Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 57: Một lời đã định
“Ngày mai, các trò chơi chủ yếu thiên về thể lực. Tôi và Mick đều còn trẻ, lại từng luyện nhảy, sức mạnh bùng nổ không tệ, chắc chắn thắng được thôi. Nhưng mà anh Lưu, dù hình tượng của anh trong chương trình là kiểu “cá mặn nằm yên”, ngày mai cũng phải cố gắng một chút chứ? Không lẽ ngay cả Khương Mộc Tinh anh cũng không thắng nổi?” Hà Mộ, với thái độ như trung tâm của cả đội, dõng dạc lên tiếng.
Lưu Tùng Đào, xuất thân từ diễn viên hài, đã ngoài bốn mươi, thân hình to lớn, trong chương trình này luôn đảm nhận vai trò gây cười. Những lần anh ấy “làm trò” chiếm đến tám mươi phần trăm các phân đoạn hài hước của show.
Nghe vậy, Lưu Tùng Đào âm thầm lật mấy cái mắt trắng trong lòng. Dẫu sao anh ấy cũng là tiền bối của Hà Mộ, lời nói của cậu ta tuy lịch sự, nhưng lại mang chút ý tứ mệnh lệnh, khiến Lưu Tùng Đào không khỏi cảm thấy khó chịu.
Mấy pha “làm trò” kia, chẳng qua là anh ấy tự dìm mình để tạo hiệu ứng chương trình thôi mà.
Nhưng anh ấy hiểu rõ sức mạnh của fan Hà Mộ. Lần trước, trong một trò chơi dưới nước, Hà Mộ ngã xuống nước, Lưu Tùng Đào đứng gần nhất nhưng không kịp kéo cậu ta lên. Vậy mà trên mạng, anh ấy bị chửi từ tập này sang tập khác.
“Ngày mai tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức!” Lưu Tùng Đào giơ tay làm ký hiệu “OK”.
Thôi thì, anh ấy đã ăn muối còn nhiều hơn cậu ta ăn cơm. Loại người lấy mình làm trung tâm như thế này, dù có nhắc nhở cũng chỉ nghĩ là anh ấy đang ghen tị. Có những bài học, cứ để xã hội dạy cho cậu ta.
Lúc này, Mick lên tiếng: “Tôi nhớ cậu từng nói, Lạc Tự gần đây có chút nổi tiếng là nhờ ôm được đùi Cố Tiêu Duy?”
Nghe vậy, Hà Mộ lộ vẻ không kiên nhẫn, đáp: “Thì đúng vậy chứ còn gì nữa. Nếu không, Cố Tiêu Duy sao lại liên tục bảo vệ Lạc Tự như thế?”
Mick lại hỏi: “Nhưng trong giới này, người muốn ôm đùi Cố Tiêu Duy không thiếu. Tại sao chỉ có Lạc Tự thành công?”
Hà Mộ không nổi nóng, cố gắng kiềm chế sự khó chịu trong lòng. Cậu ta hiểu rằng lúc này phải giữ vững sự đoàn kết trong đội, đảm bảo đồng đội đứng về phía mình chứ không phải làm họ mất lòng.
Nếu không, ngày mai trong trò chơi, nếu họ không dốc sức hoặc không chủ động bảo vệ cậu ta, thì cậu ta sẽ gặp bất lợi.
Đặc biệt là khi bên đội Lạc Tự có Lý Thắng Vũ. Sau khi thất bại trong màn PK diễn xuất với Lạc Tự ở đoàn phim “Bão táp”, Lý Thắng Vũ không tự kiểm điểm mà lại đổ lỗi cho Hà Mộ khiến cậu ta hiểu nhầm Lạc Tự. Đúng là không nói nên lời. Đã vậy, sau này cậu ta còn kết bạn trên Weibo với Lạc Tự, thỉnh thoảng lại chia sẻ bài viết của nhau. Đây là kiểu tình bạn kỳ lạ giữa một diễn viên hạng hai và một người từng bị lãng quên sao?
Trong chương trình, Lý Thắng Vũ cũng chẳng mấy khi để ý đến Hà Mộ, mỗi lần chơi đều chọn làm đối thủ của cậu ta. Mà thể lực của Lý Thắng Vũ lại không tệ, thường xuyên thắng Hà Mộ trong các trò chơi. Tổ chương trình cũng cố tình tạo điểm nhấn bằng cách tập trung vào những màn PK giữa hai người. Giờ đây, với sự xuất hiện của Lạc Tự, hai người đối đầu với cậu ta lại hợp sức, dù đội đó có Khương Mộc Tinh – người chẳng khác gì “gánh nặng”, Hà Mộ vẫn có dự cảm rằng ngày mai mình sẽ không dễ dàng gì.
Cậu ta nhất định phải đoàn kết đội mình, cùng chung kẻ địch.
“Mick, cậu làm sao vậy? Chuyện này chẳng phải quá rõ ràng sao? Cố Tiêu Duy debut bao nhiêu năm nay, cậu từng thấy anh ấy trong vòng nửa năm mà chia sẻ Weibo của ai đến năm, sáu lần chưa? Ngay cả Trình Phi cũng không được đến ba lần trong một năm. Cố Tiêu Duy gần như trở thành tài khoản marketing riêng của Lạc Tự rồi.”
Nghe đến đây, ngay cả Lưu Tùng Đào cũng không khỏi ghen tị. Mỗi lần phim hài anh ấy tham gia ra mắt, anh ấy phải chạy đôn chạy đáo, cầu cạnh khắp nơi mới nhờ được người trong giới chia sẻ. Vậy mà Lạc Tự lại được Cố Tiêu Duy ưu ái đến mức này. Nói không đỏ mắt, ai mà tin được?
Nhưng Mick lại tiếp tục tung ra một tin tức khiến cả đội bất ngờ: “Hai người biết không, hôm nay Lạc Tự được Cố Tiêu Duy tự lái xe đưa đến chương trình đấy.”
“Hả?” Hà Mộ ngây người.
Cậu ta nhớ là có nghe nhân viên trong đoàn bàn tán rằng Cố Tiêu Duy tới đây, nhưng cậu ta cứ nghĩ đó chỉ là tin đồn. Dù sao, Cố Tiêu Duy vào nghề bao nhiêu năm, chưa từng tham gia show thực tế.
“Chưa hết, Cố Tiêu Duy còn ở chung phòng với Lạc Tự. Đạo diễn đề nghị mở thêm một phòng khác cho anh ấy mà anh ấy cũng không đồng ý.”
Mick nói với giọng điệu bình thản, nhưng từng câu chữ lại như một quả bom rơi xuống tai Hà Mộ, khiến sắc mặt cậu ta thay đổi rõ rệt.
Thực ra, Mick không có ý khiêu khích hay đối đầu với Hà Mộ. Chỉ là, mỗi lần Hà Mộ mở miệng nói về Lạc Tự, luôn gán cho anh cái mác “chó l**m” của Cố Tiêu Duy. Nhưng thử nghĩ xem, “chó l**m” của Cố Tiêu Duy đâu phải chỉ có một, vì sao anh lại đặc biệt ưu ái Lạc Tự? Hơn nữa, từ sau khi Lý Thắng Vũ quay về từ đoàn phim “Bão táp”, cậu ta và Hà Mộ đã trở mặt. Mặc dù hai người không nói rõ lý do, Mick lại cảm thấy chắc chắn có liên quan đến màn PK diễn xuất giữa Lý Thắng Vũ và Lạc Tự.
Nếu Lý Thắng Vũ thực sự ghét Lạc Tự, thì khi đạo diễn bàn về việc chia đội, cậu ta đã không lập tức đồng ý ghép đôi cùng Lạc Tự mà không cần suy nghĩ.
Mick tuy vẫn đang loay hoay giữa tuyến một và tuyến hai, nhưng những trò đấu đá, chia bè kéo cánh trong giới giải trí, cậu ta đã thấy quá nhiều nên chẳng còn lạ lẫm. Cậu ta không muốn mình trở thành công cụ cho Hà Mộ lợi dụng, mà muốn làm rõ thái độ của Hà Mộ đối với Lạc Tự.
Quả nhiên, sắc mặt Hà Mộ bắt đầu tối sầm lại.
“À, còn nữa.” Mick tiếp lời: “VCR giới thiệu của Lạc Tự trong chương trình lần này là do Trình Phi, Tạ Thường và Cố Tiêu Duy tự mình quay cho anh ta.”
Hà Mộ còn chưa kịp ngạc nhiên thì bên cạnh, Lưu Tùng Đào đã há hốc miệng, không che giấu nổi sự sửng sốt.
“Ôi trời! Cậu nhóc này đúng là không nhìn ra đấy, nhân duyên tốt đến mức này cơ à? Trình Phi nổi tiếng thẳng tính, người nào cậu ấy thích thì có thể tâng lên tận trời, người nào không ưa thì dù có quỳ trước cửa nhà ba ngày ba đêm cũng vô dụng. Tạ Thường lại là tiểu hoa đán* của Hồng Hà Ảnh Thị, nghe nói công ty quản lý cô ấy nghiêm ngặt đến mức ngay cả nam chính đóng cùng cũng hạn chế tương tác, chỉ sợ dính phải tin đồn.”
Tiểu hoa đán” (tiểu hoa đán) là một thuật ngữ trong ngành giải trí Hoa ngữ, chỉ những nữ diễn viên trẻ, tài năng, và có nhiều thành tích trong diễn xuất hoặc có lượng người hâm mộ đông đảo, thường là những người thuộc thế hệ 8x, 9x, hoặc 10x. Thuật ngữ này thường được sử dụng để phân biệt với “đại hoa đán” (đại hoa đán), chỉ những nữ diễn viên gạo cội, thành công và có địa vị cao trong làng giải trí
Lưu Tùng Đào ghé sát Mick, hạ giọng hỏi: “Cậu chắc không? Cố Tiêu Duy thực sự đã quay VCR cho Lạc Tự?”
“Chắc chắn mà. Lạc Tự còn chưa kịp gọi điện mời, Cố Tiêu Duy đã đồng ý ngay trên điện thoại rồi. Sau đó, đạo diễn Từ đích thân đến xác nhận nữa.”
Mick quan sát phản ứng của Hà Mộ. Bề ngoài cậu ta cố tỏ ra thờ ơ, nhưng thỉnh thoảng lại nghiến răng, rõ ràng là đang cố kiềm chế cảm xúc.
Lưu Tùng Đào vỗ tay cười lớn: “Đây là chuyện tốt mà! Có Cố Tiêu Duy tham gia, fan của cậu ấy chắc chắn sẽ đổ xô tới xem tập này. Rating chương trình thế nào cũng tăng vọt!”
Hà Mộ quay sang nhìn Lưu Tùng Đào, ánh mắt đầy vẻ “Anh đang nói cái quái gì vậy?”
Lưu Tùng Đào là người từng trải, làm chương trình nhiều năm, anh ấy hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ gìn mối quan hệ. Dù không muốn làm mất lòng Hà Mộ, người đại diện cho Truyền thông Đế Tuấn, nhưng anh ấy cũng không muốn nhắm vào Lạc Tự, người đang được Văn Hóa Dẫn Xuyên hậu thuẫn, lại còn thân thiết với Cố Tiêu Duy.
Anh ấy vỗ vai Hà Mộ, nghiêm túc khuyên nhủ: “Chúng ta làm chương trình, điều quan trọng nhất là rating. Nếu cứ cố chấp hơn thua, lỡ bị người ta nói là nhỏ mọn, thiếu khí chất, thì chẳng phải sẽ mất điểm trong mắt khán giả sao? Có bản lĩnh thì thắng một cách quang minh chính đại. Nếu không thắng được, thì cứ rộng lượng nhận thua, như thế chẳng phải càng khiến fan thêm yêu quý cậu hơn à?”
Hà Mộ há miệng, nhưng không biết phải phản bác thế nào.
Mick tiếp lời: “Anh Tùng Đào nói đúng đấy. Chương trình thực tế rất thích những tình tiết kiểu như ân oán cá nhân. Đồn đại cậu và Lạc Tự không hòa hợp vốn đã lan truyền. Nếu ngày mai không khí căng thẳng quá, anti-fan sẽ chẳng ngại gì mà bảo cậu lợi dụng trò chơi để chèn ép Lạc Tự. Tham gia show thực tế chẳng phải để thể hiện sự hào phóng, mở lòng sao? Ngày mai, cậu không thể không tỏ ra nhiệt tình với Lạc Tự, để phá tan tin đồn cậu đang dùng fan để bắt nạt anh ta.”
Hà Mộ đứng đơ người tại chỗ. Chuyện gì thế này? Cậu ta gọi hai người này đến là để chuẩn bị tinh thần trước cuộc chiến ngày mai cơ mà? Sao cuối cùng lại thành hai người này hợp sức dạy cậu ta phải rộng lượng? Họ đang đồng lòng đâm vào tim cậu ta à?
“Nhìn giờ đi, đến giờ ăn tối rồi. Tôi đi trước đây.” Lưu Tùng Đào cười hề hề, như thể chẳng có chuyện gì xảy ra, rồi rời khỏi phòng Hà Mộ.
“Vậy tôi cũng đi trước. Lịch trình quay ngày mai đều có sẵn, cứ nghe theo đạo diễn là được.” Mick cũng xoay người rời đi.
Khi cánh cửa đóng lại, Mick khẽ nhếch môi cười lạnh. Đúng như dự đoán, trong tình huống bình thường, nếu gặp đối thủ trong một chương trình thực tế, mọi người đều sẽ mượn cơ hội để xóa bỏ hiềm khích, thậm chí diễn một màn “tình anh em thắm thiết” hay “gặp nhau muộn màng”. Vậy mà Hà Mộ lại triệu tập mọi người chỉ để nhấn mạnh rằng ngày mai nhất định phải thắng Lạc Tự. Không phải quá rõ ràng là mang thù riêng ra để giải quyết sao?
Mick ngẫm nghĩ kỹ, với vị trí hiện tại của Tạ Liễu trong giới, việc tham gia chương trình cũng khó mà có được bao nhiêu thời lượng lên sóng. Đến lúc đó còn phải đi theo hầu hạ Hà Mộ, mà thể lực của Tạ Liễu vốn không tốt, làm sao chịu nổi sự chỉ huy của Hà Mộ cơ chứ?
Hơn nữa, hôm nay gặp Lạc Tự, Mick phát hiện mối quan hệ giữa anh và Cố Tiêu Duy hoàn toàn không giống như những gì Hà Mộ nói về “dây dưa” hay “chạy theo nịnh bợ”. Ngược lại, Cố Tiêu Duy đối xử với Lạc Tự như một người bạn rất thân thiết. Điều này khiến Mick không khỏi cảnh giác.
Chỉ cần thử dò xét một chút, Mick liền hiểu ra tốt nhất đừng dính vào ân oán giữa Hà Mộ và Lạc Tự. Làm tay sai cho Hà Mộ một cách vô nghĩa không chỉ khiến bản thân chịu thiệt mà còn có nguy cơ làm mích lòng đạo diễn Hứa. Lần sau muốn giúp bạn thân Tạ Liễu tìm cơ hội tham gia chương trình sẽ càng khó khăn hơn.
Lúc này, Lạc Tự và Cố Tiêu Duy đã bước vào quán ăn. Vừa nhìn thấy Cố Tiêu Duy, ông chủ liền nhanh chóng dẫn cả hai vào căn phòng nhỏ đã chuẩn bị trước, bước đi nhanh chóng, chỉ để lại cho các thực khách khác bóng lưng cao lớn, đủ để khơi dậy trí tưởng tượng.
“Người vừa bước vào đó dáng cao ráo quá, nhìn phong thái như vậy, có phải nghệ sĩ không nhỉ?”
“Có thể lắm! Tổ chương trình “Bùng cháy nào, tiểu vũ trụ” đang quay ngay đối diện mà.”
“Nhưng không nhìn rõ là ai. Chẳng lẽ là Hà Mộ?”
“Cậu nghĩ nhiều rồi! Hà Mộ mà tới quán nhỏ này ăn lẩu bao tử gà á? Fan của cậu ta mà biết thì cái quán này bị dẫm nát mất!”
“Hay là Mick?”
“Cũng không giống… nhưng mà khí chất của hai người đó đặc biệt thật.”
Bất kể đi đâu, Cố Tiêu Duy luôn phớt lờ mọi ánh mắt xung quanh, tựa như nơi nào anh đến cũng đều là vùng trời của riêng mình.
Hai người ngồi xuống bàn, ông chủ đã mang nồi lẩu đã chuẩn bị sẵn lên, chỉ cần hâm nóng là có thể ăn ngay.
“Ồ, thơm quá.” Lạc Tự nghiêng người hít hà, ánh mắt lấp lánh vì hơi nước bốc lên, đầu mũi cũng ánh lên một chút sáng bóng. Cố Tiêu Duy nhìn anh, nét mặt vô thức dịu dàng đi hẳn.
Chẳng mấy chốc, nồi lẩu bắt đầu sôi sùng sục.
Cố Tiêu Duy cầm muôi, múc một bát canh nóng hổi đưa cho Lạc Tự, dặn dò: “Thổi nguội rồi hãy uống.”
“Tôi vốn không thấy đói, nhưng ngửi mùi này xong tự nhiên bụng cồn cào ghê.” Lạc Tự nâng bát sứ trắng, thổi nhẹ rồi nhấp một ngụm, ánh mắt sáng rỡ: “Quả thật là rất ngon.”
“Ừ.”
“À này, hôm nay cậu nói với đạo diễn Hứa rằng tôi có thể sẽ đóng phim cùng cậu, liệu có khiến anh ta hiểu lầm rằng tôi đã được chọn vai Ôn Dục Trì không? Lỡ chương trình phát sóng, rồi đoàn phim Dã Thú và Hoa Hồng lại chọn diễn viên khác thì chẳng phải sẽ rất khó xử sao?”
Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự, giọng điềm tĩnh: “Đàn anh, anh đóng hai bộ phim của các đạo diễn lớn rồi, vẫn chưa tự tin lên được sao?”
Lạc Tự gắp một miếng thịt gà, đưa đến miệng nhưng lại ngừng lại: “Đôi khi… thực lực không đồng nghĩa với chiến thắng đâu.”
“Vậy để em tiết lộ chút tin nội bộ, giúp anh tự tin hơn nhé.”
“Tin nội bộ? Từ miệng cậu nói ra, nghe cứ như thông báo chính thức ấy.”
Buổi thử vai vừa kết thúc, Âu Tuấn Thao liền mời đạo diễn, nhà sản xuất và các lãnh đạo cấp cao của Tinh Hán Ảnh Nghiệp phụ trách dự án này đi ăn tối. Tuy nhiên, đạo diễn Thịnh Vân Lam thẳng thắn từ chối, còn nói rõ rằng ông ấy đã chọn được diễn viên phù hợp, nên không cần mất thời gian cho bữa tiệc này. Nhà sản xuất lo ngại không khí sẽ trở nên căng thẳng, cố ý khuyên nên ăn một bữa để bàn bạc với Âu Tuấn Thao, tránh việc làm mất lòng anh ta.
“Thế cuối cùng đạo diễn Thịnh có đồng ý đi không?” Lạc Tự hỏi.
Cố Tiêu Duy khẽ lắc đầu: “Không. Đạo diễn Thịnh cho rằng nếu đến bữa tiệc, nhà sản xuất và bên đầu tư sẽ dễ bị áp lực, phải cân nhắc đủ mọi thứ. Chỉ cần vài ly rượu vào, cuối cùng không giải quyết được gì thì lại dùng vai diễn để làm nhân nhượng.”
“Quả nhiên, những đạo diễn có danh tiếng đều có nguyên tắc và sự kiên định riêng của họ.” Lạc Tự tán thưởng.
“Ừ, đạo diễn Thịnh còn nói rằng ông ấy đã tìm được người hoàn hảo nhất để vào vai Ôn Dục Trì rồi. Nếu phải đổi người đóng vai này, thì ông ấy cũng chỉ còn cách thay luôn cả tôi.”
Cố Tiêu Duy ngừng một chút rồi mỉm cười nhắc lại: “Ông ấy bảo Cố Tiêu Duy đã gặp Tây Thi, giờ anh nhất quyết ép cậu ấy cưới Đông Thi, liệu cuộc hôn nhân này có hạnh phúc không?””
Cố Tiêu Duy lắc đầu: “Cậu ta còn thiếu một chút lửa. Hơn nữa, trong tất cả những người tham gia thử vai, đạo diễn Thịnh chỉ vỗ tay cho anh.”
Không gian trong phòng nhỏ chợt im lặng, chỉ còn tiếng lách tách của nồi lẩu đang sôi sùng sục.
Một lúc lâu sau, Lạc Tự mới cất lời, giọng mang chút trầm tư: “Có thể cậu sẽ không tin, nhưng trước đây tôi chưa từng nhận được nhiều cơ hội như thế này… À không, phải nói là tôi đã có rất nhiều cơ hội, nhưng tại sao lại để từng cái trôi qua như vậy?”
“Vì anh quá để tâm đến cách người khác nhìn mình.” Cố Tiêu Duy đáp nhẹ nhàng.
“Thế còn cậu thì sao? Tôi luôn có cảm giác cậu bước vào nghề là đã ở đỉnh cao rồi. Nhưng với kiểu người cứng rắn, không nể mặt ai như cậu, đáng lẽ phải chịu nhiều chỉ trích hơn tôi mới đúng.” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy, ánh mắt đầy tò mò.
Trên mạng chẳng mấy khi nhắc đến quá khứ của Cố Tiêu Duy. Công chúng chỉ thấy cậu tỏa sáng như một ngôi sao hoàn mỹ, nhưng Lạc Tự đoán rằng con đường cậu đi không thể nào chỉ toàn hoa hồng.
Cố Tiêu Duy chợt hỏi: “Đàn anh thấy em đẹp không?”
“Tất nhiên là đẹp.” Lạc Tự bật cười: “Mắt tôi không mù, thẩm mỹ cũng rất ổn mà.”
“Vẻ ngoài này quá tốt, nhưng lại không có tính cách khéo léo mềm mỏng, tự nhiên sẽ gây rắc rối lớn.”
Nghe đến đây, ngón tay Lạc Tự khẽ gõ nhẹ trên bàn.
Nếu là người khác trong giới nói câu “vẻ ngoài này quá tốt” chắc chắn sẽ bị chê là tự phụ. Nhưng từ miệng Cố Tiêu Duy thốt ra, lại mang theo sự thật hiển nhiên, thậm chí còn có phần khiêm tốn.
“Cậu từng gặp phải… quy tắc ngầm à?” Lạc Tự ngập ngừng hỏi. Trong suy nghĩ của anh, với khí chất mạnh mẽ như Cố Tiêu Duy, chắc chẳng ai dám có ý đồ gì.
“Cũng tùy cách hiểu thôi. Khi đó, một lãnh đạo cấp cao của Tinh Hán Ảnh Nghiệp muốn biến em thành một trong những “bộ sưu tập” của ông ta. Em từ chối. Tính cách của người này chẳng khác gì Âu Tuấn Thao, muốn cắt đứt tất cả tài nguyên của em, nhốt em trong cái “tủ đông” khổng lồ của Tinh Hán Ảnh Nghiệp.” Cố Tiêu Duy ngả lưng ra ghế, giọng điệu bình thản như kể chuyện người khác.
“Tinh Hán Ảnh Nghiệp… vốn được ca ngợi là hình mẫu của ngành. Hóa ra chỗ nào cũng có góc khuất. Sau đó thì sao? Cậu làm thế nào để thoát khỏi ông ta?”
“Em nhẫn nhịn khoảng một năm. Trong thời gian đó, em chủ động đi thử vai với những đạo diễn như Lâm Việt và Hứa Hàm. Nhưng mỗi lần em được chọn, ông ta lại tìm cách cản trở, dùng mọi thủ đoạn để ngăn em gia nhập đoàn phim. Đồng thời, ông ta còn ép tôi tham gia các bữa tiệc rượu, sự kiện thương mại, chỉ để thử xem em có “thức thời” hay chưa. Thậm chí, em nghe nói ông ta còn định thuê thủy quân bôi nhọ nhân cách của em. Nhưng may mắn là bố mẹ em đều là giáo sư đại học, cả đời trong sạch. Bản thân em từ nhỏ đến lớn cũng chưa làm gì trái luân thường đạo lý, học vấn thì chính quy, còn chuyện tình cảm… vậy phải xin lỗi ông ta rồi, em cũng chẳng có gì để bôi nhọ.”
Cuộc sống cá nhân của Cố Tiêu Duy quả thực tẻ nhạt đến mức không có gì để người khác khai thác.
Lạc Tự chống tay lên khóe mắt, thở dài: “Vẫn là mấy chiêu trò cũ rích, lặp đi lặp lại…”
“Nhưng bị động chịu đòn không phải phong cách của em. Ai sống trên đời này cũng sẽ có đối thủ, huống chi là trong một nơi đầy danh lợi như Tinh Hán Ảnh Nghiệp.” Cố Tiêu Duy nói bằng giọng điệu bình thản, nhưng Lạc Tự có thể hình dung được, đó chắc chắn là một trận chiến không khói súng.
“Vì vậy, em đã đến gặp Uông Kiều, chủ tịch đương nhiệm của Tinh Hán Ảnh Nghiệp. Tụi em hợp sức vạch trần những hợp đồng không minh bạch, chuyển giá chi phí, và cả quan hệ ngoài luồng của ông ta. Cuối cùng, đẩy ông ta ra khỏi Tinh Hán Ảnh Nghiệp.”
Chuyện này, có lẽ xảy ra khoảng ba, bốn năm trước. Khi đó, Cố Tiêu Duy vừa tốt nghiệp đại học, nhưng đã sở hữu dũng khí và quyết tâm như vậy.
Không có đường thì tự mở đường. Dù đối thủ mạnh thế nào cũng phải tìm cơ hội để đánh bại họ. Nếu không còn cách nào khác, thì cứ lao vào như đâm đầu vào núi Bất Chu, dù đầu rơi máu chảy, tan xương nát thịt, cũng phải dành lấy một mảnh trời cho chính mình.
“Sau này… tôi cũng sẽ không trốn tránh nữa.” Lạc Tự khẽ lẩm bẩm.
Cố Tiêu Duy khẽ cười: “Vậy anh phải nói được làm được.”
Hai người dùng bữa xong, khi ra ngoài thì phát hiện tất cả bảy, tám chiếc bàn bên ngoài đã đông kín khách. Các nồi lẩu đều sôi đến cạn nước mà chẳng ai vội rời đi.
Có người cầm điện thoại lên, rõ ràng là đang quay phim chụp ảnh họ.
Cố Tiêu Duy đã quá quen với những cảnh thế này, thậm chí không buồn đội mũ, chỉ đeo một chiếc khẩu trang. Lạc Tự đi bên cạnh cậu, cả hai đều mang dáng vẻ “không để ai vào mắt”. Dù là khách trong quán hay fan đứng chờ bên ngoài cửa, không một ai dám tiến lại gần.
Khi họ chuẩn bị sang đường, bất ngờ có một fan lớn tiếng gọi.
“Lạc Tự… em thích anh…!”
Lạc Tự khựng lại, quay đầu nhìn. Đó là một cô gái mặc áo khoác dạ, đôi kính mờ đi vì hơi thở ấm áp.
Anh vốn nghĩ cô ấy đang đợi Cố Tiêu Duy, không ngờ người cô ấy chờ lại là anh.
“Cảm ơn em.” Lạc Tự tháo khẩu trang, nở nụ cười và vẫy tay với cô ấy.
“Hy vọng anh sớm có thêm nhiều tác phẩm hay!”
“Được. Em cũng phải sống thật tốt, thực hiện ước mơ của mình nhé!” Lạc Tự làm động tác ngoắc tay hứa hẹn với cô ấy.
Cố Tiêu Duy thì kiên nhẫn đứng chờ ở bên đường, không chút sốt ruột.
Cô gái nhìn theo bóng dáng hai người họ bước vào khách sạn, rồi quay lại ôm chầm lấy bạn mình.
“Anh ấy còn tháo khẩu trang ra cười với tớ! Thật sự quá dịu dàng!”
“Thật à? Tớ chỉ nhìn thấy Lạc Tự thôi!”
Trong thang máy, Lạc Tự có chút bùi ngùi. “Kể từ khi đóng xong “Mai Tử Vũ”, tôi chưa từng bị fan nào chặn lại để nói thích tôi nữa. Cậu cũng kiên nhẫn thật, đợi tôi nói chuyện với cô ấy xong.”
Cố Tiêu Duy nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt ẩn sau chiếc khẩu trang ánh lên vẻ ôn hòa. “Em không vội. Ai bảo anh bây giờ cũng có sức hút đến thế.”
“Vì em hiểu cảm giác của cô ấy. Người tiền bối mà em tôn kính bước chân vào giới giải trí, em từng nghĩ anh ấy sẽ nỗ lực vươn lên. Em đã dõi theo anh ấy từ phía sau, hy vọng được chứng kiến anh ấy từng bước leo lên bậc thang danh vọng. Dù không cần phải vượt trội hơn người, ít nhất anh ấy cũng nên trở thành một ngôi sao sáng. Nhưng anh ấy lại tự giấu mình đi, mãi chìm đắm trong những lời bôi nhọ của người khác, chẳng chịu ngẩng cao đầu. Cuối cùng, một ngày nào đó, anh ấy bất ngờ xuất hiện. Không chỉ diễn xuất ngày càng tốt hơn mà con đường phía trước cũng trở nên rộng mở. Nếu là em… em cũng sẽ nói với anh ấy rằng: Em luôn ngưỡng mộ anh, xin hãy để em luôn được nhìn thấy anh.”
Đôi mắt Lạc Tự bỗng cay xè, anh ngẩng đầu lên, lo sợ rằng nước mắt sẽ rơi xuống.
“Từ “ngưỡng mộ” thật sự quá lớn lao.” Anh nghĩ. Lạc Tự của quá khứ thật tệ hại, đến mức anh cảm thấy mình không xứng đáng với bất kỳ sự ngưỡng mộ nào của ai.
Huống gì, người đó lại là Cố Tiêu Duy.
“Nhất định nhé?” Cố Tiêu Duy chìa ngón út về phía anh.
“Nhất định!” Lạc Tự không chút do dự, liền móc tay vào ngón út của đối phương.
Ngón tay của Cố Tiêu Duy mạnh mẽ, siết chặt đến mức làm ngón tay Lạc Tự hơi đau, nhưng cũng khiến anh bừng tỉnh.
Khi trở về phòng, Lạc Tự cởi áo khoác ngoài, treo gọn vào tủ, sau đó nhận lấy chiếc áo măng tô của Cố Tiêu Duy, treo ngay bên cạnh.
“Chúng ta hẹn tám giờ, bây giờ mới bảy giờ rưỡi… Đạo diễn Từ vừa gửi các câu hỏi qua đây, cậu xem có câu nào khó trả lời không?”
Lạc Tự vốn định đưa điện thoại của mình cho cậu, nhưng Cố Tiêu Duy lại cúi đầu, nghiêng người tới gần, lướt qua các câu hỏi ngay trong tư thế đó.
“Không có gì khó cả.” Giọng cậu nhẹ nhàng, hơi thở ấm áp lướt qua tai Lạc Tự.
Trong khoảnh khắc ấy, Lạc Tự bất giác mong rằng cậu cứ mãi dựa sát vào mình như vậy.
“Vậy thì tốt rồi. Đáng tiếc là chị Thôi vẫn chưa gửi hành lý của chúng ta tới. Cậu có cần trang điểm không?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật hỏi.
“Anh trang điểm cho em?” Cố Tiêu Duy giả vờ hỏi như vô tình.
“Có gì mà không được, tôi làm cho cậu.”
Câu nói vừa dứt, Lạc Tự bỗng cảm thấy có gì đó là lạ. Anh lập tức nhấc chân, dùng đầu gối húc nhẹ vào lưng Cố Tiêu Duy: “Được lắm, cậu tính kế tôi à!”
“Sao có thể gọi là tính kế được? Không phải anh tự nguyện sao?” Cố Tiêu Duy nghiêm túc trả lời, khuôn mặt chẳng hề tỏ vẻ đùa cợt, như thể người nghĩ lệch lạc chỉ có Lạc Tự.
Lạc Tự nhìn trái nhìn phải, rồi không nhịn được mà thốt lên: “Thật ra, cậu đã rất đẹp trai rồi. Da cậu đã gần như hoàn hảo, không cần nền, đường nét mắt rõ ràng, gò má sắc sảo, xương hàm thì góc cạnh. Thật sự chẳng có chỗ nào cần trang điểm cả.”
Cố Tiêu Duy khẽ mỉm cười, ánh mắt khi ngước lên dường như hút hết ánh sáng xung quanh, sâu thẳm hơn cả màn đêm. “Vậy thì em xem như anh đang khen em.”
Lạc Tự định nói rằng, với anh, cậu chính là tổng hợp của mọi lời khen ngợi đẹp đẽ nhất trên thế gian.
Nhưng những lời ấy, anh chỉ có thể giữ trong lòng.
Nếu nói ra bằng ngữ điệu đùa cợt, sẽ không đủ chân thành. Nhưng nếu nói quá nghiêm túc, lại sợ bản thân không chịu nổi sự ngượng ngùng và ngọt ngào.
Đúng lúc đó, chuông cửa phòng vang lên, giọng đạo diễn Từ vọng tới.
“Hai vị đều ở đây phải không? Chúng tôi có thể vào không?”
“Được rồi, tôi đến đây.” Lạc Tự vội vàng bước tới mở cửa.
Không ngờ chỉ để quay một đoạn VCR, Từ Mục lại cẩn thận đến mức mời hẳn một đội quay phim chuyên nghiệp.
“Thầy Cố, để tôi dặm chút phấn cho anh nhé.” Một chàng trai trẻ mang theo hộp trang điểm tiến tới trước mặt Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng đưa cho cậu ta một chai nước khoáng, giọng trầm ổn: “Không cần đâu, đây chỉ là VCR. Nếu trang điểm quá kỹ, mặt sẽ trông gượng gạo, mất tự nhiên.”
Từ Mục lập tức gật đầu lia lịa: “Đúng đúng, thầy Cố nói phải. Chúng tôi mang chuyên viên hóa trang theo chỉ để phòng trường hợp cần thiết thôi.”
Dù sao thì cũng có không ít nghệ sĩ luôn giữ hình tượng, quay hậu trường thôi cũng phải đảm bảo diện mạo hoàn hảo.
Ánh sáng trong phòng không đủ sáng, hai nhân viên đứng bên cạnh Cố Tiêu Duy cầm phản quang, cố gắng làm gương mặt cậu sáng rõ hơn.
Lạc Tự tò mò tiến gần máy quay, nhìn qua ống kính. Cố Tiêu Duy mặc chiếc áo len tối màu, ngồi trên sofa với dáng vẻ thoải mái, chân bắt chéo, hai tay nhẹ nhàng đặt trên đầu gối. Tư thế này rõ ràng là kiểu “tổng tài bá đạo” trong phim, nhưng khi cậu ngồi lại chẳng có chút gượng ép hay làm màu, ngược lại toát lên sự thanh lịch tự nhiên, như thể phong thái ấy vốn thuộc về cậu.
“Thầy Cố, cậu có thể bắt đầu rồi. Đừng ngại gì cả, muốn nói gì cứ nói, đoạn quay sẽ được chỉnh sửa. Sau khi hoàn tất, chúng tôi sẽ gửi cậu duyệt lại.” Từ Mục lên tiếng nhắc nhở.
“Chào mọi người, tôi là Cố Tiêu Duy. Hôm nay tôi được đàn anh Lạc Tự mời đến để quay một đoạn VCR cho chương trình thực tế đầu tiên của anh ấy,”Bùng cháy nào, tiểu vũ trụ”.
Nhưng mà hiện tại, anh ấy lại đang trốn sau máy quay nhìn lén tôi. Tôi thật sự không biết phải nói gì… Hay là tôi kể vài chuyện xấu hổ của anh ấy hồi quay “Phản Kích” nhỉ?”
Lạc Tự vẫn đứng sau máy quay, nghe vậy liền suy nghĩ một chút rồi quả quyết: “Tôi làm gì có chuyện xấu hổ nào!”
“Ồ, thật không? Vậy nhầm phim trường, suýt nữa chạy sang đoàn phim bên cạnh để đóng vai chàng rể ở rể thì tính là gì?” Cố Tiêu Duy buông một tay, chống lên mép sofa, nghiêng người về phía Lạc Tự. Khoảnh khắc ấy, cả con người cậu như sống động hơn bao giờ hết.
Mọi người xung quanh không khỏi kinh ngạc, hóa ra Cố Tiêu Duy cũng có thể nói chuyện thoải mái như người bình thường.
“Chuyện đó thì tính gì… Hôm đấy là Phương Tần dẫn tôi đi nhầm, đâu phải lỗi của mình tôi.” Lạc Tự vội vàng biện minh.
“Thế cả đoàn phim đều biết anh mơ ước được đóng vai thái giám thì sao? Anh còn chuẩn bị hành lý từ sớm, chỉ chăm chăm đợi nhận vai. Người ta thì mong đạo diễn tăng thêm cảnh quay, còn anh thì háo hức chờ được diễn thái giám, đến mức làm đạo diễn và biên kịch Hoa Tinh Vân cũng phải ngơ ngác.” Cố Tiêu Duy không buông tha.
Lạc Tự lập tức giải thích: “Đó chẳng phải vì tôi chưa từng thử sức nên muốn tích lũy kinh nghiệm sao!”
“À, vậy lát nữa em diễn cùng anh, cho anh thỏa sức làm thái giám từ tối đến sáng mai, thế nào?” Giọng Cố Tiêu Duy mang theo ý cười rõ rệt.
“Tôi thấy là cậu muốn thỏa mãn giấc mơ làm hoàng đế thì có!” Lạc Tự bật cười, không nhịn được mà đáp trả.
Chỉ vài câu đối thoại thôi, ấn tượng của mọi người về Cố Tiêu Duy hoàn toàn thay đổi.
Những lời đồn nào là “người cô lập”, “lạnh lùng cao ngạo” đều biến thành hư vô!
Cố Tiêu Duy biết đùa, và còn cười rất ấm áp!
“Câu hỏi của chương trình chuẩn bị, anh có định hỏi không? Nếu không hỏi, em sẽ… tự ứng biến đấy.” Cố Tiêu Duy nhấn mạnh, giọng điệu có phần trêu chọc.
Lạc Tự lập tức bị dọa bởi cụm từ “tự ứng biến” của cậu, vội vàng rút điện thoại ra. “Hỏi! Tôi hỏi ngay đây! Nhưng cậu phải trả lời nghiêm túc, đừng có tự ý ứng biến nữa!”
“Ừm.” Cố Tiêu Duy trở lại dáng ngồi thoải mái như ban đầu, chỉ là lần này trông có vẻ thư thái hơn nhiều.
“Câu hỏi đầu tiên, bộ phim đầu tiên cậu xem của tôi là gì?”
Vừa hỏi xong, Lạc Tự cảm thấy hơi ngượng ngùng. Đến giờ, vai diễn mà anh hài lòng nhất chính là Bạch Dĩnh trong Phản Kích. Nhưng bộ phim này vẫn chưa phát sóng, chưa được khán giả kiểm chứng.
Còn tác phẩm đầu tay của anh, “Mai Tử Vũ”, thì đã quá lâu rồi. Một bộ phim học đường, lại còn vì hình tượng “nam thần học đường” trong đó mà bị so sánh với Hà Mộ, đến tận bây giờ vẫn bị lôi ra để châm chọc.
Cố Tiêu Duy nhìn về phía Lạc Tự đang đứng sau ống kính, chậm rãi nói: “Mai Tử Vũ. Bộ phim đó khiến em suy nghĩ rất lâu.”
Thật sự là Mai Tử Vũ?
“Suy nghĩ gì cơ?”
“Nhân vật nam thần học đường anh đóng rất dịu dàng, bao dung, hài hước, lại phong độ. Thế nhưng, tại sao nữ chính lại không thích anh, mà lại thích nam chính với tính cách ngông cuồng, ngang ngược?”
“Cái này cậu phải hỏi biên kịch ấy. Có lẽ… có thể… chắc là… sự nguy hiểm có sức quyến rũ hơn so với những phẩm chất dịu dàng, bao dung, hài hước và phong độ kia.”
Có lẽ… so với ngoan ngoãn, người ta vẫn thích sự “hư hỏng” hơn.
“Ồ…” Cố Tiêu Duy cúi mắt, như đang suy ngẫm rất nghiêm túc. “Ban đầu em định đối xử với anh bằng sự dịu dàng, bao dung, hài hước và phong độ. Nhưng xem ra, nguy hiểm một chút vẫn tốt hơn.”
Đạo diễn lập tức sáng mắt. Có diễn biến! Có diễn biến! Cái câu “nguy hiểm một chút vẫn tốt hơn” của Cố Tiêu Duy là có ý gì đây?
Lạc Tự bật cười thành tiếng.
“Cậu còn chưa đủ nguy hiểm à? Sắp tới cậu sẽ đóng vai một họa sĩ đầy nguy hiểm trong bộ phim Dã Thú và Hoa Hồng đấy. Mọi người nhớ ủng hộ bộ phim mới của thầy Cố nhé!”
Đến lúc này, đạo diễn mới chợt nhận ra, hóa ra Cố Tiêu Duy đang khéo léo quảng bá cho bộ phim mới của mình. Nhưng điều đáng nói là Lạc Tự lại rất ăn ý với cậu, lập tức hiểu được ý đồ và tiếp lời một cách tự nhiên.
Có lẽ vì Cố Tiêu Duy thực sự đang trò chuyện với Lạc Tự bằng thái độ thoải mái, nên Lạc Tự cũng dần thả lỏng, cả hai bắt đầu trò chuyện qua lại một cách tự nhiên hơn.
“Khoan đã, chúng ta phải quay lại với Mai Tử Vũ. Theo yêu cầu của chương trình, cậu hãy đánh giá màn trình diễn của tôi trong Mai Tử Vũ, được không?”
Lạc Tự vốn chẳng mấy khi căng thẳng khi thử vai, nhưng giờ đây, việc để Cố Tiêu Duy nhận xét về diễn xuất của mình trong tác phẩm đầu tay lại khiến anh cảm thấy như đang quay về buổi thi đầu vào Học viện Điện ảnh, còn Cố Tiêu Duy thì ngồi đó, như một vị giám khảo quyền uy.
Không thể không thừa nhận, thầy Cố thực sự rất có phong thái của một giáo sư. Nếu có cơ hội, cậu hoàn toàn có thể thử sức với vai hiệu trưởng hay giáo viên.
Nhưng nếu Cố Tiêu Duy vào vai hiệu trưởng, kết hợp với một kịch bản kiểu “trò trốn học, thầy truy đuổi, đi hết con đường mà học sinh muốn đi để rồi chẳng còn lối thoát.” Thì chắc chắn sẽ rất hấp dẫn.
Dù vậy, điều Lạc Tự tò mò hơn cả là Cố Tiêu Duy sẽ đánh giá thế nào về diễn xuất còn non nớt của mình lúc ấy.
Cố Tiêu Duy cúi đầu, khẽ gật nhẹ, động tác mang theo chút ý vị trầm lắng. “Anh đã thể hiện đúng hình ảnh nam thần học đường mà em mường tượng: hội tụ tất cả những điều đẹp đẽ nhất của tuổi trẻ. Nhưng không giống những nhân vật trong các bộ phim thần tượng cố tình được tô vẽ để lấy lòng khán giả, anh diễn rất chân thực, như thể nhân vật đó thực sự tồn tại ngay trước mắt.”
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 57: Một lời đã định
10.0/10 từ 13 lượt.
