Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 55: Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ
Thấy Hạ Đàm đang ghi chép vào sổ tay, sợ quên mất phần thể hiện vừa rồi của Lạc Tự, đạo diễn Thịnh Vân Lam cố kiềm chế khóe miệng đang muốn nhếch lên, bình thản nói:
“Buổi thử vai vẫn chưa kết thúc. Giống như vừa rồi khi gặp Hà Mộ, mọi người đều cảm thấy cậu ấy rất ổn. Sau đó nhìn thấy Lương Thắng Thu, lại cảm thấy cậu ấy rất hợp vai Ôn Dục Trì. Và giờ vừa gặp Lạc Tự, các vị cảm thấy rất kinh diễm, sợ rằng lỡ mất cơ hội này thì không tìm được người như thế nữa. Nhưng biết đâu trong những lượt thử vai sau sẽ còn có những phần thể hiện vượt xa mong đợi.”
Nhà sản xuất và phó đạo diễn liếc nhìn nhau, rồi bất lực lắc đầu, không biết Thịnh Vân Lam thực sự tiêu chuẩn cao hay đang giả vờ điềm đạm.
Không ngờ Cố Tiêu Duy lúc này lại đặt ly giữ nhiệt xuống, bình thản nói: “Vừa rồi hình như chẳng vị giám khảo nào nói Lạc Tự kinh diễm cả.”
Thịnh Vân Lam coi như không nghe thấy gì, cúi đầu xem lý lịch người thử vai tiếp theo.
Phó đạo diễn và nhà sản xuất khựng lại một chút, rồi chợt hiểu ra hàm ý trong lời Cố Tiêu Duy, nếu không ai nói câu đó, thì có nghĩa người cảm thấy “kinh diễm” chính là Thịnh Vân Lam.
Haizz, lớn từng này tuổi rồi mà còn chơi kiểu miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo.
Quả đúng như họ dự đoán, sau khi có màn thể hiện chói sáng của Lạc Tự, các ứng viên sau thật sự là “trừ núi Vu Sơn, chẳng mây ở nơi nào sánh bằng”.
…
Cuối cùng buổi thử vai kết thúc, Hạ Đàm ôm sổ tay vội vã rời đi sau khi nói rằng còn phải sửa lại kịch bản.
Phó đạo diễn duỗi người một cái, vừa nghiêng đầu đã thấy Thịnh Vân Lam vẫn đang xem lý lịch của Lạc Tự.
Cố Tiêu Duy gật đầu với phó đạo diễn rồi nói: “Buổi thử vai kết thúc rồi, tôi về trước đây.”
“À à, Tiêu Duy mệt cả ngày rồi, mau về nghỉ ngơi đi.”
Cố Tiêu Duy mở cửa bước ra, đi về phía thang máy, bước chân ngày càng nhanh, vạt áo khoác cũng lắc lư theo từng bước đi.
Những nhân viên đi ngang qua không nhịn được mà quay đầu nhìn cậu, cảm thấy khó hiểu, không biết chuyện gì khiến Cố Tiêu Duy lại vội vàng như vậy.
Lúc này, Lạc Tự đang ở trong một tiệm sách nhỏ cách khách sạn hai con phố.
Tiệm sách này có lối đi hẹp giữa các kệ, chất đầy sách cũ, thậm chí còn có những cuốn tiểu thuyết từ ba mươi năm trước giá chỉ 1 tệ 9 hào 8 xu.
Chủ tiệm là một ông lão tóc bạc, đeo kính lão, ngồi gần quầy thu ngân đọc báo.
Lạc Tự tiện tay lấy một cuốn sách, ngồi ở chiếc ghế nhựa nhỏ trong góc sâu nhất của tiệm, chăm chú đọc.
Anh lật sách gần hơn một tiếng đồng hồ, ngẩng đầu lên nhìn quanh, vẫn chẳng có mấy người ghé tiệm.
Không trách lúc anh rời đi lại nhận được tin nhắn của Cố Tiêu Duy, bảo anh đợi cậu ở tiệm sách nhỏ này.
Lạc Tự lấy điện thoại ra xem, tin nhắn đầu tiên của Cố Tiêu Duy là: [Buổi thử vai chắc sắp kết thúc rồi, anh có thể đợi em cùng đi ăn không?]
Khoảnh khắc đó, Lạc Tự nhớ đến ánh mắt cuối cùng của Cố Tiêu Duy khi anh đóng cửa phòng thử vai.
Rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng ánh mắt ấy lại ánh lên sự mong chờ đơn thuần, ấm áp.
Xem ra anh chàng này thật sự rất thích vai Ôn Dục Trì anh vừa diễn.
Lạc Tự khẽ cười, nhắn lại: [Tôi đợi ở bãi đỗ xe dưới khách sạn nhé?]
Cố Tiêu Duy trả lời: [Bãi đỗ xe ngột ngạt lắm, anh tới tiệm sách nhỏ trên đường Hoài Hoa Bắc đi. Ở đó vắng vẻ.]
Thế là Lạc Tự mở bản đồ điện tử, tìm được tiệm sách này. Đúng như Cố Tiêu Duy nói, không có khách, cũng chẳng có truyền thông, chỉ cần tìm chỗ ngồi là lập tức được che khuất bởi các giá sách.
Điều khiến Lạc Tự bất ngờ là anh còn tìm được bộ truyện tranh thiếu niên mà anh từng đọc hồi bé. Nhìn kỹ còn là bản chính gốc.
Lạc Tự lập tức mang ra ngồi đọc trên ghế nhựa, thời gian cứ thế trôi qua.
Không biết bao lâu sau, có người bước vào tiệm.
Người đó đi nhanh đến kệ sách đầu tiên, không thấy ai thì lập tức đi tiếp đến dãy thứ hai, thứ ba… cho đến khi nhìn thấy Lạc Tự đang ngồi đọc sách ở góc trong cùng.
Lạc Tự có đôi chân dài, gập lại vừa vặn đặt sách lên đầu gối đọc.
Anh đang chăm chú đọc thì có người đứng chắn ánh sáng trước mặt.
“Hửm?”
Lạc Tự ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Cố Tiêu Duy.
Trong ánh mắt đó như có cơn sóng cuồn cuộn, nếu không tìm được chốn thuộc về, sẽ dâng trào tới tận cùng thế giới.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lạc Tự bị cậu ôm chặt vào lòng.
Anh nghe thấy tiếng thở của Cố Tiêu Duy, hoảng loạn, nén nhịn, như đóa hoa mọc ra từ tận tủy xương, đang cố vùi sâu vào nhịp thở và nhịp tim của người đối diện.
Lạc Tự đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, anh biết vì sao Cố Tiêu Duy lại như vậy.
“Cố Tiêu Duy, bây giờ còn thấy Lục Bình Phong khó diễn không?” Lạc Tự khẽ hỏi.
“Anh là Ôn Dục Trì, vậy thì không khó diễn nữa.”
Lạc Tự vốn định nói Cố Tiêu Duy có thể nào bớt nhập tâm vào nhân vật một chút không.
Nhưng nghĩ lại, điều đó không phải là khuyết điểm, mà là ưu điểm khiến Cố Tiêu Duy nổi bật hơn những diễn viên khác.
“Gần đây cậu cũng đang bị vướng vào vấn đề của Lục Bình Phong trong kịch bản đúng không?”
Cố Tiêu Duy không trả lời, chỉ ôm chặt Lạc Tự hơn: “Ừ.”
Mùi hương nhàn nhạt của hoa mai vẫn chưa tan hết, đột nhiên Lạc Tự nghĩ đến mùi hương trên tóc của Cố Tiêu Duy, mùi ấy đến giờ vẫn chưa bay đi, e rằng cậu đã quanh quẩn trong sân suốt cả đêm, mải nghĩ không thông một vấn đề rằng rốt cuộc trong lòng Lục Bình Phong có tồn tại một con dã thú không?
“Lần sau, nếu gặp phải một vai diễn không thể lý giải được, nhớ đến tìm tôi nhé.”
Giống như kiếp trước cậu từng khích lệ tôi, dũng cảm làm điều mình muốn làm, đóng vai mình muốn đóng vậy.
“Ừ.” Cố Tiêu Duy đáp.
Cậu như vùi mình vào hõm cổ Lạc Tự, hơi thở ấm nóng xuyên qua da thịt thấm vào máu, khiến trái tim Lạc Tự cũng khẽ nóng lên.
“Thầy Cố, cậu bây giờ… đang làm nũng sao?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật hỏi.
“Anh có định nói với người khác không?” Cuối cùng Cố Tiêu Duy cũng buông Lạc Tự ra, nghiêm túc hỏi.
“Nói với ai? Mấy tài khoản truyền thông cũng đâu có trả tiền cho tôi.”
Lạc Tự chậm rãi đứng dậy, ôm bộ truyện tranh đã ngừng phát hành đến chỗ ông lão trông tiệm: “Ông ơi, bộ truyện này bao nhiêu tiền ạ?”
Ông lão liếc nhìn, hờ hững đáp: “Một nghìn năm trăm.”
“Một nghìn năm trăm? Nó là sách cũ mà?”
Ông lão đáp: “Nhưng cũng là sách tuyệt bản.”
Nghe đến hai chữ “tuyệt bản”, Lạc Tự chợt cảm thấy cái giá ấy cũng không phải là đắt.
Đợi Lạc Tự quét mã thanh toán xong, ông lão lấy ra một tờ giấy da lớn từ dưới quầy, gói kỹ bộ truyện lại rồi dặn: “Đây đều là sách rất cũ rồi, về nhớ giữ gìn cẩn thận. Sau này… chưa chắc còn tìm được nữa.”
“Cảm ơn ông ạ.”
Xe của Cố Tiêu Duy đậu ngay con ngõ cạnh tiệm sách, Lạc Tự xách bộ truyện bước lên xe.
“Mà sao cậu biết tiệm sách này vậy?”
“Lần đó đi quay phim tìm bối cảnh, khắp nơi đều không kiếm được tiệm sách nào có cảm giác thời gian và không khí phù hợp. Sau đó có một nhân viên gợi ý chỗ này. Khi bọn em đến quay phim thì tiệm sách suýt nữa đóng cửa rồi.”
“Đóng cửa? Tôi ngồi trong đó một lúc lâu cũng không thấy khách nào. Bây giờ còn chưa đóng mà hồi đó lại định đóng à?”
“Tiệm sách vốn là do hai vợ chồng già cùng mở. Nhưng sau khi bà lão bệnh nặng qua đời, ông lão không muốn tiếp tục nữa. Sau khi bộ phim bọn em quay phát sóng, có nhiều người đến check-in, ông ấy đổi luôn cách kinh doanh. Cho mọi người ký gửi những quyển sách cũ hoặc tuyệt bản vào đó bán, nhiều quyển cũng do ông ấy tự thu thập. Ông ấy cũng cho phép khách đọc sách tại chỗ.”
“Nhưng giờ mạng phát triển lắm rồi, sách có thể bán online mà.”
“Chắc là… một dạng tình cảm đối với sách cũ.” Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự: “Có gì khiến người ta muốn sưu tầm bằng cách để tận tay chạm vào những quyển sách ấy hiệu quả hơn đâu?”
Lạc Tự cười: “Cũng đúng.”
“Trưa nay ăn cơm cùng em không?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Cậu bắt tôi chờ cậu, mà không ăn với tôi luôn thì có phải muốn ăn đòn không hả?” Lạc Tự nửa đùa nửa thật nói.
“Anh đánh không lại em đâu.”
Lạc Tự hơi khựng lại, bị giọng điệu đương nhiên ấy khơi lên chút h*m m**n phân cao thấp.
“Cố Tiêu Duy, bình thường thấy cậu khiêm tốn, cẩn trọng, không ngờ cậu cũng có lúc kiêu ngạo như vậy? Tôi đánh không lại cậu á? Hay chúng ta tìm chỗ so tài thử xem?”
Xe vừa dừng ở ngã tư đèn đỏ, Cố Tiêu Duy đặt hai tay lên vô lăng, quay sang nhìn Lạc Tự: “Chắc chứ?”
“Sao? Tôi chỉ hơn cậu có hơn một tuổi, cậu đã chê tôi già rồi à?”
Cố Tiêu Duy lắc đầu, giọng nhẹ như sợ làm Lạc Tự giật mình: “Em đạt đai đen đẳng 7 tán thủ. Còn anh thì sao, đàn anh?”
Lạc Tự cứng đờ người, rất muốn nói mình từng học võ bao nhiêu năm, nhưng dù có học mấy năm thì giờ chắc cũng trả lại hết rồi.
“Tôi không có đai gì cả, nên chắc khỏi đánh ha. Chúng ta xa trường điện ảnh bao năm, giờ gặp lại vẫn thân thiết như xưa, sao có thể ra tay tổn thương tình cảm được?” Lạc Tự cười nói.
Khóe môi Cố Tiêu Duy cong lên: “Đàn anh thật biết tiến biết lùi.”
Đúng lúc này, điện thoại Lạc Tự đổ chuông, trên màn hình hiện lên tên “Chị Thôi”.
“Chị Thôi, có chuyện gì thế ạ?”
“Chị nói em nghe nè, sếp Giang vừa mới nhận cho em một lịch quay show thực tế – Bùng cháy nào vũ trụ nhỏ. Phản Kích đã sắp đến ngày chiếu rồi, trước khi chiếu, sếp Giang hy vọng em có thể dùng chương trình này để làm nóng tên tuổi! Tăng độ kỳ vọng của khán giả dành cho em! Vì trước đó chưa chốt, sợ ảnh hưởng tâm trạng thử vai của em nên sếp Giang không nói sớm! Giờ thử vai xong rồi, chương trình này cũng chốt luôn rồi!”
“Hả? Bùng cháy nào vũ trụ nhỏ? Nghe quen thế?” Lạc Tự vốn không mấy quan tâm đến show thực tế, hiện giờ nền tảng nào đang hot chương trình gì, anh gần như không biết gì.
Trớ trêu thay, Cố Tiêu Duy bên cạnh cũng là người “miễn dịch với show thực tế”, cậu buột miệng: “Có phải là phim hoạt hình lúc nhỏ hay xem không?”
“Phim nào?”
“Cái phim Thánh Đấu Sĩ ấy.”
“Ồ ồ ồ!” Lạc Tự như vừa bừng tỉnh.
Chị Thôi ở đầu dây bên kia suýt chút nữa lên cơn đau tim. Cô ấy nghe ra được đó là giọng của Cố Tiêu Duy, xem ra người mà Lạc Tự bảo là đợi sau buổi thử vai chính là Cố Tiêu Duy.
Không ngờ Cố Tiêu Duy cũng biết Thánh Đấu Sĩ, mà khoan đã, chuyện đó không quan trọng!
Thánh Đấu Sĩ là chuyện từ mấy trăm năm trước rồi mà!
“Không phải phim hoạt hình đâu! Là show thực tế! Show thực tế ngoài trời! Năm ngoái còn khá hot, năm nay độ nổi tiếng bắt đầu giảm rồi. Một khách mời cố định của chương trình bị thương ở lưng khi leo núi ở tập trước. Đạo diễn chương trình này rất thân với sếp Giang, nên sếp Giang đã đề nghị để em làm khách mời một tập.”
“Ồ. Nhưng em không có khiếu hài hước gì cả, không vui tính, chẳng có mấy mẩu chuyện gây cười hay hình tượng thú vị nào cả… Em mà đi thì chắc chẳng còn mấy cảnh được lên sóng đâu nhỉ.” Lạc Tự nghi ngờ viễn cảnh tươi đẹp mà Giang Dẫn Xuyên nói về chuyện làm nóng tên tuổi trước khi phim lên sóng e là sẽ tan thành mây khói.
Chị Thôi bất lực nói: “Em cần gì phải có khiếu hài hước? Mấy trò chơi nho nhỏ ấy, thắng được thì thắng, không thắng được thì nằm luôn cho xong. Sếp Giang cũng đâu mong em nổi lên nhờ show thực tế. Hơn nữa, dù sao đạo diễn cũng nể mặt sếp Giang, sẽ không cắt sạch phân cảnh của em đâu. Mấu chốt là…”
“Mấu chốt là gì?” Lạc Tự nheo mắt lại.
“Hà Mộ là khách mời cố định của chương trình, đã ký hợp đồng cả mùa.”
“…Vậy nên ekip chương trình muốn xem bản sao này đánh nhau với ngôi sao à?” Lạc Tự bật cười.
Xem ra việc ekip chương trình vui vẻ đồng ý để anh làm khách mời tạm thời, ít nhiều cũng mang mục đích tạo drama từ mối quan hệ không ưa nhau giữa anh và Hà Mộ để gây sự chú ý.
“Ờm… sếp Giang cũng nói rồi…” Chị Thôi cảm thấy câu sau có hơi khó nói.
“Sếp Giang nhà mình nói gì thế? Đừng nói là kêu em có thù báo thù, có oán trả oán nhé?” Lạc Tự cười hỏi.
“Haizz, thật ra cũng gần gần như vậy đấy. Ý của sếp Giang là, không có sự so sánh thì không thấy rõ sự thật. Sếp tự tin rằng, trong show, qua các mặt so sánh trực tiếp, em sẽ áp đảo được Hà Mộ. Hơn nữa, sau lần thử vai cho Dã thú và hoa hồng, Hà Mộ cũng bắt đầu tiếp xúc với một số tài nguyên phim ảnh, mà những tài nguyên đó lại xung đột với định hướng phát triển tương lai mà sếp Giang đã vạch ra cho em. Sếp Giang nghĩ đơn giản thôi, đã ra ngoài lăn lộn thì sớm muộn cũng phải trả giá. Nếu người ta từng gán cho em cái mác bản sao, thì để người ta nếm thử sức mạnh của bản sao đỉnh cấp một lần đi.”
Con người Giang Dẫn Xuyên ấy mà, có thù nhất định phải trả. Nhất là khi giờ đây Lạc Tự và anh ấy đã cùng lên một con thuyền, một người cầm lái, một người căng buồm, những gì Lạc Tự từng chịu thiệt từ Hà Mộ, chắc chắn Giang Dẫn Xuyên sẽ đòi lại. Show thực tế là vùng an toàn của Hà Mộ, nếu Lạc Tự có thể khiến Hà Mộ không thoải mái ngay trong khu vực an toàn, thì con hổ giấy Hà Mộ này chỉ cần chọc một cái là rách. Không thử một lần thì Giang Dẫn Xuyên uống trà phổ nhĩ cũng không thấy ngon nữa.
“Nhưng em đè bẹp Hà Mộ thì liên quan gì đến việc Giang Dẫn Xuyên có tự tin hay không?”
Bên cạnh, Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Liên quan đến con mắt nhìn người.”
“Ha… Thế nếu tôi giành được vai Ôn Dục Trì rồi, vẫn chưa đủ chứng minh mắt nhìn người của Giang Dẫn Xuyên sao?” Lạc Tự phản bác.
“Có thể sếp muốn một sự chứng minh toàn diện. Show thực tế rất thể hiện mức độ được lòng khán giả của một nghệ sĩ.” Chị Thôi nhẹ nhàng khuyên nhủ: “Không phải ai cũng có thể như thầy Cố đây, phim sắp chiếu mà chẳng cần bất kỳ hình thức PR nào. Rượu ngon cũng sợ ngõ sâu đấy.”
“Em cũng muốn xem anh với Hà Mộ đối đầu, chứng minh mắt nhìn người của em.” Cố Tiêu Duy nói.
“Chứng minh mắt nhìn người về phương diện nào?”
Cố Tiêu Duy quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ, tỏ vẻ câu trả lời rõ ràng thế mà anh cũng hỏi.
Đây là lần đầu tiên Giang Dẫn Xuyên tự mình đàm phán để lấy show cho Lạc Tự, dù chỉ là show tạm thời, nhưng với gu chọn chương trình của anh ấy, Lạc Tự tin sẽ không phải là show rẻ tiền, tầm phào.
Nghe chị Thôi nói sơ qua thì thấy toàn mấy trò thể thao vận động, không cần kể chuyện cười hay tạo hình tượng gì hết.
“Vậy thì đi cũng được.”
Show thực tế vốn dĩ không phải sở trường của Lạc Tự. Nếu gọi đi diễn kịch sân khấu thì anh chẳng lo gì cả. Thậm chí là trong cùng một bộ phim, chỉ cần diễn tay đôi, Lạc Tự tự tin sẽ đè bẹp đến mức Hà Mộ không nói nổi lời thoại.
Nhưng quay show… lại là show vận động ngoài trời, Hà Mộ xuất thân là ca sĩ thần tượng, thể lực và phản xạ có khi còn tốt hơn anh nhiều. Nói đè bẹp là đè bẹp ngay cũng hơi khó. Giang Dẫn Xuyên muốn anh đánh bại Hà Mộ trong lĩnh vực cậu ta giỏi nhất… Ừm, Lạc Tự quyết định cứ coi như đi hưởng thụ hoạt động ngoài trời đi vậy.
“Thời gian bắt đầu quay là 8 giờ sáng mai, nhưng địa điểm ghi hình ở thành phố kế bên. Tối nay em phải đến đó trước, chúng ta có thể gặp nhau ở đó… Lần đầu tiên em quay show, chị phải đi cùng mới được. Trước đó sếp Giang cũng dặn chị chọn trợ lý cho em, mà chị chưa có thời gian phỏng vấn hết mấy người đó… Hay là chị chọn đại hai người, dẫn theo luôn, để em cảm nhận thử xem ai phù hợp?”
“Em tự lo được, chắc không cần trợ lý đâu.” Từ trước đến giờ việc gì Lạc Tự cũng tự làm, nếu cứ có người quanh quẩn bên cạnh thì thấy không thoải mái.
“Sao lại không cần được? Em chơi trò chơi toát mồ hôi đầm đìa cũng không cần người đưa nước, lau mồ hôi à?”
“Em có thể tự lấy nước, tự lau mồ hôi mà.” Lạc Tự thật sự không hiểu sao bên cạnh nghệ sĩ lúc nào cũng có trợ lý vây quanh, nào là sửa tóc, nào là phủi bụi trên áo, cứ như không có việc gì làm cũng phải tìm ra chuyện để làm.
“Em cũng cần trợ lý để nắm được sắp xếp của ekip quay chứ?”
Lạc Tự bất đắc dĩ nói: “Chị Thôi à, trợ lý biết được 8 phần, rồi truyền đạt lại cho em còn lại có 5-6 phần, chi bằng em có gì tự nói chuyện với ekip cho xong.”
“Những nghệ sĩ khác đều có trợ lý đi theo, còn em không có, em không thấy thiếu chút khí chất sao?” Chị Thôi vẫn chưa từ bỏ việc thuyết phục Lạc Tự.
Lạc Tự dùng ngón tay gãi nhẹ lên trán: “Thật ra em không quen…”
Lúc này, Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Hay là thế này đi, lát nữa em đưa anh đến chỗ quay chương trình luôn, chúng ta đến đó rồi ăn tối. Còn chuyện trợ lý, nếu là người không quen thì có trợ lý cũng chẳng bằng không có.”
Nghe đến đây, chị Thôi cũng hiểu không thuyết phục nổi Lạc Tự, đành phải bỏ cuộc.
Dù sao ngày mai cô ấy cũng sẽ đến hiện trường, chắc cũng không xảy ra chuyện gì lớn.
Chị Thôi gửi lịch trình chương trình vào điện thoại của Lạc Tự, dặn dò anh nhớ xem kỹ.
Khi Cố Tiêu Duy thực sự lái xe lên đường cao tốc, Lạc Tự kéo tay áo cậu: “Này… cậu thật sự muốn đưa tôi đi quay show à?”
“Ừ. chúng ta đến thành phố N ăn tối nhé. Tiểu Cầm nói ở đó có món gà tiềm bao tử heo rất ngon.”
“Nhưng… mai cậu không có lịch trình gì à?” Lạc Tự lại hỏi.
“Dã thú và hoa hồng đến tháng sau mới khai máy, giờ em có lịch trình gì chứ?”
Nghe đến đây, Lạc Tự thấy hơi chạnh lòng.
“Đúng là cậu không hứng thú với việc kiếm tiền nhỉ.”
“Sao lại nói thế?”
Lạc Tự chống cằm, thở dài: “Cậu xem, cùng là sao hạng A, Hà Mộ người ta quay quảng cáo, chụp tạp chí, lên show thực tế… tranh thủ lúc còn nổi mà kiếm tiền. Còn cậu thì như một cán bộ về hưu chẳng màng thế sự, ngoài đóng phim ra thì chẳng có hứng thú với gì cả.”
“Thế còn gì nữa?” Lạc Tự tò mò hỏi, nghĩ một chút rồi nói thêm: “Tán thủ không tính nha.”
“Anh.” Cố Tiêu Duy trả lời.
“Tôi… liên quan gì đến tôi?”
“Em rất tò mò về anh đấy. Anh chỉ lớn hơn em có hai tuổi mà đã có thể thể hiện những phần sâu kín và sắc sảo nhất của nhân vật, như Bạch Dĩnh, Hoắc Hạo Ngôn, rồi cả Ôn Dục Trì hôm nay. Em thật sự muốn biết anh là người như thế nào, làm sao anh tạo hình được những nhân vật như vậy. Cứ như thể bất kỳ nhân vật nào vào tay anh đều có cách để thể hiện.”
Lạc Tự thu lại nụ cười, bởi anh biết những điều Cố Tiêu Duy nói là thật lòng.
Một khi người này đã quyết theo đuổi điều gì, cho dù có đâm đầu vào tường hay đường cùng núi tận, cậu cũng sẽ không quay đầu.
Chính sự kiên trì này khiến cậu có khả năng đạt đến đỉnh cao.
“Đợi cậu bằng tuổi tôi rồi sẽ hiểu.” Lạc Tự nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vậy sao? Để xem sau một năm ba tháng nữa anh sẽ thế nào.” Cố Tiêu Duy nói.
Họ lái xe gần một tiếng rưỡi mới đến được thành phố N, đến gần địa điểm ghi hình chương trình [Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ]
Lạc Tự xem qua phần sắp xếp của chương trình, chia làm hai phần.
Phần đầu là tại một khu đất trống được đoàn phim thuê trong công viên giải trí, có lắp đặt một số trò chơi; phần sau diễn ra ở một trường đua ngựa tư nhân, có hoạt động cưỡi ngựa.
“Chương trình này có vẻ tốn thể lực đấy, để tôi xem mấy khách mời khác là ai nào.” Lạc Tự gãi đầu: “À… vài cái tên quen lắm nhưng tôi chẳng nhớ ra là ai.”
“Được lên show đều là nghệ sĩ có độ nhận diện cao cả. Mấy năm trước anh cứ ra vẻ như sắp rút khỏi giới giải trí, sản phẩm tốt thì không tham gia, nên dĩ nhiên cũng chẳng biết mấy người có độ nhận diện này.”
Bị nói vậy khiến Lạc Tự hơi ngượng. Quả thật trước đây anh quá mong manh, nhạy cảm.
“Nhưng cũng không hẳn vậy đâu, gần đây anh cũng quen vài người có độ nhận diện mà, ví dụ như anh bạn Trình Phi.”
“Trình Phi cũng không thích tham gia show thực tế.”
“Tôi biết chứ. Làm giám khảo chương trình tuyển chọn thì sợ anh ấy ném micro, mấy show có tương tác thì lại sợ anh ấy đánh khách mời nhập viện, đúng không?”
“Ừ. Trong số khách mời có Hà Mộ, để tăng rating chắc họ sẽ sắp xếp cho anh vào nhóm đối lập. Biết đâu còn cho hai người đối đầu một trận lớn.”
“Đúng rồi, đã chia nhóm rồi. Bên tôi có… Ê, có người quen nè! Lý Thắng Vũ cùng đội với tôi đó!”
“Lý Thắng Vũ? Người từng khiêu khích anh trong đoàn phim Bão táp, rồi bị anh đánh bại ở phần diễn xuất ấy hả?”
“Nhưng sau đó chúng tôi làm hòa rồi. Cậu ta… từng thân với Hà Mộ, nhưng lần đó hình tượng thần tượng sụp đổ mất rồi.”
“Ừm, mong là cậu ta không kéo anh tụt lại. Nhóm anh còn ai nữa?”
Lạc Tự gãi sau đầu: “Khương Mộc Tinh, nghe quen lắm, chắc không phải diễn viên đâu nhỉ?”
“Là ca sĩ, chưa thấy cậu ta vừa hát vừa nhảy bao giờ.” Cố Tiêu Duy cau mày: “Thể lực chắc không tốt lắm.”
“Cậu cũng khó tính quá đấy. Vậy sao cậu không tham gia chương trình luôn đi? Hai ta một đội, thêm Lý Thắng Vũ, đội hình trời chọn! Đạo diễn chương trình chắc vui phát ngất.” Lạc Tự cười, biết rõ Cố Tiêu Duy không thích tham gia show thực tế.
“Được, để em báo quản lý một tiếng, chắc không kịp đâu.”
Cố Tiêu Duy đeo tai nghe Bluetooth vào, ra vẻ chuẩn bị gọi điện cho quản lý.
Lạc Tự sững người: “Cậu… không phải cậu nói là không tham gia show à…”
“Dù sao cũng chỉ làm theo quy trình, chơi hết mấy trò thôi, chắc không giống mấy show tuyển chọn bắt em học lời thoại để đi khen người ta.”
Nghe vậy, Lạc Tự cũng hiểu ra vì sao Cố Tiêu Duy không thích lên show thực tế.
“Nhưng mà như vậy cũng không hay cho lắm… Nếu cậu tham gia, chẳng phải Lý Thắng Vũ hoặc Khương Mộc Tinh sẽ phải bị thay ra sao? Cướp bát cơm của người ta thì cũng chẳng khác gì lấy mạng người ta cả.”
“Xem ra đàn anh không muốn ở cùng đội với em nhỉ. Sợ chúng ta bị so sánh về thể lực sao?”
Lạc Tự nghe thấy ngữ điệu khẽ nhướng lên của Cố Tiêu Duy thì chợt nhận ra cậu chỉ đang trêu mình, chứ thật ra cũng không có ý định tham gia show thực tế thật.
“Nhưng em cũng khá tò mò xem chương trình thực tế ngoài trời như thế này được quay kiểu gì. Không biết có kịch bản sẵn không nữa.” Cố Tiêu Duy nói.
“Vậy đạo diễn chương trình này coi như xong đời rồi, thầy Cố sắp đi thị sát đấy.”
Lạc Tự coi lời Cố Tiêu Duy nói là đùa thôi, dù sao quá trình quay hình thì người ngoài không thể tùy tiện vào xem.
Họ tìm một cửa hàng thức ăn nhanh ven đường, mua hamburger làm bữa trưa, rồi lái xe đến thành phố N.
Ekip chương trình đã đặt sẵn phòng khách sạn cho Lạc Tự, chị Thôi sẽ mang hành lý của anh đến sau.
Cố Tiêu Duy lái xe vào hầm gửi xe, trước khi xuống xe Lạc Tự hỏi: “Tối nay cậu không về thật à?”
“Không về.”
“Vậy cậu ở chung với tôi, hay là thuê phòng riêng?”
Cố Tiêu Duy tháo dây an toàn, nhìn Lạc Tự ở phía bên kia cửa sổ: “Anh chê em à?”
“Làm gì có. Tôi còn bảo chị Thôi mang thêm bộ drap và vỏ chăn đến, bị chị ấy mắng tơi bời trên WeChat, bảo tôi mỏng manh như vậy mà còn không chịu thuê trợ lý.”
Nghe vậy, vẻ mặt của Cố Tiêu Duy trở nên dịu dàng, còn mang theo chút ý cười.
Vì Lạc Tự vẫn nhớ lần trước khi đóng phim với cậu, toàn bộ chăn gối trong phòng đều là cậu tự mang đến.
Hai người đến quầy lễ tân khách sạn, xuất trình căn cước công dân.
Lễ tân thoáng sửng sốt khi nhìn thấy Lạc Tự.
Lạc Tự mỉm cười thân thiện với cô ấy, khiến tai lễ tân ửng hồng.
Khách sạn này thường xuyên có các đoàn chương trình đến quay, nên lễ tân đã quen mặt giới nghệ sĩ. Quản lý còn đặc biệt dặn phải giữ phong thái chuyên nghiệp, không được nhìn chằm chằm nghệ sĩ và phải làm thủ tục thật nhanh.
Nhưng đa số nghệ sĩ đều do trợ lý làm thủ tục, không ngờ Lạc Tự lại tự mình đến. Hơn nữa, mặt mộc của anh còn rất điển trai.
Lễ tân hít sâu một hơi, cầm lấy căn cước công dân thứ hai, định hỏi có phải ở cùng phòng với Lạc Tự không, thì đã thấy cái tên khiến cô ấy giật mình.
— Cố Tiêu Duy.
Cô ấy quay đầu nhìn, quả nhiên là Cố Tiêu Duy.
Cậu mặc một chiếc áo khoác dài màu tối, dáng người cao lớn, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, trầm mặc mà khiêm nhường.
“Anh Cố muốn chọn loại phòng nào?” Cô ấy lễ phép hỏi.
“Tôi ở với anh ấy.” Cố Tiêu Duy khẽ hất cằm, ý chỉ về phía Lạc Tự.
“Phòng của anh Lạc là phòng giường lớn.” Lễ tân tốt bụng nhắc nhở.
Dù là bạn thân cỡ nào thì cũng thường muốn mỗi người một giường, vừa tiện trò chuyện mà không làm phiền nhau lúc ngủ.
Lạc Tự cũng quay đầu lại: “Phòng giường lớn à, tôi ngủ xấu lắm đấy.”
Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng đáp: “Chẳng phải đã từng ngủ chung rồi sao.”
Lễ tân bỗng ngẩng đầu, cô ấy vừa nghe thấy gì thế?
“Cũng được, nếu quay xong chương trình mà vẫn ổn thì tối còn có thể cùng nhau thảo luận kịch bản.”
Nghe đến đây, lễ tân âm thầm thở phào, hai người này nói chuyện quả thật có chút mờ ám.
Cố Tiêu Duy nhận lấy thẻ phòng từ tay lễ tân, khẽ chạm vào trán Lạc Tự một cái: “Em không muốn thảo luận kịch bản với anh, em chỉ muốn ngủ cùng anh một giấc thật ngon thôi.”
Lễ tân như bị ai đấm một cú vào tim, Cố Tiêu Duy vừa nói gì thế?
Dùng giọng điệu lạnh tanh nói “chỉ muốn ngủ cùng một giấc thật ngon”?
Sau đó lễ tân lại bình tĩnh lại, dám nói ra ở nơi công cộng như vậy chứng tỏ giữa họ chắc chẳng có gì mờ ám cả.
Lạc Tự mỉm cười xin lỗi lễ tân: “Xin lỗi nhé, dạo này cậu ấy hơi nhập vai, vai diễn có chút vấn đề…”
Nói xong, Lạc Tự còn chỉ chỉ lên đầu mình.
Lễ tân bị biểu cảm bất đắc dĩ của Lạc Tự chọc cười.
Đợi hai người vào thang máy rồi, lễ tân mới vỗ ngực một cái.
Cô ấy từng xem bộ phim [Mai Tử Vũ] của Lạc Tự, từng mơ mộng có một nam thần như anh thích mình.
Sau đó vì Lạc Tự không có tác phẩm nổi bật nào nên cô ấy cũng dần quên anh đi.
Cho đến khi giáp mặt lần này, cô ấy mới phát hiện Lạc Tự đã khác xưa rất nhiều, ngũ quan sắc sảo, chân mày đậm như mực, khiến cô ấy chợt nhớ đến cơn mưa phùn Giang Nam và ánh trăng mờ trên mặt hồ.
Những xúc cảm tuổi trẻ từng bị vùi lấp trong cuộc sống bộn bề lại trỗi dậy lần nữa.
Cô ấy chân thành thấy mừng cho Lạc Tự và cũng mong được thấy anh trên chương trình.
Trong thang máy, Lạc Tự dùng khuỷu tay huých nhẹ Cố Tiêu Duy: “Bạn học Cố, lần sau làm ơn đừng nói mấy lời dễ gây hiểu lầm ở nơi công cộng nữa được không?”
“Lời nào gây hiểu lầm?” Cố Tiêu Duy quẹt thẻ chọn tầng.
Lạc Tự khoanh tay, vừa bực vừa buồn cười: “Câu em chỉ muốn ngủ cùng anh một giấc thật ngon đó! Cậu có thể tự giác một chút được không, anh là ngôi sao hàng đầu đấy!”
Cố Tiêu Duy suy nghĩ chưa đến nửa giây: “Ồ, giờ sửa lại thành em chỉ muốn ngủ cùng anh.”
Cửa thang máy mở, Cố Tiêu Duy đi trước, Lạc Tự đi sau. Anh nghĩ, câu này còn gây hiểu lầm hơn cả câu trước nữa đó!
Cố Tiêu Duy mở cửa phòng, chiếc giường lớn trắng toát nằm ngay chính giữa.
Lạc Tự sờ thử ga giường, ừm, cũng sạch sẽ đấy.
Nhưng mà cái phòng tắm này… sao lại cởi mở quá vậy?
Lạc Tự gõ vào tấm kính trong suốt như nước: “Cố Tiêu Duy! Cái này là kính đấy! Cậu nói xem, lỡ một người đang tắm thì người kia bắt buộc phải nhìn à?”
Cố Tiêu Duy bước lại gần, nhìn theo ánh mắt của Lạc Tự: “Anh cũng có thể không nhìn mà.”
“Không, tôi muốn nhìn.” Lạc Tự chỉ vào mắt mình, rồi chọc ngón tay vào ngực Cố Tiêu Duy.
“Được thôi, chúng ta cùng nhìn.” Cố Tiêu Duy vẻ mặt bình thản, không hề thấy lúng túng chút nào.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 55: Bùng cháy nào, vũ trụ nhỏ
10.0/10 từ 13 lượt.
