Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 65: Vì ghen tị
Mông Ngọc chỉ buột miệng đùa một câu, không ngờ đối phương lại im lặng. Điều này khiến người quản lý lão làng như anh ấy cũng không khỏi thấp thỏm trong lòng — chẳng lẽ Cố Tiêu Duy đang chuẩn bị tung ra tuyệt chiêu nào đó?
“Chắc là cưỡi ngựa rồi.” Cố Tiêu Duy thản nhiên thừa nhận.
Nghe cậu nói vậy, Mông Ngọc mới thở phào nhẹ nhõm, tim cũng yên ổn trở lại.
“Cố Tiêu Duy à, em cũng không tránh khỏi phàm tục nhỉ, vẫn thích ngắm eo thon chân dài.”
“Đó là thẩm mỹ chung của nhân loại thôi mà.”
“Cũng may lần này có giám đốc Giang ra tay. Cái hashtag #hahaha# kia là do anh ấy nghĩ ra đấy. Đám antifan đang muốn chuẩn bị tấn công, ai ngờ bị đánh tan tác, nhảy chưa được bao lâu đã bị dìm. Thậm chí còn hút thêm một đợt fan qua đường. Trước đây có người nói em dựng hình tượng cao ngạo lạnh lùng, giả vờ làm màu. Nhưng giờ thì… em không còn lạnh lùng đến thế nữa.”
“Giám đốc Giang… là Giang Dẫn Xuyên à?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Đúng rồi. Hiện tại trên mạng vẫn đang rần rần với cái hashtag #hahaha# đó. Nhiều mẩu chuyện cười được sáng tác thêm, càng ngày càng vui nhộn, chắc tối nay còn chưa hết nhiệt. Một số bài đúng là giám đốc Giang thuê người viết, vừa hài hước vừa tích cực, tiện thể còn quảng bá cho [Phản Kích] luôn. Khả năng xử lý khủng hoảng của anh ấy không thua gì giám đốc PR Lê Thiển của chúng ta.”
“Vậy thì tốt.”
Ánh mắt Cố Tiêu Duy lướt qua Lạc Tự đang cúi đầu ngồi trên sofa, vẻ mặt anh đầy bất lực, chắc anh ta đang chịu trận trước cơn giận của Giang Dẫn Xuyên.
“Lạc Tự! Cậu giỏi lắm rồi đấy! Có phải tôi nên mua cho cậu một cái từ khóa với tiêu đề “Công chúa của Cố Tiêu Duy” không hả?”
Giang Dẫn Xuyên vốn đang dự tiệc bàn chuyện hợp tác với người ta, lại bất ngờ thấy đám antifan nhảy múa trên bảng tìm kiếm, lửa giận bốc lên không kiềm chế được.
Cái tên Lạc Tự này, chịu thiệt bao nhiêu lần rồi mà vẫn ngây thơ nghĩ rằng mình trong sạch thì không cần để tâm đến mấy lời đồn trên mạng.
“Bị bế kiểu công chúa cũng chưa chắc là công chúa. Dù gì thì trong mì tôm cũng có con tôm đâu.” Lạc Tự cười đáp.
“Cậu còn lôi mì tôm vào đây làm gì!” Giang Dẫn Xuyên tức đến suýt uống rượu vang như uống trà phổ nhĩ.
“Tôi… lần sau sẽ cẩn thận hơn? Cố gắng tránh xuất hiện cùng Cố Tiêu Duy ở nơi công cộng…”
“Không xuất hiện nơi công cộng thì làm gì? Hai người tính yêu đương vụng trộm à? Không thể quang minh chính đại ăn uống vui chơi được sao? Hay là hai người phạm tội gì cần phải giấu giếm? Chính cậu cũng nói bị bế kiểu công chúa không có nghĩa là cậu là công chúa của Cố Tiêu Duy, vậy thì cẩn thận cái gì?”
Giang Dẫn Xuyên như khẩu súng liên thanh, bắn cho Lạc Tự một trận tơi bời.
“Vậy… anh bực cái gì chứ?” Lạc Tự nhỏ giọng hỏi.
“Tôi bực vì cậu không có ý thức đủ mạnh để đối phó với dư luận. Tôi hiểu trước đây cậu bị bôi đen quá nhiều, nên dứt khoát vứt điện thoại đi, không thèm quan tâm. Cậu cho rằng mình sống đường đường chính chính, không làm gì trái pháp luật hay đạo đức, thì không sợ lời đồn. Nhưng thời đại internet phát triển như bây giờ, đã không còn là thời “thanh giả tự thanh” nữa rồi.”
*Cụm từ Người ngay thẳng, thật tâm mình thì không cần phải nghĩ bàn, không cần khuếch trương, không cần giải thích.
Lời Giang Dẫn Xuyên khiến Lạc Tự lặng người. Dù là ở kiếp trước hay kiếp này, đây là lần đầu tiên có người vì lo lắng cho anh mà nói ra những lời như vậy.
“Nhưng có những tin đồn hoàn toàn có thể làm rõ. Không chỉ làm rõ, thậm chí còn có thể biến nó thành cơ hội cho cậu! Một số ý kiến tiêu cực cũng có thể được định hướng lại, với điều kiện cậu phải cho đội PR của công ty cơ hội can thiệp. Lạc Tự, cậu không còn là một cá nhân đơn độc nữa. Thành công của cậu không chỉ thuộc về riêng cậu, mà rủi ro của cậu cũng là điều cả công ty phải gánh vác.”
“Xin lỗi, Dẫn Xuyên. Lần này là lỗi của tôi.”
Giang Dẫn Xuyên thở dài một hơi: “Lạc Tự, nhớ kỹ. Trong chuyện này, cậu không hề sai. Lòng người giống như vực sâu, mà mạng xã hội sẽ phóng đại vực sâu đó vô hạn. Nó khiến suy nghĩ con người trở nên méo mó, biến sự thân thiết giữa bạn bè hay cãi vã giữa người yêu thành những điều đen tối khác. Tôi nói những điều này chỉ muốn cậu hiểu rằng cậu không chiến đấu một mình. Cậu và Cố Tiêu Duy là bạn bè, thì cứ làm bạn bè đúng nghĩa. Dựa vào ánh sáng của cậu ta thì sao chứ? Ai biết được sau này có khi cậu ta lại phải dựa vào cậu thì sao? Bạn bè không chỉ ăn uống, trò chuyện, mà còn có thể giúp nhau thành công! Đừng để ý đến mấy kẻ ghen tị trên mạng!”
Mắt Lạc Tự hơi cay cay. Anh đưa tay lên che lại, khẽ nói: “Cảm ơn.”
“Nói trắng ra, kể cả sau này cậu với cậu ta yêu nhau thật, tôi cũng không phải không có cách xử lý!”
“Khụ khụ khụ… khụ khụ…” Lạc Tự suýt sặc đến nỗi ho ra cả phổi.
“Nhìn cậu kìa, sao mà yếu vía thế! Chuyện nhỏ vậy cũng dọa được cậu? Tôi còn đang dự tiệc, không nói nhiều nữa.”
“Được rồi.”
Cúp máy, trái tim Lạc Tự vẫn đập rộn ràng vì câu nói đùa bâng quơ của Giang Dẫn Xuyên. Thậm chí anh còn nghi ngờ không biết tai mình có đỏ lên không nữa.
Anh ngước nhìn Cố Tiêu Duy ngồi đối diện, phát hiện người kia cũng vừa đặt điện thoại xuống và đang nhìn mình. Lạc Tự nhanh chóng thu lại cảm xúc, nở nụ cười: “Cậu đã tính trước việc có người quay lại video lúc cậu ôm tôi squat trong buổi tiệc rồi đưa lên mạng, đúng không?”
“Đang sợ bị anti-fan dọa à?” Cố Tiêu Duy hỏi lại.
“Không.” Lạc Tự lắc đầu, ánh mắt sáng lên sự sắc sảo: “Cậu làm vậy thực chất là tặng một món quà nhân tình cho ekip chương trình. Đã dùng cậu làm chiêu trò quảng bá, thì họ tất nhiên phải giữ lại nhiều phân cảnh của tôi nhất có thể, hơn nữa còn không được cắt dựng làm tổn hại hình tượng của tôi.”
Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, không nói gì.
“Nếu chỉ vì tôi từng cõng cậu lội qua đoạn đường mưa lớn đó, thì cậu đã giúp tôi đủ nhiều rồi.” Lạc Tự nhẹ nhàng nói, giọng điệu như đang thả một chiếc lá xuống mặt hồ yên tĩnh.
Cố Tiêu Duy nhíu mày.
“Nhưng nếu cậu làm vậy chỉ vì chúng ta thân thiết, muốn thử những gì tôi từng làm, hay đơn giản chỉ muốn vui đùa cùng tôi, thì tôi thực sự rất vui.” Lạc Tự cười nhẹ.
Dù Cố Tiêu Duy có đang giúp anh tăng độ nhận diện, Lạc Tự cũng không cảm thấy đó là sự bố thí. Bởi vì, một người đối tốt với người khác, chẳng phải là đang trao đi thứ gì đó sao? Trao đi sự đồng hành, sự thấu hiểu, hoặc những thứ cần thiết cho sự nghiệp của đối phương.
Giang Dẫn Xuyên nói không sai: ở trước mặt Cố Tiêu Duy, anh không cần tự ti, cũng không cần cúi đầu.
Họ ngang hàng. Cố Tiêu Duy giúp anh, anh cũng sẽ không ngần ngại mà bảo vệ, giúp đỡ lại cậu.
Lạc Tự khẽ nói: “Tôi sẽ không để cậu một mình chìm vào vai diễn, bất kể là phim nào, vai nào.”
Cố Tiêu Duy khựng lại, ánh mắt chạm đến Lạc Tự.
Cậu biết mình khó thoát khỏi vai diễn, biết cái cảm giác bị nhân vật trói buộc, không thể thoát ra. Cậu biết cách làm cho mình trông như bình thường, từ quản lý, trợ lý Tiểu Cầm, cho đến đạo diễn Lâm Kiều hay Hứa Hàm, chẳng ai nghĩ rằng vai diễn có thể giam giữ linh hồn cậu.
Chỉ có Lạc Tự nói với cậu: “Tôi sẽ không để cậu một mình chìm vào đó.”
“Vì ghen tị.” Cố Tiêu Duy bỗng lên tiếng.
“Hả? Ghen tị… cái gì cơ?” Lạc Tự ngơ ngác.
“Cậu với bọn họ chơi đùa vui vẻ, còn tôi chỉ có thể đứng nhìn.”
Nghe xong, Lạc Tự nhíu mày, rướn người tới gần Cố Tiêu Duy, muốn nhìn rõ biểu cảm của cậu.
“Cậu… thật sự vì chuyện đó mà không vui à?”
Nói ra chắc chẳng ai tin nổi.
Nhưng Lạc Tự lại hiểu được cảm giác cô đơn đó.
Giống như kiếp trước, khi anh vừa quen với việc diễn kịch, gặp lại chị Thôi và vài người bạn cũ. Bọn họ nói toàn chuyện trong giới, còn anh, dù ngồi cùng bàn, cũng chẳng thể hòa vào câu chuyện của họ. Rõ ràng anh đã tự tin hơn, nhưng chỉ một bữa ăn thôi, lại cảm thấy mình và họ như thuộc hai thế giới khác nhau.
Có lẽ, lúc anh đang ghi hình chương trình, chơi đùa cùng Lý Thắng Vũ và Khương Mộc Tinh, thì Cố Tiêu Duy ngồi ngoài nhìn vào cũng có cảm giác mình không thuộc về thế giới đó.
“Thầy Cố, cậu cứ yên tâm. Diễn xuất mãi mãi là trọng tâm cuộc sống của tôi. Dù sau này tôi nổi tiếng hơn, có nhiều show thực tế mời gọi, tôi vẫn sẽ dành tâm huyết cho diễn xuất. Tham gia chương trình này, một là vì Dẫn Xuyên tranh thủ cơ hội cho tôi, hai là vì “Phản Kích” sắp chiếu, tôi cần lộ diện nhiều hơn trước mặt khán giả.”
“Em biết.” Cố Tiêu Duy đáp, rồi cúi đầu xem điện thoại.
Nhưng dáng vẻ trầm mặc ấy, sao trông giống một đứa trẻ cô đơn đến lạ.
Lạc Tự nâng tay lên, suýt chút nữa đã xoa đầu cậu. Nhưng ai ngờ, Cố Tiêu Duy đột nhiên ngồi thẳng dậy. Lạc Tự mới nhớ ra, người này còn cao hơn anh vài phân. Nếu có xoa, thì không phải xoa lông cừu, mà là sờ lông sói rồi.
“Cậu đang xem gì thế?” Lạc Tự vỗ nhẹ vai Cố Tiêu Duy một cái.
“Xem ra động tác trồng cây chuối bằng một tay không khó như người ta thổi phồng. Ekip chương trình cứ làm quá lên, chứ thật ra ai mà chẳng làm được.” Cố Tiêu Duy nói với giọng điềm đạm.
Lạc Tự thầm lau mồ hôi trong lòng. Sau vụ bế kiểu công chúa và squat, giờ Cố Tiêu Duy lại tiếp tục bộc lộ máu thắng thua không hồi kết hay sao?
“Không phải ai cũng làm được đâu. Khương Mộc Tinh không làm được, Lý Thắng Vũ cũng không làm được, mà cả Tuần Lộc với anh Lưu chắc chắn cũng chịu chết.” Lạc Tự lên tiếng, không quên tự hài lòng với khả năng trồng cây chuối của mình.
“Em nghĩ em làm được.” Cố Tiêu Duy đáp, giọng nói đầy tự tin.
Lạc Tự khựng lại, trong lòng bắt đầu lo lắng. Không lẽ Cố Tiêu Duy định gọi cả Hà Mộ với Mick đến, xếp hàng thi xem ai trồng cây chuối lâu hơn? Cái ý tưởng này đúng là điên rồ!
“Hay là thi thử đi, xem ai gục trước.” Cố Tiêu Duy nhếch môi cười, ánh mắt đầy khiêu khích.
Lạc Tự chỉ muốn ngay lập tức đầu hàng, buột miệng nói “Cậu thắng rồi” cho xong chuyện.
Nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy lại thả thêm một câu: “Nếu anh thắng em, em sẽ mời anh đi xem vở kịch Trường Môn Phú của giáo sư Trần.”
Nghe đến đây, mắt Lạc Tự sáng rực lên.
Giáo sư Trần chính là thầy dạy diễn xuất của Lạc Tự tại Học viện Điện ảnh. Ở kiếp trước, khi Lạc Tự rơi vào cảnh khó khăn nhất, chính ông là người đã giới thiệu anh đến sân khấu kịch. Diễn xuất của giáo sư Trần được đánh giá là đỉnh cao, lời thoại đầy sức nặng, còn vở Trường Môn Phú do ông thủ vai chính thì vé luôn trong tình trạng cháy hàng, muốn mua cũng khó.
“Cậu đùa tôi à?” Lạc Tự nghi ngờ nhìn đối phương.
Trước đó, anh cũng từng gọi điện xin vé từ giáo sư Trần, nhưng ông chỉ có đúng hai tấm: một để tặng vợ yêu, một cho con gái.
“Anh nghĩ em đùa về chuyện có vé, hay đùa về chuyện em thắng anh?” Cố Tiêu Duy ngước mắt nhìn, ánh mắt vừa ôn hòa vừa thoáng chút ý cười, hoàn toàn không giống một người vừa khiêu khích người khác.
“Cả hai đều là chém gió.” Lạc Tự cười nhạt, nhưng không quên xắn tay áo, lửa chiến đấu bùng lên trong ánh mắt.
Cố Tiêu Duy cũng đứng dậy, thong thả xắn ống tay áo sơ mi, động tác điềm tĩnh mà khí thế.
“Đặt giờ đi, năm giây sau bắt đầu.” Lạc Tự nói.
“Anh đặt đi.” Cố Tiêu Duy đáp, vẻ mặt tự tin đến mức khiến người khác phát bực.
Lạc Tự không dám coi thường. Dù sao thì vụ squat hay bế kiểu công chúa trước đó, tay chân của Cố Tiêu Duy đều khỏe đến mức khiến anh cảm thấy mình chỉ như một chiếc gối không trọng lượng.
Tiếng chuông báo thức “reng reng reng” vang lên, cả hai đồng loạt lật người, trồng cây chuối bằng một tay một cách gọn gàng.
Chết tiệt! Quên nhét áo vào quần rồi!
Áo của Lạc Tự tụt xuống, suýt nữa che cả đầu anh. Nhưng không sao, đối diện, áo sơ mi của Cố Tiêu Duy cũng chẳng khá khẩm hơn… Khoan đã, cơ bụng và vòng eo kia… Poster phim đúng là không hề chỉnh sửa!
Lạc Tự thầm chua xót trong lòng.
Mỗi giây trôi qua dài đằng đẵng như cả thế kỷ. Tay của Lạc Tự bắt đầu run nhẹ sau khoảng mười giây, nhưng Cố Tiêu Duy đối diện vẫn vững như bàn thạch, trông như có thể trụ thêm mười giây nữa mà không hề hấn gì.
Không lẽ đây chỉ là vấn đề về lòng tự tôn của đàn ông thôi sao?
Không, đây là tấm vé xem kịch của giáo sư Trần!
“Thể lực vùng eo và bụng của thầy Cố quả thật rất khủng khiếp… Đây chẳng phải là truyền thuyết về…”
Lạc Tự vốn định dùng lời lẽ để “chọc tức” đối phương, nhưng không ngờ Cố Tiêu Duy còn chơi chiêu mạnh hơn.
“Nếu anh dám nói ra từ đó, em sẽ để anh cảm nhận rõ ràng thế nào là “hậu quả”.”
Lạc Tự lập tức ngậm miệng.
Mặt anh đỏ bừng, không chỉ cánh tay run rẩy mà ngay cả cơ thể cũng bắt đầu mất thăng bằng.
Không được, không được! Anh không thể ngã! Không thể ngã!
“Đàn anh, nếu anh không ngã, em sẽ cắn anh đấy.”
“Cái gì!” Lạc Tự suýt chút nữa nghẹn thở, mặt đỏ bừng rồi ngã cái rầm xuống sàn.
Khi ngã xuống đất, anh trơ mắt nhìn Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng đáp xuống, chỉnh lại cổ áo sơ mi, dáng vẻ lịch lãm, nho nhã. Cậu cúi người xuống trước mặt anh, dịu dàng xoa đầu Lạc Tự: “Đàn anh, anh thua rồi.”
…
Lạc Tự đột nhiên cảm thấy bản thân lúc nãy còn định xoa đầu an ủi đối phương, đúng là ngốc đến mức không thể tả.
“Có ai như cậu không? Vì muốn thắng mà làm vậy…” Từ cổ đến tai anh đỏ ửng.
Cố Tiêu Duy nở nụ cười đắc ý, hoàn toàn chẳng biết xấu hổ: “Thắng là thắng, có ai quy định phải dùng cách gì đâu.”
Lạc Tự nghiến răng, trong lòng chỉ muốn hét lên hai chữ: “Lưu manh!”
“Thua thì thua, cũng đâu có nói thua thì phải làm gì.”
Lạc Tự hất tay Cố Tiêu Duy ra, từ từ đứng lên.
“Tôi đi tắm đây, mai còn phải ghi hình chương trình nữa.”
Anh quay lưng, bắt đầu tìm quần áo để thay.
Cố Tiêu Duy ngồi thảnh thơi trên sofa bên cạnh, nhàn nhã nói: “Thật ra vé đã đặt sẵn rồi. Khoảng thời gian sau khi đóng máy “Dã Thú và Hoa Hồng”.”
Lạc Tự khựng lại, vẫn trong tư thế ngồi xổm, quay đầu nhìn cậu: “Vậy là… bất kể tôi thắng hay thua, cậu đều định dẫn tôi đi xem sao?”
“Ừ.”
“Thế thì còn thi thố làm gì! Phí sức tôi, biết vậy đầu hàng luôn cho rồi!” Lạc Tự đưa tay đẩy anh ta một cái, đáng tiếc không hề lay chuyển được.
“Thắng thua có thể không quan trọng với anh, nhưng với em thì khác.”
“Tiểu Cầm, A Nham, quản lý của cậu, rồi cả Trình Phi nữa, họ có biết cậu hiếu thắng đến mức này không?”
“Anh có thể hỏi họ.” Cố Tiêu Duy đáp tỉnh bơ.
Lạc Tự xách quần áo đi vào phòng tắm, trước khi đóng cửa còn thò đầu ra: “Dù sao đi nữa, cảm ơn cậu nhé!”
“Không có gì.”
Khi tiếng nước chảy từ vòi sen vang lên, Lạc Tự để dòng nước mát lạnh trút xuống đầu, trong lòng bỗng thấy kỳ lạ.
Cố Tiêu Duy sao lại vừa khéo mua vé “Trường Môn Phú” thế?
Hơn nữa, cậu còn chẳng thốt lên câu nào kiểu như “Ồ, thì ra anh cũng thích “Trường Môn Phú”.” Cứ như thể cậu đã biết từ lâu anh muốn xem vậy…
Có lẽ vì cả hai đều từng được Giáo sư Trần chỉ dẫn nên Cố Tiêu Duy mặc nhiên nghĩ rằng mình cũng muốn xem qua.
Buổi quay hôm nay thực sự tiêu hao khá nhiều sức lực. Lạc Tự cuộn mình trong chăn, chưa đầy nửa phút đã chìm vào trạng thái mơ màng.
Cố Tiêu Duy giơ tay tắt đèn bàn, tay kia chống lên cạnh gối của Lạc Tự. Cậu nhìn thấy nửa khuôn mặt của Lạc Tự vùi trong gối, chỉ có chóp mũi thoáng lộ ra khỏi chăn.
“Ngày mai phải quay cảnh cưỡi ngựa đúng không?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Ừm… Nghe đạo diễn nói không khó đâu… Chủ yếu là để quảng bá cho cuộc thi cưỡi ngựa sẽ tổ chức vào tháng sau…” Lạc Tự đáp, giọng càng lúc càng nhỏ, đôi mắt dần khép lại. Anh như chiếc điện thoại sắp hết pin, cần một giấc ngủ để “sạc đầy”.
“Vậy anh biết cưỡi ngựa không?” Cố Tiêu Duy hỏi tiếp.
“Biết…”
“Học khi nào vậy?” Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng kéo chăn xuống một chút, có lẽ sợ Lạc Tự tự làm mình ngộp.
“Cậu dạy mà…” Giọng Lạc Tự nhỏ dần, gần như không nghe rõ nữa.
Cố Tiêu Duy đang định nhấn công tắc đèn thì bỗng khựng lại. “Em… dạy anh khi nào?”
“Lúc quay Quan Thương Hải…” Lạc Tự nói mơ hồ rồi chìm hẳn vào giấc ngủ sâu, hơi thở đều đặn kéo dài.
Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn anh. Một tiếng “cạch” vang lên, cả căn phòng chìm vào bóng tối.
Lạc Tự vốn dĩ nên ngủ một giấc thật sâu, nhưng không hiểu vì sao, trong mơ lại hiện lên rất nhiều ký ức từ kiếp trước.
Quan Thương Hải là một bộ phim điện ảnh. Năm đó, nhờ có chị Thôi và Cố Tiêu Duy cùng tiến cử, Lạc Tự mới có cơ hội thử vai, vào vai Tướng quân Tào Hồng dưới trướng Tào Tháo.
Khi đạo diễn lần đầu nhìn thấy ảnh của Lạc Tự, ông ấy cho rằng cậu quá thư sinh, không có được khí chất hào sảng của một vị tướng sa trường.
Nhưng Cố Tiêu Duy đã mời đạo diễn tới xem một buổi diễn kịch của Lạc Tự. Trong vở Triệu Thị Cô Nhi, Lạc Tự vào vai Triệu Vũ, cảnh đêm khuya ám sát Đồ Ngạn Giả được anh thể hiện vô cùng chân thực. Nhiệt huyết nam nhi, sự quyết đoán và dứt khoát được khắc họa rõ nét, nhưng đồng thời, trong thần thái và lời thoại của anh lại toát lên vẻ chính trực, không hề có chút u ám hay oán hận nào dù nhân vật đang mang mối thù sâu tựa biển.
Ngay tại chỗ, đạo diễn đã đồng ý cho Lạc Tự một cơ hội thử vai, nhưng với một điều kiện: cậu phải học cưỡi ngựa thành thạo.
Tào Hồng là một võ tướng, không chỉ trung dũng mà còn từng trực diện đối đầu với Trương Cáp và Cao Lãm, bảo vệ được đại bản doanh trong trận Quan Độ. Những cảnh chiến đấu oai phong như thế không thể dùng thế thân, cần phải quay toàn bộ cơ thể.
Vì muốn thử vai thành công, Cố Tiêu Duy đã theo sát Lạc Tự để học cưỡi ngựa.
Lúc đó, tuy có huấn luyện viên hướng dẫn, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn luôn ở bên cạnh. Huấn luyện viên dạy Lạc Tự cách giao tiếp với ngựa, làm thế nào để tiến và dừng lại. Nhưng như thế vẫn chưa đủ để anh gây ấn tượng trong lần thử vai.
Lạc Tự thực sự rất yêu thích vai Tào Hồng, trong lòng lo lắng không yên.
Sau đó, chính Cố Tiêu Duy đã lên ngựa, ngồi phía sau Lạc Tự, tay cầm tay hướng dẫn từng động tác. Từ bước đi chậm, bước nhanh, chạy nước kiệu đến chạy nước đại, cậu đều cẩn thận chỉ dẫn. Dù là bước nhanh ép sóng hay bước nhẹ phá sóng, Cố Tiêu Duy cũng tỉ mỉ giảng giải.
Lạc Tự vẫn nhớ rõ, Cố Tiêu Duy từng vòng tay qua người anh, giúp anh kiểm soát dây cương. Giọng nói trầm thấp của cậu vang lên ngay bên tai, dạy anh cách thả lỏng cơ thể, làm thế nào để giữ thăng bằng và hòa nhịp với chuyển động của ngựa.
Nhờ có nền tảng võ thuật, khả năng phối hợp cơ thể của Lạc Tự rất tốt, nhanh chóng thành thạo kỹ năng cưỡi ngựa.
Khi bộ phim ra mắt, nhiều khán giả thậm chí không nhận ra đó là Lạc Tự. Họ chỉ nhớ rằng ánh mắt của Tào Hồng rất đẹp.
Đặc biệt, cảnh Tào Hồng đấu ngựa với Trương Cáp đã trở thành kinh điển. Sát khí ngút trời, sự dũng mãnh và quyết đoán của Tào Hồng được thể hiện trọn vẹn. Phân đoạn này còn được biên tập riêng, đăng tải trên các nền tảng video và thu hút hàng trăm nghìn lượt xem.
Cũng nhờ cảnh quay đó, kỹ thuật cưỡi ngựa của Lạc Tự ngày càng thuần thục hơn. Thậm chí anh còn thường xuyên cùng Cố Tiêu Duy đến trường đua để so tài, tận hưởng cảm giác tự do phi nước đại.
Sáng hôm sau, tiếng chuông điện thoại reo vang, Lạc Tự vẫn cuộn tròn trong chăn, không muốn động đậy. Chỉ đến khi bất chợt nhớ ra Cố Tiêu Duy cũng đang ngủ ở đây, anh mới giật mình tỉnh dậy.
Lúc này, Cố Tiêu Duy đã sẵn sàng từ đầu đến chân, đang thu dọn balo. Cậu quay lại giục: “Dậy đi, nhanh rửa mặt đi.”
Lạc Tự khẽ hít một hơi, lập tức ngửi thấy mùi thơm của bữa sáng.
“Cậu lại chạy bộ buổi sáng nữa à?” Lạc Tự hỏi.
“Ừ.” Cố Tiêu Duy đáp gọn.
“Cậu thật sự tự giác đấy. Tôi phải học tập cậu mới được.”
“Hôm qua anh đã quay chương trình cả ngày, sức lực tiêu hao không ít rồi, không cần quá cố gắng.” Cố Tiêu Duy vừa nói vừa tiếp tục lấy máy pha cà phê cầm tay, cẩn thận xay bột cà phê. Hương thơm nồng nàn lan tỏa khắp phòng, khiến bụng Lạc Tự bỗng réo lên.
Anh bước vào nhà tắm, thấy bàn chải đã được đặt ngay ngắn trên cốc, kem đánh răng cũng đã được bóp sẵn. Nhớ lại hôm qua mình từng phàn nàn về việc vỏ kem đánh răng dùng một lần của khách sạn khó xé, không ngờ Cố Tiêu Duy lại để tâm đến vậy.
Vừa đánh răng, Lạc Tự vừa ngó ra cửa nhà tắm, hướng về phía Cố Tiêu Duy lẩm bẩm: “Tôi phát hiện cậu thật sự rất chu đáo đấy…”
“Muốn nói gì thì đánh răng xong rồi nói.” Cố Tiêu Duy vừa lọc cà phê vừa đáp tỉnh bơ.
Lạc Tự nhổ bọt, rửa mặt sạch sẽ, rồi bước đến trước mặt Cố Tiêu Duy, nghiêm túc nói: “Tôi bảo là tôi phát hiện ra cậu cực kỳ biết chăm sóc người khác!”
Cố Tiêu Duy liếc nhìn anh, khẽ cười: “Có lẽ chỉ mình anh nhận ra thôi.”
“Không đâu, Tiểu Cầm chắc chắn cũng nghĩ vậy. Tôi nhớ lúc trước quay phim khuya, cậu không bắt Tiểu Cầm phải mang đồ đi giặt ngay mà bảo cô ấy về nghỉ ngơi sớm. Tiểu Cầm rất cảm kích cậu đấy.” Lạc Tự nói rồi tiện tay cầm lấy bữa sáng trên bàn trà nhỏ. “Hôm nay là bánh bao nhân đậu hũ xanh à?”
“Ừ.”
“Tôi nói thật, loại bánh bao chay này ngon lắm. Đậu hũ, miến, nấm hương, rau xanh trộn lại, còn thơm hơn cả nhân thịt!” Lạc Tự vừa nói vừa cắn một miếng to gần hết nửa cái bánh.
“Em biết mà.”
Cậu biết gì? Biết bánh bao ngon? Hay biết tôi thích vị này?
Sau khi ăn sáng xong, cả nhóm cùng ekip ghi hình di chuyển đến câu lạc bộ cưỡi ngựa đã đặt trước. Không ngờ vừa lên xe, Cố Tiêu Duy đã tựa đầu vào cửa sổ, trông như sắp ngủ đến nơi.
“Cậu sao vậy? Tối qua ngủ không ngon à?” Lạc Tự hơi lo lắng hỏi.
“Anh biết không, tối qua anh cưỡi ngựa cả đêm đấy.” Cố Tiêu Duy nhắm mắt, giọng trầm thấp đáp.
Chị Thôi ngồi ghế trước nghe vậy thì sững người, liếc nhìn kính chiếu hậu, trong đầu không ngừng tự hỏi: Tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? “Cưỡi ngựa cả đêm” là có ý gì?
Lạc Tự cũng đơ người, ngây ra nhìn Cố Tiêu Duy.
Mãi một lúc lâu sau, thấy Cố Tiêu Duy không nói thêm gì, Lạc Tự mới vỗ vai cậu: “Cậu nói gì thì nói cho hết câu đi chứ. Là tôi mơ rồi đá cậu à?”
“Em nói là anh coi em như ngựa, siết cổ em rồi hét đánh hét giết, anh tin không?” Cố Tiêu Duy nhướng mí mắt lên một chút, rồi lại nhắm lại ngay.
Lạc Tự lập tức cảm thấy chột dạ.
“Tin… Tất nhiên là tôi tin rồi. Xin lỗi nhé, nếu cậu không ngủ đủ thì lát nữa tranh thủ nghỉ ngơi trên xe đi.”
“Chỉ là em tò mò thôi, anh mơ thấy “Tam anh chiến Lữ Bố” hay “Triệu Tử Long bảy lần vào ra ở Trường Bản” vậy?”
“Tôi… Thật ra là mơ thấy Tào Hồng đại chiến Trương Hợp, chính là trong trận Quan Độ ấy.”
Dù có chút ngại ngùng, nhưng ngay khi Cố Tiêu Duy nhắc đến phân đoạn đó, đầu óc Lạc Tự đã như mở ra một chân trời mới. “Nhưng tôi thấy cậu khá hợp để đóng Triệu Tử Long đấy. Lạnh lùng, quyết đoán, bạch mã ngân thương…”
“Thế anh đóng Lưu A Đẩu à?”
“Nhìn tôi giống Lưu A Đẩu lắm sao?” Lạc Tự hoàn toàn không hiểu nổi logic của Cố Tiêu Duy.
“Thì em còn có thể bế anh, bảy lần vào ra ở Trường Bản mà.”
Câu nói vừa dứt, chị Thôi đang lái xe đã bật cười thành tiếng.
“Thôi đi, thật sự mà như thế, chắc cậu ném tôi xuống đất chết luôn rồi.” Lạc Tự cũng cười lớn: “Thật ra tôi thấy cậu hợp với vai Quách Gia hơn. Dù sao thì “Quách Gia không chết, Ngọa Long không xuất hiện”, tính toán không sai một bước, mưu trí thì chỉ cần ra tay là hạ gục đối thủ.”
Nhưng thực tế, ở kiếp trước, trong bộ phim [Quan Thương Hải], Cố Tiêu Duy từng vào vai Tuân Úc, diễn từ trung niên đến già mà không hề tạo cảm giác gượng gạo.
“Hay là, có cơ hội thử xem.”
Cố Tiêu Duy nói xong, liền ngồi thẳng dậy.
Điện thoại của Lạc Tự rung lên, đó là tin nhắn trong nhóm nhỏ mà anh, Lý Thắng Vũ và Khương Mộc Tinh lập ra ngày hôm qua.
Khương Mộc Tinh: [Anh Lạc, tụi em đều không biết cưỡi ngựa, anh có biết không? @Lạc Tự]
Lạc Tự sờ sờ chóp mũi, kiếp trước anh tất nhiên biết, nhưng kiếp này… cơ thể này rốt cuộc là xem như biết hay không biết đây?
“Sao thế?” Cố Tiêu Duy ngồi bên cạnh hỏi.
“Không có gì, chỉ là Lý Thắng Vũ và Khương Mộc Tinh hỏi tôi có biết cưỡi ngựa không.”
“Rồi sao?”
“Tôi phải lên ngựa thử mới biết chứ.”
“Tối qua suýt nữa là anh cưỡi em cả đêm, giờ lại bảo phải thử mới biết à?” Cố Tiêu Duy chống cằm, khuỷu tay tựa vào cửa sổ xe, liếc nhìn Lạc Tự đầy ẩn ý.
“Khụ khụ khụ…” Lạc Tự suýt nữa bị sặc chết: “Cố Tiêu Duy, cậu dù sao cũng có tiếng tăm trong giới, đừng có nói năng linh tinh!”
“Hừ, chẳng phải anh cầm vô lăng rồi thì đạp ga vù vù sao?”
Chị Thôi, người đang thực sự cầm lái, tâm trạng lúc này vô cùng phức tạp. Đây là kiểu đối thoại mà người ngồi ghế lái như chị có thể nghe được sao?
Cuối cùng, họ cũng đến trường đua, bắt đầu giai đoạn chuẩn bị căng thẳng trước khi quay hình.
Tất cả khách mời đều được dẫn đi thay trang phục.
Theo kịch bản chương trình, để khán giả được mãn nhãn, các khách mời sẽ mặc trang phục cưỡi ngựa chính thức để xuất hiện.
Nón bảo hiểm, găng tay, ủng, áo giáp bảo hộ, quần cưỡi ngựa, giày bốt… tất cả đều được khoác lên, khiến mỗi người đều toát lên vẻ lịch lãm, mạnh mẽ.
Ngay cả Khương Mộc Tinh, người có vóc dáng hơi gầy, khi bước ra cũng khiến cả ê-kíp quay phim phải sửng sốt.
Phó đạo diễn không nhịn được cảm thán: “Kế hoạch này được đấy, đủ sức thu hút ánh nhìn!”
Từ Mục mỉm cười: “Vậy thì cược thử xem, ai sẽ là người mặc đồ cưỡi ngựa ấn tượng nhất?”
Nhiếp ảnh gia đi ngang qua bật cười: “Chắc chắn là Hà Mộ rồi. Tôi trước đây tôi từng quay một MV cho cậu ấy, cũng là bộ trang phục cưỡi ngựa. Dáng người và khí chất của cậu ấy đúng là chuông báo động cho tim các thiếu nữ.”
“Bạch mã hoàng tử trong lòng hàng vạn thiếu nữ, đúng không?” Đạo diễn Từ cười khẽ. “Nhưng mà, ngoài hình tượng bạch mã hoàng tử kinh điển, bây giờ các cô gái còn mê kiểu đàn ông thường ngày trầm ổn ôn hòa, nhưng vừa lên lưng ngựa thì như hóa thân thành chiến thần, mang theo khí chất nam tính ngút trời.”
Phó đạo diễn cười phá lên: “Làm gì có người nào như thế chứ…”
Nhiếp ảnh gia lắc đầu, khẽ ra hiệu bằng ánh mắt về phía đám nhân viên đang đứng ngoài sân cưỡi ngựa. Trong đó có cả chị Thôi và Cố Tiêu Duy đang tựa vào hàng rào.
Ba người nhìn nhau, cùng bật cười đầy ẩn ý.
“Đúng là cực phẩm. Số ALPHA kỳ đó bán chạy kinh khủng.” Phó đạo diễn nói.
“Không chỉ chạy đâu! Vợ tôi muốn mua mà còn chẳng kịp, ép tôi phải nhờ người trong ngành tìm cho một cuốn.” Nhiếp ảnh gia thở dài một hơi thật sâu.
“Tôi nghe con gái bảo, số đó giờ bị đẩy giá lên đến mấy ngàn tệ một cuốn rồi.” Đạo diễn Từ lắc đầu ngao ngán.
Họ đang nhắc đến ALPHA, một tạp chí thời trang nổi tiếng. Tuy nhiên, tổng biên tập của tạp chí này không thích chạy theo xu hướng mà lại ưa chuộng việc “đãi cát tìm vàng”. Bốn năm trước, khi Cố Tiêu Duy chỉ mới nổi tiếng đôi chút, tổng biên tập đã mời cậu chụp ảnh bìa và nội trang cho một số báo.
Trong đó có một bộ ảnh cậu mặc trang phục cưỡi ngựa, dáng người tuấn tú, khí chất tao nhã, kết hợp với biểu cảm lạnh lùng, tạo nên sự tương phản mạnh mẽ. Dường như tất cả sức mạnh nam tính đều được gói gọn trong những đường nét căng tràn ấy. Mặc dù trang phục che kín từ đầu đến chân, nhưng từng trang ảnh lật qua đều khiến người xem cảm nhận được sự quyến rũ đến cực điểm.
Ngay trước khi tạp chí phát hành, bộ phim truyền hình mà Cố Tiêu Duy đóng vai phụ cũng được lên sóng. Trong phim, cậu vào vai một người huấn luyện ngựa, hình tượng điển trai cùng sự dịu dàng khi chăm sóc ngựa đã hút hồn không ít khán giả. Nhân vật của cậu ít nói, trầm lặng nhưng lại rất chung tình, thường xuyên giúp đỡ nam chính khi gặp khó khăn. Tính cách nhân vật vô cùng đáng yêu, giúp cậu nổi lên một chút. Sau này, khi sự nghiệp diễn xuất của Cố Tiêu Duy phát triển, giá trị của số ALPHA đó cũng tăng vọt theo.
Hiện tại, Cố Tiêu Duy lại xuất hiện với bộ đồ thể thao rộng rãi, trông thoải mái và ung dung. Không ít nhân viên trong sân không kiềm được mà len lén nhìn cậu. Cậu kéo tay áo lên, để lộ cổ tay rắn chắc đầy sức mạnh, rồi mở bình giữ nhiệt, rót một cốc nhỏ cà phê đưa cho chị Thôi: “Sáng sớm lái xe đến đây, chị vất vả rồi.”
“Không vất vả, không vất vả chút nào.” Chị Thôi nhận lấy cà phê, nhưng trong lòng lại thầm nghĩ: Dù có vất vả đến đâu cũng chẳng bằng cậu bị Lạc Tự cưỡi ngựa suốt cả đêm trong mơ đâu.
Lúc này, Lưu Tùng Đào bước ra. Anh ấy cao lớn, nhưng vòng bụng bia đã tạo thành một đường cong rõ rệt. Có chút ngượng ngùng, anh ta không nhịn được vỗ nhẹ lên bụng mình.
Hành động này khiến ba người đàn ông đang ngồi trước máy quay cười nghiêng ngả.
Lưu Tùng Đào lại rất thản nhiên. Ông biết rõ mình tham gia chương trình này để tạo tiếng cười. Nếu mất đi chiếc bụng bia này, ông cũng chẳng còn điểm nhấn gì nữa.
“May mà tôi không giảm cân. Chứ lát nữa các soái ca xuất hiện hết, bên tôi chẳng còn gì để xem.” Lưu Tùng Đào cười đùa.
Khương Mộc Tinh bước tới hỏi: “Thầy Lưu, đội của anh vẫn chưa ra hết à?”
“Đội tôi còn hai người nữa, toàn soái ca cả đấy. Phải để dành đến cuối mới ra chứ!” Lưu Tùng Đào hài hước đáp.
Ai ngờ Khương Mộc Tinh nghiêm túc nói: “Người đẹp nhất sân này là ở đội em!”
Lưu Tùng Đào cười lớn hơn: “Đúng rồi, đều đẹp cả. Những người chưa ra đều là cực phẩm đấy.”
Hai phút sau, Mick bước ra. Gương mặt lạnh lùng, vừa đi vừa đeo găng tay. Có lẽ nhờ việc luyện tập vũ đạo lâu năm, vóc dáng cậu ta săn chắc và cân đối, khiến đạo diễn Từ cùng mọi người liên tục gật gù tán thưởng.
Phó đạo diễn lên tiếng: “Không phải vừa rồi đạo diễn Từ nói muốn cược xem ai mặc đồ cưỡi ngựa đẹp nhất sao? Tôi đặt cược cho Mick!”
Nhiếp ảnh gia cười: “Anh chắc chứ? Không đặt cược cho Hà Mộ à? Cậu ấy là ứng cử viên sáng giá đấy!”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 65: Vì ghen tị
10.0/10 từ 13 lượt.
