Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 82: Tỉnh táo chính là tội lỗi


“Cậu không nói, tối nay tôi sẽ cứ nghĩ mãi.” Lạc Tự nhẹ giọng.


“Vậy thì cứ nghĩ đi, nghĩ đến lật qua lật lại, không ngủ được.” Cố Tiêu Duy nhếch môi, giọng điệu nửa trêu chọc, nửa nghiêm túc. Cậu đưa tay cầm điếu thuốc, ngón trỏ nhẹ lướt qua chóp mũi Lạc Tự, động tác như đang chọc ghẹo một đứa trẻ.


Lạc Tự bất ngờ nắm lấy cổ tay cậu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Cố Tiêu Duy. Anh hơi nghiêng đầu, rồi bất ngờ cúi xuống, cắn lấy điếu thuốc trên tay Cố Tiêu Duy, giữ nó giữa môi mình.


Cố Tiêu Duy vẫn đứng yên, tay khựng lại giữa không trung, ánh mắt thoáng hiện lên tia bất ngờ. Trong khi đó, Lạc Tự đã lùi lại một bước, đứng thẳng người, nở một nụ cười đầy ý vị nhìn cậu.


“Ai mà chưa từng làm điều vượt giới hạn chứ?” Lạc Tự nhả khói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng mang theo chút thách thức.


“Ý anh là gì?” Cố Tiêu Duy hỏi, ánh mắt sắc bén.


“Cậu đoán thử xem.” Lạc Tự búng nhẹ tàn thuốc, động tác ung dung, phong thái tự tại. Ánh lửa lập lòe phản chiếu trên môi anh, rồi anh bước ngang qua Cố Tiêu Duy, không chút do dự.


Chỉ để lại một bóng lưng xa dần.


Lúc này, trong phòng khách, tập phim tiếp theo của Phản Kích đã bắt đầu. Tiểu Cầm và Diệp Thịnh Nghi ngồi trên sofa, hào hứng bàn tán. Trên bàn trà trước mặt họ là một đống vỏ đồ ăn vặt lộn xộn. Lạc Tự vừa ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt vẫn còn chút xa xăm.


“Anh Lạc, anh không xem cùng anh Cố sao?” Tiểu Cầm tò mò hỏi.


“Ngày nào quay phim cũng đối diện với nhau rồi, giờ còn phải ngồi xem chung, bàn luận thêm nữa thì tôi thật sự không thở nổi.” Lạc Tự cười khẽ, nửa đùa nửa thật.


Câu nói của anh khiến mọi người xung quanh bật cười đồng tình.


Ở trên tầng, Cố Tiêu Duy đứng tựa lan can, từ trên cao nhìn xuống. Ánh mắt cậu dừng lại ở đỉnh đầu và chiếc cổ trắng ngần của Lạc Tự. Tay trái cậu siết chặt, nắm thành quyền, vẫn chưa buông ra.


Bởi vì trên sân thượng khi nãy, lúc Lạc Tự ngậm điếu thuốc trên tay cậu, đôi môi ấy đã lướt qua lòng bàn tay cậu. Động tác ấy, thoạt nhìn như vô tình, nhưng lại khiến người ta khó lòng đoán được, liệu đó có phải là một thử nghiệm đầy ẩn ý hay không.


Sau hai tập phim Phản Kích, trên mạng đã bùng nổ hàng loạt cuộc thảo luận sôi nổi. Đoạn diễn xuất dưới nước của Cố Tiêu Duy và Lạc Tự trở thành tâm điểm chú ý, khán giả không ngừng khen ngợi sự chân thực và căng thẳng trong từng ánh mắt, cử chỉ của họ.


Video cắt riêng phân cảnh này nhanh chóng thu hút hàng triệu lượt xem trên các nền tảng trực tuyến. Thậm chí, chỉ riêng những hashtag liên quan đến bộ phim cũng đã chiếm đến ba vị trí trên bảng tìm kiếm.


Đặc biệt, trong khi Cố Tiêu Duy vẫn được ca tụng là “ông hoàng rating” không ai thay thế, thì Lạc Tự lại lần đầu tiên được gắn mác “diễn viên kho báu”. Khán giả không tiếc lời khen ngợi anh, cho rằng hiếm có một diễn viên trẻ nào có thể thể hiện một nhân vật phức tạp như Bạch Dĩnh một cách sống động và đầy chiều sâu đến vậy.


Tối hôm đó, khi Lạc Tự đang chăm chú nghiên cứu kịch bản, điện thoại bất ngờ reo lên. Là chị Thôi gọi đến.


“Tiểu Lạc, Hàn Dương vừa xem xong hai tập mới nhất đã gọi ngay cho chị! Anh ấy nói, bất kể Dã Thú và Hoa Hồng khi nào đóng máy, thì bộ phim truyền hình sắp tới của anh ấy cũng sẽ chờ em!”


Lạc Tự thoáng sững sờ: “Ý chị là… chờ khi em quay xong bộ phim này, em sẽ được đóng vai nam chính?”


“Đúng vậy! Có thấy vui không? Hào hứng không? Vai chính lần này ngay cả sếp Giang cũng đang giúp em theo sát đấy! Ban đầu sếp Giang còn định mời Hàn Dương ăn cơm, không ngờ giờ lại là Hàn Dương chủ động mời ngược lại!”


Lạc Tự im lặng vài giây, khóe môi khẽ nhếch lên. Trong lòng, anh thầm nghĩ, kiếp này, dường như mọi thứ đã bắt đầu đi đúng quỹ đạo.


Lạc Tự khẽ nhắm mắt, nở một nụ cười nhẹ. Trong đầu anh dường như đã hiện lên vẻ mặt đắc ý của Giang Dẫn Xuyên.


“Còn nữa, em từng nghe nói đến thương hiệu PURE COLOUR chưa?”


Tim Lạc Tự khẽ run. Đây chẳng phải là thương hiệu nước cạo râu mà Cố Tiêu Duy đang dùng sao?


“Biết chứ. Hương của nước cạo râu nhà họ rất dễ chịu.”


“Họ vừa ra mắt một dòng mới, chuyên về tác dụng làm dịu sau khi thu nhỏ lỗ chân lông. Slogan của dòng này cũng rất hợp với khí chất của em, nên họ muốn mời em làm gương mặt đại diện.”


Lạc Tự sờ nhẹ lên chóp mũi, cười hỏi: “Là dòng nào vậy?”


“Dòng “Chìm Đắm”…”Vì anh, tỉnh táo cũng là một loại tội lỗi”.”


Dòng sản phẩm này thú vị thật. Lạc Tự nghĩ, phải tìm cách để Cố Tiêu Duy cũng dùng thử, để xem cậu có cảm nhận được thế nào là “tỉnh táo cũng là tội lỗi” không.


“Ồ, còn gì nữa?”


“Chương trình Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ mà em tham gia đã lập kỷ lục phát lại cao nhất trong ba năm gần đây! Em không muốn làm khách mời thường trú, nhưng đạo diễn Từ Mục có ý muốn mời em quay thêm một tập trước khi Bão táp phát sóng. Dù sao phim truyền hình cũng cần quảng bá chứ!”


“Có thể mời nam chính Trình Phi tham gia cùng mà.”


“À… Đúng là nếu em dẫn Trình Phi đi cùng, thể hiện tình anh em thì cũng không tệ. Nhưng nếu chỉ có Trình Phi thôi… không khéo lại khiến người ta lo lắng anh ta và Hà Mộ sẽ lao vào một trận đại chiến thế giới.”


“Ha ha ha! Với tính cách của Trình Phi, đúng là có khả năng đấy! Anh ta nhất định sẽ làm Hà Mộ tức đến ngất luôn!”


“Thế thì đối với chương trình, đây cũng là một điểm hút khán giả không tồi.”


“Nhưng Hà Mộ chắc chắn không muốn có cái “điểm hút” này đâu.”



“Nhắc đến Hà Mộ, gần đây tài nguyên của cậu ta rõ ràng đang tụt dốc. Đầu tiên là chương trình Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ yêu cầu giảm cát-xê cho mùa tiếp theo, nhưng bên Hà Mộ không chịu, hai bên cãi nhau. Dù chưa đến mức bung bét trên mạng xã hội, nhưng cấp cao của chương trình đã quyết định nếu Hà Mộ không chấp nhận giảm giá, họ sẽ không gia hạn hợp đồng.”


Sắc mặt Lạc Tự trầm xuống. Hà Mộ cũng coi như một bài học cho anh. Những con đường nào không nên đi, những hướng nào không nên thử, anh đều đã nhìn ra.


“Đây là kết quả tất yếu thôi. Hà Mộ xuất hiện trên các chương trình tạp kỹ quá nhiều, phản ứng hóa học giữa cậu ta và chương trình cũng giảm dần, sức hút với khán giả ngày càng yếu. Chương trình không phải tổ chức từ thiện. Rating không lên, đương nhiên họ sẽ không tiếp tục đầu tư tiền vào cậu ta.”


“Quan trọng hơn là, tin tức Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ muốn giảm cát-xê của Hà Mộ đã lan ra trong ngành. Các chương trình khác cũng bắt đầu đưa ra yêu cầu tương tự. Còn nữa, mấy thương hiệu cao cấp trước đây luôn tiếp cận Hà Mộ, bây giờ lại chủ động liên hệ với em!” Giọng chị Thôi đầy vẻ hào hứng, không giấu nổi sự phấn khích.


Lạc Tự không quá để tâm đến mấy thương hiệu cao cấp. Anh vốn là một “hố đen thời trang”, chỉ cười nghe chị Thôi thao thao bất tuyệt.


“Dù chỉ là đại sứ thương hiệu, chưa phải đại diện chính thức, nhưng ít ra sau này em tham dự các sự kiện quan trọng cũng không cần lo không có đồ để mượn nữa! Em có thấy không, từ khi Phản Kích phát sóng, tài nguyên của em ngày càng nâng cấp!”


Lạc Tự cười đáp: “Chị vừa nói mấy thương hiệu đó cũng tiếp cận Hà Mộ mà. Đến lúc đó, nếu Hà Mộ là đại diện thương hiệu, còn em là đại sứ, đứng chung một chỗ, chẳng phải hơi kỳ cục sao?”


“Em ngốc à! Bọn họ đã liên hệ em, tức là đang cân nhắc bỏ Hà Mộ rồi! Em nghĩ xem, Hà Mộ gần đây có tác phẩm nào ra hồn không? Ngay cả bộ phim cậu ta đang quay, vai thiếu niên tướng quân ấy, cậu ta chỉ treo dây cáp hai ngày đã sốt rồi xin nghỉ. Nghe nói đạo diễn tức đến phát điên, cùng nhà sản xuất kéo nhau đến tìm Âu Tuấn Thao, đòi đổi người! Nhưng Truyền thông Đế Tuấn thì có ai đủ sức gánh vai này đâu!”


Lạc Tự cúi đầu cười nhạt. Giới này đúng là phong thủy luân chuyển rất nhanh. Ai biết được, liệu Hà Mộ có phải nếm trải năm năm khốn đốn như anh đã từng không?


Cúp máy, Lạc Tự quay đầu nhìn về phía cửa. Trong nhà vệ sinh, tiếng nước vẫn chảy đều, nhưng Cố Tiêu Duy đã ở trong đó gần hai mươi phút.


Lạc Tự nheo mắt. Một người đàn ông có thể lực xuất sắc như Cố Tiêu Duy mà lại ở trong nhà vệ sinh lâu như vậy, thật khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung.


Ý nghĩ nghịch ngợm bỗng nhiên trỗi dậy trong lòng anh.


Lạc Tự tựa người vào khung cửa, khẽ cười nói: “Cố ảnh đế, cậu tắm gì mà lâu thế? Hay thiếu oxy ngất trong đó rồi? Có cần tôi phá cửa vào cứu không?”


Vừa dứt lời, chưa đợi lâu, cửa phòng tắm bỗng mở ra. Hơi nước nóng từ bên trong tràn ra, len qua khe cửa, phủ lên hàng mi và mái tóc của Lạc Tự một lớp hơi ẩm mờ ảo.


Ánh mắt anh vừa chạm vào đôi mắt sâu thẳm như đại dương đêm của Cố Tiêu Duy, cảm giác lạc lối ấy lại ùa về, khiến trái tim anh thoáng chao đảo.


Cố Tiêu Duy chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, bờ vai và cơ bụng hiện rõ từng đường nét mạnh mẽ. Ánh mắt vốn lạnh lùng của cậu, khi đối diện với Lạc Tự, bỗng trở nên nóng rực, như muốn thiêu đốt khiến Lạc Tự bất giác cảm thấy căng thẳng.


“Nếu em thật sự thiếu oxy mà ngất, anh định cứu em kiểu gì?” Cố Tiêu Duy nhướng mày, giọng điệu nửa đùa nửa thật.


“Bước đầu tiên, kéo cậu ra ngoài.” Lạc Tự đáp, cố giữ vẻ bình thản.


Cố Tiêu Duy hơi nghiêng người, nhưng vẫn đứng chắn ở cửa, khoảng cách giữa hai người chỉ còn cách nhau hai nắm đấm. Dù cách một lớp áo và khăn tắm, Lạc Tự vẫn cảm nhận được hơi nóng từ người kia.


“Thế bước tiếp theo là gì?” Cố Tiêu Duy vẫn không vội rời đi, thậm chí còn tựa lưng vào cửa, ánh mắt chăm chú nhìn Lạc Tự.


“Hồi sức tim.” Lạc Tự định nói là hô hấp nhân tạo, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, anh cảm thấy nếu nói ra, không biết Cố Tiêu Duy sẽ xoay chuyển câu chuyện sang hướng nào nữa.


“Nhưng em lại tưởng phải là hô hấp nhân tạo chứ?” Cố Tiêu Duy cười nhạt, ánh mắt đầy ẩn ý.


Lạc Tự vốn định vỗ vai cậu, nhưng nghĩ đến việc đối phương không mặc áo, trên người còn vương hơi nước, anh lại rụt tay lại, có chút ngượng ngùng. Dù sao thì, phần nhiều cũng là vì bản thân anh đang suy nghĩ không đúng đắn, nên mới chột dạ.


“Yên tâm, cảnh hô hấp nhân tạo trong kịch bản, tôi chắc chắn sẽ diễn đạt!” Lạc Tự vội vàng chuyển chủ đề.


Nụ cười trên môi Cố Tiêu Duy càng rõ ràng hơn: “Trong kịch bản đó là hồi sức tim, không phải hô hấp nhân tạo. Nhưng nếu anh muốn học, em có thể dạy.”


Chỉ là hồi sức tim thôi sao? Lạc Tự bất giác cảm thấy chút tiếc nuối.


“Đoàn phim đã mời chuyên gia cấp cứu dạy tôi tận tay rồi.” Lạc Tự lễ phép trả lời.


“Em nói là hô hấp nhân tạo cơ.” Cố Tiêu Duy nhấn mạnh, rồi không đợi Lạc Tự kịp phản ứng, cậu đã quay vào phòng mình.


Lạc Tự há miệng, định nói gì đó, nhưng chỉ nghe thấy tiếng “cạch” – Cố Tiêu Duy đã khóa trái cửa phòng.


Lạc Tự đứng sững, trong đầu còn lẩn quẩn giữa hồi sức tim và hô hấp nhân tạo. Người kia đi rồi? Anh không chắc Cố Tiêu Duy đang cố ý trêu chọc mình hay chỉ vì tâm trạng tốt sau khi tắm xong mà nói linh tinh.


Hừ, giỏi thì khóa cửa cả đời đi!


Lạc Tự quay vào phòng tắm, nhưng vừa bước đến cửa, anh mới nhớ ra mình quên mang quần áo sạch. Vậy là đành quay lại phòng lấy đồ. Anh thở dài, đưa tay xoa xoa sau đầu, cảm thấy mình như bị lép vế trong cuộc chơi này. Chỉ một câu bâng quơ của Cố Tiêu Duy thôi cũng đủ khiến anh bối rối, còn bản thân dù muốn chủ động trêu chọc lại, đối phương vẫn ung dung kiểm soát tình hình, không chút dao động.


Nếu là thời hai mươi tuổi nhiệt huyết, chắc Lạc Tự đã lao thẳng vào, túm cổ áo người kia mà gằn giọng: “Nếu không có ý gì thì đừng có mà thả thính lung tung!”


Nhưng chính vì quá để tâm đến cậu, Lạc Tự lại sợ rằng nếu lỡ bước sai, sau này ngay cả cơ hội trêu đùa thoải mái cũng không còn nữa.


“Cậu mà có ngày bị tôi bắt được, tôi sẽ khiến cậu sống không bằng chết.”


Lạc Tự xách quần áo bước vào phòng tắm.


Anh cố tình tắt chức năng thông gió, như thể làm vậy có thể giữ lại chút hơi thở của đối phương trong không gian này.


Ngẩng đầu lên, đứng tại đúng vị trí mà Cố Tiêu Duy từng tắm, Lạc Tự hít sâu một hơi. Ngoài mùi sữa tắm quen thuộc của cậu, anh còn thoáng ngửi được một chút mùi xạ hương nhàn nhạt.



Lạc Tự cau mày, cảm thấy bản thân cần phải dọn dẹp mớ suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Đây có phải là kiểu “lửa cháy nhà cũ, cỏ cây đều thành binh khí” mà người ta hay nói không?


Tiếng nước ào ào vang lên khi Lạc Tự mở vòi nước nóng, anh tắm rửa thật kỹ càng.


Khi bước ra, cửa phòng của Cố Tiêu Duy vẫn đóng chặt. Lạc Tự quay về phòng mình.


Vừa đặt đồ đạc xuống, ngẩng đầu lên, cả người anh lập tức khựng lại, hít sâu một hơi.


Trên đầu giường của anh có một khung tranh, nhưng thứ bên trong không phải là một bức tranh sơn dầu, mà là một bức phác họa.


Đó chính là cảnh trong tập phim “Phản Kích” phát sóng tối nay, khi Bạch Dĩnh bị nước nhấn chìm, mất đi ý thức.


Tóc anh ta tung bay trong làn nước, đôi mắt nhắm nghiền, biểu cảm vừa thoát tục vừa khơi gợi một thứ h*m m**n hủy diệt đầy u ám. Sự tương phản rõ rệt giữa đen, trắng và ánh sáng khiến bức tranh như một vết nứt sâu thẳm của vực thẳm, chặn đứng mọi tia sáng, để những cơn điên cuồng nổi loạn len lỏi ra ngoài.


Mặc dù nét vẽ thô ráp, điên cuồng, nhưng lại toát lên một thứ khao khát mơ hồ, như sắp chạm đến bờ vực sụp đổ.


Trái tim Lạc Tự trong khoảnh khắc ấy bị đẩy l*n đ*nh điểm. Cảm giác này còn mãnh liệt hơn cả khi anh và Cố Tiêu Duy ngồi xem phim bên nhau vài giờ trước.


Mỗi bước tiến lại gần bức tranh, anh như đang chạm gần hơn một chút đến một khao khát không thể che giấu.


Từ đường nét đầu tiên đến khi kết thúc, Lạc Tự có thể thấy được sức mạnh khi đặt bút xuống, cũng như tâm trạng cuộn trào của người vẽ.


Lần đầu tiên, anh cảm nhận rõ ràng trái tim mình bị một bức tranh bắt giữ.


Ngón tay anh chạm vào bức tranh, cảm nhận rõ rệt độ lún của những nét vẽ trên giấy.


Bức phác họa này, Cố Tiêu Duy đã vẽ từ khi nào? Khi anh gọi điện cho chị Thôi sao? Nhưng lúc đó chẳng phải Cố Tiêu Duy đã vào phòng tắm rồi ư?


Vậy thì, là lúc anh đang ở trong phòng tắm? Cậu phải quen tay đến mức nào mới có thể hoàn thành một bức tranh nhanh như thế?


Tại sao cậu lại đặt bức tranh này trong phòng anh, còn lồng vào khung kính, trông trang trọng như một lời tỏ tình vậy.


Lạc Tự vò mạnh tóc, hít sâu một hơi, rồi cầm bức tranh đi thẳng đến trước cửa phòng Cố Tiêu Duy. Anh gõ cửa mạnh mẽ.


“Cố Tiêu Duy, mở cửa!”


Không ngờ, đối phương lập tức mở cửa ra. Cậu đã mặc xong đồ ngủ, tóc cũng được sấy khô, trông mềm mại và bồng bềnh.


“Chuyện gì thế?” Cố Tiêu Duy nhìn anh hỏi.


“Cậu… để bức phác họa này trong phòng tôi làm gì vậy?”


Vừa dứt lời, Lạc Tự bỗng thấy lòng mình thắt lại, sự căng thẳng dâng lên chờ đợi câu trả lời từ đối phương.


“Hoạ sĩ tử thần, tất nhiên là để khắc họa cái chết.” Ánh mắt Cố Tiêu Duy rời khỏi bức phác họa, chuyển sang nhìn thẳng vào gương mặt Lạc Tự, ánh nhìn bình thản đến mức khiến người khác phát điên.


Tất cả những suy đoán và cảm xúc trong lòng Lạc Tự phút chốc sụp đổ. Anh cầm bức tranh lên, không kiềm được mà bật thốt: “Nhưng lúc này Bạch Dĩnh vẫn chưa chết mà!”


Ánh mắt Cố Tiêu Duy dần trở nên sâu thẳm, giọng nói trầm thấp: “Nhưng anh ta vẫn chết, ngay trước mặt tôi.”


Vậy… đây là di ảnh của Bạch Dĩnh sao?


Chẳng lẽ anh phải treo nó lên tường, rồi mỗi ngày thắp nhang?


“Nếu anh không thích, tôi có thể lấy lại.”


Cố Tiêu Duy đưa tay ra, nhưng ngay khi ngón tay cậu sắp chạm vào khung tranh, Lạc Tự đã nhanh chóng giấu nó ra sau lưng.


“Tặng rồi thì thuộc về tôi.”


“Cũng phải, nếu không, nó sẽ chỉ có kết cục bị tôi nhét vào máy hủy giấy.”


Khoảnh khắc đó, Lạc Tự bỗng hiểu ra ý nghĩa của bức tranh.


“Bức Bướm Chớp của Lục Bình Phong chỉ tồn tại vì Ôn Dục Trì. Còn bức Bạch Dĩnh của cậu, chỉ dành riêng cho tôi, đúng không?”


Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, trầm mặc vài giây rồi khẽ đáp: “Ừ.”


Lạc Tự bật cười. Anh bỗng nhiên đưa tay ôm lấy cổ Cố Tiêu Duy, kéo cậu vào trong vòng tay mình.


Hành động bất ngờ khiến Cố Tiêu Duy lảo đảo về phía trước, cằm cậu tựa lên vai Lạc Tự.


Lạc Tự siết chặt cánh tay, không cho Cố Tiêu Duy cơ hội từ chối hay vùng vẫy, ghé sát tai cậu nói: “Cảm ơn, tôi rất thích.”


Mái tóc mềm mại rủ xuống, che đi tầm nhìn của Cố Tiêu Duy.



Khi Cố Tiêu Duy vừa định đưa tay ôm lại, Lạc Tự đã buông ra, mỉm cười nói: “Mai gặp.”


Anh xách bức tranh, quay người trở về phòng mình.


Bàn tay đang nâng lên của Cố Tiêu Duy dừng lại giữa không trung, rồi khẽ buông xuống. Cậu thì thầm, chỉ đủ để chính mình nghe thấy: “Nếu anh thật sự mở bức tranh đó ra xem… có lẽ sẽ không còn thích nó nữa.”


Lạc Tự xách bức tranh về phòng, hít một hơi thật sâu.


Giá như… bức tranh này không phải vì ảnh hưởng từ nhân vật Lục Bình Phong mà Cố Tiêu Duy tặng anh, thì tốt biết bao.


Chỉ đơn thuần là Cố Tiêu Duy tặng cho Lạc Tự, không phải Bạch Dĩnh trong mắt Nghiêm Dã.


Nhưng ít nhất… Bạch Dĩnh đã chiếm lấy Nghiêm Dã, còn Ôn Dục Trì lại thu hút Lục Bình Phong.


Vậy thì anh nhất định cũng sẽ có được Cố Tiêu Duy.


Lạc Tự cẩn thận đặt bức tranh cùng những bản phác thảo trước đó vào trong tủ, lòng bỗng dấy lên một chút háo hức. Không biết trong nét vẽ của Cố Tiêu Duy, anh còn được khắc họa như thế nào nữa?


Sau khi xem qua vài tài liệu hợp tác mà chị Thôi gửi đến, Lạc Tự liếc nhìn đồng hồ. Đã mười giờ rưỡi rồi, cũng đến lúc đi ngủ.


“Cạch.” Tiếng công tắc vang lên, ánh sáng từ chiếc đèn đầu giường vụt tắt. Chỉ cần không có điều gì phiền muộn, Lạc Tự có thể chìm vào giấc ngủ chỉ trong ba phút.


Không rõ bao lâu đã trôi qua, Lạc Tự nằm nghiêng, một bên mặt áp lên gối. Trong mơ màng, anh cảm giác như tấm đệm dưới lưng mình hơi chìm xuống, có ai đó nhẹ nhàng vén những sợi tóc bên tai anh.


“Ưm…” Lạc Tự mở mắt, bất ngờ nhận ra có một người đang ngồi ngay mép giường.


Anh rõ ràng đã khóa cửa phòng tối nay rồi mà! Người này là ai?


Phản xạ tức thì, Lạc Tự chộp lấy cổ tay đối phương, định vùng dậy phản kháng. Nhưng người kia nhanh hơn, dùng tay che miệng anh lại.


“Đừng sợ.”


Hai chữ ngắn gọn, giọng nói trầm thấp, mang theo chút khàn khàn quyến rũ khiến lòng người ngứa ngáy.


Cố Tiêu Duy? Là cậu ấy? Nhưng… làm thế nào cậu ấy vào được?


Lạc Tự dần thả lỏng, khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay đối phương, ra hiệu buông tay. Thế nhưng, Cố Tiêu Duy không rời đi mà cúi xuống, một tay chống bên gối của Lạc Tự. Đôi mắt ấy càng lúc càng gần, như một hành tinh với lực hút mạnh mẽ, muốn nuốt chửng anh hoàn toàn.


Một cảm giác mong chờ điên cuồng trào dâng trong lòng. Lạc Tự khẽ nhổm người, muốn tiến lại gần hơn.


Nhưng ngay khi Cố Tiêu Duy vừa buông tay, một lực mạnh mẽ đè xuống khiến đầu anh lại rơi trở về gối. Sự tự chủ lạnh lùng bị cơn cuồng nhiệt không bờ bến cuốn phăng đi. Tất cả những dò dẫm cẩn thận bị nghiền nát, như cơn bão dữ dội càn quét qua từng ngóc ngách. Ánh trăng ngoài cửa sổ như bị nung nóng, méo mó và rơi lệch khỏi quỹ đạo, trong khi từng mạch máu, từng ý nghĩ đều như đang bùng cháy.


Lực của Cố Tiêu Duy càng lúc càng lớn. Dẫu Lạc Tự muốn vùng vẫy để hít lấy một chút không khí, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn bám chặt không rời.


Bất chợt, hình ảnh Bạch Dĩnh chìm sâu trong nước lóe lên trong đầu Lạc Tự. Lúc cận kề cái chết, anh ta hết lần này đến lần khác được Nghiêm Dã nhấc lên khỏi mặt nước… Định mệnh không thể cứu vãn Bạch Dĩnh, nhưng Nghiêm Dã thì có thể.


Lạc Tự hoảng loạn nắm lấy cổ áo sau của Cố Tiêu Duy. Anh cảm nhận được sự cố chấp và điên cuồng ẩn dưới vẻ lạnh lùng của cậu. Thứ cực đoan này, thực ra chẳng khác gì Nghiêm Dã hay Lục Bình Phong trong kịch bản.


Chỉ có điều, nếu nhân vật trong kịch phải đi theo hướng mà kịch bản định sẵn, thì Cố Tiêu Duy lại không bị bất kỳ kịch bản nào ràng buộc.


Kết cục mà cậu muốn, cậu sẽ tự quyết định.


Ngay khi Lạc Tự gần như kiệt sức, Cố Tiêu Duy bỗng nhiên buông anh ra.


Không khí ào vào phổi, Lạc Tự như một sợi dây cung bị kéo căng đột ngột bật trở lại. Anh mở bừng mắt, phát hiện căn phòng trống không. Cố Tiêu Duy đã biến mất.


Khó nhọc ngồi dậy, Lạc Tự nhìn về phía cửa. Cửa vẫn khóa. Cố Tiêu Duy chưa từng bước vào, nhưng cậu lại hiện hữu trong tâm trí anh.


Hoặc, có lẽ trong giấc mơ, chính tiềm thức của Lạc Tự đã mời gọi sự xâm chiếm của cậu.


Cổ họng khô khốc, trái tim vẫn đập loạn nhịp không ngừng.


Lạc Tự nuốt khan, bàn tay kéo chăn ra, cảm giác vừa bất lực vừa khó xử.


“Rốt cuộc là chuyện gì đây…”


Giữa đêm khuya, anh thay một chiếc quần khác, chiếc quần vừa cởi ra bị anh vứt qua một bên, thậm chí còn chẳng buồn giặt. Nó như một bằng chứng khiến người ta cảm thấy chột dạ, Lạc Tự không chút do dự ném thẳng vào thùng rác.


Cổ họng như bốc cháy, chỉ muốn uống ngay một ly nước đá lớn.


Anh mở cửa, bước xuống cầu thang, đi thẳng vào bếp.


Mở tủ lạnh, bên trong là mấy chai nước khoáng mà Tiểu Cầm đã đặt sẵn từ trước. Lạc Tự rút một chai ra, vặn nắp, lập tức ngửa cổ uống ừng ực.


Cảm giác nóng rực trong cơ thể cuối cùng cũng dịu xuống. Lúc này anh mới nhận ra mình đã uống cạn sạch cả chai nước chỉ trong một hơi.



Để tránh làm kinh động đến người khác, anh không bật đèn khi xuống bếp.


Trong bóng tối, mắt anh đã quen dần, khi vừa quay người định trở lại phòng thì bất chợt nhận ra có một bóng người đang ngồi trên sofa trong phòng khách.


Người đó lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối, hoàn toàn không tạo ra chút tiếng động nào. Thậm chí khi thấy anh đi xuống, đối phương cũng không hề lên tiếng.


Đêm ở ngoại ô luôn se lạnh, đặc biệt là vào tầm rạng sáng.


Hình bóng trong bóng tối như một con thú săn mồi ẩn nấp, khiến Lạc Tự có cảm giác hơi thở của đối phương như len lỏi vào từng lỗ chân lông, từng ngóc ngách trong cơ thể.


“Ai đấy?”


Lạc Tự nheo mắt, cố gắng nhìn rõ.


Hình như trong tay người kia đang cầm thứ gì đó, ánh sáng nhợt nhạt phản chiếu mơ hồ, lấp lánh một tia lạnh lẽo.


Lạc Tự không tiến lên mà lùi lại, tay dò dẫm phía sau.


Anh nhớ trong bếp có một dãy dao, được chuẩn bị sẵn để khách của khu nghỉ dưỡng nấu ăn hoặc cắt trái cây.


Nhưng khi chạm đến giá dao, anh mới phát hiện vị trí đặt dao gọt hoa quả đã trống trơn.


“Anh Tưởng? Hay là anh Nham?”


Dù là ai, giữa đêm giữa hôm không nói không rằng mà ngồi đó hù người khác, Lạc Tự thật muốn tóm cổ đối phương cho một trận.


Anh lần mò đến công tắc đèn bếp, nhấn xuống. Nhưng ánh sáng mà anh mong đợi lại không xuất hiện.


Rõ ràng tủ lạnh vừa nãy vẫn có điện. Chẳng lẽ cầu dao của đường dây này bị ai đó tắt rồi?


Lòng Lạc Tự càng lúc càng bất an. Chẳng lẽ có kẻ lạ xâm nhập vào biệt thự? Là paparazzi? Fan cuồng? Hay một tên trộm táo tợn?


Trí tưởng tượng của anh bắt đầu bay xa.


Lạc Tự mở cửa tủ lạnh, mượn ánh sáng bên trong để nhìn rõ người đó là ai.


Khi ánh sáng yếu ớt từng chút một chiếu rọi lên ghế sofa, Lạc Tự nhìn thấy Cố Tiêu Duy với nụ cười nhếch môi mang theo chút giễu cợt.


“Phản ứng của anh, thú vị thật đấy.”


Giọng nói của Cố Tiêu Duy vang lên, trong chất giọng vốn dĩ luôn mang chút lạnh lùng, lần này lại pha chút tinh quái.


Một tay cậu đặt hờ lên đầu gối, tay kia cầm một con dao gọt hoa quả, lưỡi dao đỡ trên mặt bàn. Ánh sáng yếu hắt lên khuôn mặt cậu, tạo ra một phong thái vừa chính vừa tà, khó đoán định.


Cố Tiêu Duy luôn là người có thể biến đổi khí chất theo ánh sáng. Dưới ánh đèn sáng, cậu trông như một người lạnh nhạt, xa cách, tuân thủ mọi quy tắc. Nhưng khi chìm trong bóng tối, đôi mắt sắc lạnh của anh lại như bị nhuốm màu tà mị, khiến người khác không biết đâu là thật, đâu là giả.


“Thú vị chỗ nào?” Lạc Tự khẽ nuốt khan, tự hỏi tại sao cậu lại ở đây, trong phòng khách? Rõ ràng trước đó cậu đã đóng cửa phòng ngủ rồi cơ mà.


“Vì anh bị em dọa sợ, đầy cảnh giác. Anh đoán là anh Tưởng, đoán là A Nham, nhưng chưa từng nghĩ đến tôi.”


Lạc Tự nhún vai, giọng điệu nửa đùa nửa thật: “Cậu nên tự hào đấy. Một kẻ giữa đêm cắt điện cả biệt thự, ngồi trong bóng tối cầm dao gọt hoa quả, lại không nằm trong danh sách khả nghi của tôi. Điều đó chứng tỏ tôi luôn coi anh là người an toàn.”


“Vậy nếu anh biết là em thì sao? Dù em có đâm dao vào người anh, anh cũng chẳng sợ?” Cố Tiêu Duy đáp, ánh mắt vẫn không rời khỏi con dao trong tay.


Lạc Tự chợt nhớ đến một cảnh phim mà Cố Tiêu Duy sắp quay: Triệu Tư Trầm nhìn qua màn hình giám sát, thấy Lục Bình Phong mộng du, tay cầm dao gọt hoa quả, đầu dao nhỏ từng giọt chất lỏng đỏ thẫm xuống sàn.


“Cậu đang suy ngẫm về cảnh Lục Bình Phong mộng du đúng không?” Lạc Tự hỏi.


“Nếu em nói không phải thì sao?” Cố Tiêu Duy nghiêng đầu, nụ cười bất ngờ trở nên nguy hiểm, như thể cậu vừa tháo bỏ lớp vỏ bọc quy củ, để lộ phần bản chất sâu kín nhất của mình.


Lạc Tự nhẹ nhàng đóng cửa tủ lạnh, bóng tối lại bao trùm cả căn phòng. Anh bước đến, ngồi xuống cạnh Cố Tiêu Duy, giọng trầm thấp: “Nói đi, cảnh mộng du của Lục Bình Phong, cậu gặp khó khăn ở đâu?”


“Anh nghĩ anh ta mơ thấy gì?” Cố Tiêu Duy cúi đầu nhìn lưỡi dao trong tay, giọng nói trầm ngâm. “Trong thực tại, anh ta dùng cọ vẽ để ghi lại cái chết. Nhưng trong giấc mơ, anh ta có thể thỏa sức sáng tạo ra những cái chết. Giống như việc anh ta mãi mãi không quên được mẹ mình chết bên cạnh, điều đó khiến anh ta ám ảnh với sự giam cầm và đồng hành. Có lẽ trong những tưởng tượng thường ngày, anh ta đã hàng nghìn lần tự tay g**t ch*t những gì mình trân trọng. Người quản lý của anh ta, chú Hà đã chăm sóc anh ta, và cả cô nữ sinh luôn hiện diện trong tranh của anh ta… Vì thế, trong giấc mơ, anh ta dùng dao làm bút, khắc họa những hình ảnh trong đầu mình.”


Lạc Tự nhíu mày. Anh nhận ra, kiếp trước Cố Tiêu Duy có lẽ cũng đã từng ngồi trong bóng tối như thế này, suy nghĩ miên man đến mức chìm đắm, cuối cùng không thể thoát ra khỏi nhân vật.


“Cố Tiêu Duy, cậu nghĩ mình và Lục Bình Phong giống nhau ở điểm nào? Ý tôi là… nếu trong mơ, cậu cũng có một con dao như thế, cậu sẽ muốn hủy hoại ai?”


Ngón tay Lạc Tự khẽ chạm vào sống dao trong tay Cố Tiêu Duy. Anh không cố giật lấy con dao, vì sợ điều đó sẽ khiến Cố Tiêu Duy phòng bị hoặc phản kháng. Trong mắt Cố Tiêu Duy, con dao này chính là chiếc chìa khóa dẫn đến giấc mơ của Lục Bình Phong.


Cố Tiêu Duy im lặng rất lâu, không trả lời.


Lạc Tự bật cười khẽ, không khí căng thẳng trong căn phòng theo đó cũng dịu đi.


“Không nghĩ ra được đúng không? Vì cậu vốn dĩ không cần dùng đến thứ như dao găm. Để đánh bại hay chinh phục bất kỳ ai, cậu chẳng cần đến công cụ nào cả. Dùng nó chỉ là biểu hiện của sự yếu đuối và bất lực. Cố Tiêu Duy, sự tồn tại của cậu đã mang sẵn ưu thế khiến người khác phải ngước nhìn. Cậu giỏi nhất chính là áp đảo tinh thần đối phương, khiến họ tuyệt vọng vì mãi mãi không thể vượt qua cậu. Cậu là như vậy, Lục Bình Phong cũng là như vậy.”


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 82: Tỉnh táo chính là tội lỗi
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...