Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 84: Em ở đây cùng anh
Lạc Tự bị nhìn chăm chăm quá lâu, đến mức những nhân viên khác cũng bắt đầu chú ý. Thỉnh thoảng, ánh mắt của họ lại đổ dồn về phía anh.
Lạc Tự lùi lại hai bước, nép mình sau lưng Nghiêm Quân.
Cuối cùng… cũng không còn ai nhìn anh nữa.
“Nhìn cậu hôm nay trông uể oải thế này, đúng là thu hút ánh nhìn thật đấy.” Nghiêm Quân vừa nói vừa cười.
“Thật sao? Là do lớp trang điểm hôm nay à?” Lạc Tự đáp, giọng nửa đùa nửa thật.
Dù gì thì cũng ba phần nhờ trang điểm, còn bảy phần là do thức đêm thật.
Hai người đang nói chuyện, Cố Tiêu Duy bỗng nhiên bước lại gần. Cậu đút tay vào túi quần, cúi người nhìn Lạc Tự chăm chú.
Bị nhìn chằm chằm, Lạc Tự hơi ngửa cổ ra sau, lúng túng hỏi: “Cậu… nhìn cái gì vậy?”
Chẳng lẽ trên mặt anh vẫn còn gì đó chưa lau sạch?
“Nhìn anh không giống người thức đêm, mà giống kiểu… phóng túng quá đà.” Cố Tiêu Duy nói, giọng điềm nhiên nhưng khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
Nghiêm Quân bật cười, gật đầu đồng tình: “Haha, đúng thế! Thực ra tôi cũng định hỏi một câu — anh bạn, thận của cậu còn ổn không đấy?”
Sắc mặt Lạc Tự lập tức tối sầm lại. Anh bẻ ngón tay, ra vẻ chuẩn bị “xử lý” Nghiêm Quân: “Anh Nghiêm, anh muốn thử không? Để xem thận tôi thế nào!”
Nghiêm Quân vội vã xua tay, lùi lại vài bước: “Không cần! Không cần đâu! Tôi là người đàn ông mẫu mực của gia đình, ra ngoài đóng phim chẳng qua là kiếm ít tiền sữa cho con thôi! Những thứ không nên thử, tôi tuyệt đối không thử!”
Đúng lúc đó, một cánh tay vươn ra từ phía sau, vòng qua cổ Lạc Tự, kéo anh lùi lại. Lưng anh va vào lồng ngực ấm áp của ai đó. Không cần quay đầu, Lạc Tự cũng biết đó là Cố Tiêu Duy.
“Anh Nghiêm không chịu nổi anh thử đâu.” Giọng nói của Cố Tiêu Duy vang lên rất gần, hơi thở của cậu phả vào tai khiến Lạc Tự thấy ngứa ngáy.
“Không thử nữa! Không thử nữa! Phải quay phim rồi!” Lạc Tự vội gỡ tay Cố Tiêu Duy ra, chỉ về phía trước: “Em nên ở chỗ của mình — phòng vẽ. Đi đi, đừng làm phiền công việc lấy chứng cứ của anh.”
Cố Tiêu Duy dường như “hừ” nhẹ một tiếng, rồi miễn cưỡng — à không, phải nói là một cách ung dung, bước vào phòng vẽ.
Thịnh Vân Lam bắt đầu sắp xếp vị trí cho từng người trong cảnh quay này, đồng thời dặn dò những điểm cần chú ý khi diễn xuất. Sau khi trường quay được chuẩn bị xong, tiếng hô “Cảnh quay bắt đầu!” vang lên, tất cả nhanh chóng vào vị trí.
Triệu Tư Trầm dẫn theo đội ngũ cùng các nhân viên pháp y mang theo hộp dụng cụ tiến vào biệt thự.
Chú Hà hoàn toàn bối rối, chưa từng gặp phải tình cảnh lớn thế này. Ông lắp bắp: “Đội trưởng Triệu, cậu… cậu làm gì vậy? Sao lại dẫn nhiều người đến thế? Ngay cả cậu Ôn cũng tới? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Ôn Dục Trì mỉm cười, giọng điềm tĩnh trấn an chú Hà: “Không có gì nghiêm trọng đâu. Chỉ là một cuộc điều tra định kỳ theo tình tiết vụ án thôi.”
“Là… là cậu Lục xảy ra chuyện gì sao?” Chú Hà dè dặt hỏi, giọng nói mang theo chút bất an.
“Không phải cứ đến biệt thự của anh Lục điều tra là chứng tỏ anh ta có vấn đề gì. Chú đưa tập tài liệu mà đội trưởng Triệu mang đến cho anh Lục xem đi.”
Chú Hà thoáng lộ vẻ khó xử: “Thưa cậu, ông chủ hiện đang ở trong phòng vẽ. Một khi cậu ấy đã tập trung vào trạng thái làm việc, e rằng dù ai gõ cửa cũng không mở đâu.”
Nhưng ngay lúc đó, cánh cửa phòng vẽ bất ngờ mở ra. Lục Bình Phong xuất hiện ở ngưỡng cửa, trên người khoác một chiếc áo bảo hộ, ánh mắt xuyên qua cả phòng khách, dừng lại nơi Ôn Dục Trì.
Chỉ một cái gật đầu lịch sự, anh ta nhanh chóng chuyển ánh nhìn sang Triệu Tư Trầm.
“Đội trưởng Triệu, xem ra trong đoạn giám sát mà anh mang đi hôm trước đã phát hiện ra manh mối quan trọng.” Giọng Lục Bình Phong trầm ổn, không chút gợn sóng.
Triệu Tư Trầm đưa tập tài liệu lấy chứng cứ cho anh ta, ánh mắt đầy vẻ dò xét: “Cậu Lục, cậu có biết mình bị mộng du không?”
“Biết.” Lục Bình Phong đáp ngắn gọn.
“Vậy cậu có biết trong lúc mộng du, cậu đã cầm theo một con dao không?” Giọng Triệu Tư Trầm hạ xuống, trầm thấp và nặng nề hơn.
“Biết.”
“Vậy câu hỏi tiếp theo của tôi, cậu có cần tôi phải hỏi không?” Ánh mắt Triệu Tư Trầm lướt qua Lục Bình Phong, từng chút một như muốn nhìn thấu mọi bí mật mà vị họa sĩ nổi tiếng này đang che giấu.
“Anh muốn hỏi tôi có biết trên con dao đó có dính máu hay không, đúng không?” Lục Bình Phong hạ mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười lịch sự nhưng ẩn chứa chút giễu cợt: “Màu đỏ không nhất thiết là máu, cũng có thể chỉ là sơn.”
Triệu Tư Trầm khẽ gật đầu: “Là gì, chúng tôi kiểm tra sẽ rõ.”
“Phản ứng Luminol.” Lục Bình Phong quay sang nhìn Ôn Dục Trì, người đang đứng hơi chếch phía sau Triệu Tư Trầm.
Chỉ cần kiểm tra xem trên đường đi của Lục Bình Phong lúc mộng du có phản ứng Luminol hay không, sẽ biết được liệu vết đỏ trên con dao là sơn hay thứ gì khác.
Ôn Dục Trì gật đầu xác nhận.
Lục Bình Phong lại tiếp tục: “Hai vụ án mạng trước đây mô phỏng tranh của tôi, tôi đều có chứng cứ ngoại phạm rõ ràng. Vậy nên đội trưởng Triệu, việc anh đến biệt thự của tôi để điều tra vết máu này, có ý nghĩa gì sao? Dù có máu thật, thì theo đoạn băng giám sát, thời gian cũng chẳng liên quan gì đến hai vụ án đó, đúng không?”
“Quá trình điều tra vụ án, không thể tiết lộ.” Triệu Tư Trầm đáp ngắn gọn.
Thực tế, cả hai lần Lục Bình Phong mộng du đều trùng hợp xảy ra vào đêm trước khi nạn nhân bị sát hại. Sự trùng hợp này khiến người khác không khỏi rùng mình khi nghĩ đến.
Triệu Tư Trầm quay đầu, ra hiệu cho các thành viên trong đội: “Mọi người chú ý, vật dụng và đồ đạc trong nhà cậu Lục, sau khi đụng vào hoặc di chuyển, phải đặt lại đúng vị trí ban đầu.”
“Rõ!” Các đội viên đồng thanh đáp.
Triệu Tư Trầm làm một động tác mời với Lục Bình Phong: “Cậu Lục, mời. Chúng tôi còn một số câu hỏi cần cậu trả lời.”
“Vậy thì trước tiên đến phòng vẽ đi. Về những câu hỏi của đội trưởng Triệu, tôi sẽ trả lời hết sức có thể, không giấu giếm điều gì.”
Trước khi quay người rời đi, Lục Bình Phong nhìn về phía Ôn Dục Trì, người đang nửa quỳ dưới đất mở hộp dụng cụ. “Pháp y Ôn.”
“Hửm?” Ôn Dục Trì ngước lên nhìn về phía Lục Bình Phong.
“Căn biệt thự này đã được cải tạo lại. Nếu cậu thực sự muốn tìm dấu vết phản ứng của luminol, tôi khuyên cậu nên bắt đầu từ những thứ duy nhất chưa bị thay đổi.”
Nói xong, Lục Bình Phong liền rời đi.
Thứ duy nhất chưa bị thay đổi là gì?
Nhưng bước đầu tiên họ cần xác minh chính là: chất lỏng nhỏ xuống từ con dao găm trong tay Lục Bình Phong, rốt cuộc là sơn hay máu?
Họ đã kiểm tra đoạn đường từ nhà bếp qua phòng khách đến phòng vẽ – chính là đoạn đường được ghi lại trong video giám sát – nhưng không phát hiện bất kỳ dấu hiệu phản ứng luminol nào.
Điều này có nghĩa là lời Lục Bình Phong nói, rằng mỗi lần anh ta cầm dao và nhỏ xuống đều là sơn… là thật.
Trong video giám sát, còn có cảnh người giúp việc lau sạch những vệt sơn này. Nếu đó thực sự là máu, phản ứng của người giúp việc hẳn sẽ rất kinh hãi. Nhưng từ video, bà ấy chỉ tỏ ra phiền phức, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi.
Vậy vấn đề đặt ra là, tại sao Lục Bình Phong lại cầm dao khi mộng du, và tại sao trên dao lại có sơn?
Ôn Dục Trì nhớ lại lời gợi ý vừa rồi của Lục Bình Phong. Anh ta nói căn biệt thự này đã được cải tạo lại.
Nhưng chắc chắn không phải gần đây, vì nếu có, những hoạt động lớn như vậy không thể nào không bị camera giám sát ghi lại.
Lạc Tự lấy điện thoại ra, tìm kiếm thông tin về căn biệt thự này trên mạng. Không ngờ phát hiện, căn biệt thự này đã được mua lại từ năm năm trước. Khi đó, nơi đây từng xảy ra một vụ án mạng chấn động cả nước.
Chủ nhân nam của biệt thự vì vấn đề tâm lý đã xuất hiện ảo giác, sau đó g**t ch*t vợ mình. Ông ấy còn mổ lưng nạn nhân, sắp xếp thi thể thành hình một thiên thần sa ngã rồi treo lên tường.
Nghe nói hiện trường vụ án quá mức kinh hoàng, đến mức những cảnh sát đến thu thập chứng cứ cũng không chịu nổi và phải tham gia trị liệu tâm lý suốt vài tuần.
Theo tin tức, chủ nhân nam này là một bác sĩ tâm lý, và người đầu tiên phát hiện hiện trường chính là một bệnh nhân đến nhà để được tư vấn.
Thật không ngờ, Lục Bình Phong lại sống trong một căn nhà từng là hiện trường vụ án như vậy. Nên nói anh ta gan dạ không kiêng kỵ, hay là thích cảm giác rùng rợn này?
Theo lý thì căn biệt thự này đã được điều tra kỹ lưỡng. Nếu còn muốn tìm dấu vết phản ứng luminol…
Ôn Dục Trì đứng dậy, đưa mắt nhìn khắp xung quanh. Nội thất trong biệt thự đơn giản đến mức không có chỗ nào để che giấu dấu vết. Cậu ấy khẽ cười bất đắc dĩ. Cậu ấy không tin vào ma quỷ, nhưng nếu một căn “nhà ma” vừa rẻ vừa ở vị trí đẹp, cậu ấy sẽ xem đó là món hời.
Chiếc đèn chùm pha lê trên trần nhà… Theo những hình ảnh nội thất lan truyền trên mạng, đây hẳn là thứ thuộc về căn biệt thự từ đầu.
Chẳng lẽ máu của nạn nhân từng bắn lên chiếc đèn chùm đó?
Không thể nào. Trừ phi nạn nhân bị giết ngay trên trần nhà.
Nhưng suy đoán chẳng là gì nếu không kiểm chứng. Phải tự tay xác minh mới được.
Ôn Dục Trì yêu cầu chú Hà mang thang đến. Cậu ấy trèo lên, cẩn thận xịt thuốc thử lên chiếc đèn chùm. Quả nhiên, không có bất kỳ phản ứng nào.
Vậy thì, dấu vết mà Lục Bình Phong nhắc tới rốt cuộc ở đâu?
Mục đích chính của họ lần này là để xác minh xem Lục Bình Phong có thực sự từng sát hại ai trong lúc mộng du hay không, hoặc liệu anh ta có vượt qua giới hạn nào, bước vào vùng đánh giá của hội chứng nhân cách phản xã hội hay chưa. Thời gian xảy ra mộng du của anh ta quá trùng hợp, liệu có liên quan gì đến vụ án mạng kia?
Việc tìm kiếm dấu vết mà Lục Bình Phong đề cập, thoạt nhìn dường như không liên quan trực tiếp đến vụ án, nhưng Ôn Dục Trì lại có linh cảm mãnh liệt rằng, nếu tìm ra những dấu vết này, cậu ấy sẽ hiểu rõ hơn về con người thật của Lục Bình Phong.
Dưới lớp ảnh là một lớp giấy dán tường tinh xảo. Không chút do dự, Ôn Dục Trì đưa tay xé toạc lớp giấy đó.
“Cậu Ôn! Cậu đang làm gì vậy…” Hà thúc vội vàng lao lên can ngăn, nhưng khí thế của Ôn Dục Trì quá mạnh mẽ, khiến ông chỉ có thể đứng sau lưng cậu ấy, lo lắng nhìn.
Các thành viên khác trong đội cũng ngẩn người, họ muốn ngăn cậu ấy lại nhưng vẫn chậm một bước.
Ôn Dục Trì xịt thuốc thử lên bề mặt tường sau lớp giấy. Ngay lập tức, một mảng lớn vết máu hiện lên rõ ràng.
Đáng sợ nhất là ở trung tâm bức tường, vết máu tạo thành hình đôi cánh.
Tất cả mọi người đều sững sờ đứng tại chỗ, không ai thốt nên lời.
Chú Hà cuống quýt giải thích: “Không phải do tiên sinh làm đâu! Vết máu này không liên quan gì đến cậu ấy! Đây là do chủ nhân trước của ngôi nhà để lại! Chuyện này đã năm năm rồi! Năm năm rồi đấy!”
Ôn Dục Trì lùi về sau một bước. Ánh sáng từ phản ứng của thuốc thử Luminol lóe lên trước mắt cậu ấy, tạo nên một cú sốc thị giác mạnh mẽ, lan tỏa khắp không gian… lạnh lẽo đến thấu xương.
Thế giới dường như rơi vào tĩnh lặng.
Mọi người đều nhìn chằm chằm vào bức tường với vẻ mặt kinh hoàng, chỉ có Ôn Dục Trì là khác biệt. Cậu ấy từ từ lấy chiếc bình nhôm nhỏ trong túi ra, vặn nắp, ngửa đầu uống một ngụm lớn. Nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn không rời khỏi bức tường ấy.
Giống như cậu ấy là người duy nhất còn tỉnh táo trên thế giới này.
Phải đến mười mấy giây sau, tiếng hô kết thúc cảnh quay mới vang lên.
“Cắt”
“Rất tốt! Bầu không khí rất ổn! Bổ sung thêm vài góc máy nữa để đảm bảo!”
Lạc Tự hít sâu một hơi, tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Một tay anh siết chặt thành nắm đấm rồi từ từ thả lỏng, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Tay còn lại suýt nữa không giữ nổi chiếc bình nhôm.
Trong bình không phải là nước đường, mà là chất độc thần kinh cực mạnh.
Khoảnh khắc này, điều Lạc Tự thấu hiểu không phải là tâm trạng của Ôn Dục Trì, mà là cảm giác điên cuồng không thể giải thích mà Cố Tiêu Duy từng nhắc đến. Cảm giác của một người không thể thoát khỏi nhân vật, chỉ muốn leo lên nơi cao nhất của thành phố, rồi lao mình xuống, để giải thoát khỏi cơn điên không ai thấu hiểu.
Trong kịch bản, tất cả mọi người đều nghi ngờ trạng thái tinh thần của Lục Bình Phong — ai lại có thể sống trong một ngôi nhà đầy ám ảnh như vậy, ăn uống, ngủ nghỉ, và thậm chí còn sáng tác ở đây?
Lục Bình Phong có phải đã yêu thích những vết máu loang lổ trên tường? Những dấu vết của thiên sứ sa ngã ấy, trong mắt anh ta, có phải giống như một bức tranh khắc họa cái chết? Liệu những hình ảnh tàn nhẫn đó có mang lại cho anh ta nguồn cảm hứng vô tận?
Cuối cùng, mọi người đều đi đến một kết luận duy nhất: Lục Bình Phong là một kẻ điên.
Cũng giống như Cố Tiêu Duy, người không thể thoát ra khỏi vai diễn của mình. Bị giám sát, bị tước đoạt tự do, bởi vì mọi người đều nghĩ rằng cậu đã phát điên.
Nhưng thực ra… cậu chỉ là người có cảm xúc sâu sắc hơn người thường, dễ dàng dùng tâm hồn mình để tạo nên một nhân vật hư cấu hơn bất kỳ ai khác.
Việc bị coi là dị loại, bị gán cho cái mác “tâm thần có vấn đề”, bị tách biệt khỏi thế giới này, mới là vết thương lớn nhất trong lòng cậu.
Tầng hai của biệt thự có một phòng tắm. Cố Tiêu Duy vừa bước ra khỏi phòng vẽ, rồi đi lên lầu. Lạc Tự lặng lẽ theo sau.
Cố Tiêu Duy bước vào phòng tắm trước. Ban đầu, Lạc Tự định đứng chờ ngoài cửa, để ở bên cậu, trông chừng cậu.
Nhưng không ngờ, Cố Tiêu Duy không khóa cửa hẳn, mà lại để hé một khe nhỏ.
Thỉnh thoảng có nhân viên đoàn phim đi ngang qua, khiến Lạc Tự không khỏi lo lắng. Anh nghĩ bụng, chẳng lẽ cậu không định làm gì trong đó sao?
Lạc Tự vừa đặt tay lên nắm cửa, định giúp Cố Tiêu Duy đóng cửa lại, thì bất chợt nhận ra cậu đang đứng ngay phía sau cánh cửa. Trong ánh sáng mờ mịt, đôi mắt đen sâu thẳm của Cố Tiêu Duy bỗng khiến Lạc Tự nghẹt thở.
“Em đang…”
Lời Lạc Tự còn chưa kịp dứt, đã bị Cố Tiêu Duy mạnh mẽ kéo vào trong.
“Cạch!” Một tiếng vang nhỏ, cửa đã khóa.
Lạc Tự bị ép sát lên bức tường gạch men lạnh buốt, trước mặt là gương mặt đầy nghiêm nghị của Cố Tiêu Duy.
“Sao lại đi theo em?” Giọng cậu nhẹ nhàng, nhưng âm sắc lạnh lẽo vang vọng trong không gian nhỏ hẹp khiến Lạc Tự bất giác nghĩ đến những pho tượng đá cổ trong ngôi đền ngàn năm. Đôi mắt khẽ khép lại, thoạt nhìn đầy từ bi, nhưng thực chất lại vô tình, lãnh đạm.
Nhưng Lạc Tự hiểu rõ hơn ai hết, Cố Tiêu Duy là người có nội tâm phong phú vượt xa người thường.
“Không phải đã nói rồi sao? Anh sẽ luôn ở bên em.” Lạc Tự nhìn thẳng vào mắt cậu, trả lời một cách nghiêm túc.
Cố Tiêu Duy khẽ cười, đưa tay vén vài sợi tóc bên trán Lạc Tự, động tác có chút hờ hững.
“Anh không sợ sao?”
“Sợ? Sợ em biến thành Lục Bình Phong, hay sợ em giống vị bác sĩ tâm lý kia, đợi đến đêm nay khi tôi ngủ rồi sẽ giết anh, sau đó mổ lưng anh ra…”
“Đủ rồi!” Cố Tiêu Duy bất ngờ đưa tay bịt miệng Lạc Tự, ánh mắt lập tức lạnh đi.
Lạc Tự nhắm mắt lại, bật cười khẽ. Tiếng cười trầm thấp thoát ra từ cổ họng, khiến lòng bàn tay của Cố Tiêu Duy cảm nhận được từng rung động nhỏ.
Khi Lạc Tự vừa định rút tay lại, anh bất ngờ tiến lên một bước, ôm chặt lấy Cố Tiêu Duy.
“Em thấy không, ngay cả khi anh chỉ bảo em tưởng tượng việc giết anh, phản ứng của em cũng đã mãnh liệt như vậy. Nếu tối nay em có mộng du, thì cùng lắm…” Lạc Tự vừa nói, vừa đưa tay dọc theo lưng Cố Tiêu Duy, nhẹ nhàng lướt qua từng đốt sống, cuối cùng đặt tay lên gáy cậu.
“Cùng lắm thì sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Cùng lắm thì vẽ cho tôi vài bức phác thảo. Giống như Lục Bình Phong trong giấc mộng cầm dao, anh ta chỉ đơn thuần coi dao là bút vẽ mà thôi.”
“Vậy còn những vết máu trên tường? Đối với Lục Bình Phong, chúng là gì?”
“Là điểm, là đường nét, là hình khối, là bản đồ nội tâm mà vị bác sĩ tâm lý kia để lại. Một người còn không thể kiểm soát được sự điên loạn trong lòng mình, thì làm sao cứu được Lục Bình Phong, người thực chất chưa hề phát điên?”
Lạc Tự vừa dứt lời, Cố Tiêu Duy bất ngờ siết chặt vòng tay, ôm anh mạnh mẽ hơn, như một dây leo quấn quanh thân cây, chỉ có thể hút lấy sức sống từ người trước mặt.
Trong không gian chật hẹp và tối tăm này, Lạc Tự cảm thấy bản thân như đang hoàn toàn sở hữu Cố Tiêu Duy. Nhưng cảm giác mãn nguyện ấy thoáng qua rất nhanh.
Tiếng loa của đoàn phim vang lên khắp căn biệt thự: “Cảnh quay thứ ba hôm nay đã chuẩn bị xong — năm phút nữa bắt đầu!”
Cố Tiêu Duy từ từ thả lỏng vòng tay, để Lạc Tự có thể hít thở, nhưng vẫn không hoàn toàn buông ra, như thể trong lòng vẫn còn lưu luyến, muốn kéo dài thêm chút khoảnh khắc này.
Cho đến khi có người gõ cửa phòng vệ sinh. “Cố ảnh đế, anh có ở trong đó không? Cảnh quay tiếp theo sắp bắt đầu rồi!”
“Tôi ra ngay.” Cố Tiêu Duy ngẩng đầu, trả lời về phía cửa.
“Được, chúng tôi chờ anh dưới lầu.”
Người kia vừa rời đi, Cố Tiêu Duy mới lùi lại một bước, cuối cùng cũng buông tay khỏi Lạc Tự.
“Cảm ơn.” Cố Tiêu Duy khẽ nói.
“Muốn anh chỉnh lại cổ áo cho em không?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật.
Cố Tiêu Duy cười nhẹ, mở cửa phòng vệ sinh và bước ra ngoài.
Ánh sáng tràn vào, đổ lên bờ vai cậu, khiến Lạc Tự cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Cố Tiêu Duy bước xuống bậc thang đầu tiên, bất ngờ dừng lại, ngoảnh lại nhìn Lạc Tự, người đang đi theo sau.
“Em muốn.” Cố Tiêu Duy nói.
“Muốn gì?” Lạc Tự ngạc nhiên.
“Chỉnh lại cổ áo.” Cố Tiêu Duy hơi ngẩng đầu lên, đáp.
Xung quanh là những nhân viên bận rộn qua lại, tay xách nách mang đạo cụ và thiết bị ánh sáng, cứ thế lên xuống không ngừng.
Giữa vòng xoay tấp nập ấy, họ lại như tâm điểm tĩnh lặng duy nhất trong thế giới này.
Gương mặt Cố Tiêu Duy mang nét u ám của Lục Bình Phong, nhưng vẫn toát lên một vẻ ấm áp mong manh, tựa như một lớp màn sương mỏng bao phủ.
Lạc Tự đứng trước bậc thang, ngón tay khẽ giữ lấy cổ áo của Cố Tiêu Duy, cẩn thận vuốt thẳng từng nếp gấp. Đầu ngón tay anh lướt nhẹ vào giữa cổ áo và làn da ấm áp của Cố Tiêu Duy, khẽ động đậy. Vậy mà Cố Tiêu Duy chẳng hề khó chịu, chỉ ngoan ngoãn ngẩng cao cằm, giữ nguyên tư thế.
Ngoan đến lạ.
“Xong rồi, đi đi.” Lạc Tự vỗ nhẹ lên ngực cậu, giọng nói dịu dàng.
“Ừm.”
Cố Tiêu Duy gật đầu, sau đó xoay người bước xuống cầu thang.
Cảnh quay tiếp theo diễn ra trong xưởng vẽ của Lục Bình Phong. Đây là cảnh đối thoại riêng giữa Lục Bình Phong và Triệu Tư Trầm.
Trong xưởng vẽ, ngoài giá vẽ, màu vẽ và vài vật dụng nghệ thuật, chỉ còn lại ba người: Triệu Tư Trầm, Lục Bình Phong và một viên cảnh sát đang ghi chép lời khai.
Lạc Tự cầm chiếc bình giữ nhiệt của Cố Tiêu Duy, tiến lại gần đạo diễn Thịnh Vân Lam. Từ màn hình giám sát, anh có thể quan sát rõ ràng biểu cảm của các diễn viên.
Ánh sáng trong xưởng vẽ rất sáng, nhưng Lục Bình Phong lại như một hố đen, hút toàn bộ ánh sáng trong không gian vào mình.
Triệu Tư Trầm ngồi đối diện anh ta, gương mặt lạnh lùng, khách quan, thậm chí chẳng buồn nở một nụ cười xã giao.
“Lục tiên sinh, tôi sẽ bỏ qua phần mở đầu vô nghĩa. Hôm nay tôi đến đây để hỏi cậu, mối quan hệ giữa anh và ông chủ cũ của căn biệt thự này, ông Khổng Quần, là gì?” Triệu Tư Trầm thẳng thắn bắt đầu.
Lục Bình Phong bình thản đáp: “Ông ấy là bác sĩ tâm lý của tôi. Chính xác hơn, từ năm tôi 12 tuổi đến năm 22 tuổi, ông ấy là cố vấn tâm lý của tôi suốt 10 năm.”
“Xem ra cậu và ông Khổng Quần có mối quan hệ rất thân thiết. Nếu không, sau khi ông ấy tự sát, cậu lại bỏ tiền mua căn nhà này?” Giọng nói của Triệu Tư Trầm phảng phất chút chế giễu.
Nhưng Lục Bình Phong chẳng hề bị kích động, anh ta điềm tĩnh trả lời: “Trong quá trình điều tra vụ án của ông Khổng Quần, cảnh sát hẳn đã có được báo cáo tâm lý mà ông ấy đánh giá về tôi. Tôi mắc chứng rối loạn nhận thức cảm xúc và có xu hướng nhân cách phản xã hội. Về mặt cảm xúc, mọi thứ trên thế gian này, dù có sự sống hay vô tri vô giác, đối với tôi đều không có gì khác biệt. Vì vậy, tôi không có tình cảm gì với ông Khổng Quần, cũng không có cảm giác gì về cái chết của ông ấy.”
Triệu Tư Trầm truy vấn thêm: “Theo hồ sơ năm đó, cậu chính là người báo án.”
Lục Bình Phong gật đầu xác nhận: “Đúng vậy. Vì hôm đó đến lịch tôi phải làm tư vấn tâm lý. Cánh cửa biệt thự mở toang, tôi bước vào, nhìn thấy, rồi gọi điện báo cảnh sát.”
“Từ lúc cậu gọi báo án đến khi cảnh sát đến nơi, khoảng 10 phút. Trong 10 phút đó, cậu cứ đứng trước bức tường máu ấy. Theo lời miêu tả của viên cảnh sát trực ban khi đó, cậu như bị mê hoặc hoàn toàn.”
Lục Bình Phong không hề tỏ vẻ khó chịu trước những câu hỏi xoáy sâu vào vụ án cũ của Triệu Tư Trầm. Ngược lại, anh ta bình thản, ung dung, như thể đã chuẩn bị sẵn mọi câu trả lời. Hoặc có lẽ, anh ta thực sự chẳng để tâm, nên mới có thể kể lại mọi chuyện với một giọng điệu vô cảm đến thế.
“Tôi không có cảm giác gì về sự sống hay cái chết, nhưng tôi rất nhạy cảm với màu sắc và đường nét. Lúc đó, thứ tôi nhìn thấy không phải là thi thể, mà là màu sắc và đường nét. Chúng cùng nhau tạo nên một bức tranh. Cảnh sát cũng đã mời chuyên gia tâm lý đánh giá tôi, kết luận rằng tôi chỉ có cảm thụ mạnh mẽ về cái đẹp, không phải về sinh tử.”
Triệu Tư Trầm nhướng mày, tiếp tục: “Tôi nghe nói có một tin đồn, rằng vợ của bác sĩ Khổng, bà Trần Triều, rất thích những chàng trai trẻ đẹp trai như cậu, nên đặc biệt đối xử tốt với cậu. Chính điều này khiến bác sĩ Khổng không hài lòng. Khi bà Trần Triều phát hiện bác sĩ Khổng đang chuẩn bị thủ tục ly hôn, bà ấy đã quyết định ra tay trước, ép ông ấy uống thuốc độc. Nhưng không ngờ, thứ thuốc đó lại bị thay thế thành một loại thuốc tâm thần, vốn là do bác sĩ Khổng kê cho cậu.”
Ánh mắt của Triệu Tư Trầm lạnh lùng nhìn thẳng vào Lục Bình Phong, như muốn xuyên thấu vào tận sâu trong tâm trí anh ta, từng lớp từng lớp bóc tách mọi góc tối trong suy nghĩ.
“Ồ… ý anh là cái viên thuốc nhỏ màu trắng đó?” Lục Bình Phong khẽ nghiêng đầu, ánh mắt như lạc vào hồi ức. “Bác sĩ Khổng từng nói rằng, mỗi khi tôi nhìn thấy những sinh vật chết – như chim sẻ, mèo, chó, hay thậm chí là con người – và cảm thấy hưng phấn, tôi phải uống loại thuốc đó. Nhưng vấn đề là… tôi không hề cảm thấy hưng phấn. Tôi chỉ thấy chúng đẹp. Tôi thích lặng lẽ quan sát, ở bên cạnh những sinh vật đã chết, nhưng chưa bao giờ cảm thấy kích động.”
“Ý cậu là, cậu chưa từng uống loại thuốc đó. Nhưng chính loại thuốc đó lại bị bỏ vào rượu vang của bác sĩ Khổng, khiến ông ấy sinh ra ảo giác cực độ và g**t ch*t vợ mình, đúng không?” Triệu Tư Trầm truy hỏi.
“Đúng vậy. Tôi gần như không có cơ hội uống thuốc. Thay vào đó, nó lại trở thành lý do khiến tôi bị chế giễu và cô lập ở trường. Vì vậy, tôi đã trả lại thuốc. Chỉ là hôm đó bác sĩ Khổng không có ở đó, tôi đưa thuốc cho vợ ông ấy. Còn chuyện bà ấy làm gì sau đó, không liên quan đến tôi.”
Lục Bình Phong khẽ nghiêng người về phía trước, ánh mắt đối diện với Triệu Tư Trầm không hề có chút sợ hãi. Trên gương mặt anh ta vẫn giữ nguyên nụ cười lịch sự và đúng mực, nhưng lại khiến Triệu Tư Trầm cảm thấy lạnh sống lưng.
Bởi vì việc bà Khổng sát hại ông Khổng chưa bao giờ là điều phải nghi ngờ, nhưng trong nội bộ đội điều tra vẫn tồn tại một giả thuyết khác.
Đó là, Lục Bình Phong chưa bao giờ tin rằng bác sĩ Khổng có thể chữa khỏi cho mình, thậm chí còn không thể kiểm soát được bệnh của anh ta. Vì vậy, anh ta trả lại thuốc, cố ý giao cho bà Khổng, biết rõ rằng bà ấy đã có ý định giết chồng. Hành động này chẳng khác nào “thêm dầu vào lửa”.
Không ai biết, khi Lục Bình Phong đưa thuốc cho bà Khổng, anh ta có nói rằng loại thuốc này có thể khiến người bình thường sinh ra ảo giác hay không.
Hoặc có lẽ… anh ta đã cố tình ám chỉ điều đó, khiến bà Khổng hiểu nhầm rằng thuốc này giống như thuốc ngủ, có thể dùng để giết người.
Lục Bình Phong đã mượn tay bà Khổng để trả thù bác sĩ Khổng – người đã dán nhãn “rối loạn nhân cách chống đối xã hội” lên anh ta. Và sự sụp đổ của một bác sĩ tâm lý, phát điên vì chính loại thuốc điều trị tâm thần, chính là sự mỉa mai lớn nhất.
Nhưng tất cả chỉ là suy đoán, không có bằng chứng.
“Vậy quay lại câu hỏi ban đầu, nếu cậu mua căn biệt thự này không phải để hồi tưởng lại hiện trường vụ án, thì vì lý do gì? Vì đây là hung trạch nên giá rẻ? Nhưng với tài sản của cậu, chắc không đến mức phải để ý chút chênh lệch đó, đúng không?” Triệu Tư Trầm hỏi.
Lục Bình Phong nghiêng đầu, đầu ngón tay khẽ chạm vào tai, như đang cân nhắc cách trả lời.
“Thực ra, việc chọn mua và sống trong căn biệt thự này là do quản lý của tôi, Ailin, sắp xếp. Giá trị của một bức tranh đôi khi nằm ở câu chuyện đằng sau nó. Tôi sống trong một căn nhà từng là hiện trường vụ án, nơi tôi từng chứng kiến cái chết của bác sĩ tâm lý và vợ ông ấy. Sau đó, tôi vẽ những bức tranh về chủ đề cái chết ở đây. Tất cả đều trở thành tư liệu quý giá cho việc quảng bá và kinh doanh. Đơn giản là vì giá trị thương mại.”
Ánh mắt của Triệu Tư Trầm càng thêm lạnh lẽo. “Ailin?”
“Đúng vậy. Từ việc mua bán, sang tên, thậm chí sửa sang và lắp đặt camera sau đó, tất cả đều là cô ấy sắp xếp. Tôi thì ăn, ngủ và vẽ ở đâu cũng như nhau thôi.” Lục Bình Phong thản nhiên đáp.
Triệu Tư Trầm cúi đầu, chìm vào dòng suy nghĩ. “Người mẫu trong tranh của cậu thì sao? Là cậu tự chọn, hay cô ấy tìm cho cậu?”
“Tất nhiên là cô ấy. Tôi không quan tâm ai làm người mẫu. Chỉ cần họ làm được động tác uốn cong người, tôi thậm chí có thể vẽ anh, đội trưởng Triệu.”
Triệu Tư Trầm nhạy bén nắm bắt thông tin. “Cậu vừa nói camera cũng là cô ấy lắp đặt?”
“Đúng vậy.”
“Ailin có giữ chìa khóa biệt thự của cậu không?” Triệu Tư Trầm tiếp tục hỏi.
“Có, cô ấy giữ.”
Một ý nghĩ mơ hồ lóe lên trong đầu Triệu Tư Trầm, như thể anh ấy vừa bỏ sót một chi tiết quan trọng nào đó.
Triệu Tư Trầm cúi đầu, lấy điện thoại ra nhắn tin cho đồng nghiệp: [Kiểm tra lại toàn bộ camera trước mỗi lần Lục Bình Phong mộng du. Xem trên đường từ phòng vẽ đến bếp có bóng người nào xuất hiện không.]
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 84: Em ở đây cùng anh
10.0/10 từ 13 lượt.
