Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa
Chương 246: Nhật ký [2]
Tôi không biết chính xác mình phải đến đâu, nhưng trong lòng vẫn có chút linh cảm. Ngoài phòng làm việc, dựa theo bản thiết kế thì không còn khu vực nào quá quan trọng.
Nhưng ngay từ đầu đã có một điều khiến tôi cảm thấy bất thường.
Phòng làm việc. Hệ thống phòng bị của nó ít đến kỳ lạ.
…Như thể Tổng giám mục biết rõ ở đó chẳng có gì giá trị, chỉ là nơi để mấy vật dụng linh tinh.
Nhưng chắc chắn ông ta còn cất giấu thứ gì khác.
Không thể không có. Ví dụ như nguồn gốc của dòng máu kia. Một thứ quý giá đến vậy, ông ta lấy từ đâu?
Và cả chiếc nhẫn nữa.
Dần dần, tôi dừng bước. Quan sát xung quanh, xác nhận không có ai gần đó.
Chỉ là giả thuyết thôi, nhưng…
Tôi cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay.
Nhắm mắt, tôi để ý thức chìm vào bên trong.
Ý niệm trở nên mơ hồ. Suy nghĩ tan dần như thể tâm trí tách khỏi cơ thể.
Tôi khó diễn tả được, nhưng không khác nhiều so với lúc trải nghiệm thị kiến.
Cảm giác ấy kéo dài cho đến khi ý thức quay trở lại. Khi mở mắt, tôi đã đứng trong không gian trắng xóa quen thuộc.
“Hửm?”
Nhưng lần này khác. Trước mắt tôi là thứ chưa từng thấy trước đây, khiến biểu cảm tôi khẽ thay đổi.
“Đây là gì…?”
Một công trình sừng sững hiện ra. Mặt tiền trắng tinh, hai bên là những cây cột khổng lồ tạo nên cảm giác trang nghiêm.
Chỉ cần nhìn thôi, tôi đã cảm nhận được một mối liên kết mơ hồ.
…Khó nói rõ, nhưng có vẻ nó liên quan đến tôi. Có lẽ vì chiếc nhẫn giờ đã hoàn toàn thuộc về mình.
“Nơi này là đâu…?”
Bên trong trống rỗng. Bức tường và sàn đều phủ sắc trắng, tiếng bước chân vang vọng khắp đại sảnh.
Tôi đi một vòng nhưng không thấy gì ngoài sự trống trải. Ban đầu còn hơi ngỡ ngàng, nhưng chẳng bao lâu sau ánh mắt tôi dừng lại ở một cánh cửa nhỏ phía xa.
Giữa không gian rộng lớn, nó nhỏ bé đến mức gần như lọt thỏm. Tôi lập tức bước đến.
Một linh cảm mạnh mẽ trỗi dậy—có lẽ tôi sắp tìm được manh mối mà mình mong đợi bấy lâu.
“Có khóa không?”
Đứng trước cửa, tôi đặt tay lên nắm đấm. Không rõ vì sao, tim tôi đập nhanh hơn bình thường. Tôi hít sâu rồi xoay nắm cửa.
Một tiếng mở khóa khẽ vang lên.
“Hô…”
Hơi thở tôi như khựng lại khi cánh cửa hé mở.
Không gian bên trong không lớn và khá trống.
Nhưng điều thu hút ánh nhìn của tôi lại nằm ngay phía trước: một cuốn sách đặt trên bục nhỏ.
Sách… hay là nhật ký?
Tôi không chắc, nhưng chân đã tự biết phải đi đâu.
“…Thật lạ.”
Tôi đặt tay lên bìa sách thô ráp. Không có tiêu đề, vài góc bìa đã sờn—nhìn rất giống một cuốn nhật ký cũ.
Lật!
Không chút chần chừ, tôi mở trang đầu.
Ngay lập tức, ánh mắt tôi dừng lại trên vài dòng chữ ngắn gọn viết trên nền giấy trắng.
“Đối với kẻ đã uống máu của Mortum. Hắn sẽ sớm tìm đến ngươi.”
Trở lại nhà thờ đổ nát.
“Mọi người ổn chứ?”
“…Bên này có vài ca nặng, nhưng hình như ai cũng qua được.”
“Tốt rồi.”
Aoife khẽ thở phào. Mana của cô đang dần hồi phục, cơn đau đầu cũng dịu bớt.
Dù vậy, cơ thể cô kiệt quệ, chỉ còn hoạt động nhờ adrenaline.
…Dù cố giữ nụ cười bình thản, cô không thể giấu nổi sự rã rời trong lòng. Suốt vài ngày qua, cô đã nhiều lần cận kề cái chết.
Tinh thần chẳng còn bao nhiêu, chỉ như treo lơ lửng trên một sợi chỉ.
Nhìn quanh, cô thấy vài học viên ngồi thất thần, ánh mắt trống rỗng.
Họ không may mắn như cô.
Có lẽ tất cả đều đã mắc phải một dạng PTSD. Chỉ cần trông cách họ run lên vì những kích động nhỏ nhất cũng đủ hiểu.
“Haa…”
Cô thở dài, tựa lưng lên ghế dài.
“Này.”
Một giọng thô ráp quen thuộc vang lên, khiến đầu Aoife lại nhói lên.
“Giờ mình không có tâm trạng.”
“Mặc kệ. Dịch mông qua chút.”
“Ơ…!”
Cô còn chưa kịp nhúc nhích đã bị đẩy sang bên.
“Khỉ thật…”
Cô trừng mắt nhìn Kiera đang dùng ngón út ngoáy tai.
“…Giá mà có cây cam thảo nhai thì tốt.”
“Haa…”
Aoife chỉ biết thở dài. Cô hoàn toàn hết năng lượng để tranh cãi. Chỉ còn lại… mệt.
“Thế…”
Kiera vừa nói vừa hất ngón tay.
“…Cậu nghĩ sao?”
“Về chuyện gì?”
“Cậu biết rồi còn hỏi, cú twist ấy.”
“Ơ?”
Aoife ngẩng đầu.
“Cú nào?”
“Ờ ha, thật ra là có hơn một cú.”
Kiera gãi má, suy nghĩ.
“Thì… chuyện cậu ấy vốn ở đây suốt mà bọn mình không biết. Cậu có manh mối nào không?”
“Chuyện đó…”
Aoife lắc đầu.
Cô hoàn toàn không biết. Cô cũng bất ngờ như tất cả khi mọi chuyện xoay chuyển đột ngột.
“Mình không biết.”
“Ừm.”
Kiera gật gù.
“Tưởng thế. Nếu cậu biết trước thì chắc đã hành xử kỳ lạ rồi. Giống kiểu đi theo dõi người ta chẳng hạn.”
“…”
Aoife nghẹn họng.
Ờ thì… thu thập thông tin thì có. Nhưng đó không phải theo dõi.
Không đời nào.
“Mình không phải stalker.”
Lần này giọng chắc chắn hơn nhiều.
“…Việc cậu không nhận ra điều đó mới đáng nói.”
Kiera lẩm bẩm. Ánh mắt cô ta như đang bảo: “Ừ, con nhỏ này điên thật.”
Aoife nghiến răng.
“Còn cậu thì sao? Cậu cũng chẳng khá hơn.”
“Hả? Cậu nói gì vậy? Bao giờ cậu thấy mình theo dõi ai?”
“Cậu là người nghiện.”
“Ờ thì… mình đang cai.”
Kiera phá lên cười.
“Gì vậy? Đó là câu chửi hay nhất cậu nghĩ ra được à? Buồn cười—”
“Đồ điên.”
“…”
Không khí dừng lại. Mắt Kiera mở to. Aoife cũng tròn mắt. Miệng Kiera há hốc.
“Cậu vừa—”
“Không có.”
Aoife quay mặt đi, nhưng Kiera nghiêng đầu nhìn rõ hơn.
“…Cậu vừa chửi thề. Công chúa vừa chửi thề.”
Kiera ôm đầu, nhìn Aoife như thấy kỳ quan thế giới.
“Không có. Cậu không chỉ nghiện mà còn hoang tưởng.”
“Phì… Ai quan tâm! Mình vừa khiến cậu chửi thề rồi! Kakaka—”
Tiếng cười Kiera vang lớn đến mức ai cũng quay sang.
“Dừng lại!”
Aoife đỏ mặt, bật dậy, vội bịt miệng Kiera.
“Hmmm! Hmm!”
Nhưng ngay sau đó, Aoife hối hận.
“Á!? Cậu vừa l**m tay mình!”
“Kakaka—!”
Kiera càng cười lớn hơn còn Aoife thì đỏ mặt như củ gấc. Mọi người đều nhìn sang, khiến cô chỉ muốn độn thổ.
Cô trừng mắt nhìn rồi… lau luôn nước miếng trên tay vào mặt Kiera.
“Ưác…!”
Kiera phát ra âm thanh kỳ lạ, mắt trợn tròn.
“Ghê quá!”
“Nước miếng của cậu mà.”
“Á! Mình không thích kiểu này!”
Cô ta loạng choạng lau mặt, còn Aoife nhìn mà bật cười. Sau đó còn dùng luôn áo Kiera lau tay.
“Này!”
Hai người tiếp tục cãi nhau thêm vài phút.
Leon đứng từ xa nhìn, không biểu cảm, cố tiêu hóa những gì đang xảy ra trước mắt.
Một giọng nói vang lên sau lưng:
“Hai người đó chẳng phải ghét nhau lắm sao? Sao trông lại như thân nhau lắm thế?”
Quay lại, Leon thấy Evelyn cũng đang thẫn thờ.
Ai cũng tưởng họ ghét nhau như chó với mèo, nhưng thực tế… là kiểu mạnh ai nấy chọc cho đối phương tức nhưng cả hai đều vui.
“Mình không hiểu.”
“Mình cũng vậy.”
Leon gật đầu. Trong lúc Julien đi vắng, cậu đã giúp băng bó cho học viên, đồng thời tìm lối ra nhưng không thấy.
Giờ chỉ còn cách đợi Julien quay lại.
“Cậu biết à?”
Leon giật mình khi Evelyn nhìn mình.
“Biết gì?”
“Rằng Julien ở đây từ đầu rồi.”
“À.”
Leon hơi nghiêng đầu.
“…Sao cậu nghĩ mình biết?”
“Thì lúc cậu vạch mặt cậu ấy trước mọi người để bọn mình có thời gian chạy. Nghĩ lại thì chắc hai người đã phối hợp với nhau từ trước.”
“…”
Mặt Leon đông cứng lại.
Tim đập mạnh, cổ cứng đờ khi quay đi. Nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Ừ, tất nhiên rồi.”
“Biết ngay mà.”
Evelyn gật gù.
“Chứ sao cậu lại đâm sau lưng bạn mình được. Cậu đâu phải kiểu người đó, đúng không?”
Ngay khoảnh khắc Leon định mở miệng, một giọng nói vang lên từ phía sau:
“Cậu ấy không biết. Và đúng, cậu ấy đã đâm sau lưng mình.”
“!”
Evelyn quay phắt lại.
Sắc mặt cô khẽ thay đổi khi thấy Julien bước ra từ bóng tối, ánh mắt nặng nề khóa chặt vào Leon.
“Con rắn.”
Cậu nói.
“…Một con rắn.”
Sự Trỗi Dậy Của Ba Tai Họa
