Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Chương 37: Cố Tiêu Duy, chờ tôi một chút nhé
Trong bữa ăn, mọi người trò chuyện rôm rả về các nhân vật trong kịch bản, rồi chuyển sang đề tài buổi thử vai của Lạc Tự.
“Lúc đầu tôi nghe người ta nói, cậu được chọn là nhờ ngoại hình đẹp, nên cũng hơi coi thường cậu một chút.” Trình Phi lên tiếng: “Giờ thì phải nói một câu xin lỗi. Diễn xuất của cậu rất ổn, suýt nữa tôi không theo kịp.”
“Không sao đâu, vì lúc thử vai, mọi người chỉ nhìn thấy ngoại hình của tôi, chứ không thấy được khả năng diễn.” Lạc Tự vừa rót trà cho Trình Phi, vừa nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Nhưng anh Trình, anh có thể nói thật cho tôi biết lý do thực sự khiến anh không hài lòng với tôi không?”
“À…” Trình Phi ngẩn người.
Ánh mắt của Lạc Tự trông có vẻ ôn hòa, nhưng lại rất sắc sảo.
Lúc này Trình Phi mới nhận ra, khi diễn, Lạc Tự đã cố tình thu ánh mắt lại, còn bây giờ, mới thật sự có sức nặng.
Chuyên viên trang điểm và trợ lý cùng ăn cũng thấy bất ngờ.
Lẽ nào ngoài những chuyện cũ rích như thường xuyên lên bảng tìm kiếm vì nghi đạo nhái hình tượng, giành giật suất diễn, hay việc đàn em của Trình Phi không giành được vai nên anh ta khó chịu ra, còn có lý do nào khác sao?
“Chúng ta nên thành thật với nhau, không để bụng gì cả thì sau này quay phim mới suôn sẻ.” Lạc Tự đẩy tách trà về phía Trình Phi.
Trình Phi nhìn anh, im lặng khá lâu rồi thở dài: “A Thanh, Tiểu Quân, hai người ra ngoài thanh toán trước đi.”
Trợ lý có vẻ lo lắng: “Nếu hai người có thể nói chuyện thẳng thắn thì tốt quá. Nhưng nhất định phải bình tĩnh nhé.”
Lạc Tự gật đầu: “Anh Thanh yên tâm. Tôi và thầy Trình nhất định sẽ nói chuyện tử tế.”
“Tôi chỉ sợ anh ấy… nổi nóng lên thì…”
Trình Phi cau mày: “Này, cậu nói cái gì đấy? Tôi đánh cậu ta chắc?”
Lạc Tự cũng gật đầu: “Ừ, cho dù đánh thật thì thầy Trình cũng không đánh thắng tôi đâu.”
Trình Phi nhìn Lạc Tự bằng ánh mắt kiểu “ai cho cậu sự tự tin đó vậy?”.
Trợ lý và chuyên viên trang điểm rời đi, để lại căn phòng riêng cho hai người họ.
Trình Phi không phải kiểu người dài dòng, đi thẳng vào vấn đề: “Tôi đoán cậu không nhớ đâu. Mấy năm trước có một phim cổ trang tên là Trà Đạo, đoàn phim có mời cậu thử vai một nhân vật thám hoa đúng không?”
“Có nhớ.”
“Tại sao cậu không đến thử vai? Là vì cậu coi thường vai phụ sao?” Trình Phi hỏi.
Lạc Tự cụp mắt xuống, rồi lắc đầu: “Vì lúc đó tôi đang bị dân mạng chửi rủa liên tục, tâm lý yếu quá nên không chịu nổi.”
“Tâm lý yếu?”
Nghe vậy, Trình Phi rõ ràng tức giận, anh ta vỗ ngực mình nói: “Chúng ta làm diễn viên, vai diễn tạo ra là để bị đánh giá. Dù bị chửi, bị bôi nhọ, bị hiểu lầm, thậm chí bị khán giả đồng hóa với nhân vật, đó đều là điều bình thường của nghề này. Cậu có, tôi có, những diễn viên khác cũng có. Những chuyện này mà cũng không chịu nổi, thì cậu còn định đi tiếp con đường này thế nào?”
Ngón tay Lạc Tự khẽ động: “Anh Trình nói đúng, giờ tôi cũng rất hối hận. Nhưng… đây là buổi thử vai của tôi, sao anh Trình lại tức giận đến vậy?”
“Bởi vì… một người bạn của tôi rất đánh giá cao cậu, cậu ấy cho rằng cậu có tài năng, nên đã đưa bộ phim thần tượng đầu tay của cậu cho đạo diễn Trà Đạo xem, còn gửi luôn các đoạn diễn thử của cậu ở trường cho đoàn phim. Vì sự kiên trì đó, đạo diễn bị cảm động và cho cậu một suất thử vai.”
Lạc Tự khựng lại một chút. [Trà Đạo] là phim của ba năm trước, lúc đó danh tiếng của anh đã bị Truyền thông Chu Tước vắt kiệt, không ngờ vẫn còn người nhớ đến anh.
“Sau đó còn có phim truyền hình Gai Nhọn, cũng là bạn tôi… cậu ấy giống tôi, là người không thích nịnh hót, không thích giao du tiệc tùng, lúc đó cậu ấy vừa mới đứng vững vị trí của mình, vậy mà vì cậu lại mời đạo diễn casting ăn cơm, uống say đến nỗi phải gọi tôi lái xe đến đón về. Tất cả những điều này, chẳng phải là để đạo diễn casting cho cậu một cơ hội thử vai sao! Cậu có biết vai trợ lý kiểm sát viên đó, đàn em của tôi rất muốn có được không? Nhưng đoàn phim thấy cậu ta diễn chưa tới nên không cho thử vai!”
Lạc Tự không định đổ lỗi cho Bạc Văn Viễn, vì từ đầu đến cuối, sai đều là ở anh. Không chỉ chọn sai, còn tin nhầm người, biết rõ người kia không đi đúng đường mà lại không dám phản kháng.
Đi sai đường không đáng sợ, đáng sợ là không có dũng khí quay đầu lại.
“Là lỗi của tôi, lúc đó tôi không đủ kiên định.”
“Còn cả Đại Lộ Hoàng Hôn, một bộ phim trọng điểm. Bạn tôi phải chật vật lắm mới giành được vai của mình, thế mà còn ngây thơ đi nói chuyện với đạo diễn…” Nói đến đây, Trình Phi hơi nghẹn lời.
“Cậu ấy lại giúp tôi xin một suất thử vai, thầy giáo có tư tưởng tiến bộ phải không?”
“Đúng! Vì chuyện đó mà còn xích mích với bên sản xuất. Đương nhiên, diễn xuất của cậu ấy ai cũng phải công nhận, đạo diễn và nhà đầu tư đều thích, một nhà sản xuất cũng không làm gì được cậu ấy. Nhưng giai đoạn đó là thời điểm quan trọng phát triển sự nghiệp, nhỡ đâu bị đâm sau lưng thì sao? Kết quả là, giấy mời thử vai được gửi cho cậu, vậy mà… cậu lại không đến! Cậu đi đóng cái phim mạng rác rưởi nào đó!”
Nghe đến đây, Lạc Tự đã biết người đó là ai rồi.
Vì vào đêm Bạch Dĩnh đóng máy, người đó đã hỏi anh trong lúc nửa tỉnh nửa say, rằng vì sao lại từ bỏ những vai diễn đó.
“Cậu ấy… tại sao lại giúp tôi nhiều như vậy?” Cổ họng Lạc Tự khàn đặc, trong lòng như có những đợt sóng liên tục trào dâng, cố nén cũng không nén nổi.
“Tôi làm sao biết được tại sao. Cậu ta thích xem cậu đóng Mai Tử Vũ đến vậy, chắc là có filter thần tượng trong lòng thôi.” Trình Phi bực bội nói.
Là loại filter thần tượng gì, mà khiến người kia hết lần này đến lần khác hạ thấp thể diện để giúp đỡ anh?
“Anh Trình, cảm ơn anh đã nói với tôi.” Lạc Tự hít sâu một hơi, nói một cách nghiêm túc.
Cố Tiêu Duy đã từng hỏi anh vì sao lại từ bỏ những vai diễn đó trong lúc anh đầu óc không tỉnh táo. Nhưng với tính cách của Cố Tiêu Duy, sẽ không bao giờ kể cho Lạc Tự biết những cơ hội thử vai ấy đã được giành lấy thế nào.
“Đừng cảm ơn tôi. Bây giờ tôi cảm thấy mình quá bốc đồng, lẽ ra không nên nói với cậu chuyện này. Tôi không thích cậu, vì tôi thấy cậu… không có tim không có phổi, yếu đuối ích kỷ, chẳng gánh nổi chuyện gì, cơ hội tốt như thế… Ba vai diễn ấy chỉ cần cậu nắm được một cái, thì giờ cũng đâu đến nỗi như thế này.” Trình Phi thở dài, giọng đầy trách móc.
Lạc Tự lại rót trà cho Trình Phi, rất nghiêm túc nói: “Anh Trình, anh yên tâm. Tôi sẽ không sống qua loa nữa. Mỗi vai diễn, mỗi câu thoại, tôi đều sẽ nghiêm túc mà thể hiện.”
“Tôi… quay phim với cậu cả ngày hôm nay cũng thấy, cậu không phải loại người sống qua loa. Mấy năm nay tôi cũng phần nào cảm nhận được là có người cố tình nhắm vào cậu. Nhưng nói thật, sao cậu lại vô dụng thế chứ!” Trình Phi giận mà không ghét: “Mấy kẻ gõ phím, mấy đám seeding nói vài câu mà cậu cũng chịu không nổi. Nói cậu ăn đồ thừa của Hà Mặc nghe thì khó nghe thật đấy, nhưng khi không có gì để ăn, ai cho tôi đồ thừa tôi cũng ăn! Không những ăn, tôi còn cảm ơn người ta!”
Lạc Tự biết những năm qua Trình Phi cũng tự mình bươn chải mà đi lên. Trình Phi trụ được, nhưng Lạc Tự trước đây lại sa lầy trong vũng bùn, không cách nào bò lên được.
Vì hồi đó, Lạc Tự xem lòng tự trọng còn quan trọng hơn cả sự nghiệp diễn xuất.
“Thôi, giờ thì chuyện cũng nói rõ rồi, cậu cũng hứa với tôi rồi! Vậy thì thật sự bỏ qua hết đi!”
Trình Phi đứng dậy, vỗ vai Lạc Tự, lại nói thêm một câu: “Trước kia tôi thấy bạn tôi mắt mù, sao lại thấy cậu có tiềm năng? Nhưng hôm nay quay phim với cậu xong, tôi phải khâm phục cậu ấy rồi. Cặp mắt đó của cậu ấy, tôi có cố thế nào cũng không theo kịp!”
Lạc Tự hít sâu một hơi. Thì ra trong khoảng thời gian tăm tối không thấy ánh sáng ấy, vẫn luôn có một người không ngừng tỏa sáng, cố gắng soi sáng thế giới của anh.
Chỉ là anh không nhìn thấy.
Cũng không biết trân trọng.
Thì ra câu nói: “Cùng anh đứng ở đỉnh cao, nhìn người khác tranh danh đoạt lợi” không chỉ là lời nói suông.
Trái tim Lạc Tự như muốn vỡ tung vì xúc động, như thể anh quay về thời đại học, khi còn non trẻ, đứng trên sân khấu đọc vang cùng các bạn: “Chiến mã thanh xuân, rong ruổi ba vạn dặm”, trái tim ngập tràn khát vọng về tương lai.
Và Cố Tiêu Duy, có lẽ khi ấy đang đứng dưới sân khấu lặng lẽ nhìn anh.
“Thôi, muộn rồi, mai còn phải quay nữa. Tôi đưa cậu về.” Trình Phi lên tiếng.
Vì các cảnh quay của Lạc Tự trong [Bão Táp] chủ yếu diễn ra trong văn phòng, lại quay ngay trong thành phố, gần căn hộ của anh, nên anh không cần ở lại nơi đoàn phim sắp xếp mà có thể đi làm và tan làm như bình thường.
Trình Phi biết Lạc Tự không có xe, cũng không có trợ lý, nên đặc biệt đi đường vòng để đưa anh về căn hộ.
Từ lúc Trình Phi kể cho anh biết cơ hội thử vai ba vai diễn kia là do ai giành về, Lạc Tự đã muốn lao tới trường quay phim [Phản Kích] để gặp người đó.
Cảm giác đó ngày càng mãnh liệt.
Anh tự hỏi mình có điên rồi không?
Nhưng dù có điên, anh vẫn muốn gặp người đó.
Bây giờ đã là mười giờ tối, cho dù bắt taxi đi ngay, nhanh nhất cũng phải một giờ sáng mới tới được phim trường.
Nhưng đến nơi rồi thì Cố Tiêu Duy cũng ngủ rồi nhỉ?
Chẳng lẽ nửa đêm nửa hôm gọi người ta dậy chỉ để nói một câu “Cảm ơn”, người ta không coi mình là tên điên chắc?
Lạc Tự rất muốn lại gần người đó một chút, cho dù chỉ là đứng bên ngoài tường rào phim trường, thì câu “Cảm ơn” ấy cũng sẽ có thêm chút trọng lượng.
Anh biết mình đang bốc đồng, nhưng cảm xúc bốc đồng này thật sự không thể dập tắt được.
Lạc Tự hít sâu một hơi, sau khi đã hạ quyết tâm, anh bước ra phố lớn, vẫy mấy chiếc xe, nhưng tất cả tài xế đều nói giờ này quá muộn, không đi hướng phim trường. Dù Lạc Tự cam kết sẽ trả thêm phí khứ hồi, các tài xế vẫn cảm thấy người đi tới phim trường vào nửa đêm thế này chắc không phải người bình thường.
Anh thử đặt xe qua mạng, nhưng đơn đặt sớm nhất cũng phải đến 5 giờ sáng hôm sau mới có hiệu lực.
Lạc Tự đứng ngoài gió lạnh gần hai tiếng, bắt đầu thấy hối hận. Có lẽ thứ anh cần không phải là một căn nhà, mà là một chiếc xe.
Nếu có xe riêng, anh đã có thể tự lái xe đến tìm Cố Tiêu Duy rồi.
Thời tiết đã lạnh, Lạc Tự kéo cổ áo lên, quay người trở về khu chung cư, thất thần đi lên lầu.
Anh tắm xong, bật đèn lên, ôn lại lời thoại cho buổi diễn ngày mai.
Rõ ràng đã xem kịch bản vô số lần, vậy mà anh ngồi đó gần một tiếng đồng hồ mà không đọc nổi lấy một chữ. Trong đầu toàn là ánh mắt của Cố Tiêu Duy lúc tiễn mình rời đoàn phim Phản Kích.
Lạc Tự liếc nhìn đồng hồ, hai giờ rưỡi sáng rồi, có lẽ đêm nay sẽ là một đêm mất ngủ.
Anh theo thói quen mở điện thoại, chẳng biết từ khi nào mà ngón tay đã chạm đến ảnh đại diện WeChat của Cố Tiêu Duy. Anh muốn nói gì đó với cậu, nhưng lại lo giờ này làm phiền cậu thì sao?
Thế mà vừa buông tay, một đoạn tin nhắn thoại trống trơn lại bị gửi đi.
“Đậu xanh!”
Lạc Tự vội vàng thu hồi lại, nhưng giây tiếp theo, Cố Tiêu Duy đã trả lời.
Cố Tiêu Duy: [Anh gửi gì thế?]
Tim Lạc Tự đập mạnh một nhịp, chẳng lẽ cậu đang quay phim đêm à? Muộn thế này rồi mà vẫn chưa ngủ?
Lạc Tự ghé sát micro, nhỏ giọng trả lời: [Không có gì, tôi lỡ tay thôi.]
Rất nhanh, Cố Tiêu Duy gửi một đoạn thoại lại: [Không sao là tốt rồi, ngủ sớm một chút đi.]
Giọng Cố Tiêu Duy trầm ấm, lại có từ tính, Lạc Tự không nhịn được mà nghe đi nghe lại mấy lần. Anh mơ hồ nghe thấy đầu dây bên kia có tiếng lon nhôm bị gió thổi lăn trên đất.
Một cảm giác mãnh liệt dâng lên trong lòng, như thể có một sức mạnh thúc đẩy anh bật chăn dậy, kéo rèm cửa sổ nhìn ra ngoài.
Dưới lầu đậu một chiếc xe, chính là chiếc Mercedes đen mà tài xế Trương đưa anh về lần trước.
Một người đàn ông cao ráo mặc áo khoác dạ tối màu đang đứng bên xe, cúi đầu nhìn điện thoại.
“Chết tiệt!”
Lạc Tự quay người chộp lấy áo khoác, mang dép lê, cầm theo điện thoại và chìa khóa rồi lao ra ngoài.
Lần đầu tiên anh cảm thấy thang máy sao mà chậm thế, đợi mãi mới đến.
Anh chạy như bay, từ cửa tòa nhà đến cổng khu chung cư, khoảng cách hóa ra lại xa đến thế.
Anh thở hổn hển, chạy đến trước chiếc xe.
“Cố Tiêu Duy!”
Người đàn ông khựng lại, ngẩng đầu lên: “Đàn anh.”
Lạc Tự vừa đến trước mặt, việc đầu tiên mà Cố Tiêu Duy làm là đưa tay cài lại cúc áo khoác cho anh.
“Sao cậu lại đến đây? Quay Phản Kích xong rồi à?” Lạc Tự hỏi.
“Chưa.”
“Thế là sao? Ngày mai cậu không có cảnh quay à?” Lạc Tự tròn mắt.
“Em sẽ lái xe quay về ngay.”
Ánh đèn đường lạnh lẽo, con phố dài lúc rạng sáng vắng lặng, gió cuốn lá rơi bay rồi lại rơi xuống, bóng dáng Cố Tiêu Duy cao lớn mà cô đơn.
“Sao anh lại xuống đây luôn như vậy.” Cố Tiêu Duy nhìn đôi chân mang dép lê của Lạc Tự, cau mày lại.
Cậu mở cửa xe, ấn Lạc Tự ngồi vào.
“Chậm thôi! Chậm thôi! Tôi đập đầu bây giờ!”
“Em chắn cho anh rồi.”
Cố Tiêu Duy bật hệ thống sưởi trong xe lên.
Lạc Tự bực bội nói: “Ban ngày cậu quay phim, ban đêm lái xe mấy tiếng, cậu biết là mình đang lái xe trong tình trạng mệt mỏi không? Còn nữa, cậu chạy ra ngoài có được sự đồng ý của đoàn phim chưa?”
“Em sợ nếu em không đến, tâm trạng anh sẽ bị ảnh hưởng.” Cố Tiêu Duy nói.
“Tâm trạng của tôi…” Lạc Tự ngẩn người: “Anh Trình nói với cậu à?”
Cố Tiêu Duy gật đầu, giọng vẫn bình tĩnh: “Đưa anh về nhà xong, anh Trình đã xin lỗi em. Nói là không nên kể cho anh nghe chuyện quá khứ mà chưa được em đồng ý, anh ấy trách mình không kiềm chế được.”
Lạc Tự nhìn nghiêng gương mặt của Cố Tiêu Duy, rồi chống tay lên bảng điều khiển mà bật cười, vai run nhẹ.
“Cậu nói xem… cậu nói chúng ta có phải là tâm ý tương thông không?” Lạc Tự quay mặt sang, vừa vặn để lộ đôi mắt nhìn về phía đối phương.
“Chẳng lẽ, anh cũng muốn đến tìm em hả?” Cố Tiêu Duy hỏi.
“Đúng vậy. Chỉ tiếc là, tôi không có xe. Gọi taxi thì không được, đặt xe phải chờ đến ngày mai. Tôi nhớ cậu đến mất ngủ…”
Lạc Tự chợt nhận ra lời mình dễ gây hiểu lầm: “Ý tôi là, tôi nhớ đến chuyện trước đây cậu đã cố gắng giúp tôi giành được vai diễn thế nào, những cơ hội mà người ta mơ cũng không có, vậy mà tôi lại dễ dàng từ bỏ. Tôi nợ cậu không chỉ là một lời xin lỗi.”
“Anh chưa bao giờ nợ em thứ gì cả.” Cố Tiêu Duy nhìn vào mắt Lạc Tự, chậm rãi nói từng chữ: “Em chỉ sợ anh sẽ trằn trọc cả đêm vì muốn xin lỗi em, nên mới đích thân đến tìm anh. Hôm đó anh say rượu, anh nói với em là anh muốn có người bạn đồng hành, không biết anh còn nhớ không?”
“Thật ra hôm đó tôi nói gì, ban đầu tôi không nhớ rõ.” Lạc Tự bất đắc dĩ vỗ nhẹ sau đầu mình: “Nhưng khi Trình Phi nhắc đến những vai diễn mà tôi đã từ bỏ, tôi lại nhớ ra.”
“Em cũng vậy.” Cố Tiêu Duy nói.
“Cậu cũng vậy là sao?”
“Em cũng muốn có một người đồng hành của riêng mình. Muốn một người cùng em nhập vai, coi mỗi nhân vật như cả một đời để diễn.”
Từ đầu ngón tay đến trái tim, Lạc Tự đều trở nên ấm áp vì lời nói của Cố Tiêu Duy.
“Em cần một người, khi kết thúc vai diễn, có thể cùng em bước ra khỏi thế giới ấy và nói với em rằng, em vẫn là em, anh vẫn là anh.”
Cố Tiêu Duy nhìn Lạc Tự.
Ngược ánh sáng ngoài cửa sổ, trong bóng râm, đôi mắt của Cố Tiêu Duy lại càng thêm rõ ràng, đó là sự tồn tại chân thật và mạnh mẽ hơn bất cứ thứ gì có thể nhìn thấy hay chạm vào.
“Tôi thật sự rất muốn biết, vì sao cậu lại giúp tôi nhiều như vậy?” Lạc Tự không kìm được mà hỏi.
“Vì anh từng giúp em, và chuyện đó rất quan trọng đối với em.” Cố Tiêu Duy đáp.
Giọng cậu bình thản, mang theo sự điềm tĩnh và tự nhiên như lẽ dĩ nhiên. Câu trả lời đơn giản và thẳng thắn hơn Lạc Tự tưởng tượng, dù Cố Tiêu Duy không nói rõ, nhưng đối với Lạc Tự thì vô cùng quý giá.
“Chuyện quan trọng gì vậy?” Lạc Tự hỏi.
“Đợi đến khi em cảm thấy anh sẽ không dễ dàng từ bỏ nữa, em sẽ nói cho anh biết.”
Đúng vậy, nếu anh lại từ bỏ, thì cũng chẳng cần biết lý do nữa rồi.
“Cố Tiêu Duy, chờ tôi một chút một chút nhé.” Lạc Tự nói.
“Hả?”
“Tôi sẽ cố gắng đuổi kịp cậu nhanh nhất có thể.”
Cố Tiêu Duy mỉm cười, như sao Mai sắp sửa kéo theo bình minh rạng rỡ.
“Bây giờ gần ba giờ rồi, em phải về đây.”
“Vậy cậu đợi chút! Tôi lấy cho cậu ít đồ mang theo ăn trên đường!”
Lạc Tự mở cửa xe, xỏ dép lê rồi chạy ra ngoài.
Cố Tiêu Duy định giữ anh lại, nhưng anh đã chạy xa rồi.
Lạc Tự trở về căn hộ của mình, nhanh chóng mở máy pha cà phê xay bột, lấy trứng từ tủ lạnh, bật bếp chiên, lấy giăm bông ra, rửa sạch cà chua, đến khi làm xong sandwich thì cà phê cũng vừa pha xong.
Lạc Tự cho cà phê vào bình giữ nhiệt, gói sandwich bằng giấy bạc, rồi lại lao xuống.
Anh nhét tất cả qua cửa sổ xe.
“Cà phê cho cậu uống trên đường! Buồn ngủ thì nghỉ chút, đừng gắng quá! Sợ cậu đến phim trường không kịp ăn sáng! Sandwich này coi như bữa sáng nhé.”
Cố Tiêu Duy hạ kính xe xuống, nhận hết mọi thứ, rồi bất ngờ ôm chầm lấy Lạc Tự.
“Cảm ơn anh, đàn anh.”
Lạc Tự vỗ vỗ lưng anh: “Về đến đoàn phim rồi thì gửi tin nhắn báo bình an nhé.”
“Ừ.”
Lạc Tự khoanh tay đứng một bên muốn tiễn cậu, ai ngờ Cố Tiêu Duy lại nói: “Em sẽ chờ anh lên nhà rồi mới đi.”
“Không cần đâu!”
Cố Tiêu Duy chỉ mỉm cười nhàn nhạt: “Em sợ đàn anh gặp nguy hiểm.”
“Tôi có thể gặp nguy hiểm gì chứ? Cả con phố này chỉ có mình cậu muốn cướp tiền hay cướp sắc hả?” Lạc Tự bật cười hỏi lại.
“Cướp sắc.” Cố Tiêu Duy đáp.
Chỉ hai chữ thôi, nhưng qua chất giọng đặc biệt của cậu, như thể có thứ gì đó muốn thoát khỏi vẻ ngoài nghiêm túc điềm tĩnh mà bùng nổ ra.
Tim Lạc Tự khẽ rung lên, quả không hổ danh là Cố Tiêu Duy, càng có cảm giác cấm dục, người đời lại càng muốn thấy cậu buông thả.
Nếu không phải anh đã thấy Cố Tiêu Duy mười năm sau vẫn còn độc thân, có khi thật sự tưởng cậu đã động lòng rồi.
“Đàn anh hiện giờ là tài sản âm, không cướp được tiền đâu.” Cố Tiêu Duy lại nói.
Thấy chưa thấy chưa, lại nghiêm túc mà pha trò nhạt như vậy.
Lạc Tự không nhịn được bật cười, quay người trở vào căn hộ.
Việc đầu tiên anh làm khi về đến nhà là nhìn ra cửa sổ.
Quả nhiên xe của Cố Tiêu Duy vẫn chưa đi, cho đến khi Lạc Tự đứng ở cửa sổ vẫy tay, cậu mới rời đi.
Chỉ mới gặp cậu một lần, thậm chí chưa nói được mấy câu, nhưng Lạc Tự lại có cảm giác như bừng tỉnh.
Anh đã có mục tiêu nhất định phải đạt được.
Vì mục tiêu đó, anh có thể băng qua mọi chông gai, dời núi lấp biển, anh có thể mặc kệ sự phỉ báng của người đời, ngược gió mà tiến bước.
Bởi vì, Cố Tiêu Duy đang đợi anh.
Lạc Tự nằm trên giường, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.
Khi bị chuông báo thức đánh thức, việc đầu tiên anh làm là nhìn điện thoại. Tin nhắn đầu tiên là của Cố Tiêu Duy: [Em về đến rồi, yên tâm.]
Chỉ vài chữ ngắn gọn, nhưng khiến Lạc Tự mỉm cười mãn nguyện.
Khi ăn sáng, anh ngạc nhiên phát hiện Cố Tiêu Duy đã chụp ảnh cà phê và sandwich anh chuẩn bị, còn đăng lên vòng bạn bè!
Lạc Tự còn không biết tay nghề chụp ảnh của Cố Tiêu Duy lại giỏi đến vậy – phía trước cửa kính xe là cảnh bình minh rực rỡ, mây cuộn trào.
Và trong bức tranh tuyệt đẹp ấy, là ly cà phê mở nắp và sandwich được bọc trong giấy bạc.
Vòng bạn bè của Cố Tiêu Duy chỉ có hai chữ: “Cùng anh.”
Lạc Tự lập tức hiểu, Cố Tiêu Duy muốn chia sẻ khoảnh khắc này với anh.
Và vòng bạn bè của cậu ngay lập tức nổ tung.
A Nham: [Anh Cố! Cuối cùng anh cũng hoạt động lại trên vòng bạn bè rồi!]
Tiểu Cầm: [Hu hu hu, bánh sandwich của anh Cố mua ở đâu vậy, em cũng muốn ăn quá đi~]
Tạ Thường: [Nghiêm Dã, anh dậy sớm như vậy là để đuổi theo ánh bình minh à?]
Trình Phi: [Anh này của em là ai thế? Dù sao thì cũng không phải anh. Tâm trạng chua chát của người anh già.]
Trần Phong: [Vãi chưởng! Cả đời này không ngờ lại thấy vòng bạn bè của Cố Tiêu Duy xuất hiện! Tôi còn tưởng cậu chặn tôi rồi cơ!]
Hoa Tinh Vân: [Hiếm có khó tìm thật đấy!]
Lâm Việt: [Cái bình giữ nhiệt kia chẳng phải của Tiểu Lạc sao?]
Hoa Tinh Vân: [??? Của ai cơ? Là Tiểu Lạc để quên à?]
Tiểu Cầm: [Ể? Có phải lần trước tài xế Tưởng đưa anh Lạc về nhà rồi để quên không?]
Sau đó phần bình luận bắt đầu đi lệch hướng, A Nham nói Cố Tiêu Duy dùng nhầm bình, nhớ mua cái mới trả lại cho Lạc Tự.
Trần Phong nói loại bình Lạc Tự dùng là hàng xịn, tiếp theo Hoa Tinh Vân cũng nói muốn đổi sang loại đó.
Mọi người đều đinh ninh rằng Lạc Tự đã để quên bình giữ nhiệt khi ngồi xe về nhà, kết quả là Cố Tiêu Duy tưởng đó là của mình nên mang đi đựng cà phê.
Lạc Tự chỉ cười nhẹ.
Ai mà ngờ được Cố Tiêu Duy lại nhắn riêng cho Lạc Tự trên WeChat rằng:
[Từ giờ cái bình này là của em rồi.]
[Ừ, của cậu của cậu, không ai được giành với cậu cả.]
Có lẽ vì tối hôm trước Trình Phi đã nói chuyện rõ ràng với anh, hoặc là sau khi gặp Cố Tiêu Duy xong, Cố Tiêu Duy đã dặn dò Trình Phi phải đối xử tử tế với Lạc Tự, đừng than phiền nữa, nên sáng hôm sau khi gặp lại trong phòng trang điểm, thái độ của Trình Phi với Lạc Tự đã thay đổi rõ rệt.
Cảm giác như một đàn anh lớn đang che chở cho đàn em mới vào nghề vậy.
Hôm nay Lạc Tự vốn không có cảnh quay, nhưng vì cảnh quay đêm trước đã hoàn thành, nên các cảnh khác được dời lại vào buổi sáng lúc mười giờ. Anh đến trễ một chút, tránh đụng với các diễn viên có cảnh quay lúc tám giờ để khỏi tranh chỗ trong phòng hóa trang.
Chỉ là khi anh vừa đi đến cửa phòng hóa trang thì nghe thấy hai diễn viên đang nói chuyện:
“Hà Mộ đúng là đen thật. Nghe nói cậu ấy cũng muốn thử vai Hoắc Hạo Ngôn, nhưng Truyền thông Đế Tuấn vì nể mặt đạo diễn Lâm Việt nên không cho cậu ấy đến!”
“Hả? Sao lại vì nể mặt đạo diễn Lâm Việt mà Hà Mộ không được thử vai Hoắc Hạo Ngôn?”
“Lần trước trong KTV cậu không nghe rõ à? Cái tên Lạc Tự đó ôm được đùi của Lâm Việt rồi! Nào là thêm đất diễn cho cậu ta trong Phản Kích, nào là giới thiệu tài nguyên! Vai Hoắc Hạo Ngôn từ lúc Lâm Việt đề cử Lạc Tự đã là nội bộ định sẵn rồi!”
“Vãi… thế sao cậu ta ôm được đùi của Lâm Việt?”
“Cái đó còn không đoán ra à? Nhìn cái mặt đó, dáng người đó, phong cách nghệ thuật nữa…”
Lạc Tự khựng lại một chút. Hai người này chắc chắn không biết hôm nay anh sẽ đến đoàn phim, nên mới dám buôn chuyện một cách trắng trợn như vậy trong phòng hóa trang.
Anh đã quen với việc bị người ta bàn tán, lại vừa giành được vai diễn tốt nên có kẻ ghen tị là điều dễ hiểu. Nhưng lần này lại kéo theo cả danh tiếng của đạo diễn Lâm bị bôi nhọ, anh thấy không thể nhịn được nữa.
Lạc Tự vừa định đẩy cửa bước vào, ai ngờ có một bàn tay chắn trước mặt anh.
“Loại người ngu thế này, để tôi xử lý. Cái kiểu văn nghệ của cậu ấy à… tránh ra một bên.”
Trình Phi đặt tay lên vai Lạc Tự, đẩy anh sang một bên, sau đó bất ngờ mở mạnh cửa rồi ngẩng đầu đi vào.
Hai người kia vừa thấy Trình Phi lập tức im như gà.
Trình Phi lại dựa vào bàn trang điểm trước mặt họ, khoanh tay nhìn cả hai.
“Nói tiếp đi, sao không tiếp tục nữa? Lúc nãy các cậu nói vai Hoắc Hạo Ngôn là định sẵn cho Lạc Tự, ai nói thế?” Trình Phi hỏi.
“À cái này… bọn em chỉ nghe nói vậy thôi.” Một người cười gượng.
“Đúng vậy, đoàn phim mỗi ngày nhiều chuyện lắm, mọi người chỉ nghe chơi cho vui thôi.” Người kia cũng cười gượng theo.
Trình Phi lạnh lùng hừ một tiếng.
“Tôi muốn biết tin này từ đâu ra. Tinh Hán Ảnh Nghiệp chúng tôi có rất nhiều diễn viên cũng muốn vai này, mà tự dưng nói là đã định sẵn, vậy là công bằng với ai chứ?”
Lạc Tự đứng ngoài cửa lập tức hiểu ra, Trình Phi đang giúp anh ép ra kẻ tung tin đồn.
Giải thích cả ngàn lần cũng vô ích, phải giải quyết từ tận gốc.
Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Đánh giá:
Truyện Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua
Story
Chương 37: Cố Tiêu Duy, chờ tôi một chút nhé
10.0/10 từ 13 lượt.
