Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 80: Ai thắng ai thua, còn chưa chắc đâu


“Cậu đã điều chỉnh tâm trạng xong chưa?” Lạc Tự không quay sang nhìn Nhiếp Dương Trần, giọng nói vẫn điềm tĩnh.


“Xong rồi. Tôi đã nghĩ thông suốt. Anh và Cố Tiêu Duy không phải là đối thủ của tôi.” Nhiếp Dương Trần đáp.


“Vậy thì ai mới là đối thủ của cậu?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật hỏi lại, dù câu trả lời cả hai đều hiểu rõ trong lòng.


“Ai ép tôi rơi vào tình cảnh không còn lựa chọn, người đó chính là kẻ mà tôi phải đánh bại.” Nhiếp Dương Trần trả lời dứt khoát.


“Thế thì cậu còn một chặng đường rất dài phía trước.”


Nhiếp Dương Trần bật cười, nhưng ánh mắt cậu ta không còn vẻ lơ đễnh như trước mà đã trở nên trầm ổn hơn. “Từ giờ tôi sẽ bắt đầu đi con đường của mình, học hỏi từ anh và Cố Tiêu Duy.”


Nghe đến đây, Lạc Tự mỉm cười. “Cảm ơn cậu đã đặt tôi ngang hàng với Cố Tiêu Duy. Đúng là một vinh dự lớn lao.”


“Bởi vì anh là người đầu tiên khiến Âu Tuấn Thao phải chịu cảnh cầu mà không được.”


Khóe môi Nhiếp Dương Trần khẽ nhếch, dù vết bầm do Cố Tiêu Duy để lại vẫn còn hằn rõ, nhưng nụ cười lạnh lùng của cậu ta lại khiến vẻ ngoài thêm phần kiên nghị, tựa như một lớp băng giá phủ lên.


Lạc Tự cười nhạt. Những pháo đài kiên cố nhất thường bị công phá từ bên trong. Anh không kiềm được mà thầm gửi lời “chúc phúc” đến Âu Tuấn Thao: Mong anh đau khổ, mong bầu trời của tôi mãi trong xanh.


Buổi quay thứ hai trong ngày bắt đầu. Tất cả các thành viên trong đoàn phim đều nhanh chóng vào vị trí.


Cảnh quay lần này lấy bối cảnh sau khi thi thể của nữ sinh đại học Tạ Uẩn được phát hiện. Vì cô từng làm người mẫu cho Lục Bình Phong, đội trưởng đội hình sự Triệu Tư Trầm đã đến tìm Lục Bình Phong để điều tra vụ án.


Đây cũng là lần đầu tiên Nghiêm Quân và Cố Tiêu Duy trực tiếp PK diễn xuất, thu hút không ít ánh mắt tò mò từ đoàn phim.


Trong căn biệt thự, tiếng đánh bảng quen thuộc vang lên, mọi người lập tức giữ im lặng.


Triệu Tư Trầm dẫn theo hai viên cảnh sát, đi phía sau quản gia chú Hà, tiến vào phòng khách, dừng lại trước chiếc bàn trà trong suốt.


Thấy trên bàn trà bày sẵn điểm tâm, Triệu Tư Trầm hơi nheo mắt, quay sang hỏi Hà thúc: “Chú Hà, hôm nay cậu Lục có vị khách quan trọng nào ghé qua sao?”


Chú Hà mỉm cười, trả lời: “Các vị chính là những vị khách duy nhất của ông chủ.”


“Ha… Thật vinh hạnh quá.” Triệu Tư Trầm nhếch môi, giọng điệu chẳng hề mang chút cảm kích nào.


Nửa phút sau, Lục Bình Phong từ phòng vẽ bước ra, trên người mặc một chiếc áo len rộng thùng thình. Anh ta ngồi xuống sofa, ngay cạnh Triệu Tư Trầm.


“Dạo này anh ghé thăm tôi ngày càng thường xuyên đấy, đội trưởng Triệu.” Lục Bình Phong mở lời, ánh mắt bình thản nhưng lại ẩn chứa sự khó đoán.


Triệu Tư Trầm khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lịch sự nhưng đầy vẻ xã giao, chống tay lên đầu gối, hơi nghiêng người về phía trước, giọng nói mang chút ý trào phúng: “Chẳng phải vì những vụ án bắt chước bức tranh nổi tiếng của ngài ngày càng nhiều sao? Giờ đây, đám phóng viên quả thật như bóng ma không lỗ hổng, chúng tôi vừa đặt chân đến hiện trường án mạng, họ đã lập tức dựng máy ảnh ngay đối diện. Tôi nghĩ chắc cậu Lục đã biết tôi đến đây vì chuyện gì rồi, đúng không?”


Lục Bình Phong điềm nhiên đáp, giọng nói không chút gợn sóng: “Vì nạn nhân là người mẫu cho bức tranh Hoàng hôn và gai nhọn của tôi. Cái chết của cô ấy cũng rất giống với hình ảnh trong bức tranh. Nhưng chiều qua, tôi đã gặp vài vị khách, có chứng cứ ngoại phạm đầy đủ. Rất tiếc, đội trưởng Triệu, nghi ngờ của anh dành cho tôi xem như đã thất bại rồi.”


Triệu Tư Trầm hơi nhíu mày, ánh mắt sắc bén ngước lên nhìn thẳng vào Lục Bình Phong, ánh nhìn ấy như muốn đóng đinh anh ta tại chỗ. Anh ấy cất giọng lạnh lẽo: “Khoan đã, tôi chưa từng nói với cậu thời gian tử vong của nạn nhân, sao cậu lại biết là vào chiều hôm qua?”


Giọng điệu của Lục Bình Phong vẫn bình tĩnh như mặt nước hồ sâu thẳm. Đôi mắt đen tựa vực thẳm của anh ta nhìn Triệu Tư Trầm, khiến anh cảm giác toàn thân lạnh buốt đến tận xương tủy, như thể mình không còn là một sinh vật sống, mà chỉ là một vật vô tri vô giác.


“Bởi vì bối cảnh của bức tranh là hoàng hôn. Nếu không, nó đã chẳng mang tên Hoàng hôn và gai nhọn. Nếu hung thủ thực sự bắt chước tác phẩm của tôi để giết người, làm sao có thể bỏ qua yếu tố hoàng hôn được? Nếu nạn nhân chết vào buổi sáng hoặc giữa trưa, thì đâu còn gọi là bắt chước tranh của tôi nữa.”


Lục Bình Phong dứt lời.


Triệu Tư Trầm như bị dồn vào thế bí, nhưng về mặt logic, anh ấy lại không tìm được lỗ hổng nào trong lời giải thích của Lục Bình Phong.


“Cậu Lục, chúng tôi cần danh sách và thông tin liên lạc của những vị khách mà cậu gặp vào chiều qua. Chúng tôi sẽ xác minh từng người một để làm rõ chứng cứ ngoại phạm của cậu. Ngoài ra, chúng tôi cần kiểm tra toàn bộ bản ghi hình giám sát tại đây trong ít nhất nửa năm qua. Cuối cùng, chúng tôi cũng cần danh sách các tác phẩm mà cậu từng sáng tác, đã hoàn thành hoặc đang trong quá trình thực hiện. Đây là văn bản liên quan, xin cậu xác nhận.”


Lục Bình Phong nghiêng đầu, nói với chú Hà: “Cung cấp tất cả những gì đội trưởng Triệu cần. Về danh sách tác phẩm, hãy nói với Ailin, cô ấy chắc chắn ghi chép rõ ràng hơn tôi.”


“Cảm ơn cậu Lục đã hợp tác.” Triệu Tư Trầm nhìn thoáng qua tháp bánh ngọt trên bàn, rồi bình thản nói: “Lần sau cậu không cần bày biện nhiều bánh ngọt thế này đâu. Chúng tôi còn công vụ, không có thời gian ngồi thưởng trà chiều cùng cậu.”


Lục Bình Phong không hề tỏ ra bị xúc phạm, chỉ nhàn nhạt đáp: “Hôm nay không được trò chuyện với pháp y uyên bác của các anh, tôi thực sự lấy làm tiếc.”


Khi anh ta quay người chuẩn bị rời đi, Triệu Tư Trầm bất ngờ lên tiếng: “Cậu Lục, có phải cậu biết ai đã gửi chuột chết và gián chết đến đồn cảnh sát không?”


“Pháp y Ôn của các anh cho rằng đó là một fan cuồng của tôi.”


Triệu Tư Trầm nheo mắt, từng bước tiến gần Lục Bình Phong, giọng nói mang ý thăm dò: “Trên mạng từng lan truyền một bài kiểm tra về nhân cách b**n th**. Câu chuyện kể rằng chị gái và em gái gặp một người đàn ông đẹp trai tại đám tang người thân. Ngày hôm sau, cô em gái chết. Lý do là gì?”



“Chị gái giết em gái, để có thể gặp lại người đàn ông đó tại đám tang của cô em.”


“Cậu Lục gần như cách ly với mạng xã hội, vậy cậu nghe câu chuyện này từ đâu?” Triệu Tư Trầm mỉm cười hỏi.


“Từ bác sĩ tâm lý của tôi.”


Câu trả lời thẳng thắn đến mức Triệu Tư Trầm nhất thời không biết phải phản ứng ra sao.


“Anh đang lo lắng rằng tôi đã lên kế hoạch hoặc g**t ch*t cô người mẫu đó, chỉ để được gặp pháp y Ôn một lần nữa. Nhưng kể từ khi hoàn thành bức tranh, tôi chưa từng gặp lại cô ấy. Cô ấy làm sao biết về món quà tôi từng tặng pháp y Ôn được?”


Triệu Tư Trầm khựng lại. Nếu Lục Bình Phong nói thật rằng anh ta chưa từng gặp lại người phụ nữ đó, thì tại sao cô lại nhằm vào Ôn Dục Trì, gửi đến những thứ đáng sợ như chuột chết và gián chết? Điều này thực sự cần được điều tra kỹ lưỡng.


“Còn nữa, giả sử tôi thực sự giết người chỉ để gặp pháp y Ôn, thì ít nhất anh có thể yên tâm rằng pháp y Ôn vẫn an toàn.”


Khoảnh khắc đó, ánh mắt của Lục Bình Phong lướt qua Triệu Tư Trầm, như xuyên qua không gian, nhìn thẳng vào một nơi sâu thẳm trong tâm hồn của ai đó.


Như một khu rừng cổ xưa chìm trong bóng tối mịt mù, vì một lý do không ai đoán được, lửa rừng bỗng chốc bùng lên, ngọn lửa cuộn trào mãnh liệt.


Sau đó là một khoảng lặng kéo dài hàng chục giây.


“Được — rất tuyệt! Trạng thái này nhất định phải giữ nguyên cả ngày hôm nay.” Thịnh Vân Lam đứng dậy, vỗ tay tán thưởng Cố Tiêu Duy và Nghiêm Quân.


Nghiêm Quân lắc đầu, còn vỗ lên ngực mình, thở dài: “Tôi chịu thua rồi, chịu thua thật đấy. Mỗi lần diễn chung với thầy Cố, tôi đều thấm thía câu nói kia — khi bạn nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại bạn.”


“Ôi dào, anh Nghiêm diễn đội trưởng cảnh sát hình sự cũng oai phong lắm chứ! Tôi cứ có cảm giác ngay giây tiếp theo anh sẽ còng tay đại họa sĩ của chúng ta lại: “Cậu có quyền giữ im lặng, nhưng mọi lời cậu nói đều có thể trở thành bằng chứng trước tòa!”.” Lạc Tự lớn giọng pha trò.


Nghiêm Quân bước tới, Lạc Tự liền nhanh nhẹn nhường chiếc ghế nhỏ cho anh ấy. Vừa xem lại cảnh quay vừa rồi, Nghiêm Quân vừa hạ giọng nói: “Tiểu Lạc, tôi thật sự bái phục cậu.”


“Bái phục gì cơ?” Lạc Tự ngồi xổm bên cạnh, nghiêng đầu hỏi.


“Khí thế của Cố Tiêu Duy quá mạnh mẽ, sức cuốn hút quá lớn. Tôi mà không giữ được cảm xúc là quên luôn lời thoại hoặc quên cả diễn xuất. Tôi xem lại cảnh thử vai của cậu với cậu ấy… Trời ơi, cậu tiếp nhịp diễn của cậu ấy nhẹ nhàng như không.” Nghiêm Quân cảm thán, giọng đầy u sầu.


“Chắc là… do chúng tôi cũng khá thân quen, nên tôi không sợ cậu ấy.” Lạc Tự chống cằm, mỉm cười đáp lại Nghiêm Quân.


Giờ phút này, Lạc Tự cảm thấy bản thân đúng là gan dạ không ai bì kịp. Dù sao thì, anh chính là người dám mơ tưởng đến việc “lên giường” với Cố Tiêu Duy mà!


Không biết từ lúc nào, một người đã ngồi xổm xuống bên cạnh anh, bắt chước tư thế của anh. Nhưng khác ở chỗ, Lạc Tự chống cằm nhìn Nghiêm Quân, còn người kia lại chống cằm nhìn anh.


“Anh đang nghĩ gì thế?”


Giọng nói trầm thấp, hơi lạnh vang lên bên tai khiến Lạc Tự giật mình, suýt chút nữa ngồi không vững, ngả người về phía Nghiêm Quân.


Nghiêm Quân lập tức đưa tay ra đỡ, nhưng chưa kịp chạm vào vai Lạc Tự thì anh đã bị người bên cạnh — Cố Tiêu Duy — ôm lấy.


Lạc Tự nghiêng đầu, ánh mắt vừa vặn chạm phải ánh mắt của Cố Tiêu Duy. Một cảm giác chột dạ không tên ập đến trong lòng anh.


Cậu ấy vừa hỏi mình “đang nghĩ gì”… Chết tiệt, nghĩ về cậu đấy!


“Anh Nghiêm vừa khen tôi mỗi lần đều có thể đón nhịp diễn của cậu. Tôi chỉ đang hồi tưởng lại thôi mà.” Lạc Tự bật cười, cố gắng che giấu sự bối rối.


Cố Tiêu Duy giữ chặt vai anh, kéo anh đứng dậy.


Đúng lúc này, người ghi chép trường quay cầm loa hô lớn, thông báo phải quay lại cảnh bổ sung.


Cố Tiêu Duy lúc này mới buông tay khỏi Lạc Tự, khẽ gật đầu với Nghiêm Quân, ý bảo cùng đi quay tiếp.


Đợi đến khi Cố Tiêu Duy rời đi, Lạc Tự mới thở phào nhẹ nhõm.


Khi cảnh quay bổ sung hoàn thành, các nhân viên trong đoàn phim cuối cùng cũng có thể thả lỏng thần kinh căng thẳng bấy lâu.


Bộ phim vừa khởi quay được vài ngày nhưng tiến độ lại vô cùng ổn định. Các diễn viên chính đều rất đáng tin cậy, không ai mắc lỗi như tự dưng bật cười hay quên lời thoại. Chỉ cần nhìn vào không khí căng thẳng giữa các nhân vật trên phim trường thôi cũng đủ cảm nhận được sự bùng nổ rồi.


Cảnh tiếp theo sắp bắt đầu, vẫn là quay tại phòng khách trong căn biệt thự này. Tuy nhiên, bối cảnh cần được điều chỉnh một chút.


Cố Tiêu Duy bước về phía Lạc Tự, liếc mắt qua Nhiếp Dương Trần đang đứng bên cạnh anh.


Nhiếp Dương Trần khẽ dùng lưỡi chạm vào chỗ vừa bị trúng, bật cười nhẹ rồi rời đi.


“Cậu ta vừa nói gì thế?” Cố Tiêu Duy nhận lấy chiếc bình giữ nhiệt của mình, vặn nắp được một nửa thì dừng lại, nhưng vẫn không ngẩng lên nhìn Lạc Tự.



“Cậu ta bảo sẽ học hỏi diễn xuất từ cậu, vượt mặt cậu, rồi để cậu nằm bẹp trên bãi cát.” Lạc Tự mặt không biến sắc, bịa chuyện một cách điêu luyện.


Tất nhiên, trong lời bịa đặt ấy cũng có chút thật, chẳng hạn như phần “học hỏi diễn xuất”.


Cố Tiêu Duy mở hẳn nắp bình, uống một ngụm lớn cà phê. Lạc Tự nhìn mà không khỏi nhíu mày, trong đầu thầm nghĩ: “Anh bạn, uống thế này không đắng lắm à?”


“Cậu ta không có cơ hội đó đâu.” Cố Tiêu Duy nói, đưa chiếc bình trở lại tay Lạc Tự.


“Được thôi, tôi chờ cậu đè bẹp cậu ta.” Lạc Tự vừa nhận chiếc bình, vừa ghé sát lại gần, nói bằng giọng khẽ khàng.


Cố Tiêu Duy ngẩng đầu, ánh mắt chạm ngay vào nụ cười ranh mãnh trên môi Lạc Tự.


Lạc Tự những năm gần đây dần thoát khỏi dáng vẻ non nớt của một chàng trai trẻ. Trong ánh mắt và khí chất của anh đã thêm phần chín chắn, vừa phóng khoáng vừa dịu dàng, lại toát lên một nét quyến rũ nam tính trong trẻo. Nhưng vào khoảnh khắc này, đôi mắt đào hoa của anh lại ánh lên chút gì đó mơ màng, khiến cổ họng Cố Tiêu Duy bất giác khẽ chuyển động.


Từ khi đạo diễn yêu cầu hạn chế người không liên quan, kể cả trợ lý, vào không gian quay phim trong biệt thự, Lạc Tự cảm giác mình đã trở thành “trợ lý chuyên dụng” của Cố Tiêu Duy. Từ cầm bình nước, giữ kịch bản, đến trông áo khoác, việc gì cũng đến tay anh.


Nhưng nghĩ lại, chẳng phải trợ lý còn có thể làm nhiều thứ khác sao?


Lạc Tự đặt chiếc bình và kịch bản lên chiếc ghế nhỏ bên cạnh, sau đó đưa tay nhẹ nhàng kéo thẳng cổ áo sơ mi của Cố Tiêu Duy.


Anh cứ nghĩ Cố Tiêu Duy sẽ dùng ánh mắt để xác nhận xem anh định làm gì. Ai ngờ, Cố Tiêu Duy lại nghiêng người tới gần, hơi cúi đầu, tạo cảm giác như đang phối hợp.


Ngay lập tức, mùi hương mát lạnh của nước hoa sau cạo râu xộc thẳng vào khứu giác của Lạc Tự, mang theo hơi ấm nhàn nhạt, khiến anh bất giác muốn lùi lại. Nhưng cuối cùng, Lạc Tự vẫn giữ vẻ bình tĩnh, từ tốn chỉnh lại cổ áo cho Cố Tiêu Duy. Khi tay anh vòng ra sau gáy Cố Tiêu Duy, không hiểu sao lại tạo nên một cảm giác như đang ôm lấy cổ người kia để tỏ tình.


Tim Lạc Tự đập nhanh một nhịp. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt Cố Tiêu Duy, chỉ để ánh mắt lướt xuống. Và ngay lập tức, anh bắt gặp đôi môi của Cố Tiêu Duy.


Đôi môi ấy không mỏng, mà hơi dày. Phần lớn thời gian, chúng thường mím lại vì suy tư hoặc tập trung, giống như một dây cung luôn căng. Nhưng lúc này, ánh mắt anh lại dừng ở khe hở giữa đôi môi khẽ mở kia, nơi vô tình k*ch th*ch trí tưởng tượng không hồi kết.


Người đàn ông này, liệu có ngày nào đó sẽ rơi vào lưới tình, rồi trở nên cố chấp và điên cuồng theo đuổi một ai khác không?


Lạc Tự âm thầm điều chỉnh hơi thở, nhanh chóng dời ánh mắt xuống nữa. Tầm nhìn của anh đụng phải đường viền sắc nét nơi cằm Cố Tiêu Duy, góc cạnh toát lên vẻ lạnh lùng và mạnh mẽ không thể phản kháng. Ánh mắt anh lại trượt xuống, dừng lại ở yết hầu của đối phương.


Nó yên lặng bất động, giữ một vẻ tĩnh lặng đầy sức hút. Sự hoang dã như con thú ẩn mình, theo ánh mắt của Lạc Tự xâm chiếm tâm trí anh, tựa như một bàn tay vô hình bóp nghẹt mọi khả năng suy nghĩ.


“Nếu anh thực sự thích chỉnh cổ áo cho em, tủ quần áo vẫn còn mấy chục chiếc sơ mi. Em có thể thay từng cái để anh chỉnh cho chán.” Cố Tiêu Duy cúi mắt, ánh nhìn dừng trên những ngón tay của Lạc Tự, giọng nói trầm thấp mà mang chút ý cười.


“Tôi chỉ tò mò thôi mà. Mấy trợ lý mỗi lần chỉnh cổ áo rốt cuộc là làm cái gì? Không phải cổ áo đã mặc ngay ngắn trên cổ rồi sao?” Lạc Tự ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào đôi mắt của Cố Tiêu Duy. Đôi mắt vừa rồi còn mang khí chất lạnh lùng, giờ đã ánh lên nét cười nhẹ nhàng.


Cậu đang trêu anh đây mà.


“Được rồi, tôi cũng nếm trải cảm giác chỉnh cổ áo là thế nào rồi. Giờ cậu có thể lui xuống được rồi.” Lạc Tự khẽ vỗ nhẹ một cái lên ngực Cố Tiêu Duy bằng mu bàn tay, động tác như để che giấu chút ngượng ngùng của chính mình.


Ban đầu định lợi dụng cơ hội để trêu chọc người này, cuối cùng lại tự khiến mình bối rối.


Cảnh quay kế tiếp là giữa Cố Tiêu Duy và Nhiếp Dương Trần. Cố Tiêu Duy đưa lại chiếc bình giữ nhiệt cho Lạc Tự. Lạc Tự lắc nhẹ, mở nắp ra nhìn, bên trong trống không, cà phê đã bị uống sạch.


“Cậu không để lại cho tôi chút nào hết?”


“Ai bảo anh ba hoa làm gì?” Cố Tiêu Duy liếc anh một cái đầy ý trêu chọc.


“Tôi ba hoa cái gì chứ?”


“Nhiếp Dương Trần thật sự từng nói muốn đập chết tôi trên bãi cát sao?”


Giọng của Cố Tiêu Duy lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại hơi nhướng lên, mang theo chút mỉa mai đầy ý vị.


Lạc Tự chợt nhớ ra, Cố Tiêu Duy có khả năng đọc khẩu hình. Trước đây, cậu đã từng nhìn khẩu hình để đoán ra cuộc trò chuyện giữa anh và Tạ Thường, từ đó biết được bữa tiệc Hồng Môn mà Giang Vân Tà sắp đặt cho anh.


“Cậu ta không nói, nhưng tôi chắc chắn anh ta nghĩ vậy.” Lạc Tự đáp lại với vẻ mặt không đổi.


“Ồ, vậy thì để xem ai đập chết ai trước.”


Cố Tiêu Duy xoay người rời đi.


Lạc Tự thầm cầu nguyện cho Nhiếp Dương Trần trong lòng. Haiz, ai bảo cậu chọc vào chúng tôi làm gì?


Cảnh quay tiếp theo là sau khi đội trưởng Triệu rời khỏi biệt thự, trợ lý của nhà sưu tầm lớn ông Trang – Tần Lâm – lại đến gặp Lục Bình Phong để bàn chuyện sưu tầm.


Nhân viên đoàn phim điều chỉnh ánh sáng trong biệt thự, sau khi xác nhận cảnh quay, tiếng “Cốp” vang lên, tất cả diễn viên lập tức nhập vai.



Tần Lâm bước vào phòng khách biệt thự với nụ cười chuyên nghiệp trên môi. Rèm cửa đã được kéo kín, ánh sáng duy nhất trong phòng là từ chiếc đèn chùm lạnh lẽo trên trần nhà. Căn phòng như một chiếc hộp vừa bị mở ra, rồi lại đột ngột đóng lại.


Nhưng nếu đó là chiếc hộp Pandora, thì việc đóng lại chưa chắc đã là điều tồi tệ.


Lúc này, Lục Bình Phong với vẻ mặt lãnh đạm ngồi trên ghế sofa, hai cánh tay dang rộng tựa lên lưng ghế, đầu hơi ngửa ra sau, dường như đang nhìn chằm chằm vào chiếc đèn chùm mà xuất thần. Tư thế tao nhã, đôi chân dài thẳng tắp, cả khung cảnh như một tác phẩm nghệ thuật khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ: Lục Bình Phong, sự tồn tại của anh ta chính là nghệ thuật.


“Nếu cậu đến đây để nói về bức Nhện Lưng Đỏ, thì có thể rời đi được rồi.” Lục Bình Phong cất giọng.


Giọng nói của anh ta lạnh như băng, vang vọng giữa không gian trống trải của căn biệt thự, tựa như âm thanh của những mảnh băng vỡ va vào thành ly thủy tinh.


Tần Lâm chỉ khẽ cười, không mấy để tâm. Cậu ta cúi đầu liếc qua đĩa bánh ngọt trên bàn trà kính. Từng tầng bánh được sắp xếp tinh tế, nhưng rõ ràng chẳng ai động đến.


Xem ra, vị khách mà Lục Bình Phong đang chờ đợi vẫn chưa xuất hiện.


“Tôi không đến vì bức Nhện Lưng Đỏ. Ông Trang nghe tôi nhắc đến việc vài ngày trước anh đã phác họa lại bức Nữ Thần Ánh Sáng, ông ấy muốn thu thập tác phẩm này.”


“Nó không phải là tác phẩm, chỉ là một bản phác họa từ mẫu vật.” Lục Bình Phong đáp.


“Nhưng ông Trang lại rất thích. Bức tranh này khác biệt so với mẫu vật. Chính kỹ thuật của anh, cùng với ý định muốn trao tặng nó cho một người đặc biệt, đã thổi hồn vào nó. Đây là bức tranh duy nhất trong số các tác phẩm của anh miêu tả chủ đề về xác chết nhưng lại không gợi lên cảm giác về cái chết. Hơn nữa…” Tần Lâm ngừng lại, giọng nói trở nên mềm mỏng: “Có lẽ anh vẫn chưa thể tặng bức tranh đó cho người kia, giống như đĩa bánh ngọt lẻ loi này.”


Lục Bình Phong cuối cùng cũng thẳng lưng, ánh mắt hướng về phía Tần Lâm.


Khác với sự lịch thiệp trong nụ cười của Tần Lâm, ánh mắt Lục Bình Phong lại mang theo sự áp bức, như thể ánh sáng trong căn phòng đang dần bị bóng tối nuốt chửng, mà anh ta chính là tâm điểm của tất cả.


“Nếu ông Trang đã biết bức tranh này được tạo ra vì một người khác, nhưng vẫn muốn sở hữu nó — bỏ ra số tiền lớn để mua một thứ mà tinh thần mãi mãi không thuộc về mình, điều đó không giống với phong cách tiêu dùng của ông ấy. Trừ khi… Tần Lâm, cậu đã không nói với ông ấy rằng bản phác họa này vốn được dành tặng cho người khác.”


Lục Bình Phong chống một tay lên đầu gối, nụ cười thoáng vẻ châm biếm nhưng lại mang sức mạnh áp đảo, như muốn xé toạc mọi lớp mặt nạ giả tạo để phơi bày sự thật.


Nụ cười của Tần Lâm khẽ nhạt đi: “Lục tiên sinh, đồ quý ở chỗ hiếm. Đây là bản phác họa đầu tiên của anh về mẫu vật, điều đó khiến nó mang ý nghĩa rất đặc biệt đối với giới sưu tầm.”


Lục Bình Phong chậm rãi lắc đầu. “Không, cậu thích nhìn những thứ đẹp đẽ bị tước đi tự do tinh thần, thân xác bị đinh lạnh xuyên qua mà không thể phản kháng. Đó là sự hoàn mỹ bị đóng khung bởi cái chết. Còn bản phác họa của tôi, nó chứng minh rằng sự hoàn mỹ đó có thể bị sao chép.”


Ngón tay Tần Lâm khẽ co lại, một cử động gần như không thể nhận ra.


“Lục tiên sinh, tôi chỉ là một trợ lý sưu tầm, chưa bao giờ có thể can thiệp vào quyết định của ông chủ mình.”


Lục Bình Phong vẫn ngồi yên, tư thế không hề thay đổi, nhưng sự tĩnh lặng đó lại tạo ra áp lực khiến Tần Lâm cảm thấy như bị ép phải rút lui khỏi căn phòng.


Người đàn ông này giống như một tấm gương hoàn mỹ, thanh nhã, chẳng điều gì có thể lay chuyển. Nhưng tấm gương ấy lại phản chiếu những góc tối sâu thẳm nhất trong tâm hồn Tần Lâm, như cái bóng của tử thần bám riết không buông.


Mọi lời giải thích, mọi lý lẽ của Tần Lâm trước mặt Lục Bình Phong đều trở nên vô nghĩa.


“Nếu người bạn của tôi vẫn không chịu nhận bức tranh này, nó chỉ có một kết cục — bị hủy hoại. Chỉ có cậu ấy mới được sở hữu nó. Ông Trang không được, và cậu cũng không.”


Nói xong, Lục Bình Phong từ từ nghiêng người, cầm lấy tách trà trên bàn, rồi đứng dậy bước vào phòng vẽ.


Tần Lâm cuối cùng cũng thở phào, như thể thần kinh căng thẳng suốt từ đầu giờ mới được thả lỏng.


Lúc này, quản gia Hà bước đến, lặng lẽ thu dọn đĩa bánh ngọt trên bàn.


“Cắt!”


Cảnh quay kết thúc, Nhiếp Dương Trần khẽ run nhẹ bờ vai, cuối cùng cũng thoát ra khỏi trạng thái nhập tâm sâu sắc của nhân vật Tần Lâm.


Khí thế vừa rồi của Cố Tiêu Duy thực sự quá áp đảo. Từ ánh mắt sắc lạnh đến từng câu thoại, tất cả đều như một lưỡi dao sắc bén, khiến Nhiếp Dương Trần cảm thấy mình hoàn toàn bị phủ nhận giá trị, như thể bị đẩy khỏi thế giới này, mất đi mọi cảm giác về bản thân.


Hít một hơi sâu, cậu ta nhìn về phía Cố Tiêu Duy. Người này rốt cuộc đã làm thế nào? Ở độ tuổi như vậy, lại có thể toát ra khí chất mạnh mẽ như vậy sao?


Cậu đã trải qua những gì? Làm sao mà có thể hóa thân hoàn hảo đến mức tái hiện được một Lục Bình Phong phức tạp đến nhường này?


Ánh mắt Nhiếp Dương Trần dõi theo Cố Tiêu Duy. Cậu đang bình thản bước về phía đạo diễn Thịnh Vân Lam, bàn bạc lại về cảnh quay vừa rồi.


Thịnh Vân Lam vuốt cằm, chăm chú nhìn vào khung hình cuối cùng của Lục Bình Phong, rồi nhận xét: “Khí thế của cậu quá mạnh, khiến không gian để các diễn viên khác phát huy bị thu hẹp đáng kể.”


Ý tứ rất rõ ràng: Cố Tiêu Duy vừa rồi đã hoàn toàn áp đảo Nhiếp Dương Trần, khiến khí thế của Tần Lâm bị lu mờ, làm mất đi cảm giác đối đầu giữa hai nhân vật.


“Vậy chúng ta quay lại từ câu thoại cuối cùng.” Cố Tiêu Duy không hề biện minh, chỉ đáp một cách điềm tĩnh.


Thịnh Vân Lam nheo mắt, lắc đầu: “Không, như thế này cũng được. Đối với Lục Bình Phong, Tần Lâm vốn không phải đối thủ. Nếu đã như vậy, chi bằng nâng tầm nhân vật hơn nữa, để khán giả cảm nhận rõ sự khác biệt trong thái độ của Lục Bình Phong khi đối mặt với Ôn Dục Trì và Tần Lâm.”



Nghe đến đây, Nhiếp Dương Trần chỉ biết thở dài bất lực. “Nói cách khác, tôi trở thành bàn đạp để tôn Ôn Dục Trì lên?”


“Ngay cả làm bàn đạp, cậu cũng có thể học được nhiều điều từ sự so sánh này.” Cố Tiêu Duy bình thản đáp.


Nhiếp Dương Trần đưa tay sờ khóe miệng từng bị đánh, cảm giác như Cố Tiêu Duy vừa rồi cố ý áp chế mình.


Hừm… chẳng lẽ đây là “tình địch gặp nhau, không đội trời chung”?


Cậu ta liếc về phía Lạc Tự, dùng khẩu hình hỏi: “Anh đã nói gì với anh ta thế?”


Lạc Tự nhún vai, vẻ mặt vô can như chẳng liên quan gì.


Nhiếp Dương Trần âm thầm nguyền rủa: Quái thật… chẳng lẽ Cố Tiêu Duy, một người lạnh lùng như vậy, cũng rơi vào chiêu mỹ nhân kế của Lạc Tự sao?


Không, không, phải trách chính mình. Đêm đó, tại sao lại dám dây vào Lạc Tự cơ chứ!


Mỗi lần kết thúc cảnh quay, Cố Tiêu Duy chỉ đi hai hướng: một là tới chỗ đạo diễn xem lại hiệu quả cảnh quay, hai là trở về bên cạnh Lạc Tự.


Lúc này, Lạc Tự đang đứng nói chuyện vui vẻ với Nghiêm Quân, tay cầm một chiếc cốc giấy, bên trong là cà phê.


Cố Tiêu Duy bước tới gần, vừa lúc nghe thấy hai người họ đang bàn luận về mình.


“Lần đầu tôi gặp thầy Cố, khi đó cậu ấy chưa nổi tiếng như bây giờ, nhưng toàn thân diện một bộ vest đen, nét mặt nghiêm nghị, trông chẳng giống đi dự lễ kỷ niệm của người ta, mà giống như đang chuẩn bị…” Nghiêm Quân vừa nói vừa liếc thấy Cố Tiêu Duy tiến lại, lập tức ngậm chặt miệng, không nói thêm lời nào.


Lạc Tự hoàn toàn không nhận ra Cố Tiêu Duy đã đứng ngay sau lưng mình, tiếp lời với một câu đầy châm biếm: “Trông như đi đám tang, đúng không? Thật tình, tôi còn nghĩ cả lúc cậu ấy kết hôn cũng giữ cái biểu cảm đó. Không biết bố vợ cậu ấy có dám trao tay cô dâu cho cậu ấy không nữa?”


“Vậy thì anh đưa tay cho em đi.”


Nghe giọng nói quen thuộc, Lạc Tự quay đầu lại, nụ cười tươi lập tức nở trên môi. Anh chuyển chủ đề nhanh hơn lật sách: “Cố ảnh đế, vất vả rồi phải không? Nào nào, đây là ly cà phê tôi vừa giành được cho cậu đấy. Nghe nói là cà phê latte dừa non, cậu thử uống xem, tráng giọng một chút. Cảnh kế tiếp là của cậu và tôi rồi!”


Nghiêm Quân đứng gần đó thoáng khựng lại. Biểu cảm của Lạc Tự lúc này y hệt một trợ lý đang dỗ dành ngôi sao lớn, từ nụ cười đến dáng vẻ, đều giống đến mức không thể chê vào đâu được.


Thế nhưng, Cố Tiêu Duy không nhận lấy ly cà phê ngay, cậu hỏi: “Anh không uống sao?”


“Đây là tôi giành cho cậu mà.”


“Hay là vì quá ngọt, anh không thích? Và đây lại là trợ lý của Nghiêm Quân đưa tới, anh không tiện từ chối?”


Lạc Tự thoáng chột dạ. Lúc nãy, chẳng phải Cố Tiêu Duy đang ở chỗ đạo diễn sao? Sao cậu lại để ý được mấy chuyện nhỏ nhặt thế này?


“Không sao, tôi uống một hơi là xong.” Lạc Tự giơ tay làm động tác “đừng nói nữa”, định kết thúc câu chuyện.


Nhưng Cố Tiêu Duy lại nhận lấy ly giấy, mỉm cười nói: “Để em uống. Em đã nhờ Tiểu Cầm pha trà Phổ Nhĩ cho anh rồi, lát nữa sẽ mang tới.”


Lạc Tự cười đáp: “Cảm ơn cậu nhé.”


Cảnh quay cuối cùng trong ngày là phân đoạn Lạc Tự, trong vai pháp y Ôn Dục Trì, đến nhà Lục Bình Phong để cảm ơn vì món quà là mẫu vật bướm lấp lánh mà anh ta đã gửi tặng.


Ban đầu, các nhân viên trong đoàn đều chuẩn bị rời khỏi biệt thự theo sắp xếp của đạo diễn. Nhưng khi đến cảnh Cố Tiêu Duy và Lạc Tự đối diễn, chẳng ai bảo ai, tất cả đều quay lại.


Một nhân viên phụ trách trật tự, có vẻ hơi lo lắng, bước đến gần đạo diễn Thịnh Vân Lam, nhỏ giọng báo cáo: “Đạo diễn, mọi người đều muốn xem cảnh này… Tôi đã khuyên mãi mà không ai chịu rời đi. Hay là anh…”


Hay là anh ra mặt xử lý đi?


Thịnh Vân Lam giữ vẻ bình thản, đáp: “Nhắc họ chú ý một chút, đừng để lọt vào khung hình. Chắc là do hôm qua xem “Phản Kích” nên giờ thấy Cố Tiêu Duy và Lạc Tự diễn chung, họ không kìm được, đúng không?”


“Đúng vậy. “Phản Kích” để lại ấn tượng mạnh quá mà.”


Thịnh Vân Lam cầm chiếc loa, nói lớn với mọi người: “Ai muốn xem thì chú ý giữ khoảng cách! Nếu lọt vào khung hình, phải quay lại từ đầu đấy! Mọi người không muốn làm chậm tiến độ và lỡ mất việc tối nay đâu, đúng không?”


“Tối nay có việc gì thế?” Trưởng nhóm quay phim, vốn thân thiết với Thịnh Vân Lam, cười hỏi.


“Chẳng phải là mọi người muốn xong việc trước tám giờ tối để về nhà xem phim truyền hình sao?”


Câu nói vừa dứt, đám đông diễn viên và nhân viên xung quanh lập tức lùi ra xa một vòng lớn hơn. Trưởng nhóm quay phim giơ tay làm dấu OK, còn đạo diễn Thịnh hài lòng đặt chiếc loa xuống.


Lạc Tự hít sâu một hơi, định chỉnh lại cổ áo cho ngay ngắn, nhưng chợt nhận ra mình đang mặc áo cổ tròn đơn giản, động tác hai tay đưa lên cổ áo trông có phần ngượng nghịu.


Cố Tiêu Duy bước đến, dừng lại ngay trước mặt anh, khẽ lên tiếng: “Nếu anh muốn, em có thể để anh chỉnh cổ áo của em.”


Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua Story Chương 80: Ai thắng ai thua, còn chưa chắc đâu
10.0/10 từ 13 lượt.
loading...