức đó không? Si-woo không hiểu nổi vì sao Kang Tae-beom lại muốn giữ khoảng cách với Geon-ho như vậy. Giờ hắn đâu còn bất ổn như trước, và hoàn toàn có thể kiểm soát bằng năng lực hệ tinh thần.
Thậm chí còn mạnh đến mức lập ra cả Hội Baekya. Vậy anh ấy còn lo điều gì?
“Dù sao thì…”
“Không sao đâu.”
Vẫn ôm trong lòng những thắc mắc chưa lời giải, Si-woo kéo hắn lên giường. Cậu tiếp tục xoa dịu làn sóng mệt mỏi của hắn, lôi cái thân hình to lớn ấy lại gần.
“Không sao hết… nên lên đây đi.”
Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Đánh giá:
Truyện Súp Thưởng Để Dỗ Dành Guide Mèo Quyến Rũ
Story
Chương 116: dụ dỗ chó ngốc
10.0/10 từ 42 lượt.
