Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 99: Cánh bướm nơi yết hầu
“Tại sao một người lại có thể vì một người khác mà bình tĩnh đến mức ấy? Bản năng muốn bảo vệ là một cảm xúc vô thức, một khao khát không thể kiềm chế.
Đối với người quan trọng với em… Nếu có rất nhiều người xung quanh, em sẽ tìm kiếm người ấy trong đám đông. Nếu người ấy ở xa, em sẽ khao khát được đến gần. Dù người ấy đang đứng ngay bên cạnh, chỉ cần xung quanh đông đúc, tối tăm, chật chội một chút, em sẽ muốn nắm chặt lấy người ấy. Nếu là người ấy… bị trúng đạn ngã xuống, máu chảy nhiều như vậy, toàn bộ tâm trí em sẽ chỉ còn người ấy, không thể nghĩ đến bất kỳ điều gì khác. Vì vậy, sự lý trí đến mức đè nén cả bản năng con người này, có phải vì Lục Bình Phong vốn dĩ không có nhân tính?”
Cố Tiêu Duy nhìn chằm chằm vào chiếc thùng rác, như thể bên trong chứa đựng một thế giới khác.
Lạc Tự hít sâu một hơi. Người “quan trọng” mà Cố Tiêu Duy vừa nhắc đến, liệu có thực sự tồn tại ngoài đời? Hay chỉ là một nhân vật mà Lục Bình Phong tưởng tượng ra?
Cảm giác ghen tị và ngưỡng mộ dâng trào trong lòng Lạc Tự. Nhưng dù vậy, anh vẫn muốn bảo vệ Cố Tiêu Duy, bởi chỉ có anh hiểu được sự mỏng manh ẩn sau vẻ ngoài mạnh mẽ của cậu.
“Đây không phải là bản chất của Lục Bình Phong. Đó là khi anh ta phát sinh bản năng tôn trọng sự sống. Khi anh ta biết rằng nếu Tần Lâm bóp cò lần nữa, Ôn Dục Trì chắc chắn sẽ chết, anh ta sẽ không bao giờ buông súng. Vì để cứu tôi, cậu cũng sẽ làm như vậy.”
Câu nói cuối cùng khiến yết hầu của Cố Tiêu Duy khẽ động.
Giọng nói của cậu khi mở lời lần nữa có chút khàn khàn: “Vậy thì, khao khát của Lục Bình Phong dành cho Ôn Dục Trì rốt cuộc là gì?”
Lạc Tự khẽ cười, âm thanh trầm ấm, mang theo sự dịu dàng pha chút cưng chiều, như một làn gió khẽ khuấy động sâu trong huyết quản, đánh thức những cảm xúc âm ỉ.
“Em chính là Lục Bình Phong. Khao khát trong lòng em dành cho Ôn Dục Trì là gì, thì đó chính là câu trả lời.”
Nói xong, Lạc Tự nâng cổ tay Cố Tiêu Duy, cắn lấy điếu thuốc kẹp giữa ngón tay cậu, rồi từng bước lùi lại, cho đến khi cậu chìm vào ánh đèn sáng rực của phim trường.
“Hút thuốc không tốt cho sức khỏe. Anh sẽ “chia sẻ” với em. Còn nữa, lát nữa khi quay cảnh bổ sung, anh sẽ cùng em “lý trí”.”
Lạc Tự ngậm điếu thuốc, đôi mắt cong lên, nụ cười vừa ngông nghênh vừa phóng khoáng.
Dường như chỉ có Cố Tiêu Duy bị kéo vào vòng xoáy của khao khát, còn Lạc Tự vẫn tự do, thoải mái như cánh chim trời.
Quả nhiên, đạo diễn yêu cầu quay lại cảnh Ôn Dục Trì bị trúng đạn. Vết máu bám trên người Cố Tiêu Duy may mắn được đội ngũ chuyên nghiệp xử lý nhanh gọn bằng dung dịch tẩy vết bẩn, sau đó sấy khô ngay lập tức, khiến nó trông không quá rõ ràng nữa.
Cảnh quay trở lại khoảnh khắc ba người đang ẩn nấp bên ngoài căn nhà thợ săn, Lục Bình Phong dùng tay bịt chặt miệng Ôn Dục Trì, ép cậu ấy vào lòng mình.
Chỉ là lần này, Cố Tiêu Duy dùng sức mạnh đến mức Lạc Tự nghi ngờ cậu muốn bóp nát xương hàm của anh.
Ngay cả Nhiếp Dương Trần đang ngồi cạnh cũng liếc nhìn họ một cái, rồi bật cười: “Cái đó… bịt thế này, anh Lạc còn chưa bị bắn đã ngạt thở rồi ấy chứ?”
Đạo diễn cũng không nhịn được mà lên tiếng: “Lục Bình Phong, nhẹ tay thôi! Cậu mạnh tay quá, Ôn Dục Trì không trụ nổi nữa, sắp ngã vào lòng cậu rồi kìa!”
Nghe vậy, Cố Tiêu Duy mới chịu nới lỏng lực tay. Lạc Tự ổn định lại tư thế, nửa quỳ bên cạnh cậu.
Anh nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Cố Tiêu Duy, lặng lẽ trấn an sự căng thẳng đang dâng lên trong lòng cậu.
Đừng lo lắng, đừng sợ. Anh sẽ luôn ở bên cạnh em.
Cảnh quay bắt đầu. Tần Lâm lặng lẽ lên đạn, sau đó bất ngờ chĩa súng về phía Lục Bình Phong và Ôn Dục Trì.
Nghe thấy âm thanh lên đạn, Ôn Dục Trì dùng hết sức lực đẩy mạnh Lục Bình Phong ra.
Khoảnh khắc ấy, biểu cảm của Ôn Dục Trì toát lên sự quyết liệt. Cậu ấy dùng bao nhiêu sức để đẩy người kia ra, thì cũng bấy nhiêu quyết tâm muốn giữ Lục Bình Phong ở lại phía an toàn.
Trong giây phút ngắn ngủi như tia chớp lóe lên, Lục Bình Phong đã dự đoán trước việc mình sẽ bị đẩy ra. Anh ta không chút do dự mà lao tới, cố gắng tiếp cận, xâm nhập vào thế giới của đối phương.
Cho đến khi trước ngực Ôn Dục Trì nở rộ một mảng đỏ thẫm, cơ thể cậu ấy ngã xuống đất.
Rõ ràng là hai người tách xa nhau, nhưng lại gần gũi hơn bất kỳ lúc nào trước đó.
Dù Ôn Dục Trì đã gục xuống, ánh mắt của cậu ấy vẫn khóa chặt vào khẩu súng bên cạnh Lục Bình Phong. Đó là hy vọng sống duy nhất của họ!
Đây là cảnh quay mà lần trước không có. Ánh mắt ấy chính là lời nhắn nhủ và bảo vệ cuối cùng của Ôn Dục Trì dành cho Lục Bình Phong — nhấc súng lên!
Ánh mắt ấy là cò súng và tâm điểm ngắm của Lục Bình Phong. Anh ta lập tức cầm súng, lên đạn, ngắm bắn, di chuyển vị trí, tất cả diễn ra trong một nhịp liền mạch. Anh ta chắn trước Ôn Dục Trì, không chút chần chừ.
Chỉ khi sự bảo vệ dành cho một người đạt đến mức vượt xa giới hạn thông thường, mới có thể khiến họ ăn ý đến mức phản ứng không cần lời nói.
Nếu chỉ đơn thuần lao lên bịt vết thương cho Ôn Dục Trì theo bản năng, kết cục chỉ có thể là cả hai cùng chết. Chỉ có sự lý trí tuyệt đối, không cho phép sai sót một giây nào, mới có thể giành lấy cơ hội sống.
Và khoảnh khắc lý trí đó là sự cộng hưởng từ cả hai phía, không còn là sự quyết đoán đơn phương của Lục Bình Phong.
Trong cảnh quay bổ sung, sự ăn ý và gắn bó giữa hai người mạnh mẽ hơn hẳn trước đây. Đặc biệt là khi đạo diễn nhìn thấy cận cảnh biểu cảm của họ, trái tim ông ấy như bị bóp nghẹt.
Đạo diễn Thịnh không ngừng tua lại đoạn Ôn Dục Trì ngã xuống, nhìn vào ánh mắt mà cậu ấy dành cho Lục Bình Phong, rồi khẽ nói: “Ánh mắt này quá tuyệt. Nó khiến mọi quyết định của Lục Bình Phong trở nên mạnh mẽ và có ý nghĩa sâu sắc hơn. Không còn đơn thuần là lý trí, mà là sự bảo vệ lẫn nhau giữa hai con người.”
Phó đạo diễn gật đầu tán thành: “Đúng đúng, so với phiên bản đầu tiên thì cảm giác lần này tốt hơn nhiều.”
Bầu trời dần sáng rõ, muốn quay thêm cảnh gì cũng không kịp nữa.
Khi cảnh quay kết thúc, đạo diễn tuyên bố nghỉ.
Cả đoàn phim đồng thanh hô vang một tiếng rồi bắt đầu thu dọn phim trường.
Diễn viên có thể xuống núi nghỉ ngơi.
Lạc Tự vừa bước xuống núi vừa nhìn bóng lưng của Cố Tiêu Duy phía trước. Cậu vẫn im lặng như thế, rõ ràng Lạc Tự đã cố an ủi, nhưng Cố Tiêu Duy dường như vẫn chìm đắm trong cảm xúc của nhân vật Lục Bình Phong. Ánh sáng ban mai rọi lên vai cậu, nhưng dường như vẫn không thể xua tan bóng tối trong lòng.
Nghiêm Quân đi ngay sau Lạc Tự, thở dài một tiếng: “Chắc chỉ còn hai, ba ngày nữa là quay xong mạch chính của phim nhỉ?”
“Anh Nghiêm sốt ruột về ôm vợ con à?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật.
“Đúng vậy! Con gái cưng của tôi nhớ tôi đến nỗi gầy cả người rồi đấy!” Nghiêm Quân ôm mặt làm vẻ mặt điệu đà.
Nhiếp Dương Trần đi ngang qua, bật cười: “Chắc là con gái anh gầy đi vì lớn nhanh, chứ không phải vì nhớ anh đâu.”
“Các cậu thật đáng ghét.” Nghiêm Quân lườm một cái, rồi liếc về phía Cố Tiêu Duy, người đã đi xa phía trước, nói: “Hôm nay khí thế của thầy Cố vẫn mạnh mẽ như thường. Lúc cậu ấy cầm súng chĩa vào cậu, tôi thật sự sợ trong đó có đạn thật, rồi bắn cậu một phát.”
Nhiếp Dương Trần thở hắt ra, gật đầu đồng tình: “Ai mà không nghĩ thế chứ? Có lẽ là vì diễn xuất của Lạc Tự quá xuất sắc, cảnh bị bắn ngã xuống của anh ấy đau thương đến mức tôi cũng thấy xót.”
Cố Tiêu Duy đang đi phía trước chợt khựng lại một chút.
“Câm miệng đi. Muốn chết à?” Lạc Tự liếc Nhiếp Dương Trần một cái sắc như dao.
Xuống núi, Cố Tiêu Duy lên xe bảo mẫu, chống tay lên cằm, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì. Có lẽ cậu vẫn đang suy ngẫm về khao khát của Lục Bình Phong đối với Ôn Dục Trì là gì.
Lạc Tự mệt đến rã rời, ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ từng lớp từng lớp lướt qua, nhưng tất cả đều bị Cố Tiêu Duy chặn lại. Lạc Tự nghiêng người về phía Cố Tiêu Duy, gục đầu lên vai cậu mà ngủ thiếp đi. Trời đất bao la, ngủ vẫn là quan trọng nhất.
Rất nhanh, Lạc Tự đã phát ra tiếng ngáy nhẹ. Khi đầu của anh sắp trượt khỏi vai Cố Tiêu Duy, cậu cuối cùng cũng quay người lại, đỡ anh vào trong lòng mình. Đến một đoạn đường dốc, xe xóc lên, Cố Tiêu Duy giơ tay che đầu Lạc Tự, không để anh va vào đâu.
Ngồi ở hàng ghế sau, Tiểu Cầm nhìn cảnh đó mà ghen tị, thầm nghĩ bao giờ mình mới gặp được một người bạn trai chu đáo như Cố Tiêu Duy đây.
“Ưm…” Lạc Tự khẽ cựa mình, để tránh ánh sáng, anh lại xoay đầu vào lòng Cố Tiêu Duy.
Tư thế này khiến Cố Tiêu Duy phải nghiêng người để chắn ánh sáng cho anh. Tiểu Cầm đưa một chiếc mũ qua: “Hay là đội mũ cho anh Lạc đi?”
“Không sao.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, tựa lưng vào ghế, ánh nhìn dịu dàng hướng về đỉnh đầu của Lạc Tự.
Sau khi về đến biệt thự, Lạc Tự tắm rửa xong, gõ cửa phòng Cố Tiêu Duy: “Thầy Cố, anh tắm xong rồi.”
Đợi mãi, trong phòng không có tiếng trả lời.
“Chẳng lẽ ngủ rồi?” Lạc Tự thử xoay tay nắm cửa, phát hiện trong phòng không có ai.
Tên này chạy đi đâu rồi?
Lạc Tự thở dài bất lực, cơn buồn ngủ ban nãy giờ tan biến không còn.
Anh quay về phòng, lấy điện thoại gọi cho Cố Tiêu Duy, nhưng không ngờ tiếng chuông lại vang lên từ tủ đầu giường của cậu.
Tên này thậm chí còn không mang theo điện thoại?
“Đúng là tràn đầy năng lượng… chẳng lẽ vì còn trẻ?”
Không không, cơ thể của mình bây giờ cũng rất trẻ, không thể tự nhận già được.
Lạc Tự hít sâu một hơi, lấy một chiếc áo thun và quần thể thao mặc vào, rồi xuống lầu. Vừa bước vào phòng khách, anh thấy Tiểu Cầm đang nằm trên sofa đắp mặt nạ.
“Anh Lạc, anh cũng ra ngoài à?” Tiểu Cầm hỏi.
“Ừ. Em có thấy thầy Cố đâu không?”
“Thấy rồi, anh ấy bảo ra ngoài hít thở không khí.”
“Được rồi. Nếu cậu ấy về, em nói với cậu ấy là anh cũng ra ngoài nhé.” Lạc Tự cười, kéo thấp vành mũ bóng chày rồi bước ra ngoài.
“Cả hai anh đúng là tràn trề năng lượng… Quay phim cả đêm mà không cần ngủ sao?” Tiểu Cầm cảm thán.
Trang viên Tường Vi rộng lớn như thế, Lạc Tự hoàn toàn không có chút tự tin nào sẽ tìm được Cố Tiêu Duy. Thậm chí ngay cả việc đi lang thang rồi lạc đường, không biết có thể tự tìm đường về hay không, cũng đã là một vấn đề.
Anh cứ thế đi dạo không mục đích, thỉnh thoảng lại ngân nga vài câu hát lệch tông: “Hãy trở về, trở về đi… Lãng tử Cố Tiêu Duy phiêu bạt khắp nơi…”
Đi hơn nửa tiếng vẫn chẳng thấy bóng dáng Cố Tiêu Duy đâu, Lạc Tự quyết định bỏ cuộc.
Đúng lúc đó, anh nhìn thấy một chiếc ghế dài bên lề đường. Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu xuống, xung quanh là tiếng chim hót, hương hoa thoang thoảng, thật thích hợp để nằm thư giãn.
Anh nằm phịch xuống ghế, đôi chân dài quá khổ khiến bắp chân vắt hẳn lên tay vịn ở đầu bên kia. Chiếc mũ lưỡi trai được kéo xuống che kín gương mặt.
Dù sao thì Cố Tiêu Duy cũng phải quay về phòng sớm hay muộn. Khi cậu phát hiện anh ra ngoài tìm mình mà lạc đường, chắc chắn sẽ đi tìm anh. Nghĩ vậy, Lạc Tự nhắm mắt lại, ngủ ngon lành như chẳng có gì cần lo lắng.
Không biết đã qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại bất ngờ vang lên, đánh thức Lạc Tự. Anh mơ màng quên mất mình đang nằm ở đâu, chỉ vừa với tay lấy điện thoại đã suýt ngã lăn khỏi ghế. May mà tay chân dài, kịp thời chống đỡ, giữ vững thăng bằng.
“Alo…” Lạc Tự ngáp dài, giọng còn ngái ngủ.
“Anh có biết mình đang ở đâu không?” Giọng Cố Tiêu Duy vang lên trong điện thoại, nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa chút lo lắng khó giấu.
“Ờm… anh đang ngồi trên một chiếc ghế dài. Sau lưng là giàn hoa hồng, trước mặt cũng là… giàn hoa hồng.” Lạc Tự tự thấy câu trả lời của mình thật vô dụng, liền cười khổ.
“Vậy là anh không biết mình đang ở đâu.” Cố Tiêu Duy thẳng thắn nhận xét.
“Ừm… cũng có thể nói vậy. Thật ra anh ra ngoài là để tìm em. Nghĩ rằng nếu có duyên thì sẽ gặp được em. Nhưng ai mà ngờ…”
Chữ “không có duyên” còn chưa kịp thốt ra, đã bị Cố Tiêu Duy cắt ngang: “Chia sẻ vị trí đi, em đến đón anh.”
“Ồ, được thôi.”
Sau khi gửi vị trí, Lạc Tự ngồi dậy, vô tình liếc nhìn thời gian. Không ngờ anh đã ngủ ba tiếng đồng hồ, giờ đã gần trưa. Chắc hẳn Cố Tiêu Duy quay về phòng, không thấy anh đâu mới phát hiện anh đã “biến mất”.
Đội lại chiếc mũ lưỡi trai, Lạc Tự ngả đầu ra sau, hai tay buông thõng tự nhiên, chẳng mấy chốc lại chìm vào giấc ngủ lần nữa.
Khi Cố Tiêu Duy tìm đến nơi theo định vị, cảnh tượng trước mắt khiến cậu không khỏi sững sờ. Lạc Tự ngả người trên ghế, chiếc mũ lưỡi trai che khuất gương mặt, cổ hơi ngả ra sau, để lộ đường cong cổ mảnh khảnh. Ngay trên yết hầu của anh, một chú bướm xanh nhỏ nhắn yên tĩnh đậu lại, cánh khẽ khép hờ, nhẹ nhàng phập phồng theo từng nhịp thở. Cảnh tượng ấy như thể chú bướm vừa được sinh ra từ chính cơ thể anh.
Cố Tiêu Duy bước nhẹ đến, cố gắng không làm kinh động chú bướm. Khi bóng cậu gần chạm đến nơi nó đậu, cậu dừng lại, đứng yên, lặng lẽ quan sát như sợ phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Một lát sau, Lạc Tự hơi nghiêng cổ, chiếc mũ lưỡi trai như muốn rơi xuống. Cố Tiêu Duy vội vàng tiến lên, giữ lấy chiếc mũ. Chú bướm xanh vỗ cánh bay đi, để lại không gian chỉ còn hai người họ.
“Ưm… Cố Tiêu Duy… là em đến à?” Lạc Tự khẽ cất tiếng, giọng còn chút mũi nghẹt vì vừa tỉnh ngủ. Anh xoay cổ, nhấc chiếc mũ ra, ánh mắt chạm ngay vào đôi mắt sâu thẳm của Cố Tiêu Duy.
Đôi mắt ấy như biển cả, hút lấy mọi thứ, khiến người ta không thể rời đi, dù ngoài kia hoa lá có lung lay, lòng dạ có xao động thế nào, chỉ cần bị đôi mắt ấy giữ lại, mọi thứ đều trở nên vô nghĩa.
“Biết rõ mình dễ lạc đường, sao còn chạy lung tung?” Cố Tiêu Duy cúi xuống, khẽ ấn chiếc mũ trên đầu Lạc Tự, như để che đi ánh mắt quyến rũ không cách nào trốn thoát.
Dưới vành mũ, khóe môi Lạc Tự khẽ nhếch lên. Một nụ cười nhẹ như mây nhưng lại khiến tim người đối diện đập thình thịch. Trong mắt Cố Tiêu Duy, đó là đường cong mê hoặc nhất, đủ để đốt cháy không khí, làm máu trong người cậu sôi sục, thôi thúc anh tiến gần hơn.
“Này, Cố Tiêu Duy, em đi lâu như vậy, đã nghĩ kỹ chưa?” Lạc Tự hỏi, giọng kéo dài, như thể đang cố tình gài bẫy, chờ Cố Tiêu Duy bước vào.
“Nghĩ kỹ cái gì?” Cố Tiêu Duy biết rõ mình không nên hỏi, nhưng vẫn không kiềm được mà đáp lại. Cậu biết, chỉ cần hỏi, đồng nghĩa với việc tự nguyện rơi vào lưới của Lạc Tự.
Nhưng dù là lưới gì, cậu cũng cam tâm tình nguyện.
“Em đối với anh, rốt cuộc là d*c v*ng gì đây?” Lạc Tự cất giọng, ánh mắt như xuyên thấu mọi thứ, khiến tim Cố Tiêu Duy thắt lại.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ xung quanh dường như dừng lại. Không khí, những bông hoa đang nở rộ, cả chú bướm vừa bay xa, tất cả đều như lùi lại phía sau, nhường chỗ cho Lạc Tự nắm giữ toàn bộ cục diện.
Cố Tiêu Duy biết rõ câu hỏi này mang hai tầng ý nghĩa. Nếu cậu rút lui, thì điều Lạc Tự muốn hỏi chính là “Lục Bình Phong đối với Ôn Dục Trì có d*c v*ng gì”. Nhưng nếu tiến tới… thì đáp án lại nằm trong ánh mắt của chính anh.
Nếu anh táo bạo hơn một chút, biến mọi sự thăm dò thành hành động theo đuổi, chiếm đoạt, sở hữu đầy dũng khí, thì câu hỏi đặt ra sẽ là: Rốt cuộc, khát vọng của Cố Tiêu Duy dành cho Lạc Tự là gì?
Cố Tiêu Duy hạ mắt, ánh nhìn chạm vào đường nét thanh mảnh nơi yết hầu của anh. Cậu muốn trở thành con bướm, phá kén từ cơ thể của Lạc Tự mà bước ra.
Bàn tay Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng đặt lên cổ Lạc Tự, lực đạo tăng dần, từng chút một. Cho đến khi cảm nhận rõ ràng chuyển động nơi cổ họng của đối phương, cậu khẽ nói: “Đừng sợ.”
Cơ thể vốn đang căng thẳng của Lạc Tự dần thả lỏng. Dù tư thế bị siết cổ vốn dĩ phải mang tới cảm giác đe dọa, nhưng điều kỳ lạ là anh chẳng hề thấy chút nguy hiểm nào. Ngược lại, như thể Cố Tiêu Duy đang bảo vệ anh theo cách này, từng lớp từng lớp bao bọc lấy anh. Không phải để tước đi hơi thở, mà là để bất kỳ điều gì cũng không thể làm tổn thương anh.
Bàn tay của Cố Tiêu Duy chậm rãi trượt lên, ngón cái nhẹ nhàng chạm vào cằm Lạc Tự. Một hơi thở nóng ấm dần tiến đến gần, gần đến mức đôi môi Lạc Tự cũng cảm nhận được.
Lạc Tự khẽ hé môi, như một tín hiệu ngầm. Anh biết có thứ gì đó vừa thoáng chạm vào môi mình, rất nhẹ. Nhưng khi anh định giữ lại, đối phương đã rời đi.
Quá nhẹ nhàng, quá cẩn trọng.
Nhưng sự kiềm chế vốn là bản chất sâu thẳm trong con người Cố Tiêu Duy.
Dòng máu trong cơ thể Lạc Tự cuộn trào mãnh liệt, trái tim đập rộn ràng, mọi suy nghĩ và lo lắng phút chốc tan biến. Anh thậm chí muốn nhanh chóng nghiêng người về phía trước, đuổi theo, xác nhận xem thứ vừa lướt qua mình rốt cuộc là gì.
Khi bàn tay Cố Tiêu Duy rời khỏi cổ Lạc Tự, cậu nhẹ nhàng nâng vành mũ của anh lên, nói khẽ: “Em sẽ đưa anh về.”
Ánh mắt Lạc Tự chạm vào đôi mắt của Cố Tiêu Duy. Vẫn là ánh nhìn trong suốt ấy, nhưng dường như có thứ gì đó đã thay đổi.
Cố Tiêu Duy đưa tay ra trước mặt anh. Lạc Tự còn chưa kịp phản ứng, cậu đã cúi người xuống, nắm lấy cổ tay anh, kéo anh đứng dậy khỏi ghế.
Lạc Tự nghĩ rằng sau khi kéo mình đứng lên, Cố Tiêu Duy sẽ buông tay. Nhưng không, cậu vẫn nắm chặt, không hề buông lỏng.
Lòng bàn tay cậu khô ráo nhưng nóng hơn bình thường, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi. Nhưng mỗi khi Lạc Tự cố ý đi chậm lại, anh sẽ nhận ra, đối phương càng siết chặt hơn, như sợ anh sẽ buông tay.
Cả hai cùng bước qua những giàn hoa hồng leo nối dài. Những cành hoa vươn ra, chen chúc nhau khoe sắc. Vài bông hồng đỏ rực khẽ chạm qua vai và tai Lạc Tự, khiến anh ngứa ngáy muốn buông tay để gãi. Nhưng mỗi khi anh định làm vậy, Cố Tiêu Duy lại siết chặt tay hơn.
Cứ thế, họ bước đi không biết bao lâu, như thể có thể đi mãi đến tận cùng thế giới. Cho đến khi lối đi dưới giàn hoa chuyển hướng, Cố Tiêu Duy đột ngột dừng lại.
“Anh không đánh em.”
“Hả?” Lạc Tự ngẩn người.
“Và cũng không bảo em buông tay.”
Ánh mắt Cố Tiêu Duy, vốn luôn điềm tĩnh, giờ đây như bị rượu nóng làm ấm dần, sắp sôi trào.
“Em cứ đợi anh hỏi tại sao em hôn anh. Em tự hỏi suốt dọc đường, liệu em có làm anh khó chịu không, có khiến anh bực mình không. Hay vì bộ phim vẫn đang quay nên anh nhẫn nhịn em? Có phải vì…”
Nhịp tim Lạc Tự tăng nhanh theo từng câu “có phải” của Cố Tiêu Duy.
Cảm giác ấy giống như một cậu bé ngây thơ, trong ánh nắng lén lút hôn người mình thầm mến, rồi khi bị ánh mắt đối phương bắt gặp, vừa hoảng hốt, vừa rụt rè, lại chẳng thể kiềm chế.
“Hóa ra em thật sự hôn anh.” Lạc Tự nghiêng đầu, nhìn thẳng vào cậu, rồi bật cười. Ban đầu chỉ là một tiếng cười nhẹ, sau đó anh ôm bụng, vai run lên, cười ngày càng lớn: “Anh đã nghĩ mãi trên đường, đó có thật là một nụ hôn không?”
Trong tai Cố Tiêu Duy, tiếng cười ấy vừa như chế nhạo, lại vừa như một sự khiêu khích trắng trợn, một lời cấm kỵ bị xé toạc.
Cậu đột ngột giữ chặt cằm Lạc Tự, mạnh mẽ buộc anh ngẩng lên. Trước khi Lạc Tự kịp hít thở, Cố Tiêu Duy đã lao đến, dữ dội và cuồng nhiệt, như thể không cách nào thỏa mãn dù có dùng bao nhiêu sức lực.
Lạc Tự không chịu nổi sức mạnh ấy, loạng choạng lùi lại, cho đến khi bàn tay còn lại của Cố Tiêu Duy giữ chặt lấy lưng anh.
Ngoài những lời thoại và diễn xuất, đây là lần đầu tiên Lạc Tự cảm nhận được sự điên cuồng sâu sắc, tận cùng và trọn vẹn từ Cố Tiêu Duy. Mỗi hơi thở của cậu như muốn kéo ánh nắng chói chang của buổi trưa vào hoàng hôn tĩnh lặng, để những cảm xúc dâng trào lắng xuống, để thế giới chạm đến hồi kết, rồi từ đó tái sinh thành một bình minh mới.
Không có điểm tựa nào khác, Lạc Tự theo bản năng ngả vào giàn hoa hồng. Khi tay anh chống ra sau, lòng bàn tay gần như chạm phải gai hồng, Cố Tiêu Duy đã kéo anh vào lòng, ôm chặt lấy.
Nếu không có điểm cao để chạm tới, Cố Tiêu Duy sẽ dùng chính cánh tay mình nâng Lạc Tự lên, mở ra con đường giữa ngân hà, vạn dặm bình yên.
Từ đôi môi đến não bộ, Lạc Tự tê dại hoàn toàn. Chiếc mũ lưỡi trai trên đầu anh lung lay rồi rơi xuống, nằm im lìm dưới chân.
“Đó thật sự là một nụ hôn.” Cố Tiêu Duy cất tiếng.
Ánh mắt rực cháy, khiến Lạc Tự cảm thấy cổ họng và trái tim mình như bị thiêu đốt.
Sống đến hơn ba mươi năm ở kiếp trước, dù đã trọng sinh, dù gặp lại Cố Tiêu Duy trong thang máy, Lạc Tự chưa từng nghĩ mình sẽ động lòng.
Trái tim anh như một chiếc ly rỗng, có thể chứa đựng bất kỳ vai diễn, lời thoại, hay câu chuyện nào, dù là hoang đường nhất. Chiếc ly ấy chính là ranh giới giữa anh và thế tục, giúp anh ngăn lại mọi cảm xúc có thể tràn ra không kiểm soát, giữ anh cách xa những điều phóng túng.
Anh đã nghĩ rằng, sống lại một lần, anh không nên có những suy nghĩ buông thả, phải cẩn thận hơn, điềm tĩnh hơn, và hướng về nơi rực rỡ ánh sáng hơn.
Nhưng càng ở bên Cố Tiêu Duy lâu, Lạc Tự lại càng muốn làm theo ý mình, bất chấp tất cả.
Anh khẽ mỉm cười. Cả hai đều là những người đã quyết tâm bước đi, thì dù có đâm đầu vào tường đến tan xương nát thịt cũng không quay đầu lại.
Cúi xuống, Lạc Tự nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên hàng mi của Cố Tiêu Duy, sau đó lại khẽ chạm vào chóp mũi cậu.
Cảm giác này thật kỳ diệu. Trên thế gian này, thực sự có một người khiến anh không thể rời xa, không thể buông tay.
Lạc Tự cúi đầu, vòng tay ôm chặt lấy Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy hơi ngửa đầu, như đang chờ đợi điều gì đó, hoặc như vẫn còn mơ hồ chưa hoàn hồn. Nhưng ngay giây sau, cậu lại càng siết chặt vòng tay ôm lấy Lạc Tự.
“Anh hôn nhẹ quá… làm em trông giống như một kẻ cố chấp.” Cố Tiêu Duy thấp giọng thì thầm.
Lạc Tự cười khẽ, đáp lại: “Em vốn dĩ là một kẻ cố chấp mà.”
Nhưng em không biết rằng, anh còn điên cuồng hơn em.
Lúc này đây, anh chỉ muốn đập tan thân thể mình, để xương máu hòa vào cơ thể em, để hàng ngàn bông hồng gai mọc xuyên qua từng thớ thịt. Anh muốn phá nát mọi sự kiềm chế của bản thân, khiến tất cả thế giới đảo lộn.
“Cố Tiêu Duy, anh từng đánh mất tất cả…” Lạc Tự thì thầm, giọng nói mơ hồ như tiếng gió.
“Không sao cả. Chúng ta sẽ cùng nhau giành lại mọi thứ.” Cố Tiêu Duy đưa tay ôm lấy sau gáy Lạc Tự, những ngón tay luồn vào mái tóc anh, như muốn bảo vệ tất cả những giấc mơ và nhiệt huyết trong tâm trí người trước mặt.
“Ý anh là, so với em, cái gọi là “mọi thứ” chẳng là gì cả.”
Ánh mắt Cố Tiêu Duy khựng lại trong khoảnh khắc, như đang cố gắng kìm nén điều gì đó sâu trong lòng.
Cậu từ từ buông Lạc Tự ra, rồi nắm lấy cổ tay anh, kéo anh bước về phía trước.
“Sao vậy?” Sự tự chủ của Cố Tiêu Duy khiến Lạc Tự có chút khó hiểu.
“Em không đủ tốt để so sánh với cái gọi là “mọi thứ”.” Cố Tiêu Duy vừa nói vừa bước đi.
Lạc Tự nhìn bóng lưng nghiêm nghị, kiên định của cậu mà không khỏi bật cười thầm trong lòng. Cậu đang lo mình sẽ trở thành kẻ “mất não khi yêu” sao?
Sao vừa rồi còn nồng nhiệt như vậy, mà giờ lại lạnh nhạt đến lạ? Nhưng cái cách Cố Tiêu Duy nắm chặt tay anh, rõ ràng không phải là hối hận.
Cố Tiêu Duy, em đáng yêu thật đấy. Bề ngoài mạnh mẽ, nhưng bên trong lại mềm mại đến nao lòng. Em lại đang suy nghĩ lung tung gì rồi?
Đến khi về đến biệt thự, không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió ngoài cửa sổ. Tiểu Cầm và mọi người đã đi ngủ, mà lúc này cũng chỉ mới ba bốn giờ chiều.
“Đói không?” Lạc Tự quay sang hỏi Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy đang cúi xuống tháo giày, động tác khựng lại một chút, rồi gật đầu.
“Ừm.”
“Vậy để anh đi nấu mì!”
Nói xong, Lạc Tự nhanh chóng bước vào bếp.
Cố Tiêu Duy ngồi xuống ghế ở lối vào, nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài. Cậu đưa tay vò rối mái tóc mình, giọng nói nhỏ đến mức như tự lẩm bẩm: “Rốt cuộc anh đang nghĩ gì vậy…”
Lạc Tự vốn là người tự lập, trước đây sống một mình không hay vào bếp, nhưng nấu mì thì lại rất giỏi.
Dù trong tủ lạnh biệt thự chỉ có vài nguyên liệu đơn giản như cà chua và xúc xích hộp, Lạc Tự vẫn có thể làm ra một nồi mì thơm nức mũi. Múc mì ra hai bát, anh đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng.
Trước đây, mỗi lần Cố Tiêu Duy đến nhà anh ăn lẩu, đều dính lấy anh không rời. Lúc thì rửa rau, lúc thì xào sốt tỏi, ăn xong còn chủ động dọn dẹp bát đũa. Vậy mà giờ, người đâu mất rồi?
Chẳng lẽ đúng là kiểu “không có được thì mãi khao khát, có được rồi thì chẳng còn tha thiết”?
Lạc Tự bước ra phòng khách, nhưng không thấy Cố Tiêu Duy ngồi chờ trên sofa như mọi khi.
“Đi đâu rồi?”
Hay là mệt quá, về phòng ngủ rồi? Không thể nào…
Lạc Tự đến giờ vẫn cảm thấy tim mình đập loạn, không cách nào bình tĩnh lại được. Thế mà Cố Tiêu Duy lại có thể ngủ ngon như vậy sao?
Càng nghĩ, Lạc Tự càng thấy phản ứng của Cố Tiêu Duy giống như một ngọn núi lửa vừa bùng nổ lại đột ngột nguội lạnh, khiến anh khó chịu vô cùng.
Anh bước lên lầu, nhẹ nhàng xoay tay nắm cửa phòng ngủ của đối phương.
Nhưng Cố Tiêu Duy không hề ngủ. Ngược lại, cửa sổ ra ban công đang mở, rèm cửa bị gió thổi tung, phất phơ lên xuống. Cố Tiêu Duy đứng dựa vào lan can, cúi đầu. Lạc Tự nhìn thấy hộp thuốc lá và chiếc bật lửa kim loại nằm bên cạnh cậu.
Gì đây? Người này bắt đầu hút thuốc từ bao giờ?
Lạc Tự tiến đến gần hơn, phát hiện vẻ mặt của Cố Tiêu Duy u ám, ánh mắt rủ xuống. Cậu nhìn điếu thuốc trên tay, rồi đột nhiên, đầu thuốc lá bị dí thẳng vào lòng bàn tay còn lại.
Toàn bộ thần kinh của Lạc Tự căng lên như dây đàn, tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Khoảng cách chỉ hai, ba bước, anh lao đến trong một bước dài.
“Em làm cái gì vậy…!”
Không màng tất cả, Lạc Tự chộp lấy điếu thuốc trong tay Cố Tiêu Duy. Nhưng lần này, người bị bỏng lại là lòng bàn tay của anh.
“Hsss…”
Vẻ mặt lãnh đạm của Cố Tiêu Duy lập tức thay đổi. Cậu nắm lấy cổ tay Lạc Tự, vội vàng gỡ ngón tay ra rồi lấy điếu thuốc ra khỏi tay anh.
Trong lòng bàn tay Lạc Tự đã xuất hiện một vết bỏng tròn đỏ rực.
Cố Tiêu Duy không nói một lời, kéo Lạc Tự trở lại phòng, lấy hộp y tế đã chuẩn bị sẵn từ tủ ra, cẩn thận xử lý vết thương cho anh.
Lạc Tự nhìn ánh mắt cúi xuống của đối phương. Một lúc lâu sau, khi Cố Tiêu Duy quấn xong lớp băng mỏng quanh lòng bàn tay anh, Lạc Tự mới tiến lại gần, nhẹ nhàng chạm trán mình vào chóp mũi của cậu.
“Em có biết nhiệt độ đầu thuốc lá là bao nhiêu không?” Lạc Tự hỏi.
“Bảy, tám trăm độ.” Giọng Cố Tiêu Duy trầm thấp, hơi khàn, đầu vẫn cúi.
“Tại sao? Tại sao đột ngột lại muốn dùng thuốc lá làm bỏng mình?” Lạc Tự ngừng lại một chút, rồi bổ sung: “Anh không ngốc, mắt cũng không kém, anh thấy rõ em định dí đầu thuốc vào lòng bàn tay mình.”
Cố Tiêu Duy im lặng rất lâu. Lạc Tự kiên nhẫn ngồi bên cạnh, chờ đợi.
“Em chỉ cảm thấy… không thực. Muốn thử xem liệu có đau không.”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Lạc Tự nhói lên. Anh biết Cố Tiêu Duy không phải kiểu người thích làm quá hay nói dối. Đó thực sự là suy nghĩ của cậu lúc đó.
Từ sau khi họ xác định tình cảm dành cho nhau, Cố Tiêu Duy vốn mãnh liệt đến mức Lạc Tự gần như không chịu nổi, lại đột nhiên trở nên lạnh lùng. Điều này khiến Lạc Tự cảm thấy có gì đó không ổn.
Rốt cuộc là vì nhân vật Lục Bình Phong, hay vì một lý do nào khác mà khiến Cố Tiêu Duy bất an đến vậy?
“Anh quan trọng đến mức làm em nghi ngờ cả thực tại này sao?” Lạc Tự chống một tay lên cạnh người Cố Tiêu Duy, nghiêng người nhìn thẳng vào mắt cậu từ dưới lên.
“Ừ.” Cố Tiêu Duy khẽ đáp, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc.
Lạc Tự bật cười. “Muốn đau, chẳng phải dễ lắm sao?”
Giây tiếp theo, anh đột nhiên cúi xuống, cắn mạnh vào chóp mũi của Cố Tiêu Duy.
Người đàn ông thường ngày luôn toát ra khí thế mạnh mẽ, giờ lại giống như một chú lạc đà Alpaca ngoan ngoãn, để mặc người khác bắt nạt.
“Á…” Cố Tiêu Duy nhíu mày, nhưng không tránh, ngược lại còn vòng tay ôm chặt lấy Lạc Tự.
Cậu cần anh. Dù khi diễn xuất có khí thế áp đảo đến đâu, dù trong đầu tư luôn nói một là một, hai là hai, nhưng cậu vẫn rất cần anh, muốn bộc lộ tất cả những yếu đuối và mềm mại nhất trước mặt anh.
“Đau chưa?” Lạc Tự hỏi, giọng nhẹ nhàng, khoảng cách giữa cả hai gần đến mức chỉ cần hơi nhích là chạm vào nhau.
Rõ ràng, nhiệt độ cơ thể Cố Tiêu Duy tăng lên, đến cả tai cũng đỏ bừng.
“Không đau lắm.”
Nghe thì có vẻ bình thản, nhưng âm cuối lại hơi khàn.
Lạc Tự cúi mắt nhìn, đúng là vẫn còn giữ được vẻ bình tĩnh.
Mình thiếu sức hút đến thế sao?
Chỉ trách ngày thường xem quá ít phim và truyền hình về cách “thả thính”.
“Tai sao tai đỏ thế này, trông cũng đáng yêu đấy.”
“Em không đỏ vì ngượng.”
“Thế tại sao tai đỏ?”
“Tại sao hôm nay tai anh đỏ, thì em cũng đỏ vì lý do đó.”
Cố Tiêu Duy vừa định quay đầu đi, Lạc Tự đã không để đối phương có cơ hội, lao tới cắn mạnh vào vành tai cậu.
Chỗ đó là sụn, nếu cắn mạnh thật sự thì đau hơn hẳn so với d** tai hay đầu mũi.
Lạc Tự đã chuẩn bị tâm lý, nghĩ rằng Cố Tiêu Duy có thể sẽ đẩy mình ra, hoặc dùng tay bóp má bắt mình buông ra. Nhưng không, cậu lại giữ chặt gáy anh, cả bàn tay như đỡ lấy toàn bộ đầu anh, giống như muốn trao cả xương cốt lẫn dòng máu của mình cho anh vậy.
Lạc Tự buông miệng ra, khẽ l**m môi, ánh mắt thoáng vẻ áy náy: “Giờ thì đau rồi chứ? Có cảm giác thật chưa?”
“Không đau lắm.” Cố Tiêu Duy đáp.
“Vẫn chưa đủ đau à?” Lạc Tự đẩy mạnh một cái, Cố Tiêu Duy lại ngoan ngoãn ngả người ra sau.
Mái tóc đen rơi nhẹ trên ga giường trắng tinh, gương mặt đẹp đẽ đến mức tưởng như vô cảm của cậu lại thoáng hiện lên vẻ chờ đợi được phá vỡ.
Lạc Tự giữ chặt cổ tay đối phương, lần đầu tiên cảm nhận được quyền chủ động trong tay mình trước mặt Cố Tiêu Duy. Anh chợt nhận ra, cả thế giới của người đàn ông này, niềm vui của cậu, dường như chỉ có anh mới có thể mang đến.
“Không đau… vẫn không giống thật.” Cố Tiêu Duy không hề nhúc nhích, đôi mắt sâu thẳm nhìn anh, như thể anh là bầu trời đêm, là ngôi sao sáng, là tất cả những điều tuyệt đẹp cao xa mà người ta không thể chạm tới. Còn Cố Tiêu Duy, tựa như một hố đen lạnh lẽo, lãnh đạm trước mọi cám dỗ, nhưng lại hút mọi ánh sáng và nhiệt lượng, khiến người ta không thể không lao vào.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, Lạc Tự cúi xuống, nhưng ngay sau đó, môi dưới của Cố Tiêu Duy truyền đến cơn đau nhói, kèm theo vị tanh của máu.
Dù cả thế giới có hóa thành một rừng gai đâm thẳng vào lưng, thì khát vọng mãnh liệt và bản năng bảo vệ của Lạc Tự vẫn trào dâng không cách nào kìm nén.
Thế giới đảo lộn, Lạc Tự khẽ rên một tiếng, sau gáy đập mạnh xuống gối.
Đây mới là nụ hôn thật sự của Cố Tiêu Duy, không kiêng dè, không giữ lại. Một khi đã khơi gợn sóng, thì không cách nào ngừng lại.
Muốn trốn thoát, nhưng lại bị nhấn chìm ngay lập tức. Từng dây thần kinh cảm giác như bốc cháy, ngọn lửa mãnh liệt không thể dập tắt, lớn hơn bất kỳ cơn bão nào, phô trương và dữ dội đến thế.
Lạc Tự chính là ngọn lửa nhỏ bé đó, đốt cháy Cố Tiêu Duy, và cậu chẳng có ý định bỏ qua cho anh.
Đây mới là con người thật của Cố Tiêu Duy.
Sự kìm nén, nội liễm, tự giác ấy chỉ là xiềng xích cậu tự khóa mình lại.
Nhưng bản năng của cậu, là bùng cháy, là sống hết mình từng khoảnh khắc.
“Ê, ai nấu mì đấy? Nát bét rồi mà còn ăn không đây?”
Tiếng Diệp Thịnh Nghi kéo dài từ dưới lầu vọng lên.
Vai Lạc Tự căng cứng, anh kéo lấy cổ áo Cố Tiêu Duy, vỗ nhẹ lên lưng cậu. Anh càng hoảng loạn, Cố Tiêu Duy lại càng siết chặt.
Tiếng bước chân của Diệp Thịnh Nghi mỗi lúc một gần. Lạc Tự biết rõ, dù bị bắt gặp cũng chẳng sao, nhưng điều đó không có nghĩa là mặt anh dày đến mức để người ta “thưởng thức”. Vì chắc chắn Diệp Thịnh Nghi sẽ hét lên, hậu quả của việc hét lên là kéo cả A Nham và Tiểu Cầm đến.
Tim Lạc Tự đập thình thịch, anh nhận ra Cố Tiêu Duy thật sự chẳng thèm để ý gì cả. Mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên, Cố Tiêu Duy mới bất ngờ ngồi dậy, một tay vòng qua cổ Lạc Tự kéo anh lên, rồi xoay người để anh quay lưng về phía cửa.
Cuối cùng cũng hít thở được không khí trong lành, đầu óc Lạc Tự ong ong.
“Anh Cố, anh có biết ai nấu mì dưới nhà không?”
“Lạc Tự nấu đấy. Chúng tôi xuống ăn ngay đây.”
Cửa vốn không khóa, Diệp Thịnh Nghi theo thói quen vặn một cái liền mở ra. Hình ảnh đầu tiên cậu ta nhìn thấy là Lạc Tự đang quay lưng lại, còn Cố Tiêu Duy ngồi xếp một chân, tay đặt trên vai Lạc Tự như đang xoa bóp.
“Anh Lạc bị mệt à? Cảnh ngoài trời sắp quay xong rồi, về thành phố ăn mừng một bữa lớn nha!” Diệp Thịnh Nghi cười nói.
“Ừ, được… á!”
Không hiểu Cố Tiêu Duy bị gì, đột nhiên bóp mạnh vai Lạc Tự một cái.
“Nhớ ăn mì nhé, nấu cả tô lớn như thế cơ mà!”
“Ừ, ừ, bọn anh xuống ngay đây.” Lạc Tự phát hiện bản lĩnh của mình đã cao thêm một bậc, mặt không đỏ, tim không loạn.
Diệp Thịnh Nghi đóng cửa lại. Lạc Tự thở phào, đưa tay che mặt.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 99: Cánh bướm nơi yết hầu
10.0/10 từ 13 lượt.
